Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 793 : Cưới em vì yêu, vì yêu anh cưới (11)

    trước sau   
Lụlfbsc Niệcualm Ca mílaikm chặjzsdt môcssoi, giọebuhng nópnfyi lạdpayi hếjgmbt sứuetwc bìpdomnh lặjzsdng, khôcssong chúgrndt gợdnmin sópnfyng: “Đutzsôcssoi giàiacdy kia đtkgoãjxxc bịmfxjcssoi đtkgopdomng tay đtkgopdomng châgrndn, chỉgrnd cầiacdn côcsso đtkgoeo nópnfy, bưmfxjrojec mộpdomt bưmfxjrojec thôcssoi, gópnfyt giàiacdy chắjrjyc chắjrjyn sẽwlck bịmfxjjxxcy.”

Giảlisen Thầiacdn Hi trợdnmin to hai mắjrjyt nhìpdomn chằebuhm chằebuhm Lụlfbsc Niệcualm Ca, đtkgoáiacdy mắjrjyt côcsso ta tràiacdn ngậjrjyp sữiyfsng sờvfga khôcssong thểafzn tin nổtqzpi.

Chuyệcualn đtkgouetwa béfgvu kia vẫcsngn luôcsson khiếjgmbn côcsso ta mộpdomt mựahucc áiacdy náiacdy đtkgoau lòdcgdng, côcsso ta tưmfxjfvying rằebuhng lỗlaiki tạdpayi mìpdomnh khôcssong cẩsgygn thậjrjyn, nhưmfxjng thìpdom ra làiacd tấytgit cảlise mọebuhi chuyệcualn đtkgoytkvu làiacd mộpdomt âgrndm mưmfxju!

Lụlfbsc Niệcualm Ca thấytgiy Giảlisen Thầiacdn Hi dưmfxjvfgang nhưmfxj bịmfxj bấytgit ngờvfga đtkgoếjgmbn kinh hãjxxci, ngưmfxjdnmic lạdpayi tâgrndm tìpdomnh anh ta lạdpayi nhưmfxj bịmfxj đtkgoiềytkvu gìpdom đtkgoópnfylaikch thílaikch, khópnfye môcssoi cong lêakkin, từjpny từjpny nởfvyi nụlfbsmfxjvfgai, khẽwlckgrndi thấytgip đtkgoiacdu, tiếjgmbn lạdpayi gầiacdn khuôcsson mặjzsdt xáiacdm nhưmfxj tro tàiacdn củcqaoa Giảlisen Thầiacdn Hi, rồrffdi lạdpayi ghéfgvuiacdo bêakkin tai củcqaoa côcsso ta, nhẹwonw giọebuhng hỏausoi thăafznm: “Tựahuc tay hạdpayi chếjgmbt đtkgouetwa béfgvu củcqaoa côcsso, chílaiknh làiacd Lụlfbsc Niệcualm Ca tôcssoi đtkgoâgrndy, mộpdomt ngưmfxjvfgai đtkgoàiacdn ôcssong nhưmfxj vậjrjyy, côcsso vẫcsngn sẽwlckakkiu sao?”

Giảlisen Thầiacdn Hi cảlisem thấytgiy tấytgit cảlise mọebuhi chuyệcualn đtkgoytkvu giốqbiqng nhưmfxjiacd mộpdomt cơdtpin áiacdc mộpdomng. Côcsso ta khôcssong ngừjpnyng lặjzsdp đtkgoi lặjzsdp lạdpayi nhắjrjyc nhởfvyi trong lòdcgdng mìpdomnh rằebuhng: Khôcssong thểafzniacdo, tuyệcualt đtkgoqbiqi khôcssong thểafzniacdo! Nhưmfxjng đtkgoau đtkgorojen truyềytkvn đtkgoếjgmbn từjpny đtkgoôcssoi bàiacdn tay đtkgoang nắjrjym chặjzsdt củcqaoa côcsso ta lạdpayi giốqbiqng nhưmfxj muốqbiqn nópnfyi cho côcsso ta biếjgmbt: tấytgit cảlise mọebuhi chuyệcualn nàiacdy đtkgoytkvu làiacd sựahuc thậjrjyt đtkgoang diễsbyyn ra ởfvyi trưmfxjrojec mắjrjyt!

“Tạdpayi sao?” Giọebuhng nópnfyi củcqaoa Giảlisen Thầiacdn Hi run rẩsgygy, nhẹwonw bẫcsngng đtkgoếjgmbn mứuetwc giốqbiqng nhưmfxj khôcssong còdcgdn hồrffdn pháiacdch, theo sau lờvfgai nópnfyi củcqaoa côcsso ta làiacd hai hàiacdng nưmfxjrojec mắjrjyt khôcssong ngừjpnyng rơdtpii xuốqbiqng: “Tạdpayi sao anh phảlisei làiacdm nhưmfxj vậjrjyy?”

Giảlisen Thầiacdn Hi háiacd miệcualng, muốqbiqn cưmfxjvfgai, nhưmfxjng lạdpayi khôcssong thểafzniacdo cưmfxjvfgai đtkgoưmfxjdnmic, côcsso ta đtkgoãjxxc khôcssong còdcgdn cópnfy thểafzn phâgrndn biệcualt rõtkgoiacdng làiacd rốqbiqt cuộpdomc mìpdomnh bịmfxj tổtqzpn thưmfxjơdtping ởfvyi trong lòdcgdng, hay còdcgdn bịmfxj thưmfxjơdtping ởfvyi chỗlaikiacdo nữiyfsa, chỉgrnd cảlisem thấytgiy giốqbiqng nhưmfxj cảlisedtpi thểafzn đtkgoang bịmfxjiacdnh hạdpay, toàiacdn thâgrndn đtkgoytkvu đtkgoau đtkgorojen khôcssong thoảlisei máiacdi: “Đutzsópnfyqkggng làiacd đtkgouetwa béfgvu củcqaoa anh cơdtpiiacd? Tạdpayi sao anh lạdpayi phảlisei làiacdm nhưmfxj vậjrjyy?”

“Dùnfjfcssoi cópnfyiacdm sai nhiềytkvu chuyệcualn hơdtpin nữiyfsa, anh muốqbiqn hàiacdnh hạdpaycssoi nhưmfxj thếjgmbiacdo thìpdom cứuetwiacdm nhưmfxj thếjgmb đtkgoópnfy... tôcssoi sẽwlck khôcssong oáiacdn hậjrjyn dùnfjf chỉgrndiacd mộpdomt câgrndu, tôcssoi hoàiacdn toàiacdn cam tâgrndm tìpdomnh nguyệcualn, nhưmfxjng màiacd, tạdpayi sao anh lạdpayi cópnfy thểafzn hạdpayi chếjgmbt đtkgouetwa béfgvu củcqaoa chúgrndng ta?”

“Anh cópnfy biếjgmbt hay khôcssong, lúgrndc tôcssoi đtkgoi kháiacdm thai, ảlisenh chụlfbsp siêakkiu âgrndm củcqaoa đtkgouetwa béfgvu... nópnfy đtkgoãjxxc thàiacdnh hìpdomnh rồrffdi...” Giảlisen Thầiacdn Hi cópnfy chúgrndt hỗlaikn loạdpayn khôcssong ngừjpnyng lắjrjyc đtkgoiacdu, cốqbiq gắjrjyng cỡlfikiacdo cũqkggng khôcssong thểafznpnfyi ra đtkgoưmfxjdnmic mộpdomt câgrndu hoàiacdn chỉgrndnh mộpdomt cáiacdch trôcssoi chảlisey. Hiệcualn giờvfga, cổtqzp họebuhng củcqaoa côcsso ta giốqbiqng nhưmfxj đtkgoang bịmfxj mộpdomt cáiacdi gìpdom đtkgoópnfy nghẹwonwn lạdpayi, khópnfy chịmfxju đtkgoếjgmbn mứuetwc khôcssong cáiacdch nàiacdo hôcsso hấytgip: “Đutzsópnfyqkggng làiacd mộpdomt sinh mạdpayng, tạdpayi sao anh cópnfy thểafzn...”

“Thếjgmbiacdo? Oáiacdn tráiacdch tôcssoi rồrffdi hảlise?” Giọebuhng nópnfyi củcqaoa Lụlfbsc Niệcualm Ca lạdpayi vang lêakkin.

Giảlisen Thầiacdn Hi ngẩsgygng đtkgoiacdu, nhìpdomn ngưmfxjvfgai đtkgoàiacdn ôcssong áiacdo mũqkgg chỉgrndnh tềytkv, nụlfbsmfxjvfgai rựahucc rỡlfik trưmfxjrojec mặjzsdt, quảlise thựahucc làiacd châgrndm chọebuhc cựahucc kỳmfxj!

Mớrojei mộpdomt giâgrndy trưmfxjrojec, côcsso ta vẫcsngn còdcgdn tâgrndm cam tìpdomnh nguyệcualn nópnfyi vớrojei anh ta rằebuhng chỉgrnd cầiacdn làiacd anh cho em, dùnfjfiacd bấytgit kìpdom đtkgoiềytkvu gìpdom em cũqkggng nhậjrjyn, vĩagwvnh viễsbyyn em cũqkggng sẽwlck khôcssong oáiacdn hậjrjyn.

Thếjgmb nhưmfxjng chỉgrnd mộpdomt giâgrndy sau, côcsso ta lạdpayi cảlisem thấytgiy ngưmfxjvfgai đtkgoàiacdn ôcssong nàiacdy, cựahucc kỳmfxj kinh khủcqaong, cựahucc kỳmfxj đtkgoáiacdng sợdnmi!

Uổtqzpng côcssong côcsso ta thôcssong minh cảlise đtkgovfgai nhưmfxj thếjgmb, dùnfjfng hếjgmbt mọebuhi tâgrndm kếjgmbiacdnh khoéfgvugrndm kếjgmbiacdn nhẫcsngn nhưmfxj thếjgmb, nhưmfxjng cuốqbiqi cùnfjfng lạdpayi chỉgrnd thua trong tay mộpdomt mìpdomnh ngưmfxjvfgai đtkgoàiacdn ôcssong đtkgopdomc áiacdc Lụlfbsc Niệcualm Ca nàiacdy!

csso ta cópnfy thểafzn bỏauso mặjzsdc khôcssong hềytkv quan tâgrndm đtkgoếjgmbn tấytgit cảlise mọebuhi chuyệcualn, khôcssong chúgrndt do dựahuc vứuetwt bỏauso hếjgmbt mọebuhi chuyệcualn, duy chỉgrndpnfy Lụlfbsc Niệcualm Ca, côcsso ta lạdpayi liềytkvu mạdpayng giữiyfs chặjzsdt. Cho đtkgoếjgmbn ngàiacdy hôcssom nay nhìpdomn lạdpayi, nhữiyfsng chuyệcualn ấytgiy đtkgopdomt nhiêakkin lạdpayi trởfvyiakkin hếjgmbt sứuetwc buồrffdn cưmfxjvfgai vàiacdpnfyt xa! Lụlfbsc Niệcualm Ca đtkgoqbiqi xửwhak vớrojei côcsso ta nhưmfxj thếjgmbiacdo chứuetw? Khôcssong mộpdomt chúgrndt do dựahuc, khôcssong mộpdomt cáiacdi nhăafznn mi nhílaiku màiacdy, anh ta liềytkvn cópnfy thểafzn giếjgmbt chếjgmbt đtkgouetwa con củcqaoa hai bọebuhn họebuh.

Giảlisen Thầiacdn Hi cópnfy cảlisem giáiacdc dưmfxjvfgang nhưmfxjpdomnh sắjrjyp khôcssong thểafzn đtkgouetwng vữiyfsng đtkgoưmfxjdnmic nữiyfsa rồrffdi, côcsso nhìpdomn chằebuhm chằebuhm Lụlfbsc Niệcualm Ca mộpdomt hồrffdi lâgrndu nhưmfxjng lạdpayi khôcssong biếjgmbt nêakkin nópnfyi cáiacdi gìpdom, từjpny đtkgoiacdu đtkgoếjgmbn cuốqbiqi anh ta cứuetw khôcssong thưmfxjơdtping côcsso ta mộpdomt chúgrndt nàiacdo nhưmfxj vậjrjyy sao?

Ngưmfxjdnmic lạdpayi Lụlfbsc Niệcualm Ca lạdpayi từjpny từjpny mởfvyi lớrojen hai mắjrjyt, sau đtkgoópnfy quay đtkgoiacdu, kéfgvuo cửwhaka xe ra, ngồrffdi xuốqbiqng, khôcssong coi ai ra gìpdomiacd nổtqzpiacdy, chuẩsgygn bịmfxjiacdi xe rờvfgai đtkgoi, rồrffdi đtkgopdomt nhiêakkin cửwhaka sổtqzp xe hạdpay xuốqbiqng, khuôcsson mặjzsdt tuấytgin túgrnd củcqaoa Lụlfbsc Niệcualm Ca lộpdom ra, anh nhìpdomn Giảlisen Thầiacdn Hi, nhàiacdn nhạdpayt mởfvyi miệcualng, nópnfyi: “Giờvfga đtkgoâgrndy côcssoqkggng đtkgoãjxxc biếjgmbt cáiacdi cảlisem giáiacdc bịmfxj chílaiknh ngưmfxjvfgai màiacdpdomnh quan tâgrndm phảlisen bộpdomi vàiacdjxxcm hạdpayi làiacdiacdi cáiacdi cảlisem giáiacdc nhưmfxj thếjgmbiacdo rồrffdi sao? Ban đtkgoiacdu côcssoytgiy cũqkggng đtkgoãjxxc cảlisem thấytgiy nhưmfxj vậjrjyy đtkgoytgiy!”

Sau đtkgoópnfy, anh ta liềytkvn hung hăafznng sậjrjyp cửwhaka cửwhaka, láiacdi xe rờvfgai đtkgoi mấytgit khôcssong thấytgiy gìpdom nữiyfsa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.