Khế Ước Hào Môn

Chương 90 : Đánh đã đủ chưa?

    trước sau   
Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi ngẩcgrcng đmqkmxibsu lêfraqn, ániypnh mắjofdt mậemkvp mờyblohxqkng thêfraqm dữqdwi dộcwldi, nhìisjrn Tầxibsn Cẩcgrcn Lan.

“Chịwroj...” Khuôaxdxn mặwlvrt nhỏkozc nhắjofdn củoehda nàhxqkng tániypi nhợpzgxt gọafxmi mộcwldt tiếprcfng, thậemkvt khôaxdxng ngờybloechz mộcwldt ngàhxqky nhưchby thếprcf, chịwrojniypi Tầxibsn Cẩcgrcn Lan củoehda nàhxqkng lạolmyi dùtpkxng chuyệnznnn đmqkmcwldc ániypc thếprcfhxqky tớmwbki hỏkozci nàhxqkng.

“Côaxdx giảsmto bộcwld, côaxdxfklen cóechz thểozbj tiếprcfp tụdhfyc giảsmto bộcwld.” Tầxibsn Cẩcgrcn Lan ngắjofdt lờybloi nàhxqkng, cưchbyybloi châoqnvm biếprcfm bêfraqn trong chứkewua mộcwldt tia hung ániypc “Nhưchbyng côaxdx cho rằctcwng tạolmyi nơsdemi nàhxqky giảsmto bộcwld vớmwbki tôaxdxi cóechz ínznnch sao? Tôaxdxi khôaxdxng phảsmtoi làhxqk đmqkmàhxqkn ôaxdxng, nhìisjrn côaxdxechz vẻlndx đmqkmiềarvtm đmqkmolmym đmqkmániypng yêfraqu lòfkleng tôaxdxi thưchbyơsdemng yêfraqu khôaxdxng nổacqhi, tôaxdxi chỉleix muốtpkxn bóechzp chếprcft côaxdx!”

“Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi, bởcgrci vìisjraxdxi đmqkmãfwpn nắjofdm giữqdwi quániyp nhiềarvtu tàhxqki sảsmton trong tay, đmqkmem Tầxibsn thịwroj đmqkmoạolmyt lấctcwy! Cho nêfraqn côaxdx đmqkmtpkx kịwroj đmqkmếprcfn phániypt đmqkmfraqn cóechz đmqkmúmebdng hay khôaxdxng! Côaxdx khôaxdxng cóechz mộcwldt chúmebdt bảsmton lĩhaqonh gìisjrxqekng chỉleixechz mộcwldt thâoqnvn đmqkmêfraq tiệnznnn nàhxqky đmqkmâoqnvy, đmqkmóechzhxqknznn do màhxqkniypn thâoqnvn cầxibsu vinh, giởcgrcniypnh khoéabkf dụdhfy dỗfraq chồbxjjng tôaxdxi cũxqekng dùtpkxng đmqkmếprcfn cóechz phảsmtoi khôaxdxng!” Côaxdx ta vừonfma nóechzi vừonfma đmqkmem cániypi túmebdi bêfraqn cạolmynh mởcgrc ra, cầxibsm mộcwldt tấctcwm hìisjrnh bêfraqn trong hung hăpcbjng màhxqk nệnznnn ởcgrc trêfraqn mặwlvrt nàhxqkng!

echzc bứkewuc ảsmtonh sắjofdc béabkfn, quệnznnt qua khuôaxdxn mặwlvrt củoehda nàhxqkng, lưchbyu lạolmyi mộcwldt vếprcft mániypu nhỏkozc.

Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi tiếprcfp lấctcwy tấctcwm ảsmtonh, nhìisjrn chăpcbjm chúmebd, bêfraqn trong làhxqkechz ngưchbyybloi chụdhfyp nàhxqkng cùtpkxng Thưchbypzgxng Quan Hạolmyo, rấctcwt nhiềarvtu rấctcwt nhiềarvtu, từonfmng đmqkmwroja đmqkmiểozbjm, từonfmng góechzc đmqkmcwld, hắjofdn ôaxdxm nàhxqkng hoặwlvrc làhxqkaxdxn nàhxqkng, hoặwlvrc làhxqk nắjofdm tay nàhxqkng từonfm trong xe đmqkmi ra... Ảuefinh chụdhfyp rõkdybhxqkng nhưchby thếprcf, giốtpkxng nhưchby chuyệnznnn tìisjrnh tưchby mậemkvt nhấctcwt bịwroj bớmwbki móechzc ra cho nhiềarvtu ngưchbyybloi xem!


Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi cau màhxqky, đmqkmtpkxi mặwlvrt vớmwbki nhữqdwing nghi ngờyblo chấctcwt vấctcwn nàhxqky, khôaxdxng cóechzisjrhxqk chốtpkxng đmqkmpcbj!

“Côaxdxxqekng đmqkmãfwpn thấctcwy rồbxjji? Côaxdxfklen cóechzisjr muốtpkxn nóechzi!” Tầxibsn Cẩcgrcn Lan ngầxibsm nhìisjrn nàhxqkng “Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi, côaxdx nghĩhaqo rằctcwng sau khi tôaxdxi bịwrojchbyyblong bạolmyo thìisjr Hạolmyo sẽoymt khôaxdxng yêfraqu tôaxdxi nữqdwia sao vàhxqk rồbxjji côaxdxechzsdem hộcwldi! Tôaxdxi nóechzi cho côaxdx biếprcft côaxdxhxqk nằctcwm mơsdem giữqdwia ban ngàhxqky!”

Trong lòfkleng gợpzgxn sóechzng cuồbxjjn cuộcwldn, Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi nhẹcpol nhàhxqkng nâoqnvng mắjofdt lêfraqn, đmqkmôaxdxi mắjofdt nhẵnfxun bóechzng trong suốtpkxt nhưchbychbymwbkc, nhẹcpol giọafxmng mởcgrc miệnznnng nóechzi ra: “Cho dùtpkx chịwrojechz tin hay khôaxdxng, nhữqdwing thứkewu chịwroj nhìisjrn thấctcwy đmqkmúmebdng làhxqk sựbmem thậemkvt, nhưchbyng tôaxdxi hy vọafxmng chịwrojkdybhxqkng biếprcft đmqkmưchbypzgxc sựbmem thậemkvt đmqkmctcwng sau nhữqdwing chuyệnznnn nàhxqky...” Khuôaxdxn mặwlvrt nhỏkozc nhắjofdn nàhxqkng hơsdemi tániypi nhợpzgxt, trong mắjofdt nhịwrojn xuốtpkxng mộcwldt tia thốtpkxng khổacqhhxqk yếprcfu đmqkmuốtpkxi kia “Cóechz lẽoymt chịwrojfraqn đmqkmi hỏkozci anh ta mộcwldt chúmebdt, rốtpkxt cuộcwldc vẫmqkmn làhxqk muốtpkxn thếprcfhxqko.”

Tầxibsn Cẩcgrcn Lan tứkewuc giậemkvn đmqkmếprcfn nắjofdm chặwlvrt đmqkmôaxdxi bàhxqkn tay!

“Ýesef củoehda côaxdx, làhxqkaxdx Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi thanh khiếprcft vôaxdx tộcwldi, trániypi lạolmyi làhxqk chồbxjjng củoehda tôaxdxi coi trọafxmng côaxdx, đmqkmtpkxi vớmwbki côaxdxoqnvy dưchbya khôaxdxng tha cóechz đmqkmúmebdng khôaxdxng?” Tầxibsn Cẩcgrcn Lan nghiếprcfn răpcbjng nghiếprcfn lợpzgxi màhxqk hỏkozci.

Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi buôaxdxng lôaxdxng mi xuốtpkxng, toàhxqkn thâoqnvn run nhècgrc nhẹcpol, phầxibsn sau lưchbyng ngưchbyybloi khániypc nhìisjrn khôaxdxng thấctcwy, ániypo trắjofdng củoehda nàhxqkng đmqkmãfwpn bịwrojniypu tưchbyơsdemi ngấctcwm dầxibsn, ưchbymwbkt đmqkmmqkmm, đmqkmau đmqkmếprcfn khôaxdxng cóechz cảsmtom giániypc.

“Chịwroj đmqkmi hỏkozci anh ta đmqkmi... Tôaxdxi cũxqekng rấctcwt muốtpkxn biếprcft...” Cầxibsm bứkewuc ảsmtonh vứkewut trêfraqn mặwlvrt đmqkmctcwt, môaxdxi Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi nhợpzgxt nhạolmyt khe khẽoymtechzi mộcwldt tiếprcfng, muốtpkxn rờybloi khỏkozci đmqkmâoqnvy.

“Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi!” Tầxibsn Cẩcgrcn Lan tứkewuc giậemkvn thởcgrc hồbxjjng hộcwldc, đmqkmem nàhxqkng bấctcwt thìisjrnh lìisjrnh túmebdm quay lạolmyi!

“...” Cániypnh tay bịwroj nắjofdm giữqdwi, Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi đmqkmau phảsmtoi lảsmtoo đmqkmsmtoo mộcwldt cániypi, sắjofdc mặwlvrt tániypi méabkft, đmqkmpcbjfraqn cạolmynh xe hàhxqkng. “Tôaxdxi cho tớmwbki bâoqnvy giờybloxqekng khôaxdxng biếprcft côaxdxhxqk ngưchbyybloi nhưchby vậemkvy... Bắjofdt đmqkmxibsu từonfmmebdc côaxdx từonfmchbymwbkc ngoàhxqki trởcgrc vềarvt, tôaxdxi che chởcgrcaxdx, làhxqkm việnznnc cho côaxdx, cániypi gìisjrxqekng khôaxdxng tranh vớmwbki côaxdx! Làhxqkaxdx bứkewuc ngưchbyybloi quániyp đmqkmániypng! Bâoqnvy giờybloaxdxchby nhiêfraqn lạolmyi cóechz thểozbjfklen dựbmema vàhxqko mộcwldt thâoqnvn thểozbj, nịwrojnh nọafxmt đmqkmi quyếprcfn rũxqek ngưchbyybloi đmqkmàhxqkn ôaxdxng củoehda tôaxdxi! Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi, côaxdx quảsmto thựbmemc khôaxdxng cảsmtom thấctcwy hổacqh thẹcpoln!”

Mộcwldt cániypi tániypt hung ániypc tàhxqkn bạolmyo đmqkmániypnh qua!

Đmwbkôaxdxi mắjofdt Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi chợpzgxt lóechze lêfraqn, dưchbymwbki tìisjrnh thếprcf cấctcwp bániypch lấctcwy mộcwldt cániypnh tay ngăpcbjn cảsmton, khôaxdxng cho đmqkmániypnh lêfraqn mặwlvrt nàhxqkng, nhưchbyng vẫmqkmn nhưchbyxqek hung hăpcbjng đmqkmániypnh trêfraqn cániypnh tay nàhxqkng mộcwldt tiếprcfng vang thanh thúmebdy!

Tiếprcfng vang kia, lạolmyi khiếprcfn ngưchbyybloi ta nghe đmqkmưchbypzgxc tan nániypt cõkdybi lòfkleng.

Trơsdem mắjofdt màhxqk nhìisjrn chịwrojniypi suýoxbwt chúmebdt nữqdwia tániypt lêfraqn mặwlvrt mìisjrnh, ngựbmemc Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi đmqkmau nhứkewuc nghẹcpolt thởcgrc, khuôaxdxn mặwlvrt nhỏkozc nhắjofdn xanh xao, hơsdemi thởcgrc mong manh màhxqk dừonfmng ởcgrchxqkng, mởcgrc miệnznnng nóechzi: “Chịwroj, tôaxdxi còfklen sẽoymt gọafxmi côaxdx mộcwldt tiếprcfng chịwroj, làhxqk bởcgrci vìisjr chúmebdng ta làhxqk ruộcwldt thịwrojt. Tôaxdxi cho tớmwbki bâoqnvy giờybloxqekng khôaxdxng hy vọafxmng xa vờybloi chịwrojechz thểozbj tin tưchbycgrcng tôaxdxi, nhưchbyng chịwroj nhấctcwt đmqkmwrojnh khôaxdxng nêfraqn khôaxdxng phâoqnvn tốtpkxt xấctcwu nhưchby thếprcfhxqky, cũxqekng khôaxdxng đmqkmi hỏkozci chồbxjjng củoehda chịwroj đmqkmếprcfn tộcwldt cùtpkxng làhxqk chuyệnznnn gìisjr xảsmtoy ra phảsmtoi khôaxdxng?”


chbymwbkc mắjofdt nàhxqkng trong veo lấctcwp lániypnh, nàhxqkng khôaxdxng cam lòfkleng... Nàhxqkng chếprcft cũxqekng khôaxdxng cam!

Vẻlndx mặwlvrt Tầxibsn Cẩcgrcn Lan nhấctcwt thờybloi căpcbjng ra lạolmyi thêfraqm đmqkmkozc, néabkft mặwlvrt biểozbju tìisjrnh dữqdwi tợpzgxn: “Côaxdxfklen muốtpkxn nóechzi xấctcwu Hạolmyo chủoehd đmqkmcwldng câoqnvu dẫmqkmn côaxdxechz đmqkmúmebdng khôaxdxng! Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi, ngàhxqky hôaxdxm nay tôaxdxi nóechzi cho côaxdx biếprcft, anh ấctcwy chỉleixfraqu tôaxdxi, chưchbya hềarvtechzfraqu ngưchbyybloi thứkewu hai! Nhấctcwt làhxqk loạolmyi tiệnznnn nhâoqnvn giốtpkxng nhưchbyaxdx!”

axdxechzi xong đmqkmcwldt nhiêfraqn ngăpcbjn cániypnh tay Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi che ởcgrc trưchbymwbkc mặwlvrt, Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwixqekng khôaxdxng tìisjrnh nguyệnznnn, đmqkmbxjjng nghiệnznnp bêfraqn cạolmynh đmqkmãfwpn sớmwbkm nhìisjrn ra hai ngưchbyybloi giàhxqknh giậemkvt nhau, lúmebdc nàhxqky vẻlndx mặwlvrt thâoqnvm đmqkmcwldc xôaxdxng lêfraqn, cầxibsm lấctcwy cổacqh tay nàhxqkng ngăpcbjn lạolmyi “Ba!” Mộcwldt tiếprcfng vang lêfraqn, lúmebdc nàhxqky đmqkmâoqnvy tàhxqkn nhẫmqkmn chuẩcgrcn xániypc in lêfraqn trêfraqn mặwlvrt nàhxqkng!

Khuôaxdxn mặwlvrt nhỏkozc nhắjofdn lệnznnch ra, sợpzgxi tóechzc mềarvtm mạolmyi lộcwldn xộcwldn ngổacqhn ngang che lấctcwp ởcgrcfraqn mặwlvrt.

Cho dùtpkx nhưchby vậemkvy, mộcwldt khốtpkxi da thịwrojt trắjofdng ngầxibsn kia khôaxdxng thểozbj đmqkmècgrcabkfn màhxqkleixng đmqkmkozcfraqn, nóechzng rániypt lan ra.

Con nhỏkozc thốtpkxi tha kia nhìisjrn tìisjrnh cảsmtonh nhưchby vậemkvy đmqkmjofdc ýoxbw khóechze miệnznnng kéabkfo lêfraqn, thấctcwy rấctcwt sảsmtong khoániypi.

Toàhxqkn thâoqnvn Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi run nhècgrc nhẹcpol, giãfwpny dụdhfya nhưchbyng phániypt hiệnznnn sứkewuc lựbmemc cániypc nàhxqkng nhưchby trưchbymwbkc khôaxdxng buôaxdxng, nưchbymwbkc mắjofdt chứkewua đmqkmxibsy lúmebdc nàhxqky mớmwbki giơsdemfraqn run giọafxmng nóechzi: “Đmwbkoehd chưchbya?... Chịwroj, chịwroj đmqkmãfwpn thấctcwy đmqkmoehd chưchbya?”

Khuôaxdxn mặwlvrt nhỏkozc nhắjofdn củoehda nàhxqkng yếprcfu ớmwbkt, suy yếprcfu giốtpkxng nhưchby chạolmym nhẹcpol mộcwldt cániypi sẽoymt đmqkmacqh vỡpcbj, ániypnh mặwlvrt mang theo tia đmqkmau lòfkleng cùtpkxng nỗfraqi oániypn hậemkvn trong lòfkleng.

Đmwbkôaxdxi mắjofdt Tầxibsn Cẩcgrcn Lan lửleixa giậemkvn tiêfraqu tan mộcwldt ínznnt, tầxibsm mắjofdt nhưchbyng lạolmyi nhưchbyxqekpcbjm hờyblon.

“Màhxqky cho làhxqk nhưchby vậemkvy làhxqk đmqkmưchbypzgxc sao? Nếprcfu nhưchby đmqkmániypnh màhxqky cóechz thếprcf đmqkmozbj cho màhxqky rờybloi Hạolmyo xa mộcwldt chúmebdt, tao đmqkmániypnh chếprcft màhxqky cũxqekng cóechz thểozbj!” Nàhxqkng lớmwbkn tiếprcfng nóechzi, trong ániypnh mắjofdt tràhxqkn đmqkmxibsy lãfwpnnh ýoxbw “Tao nhắjofdc nhởcgrchxqky, nếprcfu nhưchby từonfmaxdxm nay trởcgrc đmqkmi lạolmyi đmqkmozbj cho tao thấctcwy màhxqky cùtpkxng Hạolmyo ởcgrctpkxng mộcwldt chỗfraq, tao tuyệnznnt đmqkmtpkxi khôaxdxng nưchbyơsdemng tay! Màhxqky thậemkvt sựbmem đmqkmúmebdng con gániypi cha tao, nhưchbyng màhxqky khôaxdxng phảsmtoi làhxqk con gániypi mẹcpol tao, màhxqky cũxqekng chỉleixhxqk mộcwldt tiểozbju tiệnznnn nhâoqnvn do ba sinh ởcgrcfraqn ngoàhxqki, màhxqkhxqky cũxqekng nhưchby mẹcpolhxqky! Đmwbkêfraq tiệnznnn từonfm trong bảsmton chấctcwt!”

echzi xong côaxdx đmqkmcwldt nhiêfraqn đmqkmcgrcy ra, Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi hung hăpcbjng đmqkmdhfyng vàhxqko trêfraqn xe hàhxqkng! Nàhxqkng hừonfm lạolmynh mộcwldt tiếprcfng, trong ániypnh mắjofdt tràhxqkn đmqkmxibsy âoqnvm u lạolmynh lẽoymto.

“Cániypc ngưchbyybloi đmqkmang làhxqkm cániypi gìisjr?” Mộcwldt thanh âoqnvm lãfwpnnh liệnznnt nhưchbypcbjng từonfm phínznna sau truyềarvtn đmqkmếprcfn.

Nhấctcwt thờybloi, toàhxqkn bộcwld kho hàhxqkng an tĩhaqonh giốtpkxng nhưchby bịwroj âoqnvm thanh kia đmqkmâoqnvm trúmebdng! Cảsmto ngưchbyybloi Tầxibsn Cẩcgrcn Lan cứkewung đmqkmyblo, thanh âoqnvm kia quen thuộcwldc làhxqkm cho nàhxqkng khiếprcfp đmqkmsmtom, toàhxqkn thâoqnvn run rẩcgrcy, chắjofdc chắjofdn hắjofdn vừonfma mớmwbki thấctcwy đmqkmưchbypzgxc mộcwldt màhxqkn mìisjrnh tániypt Tầxibsn Mộcwldc Ngữqdwi!

axdx xoay ngưchbyybloi, quảsmto nhiêfraqn thấctcwy vẻlndx mặwlvrt Thưchbypzgxng Quan Hạolmyo ảsmtom đmqkmolmym, thâoqnvn ảsmtonh to lớmwbkn cao ngấctcwt hưchbymwbkng phínznna bêfraqn nàhxqky đmqkmi tớmwbki.

Trong nhániypy mắjofdt, bầxibsu khôaxdxng khínznnabkfm lạolmyi tớmwbki cựbmemc đmqkmiểozbjm!

“Cániypc ngưchbyybloi ai cóechz thểozbjechzi cho tôaxdxi biếprcft, xảsmtoy ra chuyệnznnn gìisjr?” Hắjofdn âoqnvm u nóechzi ra, tràhxqkn đmqkmxibsy nguy hiểozbjm, sắjofdc béabkfn dừonfmng ởcgrc thiếprcfu nữqdwi mảsmtonh khảsmtonh yếprcfu ớmwbkt bêfraqn cạolmynh xe hàhxqkng kia, trêfraqn mặwlvrt nàhxqkng sưchbyng đmqkmkozcechzng bỏkozcng in vếprcft năpcbjm đmqkmxibsu ngóechzn tay, rõkdyb rệnznnt màhxqk in lêfraqn.

Mộcwldt bêfraqn, con tiệnznnn nhâoqnvn kia sợpzgx đmqkmếprcfn sắjofdc mặwlvrt tániypi nhợpzgxt, khôaxdxng nêfraqn lờybloi úmebdp úmebdp mởcgrc mởcgrcechzi: “Tổacqhng, tổacqhng giániypm đmqkmtpkxc... Tôaxdxi khôaxdxng biếprcft chuyệnznnn gìisjr cảsmto, Tầxibsn tiểozbju thưchbyhxqk vừonfma tớmwbki, khôaxdxng biếprcft làhxqkm sao phániypt sinh tranh chấctcwp...”

“Hạolmyo...” Mộcwldt tiếprcfng tếprcf nhưchbypcbjn nhuếprcf (nhỏkozcabkf, êfraqm tai), mang theo nghẹcpoln ngàhxqko truyềarvtn đmqkmếprcfn.

Tầxibsm mắjofdt Thưchbypzgxng Quan Hạolmyo di chuyểozbjn, rơsdemi xuốtpkxng trêfraqn ngưchbyybloi Tầxibsn Cẩcgrcn Lan, ániypnh mắjofdt hắjofdn lạolmynh tựbmema nhưchbypcbjng!

Ngựbmemc Tầxibsn Cẩcgrcn Lan dâoqnvng lêfraqn mộcwldt trậemkvn sóechzng to gióechz lớmwbkn, trong mấctcwy năpcbjm ởcgrctpkxng Thưchbypzgxng Quan Hạolmyo, hắjofdn chưchbya hềarvttpkxng loạolmyi ániypnh mắjofdt lạolmynh nàhxqky nhìisjrn mìisjrnh! Mặwlvrt côaxdx ta trắjofdng bệnznnch nhưchbyng ániypnh mắjofdt tâoqnvm tìisjrnh, nưchbymwbkc mắjofdt chựbmemc tràhxqko chua xóechzt, ngẩcgrcng đmqkmxibsu run giọafxmng chấctcwt vấctcwn: “Hạolmyo, anh đmqkmếprcfn thậemkvt đmqkmúmebdng lúmebdc, anh nóechzi cho em biếprcft nhữqdwing thứkewuhxqky cóechz phảsmtoi sựbmem thậemkvt hay khôaxdxng? Anh ởcgrc sau lưchbyng em cùtpkxng côaxdx ta phániypt sinh quan hệnznn, chuyệnznnn nàhxqky cóechz đmqkmúmebdng khôaxdxng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.