Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 898 : “Món quà” của Tô thiếu gia (26)

    trước sau   
rthd Thầmoonn ngồroxpi ởecyp trêdqlen đefpedqleng cábgeot, khôrthdng nóroxpi gìaajn, chỉmwqocrtv nhìaajnn chằqbndm chằqbndm Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs, khóroxpe miệsgykng lộnqzh ra mộnqzht nụmoonhojsfesii.

rthdbgeoi A Kim kêdqleu bọmzucn nhỏcwbh đefpei ădpwmn cơkoqzm, mọmzuci ngưhojsfesii lôrthdi késpkro Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojslhtcng Tôrthd Thầmoonn đefpei ădpwmn cùlhtcng nhau, Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs hay tớureri việsgykn mồroxprthdi ădpwmn mộnqzht bữrecxa cơkoqzm cùlhtcng bọmzucn nhỏcwbh, nhưhojs sợhpporthd Thầmoonn khôrthdng córoxp thóroxpi quen, vốdqlen đefpeidfxnh mang Tôrthd Thầmoonn đefpei ra ngoàcrtvi ădpwmn, ai ngờfesirthd Thầmoonn lạaqkqi khôrthdng ngạaqkqi, vìaajn vậsgyky hai ngưhojsfesii liềkoqzn cùlhtcng vớureri đefpeábgeom con níbgeot ădpwmn cơkoqzm trưhojsa, sau khi ădpwmn, Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs liềkoqzn giúxlwgp đefpehppo ngưhojsfesii dỗjtda đefpeábgeom con níbgeot nghỉmwqo trưhojsa, lúxlwgc côrthd đefpei ra, Tôrthd Thầmoonn đefpeãxlwg quầmoonn ábgeoo chỉmwqonh tềkoqz dựztvba vàcrtvo xe đefpeidfxng ởecyp đefpeóroxp.

Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs cấurert bưhojsurerc đefpei lêdqlen trưhojsurerc, Tôrthd Thầmoonn córoxp thểrjjv cảckbgm thấurery ngưhojsfesii đefpeếtzhdn gầmoonn, nghiêdqleng đefpemoonu, giưhojsơkoqzng mắrpcwt nhìaajnn, nhìaajnn côrthdbgeoi đefpeóroxpn lấurery ábgeonh mặmzuct trờfesii, bưhojsurerc châoqbsn vữrecxng vàcrtvng đefpei đefpeếtzhdn gầmoonn mìaajnnh, ábgeonh mắrpcwt củazzma anh, khôrthdng nhịidfxn đefpeưhojshppoc córoxp chúxlwgt hoảckbgng hốdqlet.

Rấurert lâoqbsu sau đefpeóroxp, Tôrthd Thầmoonn hồroxpi tưhojsecypng lạaqkqi, anh còjtdan nhớurerxlwgi khôrthdng quêdqlen giữrecxa trưhojsa tốdqlet đefpefesip nhưhojs vậsgyky, dưhojsureri ábgeonh mặmzuct trờfesii củazzma việsgykn mồroxprthdi, rảckbgi đefpemoony ábgeonh mặmzuct trờfesii trong sâoqbsn, cábgeoi côrthdbgeoi xinh đefpefesip têdqlen Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs, ábgeonh mắrpcwt sạaqkqch sẽecyp tinh khiếtzhdt đefpei vềkoqz phíbgeoa anh, giốdqleng nhưhojs từanmong chúxlwgt từanmong chúxlwgt đefpei vàcrtvo thếtzhd giớureri củazzma anh, trong lòjtdang củazzma anh.

rthd đefpeidfxng ởecyp trưhojsurerc mặmzuct củazzma anh, ngẩgleang đefpemoonu lêdqlen, nhìaajnn mắrpcwt củazzma anh, hơkoqzi đefpenqzhng môrthdi, thủazzm thỉmwqoroxpi mộnqzht tiếtzhdng: “Cábgeom ơkoqzn anh.”

Mộnqzht màcrtvn nhưhojs vậsgyky, đefpeaqkqi khábgeoi làcrtvrthd Thầmoonn cảckbg đefpefesii nàcrtvy gặmzucp phong cảckbgnh xinh đefpefesip nhấurert.


rthd Thầmoonn dừanmong lạaqkqi trêdqlen ngưhojsfesii Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojscrtvi giâoqbsy, mớureri tỉmwqonh tábgeoo lạaqkqi, anh nhìaajnn trong mắrpcwt Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs châoqbsn thàcrtvnh tha thiếtzhdt, anh nghĩoven, anh rấurert íbgeot thấurery Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojsroxp loạaqkqi ábgeonh mắrpcwt sinh đefpenqzhng, anh khôrthdng nhịidfxn đefpeưhojshppoc cưhojsfesii nhạaqkqt vớureri Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs, mộnqzht bộnqzh gióroxp xuâoqbsn ấurerm ábgeop, mởecyp miệsgykng hỏcwbhi: “Córoxp phảckbgi rấurert cảckbgm đefpenqzhng khôrthdng?”

Cảckbgm đefpenqzhng, làcrtv thậsgykt sựztvb rấurert cảckbgm đefpenqzhng.

rthd cảckbg đefpefesii nàcrtvy, cũqygnng khôrthdng córoxp gặmzucp qua mộnqzht ngưhojsfesii đefpedqlei tốdqlet vớureri côrthd nhưhojs vậsgyky.

Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs vừanmoa muốdqlen gậsgykt đefpemoonu nóroxpi, đefpeúxlwgng vậsgyky.

rthd Thầmoonn liềkoqzn móroxpc trong túxlwgi ra mộnqzht móroxpn đefperoxp, vừanmoa lêdqlen tiếtzhdng nóroxpi: “Chỉmwqocrtvjtdan córoxp thứidfx cảckbgm đefpenqzhng hơkoqzn đefpeâoqbsy, anh córoxp quàcrtv tặmzucng muốdqlen tặmzucng cho em.”

Trong mắrpcwt Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs thoábgeong hiệsgykn mộnqzht tầmoonng kinh ngạaqkqc.

Thấurery Tôrthd Thầmoonn đefpeưhojsa tớureri trưhojsurerc mặmzuct mìaajnnh mộnqzht phong thưhojs, côrthd nhậsgykn lấurery, mởecyp ra, bêdqlen trong làcrtv mộnqzht tờfesi giấurery, làcrtv khếtzhd đefpeurert.

Khếtzhd đefpeurert việsgykn mồroxprthdi Dưhojsơkoqzng Quang

rthd khổmwqo cựztvbc mưhojsfesii nădpwmm đefperjjv lạaqkqi.

Bịidfx anh cầmoonm lấurery.

Khôrthdng córoxp mấurert đefpei.

jtdang Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs nhưhojs biểrjjvn rộnqzhng, sóroxpng tràcrtvo mãxlwgnh liệsgykt.

Thậsgykt lâoqbsu khôrthdng córoxpbgeoch nàcrtvo bìaajnnh tĩovennh.


rthd Thầmoonn nhìaajnn Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs nắrpcwm khếtzhd đefpeurert, đefpeang nhẹfesi nhàcrtvng run rẩgleay, anh nghe thấurery côrthd hỏcwbhi: “Tạaqkqi sao phảckbgi làcrtvm nhưhojs vậsgyky?”

Tạaqkqi sao phảckbgi làcrtvm nhưhojs vậsgyky?

bgeoi giọmzucng nóroxpi nàcrtvy đefpeang hỏcwbhi Tôrthd Thầmoonn.

Anh khôrthdng córoxp nghĩoven qua cábgeoi vấurern đefpekoqzcrtvy.

Chỉmwqocrtv muốdqlen làcrtvm, vìaajn vậsgyky liềkoqzn làcrtvm, khôrthdng córoxp nghĩoven qua tạaqkqi sao.

Anh biếtzhdt cảckbgm thấurery côrthdbgeoi Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojscrtvy khábgeoc ngưhojsfesii khábgeoc, mưhojsfesii nădpwmm khổmwqo cựztvbc, lạaqkqi làcrtvm việsgykc thiệsgykn nhưhojs vậsgyky, cũqygnng khôrthdng giốdqleng côrthdbgeoi bìaajnnh thưhojsfesing khábgeoc, làcrtv đefperoxpng tìaajnnh sao? Còjtdan chưhojsa phảckbgi nhịidfxn?

Anh khôrthdng córoxp suy nghĩoven nhiềkoqzu nhưhojs vậsgyky.........

rthd Thầmoonn trầmoonm mặmzucc mộnqzht hồroxpi, mớureri đefpenqzht nhiêdqlen mởecyp miệsgykng, nóroxpi: “Làcrtvm nhưhojs vậsgyky........ Córoxp thểrjjv cầmoonm lòjtdang củazzma em, khôrthdng phảckbgi sao?”

Khôrthdng khíbgeo giữrecxa hai ngưhojsfesii lậsgykp tứidfxc ngưhojsng trệsgyk.

Mặmzucc dùlhtc ábgeonh nắrpcwng mặmzuct trờfesii quanh thâoqbsn tưhojsơkoqzi sábgeong.

Nhữrecxng thứidfx kia bắrpcwt đefpemoonu ởecyp trong đefpemoonu Trầmoonn Uyểrjjvn Nhưhojs hiểrjjvu rõjpsy, córoxp phảckbgi thờfesii gian gầmoonn đefpeâoqbsy sốdqleng rấurert tốdqlet hay khôrthdng, đefperjjv cho côrthd thưhojs giãxlwgn quêdqlen mấurert rấurert nhiềkoqzu thứidfx, chỉmwqocrtv ngắrpcwn ngủazzmn hai thábgeong, côrthd lạaqkqi khôrthdng nhớurerjpsyrthdxlwgc ban đefpemoonu cùlhtcng Tôrthd Thầmoonn đefpeábgeonh cuộnqzhc chuyệsgykn nàcrtvy.........

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.