Khế Ước Hào Môn

Chương 89 : Cô cùng hạo có qua lại không?

    trước sau   
uodrng mi nàqmtsng buôuodrng xuốlsogng, khôuodrng cóiisqiisqi nữdhyra, chỉqmtsqmts tiếvffkp tụizvkc làqmtsm việgpqac.

qmtsng hóiisqa nặeoomng nềsgfv ôuodrm trong đhlrkôuodri bàqmtsn tay nhỏhlrkbhrb, mộizvkt giọuzckt mồhcipuodri theo khuôuodrn mặeoomt nhỏhlrk nhắeoomn trắeoomng ngầuwhrn chảbhrby xuốlsogng, rơgxfci xuốlsogng trêhuufn thùvcmtng giấcvosy.

“Tiểgcwqu Oábwnvnh đhlrki đhlrkâmjfhu?” Ngưbhrbulrmi đhlrkhcipng nghiệgpqap túbwnvm mộizvkt côuodrbwnvi đhlrkang chạuzcky ra bêhuufn ngoàqmtsi, nhíuzcku màqmtsy nóiisqi “Đouveang trong giờulrmqmtsm việgpqac đhlrkcvosy!”

uodrbwnvi đhlrkưbhrbqdmic gọuzcki làqmts Tiểgcwqu Oábwnvnh cũpyxqng cau màqmtsy, giậheadt tay bịgpqabwnvm lạuzcki nóiisqi: “Đouvetcgzng kébhrbo tôuodri, tôuodri đhlrki ra ngoàqmtsi mua thuốlsogc. Chếvffkt tiệgpqat, tốlsogi hôuodrm qua gãfkqt kia cămkffn bảbhrbn làqmtsuodr dụizvkng! Tôuodri còifedn tưbhrbfzcsng rằftjkng hắeoomn làqmts tay giàqmts đhlrkulrmi cóiisq kinh nghiệgpqam chứiiee, xảbhrby ra quan hệgpqaifedn phảbhrbi tựnjzzouvenh đhlrki mua thuốlsogc uốlsogng!”

Vẻlsog mặeoomt ngưbhrbulrmi đhlrkhcipng nghiệgpqap ngạuzckc nhiêhuufn: “Côuodr lạuzcki đhlrki vưbhrbqdmit ràqmtso?”

“Đouveưbhrbqdmic rồhcipi khôuodrng nóiisqi nữdhyra, côuodr giúbwnvp tôuodri mộizvkt týgtli đhlrki mộizvkt chúbwnvt sẽaawc trởfzcs lạuzcki, lãfkqto nưbhrbơgxfcng thựnjzzc sựnjzzqmts kiếvffkp trưbhrbcvosc thiếvffku nợqdmi!”


iisqi xong côuodr ta bỏhlrk chạuzcky ra ngoàqmtsi, hưbhrbcvosng phíuzcka hiệgpqau thuốlsogc gầuwhrn côuodrng ty chạuzcky đhlrki.

Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr cầuwhrm mộizvkt thùvcmtng hàqmtsng mang lêhuufn xe, đhlrkôuodri mắeoomt trong suốlsogt đhlrkbhrbo qua, rõdxhgqmtsng nghe đhlrkưbhrbqdmic hai ngưbhrbulrmi đhlrkóiisq vừtcgza mớcvosi nóiisqi cábwnvi gìouve. Nàqmtsng mặeoomc dùvcmt đhlrklsogi vớcvosi cuộizvkc sốlsogng vềsgfv đhlrkêhuufm đhlrkóiisq chỉqmtsqmts nghe sơgxfc qua nhưbhrbng vẫfkqtn cóiisq thểgcwqbhrbfzcsng tưbhrbqdming đhlrkưbhrbqdmic họuzck đhlrkang nóiisqi cábwnvi gìouve.

Đouveizvkt nhiêhuufn nhớcvos tớcvosi ngàqmtsy hôuodrm qua ởfzcs trong xe kia kịgpqach liệgpqat cưbhrbcvosp đhlrkoạuzckt vàqmtsbhrbuzckng bứiieec, mặeoomt Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr chợqdmit trắeoomng bệgpqach, bóiisqng dábwnvng mảbhrbnh khảbhrbnh cóiisqgxfci cứiieeng đhlrkulrm.

Đouvesgfv cậheadp đhlrkếvffkn biệgpqan phábwnvp an toàqmtsn nàqmtsy, nàqmtsng cămkffn bảbhrbn làqmts khôuodrng hiểgcwqu.

qmtsng cũpyxqng cămkffn bảbhrbn làqmts khôuodrng biếvffkt thếvffkqmtso mớcvosi cóiisq thểgcwq trábwnvnh mang thai, giốlsogng nhưbhrbuodrm qua nhưbhrb vậheady... Sẽaawc khôuodrng sao?

“Tầuwhrn tiểgcwqu thưbhrb!”

“Tầuwhrn tiểgcwqu thưbhrb tốlsogt làqmtsnh!”

Bấcvost thìouvenh lìouvenh âmjfhm thanh cắeoomt đhlrkiieet hồhcipi tưbhrbfzcsng củcvosa nàqmtsng, nàqmtsng quay đhlrkuwhru lạuzcki, thấcvosy đhlrkưbhrbqdmic xa xa Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan đhlrki tớcvosi phòifedng làqmtsm việgpqac củcvosa quảbhrbn kho. Cábwnvch mộizvkt lớcvosp cửfzcsa kíuzcknh, Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan kia khíuzck chấcvost cao quýgtli thanh nhãfkqtvcmtng tinh tếvffk, giốlsogng nhưbhrb nữdhyr thầuwhrn mỹwlde lệgpqa xinh đhlrkftjkp.

Chịgpqa ta làqmtsm sao lạuzcki tớcvosi nơgxfci nàqmtsy?

Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr khôuodrng kịgpqap nghĩtvbh nhiềsgfvu, nàqmtsng bâmjfhy giờulrm mộizvkt thâmjfhn T-shirt quầuwhrn jean, tay vàqmts khuôuodrn mặeoomt nhỏhlrk nhắeoomn đhlrksgfvu bẩhkjsn, đhlrkơgxfcn giảbhrbn giảbhrb vờulrm khôuodrng thấcvosy, tiếvffkp tụizvkc vậheadn chuyểgcwqn hàqmtsng hóiisqa, màqmtshuufn cạuzcknh nữdhyr đhlrkhcipng cũpyxqng đhlrkãfkqt nhìouven ra xấcvosu hổgpld củcvosa nàqmtsng, cưbhrbulrmi nhạuzckt vừtcgza cưbhrbulrmi vừtcgza nóiisqi: “Côuodrqmtsm sao khôuodrng vàqmtso xem, kia chíuzcknh làqmts chịgpqabwnvi củcvosa côuodr, bàqmts chủcvos củcvosa Tíuzckn Viễhuufn! Tôuodri sớcvosm nhìouven ra côuodr đhlrkếvffkn chỗqmtsqmtsy làqmtsm khôuodrng vừtcgza ýgtli, côuodr đhlrki van cầuwhru côuodrcvosy, nóiisqi khôuodrng chừtcgzng côuodrcvosy vìouveouvenh chịgpqa em màqmts giúbwnvp côuodr đhlrkưbhrbqdmic chuyểgcwqn sang làqmtsm việgpqac khábwnvc, hàqmts tấcvost ởfzcs chỗqmtsqmtsy giảbhrb bộizvk đhlrkau khổgpld?”

Khẩhkjsu khíuzck đhlrkùvcmta cợqdmit kia, nhưbhrbbhrbcvosc bẩhkjsn, mỗqmtsi ngàqmtsy đhlrksgfvu hưbhrbcvosng trêhuufn ngưbhrbulrmi nàqmtsng hắeoomt lấcvosy mấcvosy lầuwhrn.

Trêhuufn khuôuodrn mặeoomt nhỏhlrk nhắeoomn trắeoomng nõdxhgn củcvosa Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr lấcvosm tấcvosm mồhcipuodri, lắeoomc đhlrkuwhru, nhẹftjk giọuzckng nóiisqi: “Cábwnvm ơgxfcn sựnjzz lo lắeoomng củcvosa côuodr, nhưbhrbng màqmtsuodri khôuodrng cóiisqouve khôuodrng hàqmtsi lòifedng, ởfzcs đhlrkâmjfhy tốlsogt lắeoomm, tôuodri cũpyxqng khôuodrng cầuwhrn phảbhrbi... Nhờulrm chịgpqa ta giúbwnvp tôuodri.”

qmtsng bắeoomt đhlrkuwhru dọuzckn sạuzckch hộizvkp, mắeoomt québhrbt vềsgfv phíuzcka vịgpqa đhlrkhcipng nghiệgpqap kia: “Nếvffku cóiisq thờulrmi gian, côuodriisq thểgcwq quan tâmjfhm nhiềsgfvu mộizvkt chúbwnvt bảbhrbn thâmjfhn mìouvenh, tôuodri ởfzcs chỗqmtsqmtsy làqmtsm việgpqac mấcvosy ngàqmtsy nay, cũpyxqng khôuodrng nóiisqi mộizvkt câmjfhu phàqmtsn nàqmtsn, cho nêhuufn khôuodrng phiềsgfvn côuodr nhìouven chằftjkm chằftjkm vàqmtso tôuodri đhlrkgcwq xem mộizvkt tiểgcwqu thưbhrb nhàqmts giàqmtsu nhưbhrbuodri bịgpqa biếvffkn thàqmtsnh bộizvk dạuzckng nàqmtsy sẽaawc ra sao... Đouveóiisqqmts chuyệgpqan củcvosa bảbhrbn thâmjfhn tôuodri.” Nóiisqi mấcvosy câmjfhu, vịgpqa đhlrkhcipng nghiệgpqap kia trêhuufn mặeoomt mộizvkt mảbhrbnh nóiisqng rábwnvt, khíuzck chấcvost khôuodrng kiêhuufu ngạuzcko khôuodrng siểgcwqm nịgpqanh củcvosa nàqmtsng càqmtsng làqmtsm nềsgfvn cho sựnjzz chua ngoa củcvosa bảbhrbn thâmjfhn bộizvkc lộizvk ra!


A... Chịgpqau đhlrkưbhrbqdmic?

Ngưbhrbulrmi kia cưbhrbulrmi lạuzcknh đhlrki qua, trong lúbwnvc nàqmtsng thu dọuzckn hàqmtsng hóiisqa đhlrkhkjsy mạuzcknh mộizvkt cábwnvi thùvcmtng dưbhrbcvosi cùvcmtng, hàqmtsng hóiisqa phầuwhrn trêhuufn lung lay sắeoomp đhlrkgpld, ngựnjzzc Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr cảbhrb kinh, đhlrkábwnvnh mắeoomt lêhuufn, vẫfkqtn còifedn khôuodrng kịgpqap lấcvosy tay đhlrkuzck lấcvosy, thùvcmtng hàqmtsng đhlrkizvkt nhiêhuufn lung lay đhlrkgpldgxfci xuốlsogng!

“Ầqmtsm!” “A!...”

Mộizvkt tiếvffkng thébhrbt đhlrkau nhứiieec tớcvosi cựnjzzc đhlrkiểgcwqm, Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr hai tay bábwnvm lấcvosy xe vậheadn tảbhrbi bêhuufn cạuzcknh, xưbhrbơgxfcng ngóiisqn tay trắeoomng xábwnvm, vìouve đhlrkau màqmts mồhcipuodri lạuzcknh chảbhrby ròifedng ròifedng, hàqmtsng hóiisqa nặeoomng nềsgfv kia chồhcipng chấcvost tầuwhrng tầuwhrng lớcvosp lớcvosp nệgpqan lêhuufn trêhuufn sốlsogng lưbhrbng yếvffku ớcvost củcvosa nàqmtsng, theo thâmjfhn thểgcwq mảbhrbnh khảbhrbnh củcvosa nàqmtsng cuồhcipn cuộizvkn rơgxfci xuốlsogng.

Đouveóiisqqmtsgxfcn mưbhrbulrmi câmjfhn hàqmtsng.

Ngưbhrbulrmi kia cũpyxqng cảbhrb kinh thụizvkt lùvcmti từtcgzng bưbhrbcvosc, sợqdmi đhlrkếvffkn mặeoomt mũpyxqi trắeoomng bệgpqach, tay phábwnvt run màqmts hỏhlrki thămkffm: “Nàqmtsy... Côuodr khôuodrng sao chứiiee? Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyruodr khôuodrng sao chứiiee!”

uodrbwnvi nhỏhlrkbhrbqmts yếvffku ớcvost ngãfkqt trêhuufn mặeoomt đhlrkcvost, bờulrm vai hơgxfci hơgxfci rung rung, đhlrkãfkqt đhlrkau đhlrkếvffkn nỗqmtsi nóiisqi khôuodrng ra lờulrmi.

Ai cũpyxqng khôuodrng biếvffkt cảbhrbm giábwnvc bịgpqa đhlrklsogng hàqmtsng kia rơgxfci xuốlsogng trêhuufn vai ra làqmtsm sao, chỉqmtsqmts trêhuufn cábwnvi ábwnvo T-shirt thuầuwhrn màqmtsu trắeoomng xuấcvost hiệgpqan mộizvkt vùvcmtng đhlrkhlrk thẫfkqtm ưbhrbcvost đhlrkfkqtm, chậheadm rãfkqti thấcvosm vàqmtso vảbhrbi màqmts chảbhrby ra, nàqmtsng thấcvosm mồhcipuodri trêhuufn khuôuodrn mặeoomt nhỏhlrk nhắeoomn càqmtsng tábwnvi nhợqdmit, miệgpqang khôuodrng còifedn chúbwnvt mábwnvu.

Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan phábwnvt hiệgpqan đhlrkizvkng tĩtvbhnh bêhuufn nàqmtsy, đhlrki tớcvosi, giàqmtsy cao góiisqt nệgpqan trêhuufn nềsgfvn nhàqmts phábwnvt ra tiếvffkng “thábwnvp, thábwnvp“.

Ngưbhrbulrmi đhlrkôuodrng nghiệgpqap bêhuufn cạuzcknh mộizvkt trậheadn hồhcipi hộizvkp khẩhkjsn trưbhrbơgxfcng, tiếvffkn lêhuufn ra sứiieec kébhrbo lấcvosy cổgpld tay Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr, nghiếvffkn rămkffng nghiếvffkn lợqdmii màqmtsiisqi: “Nàqmtsy! Tôuodri nóiisqi cho côuodr biếvffkt Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr, vừtcgza mớcvosi tôuodri chíuzcknh làqmts đhlrkhkjsy mộizvkt chúbwnvt phíuzcka dưbhrbcvosi đhlrklsogng hàqmtsng, làqmts do côuodr xếvffkp hàqmtsng khôuodrng chắeoomc chắeoomn, khôuodrng phảbhrbi do tôuodri! Lábwnvt nữdhyra chịgpqauodr tớcvosi côuodr tốlsogt nhấcvost nóiisqi làqmts bảbhrbn thâmjfhn làqmtsm hàqmtsng hóiisqa bịgpqa rớcvost! Nếvffku nhưbhrbuodr hạuzcki tôuodri mấcvost việgpqac, tôuodri nhấcvost đhlrkgpqanh dùvcmtng tiềsgfvn thuêhuuf ngưbhrbulrmi giếvffkt chếvffkt côuodr!”

Hung tợqdmin màqmtsiisqi xong, đhlrkhkjsy mạuzcknh nàqmtsng ngãfkqtqmtso xe vậheadn tảbhrbi lạuzcknh giábwnv cứiieeng rắeoomn bêhuufn cạuzcknh!

“...” Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr than nhẹftjk mộizvkt tiếvffkng, khuỷxtmhu tay cùvcmtng phầuwhrn trêhuufn củcvosa cơgxfc thểgcwq đhlrkizvkng phảbhrbi đhlrkau đhlrkcvosn, lôuodrng mi nàqmtsng rung đhlrkizvkng, con mắeoomt nhắeoomm lạuzcki chậheadm rãfkqti mởfzcs, mớcvosi cốlsogbhrbn mộizvkt hồhcipi kịgpqach liệgpqat đhlrkau nhứiieec kia.

“Làqmtsm sao vậheady? Nơgxfci nàqmtsy xảbhrby ra chuyệgpqan gìouve?” Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan cao ngạuzcko liếvffkc mắeoomt mộizvkt cábwnvi mởfzcs miệgpqang hỏhlrki.


Ngưbhrbulrmi kia ấcvosp úbwnvng: “Tôuodri khôuodrng biếvffkt, tôuodri chỉqmts giábwnvm sábwnvt hàqmtsng hoábwnv chởfzcs tớcvosi... Tầuwhrn tiểgcwqu thưbhrbuodr xem! Thùvcmtng hàqmtsng nàqmtsy vừtcgza mớcvosi đhlrkgpld xuốlsogng ngưbhrbulrmi côuodrcvosy, khôuodrng biếvffkt còifedn cóiisq thểgcwqvcmtng hay khôuodrng, giábwnv trịgpqa củcvosa nóiisqgxfcn mưbhrbulrmi vạuzckn đhlrkhcipng đhlrkóiisq!”

Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan mi mắeoomt chậheadm rãfkqti nhămkffn lạuzcki.

Liếvffkc mắeoomt nhìouven hàqmtsng trêhuufn mặeoomt đhlrkcvost, nóiisqi mộizvkt câmjfhu: “Cábwnvc ngưbhrbulrmi dỡuzck ra kiểgcwqm tra mộizvkt chúbwnvt.” đhlrkóiisqn lấcvosy ábwnvnh mắeoomt chậheadm rãfkqti giơgxfchuufn bêhuufn cạuzcknh trêhuufn ngưbhrbulrmi Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr lẳyfrcng lặeoomng đhlrkiieeng thẳyfrcng.

uodrbwnvi mảbhrbnh khảbhrbnh kia, sắeoomc mặeoomt tábwnvi nhợqdmit, rưbhrbcvosm mồhcipuodri, dábwnvng đhlrkiệgpqau suy yếvffku lãfkqtnh đhlrkuzckm.

“Vừtcgza vặeoomn tôuodri cũpyxqng cóiisq chuyệgpqan muốlsogn nóiisqi vớcvosi côuodr, Tiểgcwqu Ngữdhyruodriisq thờulrmi gian khôuodrng?” Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan đhlrki tớcvosi trưbhrbcvosc mặeoomt nàqmtsng, nhẹftjk giọuzckng hỏhlrki.

Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr nhẹftjk nhàqmtsng nâmjfhng đhlrkuwhru, mắeoomt trong sábwnvng nhìouven chằftjkm chằftjkm nàqmtsng: “Em còifedn muốlsogn làqmtsm việgpqac, chịgpqaiisq việgpqac thìouvefzcs chỗqmtsqmtsy nóiisqi đhlrki.”

Mộizvkt câmjfhu nóiisqi, khiếvffkn con mắeoomt Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan trong suốlsogt nổgpldi lêhuufn mộizvkt tia thay đhlrkgpldi. Cưbhrbulrmi rộizvkhuufn, hơgxfci thởfzcs yếvffku ớcvost màqmts tớcvosi gầuwhrn côuodrbwnvi mỹwlde lệgpqa khôuodrng tỳhead vếvffkt kia, nóiisqi khẽaawc: “Ai cho côuodr tạuzcki côuodrng ty lôuodri kébhrbo, làqmtsm quen vớcvosi tôuodri?... Chịgpqa?”

uodr ta nhìouven thẳyfrcng vàqmtso mắeoomt củcvosa nàqmtsng, tưbhrbơgxfci cưbhrbulrmi nhưbhrb đhlrkbwnv hoa cóiisq đhlrkizvkc: “Côuodrqmts ai? Tôuodri làqmts ai? Côuodr vẫfkqtn khôuodrng biếvffkt rõdxhg thâmjfhn phậheadn mìouvenh sao?”

Mộizvkt tia bébhrbn nhọuzckn chua xóiisqt, nhấcvost thờulrmi từtcgz trábwnvi tim nảbhrby lêhuufn.

Đouveôuodri mắeoomt củcvosa Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr trong veo nhưbhrbbhrbcvosc nhìouven ngưbhrbulrmi phụizvk nữdhyr cao nhãfkqt xinh đhlrkftjkp trưbhrbcvosc mặeoomt, cảbhrbm thấcvosy cảbhrbm giábwnvc nhụizvkc nhãfkqt chưbhrba từtcgzng cóiisq, hôuodr hấcvosp củcvosa nàqmtsng đhlrksgfvu bịgpqa mộizvkt tia chua xóiisqt kia làqmtsm cho khóiisq thởfzcs, ngay cảbhrb đhlrkau đhlrkcvosn đhlrksgfvu khôuodrng thểgcwq che giấcvosu.

bwnvi miệgpqang nhỏhlrk nhắeoomn trắeoomng bệgpqach khe khẽaawc mởfzcs ra, ábwnvnh mắeoomt nàqmtsng yếvffku ớcvost, nhẹftjk giọuzckng nóiisqi ra: “Tầuwhrn tiểgcwqu thưbhrb. Xin hỏhlrki côuodriisq chuyệgpqan gìouve sao?”

Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan đhlrkiieeng thẳyfrcng lêhuufn, dábwnvng tưbhrbơgxfci cưbhrbulrmi phai nhạuzckt mộizvkt chúbwnvt, nhưbhrbng lạuzcki sâmjfhu kíuzckn nhưbhrbpyxq: “Tôuodri đhlrkúbwnvng thậheadt làqmtsiisq việgpqac, cábwnvi khábwnvc tôuodri khôuodrng hỏhlrki nhiềsgfvu, tôuodri chỉqmts hỏhlrki mộizvkt câmjfhu, côuodr gầuwhrn đhlrkâmjfhy cùvcmtng Hạuzcko cóiisq qua lạuzcki khôuodrng?”

Trong ábwnvnh mắeoomt trong suốlsogt run lêhuufn, lôuodrng mi Tầuwhrn Mộizvkc Ngữdhyr buôuodrng xuốlsogng, khôuodrng biếvffkt làqmtsm sao mởfzcs miệgpqang đhlrkábwnvp, đhlrkơgxfcn giảbhrbn chẳyfrcng nóiisqi câmjfhu nàqmtso.

Tầuwhrn Cẩhkjsn Lan khôuodrng kiêhuufn nhẫfkqtn tốlsogt nhưbhrb vậheady, tầuwhrm mắeoomt hơgxfci hơgxfci bămkffng lãfkqtnh, lạuzcki nhưbhrb trưbhrbcvosc cưbhrbulrmi: “Tôuodri đhlrkâmjfhy hỏhlrki lạuzcki trựnjzzc tiếvffkp mộizvkt việgpqac nữdhyra... Em gábwnvi thâmjfhn yêhuufu, côuodr chẳyfrcng lẽaawc khôuodrng biếvffkt chúbwnvng tôuodri sắeoomp kếvffkt hôuodrn sao? Côuodr sao lạuzcki khôuodrng biếvffkt xấcvosu hổgpld đhlrki quyếvffkn rũpyxq anh ấcvosy chứiiee? Cóiisq lẽaawcuodr nghĩtvbh, quyếvffkn rũpyxq đhlrkàqmtsn ôuodrng cóiisq vợqdmi so vớcvosi quyếvffkn rũpyxq kẻlsog khábwnvc càqmtsng kíuzckch thíuzckch cóiisq đhlrkúbwnvng hay khôuodrng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.