Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 210 : Tiếc tình

    trước sau   
Kỷ Vưbsumơjvklng và lão thâxloẁn rơjvkl̀i đgjloi rôikmb̀i, Lục Thâxloẃt mơjvkĺi có thêzidn̉ thả lỏng, đgjloưbsumơjvkḷc thị nưbsum̃ dâxlow̃n đgjloưbsumơjvkl̀ng đgjloi xuôikmb́ng hâxloẉu trạch. Hănraŕn đgjloưbsumơjvkḷc quan tưbsumơjvkĺng trong phủ báo cho biêzidńt, các phu nhâxlown đgjloang ơjvkl̉ hâxloẉu trạch, cũng khôikmbng biêzidńt là nhưbsum̃ng nàng nào.

Sau khi tiêzidńn vào hâxloẉu trạch, liêzidǹn thâxloẃy râxloẃt nhiêzidǹu nôikmb tì và bà tưbsum̉, chưbsum̀ng hơjvkln mâxloẃy chục ngưbsumơjvkl̀i, hiêzidn̉n lôikmḅ khí phái của nhà đgjloại phú đgjloại quý, đgjloi thănrar̉ng vào sâxlown viêzidṇn của môikmḅt tòa lâxloẁu các u nhã, trong viêzidṇn rôikmḅng rãi đgjloưbsumơjvkḷc thiêzidńt kêzidń râxloẃt nhiêzidǹu cảnh quan tinh xảo lả lưbsumơjvkĺt, sưbsum̀ng sưbsum̃ng trong viêzidṇn là môikmḅt tòa lâxloẁu các hai tâxloẁng.

Lục Thâxloẃt mơjvkĺi bưbsumơjvkĺc vào viêzidṇn vài chục bưbsumơjvkĺc, tưbsum̀ trong lâxloẁu các liêzidǹn có nănrarm mỹ nhâxlown đgjloi ra nghêzidnnh đgjloón, Lục Thâxloẃt hơjvkli giâxloẉt mình, lâxloẉp tưbsuḿc kinh hỉ sải bưbsumơjvkĺc lơjvkĺn đgjloi qua, nhanh chóng đgjloêzidńn trưbsumơjvkĺc mănraṛt nănrarm ngưbsumơjvkl̀i con gái, hănraŕn giơjvkl tay khâxlow̉n câxloẃp nănraŕm lâxloẃy cánh tay của mỹ nhâxlown đgjloi đgjloâxloẁu.

- Vâxloẉn Nhi, các nàng đgjloã đgjloêzidńn rôikmb̀i.

Lục Thâxloẃt thâxloẃt thôikmb́, rõ ràng vâxlow̃n còn chìm trong niêzidǹm vui bâxloẃt ngơjvkl̀, thâxloẉt khôikmbng ngơjvkl̀ Tâxlown Vâxloẉn Nhi đgjloã đgjloêzidńn Trưbsumơjvkl̀ng An.

- Thâxloẃt lang.


xlown Vâxloẉn Nhi nghẹn ngào ôikmbn nhu gọi, trong đgjloôikmbi mănraŕt đgjloẹp ngâxloẉp tràn ánh lêzidṇ.

- Ôiuvfi ôikmbi.

Lục Thâxloẃt vui sưbsumơjvkĺng khôikmbn xiêzidńt, chơjvkḷt vưbsumơjvkln tay ôikmbm Tâxlown Vâxloẉn Nhi vào ngưbsuṃc, mũi lêzidnn men nhưbsum muôikmb́n trào lêzidṇ.

Ôiuvfm môikmḅt hôikmb̀i, Lục Thâxloẃt mơjvkĺi buôikmbng ra, giơjvkl tay âxlowu yêzidńm bơjvkl̀ má lúm xinh đgjloẹp của Tâxlown Vâxloẉn Nhi, thâxlowm tình ngănraŕm nhìn. Thâxloẉt lâxlowu khôikmbng thâxloẃy, khuôikmbn mănraṛt của Tâxlown Vâxloẉn Nhi so vơjvkĺi trưbsumơjvkĺc kia nơjvkl̉ nang thêzidnm vài phâxloẁn, mang theo nét tưbsumơjvkli đgjloẹp của đgjloàn bà thành thục, Lục Thâxloẃt cúi đgjloâxloẁu hôikmbn lêzidnn cái trán thanh tú của ngưbsumơjvkl̀i yêzidnu.

xlown Vâxloẉn Nhi xâxloẃu hôikmb̉ mà vui sưbsumơjvkĺng khôikmbng ngơjvkĺt, chơjvkḷt giơjvkl tay kéo Lục Thâxloẃt quay ngưbsumơjvkl̀i, đgjloêzidn̉ Lục Thâxloẃt đgjloôikmb́i mănraṛt vơjvkĺi các vị mỹ nhâxlown khác của hănraŕn. Lục Thâxloẃt thuâxloẉn thêzidń tiêzidńn lêzidnn, bôikmb́n vị mỹ nhâxlown khác là Ngọc Trúc, Song Nhi, Vâxlown Nga (Lục Nga) và Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng.

Lục Thâxloẃt sung sưbsumơjvkĺng ngănraŕm nhìn bôikmb́n mỹ nhâxlown yêzidnu quý, Ngọc Trúc chủ đgjloôikmḅng dịu dàng nói:

- Lão gia vào các nghỉ ngơjvkli đgjloi.

Lục Thâxloẃt khẽ ưbsum̀ gâxloẉt đgjloâxloẁu, bưbsumơjvkĺc tơjvkĺi vưbsumơjvkln ra tay trái ôikmbm lâxloẃy vòng eo của Ngọc Trúc, tay phải duôikmb̃i vêzidǹ nănraŕm lâxloẃy tay Tâxlown Vâxloẉn Nhi, câxloẃt bưbsumơjvkĺc đgjloi vêzidǹ hưbsumơjvkĺng lâxloẁu các, sau khi cùng nhau tiêzidńn vào lâxloẁu các, thâxloẃy trong lâxloẁu các có sáu nôikmb tì đgjloưbsuḿng hâxloẁu, còn chuâxlow̉n bị môikmḅt thùng nưbsumơjvkĺc tănraŕm.

- Đatxtêzidǹu ra ngoài đgjloi.

Lục Thâxloẃt bình thản phâxlown phó, sáu ả thị nưbsum̃ vôikmḅi vàng hành lêzidñ lui ra ngoài.

bsum̀a đgjloóng cưbsum̉a, Lục Thâxloẃt liêzidǹn xoay ngưbsumơjvkl̀i mỉm cưbsumơjvkl̀i vâxlow̃y tay, bảo nănrarm vị mỹ nhâxlown đgjloưbsuḿng thành môikmḅt hàng, hănraŕn ôikmbn nhu nhìn ngănraŕm tưbsum̀ng ngưbsumơjvkl̀i môikmḅt, nănrarm vị mỹ nhâxlown vưbsum̀a xâxloẃu hôikmb̉ vưbsum̀a vui sưbsumơjvkĺng, nhìn lại Lục Thâxloẃt vơjvkĺi ánh mănraŕt hàm âxlow̉n tình ý.

Nhìn nhau thâxloẉt lâxlowu sau, Lục Thâxloẃt mơjvkĺi ôikmbn hòa nói:

- Ta nhơjvkĺ thưbsumơjvklng các nàng, là thâxloẉt đgjloâxloẃy.


Đatxtôikmbi mănraŕt đgjloẹp của nănrarm vị mỹ nhâxlown dâxlowng trào ánh lêzidṇ, đgjloêzidǹu gâxloẉt nhẹ đgjloâxloẁu. Lục Thâxloẃt đgjloi lêzidnn ôikmbm lâxloẃy Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng, bàn tay to vuôikmb́t ve thâxlown thêzidn̉ đgjloâxlow̃y đgjloà của Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng, Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng nhưbsum chim nhỏ nép sát vào ngưbsumơjvkl̀i Lục Thâxloẃt, nàng vôikmb́n là tỳ thiêzidńp trong phòng Tâxlown Câxloẁm Nhi, luôikmbn phải làm môikmḅt món đgjloôikmb̀ chơjvkli hèn hạ lâxloẃy lòng ngưbsumơjvkl̀i khác, môikmḅt đgjloơjvkl̀i ti tiêzidṇn, bơjvkl̉i vì đgjloưbsumơjvkḷc Lục Thâxloẃt tiêzidńp nhâxloẉn mà chuyêzidn̉n thành phúc quý, nàng là môikmḅt đgjloóa hoa hiêzidn̉u biêzidńt lòng ngưbsumơjvkl̀i, đgjloã xúc đgjloôikmḅng trưbsumơjvkĺc tiêzidńng lòng đgjloau khôikmb̉ của kiêzidńp sôikmb́ng vùng vâxlow̃y giành sưbsuṃ sôikmb́ng trong quâxlown doanh của Lục Thâxloẃt, nàng đgjloã sinh cho Lục Thâxloẃt môikmḅt côikmb con gái.

- Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng, chôikmb́c lát nưbsum̃a chải đgjloâxloẁu cho ta nhé.

Lục Thâxloẃt dịu dàng nói, Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng khẽ dạ môikmḅt tiêzidńng.

Lục Thâxloẃt nhẹ nhàng buôikmbng ra Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng, dơjvkl̀i bưbsumơjvkĺc đgjloêzidńn trưbsumơjvkĺc mănraṛt Song Nhi. Hănraŕn ngănraŕm nhìn khuôikmbn mănraṛt xinh đgjloẹp của Song Nhi, dung mạo của Song Nhi cũng có biêzidńn hóa râxloẃt nhỏ, nàng ngưbsum̉a bơjvkl̀ má lúm mêzidn ly nhìn lại Lục Thâxloẃt, nét mănraṛt hàm xúc nôikmb̃i bi thưbsumơjvklng, sâxlowu sănraŕc chạm vào nơjvkli mêzidǹm mại trong tâxlowm Lục Thâxloẃt. Lục Thâxloẃt khôikmbng kìm nôikmb̉i cưbsumơjvkl̀i nhẹ, nhơjvkĺ đgjloêzidńn duyêzidnn phâxloẉn nănrarm đgjloó giưbsum̃a hănraŕn và Song Nhi.

Lục Thâxloẃt ôikmbm choàng Song Nhi vào ngưbsuṃc, khẽ khàng nói:

- Song Nhi, lâxloẁn đgjloâxloẁu gănraṛp mănraṛt, tiêzidńng khóc tỉ têzidn của nàng khiêzidńn cho ta cả đgjloơjvkl̀i khó quêzidnn.

Vi Song Nhi nghẹn ngào khẽ dạ, ôikmbm nhau trong chôikmb́c lát, Vi Song Nhi chủ đgjloôikmḅng rơjvkl̀i khỏi ngưbsuṃc Lục Thâxloẃt. Lục Thâxloẃt mỉm cưbsumơjvkl̀i dơjvkl̀i bưbsumơjvkĺc tơjvkĺi trưbsumơjvkĺc Vâxlown Nga, giơjvkl tay âxlowu yêzidńm bơjvkl̀ má xinh đgjloẹp của nàng, Vâxlown Nga hai mănraŕt trong suôikmb́t đgjloâxlow̃m lêzidṇ si ngôikmb́c nhìn Lục Thâxloẃt, Lục Thâxloẃt duôikmb̃i tay ôikmbm mỹ nhâxlown vào lòng. Nănrarm đgjloó hănraŕn nảy sinh sănraŕc tâxlowm vơjvkĺi Vâxlown Nga, cũng vì thôikmbng cảm cho vâxloẉn mêzidṇnh bâxloẃt hạnh của Vâxlown Nga, cùng ham muôikmb́n đgjloôikmḅc chiêzidńm mãnh liêzidṇt, hănraŕn tưbsum̀ trong tay Vưbsumơjvklng nhị phu nhâxlown trôikmḅm đgjloi Vâxlown Nga, Vâxlown Nga có nôikmb danh là Lục Nga, xuâxloẃt thâxlown gia tôikmḅc thưbsumbsumơjvklng Lý thị ơjvkl̉ Thưbsumơjvkl̀ng Châxlowu, là Tiêzidn̉u Phưbsuḿc cho nàng sưbsum̉a lại môikmḅt chưbsum̃.

- Chôikmb́c nưbsum̃a phải dụng tâxlowm hâxloẁu hạ ta, khôikmbng đgjloưbsumơjvkḷc nhàn hạ đgjloâxloẃy.

Lục Thâxloẃt mơjvkl̀ ám thì thào, bàn tay to nhẹ nhàng xoa bóp cănraṛp môikmbng đgjloâxloẁy đgjloănraṛn của Vâxlown Nga, Vâxlown Nga khẽ dạ, chơjvkḷt ngưbsumơjvkḷng ngùng tránh lui, rơjvkl̀i khỏi ôikmbm âxloẃp của Lục Thâxloẃt, rũ mănraŕt đgjloưbsuḿng ơjvkl̉ môikmḅt bêzidnn, má ngọc nhưbsum phủ son, kiêzidǹu diêzidñm khôikmbng nói nêzidnn lơjvkl̀i.

Lục Thâxloẃt cưbsumơjvkl̀i dơjvkl̀i bưbsumơjvkĺc đgjloôikmb́i mănraṛt Ngọc Trúc, Ngọc Trúc tỷ tỷ tủm tỉm cưbsumơjvkl̀i nhìn kỹ Lục Thâxloẃt, Lục Thâxloẃt cũng cưbsumơjvkl̀i nhẹ ngănraŕm nhìn, môikmḅt lát sau mơjvkĺi nói:

- Đatxta tạ tỷ tỷ nănrarm đgjloó tín nhiêzidṇm và xem trọng ta.

Ngọc Trúc thu lại nét cưbsumơjvkl̀i, đgjloôikmbi mănraŕt đgjloẹp u oán nhìn chănrar̀m chănrar̀m Lục Thâxloẃt, Lục Thâxloẃt ôikmbm lâxloẃy mỹ nhâxlown vào ngưbsuṃc, dịu dàng nói:

- Vâxlow̃n luôikmbn muôikmb́n hỏi tỷ tỷ, tưbsum̀ khi nào bănraŕt đgjloâxloẁu yêzidnu thích ta, là vì khúc Tâxlowy Giang Nguyêzidṇt kia sao?




Ngọc Trúc nhẹ ưbsum̀, Lục Thâxloẃt khẽ nói:

- Khi đgjloó ta vâxlow̃n chưbsuma sinh tình vơjvkĺi tỷ tỷ, vì tưbsuṃ biêzidńt bản thâxlown khôikmbng có nănrarng lưbsuṃc cho tỷ tỷ cuôikmḅc sôikmb́ng hạnh phúc mà tỷ tỷ khát khao, nêzidńu khôikmbng lọt vào mănraŕt xanh của tỷ tỷ, ta cũng khôikmbng dám có ý nghĩ quá phâxloẉn.

- Là nôikmb khôikmbng xưbsuḿng vơjvkĺi lão gia.

Ngọc Trúc chua xót khẽ nói.

- Ta và tỷ tỷ hănrar̉n là có duyêzidnn phâxloẉn tưbsum̀ kiêzidńp trưbsumơjvkĺc, bănrar̀ng khôikmbng môikmḅt kẻ vũ phu nhưbsum ta sao xưbsuḿng vơjvkĺi tỷ tỷ. Đatxtơjvkl̀i này duyêzidnn đgjloã đgjloịnh, chúng ta khôikmbng nêzidnn có cái gọi là xưbsuḿng hay khôikmbng xưbsuḿng, mà chỉ có cả đgjloơjvkl̀i “câxloẁm tiêzidnu hòa minh”.

Lục Thâxloẃt ôikmbm Ngọc Trúc, bày tỏ tiêzidńng lòng duyêzidnn tình của mình.

Ngọc Trúc khẽ ưbsum̀. Trái tim rôikmḅn ràng vui sưbsumơjvkĺng, Lục Thâxloẃt cúi đgjloâxloẁu hít hà hưbsumơjvklng thơjvklm cơjvkl thêzidn̉ của mỹ nhâxlown, ơjvkl̉ sâxlowu trong nôikmḅi tâxlowm, hănraŕn thâxloẉt sưbsuṃ vôikmb cùng yêzidnu thích Ngọc Trúc, vị mỹ nhâxlown tỷ tỷ này mang đgjloêzidńn cho hănraŕn khôikmbng chỉ là sưbsuṃ hưbsumơjvkl̉ng thụ ôikmbn hưbsumơjvklng nhuyêzidñn ngọc, mà còn môikmḅt loại tình kêzidńt (*) hưbsum vinh khó quêzidnn, Ngọc Trúc cũng là môikmḅt trong nhưbsum̃ng cănrarn do hănraŕn đgjloạt đgjloưbsumơjvkḷc thêzidń lưbsuṃc tại Giang Ninh.

(*) tâxlowm lý phưbsuḿc tạp

Ôiuvfm môikmḅt hôikmb̀i, Lục Thâxloẃt mơjvkĺi buôikmbng ra Ngọc Trúc, quay đgjloâxloẁu nhìn vêzidǹ phía Tâxlown Vâxloẉn Nhi, ôikmbn hòa nói:

- Vâxloẉn Nhi, ta muôikmb́n tănraŕm rưbsum̉a môikmḅt chút trưbsumơjvkĺc đgjloã.

xlown Vâxloẉn Nhi dịu dàng gâxloẉt đgjloâxloẁu, tơjvkĺi hâxloẁu hạ Lục Thâxloẃt thoát y, bôikmb́n vị mỹ nhâxlown ơjvkl̉ bêzidnn cạnh phụ trơjvkḷ, cũng khôikmbng chủ đgjloôikmḅng hâxloẁu hạ Lục Thâxloẃt, đgjloâxlowy là đgjloănraṛc quyêzidǹn của “thêzidn”, khôikmbng có Tâxlown Vănraṛn Nhi chỉ bảo, bôikmb́n ngưbsumơjvkl̀i Ngọc Trúc khôikmbng thêzidn̉ chủ đgjloôikmḅng hâxloẁu hạ Lục Thâxloẃt.

Lục Thâxloẃt cơjvkl̉i sạch trơjvkln, xoay ngưbsumơjvkl̀i đgjloi đgjloêzidńn thùng nưbsumơjvkĺc bưbsumơjvkĺc vào, nhẹ nhàng ngôikmb̀i vào thùng nưbsumơjvkĺc, thưbsum thái thơjvkl̉ hănraŕt ra, tưbsuṃa gáy lêzidnn mép thùng, râxloẃt nhanh môikmḅt đgjloôikmbi tay ngọc lâxloẁn mò lêzidnn tóc hănraŕn, cơjvkl̉i bỏ búi tóc, nhẹ nhàng chải vuôikmb́t, Lục Thâxloẃt nhănraŕm mănraŕt, thâxlown thêzidn̉ thả lỏng hưbsumơjvkl̉ng thụ sưbsuṃ vuôikmb́t ve của nănrarm vị mỹ nhâxlown.

Thâxloẉt lâxlowu sau, Lục Thâxloẃt mơjvkĺi lêzidnn tiêzidńng nói:


- Vâxloẉn Nhi, thâxlown thêzidn̉ mâxlow̃u thâxlown có khỏe khôikmbng?

- Thâxlown thêzidn̉ mâxlow̃u thâxlown tôikmb́t lănraŕm, có cháu trai cháu gái làm bạn, tâxlowm tình cũng vui sưbsumơjvkĺng, nhưbsumng thêzidn cảm giác đgjloưbsumơjvkḷc, mâxlow̃u thâxlown vôikmb cùng lo lănraŕng cho Thâxloẃt lang.

xlown Vâxloẉn Nhi dịu dàng trả lơjvkl̀i.

- Ta cũng râxloẃt tưbsumơjvkl̉ng niêzidṇm mâxlow̃u thâxlown, lâxloẁn trưbsumơjvkĺc ta ơjvkl̉ Trưbsumơjvkl̀ng Sa Phủ, lại chưbsuma tưbsum̀ng trơjvkl̉ vêzidǹ đgjloi khâxloẃu kiêzidńn mâxlow̃u thâxlown, là ta bâxloẃt hiêzidńu.

Lục Thâxloẃt tưbsuṃ trách nói.

- Thâxloẃt lang là vì quôikmb́c sưbsuṃ mơjvkĺi khôikmbng vêzidǹ, mâxlow̃u thâxlown và chúng tỷ muôikmḅi đgjloêzidǹu hiêzidn̉u đgjloưbsumơjvkḷc, lâxloẁn này nhóm thêzidn đgjloêzidńn thành Trưbsumơjvkl̀ng An, Tiêzidn̉u Phưbsuḿc tỷ tỷ cũng dănraṛn khôikmbng câxloẁn báo cho Thâxloẃt lang, sơjvkḷ Thâxloẃt lang phâxlown tâxlowm lâxloẁm lơjvkl̃ đgjloại sưbsuṃ.

Lục Thâxloẃt khẽ ưbsum̀, Tâxlown Vâxloẉn Nhi chà xát cánh tay trái cho hănraŕn, môikmḅt lát sau dịu dàng nói:

- Thêzidnbsum̀ Phúc Châxlowu đgjloêzidńn phưbsumơjvklng bănraŕc, vôikmb́n đgjloịnh mang quâxloẉn chúa xưbsuḿ Cao Ly tơjvkĺi hâxloẁu hạ Thâxloẃt lang, nhưbsumng mâxlow̃u thâxlown khi biêzidńt thì khôikmbng đgjloôikmb̀ng ý.

- Quâxloẉn chúa Cao Ly?

Lục Thâxloẃt nghi hoănraṛc nói.

- Là con gái của Cao Ly Vưbsumơjvklng, dung mạo hêzidńt sưbsuḿc xinh đgjloẹp, là Tôikmb́ng đgjloại soái đgjloưbsuma đgjloêzidńn vưbsumơjvklng cung Phúc Châxlowu đgjloâxloẃy, ngoài ra còn có môikmḅt trănrarm mỹ nhâxlown Cao Ly, hiêzidṇn giơjvkl̀ đgjloêzidǹu giưbsum̃ lại trong vưbsumơjvklng cung.

xlown Vâxloẉn Nhi nhẹ giọng nói.

Lục Thâxloẃt khôikmbng nói gì, Tôikmb́ng Lão Thanh thâxloẉt biêzidńt mang đgjloêzidńn phiêzidǹn toái cho hănraŕn, hănraŕn ôikmbn hòa nói:


- Vâxloẉn Nhi, nhưbsum̃ng nưbsum̃ nhâxlown Cao Ly đgjloó sau này đgjloêzidǹu nhâxloẉp vào đgjlooàn tú nưbsum̃, gả cho các tưbsumơjvkĺng sĩ làm vơjvkḷ.

- Vâxloẉy khôikmbng tôikmb́t, Tôikmb́ng đgjloại soái nói, Chủ thưbsumơjvkḷng và con gái của Cao Ly Vưbsumơjvklng liêzidnn hôikmbn, sẽ trơjvkḷ giúp cho viêzidṇc quy phục ngưbsumơjvkl̀i Cao Ly.

xlown Vâxloẉn Nhi ôikmbn nhu đgjloáp.

Lục Thâxloẃt im lănraṛng, môikmḅt lát sau Tâxlown Vâxloẉn Nhi dịu dàng nói:

- Thâxloẃt lang ơjvkl̉ Hà Tâxlowy cưbsumơjvkĺi Quâxloẉn chúa Hôikmb̀i Hôikmḅt và Quâxloẉn chúa Đatxtảng Hạng, khôikmbng phải cũng dùng liêzidnn hôikmbn đgjloêzidn̉ quy phục hay sao?

- Khôikmbng giôikmb́ng nhau, khi đgjloó ta ơjvkl̉ Hà Tâxlowy là tưbsuḿ côikmb́ vôikmb thâxlown, chỉ đgjloành dùng liêzidnn hôikmbn đgjloêzidn̉ giảm bơjvkĺt sưbsuṃ cănrarm thù của ngưbsumơjvkl̀i Hôikmb̀i Hôikmḅt và ngưbsumơjvkl̀i Đatxtảng Hạng. Bâxlowy giơjvkl̀ ta đgjloã gâxloẁn nhưbsum thôikmb́ng nhâxloẃt thiêzidnn hạ, thêzidń lưbsuṃc thôikmbng suôikmb́t khôikmbng bị ngănrarn trơjvkl̉, tác dụng của liêzidnn hôikmbn đgjloã khôikmbng còn trọng yêzidńu rôikmb̀i.

Lục Thâxloẃt ôikmbn hòa nói.

- Khôikmbng trọng yêzidńu cũng là có dùng mà.

xlown Vâxloẉn Nhi nhẹ nói.

- Vâxloẉn Nhi, kỳ thâxloẉt có các nàng làm bạn cả đgjloơjvkl̀i, ta đgjloã thâxloẃy râxloẃt đgjloủ rôikmb̀i, có các nàng bôikmb̀i ta trò chuyêzidṇn, đgjloánh đgjloàn, du ngoạn, tâxlowm tình của ta sẽ thích ý thoải mái. Vêzidǹ sau sinh hoạt hàng ngày của ta đgjloêzidǹu do các nàng tưbsuṃ mình chiêzidńu côikmb́, khôikmbng câxloẁn có nôikmb tì bêzidnn cạnh hâxloẁu hạ.

Lục Thâxloẃt ôikmbn hòa nói.

xlown Vâxloẉn Nhi khẽ dạ, chơjvkḷt tay ngọc bị bàn tay to nănraŕm ngưbsumơjvkḷc lại, tiêzidńp đgjloó thâxloẃy phu quâxlown tưbsum̀ trong thùng đgjloưbsuḿng dâxloẉy bưbsumơjvkĺc ra, châxlown vưbsum̀a chạm đgjloâxloẃt liêzidǹn kéo nàng nhào vào trêzidnn ngưbsumơjvkl̀i ưbsumơjvkĺt sũng, sau đgjloó khuôikmbn mănraṛt mỉm cưbsumơjvkl̀i cúi xuôikmb́ng che lâxloẃp môikmbi son của nàng, nàng khẽ ưbsumm môikmḅt tiêzidńng, mêzidn say nhănraŕm lại đgjloôikmbi mănraŕt đgjloẹp, môikmḅt bàn tay to lơjvkĺn vơjvkĺi vào trong áo nàng sơjvkl̀ soạng âxlowu yêzidńm.

Sáng sơjvkĺm, Lục Thâxloẃt ơjvkl̉ trong viêzidṇn luyêzidṇn côikmbng, trong viêzidṇn chỉ có Song Nhi và Vâxlown Nga đgjloưbsuḿng ngoài quan sát, khôikmbng hêzidǹ có nôikmb tì nào khác, Ngọc Trúc và Vâxlown Thưbsumơjvkl̀ng thì ra phía ngoài chuâxlow̉n bị thưbsuḿc ănrarn sáng, Tâxlown Vâxloẉn Nhi đgjloang ơjvkl̉ trong lâxloẁu các.

Lục Thâxloẃt thu thêzidń bâxloẉt hơjvkli, xoay ngưbsumơjvkl̀i mỉm cưbsumơjvkl̀i đgjloi vêzidǹ phía hai vị mỹ nhâxlown, hai vị mỹ nhâxlown tiêzidńn lêzidnn nghêzidnnh đgjloón, Song Nhi lâxloẃy khănrarn mănraṛt lau mănraṛt cho Lục Thâxloẃt, Vâxlown Nga chỉnh lại y phục cho Lục Thâxloẃt, bôikmb̃ng thâxlown mình bị môikmḅt cái ôikmbm siêzidńt chănraṛt, môikmḅt bàn tay to vưbsumơjvkln vào áo yêzidńm, vuôikmb́t ve “thỏ ngọc” đgjloâxlow̃y đgjloà, Vâxlown Nga khẽ ưbsumm môikmḅt tiêzidńng, cánh tay duôikmb̃i ra choàng lêzidnn gáy Lục Thâxloẃt, kiêzidñng châxlown, chủ đgjloôikmḅng dâxlowng lêzidnn đgjloôikmbi môikmbi thơjvklm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.