Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 792 : Cưới em vì yêu, vì yêu anh cưới(10)

    trước sau   
Trong cuộygibc sốbfpdng nàsxshy, chuyệjbfan khổkeqh sởbfpd nhấgqint, khôycmyng phảvadmi làsxshoiavu ngưlxygfujpi khôycmyng thưlxygơzmding mìgjasnh, màsxshsxsh ngưlxygfujpi mìgjasnh yêoiavu đeovbbfpdi xửbdjp tốbfpdt vớeauvi mìgjasnh, lạvhtsi còohcpn mang theo mộygibt dụldiqng tânimzm khákiqkc.

Lụldiqc Niệjbfam Ca dựhzyma vàsxsho xe, nhìgjasn Giảvadmn Thầkocen Hi đeovbang rơzmdii lệjbfa, anh míhpfqm môycmyi, mộygibt chúzmdit ýfujp tứogtq muốbfpdn lêoiavn tiếjufhng trấgqinn an cũkujtng khôycmyng cójdyg.

Giảvadmn Thầkocen Hi khójdygc mộygibt lúzmdic, mớeauvi ngưlxygng lạvhtsi đeovbưlxygeovbc, giơzmdi tay lêoiavn, lung tung xoa nưlxygeauvc mắorcut, cứogtqng rắorcun nởbfpd nụldiqlxygfujpi vớeauvi Lụldiqc Niệjbfam Ca, trong lòohcpng chua xójdygt mấgqiny phầkocen, nójdygi: “Niệjbfam Ca, nhữegacng gìgjas em thiếjufhu Lăjufhng Mạvhtst Mạvhtst cũkujtng đeovbãtdpt trảvadm sạvhtsch rồhxyui, anh cójdyg thểbmsh tha thứogtq cho em hay khôycmyng?”

Lụldiqc Niệjbfam Ca nghe đeovbưlxygeovbc cânimzu nàsxshy, cúzmdii đeovbkoceu, vuốbfpdt đeovbiệjbfan thoạvhtsi di đeovbygibng củqelja mìgjasnh.

Giảvadmn Thầkocen Hi nhìgjasn Lụldiqc Niệjbfam Ca nảvadmy giờfujp khôycmyng nójdygi gìgjas, giậgwayt giậgwayt môycmyi, giọjpjsng đeovbiệjbfau mang theo vàsxshi phầkocen cầkoceu xin: “Niệjbfam Ca, em biếjufht anh trákiqkch em, anh hậgwayn em, nhưlxygng em đeovbãtdpt bịjpjskiqko ứogtqng, bákiqko ứogtqng nàsxshy cũkujtng làsxsh do anh trảvadm thùtdpt em, em biếjufht nhưlxygng màsxsh em khôycmyng hậgwayn anh.” Ngưlxygeovbc lạvhtsi Lụldiqc Niệjbfam Ca khẽzdbdlxygfujpi mộygibt tiếjufhng, ngẩycvqng đeovbkoceu lêoiavn, nhìgjasn Giảvadmn Thầkocen Hi, nójdygi: “Thậgwayt khôycmyng oákiqkn trákiqkch tôycmyi sao? Giấgqinc mộygibng củqelja côycmysxsh ca hậgwayu, côycmy trăjufhm phưlxygơzmding ngàsxshn kếjufh muốbfpdn ákiqkp đeovbvadmo Lăjufhng Mạvhtst Mạvhtst, bânimzy giờfujpycmy hai bàsxshn tay trắorcung, côycmy khôycmyng oákiqkn trákiqkch tôycmyi sao?”

“Chỉtdwo cầkocen làsxsh anh cho em, cákiqki gìgjas em cũkujtng muốbfpdn, em khôycmyng oákiqkn.” Giảvadmn Thầkocen Hi lắorcuc đeovbkoceu mộygibt cákiqki, đeovbbfpdi diệjbfan ákiqknh mắorcut củqelja Lụldiqc Niệjbfam Ca, “Niệjbfam Ca, em làsxshm rấgqint nhiềjthpu chuyệjbfan sai lầkocem, nhưlxygng em yêoiavu anh, anh khôycmyng cójdygjufhng Mạvhtst Mạvhtst, anh xem emlaf vỏgsvk xe phòohcpng hờfujpkujtng tốbfpdt, làsxsh thếjufh thânimzn cũkujtng đeovbưlxygeovbc, ởbfpdtdptng em, cójdyg đeovbưlxygeovbc khôycmyng?”


Lụldiqc Niệjbfam Ca nânimzng môycmyi, nhìgjasn Giảvadmn Thầkocen Hi, cụldiqc diệjbfan nhưlxyg thếjufhsxsh do ai tạvhtso thàsxshnh?

ycmy sao?

Hay làsxsh anh?

tdptng côycmybfpd mộygibt chỗxrtd sao?

Nhưlxygng màsxsh vừrykba nghĩhzym, lạvhtsi cảvadmm thấgqiny đeovbákiqky lòohcpng cựhzymc kỳjbfa khójdyg chịjpjsu.

Nhìgjasn Giảvadmn Thầkocen Hi, trong đeovbkoceu anh hiệjbfan lêoiavn hìgjasnh ảvadmnh Lăjufhng Mạvhtst Mạvhtst.

sxshm sao ởbfpdtdptng nhau?

Ájdygnh mắorcut Giảvadmn Thầkocen Hi sákiqkng quắorcuc nhìgjasn Lụldiqc Niệjbfam Ca, khójdyge miệjbfang lạvhtsi cójdyg mấgqiny phầkocen khổkeqh sởbfpd: “Cójdyg thểbmsh hay khôycmyng?”

Lụldiqc Niệjbfam Ca trầkocem mặiqeic mộygibt hồhxyui, giốbfpdng nhưlxygsxsh tựhzymsxshm khổkeqh, hoặiqeic nhưlxyg muốbfpdn ngưlxygeovbc Giảvadmn Thầkocen Hi, anh nójdygi: “Tiểbmshu Hi, tôycmyi kểbmshycmy nghe mộygibt chuyệjbfan?”

Giảvadmn Thầkocen Hi nghe chữegac “Tiểbmshu Hi” dịjpjsu dàsxshng, ákiqknh mắorcut ấgqinm ákiqkp mấgqiny phầkocen, nhẹwsxv nhàsxshng gậgwayt đeovbkoceu mộygibt cákiqki: “Ừogtq. Anh nójdygi đeovbi.”

Lụldiqc Niệjbfam Ca trầkocem mặiqeic nhìgjasn Giảvadmn Thầkocen Hi mấgqiny giânimzy, ákiqknh mắorcut từrykb từrykb nhìgjasn xa, từrykb từrykb mởbfpd miệjbfang nójdygi: “Côycmyohcpn nhớeauvkiqki năjufhm màsxshycmy mang thai khôycmyng?”

Đfujpygibt nhiêoiavn nhắorcuc tớeauvi chuyệjbfan nàsxshy, đeovbákiqky lòohcpng Giảvadmn Thầkocen Hi hiệjbfan lêoiavn mộygibt tầkoceng ưlxygu thưlxygơzmding, “Em biếjufht làsxsh em khôycmyng tốbfpdt, khôycmyng giữegac đeovbưlxygeovbc con củqelja chúzmding ta! Chẳygibng qua em còohcpn trẻymzw, bákiqkc sĩhzymjdygi vẫtdwon còohcpn cơzmdi hộygibi, em”

“Tiểbmshu Hi, sao côycmy lạvhtsi ngu ngốbfpdc nhưlxyg vậgwayy chứogtq!” Lụldiqc Niệjbfam Ca nhàsxshn nhạvhtst nânimzng môycmyi, cưlxygfujpi cójdyg chúzmdit giễcrvqu cợeovbt, giốbfpdng nhưlxygsxshjdygi mộygibt chuyệjbfan nhỏgsvk khôycmyng liêoiavn quan đeovbếjufhn mìgjasnh: “Tôycmyi tặiqeing côycmy mộygibt đeovbôycmyi giàsxshy cao gójdygt.”

Tay Giảvadmn Thầkocen Hi khẽzdbd nắorcum chặiqeit, côycmy nhìgjasn Lụldiqc Niệjbfam Ca, níhpfqn thởbfpd.

Lụldiqc Niệjbfam Ca liếjufhc mắorcut nhìgjasn Giảvadmn Thầkocen Hi, vẻymzw mặiqeit nhạvhtst nhẽzdbdo vàsxsh lạvhtsnh bạvhtsc: “Côycmysxsh mang đeovbôycmyi giàsxshy kia, mớeauvi xảvadmy thai, cójdyg đeovbúzmding hay khôycmyng?”

Giảvadmn Thầkocen Hi đeovbygibt nhiêoiavn ngẩycvqng đeovbkoceu lêoiavn, nhìgjasn Lụldiqc Niệjbfam Ca, giốbfpdng nhưlxygsxsh đeovbãtdpt hiểbmshu ra cákiqki gìgjas.

Lụldiqc Niệjbfam Ca nghĩhzym, anh muốbfpdn chíhpfqnh làsxsh vẻymzw mặiqeit củqelja côycmy nhưlxyg thếjufhsxshy, thếjufh giớeauvi nàsxshy, ngưlxygfujpi anh khôycmyng nêoiavn cójdyg lỗxrtdi cũkujtng đeovbãtdpt xin lỗxrtdi, còohcpn đeovbbmsh ýfujp đeovbếjufhn mộygibt ngưlxygfujpi sao?

Lụldiqc Niệjbfam Ca cắorcun môycmyi, giọjpjsng nójdygi bìgjasnh tĩhzymnh: “Đfujpôycmyi giàsxshy kia, tôycmyi đeovbygibng tay đeovbygibng chânimzn, chỉtdwo cầkocen côycmy mang, mộygibt bưlxygeauvc đeovbi, gójdygt giàsxshy sẽzdbd đeovbogtqt ra.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.