Hôn Trộm 55 Lần

Chương 939 : Kéo dài [19]

    trước sau   
ceicc tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy ăjytjn cơrhwwm, bịremrkpwgnh nưvthxaillc tưvthxơrhwwng, tay trởyxcijyutn bẩcxwkn hềgnih hềgnih, Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx ôvcshm con đafnsi vàfipfo toilet.

Tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy nhìspnnn thấijjty nưvthxaillc, rấijjtt cao hứvoaang, vỗdrae vỗdraekztfi nưvthxaillc đafnsang chảdtmfy nưvthxaillc, khiếcsphn cho bọvveat nưvthxaillc văjytjng tứvoaa phíkpwga, vẩcxwky lêjyutn trêjyutn mặdtmft Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx, Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthxzmmo chúceict nghiêjyutm túceicc nózmmoi: “Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, con còkztfn nhưvthx vậcqcwy, mẹzmmo sẽxnga tứvoaac giậcqcwn!”

Tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy hoàfipfn toàfipfn khôvcshng bịremr Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx dọvveaa đafnsếcsphn, ngưvthxyqtsc lạdraei càfipfng đafnsùyxcia càfipfng vui mừcoyzng , Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx trựyvvyc tiếcsphp đafnsdtmft tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjyyxci trêjyutn bệdbjy rửnmzka mặdtmft, làfipfm bộvthx xoay ngưvthxceici giốeqcung nhưvthx sắaillp rờceici khỏdbjyi, tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy sợyqts tớailli mứvoaac, ủcxwky khuấijjtt hềgnih hềgnihvcsh mộvthxt câpacuu: “Mẹzmmo, con sai rồvtkci.”

“Vậcqcwy muốeqcun thậcqcwt tốeqcut sửnmzka sai sao?” Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx khoanh hai tay đafnsvoaang trưvthxaillc mặdtmft tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, đafnsvoaang ởyxci tạdraei chỗdrae khôvcshng nhúceicc nhíkpwgch.

“Tốeqcut tốeqcut lậcqcwp tứvoaac sửnmzka sai.” Đsaljpacuu tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjyceici xuốeqcung giốeqcung nhưvthx con gàfipf con mổjhjl thózmmoc.

ceicc nàfipfy Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx mớailli đafnsi tớailli, mộvthxt lầpacun nữvtkca ôvcshm lấijjty tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, cẩcxwkn thậcqcwn giúceicp côvcshceic lau sạdraech vếcspht bẩcxwkn, lúceicc cầpacum khăjytjn tay chuẩcxwkn bịremr lau tay cho tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, côvcsh chợyqtst nghe thấijjty mộvthxt âpacum thanh truyềgnihn đafnsếcsphn: “Tưvthxơrhwwng Tưvthx.”


Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx nghe đafnsưvthxyqtsc âpacum thanh củcxwka Hứvoaaa Gia Mộvthxc, sửnmzkng sốeqcut mộvthxt lárhwwt, mớailli quay đafnspacuu, nhìspnnn thấijjty Hứvoaaa Gia Mộvthxc bìspnnnh tĩzmmonh đafnsvoaang ởyxci mộvthxt bêjyutn.

Tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy gặdtmfp qua Hứvoaaa Gia Mộvthxc, cảdtmfm thấijjty cózmmo chúceict nhìspnnn quen mắaillt, đafnsôvcshi mắaillt to đafnsen lárhwwy, khôvcshng chớaillp mắaillt nhìspnnn chằlpglm chằlpglm Hứvoaaa Gia Mộvthxc.

Hứvoaaa Gia Mộvthxc bịremr tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy nhìspnnn đafnsárhwwy lòkztfng cózmmo chúceict giốeqcung nhưvthx nhũldhrn ra, anh mạdraei bưvthxaillc châpacun đafnsi qua, ngữvtkc đafnsiệdbjyu ôvcshn hòkztfa mởyxci miệdbjyng nózmmoi vớailli tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy: “Tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, chárhwwu còkztfn nhớaill chúceic khôvcshng?”

Tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy quơrhww quơrhww đafnspacuu, sau đafnsózmmo liềgnihn nhăjytjn mặdtmft lạdraei, âpacum thanh non nớaillt tứvoaac giậcqcwn hôvcsh mộvthxt câpacuu: “Chúceic.”

Kỳgnih thậcqcwt Hứvoaaa Gia Mộvthxc chỉhhjo mớailli nhìspnnn thấijjty tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy mộvthxt lầpacun, lúceicc nàfipfy gặdtmfp lạdraei, anh phárhwwt hiệdbjyn giốeqcung nhưvthx lầpacun đafnspacuu tiêjyutn, đafnsárhwwy lòkztfng bảdtmfn thâpacun thếcsph nhưvthxng run rẩcxwky, anh nhịremrn khôvcshng đafnsưvthxyqtsc đafnsưvthxa hai tay vềgnih phíkpwga tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy: “Chúceic ôvcshm mộvthxt cárhwwi đafnsưvthxyqtsc khôvcshng?”

Tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy thậcqcwt ra cũldhrng khôvcshng bàfipfi xíkpwgch Hứvoaaa Gia Mộvthxc, đafnspacuu tiêjyutn làfipf liếcsphc mắaillt nhìspnnn Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx mộvthxt cárhwwi, thấijjty sắaillc mặdtmft mẹzmmospnnnh khôvcshng cózmmo khárhwwc thưvthxceicng gìspnn, sau đafnsózmmo quay đafnspacuu, giang hai tay hưvthxaillng vềgnih phíkpwga Hứvoaaa Gia Mộvthxc, giòkztfn giòkztfn nózmmoi: “Tốeqcut.”

Hứvoaaa Gia Mộvthxc ôvcshm lấijjty tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, côvcshceic vẫyvvyn giốeqcung nhưvthx trưvthxaillc, thâpacun thểpacu vẫyvvyn nhởyxci ôvcshn nhu mềgnihm mạdraei nhưvthx vậcqcwy, khiếcsphn cho đafnsárhwwy lòkztfng anh đafnsgnihu sắaillp hòkztfa tan .

Anh nhìspnnn chằlpglm chằlpglm khuôvcshn mặdtmft nho nhắailln củcxwka tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy gầpacun trong gang tấijjtc, càfipfng nhìspnnn càfipfng cảdtmfm thấijjty tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy rấijjtt quen mắaillt, anh suy nghĩzmmo rấijjtt lâpacuu, Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx mớailli mởyxci miệdbjyng nózmmoi vớailli Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthx đafnsang đafnsvoaang bêjyutn cạdraenh: “Thờceici gian tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjyyxci vớailli em rấijjtt lâpacuu, bộvthx dạdraeng bâpacuy giờceiczmmo đafnsiểpacum giốeqcung em.”

“Phảdtmfi khôvcshng?” Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthxvthxceici hỏdbjyi lạdraei mộvthxt câpacuu, árhwwnh mắaillt lưvthxu chuyểpacun ởyxci trêjyutn ngưvthxceici Hứvoaaa Gia Mộvthxc vàfipf tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy mộvthxt lárhwwt.

kpwgnh toárhwwn, đafnsâpacuy làfipf lầpacun thứvoaa hai cha con hai ngưvthxceici gặdtmfp mặdtmft đafnsi, lúceicc trưvthxaillc khi côvcsh mộvthxt mìspnnnh nhìspnnn tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, cũldhrng khôvcshng cózmmo cảdtmfm thấijjty con béceic giốeqcung Hứvoaaa Gia Mộvthxc, bâpacuy giờceic bọvvean họvveayxciyxcing mộvthxt chỗdrae, côvcsh mớailli phárhwwt hiệdbjyn, cárhwwi mũldhri củcxwka tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, cựyvvyc kỳgnih giốeqcung mũldhri củcxwka anh.

Tốeqcung Tưvthxơrhwwng Tưvthxldhrng khôvcshng cózmmo sốeqcut ruộvthxt ôvcshm tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy đafnsi, đafnsvoaang ởyxci mộvthxt bêjyutn, nhìspnnn Hứvoaaa Gia Mộvthxc đafnsang khôvcshng ngừcoyzng đafnsùyxcia vớailli tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, cózmmo thểpacufipf do quan hệdbjy huyếcspht thốeqcung, tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy luôvcshn luôvcshn sợyqts ngưvthxceici lạdrae, lạdraei phárhww lệdbjy thâpacun thiếcspht thâpacun thiếcspht vớailli anh, ởyxci trong ngựyvvyc anh árhwwnh mắaillt cưvthxceici đafnsgnihu mịremr thàfipfnh mộvthxt đafnsdraeo várhww.

vthx thếcsph Hứvoaaa Gia Mộvthxc ôvcshm đafnsvoaaa nhỏdbjy rấijjtt chuẩcxwkn, tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjyyxci trong ngựyvvyc anh khôvcshng thàfipfnh thậcqcwt nhíkpwgch tớailli nhíkpwgch lui, anh luôvcshn cózmmo thểpacu dễijjtfipfng ứvoaang phózmmo.

Đsaljếcsphn tộvthxt cùyxcing làfipf cha con ruộvthxt thịremrt, đafnsdtmft ởyxciyxcing nhau, hìspnnnh ảdtmfnh thậcqcwp phầpacun hoàfipfn mỹtrls, so vớailli lúceicc Giang Thàfipfnh ôvcshm tiểpacuu Đsaljcqcwu Đsaljdbjy, thoạdraet nhìspnnn thoảdtmfi márhwwi rấijjtt nhiềgnihu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.