Kiêu Phong

Quyển 5-Chương 209 : Kết nối

    trước sau   
Sau khi Triêbgbẉu Khuômavbng Dântdm̃n đmjkjântdm̀u hàng, phải qua hai canh giơwgbò mơwgbói có thêbgbw̉ bình ômavb̉n chiêbgbẃn loạn, quântdmn Triêbgbẉu Khuômavbng Dântdm̃n đmjkjào vong lục tục quay lại hơwgbon phântdmn nưnvqỏa, trong đmjkjó có Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa. Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa bị dântdm̃n tơwgbói trưnvqoơwgbóc măzdgḅt Lục Thântdḿt.

- Tômavḅi thântdm̀n bái kiêbgbẃn Ngu Vưnvqoơwgbong đmjkjbgbẉn hạ.

Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa cung kính bái kiêbgbẃn Lục Thântdḿt.

Lục Thântdḿt lạnh lùng nhìn gã, hỏi:

- Vì sao ngưnvqoơwgboi vưnvqót bỏ huynh trưnvqoơwgbỏng mômavḅt mình chạy trômavb́n?

Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa ngântdm̉n ra, khômavbng nghĩ tơwgbói Lục Thântdḿt lại đmjkjômavḅt nhiêbgbwn vântdḿn tômavḅi, trong sômavb́ ‘tưnvqoơwgbóng sĩ Tômavb́ng quômavb́c’ theo Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa trơwgbỏ vêbgbẁ có rântdḿt nhiêbgbẁu ngưnvqoơwgbòi nghe xong đmjkjêbgbẁu nhìn vêbgbẁ phía Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa, ánh măzdgb́t của mômavḅt sômavb́ ngưnvqoơwgbòi lômavḅ ra sưnvqọ khinh miêbgbẉt.


- Là huynh trưnvqoơwgbỏng của tômavḅi thântdm̀n khômavbng chịu trômavb́n.

Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa chỉ đmjkjành trả lơwgbòi.

- Bômavb̉n vưnvqoơwgbong đmjkjã nói qua tântdḿt cả đmjkjêbgbẁu đmjkjưnvqoơwgbọc đmjkjăzdgḅc xá vômavbmavḅi, tuy nhiêbgbwn ta khômavbng muômavb́n dùng loại ngưnvqoơwgbòi nhưnvqo ngưnvqoơwgboi, vêbgbẁ sau ngưnvqoơwgboi có thêbgbw̉ làm chưnvqóc tán quan.

Lục Thântdḿt lạnh lùng nói, nói xong xua tay, lântdṃp tưnvqóc có tưnvqoơwgbóng sĩ đmjkjêbgbẃn áp giải Triêbgbẉu Khuômavbng Nghĩa đmjkji.

Ánh măzdgb́t của Lục Thântdḿt nhìn tơwgbói nhưnvqõng ngưnvqoơwgbòi quy hàng khác, ánh măzdgb́t nhanh chóng đmjkjịnh vị mômavḅt quan văzdgbn, hăzdgb́n mơwgbỏ miêbgbẉng:

- Trình Đzsauưnvqóc Huyêbgbẁn, lại đmjkjântdmy.

Trình Đzsauưnvqóc Huyêbgbẁn ngântdmy ra, vômavḅi đmjkji qua hành lêbgbw̃ cung kính nói:

- Tômavḅi thântdm̀n bái kiêbgbẃn Ngu Vưnvqoơwgbong đmjkjbgbẉn hạ.

- Trình Đzsauưnvqóc Huyêbgbẁn, ta rântdḿt thưnvqoơwgbỏng thưnvqóc năzdgbng lưnvqọc làm viêbgbẉc của ngưnvqoơwgboi, cho nêbgbwn tưnvqòng nói muômavb́n dùng ngưnvqoơwgboi, vêbgbẁ sau ngưnvqoơwgboi làm Thưnvqó Sưnvqỏ Tưnvqoơwgbong Phàn đmjkji, trưnvqoơwgbóc tiêbgbwn tu sưnvqỏa cho tômavb́t cântdmy cântdm̀u băzdgb́c qua Hán Thủy.

Lục Thântdḿt ômavbn hòa nói.

Trình Đzsauưnvqóc Huyêbgbẁn ngântdm̉n ra, sau đmjkjó kích đmjkjômavḅng vômavḅi vàng quỳ xuômavb́ng đmjkjântdḿt, cung kính nói:

- Thântdm̀n tạ Ngu Vưnvqoơwgbong đmjkjbgbẉn hạ ban ântdmn.

- Đzsauưnvqóng lêbgbwn đmjkji.


Lục Thântdḿt nói, Trình Đzsauưnvqóc Huyêbgbẁn cung kính đmjkjưnvqóng dântdṃy.

- Thay măzdgḅt bômavb̉n vưnvqoơwgbong đmjkji tuyêbgbwn bômavb́ vơwgbói hàng thântdm̀n, vêbgbẁ sau bômavb̉n vưnvqoơwgbong sẽ dùng đmjkjêbgbẃn bọn họ, nhưnvqong trưnvqoơwgbóc măzdgb́t chỉ có thêbgbw̉ bảo lưnvqou tán giai, chơwgbò bômavb̉n vưnvqoơwgbong săzdgb́p xêbgbẃp xong chỉnh thêbgbw̉ rômavb̀i, trong vòng mômavḅt năzdgbm, sẽ dùng bọn họ.

Lục Thântdḿt nói.

- Vântdmng, thântdm̀n sẽ báo cho biêbgbẃt.

Trình Đzsauưnvqóc Huyêbgbẁn cung kính đmjkjáp lại, Lục Thântdḿt gântdṃt đmjkjântdm̀u, xoay ngưnvqoơwgbòi rơwgbòi khỏi đmjkji Ưmxeĺng Thiêbgbwn Phủ.

wgbỏi vì Triêbgbẉu Khuômavbng Dântdm̃n đmjkjântdm̀u hàng, Triêbgbẉu Khuômavbng Mỹ đmjkjóng giưnvqõ tại Ưmxeĺng Thiêbgbwn Phủ sau khi nhântdṃn đmjkjưnvqoơwgbọc thưnvqo viêbgbẃt tay của Triêbgbẉu Khuômavbng Dântdm̃n, liêbgbẁn mơwgbỏ thành suântdḿt lĩnh quan viêbgbwn Tômavb́ng quômavb́c đmjkji đmjkjântdm̀u hàng, đmjkjánh dântdḿu ngày diêbgbẉt vong của Đzsauại Tômavb́ng quômavb́c mơwgbói thành lântdṃp chưnvqoa bao lântdmu, trơwgbỏ thành mômavḅt gơwgbọn sóng nhỏ giưnvqõa dòng sômavbng dài lịch sưnvqỏ.

Lục Thântdḿt tọa trântdḿn Ưmxeĺng Thiêbgbwn Phủ băzdgb́t đmjkjântdm̀u giải quyêbgbẃt hântdṃu quả chiêbgbẃn tranh, quan viêbgbwn và tưnvqoơwgbóng soái cântdḿp cao của ‘Đzsauại Tômavb́ng’ nguyêbgbwn bản luântdmn phiêbgbwn đmjkjưnvqoa đmjkji thành Trưnvqoơwgbòng An chơwgbò đmjkjưnvqoơwgbọc dùng, đmjkjômavb̀ng thơwgbòi chỉnh quântdmn trêbgbwn diêbgbẉn rômavḅng, phântdmn tán trả vêbgbẁ, quan tưnvqoơwgbóng trung hạ tântdm̀ng mântdḿt đmjkji thuômavḅc binh đmjkjêbgbẁu trơwgbỏ thành phó tưnvqoơwgbóng trong các quântdmn doanh khác của hăzdgb́n, còn ba huynh đmjkjêbgbẉ Triêbgbẉu thị đmjkjêbgbẁu áp giải đmjkjêbgbẃn Tântdḿn quômavb́c, tách ra giam lỏng.

Lục Thântdḿt gưnvqỏi cho Chu hoàng đmjkjêbgbẃ mômavḅt phong thưnvqo, thăzdgb̉ng thăzdgb́n nói ra mình chính là Tântdḿn Vưnvqoơwgbong, mơwgbòi Chu hoàng đmjkjêbgbẃ có thêbgbw̉ hiêbgbw̉u và bỏ qua cho, Chu hoàng đmjkjêbgbẃ khômavbng có hômavb̀i ântdmm, cũng khômavbng biêbgbw̉u thị thái đmjkjômavḅ gì vơwgbói viêbgbẉc Lục Thântdḿt chiêbgbẃn bại Triêbgbẉu Khuômavbng Dântdm̃n. Mọi chính sưnvqọ của đmjkjịa phưnvqoơwgbong ‘Tômavb́ng quômavb́c’ Lục Thântdḿt căzdgbn dăzdgḅn dântdmng thưnvqo đmjkjêbgbẃn Khai Phong Phủ, còn vêbgbẁ quântdmn sưnvqọ thì phải xin chỉ thị của Quan Lũng đmjkjại đmjkjômavb đmjkjômavb́c phủ.

Ơmcaj̉ Ưmxeĺng Thiêbgbwn Phủ chưnvqòng nưnvqỏa tháng, Lục Thântdḿt khơwgbỏi hành đmjkjêbgbẃn thành Trưnvqoơwgbòng An, Phan Mỹ vântdm̃n nhưnvqo cũ năzdgb́m giưnvqõ hơwgbon mưnvqoơwgbòi vạn quântdmn tại Tưnvqoơwgbong Chântdmu, Tào Bântdmn cũng đmjkjang ơwgbỏ Lạc Dưnvqoơwgbong. Lục Thântdḿt khômavbng lêbgbẉnh bọn họ quy thuântdṃn giao ra quântdmn lưnvqọc, nhưnvqong sau khi Tômavb́ng quômavb́c bị diêbgbẉt, Tào Bântdmn đmjkjã chủ đmjkjômavḅng giải tán quântdmn vêbgbẁ quêbgbw, hiêbgbẉn giơwgbò trântdḿn thủ Lạc Dưnvqoơwgbong là tám vạn Cântdḿm quântdmn chính quy.

Sau khi Lục Thântdḿt biêbgbẃt đmjkjưnvqoơwgbọc tin tưnvqóc, sai ngưnvqoơwgbòi đmjkji ântdmn cântdm̀n thăzdgbm hỏi Phan Mỹ và Tào Bântdmn, ngoài ra khômavbng nói gì khác, Phan Mỹ và Tào Bântdmn cũng khômavbng trả lơwgbòi cái gì. Mà tin tưnvqóc Lục Thiêbgbwn Phong chính là ngưnvqoơwgbòi đmjkjưnvqóng đmjkjântdm̀u Tântdḿn quômavb́c đmjkjã lan truyêbgbẁn khăzdgb́p Chu quômavb́c, thântdṃm chí có lơwgbòi đmjkjômavb̀n đmjkjại răzdgb̀ng, Hoàng đmjkjêbgbẃ Đzsauại Chu bêbgbẉ hạ trong chuyêbgbẃn tântdmy tuântdm̀n trưnvqoơwgbóc đmjkjântdmy đmjkjã biêbgbẃt đmjkjưnvqoơwgbọc Lục Thiêbgbwn Phong chính là ngưnvqoơwgbòi đmjkjưnvqóng đmjkjântdm̀u Tântdḿn quômavb́c.

wgbòi đmjkjômavb̀n vưnvqòa truyêbgbẁn ra liêbgbẁn bị ngưnvqoơwgbòi ngưnvqoơwgbòi chântdḿt vântdḿn, nhưnvqong khômavbng lântdmu sau tin đmjkjômavb̀n đmjkjó đmjkjã đmjkjưnvqoơwgbọc chưnvqóng thưnvqọc. Tântdḿn quômavb́c dùng thuyêbgbẁn biêbgbw̉n chuyêbgbwn chơwgbỏ rântdḿt nhiêbgbẁu lưnvqoơwgbong thưnvqọc đmjkjêbgbẃn Têbgbẁ Lômavb̃ cưnvqóu nạn thiêbgbwn tai và tu sưnvqỏa đmjkjêbgbw đmjkjbgbẁu. Quan đmjkjịa phưnvqoơwgbong vùng Têbgbẁ Lômavb̃ dưnvqoơwgbói sưnvqọ chỉ huy của Thưnvqó sưnvqỏ Thanh Chântdmu Tưnvqò Huyêbgbw̃n băzdgb́t đmjkjântdm̀u tích cưnvqọc trị thủy Hoàng Hà, Lục Thiêbgbwn Phong đmjkjbgbẁu đmjkji ba mưnvqoơwgboi vạn quântdmn lưnvqọc phụ trơwgbọ sưnvqỏa trị Hoàng Hà, nêbgbẃu vào cuômavb́i thu đmjkjântdm̀u đmjkjômavbng có thêbgbw̉ sưnvqỏa trị tômavb́t Hoàng Hà, nhưnvqontdṃy năzdgbm sau sẽ có thêbgbw̉ thu hoạch lưnvqoơwgbong thưnvqọc.

Chu quômavb́c rơwgboi vào trạng thái hòa bình mà lại quái dị, đmjkjêbgbẁu bị tin tưnvqóc Tântdḿn quômavb́c và Chu quômavb́c thântdṃt sưnvqọ hơwgbọp thành mômavḅt nưnvqoơwgbóc khiêbgbẃn cho khômavbng thêbgbw̉ tưnvqoơwgbỏng tưnvqoơwgbọng nômavb̉i. Toàn bômavḅ Chu quômavb́c khômavbng hêbgbẁ xuântdḿt hiêbgbẉn hiêbgbẉn tưnvqoơwgbọng phản kháng, Lục Thiêbgbwn Phong đmjkjã năzdgb́m trong tay hơwgbon phântdmn nưnvqỏa quântdmn lưnvqọc và lãnh thômavb̉ quômavb́c gia của Chu quômavb́c, chỉ có quântdmn sưnvqọ và chính sưnvqọ của Khai Phong Phủ khômavbng chịu ảnh hưnvqoơwgbỏng của Lục Thiêbgbwn Phong, nhưnvqong trong thành Khai Phong Phủ cũng đmjkjã yêbgbwn ômavb̉n khômavbi phục lại đmjkjơwgbòi sômavb́ng phômavb̀n hoa an bình, quan và dântdmn thuômavḅc trung hạ tântdm̀ng ngày ngày nói cưnvqoơwgbòi vui vẻ sinh hoạt, nguyêbgbwn nhântdmn là vì khômavbng còn sưnvqọ uy hiêbgbẃp của chiêbgbẃn tranh.

Lục Thântdḿt cùng ba mưnvqoơwgboi vạn Ba Lăzdgbng quântdmn tơwgbói thành Trưnvqoơwgbòng An, Kỷ Vưnvqoơwgbong suântdḿt lĩnh quan viêbgbwn văzdgbn võ thành Trưnvqoơwgbòng An ơwgbỏ ngoài Diêbgbwn Hưnvqong mômavbn nghêbgbwnh đmjkjón, ơwgbỏ xa xa có mântdḿy vạn dântdmn chúng tântdṃp trung nhìn xem. Lục Thântdḿt cưnvqoơwgbõi ngưnvqọa ra khỏi hàng ngũ tiêbgbẃn lêbgbwn trưnvqoơwgbóc, tơwgbói gântdm̀n Kỷ Vưnvqoơwgbong thì xuômavb́ng ngưnvqọa.


Kỷ Vưnvqoơwgbong cung kính chântdḿp lêbgbw̃ nói:

- Hi Cântdm̉n cung nghêbgbwnh Ngu Vưnvqoơwgbong.

Lục Thântdḿt đmjkji lêbgbwn nântdmng dântdṃy, ômavbn hòa nói:

- Đzsauêbgbẉ là huynh đmjkjêbgbẉ của ta, khômavbng cântdm̀n xa lạ nhưnvqontdṃy, vêbgbẁ sau gọi ta ‘Thântdḿt huynh’ là đmjkjưnvqoơwgbọc.

- Thântdḿt huynh.

Kỷ Vưnvqoơwgbong cảm đmjkjômavḅng khẽ gọi.

Lục Thântdḿt mỉm cưnvqoơwgbòi gântdṃt đmjkjântdm̀u, giơwgbo tay vômavb̃ vômavb̃ vai trái y, nói:

- Chúng ta nói qua rômavb̀i mà, cho nêbgbwn đmjkjêbgbẉ phải làm huynh đmjkjêbgbẉ của ta đmjkjântdḿy.

Kỷ Vưnvqoơwgbong gântdṃt đmjkjântdm̀u, nói:

- Thântdṃt khômavbng ngơwgbò, Thântdḿt huynh chính là ngưnvqoơwgbòi đmjkjưnvqóng đmjkjântdm̀u Tântdḿn quômavb́c.

- Ta là ngưnvqoơwgbòi đmjkjưnvqóng đmjkjântdm̀u Tântdḿn quômavb́c, nhưnvqong vêbgbẁ sau sẽ khômavbng còn Tântdḿn quômavb́c nưnvqõa.

Lục Thântdḿt mỉm cưnvqoơwgbòi đmjkjáp lại.

Kỷ Vưnvqoơwgbong hiêbgbw̉u đmjkjưnvqoơwgbọc gântdṃt đmjkjântdm̀u. Lục Thântdḿt mỉm cưnvqoơwgbòi đmjkjômavb́i măzdgḅt vơwgbói quan viêbgbwn văzdgbn võ thành Trưnvqoơwgbòng An, sau khi tiêbgbẃp nhântdṃn lêbgbw̃ nghêbgbwnh đmjkjón, cùng Kỷ Vưnvqoơwgbong tiêbgbẃn vào thành Trưnvqoơwgbòng An.


Vào thành Trưnvqoơwgbòng An rômavb̀i, Lục Thântdḿt khômavbng đmjkji đmjkjêbgbẃn Hoàng cung, mà đmjkji phủ Ngu Vưnvqoơwgbong, là trưnvqoơwgbóc đmjkjó hăzdgb́n đmjkjã phântdmn phó xântdmy dưnvqọng. Hiêbgbẉn giơwgbò quântdmn lưnvqọc thành Trưnvqoơwgbòng An có mưnvqoơwgbòi vạn, thuômavḅc quyêbgbẁn thômavb́ng soái của Dưnvqoơwgbong Cômavbn, bảy vạn là Tântdḿn quântdmn tinh nhuêbgbẉ đmjkjêbgbẃn tưnvqò Hán Trung, còn Dưnvqoơwgbong Cômavbn cũng đmjkjã đmjkji Hà Hoàng trântdḿn thủ.

Hóa ra khi Trung Nguyêbgbwn phát sinh chiêbgbẃn loạn, cũng là lúc Thômavb̉ Phiêbgbwn thu hoạch lưnvqoơwgbong thưnvqọc ơwgbỏ Hà Tântdmy và Hà Hoàng. Tán Phômavb̉ Thômavb̉ Phiêbgbwn tântdṃp kêbgbẃt quântdmn lưnvqọc tưnvqò rântdḿt nhiêbgbẁu bômavḅ lạc đmjkji xântdmm lântdḿn Hà Tântdmy và Hà Hoàng, nhơwgbò có thủ quântdmn Hà Tântdmy và Hà Hoàng ngoan cưnvqoơwgbòng phòng ngưnvqọ, đmjkjại quântdmn của Thômavb̉ Phiêbgbwn khômavbng chiêbgbẃm đmjkjưnvqoơwgbọc bântdḿt kỳ thu hoạch gì, nhưnvqong vântdm̃n khômavbng chịu lui quântdmn. Lântdm̀n này Lục Thântdḿt mang đmjkjêbgbẃn Ba Lăzdgbng quântdmn của Đzsauômavb̃ Dũng, chính là muômavb́n đmjkjả kích Thômavb̉ Phiêbgbwn quântdmn mômavḅt đmjkjòn năzdgḅng nêbgbẁ.

Ơmcaj̉ phủ Ngu Vưnvqoơwgbong, Lục Thântdḿt và Kỷ Vưnvqoơwgbong cùng vơwgbói mưnvqoơwgbòi bảy vị trọng thântdm̀n văzdgbn võ thành Trưnvqoơwgbòng An tụ hômavḅi, sau khi ăzdgbn uômavb́ng tiêbgbẉc rưnvqoơwgbọu, Lục Thântdḿt giưnvqõ lại Kỷ Vưnvqoơwgbong, Tômavb́ng Kỳ và Trưnvqoơwgbong Têbgbẁ Hiêbgbẁn uômavb́ng trà, có mômavḅt sômavb́ viêbgbẉc cântdm̀n thômavbng qua Kỷ Vưnvqoơwgbong và lão thântdm̀n Chu quômavb́c đmjkji cântdmu thômavbng.

Phủ Ngu Vưnvqoơwgbong năzdgb̀m ơwgbỏ Trưnvqoơwgbòng Nhạc phưnvqoơwgbòng ngoài Đzsauại Minh cung, bômavb́ cục và cảnh trí cũng khá, rântdḿt lântdmu trưnvqoơwgbóc kia là phủ của Lômavb̃ Vưnvqoơwgbong triêbgbẁu Đzsauưnvqoơwgbòng, sau lại qua mântdḿy đmjkjơwgbòi chủ, thântdṃm chí còn bị phântdmn tách thành mântdḿy nhà. Sau khi nhântdṃn đmjkjưnvqoơwgbọc thômavbng báo của Lục Thântdḿt, Lục Thiêbgbwn Cântdm̀n lưnvqọa chọn trạch khu, khântdm̉n cântdḿp tu sưnvqỏa mômavḅt phen, tái hiêbgbẉn lại Vưnvqoơwgbong phủ to lơwgbón mômavḅt thơwgbòi.

mavb́n ngưnvqoơwgbòi ngômavb̀i trong sưnvqoơwgbỏng thính ơwgbỏ hoa viêbgbwn, vântdmy quanh bàn mà ngômavb̀i, có thị nưnvqõ dântdmng trà lêbgbwn, Lục Thântdḿt mỉm cưnvqoơwgbòi mơwgbòi trà, Kỷ Vưnvqoơwgbong vẻ măzdgḅt tùy ý lântdḿy uômavb́ng, hai vị lão thântdm̀n thì cântdmu nêbgbẉ nântdmng chén, nhântdḿp ngụm nhỏ phântdm̉m trà.

Buômavbng chén trà, Lục Thântdḿt mỉm cưnvqoơwgbòi nói:

- Các ngưnvqoơwgboi có đmjkjbgbẁu khômavbng hiêbgbw̉u, cưnvqó viêbgbẉc hỏi.

Hai vị lão thântdm̀n cântdm̉n thântdṃn khômavbng nói, Kỷ Vưnvqoơwgbong bình tĩnh nói:

- Nghe nói Thântdḿt huynh vântdm̃n còn tưnvqọ xưnvqong là Tântdḿn Vưnvqoơwgbong, khômavbng biêbgbẃt Thântdḿt huynh tính toán khi nào đmjkjăzdgbng cơwgbo?

Lục Thântdḿt nhìn Kỷ Vưnvqoơwgbong, nói:

- Hi Cântdm̉n, đmjkjêbgbẉ có biêbgbẃt vì sao ta vântdm̃n tưnvqọ xưnvqong là ‘Tântdḿn Vưnvqoơwgbong’ hay khômavbng?

Kỷ Vưnvqoơwgbong lăzdgb́c đmjkjântdm̀u, nói:

- Mơwgbòi Thântdḿt huynh chỉ bảo.


- Bơwgbỏi vì ta khômavbng nghĩ hành thích vua, cho nêbgbwn khi ơwgbỏ Giang Nam, ta vântdm̃n khômavbng có diêbgbẉt Đzsauưnvqoơwgbòng quômavb́c.

Lục Thântdḿt trả lơwgbòi.

Kỷ Vưnvqoơwgbong và lão thântdm̀n đmjkjêbgbẁu nhìn Lục Thântdḿt, Lục Thântdḿt lại nói:

- Ta làm ngưnvqoơwgbòi có ranh giơwgbói cuômavb́i cùng nhântdḿt đmjkjịnh, hành vi hành thích vua ta khômavbng muômavb́n làm, cho nêbgbwn ta khômavbng vì thômavb́ng nhântdḿt phưnvqoơwgbong Nam mà tiêbgbẃn vào diêbgbẉt Đzsauưnvqoơwgbòng quômavb́c. Lúc trưnvqoơwgbóc ta đmjkjêbgbẃn Chu quômavb́c, chủ ý là dò hỏi quântdmn tình Chu quômavb́c, khômavbng tính trơwgbỏ thành trọng thântdm̀n chântdmn chính của Đzsauại Chu. Cho đmjkjêbgbẃn ngày nay, ta vântdm̃n nhưnvqo cũ sẽ khômavbng làm ra hành vi thântdm̀n tưnvqỏ hành thích vua, ta tình nguyêbgbẉn tiêbgbẃp tục chơwgbò đmjkjơwgbọi.

Kỷ Vưnvqoơwgbong và lão thântdmn im lăzdgḅng, mômavḅt lát sau, Lục Thântdḿt lại nói:

- Hi Cântdm̉n à, đmjkjêbgbẉ cũng hiêbgbw̉u đmjkjưnvqoơwgbọc, Bêbgbẉ hạ lântdm̀n nưnvqõa tưnvqó phong ta, hăzdgb̉n là có tântdmm nhưnvqoơwgbòng ngômavbi cho ta, ban ântdmn của Bêbgbẉ hạ ta khăzdgb́c sântdmu trong lòng, cho nêbgbwn ta khômavbng muômavb́n vômavḅi vàng lêbgbwn ngômavbi Hoàng đmjkjêbgbẃ.

Kỷ Vưnvqoơwgbong lăzdgḅng lẽ gântdṃt đmjkjântdm̀u, Tômavb́ng Kỳ hơwgboi chântdm̀n chưnvqò, hỏi:

- Nêbgbẃu Ngu Vưnvqoơwgbong đmjkjbgbẉn hạ là đmjkjưnvqoơwgbọc nhưnvqoơwgbòng ngômavbi, có phải sẽ tômavbn Hoàng đmjkjêbgbẃ bêbgbẉ hạ làm Thái thưnvqoơwgbọng hoàng?

Lục Thântdḿt lăzdgb́c đmjkjântdm̀u, nói:

- Chưnvqõ ‘Ngu’ là Hoàng đmjkjêbgbẃ bêbgbẉ hạ ban cho ta, Đzsauại Ngu đmjkjêbgbẃ quômavb́c thành lântdṃp nêbgbwn do Hoàng đmjkjêbgbẃ bêbgbẉ hạ tuyêbgbwn cáo. Ta nguyêbgbẉn tômavbn Hoàng đmjkjêbgbẃ bêbgbẉ hạ làm Thái tômavb̉ hoàng đmjkjêbgbẃ của Đzsauại Ngu, sẽ khômavbng có Thái thưnvqoơwgbọng hoàng của Đzsauại Chu.

Hai vị lão thântdm̀n hiêbgbw̉u đmjkjưnvqoơwgbọc gântdṃt đmjkjântdm̀u, Lục Thiêbgbwn Phong nói rântdḿt rõ ràng, ngày sau vị Hoàng đmjkjêbgbẃ đmjkjântdm̀u tiêbgbwn của Đzsauại Ngu đmjkjêbgbẃ quômavb́c chính là đmjkjưnvqoơwgbong kim Bêbgbẉ hạ, Lục Thiêbgbwn Phong nguyêbgbẉn khuântdḿt phục làm vị vua đmjkjơwgbòi thưnvqó hai. Sưnvqọ nhưnvqoơwgbọng bômavḅ của Lục Thiêbgbwn Phong có thêbgbw̉ nói là vômavb cùng to lơwgbón, nói cách khác, trong sưnvqỏ sách ngày sau, đmjkjưnvqoơwgbong kim Hoàng đmjkjêbgbẃ bêbgbẉ hạ chính là vị Hoàng đmjkjêbgbẃ thômavb́ng nhântdḿt thiêbgbwn hạ. Lântdḿy thêbgbẃ lưnvqọc hiêbgbẉn giơwgbò của Lục Thiêbgbwn Phong, có thêbgbw̉ nhưnvqoơwgbọng bômavḅ đmjkjêbgbẃn bântdṃc này quả là khômavbng dêbgbw̃, thưnvqó cômavb̉ nhântdmn luyêbgbẃn tiêbgbẃc nhântdḿt chính là danh truyêbgbẁn hântdṃu thêbgbẃ, càng là khát khao của bântdṃc đmjkjêbgbẃ vưnvqoơwgbong.

- Thântdḿt huynh, đmjkja tạ huynh, ta sẽ viêbgbẃt thưnvqo hỏi ý Phụ hoàng.

Kỷ Vưnvqoơwgbong chântdmn thành cảm tạ nói.

Lục Thântdḿt mỉm cưnvqoơwgbòi, nói:

- Ta nói rômavb̀i, chúng ta vĩnh viêbgbw̃n là huynh đmjkjêbgbẉ.

Kỷ Vưnvqoơwgbong gântdṃt đmjkjântdm̀u, nói:

- Ta cũng sẽ vĩnh viêbgbw̃n tômavbn sùng Thântdḿt huynh và hântdṃu nhântdmn của Thântdḿt huynh, nêbgbẃu có chântdmn trong chântdmn ngoài, trơwgbòi đmjkjântdḿt khômavbng dung.

Lục Thântdḿt nghe xong lăzdgb́c đmjkjântdm̀u, nói:

- Huynh đmjkjêbgbẉ nói quá lơwgbòi.

Làm xong kêbgbẃt nômavb́i căzdgbn bản, bômavb́n ngưnvqoơwgbòi chuyêbgbw̉n sang đmjkjêbgbẁ tài trị quômavb́c ngày sau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.