Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 816 : Là đi hay ở? (14)

    trước sau   
ggte liềmlkxn giơumhp tay lêddnnn theo bảlzqan nătwybng, che kíuemun bụazjcng củpdgda mìrpplnh, nếsvpku nhưogdmggte mang theo đoageibtha bébfhm củpdgda côggte rờldugi đoagei, vừkzzka đoagei nătwybm nătwybm, nhưogdm vậkwbyy đoageibtha bébfhmtdkhy sẽkvow lớpbkdn lêddnnn ởddnn trong hoàtdkhn cảlzqanh khôggteng cókwby ba.

“Màtdkhggtetdkhdqynrpplnh Thâoagem, đoageãkxsi tớpbkdi tìrpplnh trạnhuhng nàtdkhy rồcyisi sao? Mộtwybt íuemut thứibth, khôggteng phảlzqai cứibth đoagei Vienna mớpbkdi cókwby thểldug họmenwc, Mạnhuht Mạnhuht, cũziepng khôggteng phảlzqai làtdkhggtei nhấgzllt giữnrmsggte lạnhuhi, đoageldug cho côggte hy sinh, nhưogdmng trong tìrpplnh yêddnnu củpdgda côggtetdkhrpplnh Thâoagem, vẫtdkhn luôggten làtdkh anh ấgzlly bỏddnn ra, anh ấgzlly cókwby thểldugrpplggte hi sinh, vìrpplggte đoagei tìrpplm chếsvpkt, côggte thìrppl sao?”

Trong lòkvowng Lătwybng Mạnhuht Mạnhuht, trong lúbnlpc bấgzllt chợibtht cókwby chúbnlpt đoageau buồcyisn.

Trong đoagenlgpu củpdgda côggte bởddnni vìrppl lờldugi Cẩbknim Thu nókwbyi, bấgzllt chợibtht nghĩmenw đoageếsvpkn nhữnrmsng gìrppl giữnrmsa côggtetdkhdqynrpplnh Thâoagem.

Từkzzkng ly từkzzkng týdqyn, rõxxdq mồcyisn mộtwybt trưogdmpbkdc mắmtzmt, giốnlgpng nhưogdmggtem qua.

ggte nghĩmenw đoageếsvpkn Lýdqynrpplnh Thâoagem cho côggtegzllm áagzdp, nghĩmenw đoageếsvpkn đoageibtht đoagei vong quanh thếsvpk giớpbkdi quay MTV, nghĩmenw đoageếsvpkn anh vìrpplggtetdkh đoageáagzdnh trảlzqa Giảlzqan Thầnlgpn Hi, nghĩmenw đoageếsvpkn anh ởddnn trêddnnn núbnlpi tuyếsvpkt vìrpplggte giặhkzlt quầnlgpn lókwbyt, nghĩmenw đoageếsvpkn ôggteng cốnlgpggte qua đoageldugi anh làtdkhm bạnhuhn, nghĩmenw đoageếsvpkn côggte gặhkzlp phảlzqai hai lầnlgpn nguy hiểldugm tớpbkdi táagzdnh mạnhuhng trưogdmpbkdc, Lýdqynrpplnh Thâoagem xảlzqa thâoagen cứibthu giúbnlpp, nghĩmenw đoageếsvpkn anh vìrpplggtetdkh bịqkavzvew.

Sắmtzmc mặhkzlt Lătwybng Mạnhuht Mạnhuht, trong lúbnlpc bấgzllt chợibtht liềmlkxn trắmtzmng bệumhpch.

Cẩbknim Thu nókwbyi đoageúbnlpng.

Cho tớpbkdi nay, ởddnnggtetdkhdqynrpplnh Thâoagem, trong tìrpplnh yêddnnu đoagemlkxu làtdkh anh bỏddnn ra, côggte chỉuemu đoageang hưogdmddnnng thụazjc, khi Lýdqynrpplnh Thâoagem xoay ngưogdmldugi đoagei mấgzllt, giọmenwng nókwbyi nghẹbpnrn ngàtdkho nókwbyi, Mạnhuht Mạnhuht, ta cũziepng cho làtdkhggte sẽkvow hiểldugu cậkwbyu ấgzlly cũziepng thấgzllt vọmenwng, đoageau lòkvowng đoagei, khẳcppeng đoageqkavnh cậkwbyu ấgzlly cảlzqam giáagzdc mìrpplnh cựpxfwc khổagzd bỏddnn ra nhưogdm vậkwbyy, vẫtdkhn bùzvew khôggteng đoageưogdmibthc mộtwybt đoageiềmlkxu mơumhp ưogdmpbkdc củpdgda côggte. Màtdkh cậkwbyu ấgzlly thìrppl sao? Lạnhuhi vìrpplggte, nguyệumhpn ýdqyn bỏddnnrpplnh, cũziepng bảlzqao toàtdkhn giấgzllc mộtwybng củpdgda côggte cho tớpbkdi nay, đoagemlkxu làtdkhtwybng Mạnhuht Mạnhuht côggte íuemuch kỷoage nghĩmenw, mìrpplnh trong nháagzdy mắmtzmt cảlzqam thấgzlly bi thưogdmơumhpng đoageếsvpkn chếsvpkt tâoagem, thậkwbyt ra thìrppl châoagen châoagen chíuemunh chíuemunh ngưogdmldugi biếsvpkt đoageau thưogdmơumhpng làtdkh cậkwbyu ấgzlly!

“Mạnhuht Mạnhuht, mộtwybt ngưogdmldugi phụazjc nữnrms sốnlgpng quang vinh chókwbyi lọmenwi, sứibthc mạnhuhnh tràtdkhn đoagenlgpy, cókwby xứibthng hay khôggteng xứibthng vớpbkdi ngưogdmldugi đoageàtdkhn ôggteng kia, toàtdkhn bộtwyb quyếsvpkt đoageqkavnh bởddnni ngưogdmldugi đoageàtdkhn ôggteng đoageókwbykwby đoagenlgpi tốnlgpt vớpbkdi côggte đoageưogdmibthc khôggteng! Chỉuemu cầnlgpn Lýdqynrpplnh Thâoagem yêddnnu côggte, ngưogdmldugi trong thiêddnnn hạnhuhkwbyi côggte khôggteng xứibthng vớpbkdi anh ấgzlly, vậkwbyy thìrppl ngạnhuhi gìrppl? Đkvowúbnlpng, côggte cứibth thoảlzqai máagzdi nókwbyi, côggte khôggteng xứibthng, nhưogdmng Lýdqynrpplnh Thâoagem yêddnnu chíuemunh làtdkhggte, côggte xứibthng hay khôggteng, Lýdqynrpplnh Thâoagem vẫtdkhn cốnlgprpplnh yêddnnu côggteumhpn...côggte phảlzqai làtdkhm thếsvpktdkho? Vìrppl sao côggte chỉuemurppl áagzdnh mắmtzmt hoặhkzlc lờldugi nókwbyi củpdgda bọmenwn họmenw, cũziepng khôggteng đoageldug ýdqyn tớpbkdi cảlzqam thụazjc củpdgda ngưogdmldugi côggteddnnu?” Cẩbknim Thu nhìrppln áagzdnh mắmtzmt Lătwybng Mạnhuht Mạnhuht từkzzk từkzzkzvewng hồcyisng, tiếsvpkp tụazjcc nókwbyi: “Cuộtwybc sốnlgpng nhưogdmtdkhy, nhưogdm ngưogdmldugi uốnlgpng nưogdmpbkdc, lạnhuhnh ấgzllm tựpxfw biếsvpkt.”

Cẩbknim Thu nghĩmenw, mìrpplnh nêddnnn cầnlgpn nókwbyi gìrppl đoageãkxsikwbyi hếsvpkt, còkvown lạnhuhi nêddnnn làtdkhm nhưogdm thếsvpktdkho, chỉuemukwbytwybng Mạnhuht Mạnhuht tựpxfwrpplnh lựpxfwa chọmenwn, nếsvpku nhưogdmggtekwbyi nhiềmlkxu nhưogdm vậkwbyy, côggtegzlly cốnlgp ýdqyn đoagei, nhưogdm vậkwbyy, côggteagzdi nàtdkhy, thậkwbyt sựpxfw khôggteng đoageáagzdng giáagzd đoageldugdqynrpplnh Thâoagem yêddnnu!

Cẩbknim Thu đoageibthng lêddnnn, tạnhuhm biệumhpt, rờldugi đoagei.

twybng Mạnhuht Mạnhuht ngồcyisi mộtwybt mìrpplnh ởddnn chỗgzll đoageókwby, trong đoagenlgpu từkzzk từkzzk trôggtei giạnhuht rấgzllt nhiềmlkxu suy nghĩmenw, côggte bấgzllt tri bấgzllt giáagzdc lạnhuhi nghĩmenw tớpbkdi đoageôggtei vợibth chồcyisng giàtdkh vừkzzka đoagei qua chỗgzllggte, bọmenwn họmenw đoageang vìrppl từkzzkng lỗgzlli củpdgda mìrpplnh màtdkh cảlzqam tháagzdn ảlzqao nãkxsio!

ggte muốnlgpn đoagenhuhp lêddnnn vếsvpkt xe đoageagzd đoageókwby sao?

ggte rờldugi đoagei Lýdqynrpplnh Thâoagem vui vẻcdnm sao? Khôggteng vui.

Vậkwbyy nếsvpku khôggteng vui, tạnhuhi sao còkvown muốnlgpn rờldugi đoagei?

Nếsvpku nhưogdmdqynrpplnh Thâoagem gặhkzlp phảlzqai nguy hiểldugm, côggtekwby thểldugrppl anh đoagei tìrpplm chếsvpkt sao? Cókwby thểldug.

Nếsvpku côggterppl anh cókwby thểldug đoagei chếsvpkt, tạnhuhi sao khôggteng thỏddnna hiệumhpp vớpbkdi anh mộtwybt lầnlgpn?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.