Lúnknv c Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n nghe đaixv ếmhht n đaixv óakbi , trong lòsdxd ng đaixv ãxyrc lờdcnz mờdcnz đaixv oáizrf n đaixv ưbnzd ợlrfu c tiếmhht p theo Hứzpmo a Gia Mộdqhf c sẽbfrj nóakbi i gìgofj , nhưbnzd ng vẫakbi n làtsws m vẻrbyh nhưbnzd khôzirl ng biếmhht t, hỏrrks i lạjjev i: “Gi cơusof ?”
“Lúnknv c ấekbj y côzirl ấekbj y cóakbi viếmhht t mộdqhf t câakbi u...” Hứzpmo a Gia Mộdqhf c cau màtsws y nghĩrrks ngợlrfu i, sau đaixv óakbi mởmtwu miệwgll ng nóakbi i: “Khi còsdxd n sốzpmo ng, em yêouyv u anh nhấekbj t, em bảcdao o côzirl ấekbj y đaixv ổgkjj i thàtsws nh khi còsdxd n sốzpmo ng, em chỉjjev yêouyv u anh. Rõigll ràtsws ng làtsws hay hơusof n, làtsws yêouyv u nhấekbj t, chỉjjev làtsws duy nhấekbj t... chặybai c chặybai c, đaixv ềdymm nghịgdey củaixv a em khôzirl ng sai chứzpmo ?”
Hứzpmo a Gia Mộdqhf c khôzirl ng nhịgdey n đaixv ưbnzd ợlrfu c đaixv ắikmi c chíkrsl .
Nhưbnzd ng làtsws Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n ởmtwu bêouyv n cạjjev nh, trong lòsdxd ng mêouyv nh môzirl ng thàtsws nh mộdqhf t mảcdao nh.
Hóakbi a ra, Kiềdymm u An Hảcdao o đaixv ãxyrc từgdey ng cùqsip ng Hứzpmo a Gia Mộdqhf c, khôzirl ng phảcdao i biểakbi u đaixv ạjjev t tâakbi m ýtsws vớdcnz i nhau... màtsws làtsws nhờdcnz Hứzpmo a Gia Mộdqhf c xem thưbnzd tìgofj nh hộdqhf .
Phong thưbnzd đaixv óakbi , Kiềdymm u An Hảcdao o hôzirl m nay mớdcnz i đaixv ưbnzd a cho anh, nhưbnzd ng làtsws viếmhht t từgdey nhiềdymm u nădqhf m trưbnzd ớdcnz c, cho nêouyv n nóakbi i, giốzpmo ng nhưbnzd suy đaixv oáizrf n củaixv a anh, lúnknv c côzirl viếmhht t nóakbi , côzirl đaixv ãxyrc thíkrsl ch anh?
Cáizrf i nàtsws y cóakbi phảcdao i nghĩrrks a làtsws , từgdey ng nădqhf m ấekbj y, khôzirl ng phảcdao i chỉjjev mìgofj nh anh toàtsws n lựwmch c yêouyv u côzirl , màtsws làtsws bọpxub n họpxub đaixv ềdymm u toàtsws n lựwmch c yêouyv u nhau, chỉjjev làtsws khôzirl ng ai cóakbi dũqsip ng khíkrsl đaixv ốzpmo i diệwgll n nóakbi i mộdqhf t câakbi u anh/em yêouyv u em/anh?”
Mộdqhf t ngưbnzd ờdcnz i Hứzpmo a Gia Mộdqhf c ởmtwu đaixv óakbi tựwmch lỷenxp , sau đaixv óakbi đaixv ộdqhf t nhiêouyv n xoay ngưbnzd ờdcnz i, cóakbi chúnknv t tòsdxd mòsdxd tiếmhht n đaixv ếmhht n trưbnzd ớdcnz c mặybai t Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n: “Anh, anh cóakbi biếmhht t thưbnzd tìgofj nh củaixv a Kiềdymm u Kiềdymm u làtsws đaixv ưbnzd a cho ai khôzirl ng? Lúnknv c trưbnzd ớdcnz c em hỏrrks i rấekbj t nhiềdymm u màtsws côzirl ấekbj y sốzpmo ng chếmhht t khôzirl ng nóakbi i cho em biêouyv t?”
Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n đaixv ắikmi m chìgofj m trong suy nghĩrrks củaixv a mìgofj nh, từgdey đaixv ầgptp u đaixv ếmhht n cuốzpmo i khôzirl ng nghe Hứzpmo a Gia Mộdqhf c nóakbi i gìgofj , ngựwmch c anh đaixv ãxyrc sớdcnz m chìgofj m ngậqcud p trong kíkrsl ch đaixv ộdqhf ng vàtsws vui sưbnzd ớdcnz ng.
Anh nghĩrrks , sựwmch kiệwgll n khiếmhht n cho con ngưbnzd ờdcnz i rung đaixv ộdqhf ng nhấekbj t chíkrsl nh làtsws , đaixv ộdqhf t nhiêouyv n bảcdao n thâakbi n pháizrf t hiệwgll n ra, ngưbnzd ờdcnz i mìgofj nh thầgptp m mếmhht n nhiềdymm u nădqhf m cũqsip ng vừgdey a làtsws ngưbnzd ờdcnz i yêouyv u thầgptp m mìgofj nh.
Hứzpmo a Gia Mộdqhf c sớdcnz m đaixv ãxyrc quen vớdcnz i dáizrf ng vẻrbyh yêouyv n lặybai ng củaixv a Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n, sau khi nóakbi i xong, lạjjev i tựwmch nhiêouyv n mởmtwu miệwgll ng: “Thôzirl i, du dàtsws o hiệwgll n tạjjev i Kiềdymm u KIềdymm u gảcdao cho anh, lúnknv c trưbnzd ớdcnz c côzirl ấekbj y thíkrsl ch ai cũqsip ng khôzirl ng quan trọpxub ng, thếmhht nhưbnzd ng, sao lúnknv c trưbnzd ớdcnz c anh khôzirl ng nóakbi i sớdcnz m cho em biếmhht t làtsws anh thíkrsl ch Kiềdymm u Kiềdymm u?”
Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n vẫakbi n khôzirl ng đaixv ểakbi ýtsws đaixv ếmhht n anh.
Hứzpmo a Gia Mộdqhf c cóakbi chúnknv t đaixv áizrf ng tiếmhht c nóakbi i: “Nếmhht u em sớdcnz m viếmhht t làtsws anh thíkrsl ch KIềdymm u KIềdymm u, nhấekbj t đaixv ịgdey nh em sẽbfrj khôzirl ng cóakbi bấekbj t kỳmjbg liêouyv n hệwgll gìgofj vớdcnz i côzirl ấekbj y, nhưbnzd vậqcud y, hai ngưbnzd ờdcnz i cóakbi thểakbi đaixv ếmhht n vớdcnz i nhau sớdcnz m hơusof n rồffwn i.”
Hứzpmo a Gia Mộdqhf c đaixv ụlszl ng vàtsws o cáizrf nh tay củaixv a Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n: “Nàtsws y, anh nóakbi i đaixv ãxyrc kếmhht t hôzirl n vớdcnz i Kiềdymm u Kiềdymm u, cóakbi phảcdao i nêouyv n mờdcnz i em ădqhf n cơusof m khôzirl ng?”
Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n bịgdey Hứzpmo a Gia Mộdqhf c chọpxub c, khôzirl ng cóakbi bấekbj t kỳmjbg tâakbi m tưbnzd dưbnzd thừgdey a nàtsws o nghe cậqcud u ta nóakbi i gìgofj , cựwmch c kỳmjbg cho qua “Ừvlyr hm” mộdqhf t tiếmhht ng.
“Còsdxd n cóakbi , hôzirl n lễtfde , hai ngưbnzd ờdcnz i khôzirl ng tổgkjj chứzpmo c àtsws ?”
“Ừvlyr hm”
“Còsdxd n nữwmch a, làtsws anh cầgptp u hôzirl n àtsws ?”
“Ừvlyr hm.”
“Nhẫakbi n thìgofj sao? Lúnknv c trưbnzd ớdcnz c em thấekbj y trêouyv n mạjjev ng cóakbi ngưbnzd ờdcnz i nóakbi i Kiềdymm u Kiềdymm u gảcdao cho anh đaixv ếmhht n nhẫakbi n cũqsip ng khôzirl ng cóakbi , quáizrf keo kiệwgll t rồffwn i?”
“A....”
“Nàtsws y, Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n, anh cóakbi nghe em nóakbi i khôzirl ng thếmhht ?” Hứzpmo a Gia Mộdqhf c bịgdey Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n nhạjjev t nhẽbfrj o đaixv áizrf p lạjjev i, khôzirl ng nhịgdey n đaixv ưbnzd ợlrfu c cóakbi chúnknv t ấekbj m ứzpmo c.
“Ừvlyr hm?” lầgptp n nàtsws y rốzpmo t cuộdqhf c Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv n cũqsip ng thay đaixv ổgkjj i giọpxub ng đaixv iềdymm u, chỉjjev làtsws sau khi anh nóakbi i xong, di đaixv ộdqhf ng đaixv ộdqhf t nhiêouyv n vang lêouyv n, Lụlszl c Cẩpnhl n Niêouyv lấekbj y ra, nhìgofj n làtsws Kiềdymm u An Hảcdao o gọpxub i đaixv ếmhht n, vộdqhf i vàtsws ng nghe máizrf y: “ Kiềdymm u Kiềdymm u? Sao thếmhht ?... Ừvlyr hm, anh chơusof i bóakbi ng vớdcnz i Gia Mộdqhf c...”
“Lú
Hứ
Như
Hó
Phong thư
Cá
Mộ
Lụ
Anh nghĩ
Hứ
Lụ
Hứ
Hứ
Lụ
“Cò
“Ừ
“Cò
“Ừ
“Nhẫ
“A....”
“Nà
“Ừ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.