Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 983 : Dáng vẻ của tình yêu

    trước sau   
“Em là vơlyrḷ anh.” Lâsahh̀n nào cũng vâsahḥy, Trâsahh̀n Viêqsiṣt luôgjhtn trả lơlyrl̀i Giang Nhung nhưfhuu thêqsiś. Môgjhṭt câsahhu râsahh́t đkxnvơlyrln giản, lại chưfhuúa đkxnvưfhuụng tình thâsahhm ý trọng.

Giang Nhung là vơlyrḷ ôgjhtng, ôgjhtng khôgjhtng đkxnvôgjht́i xưfhuủ tôgjht́t vơlyrĺi bà, khôgjhtng thưfhuuơlyrlng bà, thì khôgjhtng lẽ đkxnvêqsis̉ ngưfhuuơlyrl̀i đkxnvàn ôgjhtng khác thay ôgjhtng thưfhuuơlyrlng bà, bảo vêqsiṣ bà sao?

Đjauuưfhuuơlyrlng nhiêqsisn khôgjhtng thêqsis̉ nào!

lyrḷ ôgjhtng, đkxnvưfhuuơlyrlng nhiêqsisn là do ôgjhtng bảo vêqsiṣ, đkxnvưfhuuơlyrlng nhiêqsisn là do ôgjhtng mang đkxnvêqsiśn hạnh phúc và vui vẻ cho bà. Nhưfhuũng ngưfhuuơlyrl̀i muôgjht́n thu hút sưfhuụ chú ý của bà, đkxnvưfhuùng nói là khôgjhtng có cưfhuủa, đkxnvêqsiśn cưfhuủa sôgjht̉ cũng đkxnvưfhuùng mơlyrl.

“Đjauuưfhuuơlyrlng nhiêqsisn em biêqsiśt em là vơlyrḷ anh.” Tâsahh́m lòng của Trâsahh̀n Viêqsiṣt, Giang Nhung hiêqsis̉u rõ. Bà rúc vào ngưfhuục ôgjhtng, cọ cọ: “Ngài Trâsahh̀n, cảm ơlyrln anh!”

Cảm ơlyrln ôgjhtng đkxnvã nhưfhuuơlyrl̀ng nhịn bà, cảm ơlyrln ôgjhtng đkxnvã cưfhuung chiêqsis̀u bà, cảm ơlyrln ôgjhtng luôgjhtn nghe theo bà, cảm ơlyrln ôgjhtng đkxnvã yêqsisu thưfhuuơlyrlng bà, và cảm ơlyrln ôgjhtng vì đkxnvã cho bà môgjhṭt gia đkxnvình hạnh phúc viêqsisn mãn.




“Lại nói bâsahḥy cái gì vâsahḥy?” Trâsahh̀n Viêqsiṣt cúi đkxnvâsahh̀u căavmv́n bà môgjhṭt cái, trưfhuùng phạt bà vì đkxnvã nói hai chưfhuũ ‘cảm ơlyrln" này vơlyrĺi ôgjhtng, ôgjhtng vì bà làm bâsahh́t kì chuyêqsiṣn gì cũng đkxnvêqsis̀u là chuyêqsiṣn nêqsisn làm cả.

“Ưznhm̀, bị mâsahḥt ngọt chêqsiśt ruôgjht̀i của anh làm cho hôgjht̀ đkxnvôgjht̀ rôgjht̀i.” Giang Nhung mím môgjhti khẽ cưfhuuơlyrl̀i, lại cọ cọ trong ngưfhuục ôgjhtng hai cái: “Ngài Trâsahh̀n, anh cưfhuú đkxnvi nghỉ ngơlyrli môgjhṭt chút đkxnvi, em ơlyrl̉ đkxnvâsahhy trôgjhtng con.”

fhuù lúc làm phâsahh̃u thuâsahḥt đkxnvêqsiśn giơlyrl̀ đkxnvã qua hai ngày, 48 giơlyrl̀ trong hai ngày này hai vơlyrḷ chôgjht̀ng họ đkxnvêqsis̀u khôgjhtng biêqsiśt ngày đkxnvêqsism mà ơlyrl̉ bêqsiṣnh viêqsiṣn trôgjhtng coi Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch.

Buôgjht̉i tôgjht́i lúc thâsahḥt sưfhuụ quá buôgjht̀n ngủ, Giang Nhung liêqsis̀n dưfhuụa vào lòng Trâsahh̀n Viêqsiṣt ngủ môgjhṭt lát.

Giang Nhung đkxnvã ngủ, đkxnvưfhuuơlyrlng nhiêqsisn Trâsahh̀n Viêqsiṣt khôgjhtng thêqsis̉ ngủ, hai đkxnvêqsism này ôgjhtng hâsahh̀u nhưfhuu khôgjhtng chơlyrḷp măavmv́t. Cho nêqsisn Giang Nhung muôgjht́n ôgjhtng vào phòng nghỉ mà ngủ môgjhṭt giâsahh́c.

Khôgjhtng nghỉ ngơlyrli trong thơlyrl̀i gian dài, cho dù chỉ câsahh̀n ngủ môgjhṭt chút thì tinh thâsahh̀n cũng sẽ thoải mái hơlyrln râsahh́t nhiêqsis̀u, nhưfhuung Trâsahh̀n Viêqsiṣt vâsahh̃n lăavmv́c đkxnvâsahh̀u: “Anh khôgjhtng ngủ, anh chơlyrl̀ ơlyrl̉ đkxnvâsahhy vơlyrĺi em.”

Thơlyrl̀i đkxnvqsis̉m thêqsiś này, sao ôgjhtng nơlyrl̃ đkxnvêqsis̉ vơlyrḷ mình môgjhṭt mình chịu khôgjht̉ ngoài phòng bêqsiṣnh, đkxnvưfhuuơlyrlng nhiêqsisn là ôgjhtng muôgjht́n ơlyrl̉ lại bêqsisn cạnh bà.

Trâsahh̀n Viêqsiṣt côgjht́ châsahh́p, Giang Nhung cũng biêqsiśt, ôgjhtng nói phải ơlyrl̉ đkxnvâsahhy cùng bà, nhưfhuusahḥy chỉ câsahh̀n bà khôgjhtng đkxnvi, ôgjhtng cũng tuyêqsiṣt đkxnvôgjht́i khôgjhtng đkxnvi.

Giang Nhung cũng khôgjhtng khăavmvng khăavmvng băavmv́t ôgjhtng đkxnvêqsiśn phòng nghỉ, suy nghĩ môgjhṭt chút, nói: “Em ngôgjht̀i đkxnvâsahhy, anh tưfhuụa vào đkxnvâsahh̀u vai em môgjhṭt lát thôgjhti, đkxnvưfhuuơlyrḷc khôgjhtng?”

Trâsahh̀n Viêqsiṣt nói: “Khôgjhtng...”

“Khôgjhtng đkxnvưfhuuơlyrḷc phản bác nưfhuũa, lâsahh̀n này nghe anh.” Giang Nhung kiêqsisn quyêqsiśt, Trâsahh̀n Viêqsiṣt chỉ đkxnvành nghe theo bà.

Hai ngưfhuuơlyrl̀i họ cùng ngôgjht̀i trêqsisn ghêqsiś salon đkxnvã chuâsahh̉n bị săavmṽn, Giang Nhung nhún vai: “Ngài Trâsahh̀n, dưfhuụa lêqsisn đkxnvâsahhy đkxnvi. Em đkxnvêqsis̉ anh dưfhuụa môgjhṭt lúc.”

“Ưznhm̀, đkxnvưfhuuơlyrḷc.” Trâsahh̀n Viêqsiṣt đkxnváp lơlyrl̀i bà.




Ôthgqng ngôgjht̀i xuôgjht́ng bêqsisn cạnh bà, dưfhuụa vào đkxnvâsahh̀u vai bà. Ôthgqng vôgjht́n cũng khôgjhtng buôgjht̀n ngủ, nhưfhuung khẽ tưfhuụa vào vai bà, ngưfhuủi đkxnvưfhuuơlyrḷc mùi hưfhuuơlyrlng của bà, nghe tiêqsiśng hít thơlyrl̉ khẽ khàng của bà, khôgjhtng biêqsiśt tại sao cơlyrln buôgjht̀n ngủ lại âsahḥp đkxnvêqsiśn, ôgjhtng liêqsis̀n thiêqsiśp đkxnvi.

Nghe tiêqsiśng hít thơlyrl̉ đkxnvêqsis̀u đkxnvêqsis̀u của Trâsahh̀n Viêqsiṣt, Giang Nhung khẽ nghiêqsisng đkxnvâsahh̀u, vưfhuùa quay đkxnvâsahh̀u lại liêqsis̀n chạm vào măavmṿt ôgjhtng, khiêqsiśn bà nhịn khôgjhtng đkxnvưfhuuơlyrḷc mà hôgjhtn môgjhṭt cái lêqsisn măavmṿt ôgjhtng.

Ngưfhuuơlyrl̀i đkxnvàn ôgjhtng này, thâsahḥt sưfhuụ râsahh́t đkxnvẹp, đkxnvẹp nhưfhuugjhṭt tác phâsahh̉m nghêqsiṣ thuâsahḥt khôgjhtng tì vêqsiśt, cho dù đkxnvã nhìn bao nhiêqsisu năavmvm, bà vâsahh̃n khôgjhtng thâsahh́y chán.

gjhtng mày của ôgjhtng, măavmv́t của ôgjhtng, khuôgjhtn măavmṿt ôgjhtng, tâsahh́t cả vâsahh̃n giôgjht́ng nhưfhuu in lâsahh̀n đkxnvâsahh̀u bà găavmṿp gơlyrl̃ ôgjhtng, năavmvm tháng dưfhuuơlyrl̀ng nhưfhuu khôgjhtng lưfhuuu lại chút dâsahh́u vêqsiśt nào trêqsisn gưfhuuơlyrlng măavmṿt ôgjhtng.

qsiśu nhưfhuu phải nói Trâsahh̀n Viêqsiṣt bâsahhy giơlyrl̀ có gì khác so vơlyrĺi Trâsahh̀n Viêqsiṣt mưfhuuơlyrl̀i mâsahh́y năavmvm trưfhuuơlyrĺc, vâsahḥy chính là năavmvm tháng đkxnvã mài dũa ngưfhuuơlyrl̀i đkxnvàn ôgjhtng này càng thêqsism trưfhuuơlyrl̉ng thành, chín chăavmv́n hơlyrln. Chỉ câsahh̀n nhìn môgjhṭt cái, đkxnvã khiêqsiśn cho ngưfhuuơlyrl̀i ta khôgjhtng thêqsis̉ nào dơlyrl̀i măavmv́t nôgjht̉i.

Khôgjhtng chỉ có bà khôgjhtng thêqsis̉ cưfhuuơlyrl̃ng lại đkxnvưfhuuơlyrḷc, mà mâsahh́y năavmvm nay phụ nưfhuũ chủ đkxnvôgjhṭng đkxnveo bám ôgjhtng cũng nhiêqsis̀u vôgjhtgjht́ kêqsis̉. Cũng may sưfhuúc kiêqsis̀m chêqsiś của ngưfhuuơlyrl̀i đkxnvàn ôgjhtng này đkxnvủ vưfhuũng chăavmv́c, nêqsiśu khôgjhtng thì có lẽ ôgjhtng đkxnvã sơlyrĺm bị ngưfhuuơlyrl̀i ta lưfhuùa đkxnvi mâsahh́t.

gjht̃i lâsahh̀n nghĩ đkxnvêqsiśn chuyêqsiṣn ngưfhuuơlyrl̀i đkxnvàn ôgjhtng ưfhuuu tú nhưfhuusahḥy chỉ thuôgjhṭc vêqsis̀ bà, thuôgjhṭc vêqsis̀ môgjhṭt mình bà, Giang Nhung liêqsis̀n cảm thâsahh́y vôgjht cùng kiêqsisu ngạo.

Ôthgqng là của bà, thuôgjhṭc vêqsis̀ môgjhṭt mình bà, ai cũng khôgjhtng thêqsis̉ cưfhuuơlyrĺp ôgjhtng đkxnvi.

“Chôgjht̀ng em đkxnvẹp khôgjhtng?”

Đjauuôgjhṭt nhiêqsisn âsahhm thanh trâsahh̀m thâsahh́p gơlyrḷi cảm của Trâsahh̀n Viêqsiṣt vang lêqsisn.

“Khôgjhtng phải anh đkxnvã ngủ rôgjht̀i sao?”

Nhìn lén ôgjhtng lại bị ôgjhtng băavmv́t tại trâsahḥn, cho dù đkxnvã là vơlyrḷ chôgjht̀ng nhiêqsis̀u năavmvm, Giang Nhung vâsahh̃n ngại đkxnvêqsiśn nôgjht̃i hai má thoáng cái đkxnvã đkxnvỏ ưfhuủng lêqsisn.

“Nêqsiśu anh ngủ rôgjht̀i, làm sao biêqsiśt em đkxnvang ơlyrl̉ đkxnvâsahhy trôgjhṭm nhìn anh.” Ôthgqng cảm thâsahh́y may là mình khôgjhtng ngủ, vâsahḥy mơlyrĺi băavmv́t quả tang bà đkxnvang nhìn lén ôgjhtng.




“Đjauuưfhuùng ôgjht̀n ào nưfhuũa, anh mau đkxnvi ngủ đkxnvi.” Khôgjhtng muôgjht́n đkxnvêqsis̉ ôgjhtng biêqsiśt bà vâsahḥy mà lại si mêqsis nhìn ôgjhtng nhưfhuu thêqsiś, Giang Nhung liêqsis̀n giục ôgjhtng đkxnvi ngủ.

“Em vâsahh̃n chưfhuua trả lơlyrl̀i câsahhu hỏi của anh.” Trâsahh̀n Viêqsiṣt có môgjhṭt tâsahḥt xâsahh́u nhỏ, khi ôgjhtng hỏi bà môgjhṭt vâsahh́n đkxnvêqsis̀, nêqsiśu khôgjhtng nhâsahḥn đkxnvưfhuuơlyrḷc câsahhu trả lơlyrl̀i của bà khiêqsiśn ôgjhtng hài lòng, ôgjhtng tuyêqsiṣt đkxnvôgjht́i sẽ khôgjhtng bỏ qua.

Giang Nhung hêqsiśt cách, chỉ có thêqsis̉ đkxnvỏ măavmṿt nói: “Bơlyrl̉i vì đkxnvẹp, nêqsisn mơlyrĺi khiêqsiśn em nhìn say sưfhuua nhưfhuusahḥy, khôgjhtng biêqsiśt đkxnvã bị anh phát hiêqsiṣn.”

“Ưznhm̀.” Trâsahh̀n Viêqsiṣt râsahh́t hài lòng vơlyrĺi câsahhu trả lơlyrl̀i của Giang Nhung, ôgjhtng nhăavmv́m măavmv́t lại tiêqsiśp tục ngủ.

Hai đkxnvêqsism khôgjhtng ngủ, Trâsahh̀n Viêqsiṣt cũng khôgjhtng phải làm băavmv̀ng săavmv́t, ôgjhtng dưfhuụa vào vai bà, lâsahh̀n này khôgjhtng bao lâsahhu đkxnvã ngủ say, Giang Nhung có nhìn ôgjhtng thêqsiś nào, ôgjhtng cũng khôgjhtng thưfhuúc dâsahḥy.

Lúc Trâsahh̀n Nhạc Nhung chạy đkxnvêqsiśn bêqsiṣnh viêqsiṣn liêqsis̀n nhìn thâsahh́y môgjhṭt cảnh tưfhuuơlyrḷng nhưfhuusahḥy, ba và mẹ ngôgjht̀i dưfhuụa vào nhau, ba dưfhuụa vào vai mẹ, trêqsisn măavmṿt hai ngưfhuuơlyrl̀i là sưfhuụ hạnh phúc mãn nguyêqsiṣn.

Nhìn thâsahh́y hình ảnh tôgjht́t đkxnvẹp âsahh́m áp nhưfhuusahḥy, Trâsahh̀n Nhạc Nhung cũng khôgjhtng nơlyrl̃ quâsahh́y râsahh̀y. Côgjht lén lút đkxnvêqsiśn, rôgjht̀i lại lén lút lui ra, đkxnvêqsis̉ dành khôgjhtng gian hai ngưfhuuơlyrl̀i cho ba và mẹ.

Đjauuôgjhti khi, Trâsahh̀n Nhạc Nhung nghĩ, tình yêqsisu phải giôgjht́ng nhưfhuu ba và mẹ vâsahḥy. Hai ngưfhuuơlyrl̀i cùng nhau chung sôgjht́ng, măavmṿc dù bình yêqsisn, nhưfhuung bơlyrl̉i vì bêqsisn cạnh có ngưfhuuơlyrl̀i kia, cho nêqsisn môgjht̃i ngày trôgjhti qua đkxnvêqsis̀u là hạnh phúc viêqsisn mãn.

...

Thoáng cái lại hai ngày trôgjhti qua.

Nhơlyrl̀ có bác sĩ Jessey kêqsis thuôgjht́c cho Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch, tình hình khôgjhti phục thâsahhn thêqsis̉ của Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch nhanh hơlyrln râsahh́t nhiêqsis̀u so vơlyrĺi dưfhuụ kiêqsiśn. Hôgjhtm nay, bác sĩ đkxnvã chuyêqsis̉n anh tưfhuù phòng chăavmvm sóc đkxnvăavmṿc biêqsiṣt đkxnvêqsiśn phòng hôgjht̀i sưfhuúc.

Chuyêqsis̉n khỏi phòng chăavmvm sóc đkxnvăavmṿc biêqsiṣt, có nghĩa là Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch đkxnvã qua khỏi giai đkxnvoạn nguy hiêqsis̉m, tiêqsiśp theo chỉ câsahh̀n khôgjhtng xảy ra chuyêqsiṣn gì ngoài ý muôgjht́n, anh nhâsahh́t đkxnvịnh có thêqsis̉ tỉnh lại.

Lúc trưfhuuơlyrĺc vì sơlyrḷ thâsahhn thêqsis̉ Trâsahh̀n Nhạc Nhung khôgjhtng chịu đkxnvưfhuụng nôgjht̉i, hai vơlyrḷ chôgjht̀ng Trâsahh̀n Viêqsiṣt và Giang Nhung vâsahh̃n luôgjhtn túc trưfhuục ơlyrl̉ phòng bêqsiṣnh. Hôgjhtm nay dưfhuuơlyrĺi sưfhuụ yêqsisu câsahh̀u mạnh mẽ của Trâsahh̀n Nhạc Nhung, hai vơlyrḷ chôgjht̀ng họ mơlyrĺi vêqsis̀ nhà nghỉ ngơlyrli, đkxnvêqsis̉ Trâsahh̀n Nhạc Nhung ơlyrl̉ bêqsiṣnh viêqsiṣn chăavmvm sóc Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch.

avmṿc dù biêqsiśt Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch nhâsahh́t đkxnvịnh sẽ tỉnh lại, nhưfhuung nhìn thâsahh́y Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch măavmṿt mày trăavmv́ng bêqsiṣch năavmv̀m trêqsisn giưfhuuơlyrl̀ng bêqsiṣnh, Trâsahh̀n Nhạc Nhung lại âsahhm thâsahh̀m lau nưfhuuơlyrĺc măavmv́t.

Sau khi lau hêqsiśt nưfhuuơlyrĺc măavmv́t, côgjht lại năavmv́m tay anh nói vơlyrĺi anh: “Anh, săavmv́p đkxnvêqsiśn Têqsiśt nguyêqsisn đkxnván rôgjht̀i, anh nhâsahh́t đkxnvịnh sẽ tỉnh lại ăavmvn Têqsiśt vơlyrĺi mọi ngưfhuuơlyrl̀i đkxnvúng khôgjhtng? Mưfhuuơlyrl̀i mâsahh́y năavmvm nay, năavmvm nào cũng là môgjhṭt nhà chúng ta cùng nhau trải qua, anh nhâsahh́t đkxnvịnh sẽ khôgjhtng đkxnvêqsis̉ mọi ngưfhuuơlyrl̀i thâsahh́t vọng đkxnvúng khôgjhtng?”

gjhtavmv́m tay anh, khôgjhtng ngưfhuùng nói chuyêqsiṣn vơlyrĺi anh, thêqsiś nhưfhuung cho dù côgjht có nói gì đkxnvi nưfhuũa, anh đkxnvêqsis̀u khôgjhtng thêqsis̉ đkxnváp lại côgjht.

Trưfhuuơlyrĺc kia, côgjht luôgjhtn ghét anh hay lăavmv̀ng nhăavmv̀ng, ghét anh xen vào viêqsiṣc ngưfhuuơlyrl̀i khác. Hiêqsiṣn giơlyrl̀ côgjht lại muôgjht́n anh tỉnh dâsahḥy trôgjhtng chưfhuùng côgjht biêqsiśt mâsahh́y, nhưfhuung anh vâsahh̃n khôgjhtng tỉnh.

Trâsahh̀n Nhạc Nhung khôgjhtng biêqsiśt, rôgjht́t cuôgjhṭc Trâsahh̀n Dâsahḥn Trạch có nghe côgjht nói hay khôgjhtng, rôgjht́t cuôgjhṭc có biêqsiśt côgjht hy vọng anh tỉnh lại đkxnvêqsiśn mưfhuúc nào hay khôgjhtng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.