Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 816 : Là đi hay ở? (14)

    trước sau   
csxi liềkbgvn giơzoub tay lêtnnzn theo bảfsain nătkjvng, che kíxnetn bụanbmng củwfzua mìogzwnh, nếlbnmu nhưkwxscsxi mang theo đrxexljlaa béilss củwfzua côcsxi rờyhjsi đrxexi, vừzggma đrxexi nătkjvm nătkjvm, nhưkwxs vậcpwey đrxexljlaa béilssxrvwy sẽzggm lớvngvn lêtnnzn ởvngv trong hoàxrvwn cảfsainh khôcsxing cólbnm ba.

“Màxrvwcsxixrvwqimmogzwnh Thâhtahm, đrxexãwtmg tớvngvi tìogzwnh trạxnetng nàxrvwy rồvjkfi sao? Mộcivrt íxnett thứljla, khôcsxing phảfsaii cứljla đrxexi Vienna mớvngvi cólbnm thểtkjv họyhjsc, Mạxnett Mạxnett, cũkbgvng khôcsxing phảfsaii làxrvwcsxii nhấljlat giữsbvbcsxi lạxneti, đrxextkjv cho côcsxi hy sinh, nhưkwxsng trong tìogzwnh yêtnnzu củwfzua côcsxixrvwogzwnh Thâhtahm, vẫaioyn luôcsxin làxrvw anh ấljlay bỏbtfl ra, anh ấljlay cólbnm thểtkjvogzwcsxi hi sinh, vìogzwcsxi đrxexi tìogzwm chếlbnmt, côcsxi thìogzw sao?”

Trong lòpvrwng Lătkjvng Mạxnett Mạxnett, trong lújiskc bấljlat chợpvrwt cólbnm chújiskt đrxexau buồvjkfn.

Trong đrxexwvatu củwfzua côcsxi bởvngvi vìogzw lờyhjsi Cẩhwjym Thu nólbnmi, bấljlat chợpvrwt nghĩbtfl đrxexếlbnmn nhữsbvbng gìogzw giữsbvba côcsxixrvwqimmogzwnh Thâhtahm.

Từzggmng ly từzggmng týqimm, rõvjkf mồvjkfn mộcivrt trưkwxsvngvc mắvizyt, giốjhijng nhưkwxscsxim qua.

csxi nghĩbtfl đrxexếlbnmn Lýqimmogzwnh Thâhtahm cho côcsxiljlam áiduup, nghĩbtfl đrxexếlbnmn đrxexpvrwt đrxexi vong quanh thếlbnm giớvngvi quay MTV, nghĩbtfl đrxexếlbnmn anh vìogzwcsxixrvw đrxexáiduunh trảfsai Giảfsain Thầwvatn Hi, nghĩbtfl đrxexếlbnmn anh ởvngv trêtnnzn nújiski tuyếlbnmt vìogzwcsxi giặyjzet quầwvatn lólbnmt, nghĩbtfl đrxexếlbnmn ôcsxing cốjhijcsxi qua đrxexyhjsi anh làxrvwm bạxnetn, nghĩbtfl đrxexếlbnmn côcsxi gặyjzep phảfsaii hai lầwvatn nguy hiểtkjvm tớvngvi táiduunh mạxnetng trưkwxsvngvc, Lýqimmogzwnh Thâhtahm xảfsai thâhtahn cứljlau giújiskp, nghĩbtfl đrxexếlbnmn anh vìogzwcsxixrvw bịrhnottor.

Sắvizyc mặyjzet Lătkjvng Mạxnett Mạxnett, trong lújiskc bấljlat chợpvrwt liềkbgvn trắvizyng bệooamch.

Cẩhwjym Thu nólbnmi đrxexújiskng.

Cho tớvngvi nay, ởvngvcsxixrvwqimmogzwnh Thâhtahm, trong tìogzwnh yêtnnzu đrxexkbgvu làxrvw anh bỏbtfl ra, côcsxi chỉqqcz đrxexang hưkwxsvngvng thụanbm, khi Lýqimmogzwnh Thâhtahm xoay ngưkwxsyhjsi đrxexi mấljlat, giọyhjsng nólbnmi nghẹxzkvn ngàxrvwo nólbnmi, Mạxnett Mạxnett, ta cũkbgvng cho làxrvwcsxi sẽzggm hiểtkjvu cậcpweu ấljlay cũkbgvng thấljlat vọyhjsng, đrxexau lòpvrwng đrxexi, khẳwjbwng đrxexrhnonh cậcpweu ấljlay cảfsaim giáiduuc mìogzwnh cựiduuc khổeiix bỏbtfl ra nhưkwxs vậcpwey, vẫaioyn bùttor khôcsxing đrxexưkwxspvrwc mộcivrt đrxexiềkbgvu mơzoub ưkwxsvngvc củwfzua côcsxi. Màxrvw cậcpweu ấljlay thìogzw sao? Lạxneti vìogzwcsxi, nguyệooamn ýqimm bỏbtflogzwnh, cũkbgvng bảfsaio toàxrvwn giấljlac mộcivrng củwfzua côcsxi cho tớvngvi nay, đrxexkbgvu làxrvwtkjvng Mạxnett Mạxnett côcsxi íxnetch kỷqvou nghĩbtfl, mìogzwnh trong nháiduuy mắvizyt cảfsaim thấljlay bi thưkwxsơzoubng đrxexếlbnmn chếlbnmt tâhtahm, thậcpwet ra thìogzw châhtahn châhtahn chíxnetnh chíxnetnh ngưkwxsyhjsi biếlbnmt đrxexau thưkwxsơzoubng làxrvw cậcpweu ấljlay!

“Mạxnett Mạxnett, mộcivrt ngưkwxsyhjsi phụanbm nữsbvb sốjhijng quang vinh chólbnmi lọyhjsi, sứljlac mạxnetnh tràxrvwn đrxexwvaty, cólbnm xứljlang hay khôcsxing xứljlang vớvngvi ngưkwxsyhjsi đrxexàxrvwn ôcsxing kia, toàxrvwn bộcivr quyếlbnmt đrxexrhnonh bởvngvi ngưkwxsyhjsi đrxexàxrvwn ôcsxing đrxexólbnmlbnm đrxexjhiji tốjhijt vớvngvi côcsxi đrxexưkwxspvrwc khôcsxing! Chỉqqcz cầwvatn Lýqimmogzwnh Thâhtahm yêtnnzu côcsxi, ngưkwxsyhjsi trong thiêtnnzn hạxnetlbnmi côcsxi khôcsxing xứljlang vớvngvi anh ấljlay, vậcpwey thìogzw ngạxneti gìogzw? Đkwxsújiskng, côcsxi cứljla thoảfsaii máiduui nólbnmi, côcsxi khôcsxing xứljlang, nhưkwxsng Lýqimmogzwnh Thâhtahm yêtnnzu chíxnetnh làxrvwcsxi, côcsxi xứljlang hay khôcsxing, Lýqimmogzwnh Thâhtahm vẫaioyn cốjhijogzwnh yêtnnzu côcsxizoubn...côcsxi phảfsaii làxrvwm thếlbnmxrvwo? Vìogzw sao côcsxi chỉqqczogzw áiduunh mắvizyt hoặyjzec lờyhjsi nólbnmi củwfzua bọyhjsn họyhjs, cũkbgvng khôcsxing đrxextkjv ýqimm tớvngvi cảfsaim thụanbm củwfzua ngưkwxsyhjsi côcsxitnnzu?” Cẩhwjym Thu nhìogzwn áiduunh mắvizyt Lătkjvng Mạxnett Mạxnett từzggm từzggmyjzeng hồvjkfng, tiếlbnmp tụanbmc nólbnmi: “Cuộcivrc sốjhijng nhưkwxsxrvwy, nhưkwxs ngưkwxsyhjsi uốjhijng nưkwxsvngvc, lạxnetnh ấljlam tựiduu biếlbnmt.”

Cẩhwjym Thu nghĩbtfl, mìogzwnh nêtnnzn cầwvatn nólbnmi gìogzw đrxexãwtmglbnmi hếlbnmt, còpvrwn lạxneti nêtnnzn làxrvwm nhưkwxs thếlbnmxrvwo, chỉqqczlbnmtkjvng Mạxnett Mạxnett tựiduuogzwnh lựiduua chọyhjsn, nếlbnmu nhưkwxscsxilbnmi nhiềkbgvu nhưkwxs vậcpwey, côcsxiljlay cốjhij ýqimm đrxexi, nhưkwxs vậcpwey, côcsxiiduui nàxrvwy, thậcpwet sựiduu khôcsxing đrxexáiduung giáiduu đrxextkjvqimmogzwnh Thâhtahm yêtnnzu!

Cẩhwjym Thu đrxexljlang lêtnnzn, tạxnetm biệooamt, rờyhjsi đrxexi.

tkjvng Mạxnett Mạxnett ngồvjkfi mộcivrt mìogzwnh ởvngv chỗwjbw đrxexólbnm, trong đrxexwvatu từzggm từzggm trôcsxii giạxnett rấljlat nhiềkbgvu suy nghĩbtfl, côcsxi bấljlat tri bấljlat giáiduuc lạxneti nghĩbtfl tớvngvi đrxexôcsxii vợpvrw chồvjkfng giàxrvw vừzggma đrxexi qua chỗwjbwcsxi, bọyhjsn họyhjs đrxexang vìogzw từzggmng lỗwjbwi củwfzua mìogzwnh màxrvw cảfsaim tháiduun ảfsaio nãwtmgo!

csxi muốjhijn đrxexxnetp lêtnnzn vếlbnmt xe đrxexeiix đrxexólbnm sao?

csxi rờyhjsi đrxexi Lýqimmogzwnh Thâhtahm vui vẻqvou sao? Khôcsxing vui.

Vậcpwey nếlbnmu khôcsxing vui, tạxneti sao còpvrwn muốjhijn rờyhjsi đrxexi?

Nếlbnmu nhưkwxsqimmogzwnh Thâhtahm gặyjzep phảfsaii nguy hiểtkjvm, côcsxilbnm thểtkjvogzw anh đrxexi tìogzwm chếlbnmt sao? Cólbnm thểtkjv.

Nếlbnmu côcsxiogzw anh cólbnm thểtkjv đrxexi chếlbnmt, tạxneti sao khôcsxing thỏbtfla hiệooamp vớvngvi anh mộcivrt lầwvatn?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.