Làm Vợ Bác Sĩ

Chương 590 : Rõ như ban ngày

    trước sau   
“Kỳecmz…”

Tiểtjumu My lúntpmng túntpmng chàkvceo hỏiezmi vớbdili anh ta, đawyergczng thờtjumi từrpyfsemtbdili cázbcxnh tay anh ta đawyei ra, sờtjumxuoqn mázbcxi tóoqibc củbcbfa mìavcpnh: “Anh… Cázbcxc anh vềaikf sớbdilm vậsmafy àkvce?”

“Đxvfeúntpmng thếvplf! Sao nàkvceo? Em khôbiiing thídejhch chúntpmng tôbiiii vềaikf sớbdilm àkvce?”

“Dĩcxea nhiêxuoqn làkvce khôbiiing phảhkjri rồrgczi!”

“Ôrgczi chao, haizz, em biếvplft vìavcp sao chúntpmng tôbiiii vềaikfsemtbdilc sớbdilm hơebpvn dựgoiy đawyeldfhnh khôbiiing?”

“Ồxuoq?”




Thậsmaft ra Tiểtjumu My biếvplft mìavcpnh… Khôbiiing nêxuoqn quan tâgibim đawyeếvplfn chuyệezogn nàkvcey.

Khôbiiing nêxuoqn quan tâgibim đawyeếvplfn bấhkvct kỳecmz chuyệezogn gìavcp củbcbfa Đxvfeìavcpnh Hảhkjri.

“Còyqzsn khôbiiing phảhkjri vìavcp Đxvfeìavcpnh Hảhkjri…”

“Em ăuggqn sázbcxng chưsemta?”

Khôbiiing biếvplft từrpyf khi nàkvceo, Đxvfeìavcpnh Hảhkjri bỗbiiing nhiêxuoqn đawyei lêxuoqn phídejha trưsemtbdilc, hỏiezmi Tiểtjumu My.

Tiểtjumu My sửoqibng sốuggqt: “Em chưsemta…”

biiihkvcy lắoqibc đawyeafouu, cắoqibn chặoqhst môbiiii, cưsemttjumi mộuxabt tiếvplfng vớbdili Kỳecmz: “Kỳecmz, tôbiiii đawyeang vộuxabi đawyeếvplfn lớbdilp, tôbiiii đawyei trưsemtbdilc nhézbcx!”

Tiểtjumu My nóoqibi xong liềaikfn ôbiiim sázbcxch vởxkhc, chạdvqky đawyei.

“Nàkvcey nàkvcey…”

Kỳecmzyqzsn muốuggqn giữdvqk Tiểtjumu My ởxkhc lạdvqki, thếvplf nhưsemtng côbiiihkvcy đawyeãhhli nhanh chóoqibng rờtjumi đawyei.

“Xảhkjry ra chuyệezogn gìavcp thếvplf?”

Kỳecmz khoázbcxc tay lêxuoqn vai Đxvfeìavcpnh Hảhkjri, hơebpvi tiếvplfc nuốuggqi nóoqibi: “Hai ngưsemttjumi thậsmaft sựgoiy khôbiiing cóoqib đawyeưsemttjumng lui sao?”

“Cậsmafu đawyei chơebpvi bóoqibng rổebpv vớbdili tôbiiii nhézbcx!”




Đxvfeìavcpnh Hảhkjri kézbcxo Kỳecmz đawyei vềaikf phídejha sâgibin bóoqibng rổebpv.

“Chơebpvi bóoqibng rổebpvkvceo lúntpmc nàkvcey ưsemt?”

Kỳecmzyqzsn chưsemta lấhkvcy lạdvqki tinh thầafoun: “Nàkvcey! Tôbiiii còyqzsn chưsemta ăuggqn sázbcxng đawyeâgibiu, chơebpvi bóoqibng rổebpvavcp chứjyre? Nàkvcey nàkvcey nàkvcey…”

zbcxng sớbdilm, trêxuoqn sâgibin bóoqibng rổebpv trốuggqng trảhkjri, ngoạdvqki trừrpyf Đxvfeìavcpnh Hảhkjri vàkvce Kỳecmz thìavcp khôbiiing còyqzsn ai kházbcxc.

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri khôbiiing ngừrpyfng dẫcnwln bóoqibng, cưsemtbdilp bóoqibng, nézbcxm bóoqibng vàkvceo rổebpv, đawyeuxabng tázbcxc mạdvqknh mẽbdil, giốuggqng nhưsemt đawyeang muốuggqn pházbcxt tiếvplft vậsmafy.

Đxvfeafouu Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeafouy mồrgczbiiii, hơebpvi thởxkhc hổebpvn hểtjumn nhưsemtng anh ta khôbiiing cóoqib ýjzhy đawyeldfhnh dừrpyfng lạdvqki.

Kỳecmz chỉdejhjyrey ýjzhy chơebpvi bóoqibng cùjyreng Đxvfeìavcpnh Hảhkjri, dùjyre sao hai ngưsemttjumi còyqzsn chưsemta ăuggqn sázbcxng, anh ta khôbiiing cóoqib sứjyrec đawyetjum chơebpvi, hơebpvn nữdvqka anh ta biếvplft, Đxvfeìavcpnh Hảhkjri muốuggqn pházbcxt tiếvplft cảhkjrm xúntpmc đawyeang tídejhch tụdejhxkhc trong lòyqzsng, cho nêxuoqn mớbdili đawyeếvplfn sâgibin bóoqibng.

“Nếvplfu nhưsemt cậsmafu còyqzsn thídejhch ngưsemttjumi ta, vìavcp sao cậsmafu khôbiiing thẳlrgeng thắoqibn vớbdili ngưsemttjumi ta chứjyre?”

Kỳecmzzbcxm bóoqibng vàkvceo rổebpv, hỏiezmi Đxvfeìavcpnh Hảhkjri.

Sau khi bóoqibng lăuggqn mấhkvcy vòyqzsng ởxkhczbcxp rổebpv thìavcpebpvi xuốuggqng, Đxvfeìavcpnh Hảhkjri nhảhkjry lêxuoqn bắoqibt đawyeưsemtfxdsc bóoqibng, anh ta khôbiiing trảhkjr lờtjumi câgibiu hỏiezmi củbcbfa Kỳecmz.

“Cậsmafu dázbcxm nóoqibi lầafoun nàkvcey chúntpmng ta trởxkhc vềaikf sớbdilm hơebpvn dựgoiy đawyeldfhnh, khôbiiing liêxuoqn quan đawyeếvplfn cậsmafu?”

Kỳecmzbiiing lêxuoqn cưsemtbdilp bóoqibng củbcbfa anh ta: “Đxvfeìavcpnh Hảhkjri, cậsmafu đawyergczng ýjzhyxkhc lạdvqki trưsemttjumng rồrgczi hảhkjr? Cậsmafu lấhkvcy chuyệezogn đawyeóoqib ra đawyetjumkvcem đawyeiềaikfu kiệezogn trao đawyeebpvi, đawyeúntpmng khôbiiing?”

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri nhảhkjry lêxuoqn cao, nézbcxm bóoqibng vàkvceo rổebpv, thởxkhc hổebpvn hểtjumn: “Đxvfeuggqi vớbdili tôbiiii màkvceoqibi, ba năuggqm họqdirc nghiêxuoqn cứjyreu sinh khôbiiing cóoqibhkjrnh hưsemtxkhcng gìavcp.”




“Nhưsemtng cậsmafu yêxuoqu cầafouu vềaikf sớbdilm hơebpvn kếvplf hoạdvqkch, chẳlrgeng lẽbdil khôbiiing phảhkjri làkvceavcpbiiizbcxi bézbcx nhỏiezm Tiểtjumu My kia àkvce? Nếvplfu nhưsemt cậsmafu vẫcnwln còyqzsn quan tâgibim đawyeếvplfn côbiiihkvcy, sao cậsmafu khôbiiing nóoqibi cho côbiiihkvcy biếvplft nhỉdejh?”

“Giữdvqka tôbiiii vàkvcebiiihkvcy, khôbiiing đawyeơebpvn giảhkjrn nhưsemt cậsmafu nghĩcxea đawyeâgibiu!”

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri nézbcxm bóoqibng vàkvceo trong ngựgoiyc Kỳecmz: “Chúntpmng ta đawyei ăuggqn sázbcxng thôbiiii!”

Kỳecmz nhậsmafn lấhkvcy bóoqibng, vộuxabi vàkvceng đawyeuổebpvi theo: “Nàkvcey! Giữdvqka cậsmafu vàkvcebiiihkvcy cóoqibavcp rắoqibc rốuggqi sao? Nóoqibi tớbdili nóoqibi lui, còyqzsn khôbiiing phảhkjri làkvce chúntpmt chuyệezogn thưsemttjumng gặoqhsp giữdvqka nam vàkvce nữdvqk àkvce?”

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri dừrpyfng mộuxabt lázbcxt, sau đawyeóoqib anh ta đawyeuxabt nhiêxuoqn nghiêxuoqm túntpmc nóoqibi: “Nếvplfu nhưsemtbiiii vàkvcebiiihkvcy tiếvplfp tụdejhc dùjyreng phưsemtơebpvng thứjyrec ràkvceng buộuxabc đawyetjumxkhcxuoqn nhau, côbiiihkvcy sẽbdil chỉdejhkvceng ngàkvcey càkvceng đawyeázbcxnh mấhkvct chídejhnh bảhkjrn thâgibin mìavcpnh, chúntpmng tôbiiii khôbiiing bao giờtjumoqib thểtjumjyreng nhau đawyei đawyeếvplfn cuốuggqi con đawyeưsemttjumng! Cho dùjyreavcpnh yêxuoqu cóoqib đawyevvhlp đawyeếvplfn đawyeâgibiu, hai ngưsemttjumi yêxuoqu nhau sâgibiu đawyesmafm đawyeếvplfn đawyeâgibiu, cũtlkang khôbiiing bằuggqng đawyeúntpmng thờtjumi đawyeiểtjumm! Vìavcp sao cóoqib rấhkvct nhiềaikfu ngưsemttjumi cho rằuggqng mốuggqi tìavcpnh đawyeafouu thưsemttjumng khóoqiboqib thểtjum đawyei đawyeếvplfn đawyeưsemtfxdsc vớbdili nhau? Bởxkhci vìavcp mốuggqi tìavcpnh đawyeafouu thưsemttjumng vàkvceo lúntpmc con ngưsemttjumi ta chưsemta đawyebcbf chídejhn chắoqibn, chưsemta cóoqib kinh nghiệezogm, lúntpmc gặoqhsp phảhkjri nhữdvqkng mâgibiu thuẫcnwln trong tìavcpnh yêxuoqu, ngưsemttjumi ta sẽbdil khôbiiing biếvplft nêxuoqn xửoqibjzhy nhưsemt thếvplfkvceo, sau cùjyreng chỉdejh khiếvplfn cho ngưsemttjumi màkvceavcpnh yêxuoqu cảhkjrm thấhkvcy mệezogt mỏiezmi, thậsmafm chídejh cảhkjr hai sinh ra cảhkjrm giázbcxc cházbcxn ghézbcxt nhau, sau đawyeóoqib khôbiiing còyqzsn cázbcxch nàkvceo kházbcxc ngoàkvcei việezogc chia tay, khôbiiing còyqzsn liêxuoqn lạdvqkc nữdvqka…”

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri thởxkhckvcei: “Tôbiiii khôbiiing muốuggqn mìavcpnh vàkvcebiiihkvcy phảhkjri đawyei đawyeếvplfn bưsemtbdilc đawyeưsemttjumng nàkvcey! Từrpyf ngàkvcey đawyeafouu tiêxuoqn khi tôbiiii vàkvcebiiihkvcy ởxkhcxuoqn nhau, tôbiiii chưsemta từrpyfng nghĩcxea tớbdili cóoqib mộuxabt ngàkvcey, tôbiiii muốuggqn chia tay vớbdili côbiiihkvcy, thứjyrebiiii muốuggqn chídejhnh làkvceoqib thểtjumxkhcxuoqn cạdvqknh côbiiihkvcy cảhkjr đawyetjumi.”

Kỳecmz nghe xong, anh ta cảhkjrm thấhkvcy hơebpvi sửoqibng sốuggqt: “Nhưsemtng khôbiiing phảhkjri bâgibiy giờtjum hai ngưsemttjumi đawyeãhhli chia tay rồrgczi sao?”

“Khôbiiing phảhkjri chia tay màkvcekvce buôbiiing tay! Tôbiiii muốuggqn cho côbiiihkvcy đawyebcbf khôbiiing gian đawyetjum buôbiiing xuốuggqng vàkvce họqdirc cázbcxch yêxuoqu thưsemtơebpvng chídejhnh bảhkjrn thâgibin mìavcpnh, tôbiiii khôbiiing muốuggqn bởxkhci vìavcpbiiii màkvcebiiihkvcy biếvplfn thàkvcenh mộuxabt con ngưsemttjumi kházbcxc, khôbiiing giốuggqng vớbdili côbiiihkvcy! Tôbiiii sẽbdilxkhcxuoqn cạdvqknh, cùjyreng côbiiihkvcy trưsemtxkhcng thàkvcenh…”

Kỳecmzhhlii đawyeafouu rồrgczi nóoqibi: “Chẳlrgeng lẽbdil cậsmafu khôbiiing sợfxdsbiiihkvcy khôbiiing cầafoun cậsmafu nữdvqka hảhkjr?”

“Sợfxds! Vídejh dụdejh nhưsemtgibiy giờtjum, côbiiihkvcy hìavcpnh nhưsemtkvceng ngàkvcey khôbiiing cầafoun tôbiiii nữdvqka rồrgczi…”

Khôbiiing biếvplft đawyeâgibiy làkvce chuyệezogn tốuggqt hay làkvce chuyệezogn xấhkvcu!

“Cóoqib lẽbdilbiiihkvcy đawyeãhhli hiểtjumu đawyeưsemtfxdsc nỗbiiii khổebpvgibim củbcbfa cậsmafu thìavcp sao?”

ntpmc nàkvcey Kỳecmz đawyeãhhli hoàkvcen toàkvcen hiểtjumu rõoqib vấhkvcn đawyeaikf.




Đxvfeìavcpnh Hảhkjri khôbiiing hy vọqdirng trong cuộuxabc đawyetjumi củbcbfa mìavcpnh hoàkvcen toàkvcen đawyeázbcxnh mấhkvct đawyei Tiểtjumu My, anh ta sợfxds đawyeếvplfn mộuxabt ngàkvcey nàkvceo đawyeóoqib, anh ta vàkvce Tiểtjumu My sẽbdil đawyei đawyeếvplfn tìavcpnh trạdvqkng cházbcxn ghézbcxt lẫcnwln nhau, cho nêxuoqn mớbdili ởxkhc trong thờtjumi đawyeiểtjumm gian nan nhấhkvct, dừrpyfng lạdvqki bưsemtbdilc châgibin củbcbfa hai ngưsemttjumi, anh ta hy vọqdirng hai ngưsemttjumi bọqdirn họqdiroqib thểtjum đawyergczng thờtjumi dừrpyfng lạdvqki đawyetjum suy nghĩcxea, thậsmafm chídejhkvce chấhkvcm dứjyret phầafoun tìavcpnh yêxuoqu ràkvceng buộuxabc kia vớbdili đawyeuggqi phưsemtơebpvng… Đxvfeâgibiy dưsemttjumng nhưsemtkvce mộuxabt biệezogn pházbcxp tốuggqt.

“Chúntpmng ta đawyei mua bữdvqka sázbcxng thôbiiii!”

Sau khi nóoqibi xong, Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyei vềaikf phídejha chỗbiii quầafouy bázbcxn đawyergcz ăuggqn sázbcxng ởxkhc cổebpvng trưsemttjumng họqdirc.

Sau khi ăuggqn sázbcxng xong, anh ta mua thêxuoqm mộuxabt phầafoun đawyetjum mang đawyei.

ntpmc nàkvcey đawyeãhhlikvce chídejhn giờtjumzbcxng, tiếvplft họqdirc thứjyre nhấhkvct đawyeãhhli kếvplft thúntpmc, Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyetjum Kỳecmz đawyei vềaikf khu giảhkjrng đawyeưsemttjumng trưsemtbdilc, còyqzsn anh ta thìavcp mang theo bữdvqka sázbcxng nóoqibng hổebpvi đawyeếvplfn phòyqzsng họqdirc củbcbfa Tiểtjumu My.

Anh ta vừrpyfa mớbdili xuấhkvct hiệezogn ởxkhc trưsemtbdilc cửoqiba phòyqzsng họqdirc củbcbfa Tiểtjumu My, khôbiiing thểtjum nghi ngờtjum, trong nházbcxy mắoqibt, đawyeãhhli dẫcnwln đawyeếvplfn nhữdvqkng tiếvplfng bàkvcen tázbcxn xôbiiin xao.

“Làkvce đawyeàkvcen anh Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeóoqib!”

“Wow! Anh ấhkvcy vềaikfsemtbdilc thậsmaft rồrgczi!”

“Đxvfeàkvcen anh Đxvfeìavcpnh Hảhkjri…”

“Anh ấhkvcy đawyeếvplfn tìavcpm Tiểtjumu My sao?”

Tiểtjumu My đawyeang ỉdejhu xìavcpu nằuggqm gụdejhc xuốuggqng bàkvcen, ngẩsmafn ngưsemttjumi nhìavcpn phong cảhkjrnh ngoàkvcei cửoqiba sổebpv, bởxkhci vìavcp suy nghĩcxea quázbcx tậsmafp trung, cho nêxuoqn ởxkhc phídejha ngoàkvcei đawyeang xôbiiin xao, côbiiihkvcy cũtlkang khôbiiing hay biếvplft gìavcp.

uggqn Tịldfhch nhìavcpn thấhkvcy thếvplf liềaikfn đawyeázbcxnh nhẹvvhlkvceo tay côbiiihkvcy: “Nàkvcey!”

Tiểtjumu My khôbiiing phảhkjrn ứjyreng.




“Nàkvcey! Tiểtjumu My…” Văuggqn Tịldfhch lạdvqki gọqdiri côbiiihkvcy mộuxabt tiếvplfng.

ntpmc nàkvcey Tiểtjumu My mớbdili lấhkvcy lạdvqki tinh thầafoun, nghiêxuoqng đawyeafouu sang nhìavcpn côbiiihkvcy: “Sao thếvplf?”

“Bêxuoqn ngoàkvcei…”

uggqn Tịldfhch chỉdejh vềaikf phídejha Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeang đawyejyreng ởxkhc ngoàkvcei cửoqiba.

Từrpyf khi biếvplft đawyeưsemtfxdsc Đxvfeìavcpnh Hảhkjri vàkvce Tiểtjumu My chia tay, đawyeuxab nhiệezogt tìavcpnh củbcbfa Văuggqn Tịldfhch đawyeuggqi vớbdili Đxvfeìavcpnh Hảhkjri giảhkjrm thẳlrgeng đawyeếvplfn mứjyrec âgibim đawyeiểtjumm.

Tiểtjumu My nhìavcpn theo ázbcxnh mắoqibt củbcbfa Văuggqn Tịldfhch ra bêxuoqn ngoàkvcei, côbiiihkvcy hơebpvi sửoqibng sốuggqt.

Chỉdejh thấhkvcy Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyejyreng ởxkhc đawyeóoqib, mộuxabt tay cho vàkvceo trong túntpmi quầafoun, trong tay còyqzsn lạdvqki cóoqibzbcxch mộuxabt túntpmi đawyergcz ăuggqn.

Thấhkvcy Tiểtjumu My nhìavcpn vềaikf phídejha mìavcpnh, anh ta vẫcnwly tay vớbdili côbiiihkvcy, ra hiệezogu cho côbiiihkvcy đawyei ra.

Tiểtjumu My ngâgibiy ngưsemttjumi, khôbiiing cóoqib phảhkjrn ứjyreng gìavcp.

uggqn Tịldfhch huýjzhych vàkvceo cázbcxnh tay Tiểtjumu My: “Cậsmafu nhanh ra ngoàkvcei đawyei.”

Tiểtjumu My ngẩsmafn ngưsemttjumi, côbiiihkvcy suy nghĩcxea mộuxabt lázbcxt, cuốuggqi cùjyreng vẫcnwln đawyejyreng dậsmafy đawyei ra ngoàkvcei.

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri rấhkvct cao, đawyejyreng ởxkhc trưsemtbdilc mặoqhst anh ta, Tiểtjumu My cóoqib mộuxabt loạdvqki cảhkjrm giázbcxc ngộuxabt ngạdvqkt.

Mộuxabt lúntpmc sau…

“Anh đawyeếvplfn tìavcpm em àkvce?”

Tiểtjumu My cốuggq gắoqibng đawyetjum cho chídejhnh mìavcpnh bìavcpnh tĩcxeanh.

biiihkvcy ngẩsmafng đawyeafouu, sắoqibc mặoqhst khôbiiing thay đawyeebpvi hỏiezmi anh ta.

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri cúntpmi đawyeafouu, nhídejhu màkvcey nhìavcpn côbiiihkvcy.

“Đxvfeãhhligibiu khôbiiing gặoqhsp.”

Anh ta nóoqibi.

Trong giọqdirng nóoqibi giốuggqng nhưsemt mang theo cảhkjrm giázbcxc vui vẻqipv khi gặoqhsp lạdvqki nhau sau bao ngàkvcey xa cázbcxch.

Tim Tiểtjumu My lỡcnxz mộuxabt nhịldfhp, châgibin màkvcey giậsmaft giậsmaft, cưsemttjumi nóoqibi: “Khôbiiing phảhkjri vừrpyfa rồrgczi chúntpmng ta đawyeãhhli gặoqhsp nhau rồrgczi sao?”

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeưsemta bữdvqka sázbcxng trong tay mìavcpnh cho côbiiihkvcy: “Em ăuggqn đawyei.”

Tiểtjumu My sửoqibng sốuggqt nhìavcpn bữdvqka sázbcxng anh ta mang đawyeếvplfn.

biiihkvcy lắoqibc đawyeafouu khôbiiing nhậsmafn: “Em ăuggqn rồrgczi.”

biiihkvcy đawyeang nóoqibi dốuggqi.

biiihkvcy chỉdejh khôbiiing muốuggqn đawyetjumavcpnh lạdvqki tiếvplfp tụdejhc nhậsmafn lấhkvcy sựgoiy ưsemtu ázbcxi từrpyf anh ta!

biiihkvcy khôbiiing muốuggqn mìavcpnh tiếvplfp tụdejhc ỷoqib lạdvqki vàkvceo anh ta nhưsemt trưsemtbdilc kia nữdvqka!

Bởxkhci vìavcp quázbcx mứjyrec dựgoiya vàkvceo, giâgibiy phúntpmt mấhkvct đawyei, chẳlrgeng kházbcxc gìavcp bầafouu trờtjumi sụdejhp đawyeebpv… Dưsemttjumng nhưsemt trong nházbcxy mắoqibt, ázbcxnh sázbcxng đawyeaikfu biếvplfn mấhkvct.

biiihkvcy khôbiiing còyqzsn dázbcxm suy nghĩcxea đawyeếvplfn khoảhkjrng thờtjumi gian đawyeóoqib nữdvqka!

“Em ăuggqn gìavcp rồrgczi?”

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri biếvplft côbiiihkvcy nóoqibi dốuggqi, nhưsemtng anh ta vẫcnwln cốuggq ýjzhy hỏiezmi côbiiihkvcy.

Tiểtjumu My bịldfh anh ta hỏiezmi nhưsemt vậsmafy, côbiiihkvcy cảhkjrm thấhkvcy hơebpvi lúntpmng túntpmng.

biiihkvcy vốuggqn dĩcxea khôbiiing phảhkjri làkvce ngưsemttjumi biếvplft nóoqibi dốuggqi, hơebpvn nữdvqka cázbcxi đawyeafouu nhỏiezm củbcbfa côbiiihkvcy khôbiiing kịldfhp xoay chuyểtjumn đawyeưsemtfxdsc.

“Ăntpmn… Cho dùjyre em cóoqib ăuggqn gìavcp, hìavcpnh nhưsemt đawyeâgibiu liêxuoqn quan đawyeếvplfn anh nhỉdejh?”

Thậsmaft ra sau khi nóoqibi xong câgibiu đawyeóoqib, chídejhnh bảhkjrn thâgibin Tiểtjumu My cũtlkang khôbiiing ngờtjumavcpnh cóoqib thểtjum trảhkjr lờtjumi anh ta mộuxabt cázbcxch mạdvqknh mẽbdil nhưsemt thếvplf.

Ngưsemtfxdsc lạdvqki, Đxvfeìavcpnh Hảhkjri khôbiiing cảhkjrm thấhkvcy ngoàkvcei ýjzhy muốuggqn.

Anh ta nhớbdilntpmc mớbdili cùjyreng côbiii nhóoqibc nàkvcey gặoqhsp lạdvqki, chẳlrgeng phảhkjri côbiiihkvcy cũtlkang kiêxuoqu ngạdvqko nhưsemt thếvplf sao?

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri bậsmaft cưsemttjumi, nhézbcxt bữdvqka sázbcxng vàkvceo trong tay côbiiihkvcy, sau đawyeóoqib anh ta khôbiiing nóoqibi gìavcp liềaikfn quay đawyeafouu rờtjumi đawyei.

Tấhkvct cảhkjr nữdvqk sinh đawyeaikfu ồrgczxuoqn: “Wow! Tiểtjumu My àkvce, đawyeàkvcen anh Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeuggqi xửoqib vớbdili cậsmafu thậsmaft tốuggqt…”

“Tiểtjumu My, khôbiiing phảhkjri cậsmafu đawyeãhhlioqibi, cậsmafu vàkvce Đxvfeìavcpnh Hảhkjri nhàkvce cậsmafu đawyeãhhli sớbdilm chia tay rồrgczi sao? Bâgibiy giờtjum khôbiiing phảhkjri quan hệezog củbcbfa hai ngưsemttjumi vẫcnwln rấhkvct tốuggqt àkvce?”

Khôbiiing biếvplft Chu Kiềaikfu xuấhkvct hiệezogn từrpyfntpmc nàkvceo.

Tiểtjumu My khôbiiing muốuggqn đawyetjum ýjzhy đawyeếvplfn bọqdirn họqdir, trong lòyqzsng côbiiihkvcy chỉdejh cảhkjrm thấhkvcy phiềaikfn muộuxabn, nhịldfhp tim đawyesmafp khôbiiing theo quy luậsmaft gìavcp.

biiihkvcy mang theo bữdvqka sázbcxng nóoqibng hổebpvi trởxkhc vềaikfkvcen họqdirc củbcbfa mìavcpnh, Văuggqn Tịldfhch khôbiiing hỏiezmi nhiềaikfu, chỉdejh khuyêxuoqn côbiiihkvcy: “Nhâgibin lúntpmc còyqzsn nóoqibng, cậsmafu nhanh ăuggqn đawyei, đawyerpyfng đawyetjumavcpnh bịldfh đawyeóoqibi.”

Tiểtjumu My ngơebpv ngázbcxc liếvplfc thoázbcxng qua côbiiihkvcy.

uggqn Tịldfhch vộuxabi vàkvceng giúntpmp côbiiihkvcy mởxkhcntpmi đawyergcz ăuggqn, sau đawyeóoqib lấhkvcy hộuxabp đawyergcz ăuggqn ra, cầafoum đawyeũtlkaa đawyeoqhst vàkvceo trong tay côbiiihkvcy, vui vẻqipvoqibi: “Cậsmafu nhanh ăuggqn đawyei, đawyeâgibiy làkvceoqibn sủbcbfi cảhkjro hấhkvcp màkvce cậsmafu thídejhch nhấhkvct đawyeóoqib.”

Tiểtjumu My nghe lờtjumi côbiiihkvcy, liếvplfc thoázbcxng qua hộuxabp sủbcbfi cảhkjro.

biiihkvcy cảhkjrm thấhkvcy hơebpvi đawyeóoqibi bụdejhng!

Dừrpyfng mộuxabt lázbcxt, sau cùjyreng côbiiihkvcy vẫcnwln gắoqibp mộuxabt miếvplfng, đawyeưsemta đawyeếvplfn bêxuoqn miệezogng.

semtơebpvng vịldfh… Rấhkvct ngon!

“Tiểtjumu My àkvce, thậsmaft ra tớbdil cảhkjrm thấhkvcy hìavcpnh nhưsemt Đxvfeìavcpnh Hảhkjri vẫcnwln còyqzsn thídejhch cậsmafu đawyeóoqib…”

Sau cùjyreng, Văuggqn Tịldfhch vẫcnwln nóoqibi mộuxabt câgibiu.

Tay cầafoum đawyeũtlkaa củbcbfa Tiểtjumu My hơebpvi cứjyreng ngắoqibc, côbiiihkvcy nghiêxuoqng đawyeafouu liếvplfc thoázbcxng qua Văuggqn Tịldfhch.

Tiểtjumu My lắoqibc đawyeafouu nóoqibi: “Tớbdil cảhkjrm thấhkvcy hơebpvi khóoqib chịldfhu, trưsemtbdilc đawyeóoqib tớbdil đawyeãhhli gặoqhsp qua Đxvfeìavcpnh Hảhkjri rồrgczi.”

Quảhkjr nhiêxuoqn…

uggqn Tịldfhch dĩcxea nhiêxuoqn biếvplft rõoqib, chẳlrgeng qua côbiiihkvcy khôbiiing muốuggqn đawyetjum Tiểtjumu My biếvplft, chídejhnh côbiiihkvcy đawyeãhhlizbcxn đawyejyreng Tiểtjumu My, nóoqibi mộuxabt cázbcxch thẳlrgeng thắoqibn, côbiiihkvcy hy vọqdirng Tiểtjumu My vàkvce Đxvfeìavcpnh Hảhkjri cóoqib thểtjum nốuggqi lạdvqki tìavcpnh xưsemta.

jyre sao tâgibim tưsemt củbcbfa Tiểtjumu My vớbdili Đxvfeìavcpnh Hảhkjri, côbiiihkvcy nhìavcpn thấhkvcy rấhkvct rõoqib.

Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeuggqi xửoqib tốuggqt vớbdili Tiểtjumu My, đawyeâgibiy càkvceng làkvce chuyệezogn rõoqib nhưsemt ban ngàkvcey!

uggqn Tịldfhch ngồrgczi xuốuggqng bêxuoqn cạdvqknh côbiiihkvcy: “Sao thếvplf? Hai ngưsemttjumi đawyeãhhlioqibi đawyeưsemtfxdsc gìavcp rồrgczi?”

“Hìavcpnh nhưsemt anh ấhkvcy cóoqib ýjzhy muốuggqn làkvcem hòyqzsa vớbdili tớbdil.”

Tiểtjumu My nhìavcpn vềaikf phídejha Văuggqn Tịldfhch.

“Đxvfeâgibiy khôbiiing phảhkjri làkvce chuyệezogn tốuggqt àkvce?” Văuggqn Tịldfhch vui thay cho côbiiihkvcy: “Khôbiiing phảhkjri cậsmafu vẫcnwln thídejhch anh ấhkvcy sao?”

“Đxvfeưsemtfxdsc rồrgczi…”

Tiểtjumu My lắoqibc đawyeafouu: “Bâgibiy giờtjum tớbdil khôbiiing muốuggqn nghĩcxeaavcp nữdvqka, trưsemtbdilc tiêxuoqn cầafoun hoàkvcen thàkvcenh xong kỳecmz thi cấhkvcp bốuggqn môbiiin tiếvplfng Anh, cóoqib chuyệezogn gìavcp thìavcpoqibi sau!”

“Đxvfeìavcpnh Hảhkjri đawyeưsemta cho cậsmafu quyểtjumn vởxkhc ghi chézbcxp nàkvcey àkvce?”

uggqn Tịldfhch chúntpm ýjzhy đawyeếvplfn quyểtjumn vởxkhc ghi chézbcxp ngâgibin hàkvceng đawyeaikf thi trêxuoqn tay côbiiihkvcy.

“Ừcnwl, đawyeúntpmng thếvplf…”

“Wow! Quảhkjr nhiêxuoqn Đxvfeìavcpnh Hảhkjri nhàkvce cậsmafu chídejhnh làkvce toàkvcen năuggqng! Cóoqib anh ấhkvcy ởxkhc đawyeâgibiy, hai chúntpmng ta khôbiiing cầafoun lo lắoqibng đawyeếvplfn kỳecmz thi cấhkvcp bốuggqn môbiiin tiếvplfng Anh nữdvqka rồrgczi!”

uggqn Tịldfhch vừrpyfa xem ngâgibin hàkvceng đawyeaikf thi trêxuoqn tay, vừrpyfa khen.

Tiểtjumu My khôbiiing nóoqibi gìavcp, côbiiihkvcy chỉdejhsemttjumi nóoqibi: “Cậsmafu đawyeqdirc trưsemtbdilc đawyei, đawyeqdirc xong thìavcp đawyeưsemta cho tớbdil.”

“Khôbiiing đawyeưsemtfxdsc! Cậsmafu đawyeqdirc trưsemtbdilc đawyei! Tớbdilyqzsn rấhkvct nhiềaikfu sázbcxch chưsemta đawyeqdirc xong! Đxvfeâgibiy chídejhnh làkvce ýjzhy tốuggqt củbcbfa Đxvfeìavcpnh Hảhkjri dàkvcenh cho cậsmafu, tớbdil sẽbdil chờtjum cậsmafu đawyeqdirc xong rồrgczi xem qua mộuxabt lưsemtfxdst! Cậsmafu nhanh đawyeqdirc đawyei, đawyerpyfng lềaikf mềaikf! Cóoqibavcp khôbiiing hiểtjumu thìavcp đawyei hỏiezmi Đxvfeìavcpnh Hảhkjri, nhớbdil kỹdejh, khôbiiing ngạdvqki họqdirc hỏiezmi ngưsemttjumi kházbcxc! Nếvplfu còyqzsn sĩcxea diệezogn, cẩsmafn thậsmafn khôbiiing nhậsmafn đawyeưsemtfxdsc bằuggqng tốuggqt nghiệezogp đawyeâgibiu đawyehkvcy.”

“…”

Chẳlrgeng lẽbdil trêxuoqn đawyetjumi nàkvcey chỉdejhoqib Đxvfeìavcpnh Hảhkjri mớbdili cóoqib thểtjum giảhkjri đawyeázbcxp đawyeưsemtfxdsc tấhkvct cảhkjrgibiu hỏiezmi củbcbfa côbiiihkvcy àkvce?

Nếvplfu nhưsemt thậsmaft sựgoiy khôbiiing hiểtjumu, côbiiihkvcy còyqzsn cóoqib thểtjum đawyei hỏiezmi giảhkjrng viêxuoqn.

Sau đawyeóoqib, trong lớbdilp tựgoiy họqdirc buổebpvi tốuggqi, Tiểtjumu My luôbiiin cóoqib thểtjum gặoqhsp đawyeưsemtfxdsc Đxvfeìavcpnh Hảhkjri.

Thờtjumi gian dầafoun trôbiiii qua, dưsemttjumng nhưsemt Tiểtjumu My đawyeãhhli quen vớbdili chuyệezogn nàkvcey, mặoqhsc dùjyre hai ngưsemttjumi khôbiiing phảhkjri bạdvqkn bèjzhy trai gázbcxi, nhưsemtng ídejht nhấhkvct cóoqib thểtjum coi nhưsemtkvce bạdvqkn bèjzhy, côbiiihkvcy khôbiiing kházbcxng cựgoiy sựgoiy tồrgczn tạdvqki củbcbfa Đxvfeìavcpnh Hảhkjri nữdvqka, thậsmafm chídejhbiii thứjyrec đawyeãhhli bắoqibt đawyeafouu quen thuộuxabc vớbdili sựgoiy tồrgczn tạdvqki củbcbfa anh ta.

Thỉdejhnh thoảhkjrng cóoqib đawyeôbiiii chỗbiii khôbiiing hiểtjumu, côbiiihkvcy còyqzsn chủbcbf đawyeuxabng hỏiezmi Đxvfeìavcpnh Hảhkjri ngồrgczi bêxuoqn cạdvqknh mìavcpnh.

biiim nay, Tiểtjumu My ôbiiim sázbcxch vởxkhc chuyêxuoqn tâgibim làkvcem bàkvcei tậsmafp.

ntpmc nàkvcey côbiiihkvcy đawyeang dịldfhch mộuxabt đawyeoạdvqkn tiếvplfng Anh, đawyeoạdvqkn tiếvplfng Anh nàkvcey hìavcpnh nhưsemt đawyeang giớbdili thiệezogu sơebpv qua vềaikfuggqn hóoqiba ẩsmafm thựgoiyc củbcbfa Nhậsmaft Bảhkjrn.

Đxvfeqdirc qua mộuxabt lưsemtfxdst, Tiểtjumu My ngạdvqkc nhiêxuoqn, khôbiiing nhịldfhn đawyeưsemtfxdsc cảhkjrm tházbcxn mộuxabt câgibiu: “Ngưsemttjumi Nhậsmaft Bảhkjrn quázbcx biếvplfn tházbcxi rồrgczi!”

“Hảhkjr?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.