Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 817 : Là đi hay ở? (15)
Đxyeu úmlxd ng, vớyggf i mơavre ưsxin ớyggf c, Tìqgil nh Thâqgil m càbrbd ng làbrbd m cho côbycz hạooxn nh phúmlxd c hơavre n? Khôbycz ng thểobco nghi ngờvkod làbrbd lựaaey a chọpsqo n nàbrbd y, cătsvr n bảcpdp n khôbycz ng coi nhưsxin làbrbd lựaaey a chọpsqo n!
Cẩitdl m Thu nófpga i đobco úmlxd ng, trong tìqgil nh yênanc u, khôbycz ng cófpga xứpebe ng đobco ôbycz i vàbrbd khôbycz ng xứpebe ng đobco ôbycz i, chỉfpga cófpga yênanc u vàbrbd khôbycz ng yênanc u.
Cuộitdl c sốjxfd ng nàbrbd y, vốjxfd n làbrbd nhưsxin ngưsxin ờvkod i uốjxfd ng nưsxin ớyggf c, lạooxn nh ấqvwe m tựaaey biếxhru t, côbycz đobco i họpsqo c việmeql n âqgil m nhạooxn c ởeyyw Vienna, lãkbei ng phíobco vôbycz íobco ch nătsvr m nătsvr m thờvkod i gian, côbycz khôbycz ng sung sưsxin ớyggf ng, anh cũobco ng khôbycz ng vui, mặkrtl c dùzxkq đobco ếxhru n nătsvr m nătsvr m sau, Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t côbycz thậdpnd t sựaaey quang vinh chófpga i lọpsqo i, đobco ủsaxd đobco ểobco xứpebe ng đobco ôbycz i vớyggf i Lýhjxt Tìqgil nh Thâqgil m, vậdpnd y thìqgil thếxhru nàbrbd o?
Côbycz thưsxin ơavre ng anh, anh yênanc u côbycz , vậdpnd y làbrbd đobco ủsaxd rồaaey i.
Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t nghĩxntf tớyggf i đobco âqgil y, trong lúmlxd c bấqvwe t chợegpf t cảcpdp m thấqvwe y nhữbrbd ng phiềbrbd n nãkbei o đobco èxhru nédpnd n ởeyyw trong đobco ábzsm y lòvrxc ng mìqgil nh đobco ềbrbd u bỗaaey ng nhiênanc n tan thàbrbd nh mấqvwe y khófpga i, thậdpnd m chíobco côbycz cảcpdp m thấqvwe y cábzsm i thếxhru giớyggf i nàbrbd y, đobco ềbrbd u tốjxfd t đobco ẹaaey p nhưsxin vậdpnd y.
Tốjxfd t đobco ẹaaey p thuộitdl c vềbrbd tốjxfd t đobco ẹaaey p, Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t lạooxn i nghĩxntf , mìqgil nh khôbycz ng đobco i, nhưsxin ng cũobco ng khôbycz ng thểobco khiếxhru n Lýhjxt Tìqgil nh Thâqgil m đobco i hy sinh vìqgil mìqgil nh, côbycz phảcpdp i nghĩxntf mộitdl t biệmeql n phábzsm p trọpsqo n vẹaaey n đobco ốjxfd i bênanc n.
Nhưsxin ng màbrbd , cófpga thểobco cófpga biệmeql n phábzsm p gìqgil chứpebe ?
Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t nghiênanc ng đobco ầevoe u, nghĩxntf cẩitdl n thậdpnd n, đobco ộitdl t nhiênanc n sau đobco ófpga nghĩxntf đobco ếxhru n đobco ạooxn o diễcroc n củsaxd a kinh truyềbrbd n hìqgil nh giảcpdp i tríobco thàbrbd nh phốjxfd X cófpga liênanc n lạooxn c qua vớyggf i côbycz , nófpga i muốjxfd n cho côbycz làbrbd m khábzsm ch mờvkod i tiếxhru t mụnevv c, nếxhru u nhưsxin côbycz cófpga suy nghĩxntf , tùzxkq y thờvkod i cófpga thểobco liênanc n lạooxn c vớyggf i ôbycz ng ta
Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t nghĩxntf tớyggf i đobco âqgil y, liềbrbd n lậdpnd p tứpebe c mófpga c đobco iệmeql n thoạooxn i di đobco ộitdl ng ra, mớyggf i vừimzn a tìqgil m đobco ưsxin ợegpf c sốjxfd đobco iệmeql n thoạooxn i củsaxd a phòvrxc ng làbrbd m việmeql c củsaxd a kênanc nh giảcpdp i tríobco đobco àbrbd i truyềbrbd n hìqgil nh thàbrbd nh phốjxfd X, côbycz còvrxc n chưsxin a cófpga nhấqvwe n gọpsqo i, đobco iệmeql n thoạooxn i di đobco ộitdl ng đobco ộitdl t nhiênanc n cófpga cuộitdl c gọpsqo i tớyggf i tớyggf i, làbrbd sốjxfd củsaxd a đobco ạooxn i họpsqo c X gọpsqo i tớyggf i.
Trong lòvrxc ng Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t thấqvwe t kinh, lúmlxd c nàbrbd y mớyggf i nghĩxntf đobco ếxhru n mìqgil nh nófpga i làbrbd hôbycz m nay đobco i tớyggf i đobco ạooxn i họpsqo c X đobco ătsvr ng kýhjxt việmeql c đobco i Vienna, kếxhru t quảcpdp bâqgil y giờvkod lạooxn i quênanc n mấqvwe t.
Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t vộitdl i vàbrbd ng nghe.
“Bạooxn n họpsqo c Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t, bao giờvkod bạooxn n sẽegpf tớyggf i?”
Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t hơavre i mang theo vàbrbd i phầevoe n ábzsm y nábzsm y nófpga i mộitdl t tiếxhru ng vớyggf i giábzsm o viênanc n trong đobco iệmeql n thoạooxn i, sau đobco ófpga giọpsqo ng nófpga i cófpga chúmlxd t mơavre hồaaey : “Thầevoe y giao, thậdpnd t xin lỗaaey i, hôbycz m nay em khôbycz ng thểobco qua.”
“Cófpga chuyệmeql n gìqgil sao?” Tiếxhru ng củsaxd a thầevoe y giábzsm o nghe cófpga chúmlxd t làbrbd m khófpga , chỉfpga làbrbd đobco ạooxn i họpsqo c X rấqvwe t íobco t khi cófpga mộitdl t họpsqo c sinh đobco ưsxin ợegpf c chọpsqo n sang Vienna họpsqo c nhạooxn c, cho nênanc n, vẫmlxd n lựaaey a chọpsqo n lùzxkq i mộitdl t bưsxin ớyggf c: “Hôbycz m nay cófpga chuyệmeql n, nhưsxin vậdpnd y ngàbrbd y mai cófpga thểobco khôbycz ng?”
“Khôbycz ng phảcpdp i” Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t híobco t sâqgil u mộitdl t hơavre i, giọpsqo ng nófpga i cófpga chúmlxd t kiênanc n quyếxhru t nófpga i: “Ýtsvr củsaxd a em làbrbd , em khôbycz ng đobco i Vienna nữbrbd a.”
“Cábzsm i gìqgil ? Em khôbycz ng đobco i Vienna nữbrbd a hảcpdp ?” Trong đobco iệmeql n thoạooxn i truyềbrbd n đobco ếxhru n mộitdl t tiếxhru ng ngạooxn c nhiênanc n bédpnd n nhọpsqo n.
Sau khi Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t nófpga i ra, cũobco ng khôbycz ng phảcpdp i làbrbd khẩitdl n trưsxin ơavre ng nhưsxin vậdpnd y, cầevoe m đobco iệmeql n thoạooxn i di đobco ộitdl ng, âqgil m đobco iệmeql u bìqgil nh tĩxntf nh nófpga i: “Đxyeu úmlxd ng, thầevoe y ạooxn , em khôbycz ng đobco i Viena họpsqo c nữbrbd a, em quyếxhru t đobco ịcjua nh ởeyyw lạooxn i thàbrbd nh phốjxfd X.”
“Bạooxn n họpsqo cLătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t, em biếxhru t mìqgil nh đobco ang nófpga i gìqgil khôbycz ng? Bao nhiênanc u ngưsxin ờvkod i tha thiếxhru t ưsxin ớyggf c mơavre chuyệmeql n nàbrbd y, em lạooxn i muốjxfd n từimzn bỏyggf sao? Nếxhru u nhưsxin em cófpga khófpga khătsvr n gìqgil , trưsxin ờvkod ng họpsqo c cófpga thểobco giúmlxd p em giảcpdp i quyếxhru t”
“Thầevoe y, ýhjxt tốjxfd t củsaxd a thầevoe y, em rấqvwe t cảcpdp m ơavre n, nhưsxin ng màbrbd em lạooxn i cófpga chuyệmeql n quan trọpsqo ng hơavre n, nhấqvwe t đobco ịcjua nh phảcpdp i ởeyyw lạooxn i thàbrbd nh phốjxfd X, cho nênanc n, Lãkbei o sưsxin , thậdpnd t xin lỗaaey i, khiếxhru n ngàbrbd i vàbrbd trưsxin ờvkod ng họpsqo c thấqvwe t vọpsqo ng!” Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t châqgil n thàbrbd nh hưsxin ớyggf ng vềbrbd phíobco a trong đobco iệmeql n thoạooxn i nófpga i mộitdl t khiênanc m.
Thầevoe y giábzsm o nghe đobco ưsxin ợegpf c tâqgil m ýhjxt Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t đobco ãkbei quyếxhru t, cũobco ng khôbycz ng thểobco làbrbd m ngưsxin ờvkod i khábzsm c khófpga chịcjua u, liềbrbd n cófpga mấqvwe y phầevoe n thấqvwe t vọpsqo ng cùzxkq ng tiếxhru c nuốjxfd i nófpga i: “Vậdpnd y cũobco ng tốjxfd t, em đobco ãkbei quyếxhru t đobco ịcjua nh nhưsxin vậdpnd y, chúmlxd ng tôbycz i cũobco ng khôbycz ng thểobco nòvrxc i gìqgil đobco ưsxin ợegpf c, hẹaaey n gặkrtl p lạooxn i thôbycz i.”
“Hẹaaey n gặkrtl p lạooxn i!” Cắaaey t đobco ứpebe t cuộitdl c đobco iệmeql n thoạooxn i vớyggf i thầevoe y giábzsm o đobco ạooxn i họpsqo c X, Lătsvr ng Mạooxn t Mạooxn t cong cong hàbrbd ng mi, liềbrbd n gọpsqo i cho kênanc nh giảcpdp i tríobco đobco àbrbd i truyềbrbd n hìqgil nh thàbrbd nh phốjxfd X.
Cẩ
Cuộ
Cô
Lă
Tố
Như
Lă
Lă
Trong lò
Lă
“Bạ
Lă
“Có
“Khô
“Cá
Sau khi Lă
“Bạ
“Thầ
Thầ
“Hẹ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.