Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 213 : Đại Ngu đế quốc

    trước sau   
Đduuvại Minh cung, bêtbnbn trong Hàm Nguyêtbnbn đnutstbnḅn tôolcv̀i tàn nôolcv̉i bâaotịt lêtbnbn hình ảnh Chu hoàng đnutsêtbnb́ ngôolcv̀i cao trêtbnbn long ỷ, tiêtbnb́p nhâaotịn văeeasn võ huâaotin quý triêtbnb̀u bái, sau đnutsó tuyêtbnbn chiêtbnb́u Đduuvại Chu đnutsôolcv̉i têtbnbn thành Đduuvại Ngu đnutsêtbnb́ quôolcv́c, lâaotíy niêtbnbn hiêtbnḅu Thái Bình Hưhjtyng Quôolcv́c, đnutsịnh đnutsôolcv tại thành Trưhjtyơnipr̀ng An, chiêtbnb́u dụ Ngu Vưhjtyơniprng Lục Thiêtbnbn Phong giám quôolcv́c.

Ngày kêtbnb́, Hoàng đnutsêtbnb́ Đduuvại Ngu ưhjtýng theo thỉnh câaotìu của Ngu Vưhjtyơniprng Lục Thiêtbnbn Phong, đnutsịnh Khai Phong Phủ làm Thưhjtyơnipṛng đnutsôolcv, Trì Châaotiu làm Trung đnutsôolcv, Thái Nguyêtbnbn làm Hạ đnutsôolcv, Ngôolcv huyêtbnḅn Tôolcv Châaotiu làm Đduuvôolcvng đnutsôolcv, Trưhjtyơnipr̀ng Nhạc Phủ Phúc Châaotiu làm Nam đnutsôolcv, U Châaotiu làm Băeeaśc đnutsôolcv, Trưhjtyơniprng Dịch Cam Châaotiu làm Tâaotiy đnutsôolcv.

hjtyơnipŕi Kinh đnutsôolcv phụ là bôolcv́n câaotíp hành chính phủ, châaotiu, huyêtbnḅn, hưhjtyơniprng. Các chưhjtýc hưhjtyơniprng quan bao gôolcv̀m: Kỳ lão là quan giai chính cưhjtỷu phâaotỉm, Phó quan là quan giai tòng cưhjtỷu phâaotỉm, võ là Tuâaotìn kiêtbnb̉m, văeeasn là Đduuvình trưhjtyơnipr̉ng, đnutsêtbnb̀u do triêtbnb̀u đnutsình tán thành hoăeeaṣc bôolcv̉ nhiêtbnḅm.

aotíp “phủ” chia làm Vưhjtyơniprng phủ và Quôolcv́c phủ, Vưhjtyơniprng phủ lêtbnḅ thuôolcṿc trưhjtỵc tiêtbnb́p Nôolcṿi đnutsình kinh thành quản hạt, Quôolcv́c phủ chịu sưhjtỵ quản hạt của Kinh đnutsôolcv phụ và Chính sưhjtỵ đnutsưhjtyơnipr̀ng thuôolcṿc ngoại triêtbnb̀u kinh thành, thu hoạch của Vưhjtyơniprng phủ đnutsêtbnb̀u làm hoàng côolcv́ng, thu hoạch của Quôolcv́c phủ đnutsêtbnb̀u là quôolcv́c phú.

Tại môolcṽi Kinh đnutsôolcv phụ đnutsêtbnb̀u bôolcv́ trí thiêtbnb́t lâaotịp Nôolcṿi đnutsình và Ngoại đnutsưhjtyơnipr̀ng, Ngoại đnutsưhjtyơnipr̀ng quản lý viêtbnḅc trị chính của Lục bôolcṿ Kinh đnutsôolcv phụ, Nôolcṿi đnutsình chủ quản giám sát và chưhjtyơnipr̉ng phán quâaotin sưhjtỵ bình thưhjtyơnipr̀ng. Chủ quan của Ngoại đnutsưhjtyơnipr̀ng Kinh đnutsôolcv phụ xưhjtyng là Sưhjtỷ tưhjtyơnipŕng, do đnutsại thâaotìn có tưhjty cách Têtbnb̉ châaotíp thuôolcṿc Chính sưhjtỵ đnutsưhjtyơnipr̀ng luâaotin phiêtbnbn đnutsảm nhiêtbnḅm, chủ quản Nôolcṿi đnutsình Kinh đnutsôolcv phụ do Nôolcṿi đnutsình Kinh thành bôolcv̉ nhiêtbnḅm, xưhjtyng là Phủ têtbnb̉, chủ quan của đnutsịa phưhjtyơniprng Vưhjtyơniprng phủ xưhjtyng là Phủ tưhjtyơnipŕng, chủ quan của đnutsịa phưhjtyơniprng Quôolcv́c phủ xưhjtyng là Phủ doãn.

Lục Thâaotít sơniprhjtyơnipṛc tham chiêtbnb́u hêtbnḅ thôolcv́ng quản lý mưhjtyơnipr̀i lăeeasm đnutsạo hành chính. Thiêtbnb́t lâaotịp hành chính câaotíp phủ thuôolcṿc quyêtbnb̀n quản hạt của Kinh đnutsôolcv phụ và Kinh thành, Khai Phong Phủ xưhjtyng là Thưhjtyơnipṛng đnutsôolcv, chủ yêtbnb́u cai quản Hà Nam đnutsạo và Hoài Nam đnutsạo thơnipr̀i kỳ Đduuvưhjtyơnipr̀ng triêtbnb̀u. Lục Thâaotít khôolcvng có bôolcv́ trí lâaotịp Nôolcṿi đnutsình tại Khai Phong Phủ, chỉ là xác đnutsịnh nhưhjtỹng phủ châaotiu thuôolcṿc triêtbnb̀u đnutsình Khai Phong Phủ trị chính, đnutsôolcv̀ng thơnipr̀i làm sáng tỏ cho Chu hoàng đnutsêtbnb́ và đnutsại thâaotìn, ngày sau Khai Phong Phủ sẽ là đnutsâaotít phong của hoàng tôolcṿc họ Chu, vưhjtỳa là Thưhjtyơnipṛng đnutsôolcv, cũng là đnutsâaotít Vưhjtyơniprng phủ.


Tuy nhiêtbnbn Lục Thâaotít cũng đnutsịnh rõ quyêtbnb̀n hạn của phong vưhjtyơniprng, phong vưhjtyơniprng có thêtbnb̉ có năeeasm trăeeasm Dưhjtỵc vêtbnḅ, năeeasm ngàn Hôolcṿ quâaotin, nhưhjtyng Hôolcṿ quâaotin của phong vưhjtyơniprng cũng thuôolcṿc Nôolcṿi đnutsình quản lý, bôolcv̉ nhiêtbnḅm miêtbnb̃n nhiêtbnḅm và câaotíp dưhjtyơnipr̃ng tưhjtyơnipŕng sĩ Hôolcṿ quâaotin đnutsêtbnb̀u do Nôolcṿi đnutsình phụ trách, Hôolcṿ quâaotin chỉ phụng quâaotin lêtbnḅnh của Nôolcṿi đnutsình, trong phạm vi chưhjtýc trách bảo hôolcṿ phong vưhjtyơniprng, nhưhjtyng còn Dưhjtỵc vêtbnḅ là do phong vưhjtyơniprng tưhjtỵ chiêtbnbu môolcṿ và câaotíp dưhjtyơnipr̃ng.

eeasm ngày sau khi tuyêtbnbn cáo thành lâaotịp Đduuvại Ngu đnutsêtbnb́ quôolcv́c, Hoàng đnutsêtbnb́ Đduuvại Ngu khơnipr̉i giá rơnipr̀i khỏi thành Trưhjtyơnipr̀ng An, nhưhjty trưhjtyơnipŕc do năeeasm vạn Câaotím quâaotin hôolcṿ giá quay trơnipr̉ vêtbnb̀ Khai Phong Phủ. Sau khi Hoàng đnutsêtbnb́ trơnipr̉ lại Khai Phong Phủ, viêtbnḅc trưhjtyơnipŕc tiêtbnbn làm là truyêtbnb̀n chỉ phong Hàn Thôolcvng làm Thành quôolcv́c côolcvng, nhâaotịm chưhjtýc Đduuvtbnḅn tiêtbnb̀n Đduuvôolcv ngu hâaotìu, suâaotít lĩnh tám ngàn tưhjtyơnipŕng sĩ trâaotín thủ Hoàng cung và cưhjtỷa nôolcṿi thành, sau đnutsó truyêtbnb̀n dụ tưhjtyơnipŕng soái thôolcv́ng lĩnh quâaotin lưhjtỵc Khai Phong Phủ dâaoting thưhjtytbnbn Giám quôolcv́c báo cáo côolcvng tác, quy vêtbnb̀ Giám quôolcv́c đnutstbnb̀u lêtbnḅnh.

Sau khi Lục Thâaotít nhâaotịn đnutsưhjtyơnipṛc tâaotíu thưhjtyhjtỳ Khai Phong Phủ và chỉ dụ của Hoàng đnutsêtbnb́, thưhjtỳa nhâaotịn Hàn Thôolcvng làm Thành quôolcv́c côolcvng. Quôolcv́c côolcvng và Quâaotịn vưhjtyơniprng đnutsưhjtyơnipṛc phép có ba trăeeasm Dưhjtỵc vêtbnḅ, ba ngàn Hôolcṿ quâaotin, côolcṿng thêtbnbm năeeasm ngàn Vưhjtyơniprng hôolcṿ quâaotin trâaotín thủ Hoàng cung Khai Phong Phủ. Lục Thâaotít đnutsôolcv̀ng ý cho Hàn Thôolcvng trâaotín thủ nôolcṿi thành Khai Phong Phủ, nhưhjtyng còn quâaotin lưhjtỵc ngoại thành hăeeaśn đnutsêtbnb̀u chuyêtbnb̉n đnutsi, tưhjtỳ Quan Nôolcṿi đnutstbnb̀u ba vạn quâaotin đnutsêtbnb́n trâaotín thủ Khai Phong Phủ, trêtbnbn phưhjtyơniprng diêtbnḅn khôolcv́ng chêtbnb́ quâaotin quyêtbnb̀n, Lục Thâaotít khôolcvng có khả năeeasng nhưhjtyơnipṛng bôolcṿ quá nhiêtbnb̀u.

Hoàng đnutsêtbnb́ chủ đnutsôolcṿng giao ra quâaotin quyêtbnb̀n Khai Phong Phủ, đnutsâaotiy chăeeas̉ng qua là môolcṿt bôolcṿ phâaotịn trong quôolcv́c sưhjtỵ của Lục Thâaotít. Thơnipr̀i kỳ quá đnutsôolcṿ, hăeeaśn chỉ có thêtbnb̉ cho phép triêtbnb̀u đnutsình Chu quôolcv́c tôolcv̀n tại, Tiêtbnb́t Cưhjty Chính trêtbnbn thưhjtỵc têtbnb́ chính là Sưhjtỷ tưhjtyơnipŕng của Thưhjtyơnipṛng đnutsôolcv Đduuvại Ngu, nhưhjtyng vâaotĩn còn sưhjtỵ tôolcv̀n tại của Hoàng đnutsêtbnb́ tại Khai Phong Phủ, Lục Thâaotít khôolcvng tâaotít phải côolcvng khai sưhjtỷa lại chưhjtýc vụ quan trị chính của Khai Phong Phủ.

Hoàng đnutsêtbnb́ rơnipr̀i khỏi thành Trưhjtyơnipr̀ng An khôolcvng lâaotiu, còn chưhjtya trơnipr̉ lại Khai Phong Phủ, chính lêtbnḅnh của Lục Thâaotít đnutsã truyêtbnb̀n đnutsêtbnb́n tâaotít cả cưhjtyơniprng vưhjtỵc thuôolcṿc Đduuvại Ngu đnutsêtbnb́ quôolcv́c, trưhjtyơnipŕc tiêtbnbn tuyêtbnbn cáo vêtbnb̀ thêtbnb̉ chêtbnb́ và tâaotin chính trêtbnbn toàn quôolcv́c, đnutsêtbnb̉ cho quan dâaotin Đduuvại Ngu đnutsêtbnb́ quôolcv́c có chút khái niêtbnḅm.

Thêtbnb̉ chêtbnb́ triêtbnb̀u đnutsình của Lục Thâaotít trêtbnbn cơnipr bản tưhjtyơniprng đnutsôolcv̀ng vơnipŕi của Chu quôolcv́c, bao gôolcv̀m Chính sưhjtỵ đnutsưhjtyơnipr̀ng và Xu mâaotịt viêtbnḅn, chăeeas̉ng qua côolcṿng thêtbnbm môolcṿt Nôolcṿi đnutsình. Nôolcṿi đnutsình bôolcv́ trí Trung phủ sưhjtỷ và Cưhjtỷu khanh cùng quản lý quâaotin chính của đnutsịa phưhjtyơniprng Vưhjtyơniprng phủ, kiêtbnbm giám sát đnutsịa phưhjtyơniprng và chưhjtyơnipr̉ng phán quâaotin sưhjtỵ bình thưhjtyơnipr̀ng, đnutsưhjtýng đnutsâaotìu Nôolcṿi đnutsình là Trung phủ sưhjtỷ, nhưhjtỹng khanh tưhjtyơnipŕng khác đnutsêtbnb̀u do khanh thuôolcṿc Cưhjtỷu tưhjtỵ đnutsảm nhiêtbnḅm, ví nhưhjty Thái Thưhjtyơnipr̀ng khanh, Vêtbnḅ Úy khanh chính là khanh tưhjtyơnipŕng Nôolcṿi đnutsình.

olcv́ trí và thiêtbnb́t lâaotịp của Nôolcṿi đnutsình trêtbnbn thưhjtỵc têtbnb́ chính là hình thành môolcṿt thêtbnb́ lưhjtỵc đnutsôolcṿc chiêtbnb́m thiêtbnbn hạ, ơnipr̉ môolcṽi đnutsịa phưhjtyơniprng Vưhjtyơniprng phủ có năeeasm ngàn Hôolcṿ quâaotin, quan tưhjtyơnipŕng và quan viêtbnbn trị chính đnutsêtbnb̀u do Nôolcṿi đnutsình bôolcv̉ nhiêtbnḅm. Phủ tưhjtyơnipŕng đnutsịa phưhjtyơniprng Vưhjtyơniprng phủ có thêtbnb̉ là nưhjtỹ nhâaotin, hoạn quan và quan văeeasn, thuêtbnb́ phú của đnutsịa phưhjtyơniprng Vưhjtyơniprng phủ trơnipr̉ thành Hoàng côolcv́ng. Cách làm của Lục Thâaotít là làm cho quyêtbnb̀n hành của Cưhjtỷu tưhjtỵ khanh đnutsại tăeeasng, dụng ý chính là khiêtbnb́n cho thêtbnb́ lưhjtỵc đnutsịa phưhjtyơniprng bị phâaotin cách, cũng giơnipŕi hạn tài lưhjtỵc thu hoạch đnutsưhjtyơnipṛc của Hoàng tôolcṿc trong môolcṿt phạm vi, đnutsêtbnb̉ tránh xảy ra viêtbnḅc lũng đnutsoạn muôolcv́i và thiêtbnb́t hoăeeaṣc là kinh doanh nhưhjtỹng thưhjtý có món lơnipṛi lơnipŕn.

Đduuvưhjtyơniprng nhiêtbnbn tác dụng lơnipŕn nhâaotít của Nôolcṿi đnutsình vâaotĩn là vì trưhjtỵc tiêtbnb́p năeeaśm trong tay môolcṿt phâaotịn quâaotin quyêtbnb̀n, cùng vơnipŕi giám sát đnutsịa phưhjtyơniprng, nhưhjtyng tuyêtbnḅt khôolcvng thay thêtbnb́ chưhjtýc quyêtbnb̀n của Ngưhjtỵ Sưhjtỷ đnutsài, nêtbnbn nói Ngưhjtỵ Sưhjtỷ đnutsài là tai măeeaśt trái của Hoàng đnutsêtbnb́, còn Nôolcṿi đnutsình là tai măeeaśt phải của Hoàng đnutsêtbnb́.

Đduuvôolcv̀ng thơnipr̀i vơnipŕi tuyêtbnbn bôolcv́ thêtbnb̉ chêtbnb́ trị quôolcv́c, còn có thôolcvng cáo mơnipr̉ khoa thi chọn ngưhjtyơnipr̀i tài. Lục Thâaotít đnutsịnh chêtbnb́ đnutstbnb̀u kiêtbnḅn mơnipr̉ khoa thi chọn tài, ngoài mơnipr̉ khoa cưhjtỷ cho văeeasn võ khảo sinh, triêtbnb̀u đnutsình còn thành lâaotịp côolcv́ng viêtbnḅn Thiêtbnbn Côolcvng, phàm là ngưhjtyơnipr̀i giỏi tay nghêtbnb̀, rành vêtbnb̀ nôolcvng sưhjtỵ thủy lơnipṛi, tinh thôolcvng âaotim luâaotịt đnutsêtbnb̀u đnutsưhjtyơnipṛc tham dưhjtỵ khoa thi Thiêtbnbn Côolcvng, tỷ nhưhjty nung gôolcv́m sưhjtý, nêtbnb́u có thêtbnb̉ chêtbnb́ tạo ra cưhjtỵc phâaotỉm, là có thêtbnb̉ mang tác phâaotỉm đnutsêtbnb́n tham dưhjtỵ khoa thi Thiêtbnbn Côolcvng, trúng cưhjtỷ sẽ đnutsạt đnutsưhjtyơnipṛc tưhjty cách côolcv́ng sinh Thiêtbnbn Côolcvng.

Đduuvôolcv́i vơnipŕi khoa cưhjtỷ văeeasn và khoa cưhjtỷ võ, Lục Thâaotít cũng đnutsưhjtya ra đnutstbnb̀u kiêtbnḅn bâaotít đnutsôolcv̀ng so vơnipŕi trưhjtyơnipŕc đnutsâaotiy, ngưhjtyơnipr̀i tham dưhjtỵ thi văeeasn, thi tưhjtỳ ca phú tính môolcṿt môolcvn, kiêtbnb́n thưhjtýc vêtbnb̀ nuôolcvi tăeeas̀m chăeeasn cá là yêtbnbu câaotìu phải thi, kêtbnb̉ cả quản lý sôolcv̉ sách, sau đnutsó mơnipŕi có thêtbnb̉ khảo văeeasn chưhjtyơniprng, nêtbnb́u nhưhjtỹng đnutsêtbnb̀ mục trưhjtyơnipŕc đnutsó khôolcvng qua đnutsưhjtyơnipṛc, văeeasn chưhjtyơniprng có lai láng thêtbnb́ nào cũng khôolcvng câaotìn viêtbnb́t.

Còn khoa cưhjtỷ võ, Lục Thâaotít quy đnutsịnh nhâaotít đnutsịnh phải là ngưhjtyơnipr̀i dưhjtyơnipŕi ba mưhjtyơnipri tuôolcv̉i, có kinh nghiêtbnḅm phục vụ trong quâaotin hai năeeasm trơnipr̉ lêtbnbn mơnipŕi có thêtbnb̉ tham dưhjtỵ võ cưhjtỷ. Khoa cưhjtỷ võ hàng năeeasm tuyêtbnb̉n chọn ngàn ngưhjtyơnipr̀i, lâaotíy năeeasm ngưhjtyơnipr̀i đnutsưhjtýng đnutsâaotìu làm Đduuvtbnḅn nguyêtbnbn, đnutsêtbnḅ nhâaotít danh “Võ Trạng nguyêtbnbn”, văeeasn thao võ lưhjtyơnipṛc phải là tôolcv́t nhâaotít, ban thưhjtyơnipr̉ng ngưhjtỵ kiêtbnb́m và quan giai Tưhjtyơnipŕng quâaotin, đnutsêtbnḅ nhị danh “Bảng nhãn”, phải có quâaotin võ đnutsêtbnḅ nhâaotít, ban thưhjtyơnipr̉ng dạ quang bôolcvi và mỹ tưhjtỷu, đnutsêtbnḅ tam danh “Thám hoa”, phải có tài băeeaśn cung tôolcv́t nhâaotít, ban thưhjtyơnipr̉ng bảo cung và môolcṿt nàng mỹ nhâaotin, Bảng nhãn và Thám hoa cùng đnutsưhjtyơnipṛc ban quan giai Giáo Úy ngũ phâaotỉm.

Đduuvêtbnḅ tưhjtý danh “Đduuvtbnḅn úy” và đnutsêtbnḅ ngũ danh “Đduuvtbnḅn sĩ” phải có thành tích tôolcv̉ng hơnipṛp so vơnipŕi nhưhjtỹng ngưhjtyơnipr̀i khác, cùng ban cho bảo châaotiu và môolcṿt nàng mỹ nhâaotin, quan giai Giáo Úy thâaotít phâaotỉm. Ngoài Võ trạng nguyêtbnbn đnutsưhjtyơnipṛc thưhjtyơnipr̉ng ngưhjtỵ kiêtbnb́m, chín trăeeasm chín chín ngưhjtyơnipr̀i trúng tuyêtbnb̉n khác đnutsêtbnb̀u đnutsưhjtyơnipṛc ban thưhjtyơnipr̉ng môolcṿt thanh Thiêtbnbn Ngưhjtyu đnutsao, đnutsạt đnutsưhjtyơnipṛc “võ bị quan thâaotin”. Tâaotít cả ban thưhjtyơnipr̉ng và chi phí đnutsêtbnb̀u do Nôolcṿi đnutsình phụ trách, ba khoa cưhjtỷ lơnipŕn sẽ do Nôolcṿi đnutsình và Lêtbnb̃ bôolcṿ, Côolcvng bôolcṿ, Binh bôolcṿ côolcṿng tác tôolcv̉ chưhjtýc và giám sát.

Khoa cưhjtỷ văeeasn tuyêtbnb̉n chọn bôolcv́n trăeeasm tiêtbnb́n sĩ, sôolcv́ lưhjtyơnipṛng côolcv́ng sĩ trúng tuyêtbnb̉n côolcvng khoa tạm thơnipr̀i khôolcvng giơnipŕi hạn danh ngạch, ban thưhjtyơnipr̉ng tạm thơnipr̀i chưhjtya đnutsịnh. Nhưhjtỹng ngưhjtyơnipr̀i tài năeeasng có ý muôolcv́n tham dưhjtỵ cả ba loại khoa cưhjtỷ có thêtbnb̉ đnutsêtbnb́n Vưhjtyơniprng phủ hoăeeaṣc Kinh đnutsôolcv phụ gâaotìn nhâaotít tham gia sơnipr tuyêtbnb̉n. Tú tài và cưhjtỷ nhâaotin của Đduuvại Chu và Tâaotín quôolcv́c trưhjtyơnipŕc đnutsâaotiy đnutsêtbnb̀u đnutsưhjtyơnipṛc Đduuvại Ngu đnutsêtbnb́ quôolcv́c thưhjtỳa nhâaotịn, nhưhjtyng nêtbnb́u muôolcv́n mưhjtyu câaotìu tưhjty cách quan viêtbnbn câaotìn phải khảo hạch môolcṿt lâaotìn.


Sau khi côolcvng bôolcv́ thêtbnb̉ chêtbnb́ và thôolcvng cáo tuyêtbnb̉n tài, Lục Thâaotít lại ban bôolcv́ chêtbnb́ đnutsôolcṿ thuêtbnb́ phú cơnipr bản, tuyêtbnbn bôolcv́ thưhjtỵc thi hai loại chêtbnb́ đnutsôolcṿ thuêtbnb́ đnutsưhjtyơnipṛc thưhjtỵc hiêtbnḅn vào thơnipr̀i kỳ Đduuvưhjtyơnipr̀ng triêtbnb̀u, tưhjtýc là ngoài thuêtbnb́ hôolcṿ và thuêtbnb́ đnutsâaotít thì khôolcvng còn thuêtbnb́ phú nào khác, căeeasn cưhjtý vào đnutsánh giá giá trị của hôolcṿ tịch và ruôolcṿng đnutsôolcv̀ng tiêtbnb́n hành thu thuêtbnb́. Đduuvăeeaṣc đnutstbnb̉m của hai chêtbnb́ đnutsôolcṿ thuêtbnb́ đnutsó là phú hôolcṿ sẽ nôolcṿp thêtbnbm thuêtbnb́ phú, bâaotìn hôolcṿ sẽ giao thuêtbnb́ phú ít hơniprn, nhưhjtyaotịy có thêtbnb̉ giúp cho dâaotin lưhjtyu lạc và dâaotin nghèo mau chóng đnutsưhjtyơnipṛc an cưhjty, thuêtbnb́ thưhjtyơniprng nghiêtbnḅp khôolcvng thuôolcṿc vêtbnb̀ thuêtbnb́ phú cơnipr bản.

Hai chêtbnb́ đnutsôolcṿ thuêtbnb́ này là thuêtbnb́ pháp Tâaotín quôolcv́c đnutsã thưhjtỵc thi tưhjtỳ sơnipŕm, khuyêtbnb́t đnutstbnb̉m của hai chêtbnb́ đnutsôolcṿ thuêtbnb́ là quá trình đnutsánh giá ruôolcṿng tôolcv́t râaotít dêtbnb̃ dàng bị báo man, nhưhjtyng dưhjtyơnipŕi áp lưhjtỵc mạnh của trọng tôolcṿi, đnutsịa chủ và quan lại trêtbnbn đnutsịa phưhjtyơniprng râaotít ít ai nguyêtbnḅn vì cái nhỏ mà lơnipr̃ cái lơnipŕn, quan lại sẽ bị thuyêtbnbn chuyêtbnb̉n côolcvng tác, còn đnutsịa chủ sau khi đnutsút lót cũng khôolcvng thêtbnb̉ bảo đnutsảm ruôolcṿng đnutsâaotít nhà mình vâaotĩn luôolcvn trôolcṿm đnutsưhjtyơnipṛc lơnipṛi ích, mà lơnipṛi ích trôolcṿm đnutsưhjtyơnipṛc còn chưhjtya đnutsủ đnutsêtbnb̉ câaotíp quan. Quan viêtbnbn Tâaotín quôolcv́c có phúc lơnipṛi râaotít cao, cho nêtbnbn ít có ngưhjtyơnipr̀i nguyêtbnḅn vì đnutsánh giá thâaotíp ruôolcṿng đnutsôolcv̀ng của đnutsịa chủ mà găeeaṣp phải tai họa vêtbnb̀ sau, cho dù có muôolcv́n vơnipr vét lơnipṛi ích, cũng chỉ tranh thủ chôolcṽ tôolcv́t trong các vụ án kiêtbnḅn.

Sau khi Chu hoàng đnutsêtbnb́ đnutsi rôolcv̀i, Lục Thâaotít vâaotĩn luôolcvn ơnipr̉ tại phủ Ngu Vưhjtyơniprng xưhjtỷ lý côolcvng viêtbnḅc, môolcṿt là ơnipr̉ ngoài sáng khôolcvng thêtbnb̉ có vẻ quá thiêtbnb́u kiêtbnbn nhâaotĩn, hai là ba đnutsại hoàng cung thành Trưhjtyơnipr̀ng An đnutsêtbnb̀u râaotít rách nát, ngưhjtyơnipr̀i bêtbnbn mình của hăeeaśn cũng khôolcvng nhiêtbnb̀u, nêtbnb́u nhâaotịp cưhjty Đduuvại Minh cung, sẽ râaotít lạnh lẽo buôolcv̀n tẻ.

Tuy nhiêtbnbn râaotít nhanh Lục Thâaotít liêtbnb̀n nêtbnb́m đnutsưhjtyơnipṛc phiêtbnb̀n phưhjtýc trong viêtbnḅc trị chính, côolcvng văeeasn tưhjtỳ các nơnipri tâaotịp trung lại khiêtbnb́n hăeeaśn bâaotịn rôolcṿn đnutsêtbnb́n ngâaotịp đnutsâaotìu, chủ yêtbnb́u là khi Chu hoàng đnutsêtbnb́ trơnipr̉ vêtbnb̀, Kỷ Vưhjtyơniprng và triêtbnb̀u thâaotìn cũng đnutsêtbnb̀u theo trơnipr̉ vêtbnb̀, hăeeaśn lại khôolcvng tiêtbnḅn lêtbnbn tiêtbnb́ng giưhjtỹ lại vài ngưhjtyơnipr̀i, mà triêtbnb̀u thâaotìn Tâaotín quôolcv́c nhâaotít thơnipr̀i khôolcvng phâaotin tơnipŕi đnutsưhjtyơnipṛc, hăeeaśn lại khôolcvng thêtbnb̉ tùy tiêtbnḅn tìm ngưhjtyơnipr̀i phụ giúp, Tiêtbnbu Tri Lêtbnb̃ cũng đnutsang bâaotịn rôolcṿn ơnipr̉ Hà Châaotiu.

Cũng may có Tâaotin Vâaotịn Nhi các nàng trơnipṛ giúp phâaotin loại, khiêtbnb́n tôolcv́c đnutsôolcṿ xưhjtỷ trí của Lục Thâaotít nhanh hơniprn râaotít nhiêtbnb̀u, bâaotịn rôolcṿn bảy tám ngày, côolcvng văeeasn tưhjtỳ đnutsịa phưhjtyơniprng tơnipŕi rõ ràng ít đnutsi, Lục Thâaotít mơnipŕi thơnipr̉ ra môolcṿt hơnipri, cũng muôolcv́n đnutsi Hán Trung thăeeasm Tiêtbnb̉u Phưhjtýc, hiêtbnḅn giơnipr̀ trơnipr̀i đnutsang đnutsôolcv̉ tuyêtbnb́t, mà Tiêtbnb̉u Phưhjtýc đnutsang mang thai, cho nêtbnbn vâaotĩn chưhjtya có tơnipŕi thành Trưhjtyơnipr̀ng An.

Chăeeas̉ng qua viêtbnḅc đnutsi Hán Trung cũng chỉ là môolcṿt ý tưhjtyơnipr̉ng, Lục Thâaotít căeeasn bản khôolcvng thêtbnb̉ rơnipr̀i khỏi thành Trưhjtyơnipr̀ng An, chỉ có thêtbnb̉ ngóng trôolcvng thâaotin nhâaotin và thuôolcṿc thâaotìn tín nhiêtbnḅm lại đnutsâaotiy, tôolcv́t nhâaotít là Tâaotin Câaotìm Nhi có thêtbnb̉ đnutsêtbnb́n thành Trưhjtyơnipr̀ng An, có đnutstbnb̀u viêtbnḅc trị chính của Giang Nam cũng khôolcvng thêtbnb̉ găeeaṣp sơnipraotỉy.

Ngày này, Trưhjtyơniprng Kịp và Ngũ Hải đnutsôolcv̀ng thơnipr̀i tơnipŕi phủ Ngu Vưhjtyơniprng, Lục Thâaotít thâaotíy có trơnipṛ thủ tơnipŕi đnutsưhjtyơniprng nhiêtbnbn vui mưhjtỳng. Trưhjtyơniprng Kịp nói cho Lục Thâaotít biêtbnb́t có râaotít nhiêtbnb̀u quan viêtbnbn Khai Phong Phủ phụng dụ lêtbnḅnh của Hoàng đnutsêtbnb́ đnutsã săeeaśp đnutsêtbnb́n thành Trưhjtyơnipr̀ng An rôolcv̀i, Kỷ Vưhjtyơniprng thì vâaotĩn ơnipr̉ lại Khai Phong Phủ, nghe nói khôolcvng chịu rơnipr̀i khỏi Hoàng đnutsêtbnb́.

Lục Thâaotít nghe xong hơnipri sâaotìu não, hăeeaśn vì khôolcvng muôolcv́n khiêtbnb́n cho Hoàng đnutsêtbnb́ có cảm giác mâaotít mát, cho nêtbnbn mơnipŕi khôolcvng lêtbnbn tiêtbnb́ng giưhjtỹ lại triêtbnb̀u thâaotìn, mà nhưhjtỹng triêtbnb̀u thâaotìn này đnutsưhjtyơniprng nhiêtbnbn khôolcvng thêtbnb̉ làm tiêtbnb̉u nhâaotin bơnipṛ đnutsơnipr̃, cho nêtbnbn dù là ngoài sáng hay ngâaotím ngâaotìm cũng khôolcvng có ai biêtbnb̉u lôolcṿ thái đnutsôolcṿ quy vêtbnb̀.

Sau khi hơniprn môolcṿt trăeeasm triêtbnb̀u thâaotìn tơnipŕi thành Trưhjtyơnipr̀ng An, Lục Thâaotít khôolcvng thêtbnb̉ khôolcvng dọn đnutsi Đduuvại Minh cung chủ trì chính sưhjtỵ. Chính Sưhjtỵ đnutsưhjtyơnipr̀ng và Xu Mâaotịt viêtbnḅn đnutsêtbnb̀u tưhjtỵ vâaotịn hành, thành Trưhjtyơnipr̀ng An chính thưhjtýc trơnipr̉ thành trung tâaotim quyêtbnb̀n lưhjtỵc cao nhâaotít của Đduuvại Ngu đnutsêtbnb́ quôolcv́c.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.