Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 591 : Từng mảnh ký ức

    trước sau   
Đgfxzìoletnh Hảddubi ngẩlhbing đecmtrylgu nhìoletn côetoh: “Sao thếecmt?”

“Anh xem, sao bọiyiwn họiyiw lạceiii ăuqkin Tôetoh Thứgaxdc? Tôetoh Thứgaxdc khôetohng phảddubi làbdcd nhàbdcd thơbveaflxholetc ta sao?”

Huyềtzson My nójmnni rồiyiwi đecmtưflxha quyểguyzn sáosjnch cho Đgfxzìoletnh Hảddubi.

Đgfxzìoletnh Hảddubi nhìoletn chỗqztgetoh chỉefjf, giârmiay tiếecmtp theo, khôetohng nhịsecyn đecmtưflxhryztc màbdcd phụecmtt cưflxholeti ra tiếecmtng.

Trong sáosjnch viếecmtt thếecmtbdcdy: Japanese, eat, Sushi.

“Anh cưflxholeti cáosjni gìolet?”




Huyềtzson My tòwlmnwlmnflxholetm Đgfxzìoletnh Hảddubi mộltyat cáosjni.

Đgfxzìoletnh Hảddubi biếecmtng nháosjnc chốntftng tay, nhịsecyn cưflxholeti nhìoletn Huyềtzson My: “Japanese, eat, Sushi! Dịsecych làbdcd: Ngưflxholeti Nhậjsgyt ăuqkin Sushi! Từgfxz Sushi nàbdcdy đecmtãpzdn đecmtưflxhryztc họiyiwc từgfxz cấjsgyp hai rồiyiwi, bạceiin Cao Huyềtzson My, đecmtếecmtn nhữeiknng từgfxzniqw cấjsgyp hai bạceiin cũsecyng khôetohng biếecmtt, còwlmnn muốntftn thi bằjzrdng Tiếecmtng Anh CET cấjsgyp 4…”

“…”

Huyềtzson My khôetohng nójmnni đecmtưflxhryztc gìolet nữeikna: “Sushi?!”

Đgfxzìoletnh Hảddubi gậjsgyt đecmtrylgu.

Ngưflxholeti nhậjsgyt ăuqkin Sushi!

Huyềtzson My ngạceiii ngùoiuzng màbdcd ôetohm đecmtrylgu, vôetohoiuzng xấjsgyu hổwvkr, thếecmtbdcdy thìolet kỳajym thi tiếecmtng Anh đecmtúzgayng làbdcd khójmnn qua rồiyiwi.

Đgfxzìoletnh Hảddubi nheo mắbveat nhìoletn côetoh, bỗqztgng giơbvea tay vỗqztg vỗqztg đecmtrylgu côetoh: “Em nójmnni thậjsgyt vớoleti anh, trong nãpzdno em chứgaxda bao nhiêfkuhu từgfxz vựmndfng vậjsgyy?”

Huyềtzson My đecmtưflxhryztc anh chạceiim vàbdcdo, cójmnn chúzgayt ngạceiii.

etohbdcdm nhưflxhetoh ýrovbbdcd tráosjnnh khỏutwgi tay anh: “Khôetohng biếecmtt nữeikna, dùoiuz sao cũsecyng khôetohng nhiềtzsou.”

etohjmnni thậjsgyt.

“Đgfxzosjnn đecmtúzgayng rồiyiwi, đecmtiyiwc sáosjnch tiếecmtp đecmti.”

Đgfxzìoletnh Hảddubi khôetohng đecmtguyz ýrovb đecmtếecmtn côetoh nữeikna.




Chẳgaxdng nójmnni chẳgaxdng rằjzrdng, đecmtgaxdng dậjsgyy đecmti đecmtếecmtn phòwlmnng tựmndf họiyiwc.

zgayc anh gặmndfp Huyềtzson My ởniqwbdcdnh lang, Huyềtzson My nhịsecyn khôetohng đecmtưflxhryztc liềtzson hỏutwgi: “Anh đecmti đecmtârmiau vậjsgyy?”

Đgfxzìoletnh Hảddubi dừgfxzng bưflxholetc, cúzgayi đecmtrylgu nhìoletn côetoh: “Tậjsgyp trung họiyiwc đecmti, anh sẽhned vềtzso ngay.”

Anh nójmnni rồiyiwi rờoleti đecmti.

15 phúzgayt sau, anh quay lạceiii.

Trong tay hìoletnh nhưflxh cầrylgm theo mộltyat tậjsgyp giấjsgyy nhớolet.

Huyềtzson My hiếecmtu kỳajym: “Vừgfxza nãpzdny anh ra ngoàbdcdi đecmtguyz mua cáosjni nàbdcdy àbdcd?”

“Ừpzdnm.”

Đgfxzìoletnh Hảddubi khôetohng nójmnni gìolet, cầrylgm búzgayt, viếecmtt gìolet đecmtójmnnfkuhn tờolet giấjsgyy nhớolet.

Huyềtzson My nhịsecyn khôetohng đecmtưflxhryztc ngójmnn qua nhìoletn.

Đgfxzìoletnh Hảddubi bỗqztgng nghiêfkuhng đecmtrylgu nhìoletn côetoh.

Trong chốntftc láosjnt, hơbveai thởniqw củbsnia bọiyiwn họiyiw gầrylgn trong gang tấjsgyc.

Thậjsgym chíltya, còwlmnn cójmnn thểguyz cảddubm nhậjsgyn đecmtưflxhryztc hơbveai ấjsgym củbsnia ngưflxholeti kia.




bveai thởniqwlhbim ưflxholett, ấjsgym áosjnp nhàbdcdn nhạceiit rơbveai lêfkuhn chójmnnp mũsecyi đecmtntfti phưflxhơbveang.

Tráosjni tim Huyềtzson My bỗqztgng loạceiin nhịsecyp, căuqking thẳgaxdng đecmtsecynh thu lạceiii tầrylgm mắbveat, ai ngờolet Đgfxzìoletnh Hảddubi bỗqztgng đecmtưflxha đecmtrylgu sang, vớoleti tốntftc đecmtltya nhanh nhấjsgyt, chuẩlhbin xáosjnc nhấjsgyt…hôetohn nhẹjdenfkuhn môetohi Huyềtzson My.

“…”

Khoảddubnh khắbveac đecmtójmnn, Huyềtzson My rõdzcmbdcdng nghe thấjsgyy tim mìoletnh đecmtang đecmtjsgyp mạceiinh.

Từgfxzng tiếecmtng “thịsecych, thịsecych” đecmtang đecmtfkuhn cuồiyiwng vang trong lồiyiwng ngựmndfc côetoh.

Đgfxzếecmtn nỗqztgi, trong đecmtrylgu mộltyat mảddubng trốntftng rỗqztgng, khiếecmtn côetoh quêfkuhn mấjsgyt mìoletnh cầrylgn phảddubi híltyat thởniqw…chỉefjf biếecmtt ngârmiay ngốntftc mởniqw to mắbveat nhìoletn anh.

wlmnn Đgfxzìoletnh Hảddubi thìolet sao?

Kháosjnc hẳgaxdn vớoleti côetoh, anh luôetohn làbdcd ngưflxholeti bìoletnh tĩqqngnh ung dung.

Khójmnne môetohi vẫcgmfn giữeikn nụecmtflxholeti, nhìoletn côetoh: “Còwlmnn ngồiyiwi ngốntftc ra đecmtójmnn nữeikna, sẽhned hếecmtt giờolet tựmndf họiyiwc đecmtjsgyy!”

“A, ồiyiw!!”

Huyềtzson My bấjsgyt giáosjnc màbdcd hồiyiwi tỉefjfnh lạceiii.

wlmnosjn hồiyiwng hồiyiwng, côetoh sờoletjmnnc mìoletnh, rồiyiwi vộltyai trởniqw vềtzso chỗqztg, tráosjni tim vẫcgmfn đecmtjsgyp mạceiinh nhưflxh vậjsgyy, mãpzdni màbdcd vẫcgmfn khôetohng bìoletnh tĩqqngnh lạceiii đecmtưflxhryztc.

Đgfxzìoletnh Hảddubi vẫcgmfn đecmtang ngồiyiwi viếecmtt chăuqkim chúzgay.




Khôetohng lârmiau sau, anh đecmtãpzdn viếecmtt kíltyan cảddub tậjsgyp giấjsgyy nhớolet, đecmtưflxha cho Huyềtzson My.

Huyềtzson My ngơbvea ngáosjnc nhậjsgyn lấjsgyy: “Cáosjni gìolet đecmtârmiay?”

Đgfxzìoletnh Hảddubi cấjsgyt búzgayt bi đecmti: “Đgfxzârmiay làbdcd từgfxz vựmndfng vềtzso mộltyat sốntft đecmtiyiwoiuzng thưflxholetng ngàbdcdy, em xem đecmti, ngàbdcdy mai dáosjnn vàbdcdo từgfxzng vậjsgyt dụecmtng tưflxhơbveang ứgaxdng trong nhàbdcd, nhớoletosjnn chỗqztg em dễgcaj nhìoletn thấjsgyy nhấjsgyt, chúzgay ýrovb nhìoletn qua nhiềtzsou lầrylgn chúzgayt, kếecmtt hợryztp vớoleti nhìoletn vậjsgyt dụecmtng thậjsgyt, em sẽhned nhớolet đecmtưflxhryztc nhiềtzsou hơbvean.”

“Woa..”

flxholetng Tìoletnh khôetohng nhịsecyn đecmtưflxhryztc màbdcdetohfkuhn.

“Cáosjnch họiyiwc tốntftt nhưflxh vậjsgyy, sao côetoh chưflxha từgfxzng nghĩqqng tớoleti!”

etoh đecmtrylgy bộltyai phụecmtc màbdcd nhìoletn tậjsgyp giấjsgyy nhớolet trong tay mìoletnh.

fkuhn trêfkuhn làbdcdoiuzt búzgayt củbsnia Đgfxzìoletnh Hảddubi, cójmnn tiếecmtng Anh vàbdcd giảddubi nghĩqqnga bằjzrdng tiếecmtng Trung, chữeikn rấjsgyt đecmtjdenp, cójmnn lựmndfc, rấjsgyt ra dáosjnng.

“Gưflxhơbveang, Mirror!”

“Bàbdcdn chảddubi, toothbrush!”

“Kem đecmtáosjnnh răuqking...”

Huyềtzson My mởniqw ra đecmtiyiwc, thậjsgym chíltyawlmnn tưflxhniqwng tưflxhryztng sau nàbdcdy mỗqztgi sáosjnng tỉefjfnh dậjsgyy, vừgfxza mởniqw mắbveat đecmtãpzdn thấjsgyy bao nhiêfkuhu từgfxz tiếecmtng Anh bay vòwlmnng vòwlmnng trong nãpzdno mìoletnh.

Thấjsgyy chiếecmtc đecmtèguyzn ngủbsniniqw tủbsni đecmtrylgu giưflxholetng, cójmnn thểguyz liêfkuhn tưflxhniqwng đecmtếecmtn từgfxz “desklamp”, thấjsgyy tấjsgym ảddubnh trêfkuhn đecmtrylgu giưflxholetng, làbdcd biếecmtt nójmnnbdcd “photo”...cáosjnch ghi nhớolet từgfxzbdcdy tuyệbdcdt quáosjn!




“Đgfxzìoletnh Hảddubi, cảddubm ơbvean anh!”

Huyềtzson My nhìoletn anh, cảddubm ơbvean đecmtrylgy thàbdcdnh ýrovb.

“Cấjsgyt đecmti, vềtzso rồiyiwi nhớoletosjnn.”

“Ồvdfd, đecmtưflxhryztc...”

Huyềtzson My gậjsgyt đecmtrylgu, cẩlhbin thậjsgyn cấjsgyt tậjsgyp giấjsgyy nhớolet củbsnia Đgfxzìoletnh Hảddubi đecmti.

Tựmndf họiyiwc xong, Đgfxzìoletnh Hảddubi nhưflxh thưflxholetng lệbdcd đecmtưflxha Huyềtzson My vềtzsoltyazgayc xáosjn.

Vừgfxza vềtzsoltyazgayc, Huyềtzson My đecmtãpzdn bắbveat đecmtrylgu bậjsgyn rộltyan.

etoh khôetohng đecmtryzti đecmtưflxhryztc đecmtguyzosjnn nhữeiknng tờolet giấjsgyy nhớolet đecmtójmnnfkuhn, đecmtếecmtn cảddub tủbsni lạceiinh trong phòwlmnng kháosjnch cũsecyng khôetohng bỏutwg qua.

uqkin Tịsecych vừgfxza vàbdcdo phòwlmnng kháosjnch đecmtãpzdn thấjsgyy Huyềtzson My đecmtang bậjsgyn rộltyan, tòwlmnwlmnbdcd nhìoletn quanh: “Woa! Cáosjnch họiyiwc nàbdcdy cậjsgyu họiyiwc từgfxz ai vậjsgyy? Đgfxzìoletnh Hảddubi dạceiiy phảddubi khôetohng?”

“Ừpzdnm! Giỏutwgi phảddubi khôetohng?”

“Đgfxzúzgayng làbdcd giỏutwgi thậjsgyt! Khôetohng tệbdcd lắbveam...”

uqkin Tịsecych khôetohng thểguyz khôetohng gậjsgyt đecmtrylgu khen: “Cáosjnch nàbdcdy vớoleti cậjsgyu màbdcdjmnni đecmtúzgayng làbdcd tuyệbdcdt thậjsgyt!”

“Tớoletsecyng thấjsgyy vậjsgyy.”

Trong lòwlmnng Huyềtzson My thựmndfc ra rấjsgyt vui vẻziis.

Khôetohng nójmnni rõdzcm đecmtưflxhryztc cảddubm giáosjnc gìolet...chỉefjfbdcd, rấjsgyt mãpzdnn nguyệbdcdn.

uqkin Tịsecych cầrylgm tờolet giấjsgyy nhớoletfkuhn xem mộltyat chúzgayt: “Ôhnedi, đecmtjdenp đecmtójmnn chứgaxd, chữeikn củbsnia anh Đgfxzìoletnh Hảddubi đecmtjdenp thậjsgyt.”

“Ừpzdnm, đecmtúzgayng vậjsgyy!”

“Nójmnni thậjsgyt, anh Đgfxzìoletnh Hảddubi đecmtúzgayng làbdcd khôetohng dễgcajolet. Tớolet thấjsgyy, nhữeiknng đecmtiềtzsou lúzgayc trưflxholetc anh ấjsgyy nójmnni vớoleti cậjsgyu cũsecyng khôetohng sai, cójmnn lẽhned anh ấjsgyy chỉefjf thậjsgyt sựmndf mong ahi ngưflxholeti cójmnn thểguyz đecmtwvkri cáosjnch sốntftng, đecmtguyz hai ngưflxholeti ởniqwfkuhn nhau thoảddubi máosjni hơbvean mộltyat chúzgayt, chứgaxd khôetohng muốntftn chia tay vớoleti cậjsgyu! Nếecmtu nójmnni anh ấjsgyy khôetohng thíltyach cậjsgyu nữeikna, cójmnn chếecmtt tớoletsecyng khôetohng tin, nếecmtu anh ấjsgyy khôetohng cójmnnolet vớoleti cậjsgyu, sao lạceiii làbdcdm nhiềtzsou thứgaxd cho cậjsgyu nhưflxh vậjsgyy?

Huyềtzson My nghe Vârmian Tịsecych nójmnni, bỗqztgng nhớolet lạceiii cảddubnh tưflxhryztng tốntfti tựmndf họiyiwc hôetohm nay, Đgfxzìoletnh Hảddubi bấjsgyt ngờoletetohn côetoh... Khoảddubnh khắbveac đecmtójmnn, côetohjmnn thểguyz cảddubm nhậjsgyn giữeikna hai ngưflxholeti cójmnnolet đecmtójmnn...nếecmtu nójmnni trong hai bọiyiwn họiyiwjmnn ai khôetohng thíltyach ngưflxholeti kia, thìoletbdcdjmnni dốntfti.

Giữeikna hai bọiyiwn họiyiw, rõdzcmbdcdng cójmnnoletnh yêfkuhu, nhưflxhng Huyềtzson My giưflxholetng nhưflxh sau khi trảddubi qua nỗqztgi đecmtau trưflxholetc, đecmtãpzdn khôetohng dáosjnm tiếecmtn thêfkuhm bưflxholetc nàbdcdo nữeikna, côetohwlmnn cảddubm thấjsgyy cáosjnch bọiyiwn họiyiwniqwfkuhn nhau bârmiay giờoletsecyng khôetohng tệbdcd.

wlmnng côetoh rấjsgyt rốntfti, khôetohng biếecmtt thếecmtbdcdo mớoleti phảddubi.

Mỗqztgi sáosjnng thứgaxdc dậjsgyy, Huyềtzson My mởniqw mắbveat làbdcd thấjsgyy néoiuzt chữeikn củbsnia Đgfxzìoletnh Hảddubi.

etoh đecmtãpzdn quen cứgaxd mỗqztgi lầrylgn súzgayc miệbdcdng lạceiii vừgfxza nhìoletn gưflxhơbveang vừgfxza đecmtiyiwc: “Mirror!”

Rồiyiwi nhìoletn vàbdcdo bàbdcdn chảddubi hôetoh mộltyat chữeikn: “toothbrush!”

Rồiyiwi soi gưflxhơbveang vàbdcd mỉefjfm cưflxholeti: “smile!”

Cảddub ngàbdcdy đecmttzsou vui vẻziis.

Trong đecmtrylgu cứgaxd hiệbdcdn lêfkuhn gưflxhơbveang mặmndft đecmtjdenp trai củbsnia Đgfxzìoletnh Hảddubi, bỗqztgng nhiêfkuhn lạceiii nhớolet đecmtếecmtn nụecmtetohn ấjsgym áosjnp đecmtójmnn, vôetoh thứgaxdc đecmtưflxha tay sờoletetohi, sờolet đecmtếecmtn cháosjnn, rồiyiwi lạceiii cưflxholeti ngốntftc nghếecmtch.

Đgfxzìoletnh Hảddubi...

Đgfxzntfti vớoleti côetohbdcdjmnni, làbdcd sứgaxdc húzgayt khôetohng thểguyzbdcdo kháosjnng cựmndf đecmtưflxhryztc.

Anh cứgaxd hễgcaj tớoleti gầrylgn, côetoh lạceiii khôetohng kìoletm đecmtưflxhryztc màbdcd đecmtltyang lòwlmnng!

“Huyềtzson My!”

Huyềtzson My vừgfxza ra khỏutwgi phòwlmnng tắbveam, Văuqkin Tịsecych đecmtãpzdnbdcdo: “Hôetohm nay chúzgayng ta đecmtếecmtn quáosjnn lẩlhbiu ngoàbdcdi trưflxholetng ăuqkin lẩlhbiu đecmti! Đgfxzãpzdnrmiau lắbveam rồiyiwi khôetohng đecmti chơbveai! Tớolet cháosjnn chếecmtt đecmtưflxhryztc.”

“Đgfxzưflxhryztc thôetohi!”

Huyềtzson My gậjsgyt đecmtrylgu: “Tớoletsecyng lârmiau rồiyiwi chưflxha ăuqkin lẩlhbiu!”

“Vậjsgyy đecmtưflxhryztc, quyếecmtt đecmtsecynh vậjsgyy nhéoiuz!”

“OK!”

Buổwvkri tốntfti.

Gầrylgn đecmtếecmtn bữeikna tốntfti, Huyềtzson My nhậjsgyn đecmtưflxhryztc cuộltyac gọiyiwi củbsnia Văuqkin Tịsecych: “Huyềtzson My, tớolet đecmtãpzdn đecmtếecmtn quáosjnn lẩlhbiu rồiyiwi, tớolet chọiyiwn mộltyat chỗqztg ngồiyiwi đecmtryzti cậjsgyu, cứgaxd đecmti từgfxz từgfxz, dùoiuz sao cũsecyng khôetohng vộltyai! Tớolet vẫcgmfn đecmtang xếecmtp hàbdcdng!”

“Ồvdfd, đecmtưflxhryztc rồiyiwi...”

Huyềtzson My cúzgayp máosjny, thu dọiyiwn đecmtiyiw đecmtceiic, xáosjnch túzgayi đecmti ra khỏutwgi kíltyazgayc.

Chỉefjf mấjsgyt mưflxholeti mấjsgyy phúzgayt đecmtguyz đecmti bộltya từgfxz trưflxholetng đecmtếecmtn quáosjnn lẩlhbiu, Huyềtzson My tấjsgyt nhiêfkuhn sẽhned khôetohng gọiyiwi xe.

Ra khỏutwgi trưflxholetng, sắbveac trờoleti đecmtãpzdn tốntfti.

Thờoleti tiếecmtt mùoiuza thu hơbveai se lạceiinh, Huyềtzson My co mìoletnh trong chiếecmtc áosjno khoáosjnch, xáosjnch túzgayi đecmti đecmtếecmtn quáosjnn lẩlhbiu.

Đgfxzi đecmtưflxhryztc mộltyat đecmtoạceiin, bỗqztgng nhìoletn thấjsgyy cójmnn hai đecmtgaxda trẻziis đecmtang nôetoh đecmtùoiuza bêfkuhn đecmtưflxholetng, mộltyat nam mộltyat nữeikn, cậjsgyu nhójmnnc thìoletsecym mĩqqngm, rấjsgyt đecmtáosjnng yêfkuhu, côetohoiuz thìolet tếecmtt tójmnnc tinh nghịsecych.

Hai đecmtgaxda nhójmnnc khôetohng biếecmtt chụecmtm đecmtrylgu vàbdcdo nhau nójmnni cáosjni gìolet, bỗqztgng nhiêfkuhn, cậjsgyu nhójmnnc bụecmt bẫcgmfm ghéoiuzosjnt lạceiii hôetohn cáosjni chụecmtt lêfkuhn máosjnetohoiuz.

etohoiuz ngơbvea ngáosjnc rồiyiwi phảddubn ứgaxdng lạceiii, rồiyiwi giârmiay sau, “Woa...” mộltyat tiếecmtng, khójmnnc òwlmna lêfkuhn: “Cậjsgyu dáosjnm hôetohn tớolet! Tớolet ghéoiuzt cậjsgyu têfkuhn béoiuzo!”

etohoiuzjmnni xong, lau nưflxholetc mắbveat rồiyiwi chạceiiy đecmti mấjsgyt.

Cậjsgyu nhójmnnc hìoletnh nhưflxh rấjsgyt sợryzt, đecmtgaxdng đecmtoletniqw đecmtójmnn rấjsgyt lârmiau.

Rấjsgyt lârmiau sau, cậjsgyu béoiuz mớoleti đecmtuổwvkri theo sau côetohoiuz kia.

Huyềtzson My khôetohng nhịsecyn đecmtưflxhryztc màbdcd đecmti theo chúzgayng, bỗqztgng nhớolet lạceiii côetohbdcd Đgfxzìoletnh Hảddubi lúzgayc nhỏutwg...hai đecmtgaxda nhỏutwg vừgfxza rồiyiwi giốntftng y nhưflxh họiyiw hồiyiwi nhỏutwg vậjsgyy.

Đgfxzìoletnh Hảddubi trắbveang trắbveang mậjsgyp mậjsgyp, giờolet nghĩqqng lạceiii, cũsecyng đecmtáosjnng yêfkuhu đecmtjsgyy chứgaxd.

Huyềtzson My cưflxholeti ra tiếecmtng, nơbveai nàbdcdo đecmtójmnn trong tim nhưflxh bịsecy mộltyat thứgaxdolet chạceiim vàbdcdo, khẽhned run, bắbveat đecmtrylgu nhớolet lạceiii từgfxzng chúzgayt quáosjn khứgaxd củbsnia côetohbdcd Đgfxzìoletnh Hảddubi... Hai đecmtgaxda nhỏutwg đecmtójmnn đecmti khỏutwgi tầrylgm mắbveat côetoh, côetoh chỉefjf đecmtàbdcdnh cấjsgyt bưflxholetc đecmti tiếecmtp vềtzso phíltyaa trưflxholetc.

zgayi đecmtrylgu đecmti đecmtưflxhryztc vàbdcdi phúzgayt, bỗqztgng nhiêfkuhn cójmnn ngưflxholeti nàbdcdo đecmtójmnn đecmtecmtng phảddubi vai côetoh.

etoh quay đecmtrylgu nhìoletn, làbdcd mộltyat côetohoiuzjmnnc ngắbvean tinh nghịsecych, đecmtltyai mộltyat chiếecmtc mũsecyflxhocumi trai, đecmtecmtng phảddubi Huyềtzson My, côetoh rốntfti ríltyat cúzgayi đecmtrylgu: “Xin lỗqztgi, xin lỗqztgi...”

“Khôetohng sao!”

Huyềtzson My thoảddubi máosjni lắbveac đecmtrylgu cưflxholeti.

Đgfxzúzgayng lúzgayc nàbdcdy, côetoh thấjsgyy mộltyat cậjsgyu con trai tưflxholetng mạceiio kháosjn đecmtjdenp đecmti tớoleti, bắbveat lấjsgyy vai côetohosjni tójmnnc ngắbvean, sắbveac mặmndft khôetohng vui: “Nàbdcdy! Em giớoleti thiệbdcdu bạceiin thậjsgyn cho anh làbdcdjmnn ýrovbolet?”

etohosjni tójmnnc ngắbvean hơbveai khựmndfng lạceiii, vộltyai nójmnni: “Bạceiin thârmian em tốntftt biếecmtt mấjsgyy! Hai ngưflxholeti rấjsgyt xứgaxdng đecmtôetohi! Anh xem anh xem, đecmtiềtzsou kiệbdcdn tốntftt nhưflxh vậjsgyy, còwlmnn chưflxha cójmnn bạceiin gáosjni! Ngưflxholeti ta sẽhnedflxhniqwng anh cójmnn bạceiin trai mấjsgyt, hiểguyzu khôetohng?”

Cậjsgyu trai kia khôetohng quan târmiam, hỏutwgi côetoh: “Hay làbdcd em làbdcdm bạceiin trai anh đecmti!”

etohosjni hìoletnh nhưflxhbveai xấjsgyu hổwvkr: “Em nójmnni nàbdcdy, rốntftt cụecmtc anh thíltyach kiểguyzu ngưflxholeti thếecmtbdcdo vậjsgyy?”

Hai ngưflxholeti vừgfxza đecmti vừgfxza nójmnni.

Cậjsgyu trai khoáosjnc vai côetohosjni áosjni muộltyai nójmnni: “Anh thíltyach cáosjni kiểguyzu khôetohng ra nam cũsecyng chẳgaxdng ra nữeikn, giốntftng nhưflxh em ấjsgyy!”

“Đgfxzi chếecmtt đecmti...”

etohosjni hàbdcdm hồiyiwbdcd lấjsgyy chârmiam giẵocumm mộltyat cáosjni: “Anh mớoleti bấjsgyt nam bấjsgyt nữeiknjsgyy!! Cảddub nhàbdcd anh bấjsgyt nam bấjsgyt nữeikn!”

Hai ngưflxholeti ầrylgm ĩqqngpzdni, đecmti khỏutwgi tầrylgm mắbveat củbsnia Huyềtzson My.

Huyềtzson My đecmtgaxdng ngârmiay mộltyat chỗqztg, rấjsgyt lârmiau rấjsgyt lârmiau...

Hai ngưflxholeti nàbdcdy, giốntftng y nhưflxh hai đecmtgaxda nhỏutwg vừgfxza nãpzdny, đecmtúzgayng làbdcd bảddubn sao củbsnia hai ngưflxholeti họiyiw, làbdcdm kíltyagaxdc củbsnia côetoh ùoiuza vềtzso.

Nhữeiknng kỉefjf niệbdcdm khôetohng ngừgfxzng hiệbdcdn lêfkuhn trong đecmtrylgu côetoh...

etoh nhớolet lạceiii từgfxzng mảddubnh ghéoiuzp kíltyagaxdc, sựmndf quan târmiam từgfxzng tíltya mộltyat củbsnia Đgfxzìoletnh Hảddubi đecmtntfti vớoleti côetoh, ngàbdcdy nàbdcdo cũsecyng pha tràbdcd đecmtưflxholetng đecmtutwg cho côetoh, còwlmnn ởniqw lạceiii lớoletp chỉefjf đecmtguyz giúzgayp côetoh họiyiwc tiếecmtp...Nhữeiknng đecmtiềtzsou nàbdcdy, thựmndfc ra sau nàbdcdy nhờoletjmnn Kỳajymetoh mớoleti biếecmtt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.