Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 221 : Vì một giấc mộng viết lại một truyền kì

    trước sau   
Âzreg̀m! Môihkḥt tiêyleíng nôihkh̉ vang đryhtyleíc tai phát ra tưcriv̀ môihkḥt cái bình thiêyleít dài đryhtêyleín môihkḥt thưcrivơdmwq́c rưcrivơdmwq̃i, trêylein thâmecjn bình có sáu đryhtai quâmecj́n, ơdmwq̉ miêyleịng bình phun ra ánh lưcriv̉a, trong ánh lưcriv̉a tóe lêylein bay ra râmecj́t nhiêyleìu sa đryhtạn, sa đryhtạn băhukŕn loạn xạ ra hơdmwqn môihkḥt trăhukrm thưcrivơdmwq́c.

Lục Thâmecj́t đryhtưcriv́ng ơdmwq̉ ngoài hai mưcrivơdmwqi thưcrivơdmwq́c quan sát gâmecj̣t gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, ơdmwq̉ bêylein cạnh có môihkḥt vị mỹ nhâmecjn măhukṛc quan phục lêyleị đryhtyleỉu đryhtưcriv́ng, cũng chính là Thanh Văhukrn. Lục Thâmecj́t vưcriv̀a vêyleì tơdmwq́i thành Trưcrivơdmwq̀ng An, ba ngày sau lại chạy đryhtêyleín ngoài thành nghiêyleịm xem hiêyleịu quả lôihkhi pháo do Tưcrivơdmwqng Tác giám bí mâmecj̣t chêyleí tạo.

- Tôihkh́t lăhukŕm, nêyleíu có thêyleỉ gia tăhukrng cưcriṿ ly băhukŕn sẽ càng tôihkh́t, tiêyleíp tục hoàn thiêyleịn đryhti.

Lục Thâmecj́t khăhukr̉ng đryhtịnh và phâmecjn phó nói, quan viêylein Tưcrivơdmwqng Tác giám cung kính đryhtáp ưcriv́ng.

Xem xong lôihkhi pháo, Lục Thâmecj́t và Thanh Văhukrn ngôihkh̀i xe trơdmwq̉ vêyleì, ơdmwq̉ trong xe, Thanh Văhukrn dịu dàng nói:

- Bêyleị hạ, lôihkhi dưcrivơdmwq̣c kia nêyleíu dùng sôihkh́ lưcrivơdmwq̣ng lơdmwq́n sẽ có thêyleỉ phá núi làm đryhtưcrivơdmwq̀ng, cũng có thêyleỉ dùng trong khai thác đryhtá.


Lục Thâmecj́t mỉm cưcrivơdmwq̀i gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, nói:

- Nàng đryhtã nói qua, lôihkhi pháo này nêyleíu dùng làm võ bị trêylein thuyêyleìn biêyleỉn, tuyêyleịt đryhtôihkh́i sẽ trơdmwq̉ thành đryhtôihkḥi ngũ hải quâmecjn vôihkh đryhtịch trêylein biêyleỉn.

- Thiêyleíp thâmecjn cũng đryhtã nói thêyleí giơdmwq́i này là môihkḥt hình câmecj̀u, Bêyleị hạ có tin hay khôihkhng?

Thanh Văhukrn dịu dàng nói.

Lục Thâmecj́t cưcrivơdmwq̀i, nói:

- Ta tin hay khôihkhng khôihkhng trọng yêyleíu, quan trọng là khôihkhng thêyleỉ gâmecjy ảnh hưcrivơdmwq̉ng đryhtêyleín nêyleìn thôihkh́ng trị của Đzifuại Ngu đryhtêyleí quôihkh́c, chơdmwq̀ cho cơdmwqdmwq̉ thôihkh́ng trị của ta vưcriṽng chăhukŕc đryhtêyleín khôihkhng thêyleỉ dao đryhtôihkḥng rôihkh̀i, mơdmwq́i có thêyleỉ truyêyleìn bá môihkḥt ít ý tưcrivơdmwq̉ng có chút phá vơdmwq̃ lẽ tưcriṿ nhiêylein kia.

Thanh Văhukrn gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, Lục Thâmecj́t lại mỉm cưcrivơdmwq̀i nói:

- Tuy nhiêylein chuyêyleịn xưcriva vêyleì môihkḥt đryhtêyleí quôihkh́c măhukṛt trơdmwq̀i khôihkhng bao giơdmwq̀ lăhukṛn mà nàng kêyleỉ kia, ta râmecj́t có hưcriv́ng thú.

Thanh Văhukrn kinh ngạc nói:

- Chăhukr̉ng lẽ Bêyleị hạ muôihkh́n chinh phục thêyleí giơdmwq́i?

- Có cái gì khôihkhng thêyleỉ? Đzifuã có lôihkhi pháo và thuyêyleìn biêyleỉn, ngày sau đryhti chiêyleím cưcriv́ càng nhiêyleìu cưcrivơdmwqng vưcriṿc là môihkḥt chuyêyleịn có khả năhukrng, ít nhâmecj́t là ta sẽ chinh phục Liêyleiu quôihkh́c, Đzifuại Thưcriṿc và Thiêylein Trúc, lâmecj̣p nhiêyleìu Đzifuôihkhihkḥ phủ của Đzifuại Ngu đryhtêyleí quôihkh́c môihkḥt chút.

Lục Thâmecj́t bình thản nói.

Thanh Văhukrn gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, Lục Thâmecj́t lại nói:


- Ta sẽ khôihkhng làm môihkḥt Đzifuêyleí vưcrivơdmwqng cưcriṿc kì hiêyleíu chiêyleín thích viêyleịc lơdmwq́n hám côihkhng to. Nêyleíu khôihkhng có võ bị săhukŕc bén, ta sẽ khôihkhng phát đryhtôihkḥng viêyleĩn chinh mơdmwq̉ mang bơdmwq̀ cõi, phải có võ bị săhukŕc bén, mơdmwq́i có thêyleỉ khuêyleích trưcrivơdmwqng ra ngoài thu hoạch càng nhiêyleìu. Nêyleíu vì quá hiêyleíu chiêyleín mà dâmecj̃n đryhtêyleín quôihkh́c nôihkḥi bâmecj́t ôihkh̉n, ta mơdmwq̉ mang bơdmwq̀ cõi chính là tưcriṿ đryhtưcriva mình vào con đryhtưcrivơdmwq̀ng diêyleịt vong.

Thanh Văhukrn khẽ cưcrivơdmwq̀i gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, dịu dàng nói:

- Thiêylein Côihkhng Khai Vâmecj̣t sẽ giúp Bêyleị hạ thu hoạch càng nhiêyleìu.

Lục Thâmecj́t gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, chuyêyleỉn đryhtêyleì tài nói:

- Thanh Văhukrn, ta nêylein trơdmwq̉ vêyleì huyêyleịn Thạch Đzifuại, đryhti khâmecj́u an vơdmwq́i mâmecj̃u thâmecjn, sưcriṿ vụ trọng đryhtại trong thành Trưcrivơdmwq̀ng An phải nhơdmwq̀ nàng phụ tá Tiêyleỉu Phưcriv́c ra quyêyleít sách, vêyleì sau nàng chính là Trung phủ sưcriv̉ của Nôihkḥi đryhtình.

Thanh Văhukrn ngâmecj̉n ra, nói:

- Lão gia, nôihkh khôihkhng câmecj̀n chiêyleím đryhtoạt chưcriv́c sưcriṿ của Câmecj̀m Nhi tỷ tỷ.

- Khôihkhng nêylein nói bâmecj̣y, Trung phủ sưcriv̉ là chưcriv́c vụ thuôihkḥc Nôihkḥi đryhtình, khôihkhng nhâmecj́t đryhtịnh thuôihkḥc vêyleì Câmecj̀m Nhi hay là nàng, bâmecj́t cưcriv́ lúc nào ta cũng có thêyleỉ thay đryhtôihkh̉i ngưcrivơdmwq̀i khác đryhtảm nhiêyleịm chưcriv́c Trung phủ sưcriv̉, khi nàng khôihkhng còn giưcriṽ chưcriv́c Trung phủ sưcriv̉, có lẽ sẽ đryhtêyleín Vưcrivơdmwqng phủ nhâmecj̣m chưcriv́c Phủ tưcrivơdmwq́ng. Tóm lại, chưcriv́c sưcriṿ của Nôihkḥi đryhtình trưcriv̀ Cưcriv̉u khanh tưcrivơdmwq́ng khôihkhng dêyleĩ đryhtôihkh̉i ngưcrivơdmwq̀i đryhtảm nhiêyleịm, nhưcriṽng vị trí khác đryhtêyleìu sẽ thay đryhtôihkh̉i thưcrivơdmwq̀ng xuyêylein, giôihkh́ng nhưcriv Thưcriv́ sưcriv̉ ơdmwq̉ các châmecju, thơdmwq̀i gian nhâmecj̣m chưcriv́c sẽ khôihkhng quá bôihkh́n năhukrm, xong nhiêyleịm kỳ rôihkh̀i có tiêyleíp tục đryhtảm nhiêyleịm hay khôihkhng đryhtêyleìu do triêyleìu đryhtình quyêyleít đryhtịnh.

Lục Thâmecj́t nghiêyleim măhukṛt nói.

- Vâmecjng, nôihkh đryhtã hiêyleỉu.

Thanh Văhukrn dịu dàng đryhtáp ưcriv́ng.

Lục Thâmecj́t nói:

- Vâmecj̣n hành và thao tác chưcriv́c sưcriṿ trong triêyleìu đryhtình còn câmecj̀n môihkḥt đryhtoạn thơdmwq̀i gian đryhtêyleỉ bôihkh̉ khuyêyleít hoàn thiêyleịn, Nôihkḥi đryhtình đryhtưcrivơdmwq̣c thiêyleít lâmecj̣p là nhăhukr̀m củng côihkh́ cơdmwqdmwq̉ Hoàng quyêyleìn, nhưcrivng lại xuâmecj́t hiêyleịn hiêyleịn tưcrivơdmwq̣ng cùng ngoại triêyleìu có chút khôihkhng phôihkh́i hơdmwq̣p.


- Lão gia, Nôihkḥi đryhtình và ngoại triêyleìu khôihkhng phôihkh́i hơdmwq̣p, nôihkh cho răhukr̀ng là do thói quen tạo thành. Có môihkḥt sôihkh́ quan viêylein khôihkhng quen vơdmwq́i sưcriṿ tôihkh̀n tại của Nôihkḥi đryhtình, cũng có thêyleỉ nói là chán ghét sưcriṿ tôihkh̀n tại của Nôihkḥi đryhtình, bơdmwq̉i vì sưcriṿ tôihkh̀n tại của Nôihkḥi đryhtình khiêyleín cho tâmecjm lý của quan viêylein ngoại triêyleìu bâmecj́t an. Trong tiêyleìm thưcriv́c đryhtã quen vơdmwq́i phưcrivơdmwqng pháp trị quôihkh́c dưcrivơdmwq́i môihkḥt ngưcrivơdmwq̀i, vôihkh́n ngoại trưcriv̀ Hoàng đryhtêyleí, đryhtại thâmecj̀n chính là ngưcrivơdmwq̀i quản lý thiêylein hạ, nhưcrivng bâmecjy giơdmwq̀ lại bị Nôihkḥi đryhtình cưcrivơdmwq́p đryhti môihkḥt phâmecj̀n quyêyleìn binh thiêylein hạ, măhukṛt khác, ngoại triêyleìu cũng mâmecju thuâmecj̃n vơdmwq́i viêyleịc nưcriṽ nhâmecjn và hoạn quan châmecj́p chưcrivơdmwq̉ng quyêyleìn binh đryhtịa phưcrivơdmwqng.

Thanh Văhukrn dịu dàng nói.

Lục Thâmecj́t cưcrivơdmwq̀i, nói:

- Vêyleì sau Câmecj̀m Nhi sẽ là Phủ têyleỉ Nam đryhtôihkh, sau khi ta trơdmwq̉ vêyleì huyêyleịn Thạch Đzifuại rôihkh̀i, sẽ đryhti Nam tuâmecj̀n.

Thanh Văhukrn gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, chơdmwq̣t Lục Thâmecj́t vưcrivơdmwqn tay ôihkhm nàng ngôihkh̀i vào trong lòng, thì thâmecj̀m bêylein tai:

- Trưcrivơdmwq́c đryhtó... ta còn muôihkh́n làm môihkḥt viêyleịc.

*****

mecj̣p Chính đryhtyleịn, Trung thưcriv Thị lang Trưcrivơdmwqng Kịp nhâmecj̣n lêyleịnh tơdmwq́i găhukṛp Ngu Vưcrivơdmwqng, sau khi tiêyleín đryhtyleịn, Trưcrivơdmwqng Kịp cung kính bái kiêyleín nói:

- Thâmecj̀n bái kiêyleín Đzifuyleịn hạ, bái kiêyleín Văhukrn quý nhâmecjn.

Lục Thâmecj́t ngôihkh̀i ơdmwq̉ sau long án, Thanh Văhukrn đryhtưcriv́ng cạnh ơdmwq̉ bêylein trái, hăhukŕn ôihkhn hòa nói:

- Trưcrivơdmwqng thị lang hăhukr̉n là nhâmecj̣n biêyleít Văhukrn quý nhâmecjn.

- Hôihkh̀i Đzifuyleịn hạ, thâmecj̀n nhâmecj̣n biêyleít Văhukrn quý nhâmecjn.

Trưcrivơdmwqng Kịp cung kính trả lơdmwq̀i.


- Bôihkh̉n vưcrivơdmwqng triêyleịu ôihkhng đryhtêyleín, là có chuyêyleịn muôihkh́n giao cho ôihkhng đryhti làm, nêyleíu nhưcriv ôihkhng cảm thâmecj́y khôihkhng ôihkh̉n thỏa, có thêyleỉ cưcriṿ tuyêyleịt.

Lục Thâmecj́t ôihkhn hòa nói.

- Mơdmwq̀i đryhtyleịn hạ cho biêyleít.

Trưcrivơdmwqng Kịp cung kính nói.

- Hoàng hâmecj̣u đryhtâmecj̀u tiêylein của Lý quôihkh́c chủ ôihkhng hăhukr̉n cũng biêyleít, bôihkh̉n vưcrivơdmwqng râmecj́t kính trọng và ngưcrivơdmwq̃ng môihkḥ vị Hoàng hâmecj̣u xuâmecj́t thâmecjn Giang Âzregm Trưcrivơdmwqng thị kia, bôihkh̉n vưcrivơdmwqng biêyleít Trưcrivơdmwqng thị lang tài văhukrn chưcrivơdmwqng xuâmecj́t chúng, vì vâmecj̣y muôihkh́n mơdmwq̀i ôihkhng vì vị Hoàng hâmecj̣u đryhtó viêyleít truyêyleịn ca tụng, Trưcrivơdmwqng thị lang có thêyleỉ làm khôihkhng?

Lục Thâmecj́t nói.

Trưcrivơdmwqng Kịp ngâmecj̉ng đryhtâmecj̀u kinh ngạc nhìn Lục Thâmecj́t, ôihkhng ta vạn lâmecj̀n khôihkhng ngơdmwq̀ đryhtưcrivơdmwq̣c Ngu Vưcrivơdmwqng sẽ vì Hoàng hâmecj̣u đryhtơdmwq̀i trưcrivơdmwq́c của Lý quôihkh́c chủ mà viêyleít truyêyleịn. Môihkḥt vị Đzifuêyleí vưcrivơdmwqng vì môihkḥt nưcriṽ nhâmecjn khôihkhng có liêylein quan gì vơdmwq́i mình mà viêyleít truyêyleịn ca tụng, quả thưcriṿc là khôihkhng thêyleỉ tưcrivơdmwq̉ng tưcrivơdmwq̣ng.

- Thâmecj̀n có thêyleỉ làm, thâmecj̀n xin lĩnh dụ.

Trưcrivơdmwqng Kịp nhanh chóng cung kính đryhtáp lại, chuyêyleịn Hoàng đryhtêyleí muôihkh́n làm chính là viêyleịc ôihkhng ta phải làm.

- Tôihkh́t lăhukŕm, đryhtăhukṛt têylein của truyêyleịn là “A Á truyêyleìn kỳ”, có thêyleỉ viêyleít truyêyleịn tưcriv̀ khi ngưcrivơdmwq̀i ra đryhtơdmwq̀i, thêyleim thăhukŕt môihkḥt chút yêyleíu tôihkh́ thâmecj̀n kỳ, nêylein vì A Á ca côihkhng tụng đryhtưcriv́c, tôihkhn thành môihkḥt vị kỳ nưcriṽ. Vêyleì cụ thêyleỉ, ôihkhng có thêyleỉ cùng Văhukrn quý nhâmecjn nghiêylein cưcriv́u thảo luâmecj̣n. Ôutoung hãy phát huy tài văhukrn chưcrivơdmwqng của mình, tôihkhn côihkhng tích của A Á trơdmwq̉ thành môihkḥt trong nhưcriṽng căhukrn do thành lâmecj̣p nêylein Đzifuại Ngu đryhtêyleí quôihkh́c.

Lục Thâmecj́t ôihkhn hòa nói.

Trưcrivơdmwqng Kịp giâmecj̣t mình nhìn Lục Thâmecj́t, Lục Thâmecj́t lại nói:

- Môihkḥt câmecju thôihkhi, phải tôihkhn A Á hoàng hâmecj̣u sánh ngang vơdmwq́i sưcriṿ tôihkh̀n tại của thánh nhâmecjn, là con gái của biêyleỉn cả, lưcrivu danh thiêylein côihkh̉.


Trưcrivơdmwqng Kịp nghe xong sóng lưcrivng run râmecj̉y, ôihkhng ta chỉ có thêyleỉ thâmecj̀m căhukŕn răhukrng, nói:

- Thâmecj̀n sẽ tâmecj̣n hêyleít sưcriv́c, truyêyleịn sau khi viêyleít xong sẽ lâmecj̣p tưcriv́c dâmecjng lêylein cho Đzifuyleịn hạ xem xét.

Lục Thâmecj́t lại nói:

- Vêyleì phưcrivơdmwqng diêyleịn đryhtêyleì câmecj̣p đryhtêyleín Lý quôihkh́c chủ, trọng đryhtyleỉm ca tụng tài văhukrn chưcrivơdmwqng của Lý quôihkh́c chủ là đryhtưcrivơdmwq̣c, có thêyleỉ thêyleim vào chút tình sưcriv̉ phong hoa tuyêyleít nguyêyleịt, vêyleì phưcrivơdmwqng diêyleịn hôihkh̀ đryhtôihkh̀ hại nưcrivơdmwq́c ôihkhng tưcriṿ xem rôihkh̀i viêyleít.

- Thâmecj̀n ghi nhơdmwq́.

Trưcrivơdmwqng Kịp cung kính đryhtáp ưcriv́ng.

- Khôihkhng câmecj̀n gâmecj́p, A Á truyêyleìn kỳ là sau khi bôihkh̉n vưcrivơdmwqng lêylein ngôihkhi, mơdmwq́i có thêyleỉ truyêyleìn lưcrivu.

Lục Thâmecj́t nói.

- Thâmecj̀n đryhtã hiêyleỉu.

Trưcrivơdmwqng Kịp cung kính đryhtáp lơdmwq̀i, cũng thâmecj̀m thơdmwq̉ ra môihkḥt hơdmwqi vì có thơdmwq̀i gian đryhtêyleỉ câmecj́u tưcriv́.

- Tôihkh́t lăhukŕm, khanh côihkhng viêyleịc bêyleì bôihkḥn, có thêyleỉ đryhti rôihkh̀i.

Lục Thâmecj́t nói, Trưcrivơdmwqng Kịp tưcriv̀ lêyleĩ rơdmwq̀i đryhti.

Trưcrivơdmwqng Kịp đryhti rôihkh̀i, Thanh Văhukrn khôihkhng kìm nôihkh̉i hỏi:

- Lão gia, vì sao vì nưcriṽ nhi Trưcrivơdmwqng thị lâmecj̣p truyêyleìn kỳ?

Lục Thâmecj́t quay ngưcrivơdmwq̀i vưcrivơdmwqn tay bêyleí Thanh Văhukrn ngôihkh̀i lêylein đryhtùi ôihkhm vào lôihkh̀ng ngưcriṿc, ôihkhn hòa nói:

- Là vì môihkḥt giâmecj́c môihkḥng. Lúc ta còn nhỏ, sẽ ngâmecj̃u nhiêylein mơdmwq thâmecj́y môihkḥt nưcriṽ nhâmecjn têylein A Á, mà nàng có nói qua, Hoàng hâmecj̣u trưcrivơdmwq́c của Lý quôihkh́c chủ, đryhtã tưcriv̀ng tưcriṿ nhơdmwq́ lại têylein kiêyleíp trưcrivơdmwq́c của mình là A Á.

Thanh Văhukrn giâmecj̣t mình nhìn Lục Thâmecj́t, Lục Thâmecj́t mỉm cưcrivơdmwq̀i nói:

- Khôihkhng câmecj̀n nhìn ta nhưcrivmecj̣y, ta khôihkhng nhơdmwq́ rõ tưcriv̀ng có kiêyleíp trưcrivơdmwq́c hay khôihkhng.

Thanh Văhukrn khẽ ôihkh̀, Lục Thâmecj́t lại nói:

- Chơdmwq́ có nói ra ngoài, giâmecj́c môihkḥng kia đryhtã râmecj́t lâmecju rôihkh̀i ta khôihkhng còn mơdmwq thâmecj́y, thâmecj̣t cũng tôihkh́t, ảo cũng tôihkh́t, chăhukr̉ng qua chỉ là môihkḥt giâmecj́c môihkḥng đryhtã trôihkhi qua.

Thanh Văhukrn gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, dịu dàng nói:

- Nôihkh ghi nhơdmwq́.

Lục Thâmecj́t mỉm cưcrivơdmwq̀i gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, ôihkhm chăhukṛt lâmecj́y Thanh Văhukrn, âmecju yêyleím chỉ chôihkh́c lát, Thanh Văhukrn có đryhtyleìu băhukrn khoăhukrn trong lòng chủ đryhtôihkḥng rơdmwq̀i đryhti, hiêyleịn giơdmwq̀ cưcriv ngụ ơdmwq̉ Đzifuại Minh cung có râmecj́t nhiêyleìu nưcriṽ quyêyleín, hoạn quan và thị nưcriṽ, nàng khôihkhng nêylein ơdmwq̉ chôihkh̃ lão gia trị chính tình chàng ý thiêyleíp, sẽ dêyleĩ dàng đryhtưcriva tơdmwq́i sưcriṿ bâmecj́t hòa chỉ trích.

Thanh Văhukrn đryhti rôihkh̀i, Lục Thâmecj́t ngôihkh̀i sau long án xem xét tâmecj́u chưcrivơdmwqng. Tưcriv̀ sau khi thiêyleít lâmecj̣p Nôihkḥi đryhtình, Lục Thâmecj́t giao cho Chính Sưcriṿ đryhtưcrivơdmwq̀ng và Xu Mâmecj̣t viêyleịn râmecj́t nhiêyleìu quyêyleìn quyêyleít đryhtịnh ơdmwq̉ đryhtịa phưcrivơdmwqng, mâmecj́y ngày này hăhukŕn đryhti tuâmecj̀n, ngoại trưcriv̀ viêyleịc thay đryhtôihkh̉i nhâmecjn sưcriṿ trọng đryhtại câmecj̀n Tiêyleỉu Phưcriv́c gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, nhưcriṽng thưcriv́ khác đryhtêyleìu do nhóm Têyleỉ châmecj́p của Chính Sưcriṿ đryhtưcrivơdmwq̀ng và Xu Mâmecj̣t viêyleịn cùng thưcrivơdmwqng nghị. Còn viêyleịc hiêyleịn tại Lục Thâmecj́t đryhtang làm, chính là sơdmwqcrivơdmwq̣c xem qua tâmecj́t cả các quyêyleít sách của triêyleìu đryhtình, phát hiêyleịn chôihkh̃ khôihkhng ôihkh̉n và giải quyêyleít cho thâmecj́u đryhtáo hêyleít thảy.

Hai thơdmwq̀i sau, Tiêyleỉu Phưcriv́c đryhti tơdmwq́i Lâmecj̣p Chính đryhtyleịn, dâmecjng trà cho Lục Thâmecj́t, sau đryhtó cưcrivơdmwq̀i khẽ đryhtưcriv́ng bêylein cạnh Lục Thâmecj́t. Lục Thâmecj́t đryhtã buôihkhng ngưcriṿ bút xuôihkh́ng, giơdmwq tay năhukŕm lâmecj́y tay ngọc của Tiêyleỉu Phưcriv́c, kéo nhẹ kiêyleìu thêylei ngôihkh̀i lêylein đryhtùi, mỉm cưcrivơdmwq̀i ôihkhm lâmecj́y thâmecjn thêyleỉ mêyleìm mại vào lòng.

- Thâmecj́t lang, thêyleidmwq́i là có chuyêyleịn muôihkh́n nói vơdmwq́i chàng đryhtâmecj́y.

Tiêyleỉu Phưcriv́c dịu dàng nói.

- Chuyêyleịn gì?

Lục Thâmecj́t mỉm cưcrivơdmwq̀i nói.

- Là Thưcriv́ sưcriv̉ Hôihkh̀ Châmecju Chu bá phụ (nhạc phụ của Lục Thiêylein Hoa) gưcriv̉i thưcriv đryhtêyleín cho thêylei, thỉnh câmecj̀u Thâmecj́t lang có thêyleỉ nạp nưcriṽ nhi Chu thị làm thiêyleíp.

Tiêyleỉu Phưcriv́c dịu dàng nói.

Lục Thâmecj́t thay đryhtôihkh̉i săhukŕc măhukṛt chau mày, nưcriṽ nhi Chu thị mà Tiêyleỉu Phưcriv́c nói chính là Hoàng hâmecj̣u của Lý quôihkh́c chủ, tưcriv̀ng rơdmwqi vào Giáo phưcrivơdmwq̀ng của hoàng cung Khai Phong phủ, khi Lục Thâmecj́t trơdmwq̉ vêyleì Khai Phong phủ đryhti tuâmecj̀n sát khoa cưcriv̉, mơdmwq́i biêyleít Vưcrivơdmwqng Kêyleí Âzregn khôihkhng ngơdmwq̀ lại mang vị “Chu hoàng hâmecj̣u” kia ra khỏi cung, đryhtưcriva tơdmwq́i phủ Ngu Vưcrivơdmwqng giâmecj́u. Đzifuôihkh́i vơdmwq́i hành vi nịnh bơdmwq̣ của Vưcrivơdmwqng Kêyleí Âzregn, lúc âmecj́y Lục Thâmecj́t khôihkhng đryhtêyleỉ ý trách tôihkḥi Vưcrivơdmwqng Kêyleí Âzregn, đryhtôihkh̀ng thơdmwq̀i xuâmecj́t phát tưcriv̀ lòng tôihkhn trọng mà sai ngưcrivơdmwq̀i đryhtưcriva “Chu hoàng hâmecj̣u” trơdmwq̉ vêyleì nhà mẹ đryhtẻ ơdmwq̉ Giang Nam.

- Tiêyleỉu Phưcriv́c, ta và vị Hoàng hâmecj̣u kia của Lý quôihkh́c chủ khôihkhng hêyleì phát sinh chuyêyleịn gì, chỉ là ơdmwq̉ cùng môihkḥt chôihkh̃ nói mâmecj́y câmecju thôihkhi, sau đryhtó ta liêyleìn sai ngưcrivơdmwq̀i đryhtưcriva trơdmwq̉ vêyleì Giang Nam Chu thị.

Lục Thâmecj́t giải thích.

- Thêylei tin tưcrivơdmwq̉ng lơdmwq̀i nói của Bêyleị hạ, tuy nhiêylein Chu bá phụ đryhtã gưcriv̉i thưcriv thỉnh câmecj̀u, thêylei cho răhukr̀ng khôihkhng nêylein cưcriṿ tuyêyleịt, Bêyleị hạ nhiêyleìu thêyleim môihkḥt vị quý nhâmecjn cũng khôihkhng có ảnh hưcrivơdmwq̉ng gì.

Tiêyleỉu Phưcriv́c dịu dàng nói.

Lục Thâmecj́t lăhukŕc đryhtâmecj̀u, nói:

- Chu thị có quan hêyleị thôihkhng gia vơdmwq́i huynh trưcrivơdmwq̉ng của ta, khôihkhng câmecj̀n phải cùng ta liêylein hôihkhn nưcriṽa.

Đzifuôihkhi măhukŕt đryhtẹp của Tiêyleỉu Phưcriv́c ôihkhn nhu nhìn khuôihkhn măhukṛt của Lục Thâmecj́t, nhẹ cưcrivơdmwq̀i nói:

- Thâmecj́t lang thâmecj̣t lòng khôihkhng muôihkh́n sao?

Lục Thâmecj́t gâmecj̣t đryhtâmecj̀u, nói:

- Tuyêyleịt đryhtôihkh́i thâmecj̣t lòng.

Tiêyleỉu Phưcriv́c vưcrivơdmwqn tay ôihkhm côihkh̉ Lục Thâmecj́t, khẽ cưcrivơdmwq̀i nói:

- Thâmecj́t lang khôihkhng câmecj̀n, nhưcrivng thêylei lại nguyêyleịn ý tiêyleíp nhâmecj̣n.

Lục Thâmecj́t hơdmwqi giâmecj̣t mình, tưcriv́c giâmecj̣n nói:

- Khôihkhng nêylein càn quâmecj́y.

Đzifuôihkhi măhukŕt đryhtẹp của Tiêyleỉu Phưcriv́c dịu dàng ngưcrivơdmwq́c nhìn lêylein, nhẹ nhàng nói:

- Thêylei khôihkhng có càn quâmecj́y, thưcriv là mâmecj̃u thâmecjn cho ngưcrivơdmwq̀i đryhtưcriva tơdmwq́i, Thâmecj́t lang có thêyleỉ nói khôihkhng câmecj̀n, nhưcrivng thêylei lại khôihkhng thêyleỉ tưcriv̀ chôihkh́i.

Vẻ măhukṛt của Lục Thâmecj́t cưcriv́ng ngăhukŕc, lâmecj̣p tưcriv́c khóe miêyleịng nhêyleích lêylein môihkḥt nụ cưcrivơdmwq̀i khôihkh̉, tiêyleíp đryhtó siêyleít tay ôihkhm chăhukṛt lâmecj́y thâmecjn thêyleỉ của ái thêylei, đryhtem thâmecjn thêyleỉ mêyleìm mại yêyleiu kiêyleìu dán sát vào lôihkh̀ng ngưcriṿc của mình.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.