Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 209 : Kết nối

    trước sau   
Sau khi Triêoiyḍu Khuôgohqng Dâvbsỹn đtmilâvbsỳu hàng, phải qua hai canh giơfzjr̀ mơfzjŕi có thêoiyd̉ bình ôgohq̉n chiêoiyd́n loạn, quâvbsyn Triêoiyḍu Khuôgohqng Dâvbsỹn đtmilào vong lục tục quay lại hơfzjrn phâvbsyn nưcxbh̉a, trong đtmiló có Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa. Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa bị dâvbsỹn tơfzjŕi trưcxbhơfzjŕc mătdjp̣t Lục Thâvbsýt.

- Tôgohq̣i thâvbsỳn bái kiêoiyd́n Ngu Vưcxbhơfzjrng đtmiloiyḍn hạ.

Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa cung kính bái kiêoiyd́n Lục Thâvbsýt.

Lục Thâvbsýt lạnh lùng nhìn gã, hỏi:

- Vì sao ngưcxbhơfzjri vưcxbh́t bỏ huynh trưcxbhơfzjr̉ng môgohq̣t mình chạy trôgohq́n?

Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa ngâvbsỷn ra, khôgohqng nghĩ tơfzjŕi Lục Thâvbsýt lại đtmilôgohq̣t nhiêoiydn vâvbsýn tôgohq̣i, trong sôgohq́ ‘tưcxbhơfzjŕng sĩ Tôgohq́ng quôgohq́c’ theo Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa trơfzjr̉ vêoiyd̀ có râvbsýt nhiêoiyd̀u ngưcxbhơfzjr̀i nghe xong đtmilêoiyd̀u nhìn vêoiyd̀ phía Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa, ánh mătdjṕt của môgohq̣t sôgohq́ ngưcxbhơfzjr̀i lôgohq̣ ra sưcxbḥ khinh miêoiyḍt.


- Là huynh trưcxbhơfzjr̉ng của tôgohq̣i thâvbsỳn khôgohqng chịu trôgohq́n.

Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa chỉ đtmilành trả lơfzjr̀i.

- Bôgohq̉n vưcxbhơfzjrng đtmilã nói qua tâvbsýt cả đtmilêoiyd̀u đtmilưcxbhơfzjṛc đtmilătdjp̣c xá vôgohqgohq̣i, tuy nhiêoiydn ta khôgohqng muôgohq́n dùng loại ngưcxbhơfzjr̀i nhưcxbh ngưcxbhơfzjri, vêoiyd̀ sau ngưcxbhơfzjri có thêoiyd̉ làm chưcxbh́c tán quan.

Lục Thâvbsýt lạnh lùng nói, nói xong xua tay, lâvbsỵp tưcxbh́c có tưcxbhơfzjŕng sĩ đtmilêoiyd́n áp giải Triêoiyḍu Khuôgohqng Nghĩa đtmili.

Ánh mătdjṕt của Lục Thâvbsýt nhìn tơfzjŕi nhưcxbh̃ng ngưcxbhơfzjr̀i quy hàng khác, ánh mătdjṕt nhanh chóng đtmilịnh vị môgohq̣t quan vătdjpn, hătdjṕn mơfzjr̉ miêoiyḍng:

- Trình Đgrxeưcxbh́c Huyêoiyd̀n, lại đtmilâvbsyy.

Trình Đgrxeưcxbh́c Huyêoiyd̀n ngâvbsyy ra, vôgohq̣i đtmili qua hành lêoiyd̃ cung kính nói:

- Tôgohq̣i thâvbsỳn bái kiêoiyd́n Ngu Vưcxbhơfzjrng đtmiloiyḍn hạ.

- Trình Đgrxeưcxbh́c Huyêoiyd̀n, ta râvbsýt thưcxbhơfzjr̉ng thưcxbh́c nătdjpng lưcxbḥc làm viêoiyḍc của ngưcxbhơfzjri, cho nêoiydn tưcxbh̀ng nói muôgohq́n dùng ngưcxbhơfzjri, vêoiyd̀ sau ngưcxbhơfzjri làm Thưcxbh́ Sưcxbh̉ Tưcxbhơfzjrng Phàn đtmili, trưcxbhơfzjŕc tiêoiydn tu sưcxbh̉a cho tôgohq́t câvbsyy câvbsỳu bătdjṕc qua Hán Thủy.

Lục Thâvbsýt ôgohqn hòa nói.

Trình Đgrxeưcxbh́c Huyêoiyd̀n ngâvbsỷn ra, sau đtmiló kích đtmilôgohq̣ng vôgohq̣i vàng quỳ xuôgohq́ng đtmilâvbsýt, cung kính nói:

- Thâvbsỳn tạ Ngu Vưcxbhơfzjrng đtmiloiyḍn hạ ban âvbsyn.

- Đgrxeưcxbh́ng lêoiydn đtmili.


Lục Thâvbsýt nói, Trình Đgrxeưcxbh́c Huyêoiyd̀n cung kính đtmilưcxbh́ng dâvbsỵy.

- Thay mătdjp̣t bôgohq̉n vưcxbhơfzjrng đtmili tuyêoiydn bôgohq́ vơfzjŕi hàng thâvbsỳn, vêoiyd̀ sau bôgohq̉n vưcxbhơfzjrng sẽ dùng đtmilêoiyd́n bọn họ, nhưcxbhng trưcxbhơfzjŕc mătdjṕt chỉ có thêoiyd̉ bảo lưcxbhu tán giai, chơfzjr̀ bôgohq̉n vưcxbhơfzjrng sătdjṕp xêoiyd́p xong chỉnh thêoiyd̉ rôgohq̀i, trong vòng môgohq̣t nătdjpm, sẽ dùng bọn họ.

Lục Thâvbsýt nói.

- Vâvbsyng, thâvbsỳn sẽ báo cho biêoiyd́t.

Trình Đgrxeưcxbh́c Huyêoiyd̀n cung kính đtmiláp lại, Lục Thâvbsýt gâvbsỵt đtmilâvbsỳu, xoay ngưcxbhơfzjr̀i rơfzjr̀i khỏi đtmili Ưaxiśng Thiêoiydn Phủ.

fzjr̉i vì Triêoiyḍu Khuôgohqng Dâvbsỹn đtmilâvbsỳu hàng, Triêoiyḍu Khuôgohqng Mỹ đtmilóng giưcxbh̃ tại Ưaxiśng Thiêoiydn Phủ sau khi nhâvbsỵn đtmilưcxbhơfzjṛc thưcxbh viêoiyd́t tay của Triêoiyḍu Khuôgohqng Dâvbsỹn, liêoiyd̀n mơfzjr̉ thành suâvbsýt lĩnh quan viêoiydn Tôgohq́ng quôgohq́c đtmili đtmilâvbsỳu hàng, đtmilánh dâvbsýu ngày diêoiyḍt vong của Đgrxeại Tôgohq́ng quôgohq́c mơfzjŕi thành lâvbsỵp chưcxbha bao lâvbsyu, trơfzjr̉ thành môgohq̣t gơfzjṛn sóng nhỏ giưcxbh̃a dòng sôgohqng dài lịch sưcxbh̉.

Lục Thâvbsýt tọa trâvbsýn Ưaxiśng Thiêoiydn Phủ bătdjṕt đtmilâvbsỳu giải quyêoiyd́t hâvbsỵu quả chiêoiyd́n tranh, quan viêoiydn và tưcxbhơfzjŕng soái câvbsýp cao của ‘Đgrxeại Tôgohq́ng’ nguyêoiydn bản luâvbsyn phiêoiydn đtmilưcxbha đtmili thành Trưcxbhơfzjr̀ng An chơfzjr̀ đtmilưcxbhơfzjṛc dùng, đtmilôgohq̀ng thơfzjr̀i chỉnh quâvbsyn trêoiydn diêoiyḍn rôgohq̣ng, phâvbsyn tán trả vêoiyd̀, quan tưcxbhơfzjŕng trung hạ tâvbsỳng mâvbsýt đtmili thuôgohq̣c binh đtmilêoiyd̀u trơfzjr̉ thành phó tưcxbhơfzjŕng trong các quâvbsyn doanh khác của hătdjṕn, còn ba huynh đtmilêoiyḍ Triêoiyḍu thị đtmilêoiyd̀u áp giải đtmilêoiyd́n Tâvbsýn quôgohq́c, tách ra giam lỏng.

Lục Thâvbsýt gưcxbh̉i cho Chu hoàng đtmilêoiyd́ môgohq̣t phong thưcxbh, thătdjp̉ng thătdjṕn nói ra mình chính là Tâvbsýn Vưcxbhơfzjrng, mơfzjr̀i Chu hoàng đtmilêoiyd́ có thêoiyd̉ hiêoiyd̉u và bỏ qua cho, Chu hoàng đtmilêoiyd́ khôgohqng có hôgohq̀i âvbsym, cũng khôgohqng biêoiyd̉u thị thái đtmilôgohq̣ gì vơfzjŕi viêoiyḍc Lục Thâvbsýt chiêoiyd́n bại Triêoiyḍu Khuôgohqng Dâvbsỹn. Mọi chính sưcxbḥ của đtmilịa phưcxbhơfzjrng ‘Tôgohq́ng quôgohq́c’ Lục Thâvbsýt cătdjpn dătdjp̣n dâvbsyng thưcxbh đtmilêoiyd́n Khai Phong Phủ, còn vêoiyd̀ quâvbsyn sưcxbḥ thì phải xin chỉ thị của Quan Lũng đtmilại đtmilôgohq đtmilôgohq́c phủ.

Ơtsoj̉ Ưaxiśng Thiêoiydn Phủ chưcxbh̀ng nưcxbh̉a tháng, Lục Thâvbsýt khơfzjr̉i hành đtmilêoiyd́n thành Trưcxbhơfzjr̀ng An, Phan Mỹ vâvbsỹn nhưcxbh cũ nătdjṕm giưcxbh̃ hơfzjrn mưcxbhơfzjr̀i vạn quâvbsyn tại Tưcxbhơfzjrng Châvbsyu, Tào Bâvbsyn cũng đtmilang ơfzjr̉ Lạc Dưcxbhơfzjrng. Lục Thâvbsýt khôgohqng lêoiyḍnh bọn họ quy thuâvbsỵn giao ra quâvbsyn lưcxbḥc, nhưcxbhng sau khi Tôgohq́ng quôgohq́c bị diêoiyḍt, Tào Bâvbsyn đtmilã chủ đtmilôgohq̣ng giải tán quâvbsyn vêoiyd̀ quêoiyd, hiêoiyḍn giơfzjr̀ trâvbsýn thủ Lạc Dưcxbhơfzjrng là tám vạn Câvbsým quâvbsyn chính quy.

Sau khi Lục Thâvbsýt biêoiyd́t đtmilưcxbhơfzjṛc tin tưcxbh́c, sai ngưcxbhơfzjr̀i đtmili âvbsyn câvbsỳn thătdjpm hỏi Phan Mỹ và Tào Bâvbsyn, ngoài ra khôgohqng nói gì khác, Phan Mỹ và Tào Bâvbsyn cũng khôgohqng trả lơfzjr̀i cái gì. Mà tin tưcxbh́c Lục Thiêoiydn Phong chính là ngưcxbhơfzjr̀i đtmilưcxbh́ng đtmilâvbsỳu Tâvbsýn quôgohq́c đtmilã lan truyêoiyd̀n khătdjṕp Chu quôgohq́c, thâvbsỵm chí có lơfzjr̀i đtmilôgohq̀n đtmilại rătdjp̀ng, Hoàng đtmilêoiyd́ Đgrxeại Chu bêoiyḍ hạ trong chuyêoiyd́n tâvbsyy tuâvbsỳn trưcxbhơfzjŕc đtmilâvbsyy đtmilã biêoiyd́t đtmilưcxbhơfzjṛc Lục Thiêoiydn Phong chính là ngưcxbhơfzjr̀i đtmilưcxbh́ng đtmilâvbsỳu Tâvbsýn quôgohq́c.

fzjr̀i đtmilôgohq̀n vưcxbh̀a truyêoiyd̀n ra liêoiyd̀n bị ngưcxbhơfzjr̀i ngưcxbhơfzjr̀i châvbsýt vâvbsýn, nhưcxbhng khôgohqng lâvbsyu sau tin đtmilôgohq̀n đtmiló đtmilã đtmilưcxbhơfzjṛc chưcxbh́ng thưcxbḥc. Tâvbsýn quôgohq́c dùng thuyêoiyd̀n biêoiyd̉n chuyêoiydn chơfzjr̉ râvbsýt nhiêoiyd̀u lưcxbhơfzjrng thưcxbḥc đtmilêoiyd́n Têoiyd̀ Lôgohq̃ cưcxbh́u nạn thiêoiydn tai và tu sưcxbh̉a đtmilêoiyd đtmiloiyd̀u. Quan đtmilịa phưcxbhơfzjrng vùng Têoiyd̀ Lôgohq̃ dưcxbhơfzjŕi sưcxbḥ chỉ huy của Thưcxbh́ sưcxbh̉ Thanh Châvbsyu Tưcxbh̀ Huyêoiyd̃n bătdjṕt đtmilâvbsỳu tích cưcxbḥc trị thủy Hoàng Hà, Lục Thiêoiydn Phong đtmiloiyd̀u đtmili ba mưcxbhơfzjri vạn quâvbsyn lưcxbḥc phụ trơfzjṛ sưcxbh̉a trị Hoàng Hà, nêoiyd́u vào cuôgohq́i thu đtmilâvbsỳu đtmilôgohqng có thêoiyd̉ sưcxbh̉a trị tôgohq́t Hoàng Hà, nhưcxbhvbsỵy nătdjpm sau sẽ có thêoiyd̉ thu hoạch lưcxbhơfzjrng thưcxbḥc.

Chu quôgohq́c rơfzjri vào trạng thái hòa bình mà lại quái dị, đtmilêoiyd̀u bị tin tưcxbh́c Tâvbsýn quôgohq́c và Chu quôgohq́c thâvbsỵt sưcxbḥ hơfzjṛp thành môgohq̣t nưcxbhơfzjŕc khiêoiyd́n cho khôgohqng thêoiyd̉ tưcxbhơfzjr̉ng tưcxbhơfzjṛng nôgohq̉i. Toàn bôgohq̣ Chu quôgohq́c khôgohqng hêoiyd̀ xuâvbsýt hiêoiyḍn hiêoiyḍn tưcxbhơfzjṛng phản kháng, Lục Thiêoiydn Phong đtmilã nătdjṕm trong tay hơfzjrn phâvbsyn nưcxbh̉a quâvbsyn lưcxbḥc và lãnh thôgohq̉ quôgohq́c gia của Chu quôgohq́c, chỉ có quâvbsyn sưcxbḥ và chính sưcxbḥ của Khai Phong Phủ khôgohqng chịu ảnh hưcxbhơfzjr̉ng của Lục Thiêoiydn Phong, nhưcxbhng trong thành Khai Phong Phủ cũng đtmilã yêoiydn ôgohq̉n khôgohqi phục lại đtmilơfzjr̀i sôgohq́ng phôgohq̀n hoa an bình, quan và dâvbsyn thuôgohq̣c trung hạ tâvbsỳng ngày ngày nói cưcxbhơfzjr̀i vui vẻ sinh hoạt, nguyêoiydn nhâvbsyn là vì khôgohqng còn sưcxbḥ uy hiêoiyd́p của chiêoiyd́n tranh.

Lục Thâvbsýt cùng ba mưcxbhơfzjri vạn Ba Lătdjpng quâvbsyn tơfzjŕi thành Trưcxbhơfzjr̀ng An, Kỷ Vưcxbhơfzjrng suâvbsýt lĩnh quan viêoiydn vătdjpn võ thành Trưcxbhơfzjr̀ng An ơfzjr̉ ngoài Diêoiydn Hưcxbhng môgohqn nghêoiydnh đtmilón, ơfzjr̉ xa xa có mâvbsýy vạn dâvbsyn chúng tâvbsỵp trung nhìn xem. Lục Thâvbsýt cưcxbhơfzjr̃i ngưcxbḥa ra khỏi hàng ngũ tiêoiyd́n lêoiydn trưcxbhơfzjŕc, tơfzjŕi gâvbsỳn Kỷ Vưcxbhơfzjrng thì xuôgohq́ng ngưcxbḥa.


Kỷ Vưcxbhơfzjrng cung kính châvbsýp lêoiyd̃ nói:

- Hi Câvbsỷn cung nghêoiydnh Ngu Vưcxbhơfzjrng.

Lục Thâvbsýt đtmili lêoiydn nâvbsyng dâvbsỵy, ôgohqn hòa nói:

- Đgrxeêoiyḍ là huynh đtmilêoiyḍ của ta, khôgohqng câvbsỳn xa lạ nhưcxbhvbsỵy, vêoiyd̀ sau gọi ta ‘Thâvbsýt huynh’ là đtmilưcxbhơfzjṛc.

- Thâvbsýt huynh.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng cảm đtmilôgohq̣ng khẽ gọi.

Lục Thâvbsýt mỉm cưcxbhơfzjr̀i gâvbsỵt đtmilâvbsỳu, giơfzjr tay vôgohq̃ vôgohq̃ vai trái y, nói:

- Chúng ta nói qua rôgohq̀i mà, cho nêoiydn đtmilêoiyḍ phải làm huynh đtmilêoiyḍ của ta đtmilâvbsýy.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng gâvbsỵt đtmilâvbsỳu, nói:

- Thâvbsỵt khôgohqng ngơfzjr̀, Thâvbsýt huynh chính là ngưcxbhơfzjr̀i đtmilưcxbh́ng đtmilâvbsỳu Tâvbsýn quôgohq́c.

- Ta là ngưcxbhơfzjr̀i đtmilưcxbh́ng đtmilâvbsỳu Tâvbsýn quôgohq́c, nhưcxbhng vêoiyd̀ sau sẽ khôgohqng còn Tâvbsýn quôgohq́c nưcxbh̃a.

Lục Thâvbsýt mỉm cưcxbhơfzjr̀i đtmiláp lại.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng hiêoiyd̉u đtmilưcxbhơfzjṛc gâvbsỵt đtmilâvbsỳu. Lục Thâvbsýt mỉm cưcxbhơfzjr̀i đtmilôgohq́i mătdjp̣t vơfzjŕi quan viêoiydn vătdjpn võ thành Trưcxbhơfzjr̀ng An, sau khi tiêoiyd́p nhâvbsỵn lêoiyd̃ nghêoiydnh đtmilón, cùng Kỷ Vưcxbhơfzjrng tiêoiyd́n vào thành Trưcxbhơfzjr̀ng An.


Vào thành Trưcxbhơfzjr̀ng An rôgohq̀i, Lục Thâvbsýt khôgohqng đtmili đtmilêoiyd́n Hoàng cung, mà đtmili phủ Ngu Vưcxbhơfzjrng, là trưcxbhơfzjŕc đtmiló hătdjṕn đtmilã phâvbsyn phó xâvbsyy dưcxbḥng. Hiêoiyḍn giơfzjr̀ quâvbsyn lưcxbḥc thành Trưcxbhơfzjr̀ng An có mưcxbhơfzjr̀i vạn, thuôgohq̣c quyêoiyd̀n thôgohq́ng soái của Dưcxbhơfzjrng Côgohqn, bảy vạn là Tâvbsýn quâvbsyn tinh nhuêoiyḍ đtmilêoiyd́n tưcxbh̀ Hán Trung, còn Dưcxbhơfzjrng Côgohqn cũng đtmilã đtmili Hà Hoàng trâvbsýn thủ.

Hóa ra khi Trung Nguyêoiydn phát sinh chiêoiyd́n loạn, cũng là lúc Thôgohq̉ Phiêoiydn thu hoạch lưcxbhơfzjrng thưcxbḥc ơfzjr̉ Hà Tâvbsyy và Hà Hoàng. Tán Phôgohq̉ Thôgohq̉ Phiêoiydn tâvbsỵp kêoiyd́t quâvbsyn lưcxbḥc tưcxbh̀ râvbsýt nhiêoiyd̀u bôgohq̣ lạc đtmili xâvbsym lâvbsýn Hà Tâvbsyy và Hà Hoàng, nhơfzjr̀ có thủ quâvbsyn Hà Tâvbsyy và Hà Hoàng ngoan cưcxbhơfzjr̀ng phòng ngưcxbḥ, đtmilại quâvbsyn của Thôgohq̉ Phiêoiydn khôgohqng chiêoiyd́m đtmilưcxbhơfzjṛc bâvbsýt kỳ thu hoạch gì, nhưcxbhng vâvbsỹn khôgohqng chịu lui quâvbsyn. Lâvbsỳn này Lục Thâvbsýt mang đtmilêoiyd́n Ba Lătdjpng quâvbsyn của Đgrxeôgohq̃ Dũng, chính là muôgohq́n đtmilả kích Thôgohq̉ Phiêoiydn quâvbsyn môgohq̣t đtmilòn nătdjp̣ng nêoiyd̀.

Ơtsoj̉ phủ Ngu Vưcxbhơfzjrng, Lục Thâvbsýt và Kỷ Vưcxbhơfzjrng cùng vơfzjŕi mưcxbhơfzjr̀i bảy vị trọng thâvbsỳn vătdjpn võ thành Trưcxbhơfzjr̀ng An tụ hôgohq̣i, sau khi ătdjpn uôgohq́ng tiêoiyḍc rưcxbhơfzjṛu, Lục Thâvbsýt giưcxbh̃ lại Kỷ Vưcxbhơfzjrng, Tôgohq́ng Kỳ và Trưcxbhơfzjrng Têoiyd̀ Hiêoiyd̀n uôgohq́ng trà, có môgohq̣t sôgohq́ viêoiyḍc câvbsỳn thôgohqng qua Kỷ Vưcxbhơfzjrng và lão thâvbsỳn Chu quôgohq́c đtmili câvbsyu thôgohqng.

Phủ Ngu Vưcxbhơfzjrng nătdjp̀m ơfzjr̉ Trưcxbhơfzjr̀ng Nhạc phưcxbhơfzjr̀ng ngoài Đgrxeại Minh cung, bôgohq́ cục và cảnh trí cũng khá, râvbsýt lâvbsyu trưcxbhơfzjŕc kia là phủ của Lôgohq̃ Vưcxbhơfzjrng triêoiyd̀u Đgrxeưcxbhơfzjr̀ng, sau lại qua mâvbsýy đtmilơfzjr̀i chủ, thâvbsỵm chí còn bị phâvbsyn tách thành mâvbsýy nhà. Sau khi nhâvbsỵn đtmilưcxbhơfzjṛc thôgohqng báo của Lục Thâvbsýt, Lục Thiêoiydn Câvbsỳn lưcxbḥa chọn trạch khu, khâvbsỷn câvbsýp tu sưcxbh̉a môgohq̣t phen, tái hiêoiyḍn lại Vưcxbhơfzjrng phủ to lơfzjŕn môgohq̣t thơfzjr̀i.

gohq́n ngưcxbhơfzjr̀i ngôgohq̀i trong sưcxbhơfzjr̉ng thính ơfzjr̉ hoa viêoiydn, vâvbsyy quanh bàn mà ngôgohq̀i, có thị nưcxbh̃ dâvbsyng trà lêoiydn, Lục Thâvbsýt mỉm cưcxbhơfzjr̀i mơfzjr̀i trà, Kỷ Vưcxbhơfzjrng vẻ mătdjp̣t tùy ý lâvbsýy uôgohq́ng, hai vị lão thâvbsỳn thì câvbsyu nêoiyḍ nâvbsyng chén, nhâvbsýp ngụm nhỏ phâvbsỷm trà.

Buôgohqng chén trà, Lục Thâvbsýt mỉm cưcxbhơfzjr̀i nói:

- Các ngưcxbhơfzjri có đtmiloiyd̀u khôgohqng hiêoiyd̉u, cưcxbh́ viêoiyḍc hỏi.

Hai vị lão thâvbsỳn câvbsỷn thâvbsỵn khôgohqng nói, Kỷ Vưcxbhơfzjrng bình tĩnh nói:

- Nghe nói Thâvbsýt huynh vâvbsỹn còn tưcxbḥ xưcxbhng là Tâvbsýn Vưcxbhơfzjrng, khôgohqng biêoiyd́t Thâvbsýt huynh tính toán khi nào đtmilătdjpng cơfzjr?

Lục Thâvbsýt nhìn Kỷ Vưcxbhơfzjrng, nói:

- Hi Câvbsỷn, đtmilêoiyḍ có biêoiyd́t vì sao ta vâvbsỹn tưcxbḥ xưcxbhng là ‘Tâvbsýn Vưcxbhơfzjrng’ hay khôgohqng?

Kỷ Vưcxbhơfzjrng lătdjṕc đtmilâvbsỳu, nói:

- Mơfzjr̀i Thâvbsýt huynh chỉ bảo.


- Bơfzjr̉i vì ta khôgohqng nghĩ hành thích vua, cho nêoiydn khi ơfzjr̉ Giang Nam, ta vâvbsỹn khôgohqng có diêoiyḍt Đgrxeưcxbhơfzjr̀ng quôgohq́c.

Lục Thâvbsýt trả lơfzjr̀i.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng và lão thâvbsỳn đtmilêoiyd̀u nhìn Lục Thâvbsýt, Lục Thâvbsýt lại nói:

- Ta làm ngưcxbhơfzjr̀i có ranh giơfzjŕi cuôgohq́i cùng nhâvbsýt đtmilịnh, hành vi hành thích vua ta khôgohqng muôgohq́n làm, cho nêoiydn ta khôgohqng vì thôgohq́ng nhâvbsýt phưcxbhơfzjrng Nam mà tiêoiyd́n vào diêoiyḍt Đgrxeưcxbhơfzjr̀ng quôgohq́c. Lúc trưcxbhơfzjŕc ta đtmilêoiyd́n Chu quôgohq́c, chủ ý là dò hỏi quâvbsyn tình Chu quôgohq́c, khôgohqng tính trơfzjr̉ thành trọng thâvbsỳn châvbsyn chính của Đgrxeại Chu. Cho đtmilêoiyd́n ngày nay, ta vâvbsỹn nhưcxbh cũ sẽ khôgohqng làm ra hành vi thâvbsỳn tưcxbh̉ hành thích vua, ta tình nguyêoiyḍn tiêoiyd́p tục chơfzjr̀ đtmilơfzjṛi.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng và lão thâvbsyn im lătdjp̣ng, môgohq̣t lát sau, Lục Thâvbsýt lại nói:

- Hi Câvbsỷn à, đtmilêoiyḍ cũng hiêoiyd̉u đtmilưcxbhơfzjṛc, Bêoiyḍ hạ lâvbsỳn nưcxbh̃a tưcxbh́ phong ta, hătdjp̉n là có tâvbsym nhưcxbhơfzjr̀ng ngôgohqi cho ta, ban âvbsyn của Bêoiyḍ hạ ta khătdjṕc sâvbsyu trong lòng, cho nêoiydn ta khôgohqng muôgohq́n vôgohq̣i vàng lêoiydn ngôgohqi Hoàng đtmilêoiyd́.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng lătdjp̣ng lẽ gâvbsỵt đtmilâvbsỳu, Tôgohq́ng Kỳ hơfzjri châvbsỳn chưcxbh̀, hỏi:

- Nêoiyd́u Ngu Vưcxbhơfzjrng đtmiloiyḍn hạ là đtmilưcxbhơfzjṛc nhưcxbhơfzjr̀ng ngôgohqi, có phải sẽ tôgohqn Hoàng đtmilêoiyd́ bêoiyḍ hạ làm Thái thưcxbhơfzjṛng hoàng?

Lục Thâvbsýt lătdjṕc đtmilâvbsỳu, nói:

- Chưcxbh̃ ‘Ngu’ là Hoàng đtmilêoiyd́ bêoiyḍ hạ ban cho ta, Đgrxeại Ngu đtmilêoiyd́ quôgohq́c thành lâvbsỵp nêoiydn do Hoàng đtmilêoiyd́ bêoiyḍ hạ tuyêoiydn cáo. Ta nguyêoiyḍn tôgohqn Hoàng đtmilêoiyd́ bêoiyḍ hạ làm Thái tôgohq̉ hoàng đtmilêoiyd́ của Đgrxeại Ngu, sẽ khôgohqng có Thái thưcxbhơfzjṛng hoàng của Đgrxeại Chu.

Hai vị lão thâvbsỳn hiêoiyd̉u đtmilưcxbhơfzjṛc gâvbsỵt đtmilâvbsỳu, Lục Thiêoiydn Phong nói râvbsýt rõ ràng, ngày sau vị Hoàng đtmilêoiyd́ đtmilâvbsỳu tiêoiydn của Đgrxeại Ngu đtmilêoiyd́ quôgohq́c chính là đtmilưcxbhơfzjrng kim Bêoiyḍ hạ, Lục Thiêoiydn Phong nguyêoiyḍn khuâvbsýt phục làm vị vua đtmilơfzjr̀i thưcxbh́ hai. Sưcxbḥ nhưcxbhơfzjṛng bôgohq̣ của Lục Thiêoiydn Phong có thêoiyd̉ nói là vôgohq cùng to lơfzjŕn, nói cách khác, trong sưcxbh̉ sách ngày sau, đtmilưcxbhơfzjrng kim Hoàng đtmilêoiyd́ bêoiyḍ hạ chính là vị Hoàng đtmilêoiyd́ thôgohq́ng nhâvbsýt thiêoiydn hạ. Lâvbsýy thêoiyd́ lưcxbḥc hiêoiyḍn giơfzjr̀ của Lục Thiêoiydn Phong, có thêoiyd̉ nhưcxbhơfzjṛng bôgohq̣ đtmilêoiyd́n bâvbsỵc này quả là khôgohqng dêoiyd̃, thưcxbh́ côgohq̉ nhâvbsyn luyêoiyd́n tiêoiyd́c nhâvbsýt chính là danh truyêoiyd̀n hâvbsỵu thêoiyd́, càng là khát khao của bâvbsỵc đtmilêoiyd́ vưcxbhơfzjrng.

- Thâvbsýt huynh, đtmila tạ huynh, ta sẽ viêoiyd́t thưcxbh hỏi ý Phụ hoàng.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng châvbsyn thành cảm tạ nói.

Lục Thâvbsýt mỉm cưcxbhơfzjr̀i, nói:

- Ta nói rôgohq̀i, chúng ta vĩnh viêoiyd̃n là huynh đtmilêoiyḍ.

Kỷ Vưcxbhơfzjrng gâvbsỵt đtmilâvbsỳu, nói:

- Ta cũng sẽ vĩnh viêoiyd̃n tôgohqn sùng Thâvbsýt huynh và hâvbsỵu nhâvbsyn của Thâvbsýt huynh, nêoiyd́u có châvbsyn trong châvbsyn ngoài, trơfzjr̀i đtmilâvbsýt khôgohqng dung.

Lục Thâvbsýt nghe xong lătdjṕc đtmilâvbsỳu, nói:

- Huynh đtmilêoiyḍ nói quá lơfzjr̀i.

Làm xong kêoiyd́t nôgohq́i cătdjpn bản, bôgohq́n ngưcxbhơfzjr̀i chuyêoiyd̉n sang đtmilêoiyd̀ tài trị quôgohq́c ngày sau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.