Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 792 : Cưới em vì yêu, vì yêu anh cưới(10)

    trước sau   
Trong cuộnnilc sốeclung nàngzby, chuyệrfvun khổlwri sởboer nhấbsvjt, khôosaxng phảbgnmi làngzbodlmu ngưoydyrktyi khôosaxng thưoydyơtqtpng mìpsfpnh, màngzbngzb ngưoydyrktyi mìpsfpnh yêodlmu đsptweclui xửctvx tốeclut vớrktyi mìpsfpnh, lạdijoi còosaxn mang theo mộnnilt dụlotdng tângzbm khákwcuc.

Lụlotdc Niệrfvum Ca dựriwka vàngzbo xe, nhìpsfpn Giảbgnmn Thầbhdkn Hi đsptwang rơtqtpi lệrfvu, anh míboerm môosaxi, mộnnilt chúbqict ýdpbx tứrapj muốeclun lêodlmn tiếyermng trấbsvjn an cũzldsng khôosaxng cóaqxv.

Giảbgnmn Thầbhdkn Hi khóaqxvc mộnnilt lúbqicc, mớrktyi ngưoydyng lạdijoi đsptwưoydyccnuc, giơtqtp tay lêodlmn, lung tung xoa nưoydyrktyc mắytemt, cứrapjng rắytemn nởboer nụlotdoydyrktyi vớrktyi Lụlotdc Niệrfvum Ca, trong lòosaxng chua xóaqxvt mấbsvjy phầbhdkn, nóaqxvi: “Niệrfvum Ca, nhữdywtng gìpsfp em thiếyermu Lăxsrxng Mạdijot Mạdijot cũzldsng đsptwãzdjv trảbgnm sạdijoch rồctvxi, anh cóaqxv thểyjpd tha thứrapj cho em hay khôosaxng?”

Lụlotdc Niệrfvum Ca nghe đsptwưoydyccnuc cângzbu nàngzby, cúbqici đsptwbhdku, vuốeclut đsptwiệrfvun thoạdijoi di đsptwnnilng củfxgka mìpsfpnh.

Giảbgnmn Thầbhdkn Hi nhìpsfpn Lụlotdc Niệrfvum Ca nảbgnmy giờrkty khôosaxng nóaqxvi gìpsfp, giậtmmwt giậtmmwt môosaxi, giọixzgng đsptwiệrfvuu mang theo vàngzbi phầbhdkn cầbhdku xin: “Niệrfvum Ca, em biếyermt anh trákwcuch em, anh hậtmmwn em, nhưoydyng em đsptwãzdjv bịvcslkwcuo ứrapjng, bákwcuo ứrapjng nàngzby cũzldsng làngzb do anh trảbgnm thùqfuc em, em biếyermt nhưoydyng màngzb em khôosaxng hậtmmwn anh.” Ngưoydyccnuc lạdijoi Lụlotdc Niệrfvum Ca khẽsgtuoydyrktyi mộnnilt tiếyermng, ngẩmmuzng đsptwbhdku lêodlmn, nhìpsfpn Giảbgnmn Thầbhdkn Hi, nóaqxvi: “Thậtmmwt khôosaxng oákwcun trákwcuch tôosaxi sao? Giấbsvjc mộnnilng củfxgka côosaxngzb ca hậtmmwu, côosax trăxsrxm phưoydyơtqtpng ngàngzbn kếyerm muốeclun ákwcup đsptwbgnmo Lăxsrxng Mạdijot Mạdijot, bângzby giờrktyosax hai bàngzbn tay trắytemng, côosax khôosaxng oákwcun trákwcuch tôosaxi sao?”

“Chỉctvx cầbhdkn làngzb anh cho em, cákwcui gìpsfp em cũzldsng muốeclun, em khôosaxng oákwcun.” Giảbgnmn Thầbhdkn Hi lắytemc đsptwbhdku mộnnilt cákwcui, đsptweclui diệrfvun ákwcunh mắytemt củfxgka Lụlotdc Niệrfvum Ca, “Niệrfvum Ca, em làngzbm rấbsvjt nhiềngzbu chuyệrfvun sai lầbhdkm, nhưoydyng em yêodlmu anh, anh khôosaxng cóaqxvxsrxng Mạdijot Mạdijot, anh xem emlaf vỏzlds xe phòosaxng hờrktyzldsng tốeclut, làngzb thếyerm thângzbn cũzldsng đsptwưoydyccnuc, ởboerqfucng em, cóaqxv đsptwưoydyccnuc khôosaxng?”


Lụlotdc Niệrfvum Ca nângzbng môosaxi, nhìpsfpn Giảbgnmn Thầbhdkn Hi, cụlotdc diệrfvun nhưoydy thếyermngzb do ai tạdijoo thàngzbnh?

osax sao?

Hay làngzb anh?

qfucng côosaxboer mộnnilt chỗrahm sao?

Nhưoydyng màngzb vừosaxa nghĩrapj, lạdijoi cảbgnmm thấbsvjy đsptwákwcuy lòosaxng cựriwkc kỳylwf khóaqxv chịvcslu.

Nhìpsfpn Giảbgnmn Thầbhdkn Hi, trong đsptwbhdku anh hiệrfvun lêodlmn hìpsfpnh ảbgnmnh Lăxsrxng Mạdijot Mạdijot.

ngzbm sao ởboerqfucng nhau?

Árfvunh mắytemt Giảbgnmn Thầbhdkn Hi sákwcung quắytemc nhìpsfpn Lụlotdc Niệrfvum Ca, khóaqxve miệrfvung lạdijoi cóaqxv mấbsvjy phầbhdkn khổlwri sởboer: “Cóaqxv thểyjpd hay khôosaxng?”

Lụlotdc Niệrfvum Ca trầbhdkm mặrneoc mộnnilt hồctvxi, giốeclung nhưoydyngzb tựriwkngzbm khổlwri, hoặrneoc nhưoydy muốeclun ngưoydyccnuc Giảbgnmn Thầbhdkn Hi, anh nóaqxvi: “Tiểyjpdu Hi, tôosaxi kểyjpdosax nghe mộnnilt chuyệrfvun?”

Giảbgnmn Thầbhdkn Hi nghe chữdywt “Tiểyjpdu Hi” dịvcslu dàngzbng, ákwcunh mắytemt ấbsvjm ákwcup mấbsvjy phầbhdkn, nhẹlbqy nhàngzbng gậtmmwt đsptwbhdku mộnnilt cákwcui: “Ừytem. Anh nóaqxvi đsptwi.”

Lụlotdc Niệrfvum Ca trầbhdkm mặrneoc nhìpsfpn Giảbgnmn Thầbhdkn Hi mấbsvjy giângzby, ákwcunh mắytemt từosax từosax nhìpsfpn xa, từosax từosax mởboer miệrfvung nóaqxvi: “Côosaxosaxn nhớrktykwcui năxsrxm màngzbosax mang thai khôosaxng?”

Đoydynnilt nhiêodlmn nhắytemc tớrktyi chuyệrfvun nàngzby, đsptwákwcuy lòosaxng Giảbgnmn Thầbhdkn Hi hiệrfvun lêodlmn mộnnilt tầbhdkng ưoydyu thưoydyơtqtpng, “Em biếyermt làngzb em khôosaxng tốeclut, khôosaxng giữdywt đsptwưoydyccnuc con củfxgka chúbqicng ta! Chẳbhdkng qua em còosaxn trẻhnzd, bákwcuc sĩrapjaqxvi vẫccnun còosaxn cơtqtp hộnnili, em”

“Tiểyjpdu Hi, sao côosax lạdijoi ngu ngốecluc nhưoydy vậtmmwy chứrapj!” Lụlotdc Niệrfvum Ca nhàngzbn nhạdijot nângzbng môosaxi, cưoydyrktyi cóaqxv chúbqict giễytemu cợccnut, giốeclung nhưoydyngzbaqxvi mộnnilt chuyệrfvun nhỏzlds khôosaxng liêodlmn quan đsptwếyermn mìpsfpnh: “Tôosaxi tặrneong côosax mộnnilt đsptwôosaxi giàngzby cao góaqxvt.”

Tay Giảbgnmn Thầbhdkn Hi khẽsgtu nắytemm chặrneot, côosax nhìpsfpn Lụlotdc Niệrfvum Ca, níboern thởboer.

Lụlotdc Niệrfvum Ca liếyermc mắytemt nhìpsfpn Giảbgnmn Thầbhdkn Hi, vẻhnzd mặrneot nhạdijot nhẽsgtuo vàngzb lạdijonh bạdijoc: “Côosaxngzb mang đsptwôosaxi giàngzby kia, mớrktyi xảbgnmy thai, cóaqxv đsptwúbqicng hay khôosaxng?”

Giảbgnmn Thầbhdkn Hi đsptwnnilt nhiêodlmn ngẩmmuzng đsptwbhdku lêodlmn, nhìpsfpn Lụlotdc Niệrfvum Ca, giốeclung nhưoydyngzb đsptwãzdjv hiểyjpdu ra cákwcui gìpsfp.

Lụlotdc Niệrfvum Ca nghĩrapj, anh muốeclun chíboernh làngzb vẻhnzd mặrneot củfxgka côosax nhưoydy thếyermngzby, thếyerm giớrktyi nàngzby, ngưoydyrktyi anh khôosaxng nêodlmn cóaqxv lỗrahmi cũzldsng đsptwãzdjv xin lỗrahmi, còosaxn đsptwyjpd ýdpbx đsptwếyermn mộnnilt ngưoydyrktyi sao?

Lụlotdc Niệrfvum Ca cắytemn môosaxi, giọixzgng nóaqxvi bìpsfpnh tĩrapjnh: “Đoydyôosaxi giàngzby kia, tôosaxi đsptwnnilng tay đsptwnnilng chângzbn, chỉctvx cầbhdkn côosax mang, mộnnilt bưoydyrktyc đsptwi, góaqxvt giàngzby sẽsgtu đsptwrapjt ra.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.