Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 577 : Huỷ hoại trường học

    trước sau   
“Anh, cáyvivi nàjpviy khôfceqng đjpviáyvivnh lộjeein chứjzqp?”

Mặjeeit trêhpimn viếcycht “đjpviccqung chíondw Triệxllzu An An”, thậlmcyt sựstlvjpvi Triệxllzu An An côfceq hảxllz?

Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn thảxllzn nhiêhpimn liếcychc mắstlvt nhìpekcn côfceq mộjeeit cáyvivi, bófceqp náyvivt chúwhnrt may mắstlvn cuốkmoli cùssxdng củnqxta côfceq: “Đebalúwhnrng vậlmcyy, chíondwnh làjpvi em.”

Anh họrmadhpimu dấeuflu, tròoenj đjpviùssxda củnqxta anh, cófceq phảxllzi cófceqlggri lớhhpon rồccqui khôfceqng!

Chíondwnh mìpekcnh cófceq mấeufly vârbmen lưcychddgzng, bảxllzn thârbmen côfceqoenjn khôfceqng rõfvgojpving sao?

jpvim giáyvivo viêhpimn tiếcychng Anh thìpekcoenjn cófceq thểbooi miễdmsbn cưcychoenjng, dùssxd sao thìpekc tiếcychng Anh củnqxta côfceqrmadng tốkmolt, nhưcychng màjpvijpvim hiệxllzu trưcychcychng? Côfceq khôfceqng làjpvim chuyệxllzn lớhhpon nhưcych vậlmcyy đjpviârbmeu!


“Cáyvivi kia... Anh, em biếcycht anh tốkmolt vớhhpoi em, đjpviau lòoenjng em, sợddgz em lạvwbfi bịzjut hiệxllzu trưcychcychng đjpviuổeiygi, cho nêhpimn cho em làjpvim hiệxllzu trưcychcychng, nhưcychng màjpvi em đjpviârbmeu cófceqjpvii nhưcych vậlmcyy, anh nhanh đjpvieiygi chứjzqpc vịzjut cho em đjpvii, em cảxllzm thấeufly hứjzqpng thúwhnr vớhhpoi chứjzqpc vịzjut giáyvivo viêhpimn đjpviófceq.”

“Ngàjpviy mai khôfceqng nêhpimn đjpviếcychn muộjeein, nhậlmcym chứjzqpc hiệxllzu trưcychcychng thìpekc phảxllzi pháyvivt biểbooiu, đjpviêhpimm nay em chuẩbooin bịzjut đjpvii, toàjpvin bộjeei giáyvivo viêhpimn vàjpvi họrmadc sinh đjpvidkqnu thấeufly, nếcychu em khôfceqng muốkmoln mấeuflt mặjeeit thìpekcjpvim cho đjpviúwhnrng, đjpviếcychn lúwhnrc làjpvim sai thìpekc đjpviyffrng nófceqi mìpekcnh làjpvi em họrmad anh làjpvi đjpviưcychddgzc.”

Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn nófceqi xong liềdkqnn đjpvijzqpng lêhpimn, cầdqfbm cặjeeip da củnqxta mìpekcnh đjpvii ra ngoàjpvii.

“Hai ngưcychgcfxi tròoenj chuyệxllzn đjpvii, chờgcfx hai ngưcychgcfxi nófceqi chuyệxllzn xong rồccqui thìpekc anh sẽbooijpvin chuyệxllzn vớhhpoi thịzjut trưcychcychng Du, nếcychu dáyvivm trốkmoln, chắstlvc em rõfvgopekcnh sẽbooi nhậlmcyn lấeufly hậlmcyu quảxllzpekc rồccqui.”

Triệxllzu An An hébieg ra biểbooiu tìpekcnh đjpviau khổeiyg, xem mắstlvt vớhhpoi thịzjut trưcychcychng Mặjeeic, cũrmadng làjpvi chuyệxllzn nhỏidae, bởcychi vìpekc chỉfceqjpvi xem mắstlvt, đjpviârbmeu thểbooi kếcycht hôfceqn liềdkqnn, sau nàjpviy côfceqfceq thểbooifceqi vớhhpoi bàjpvi ngoạvwbfi, ngưcychgcfxi đjpviàjpvin ôfceqng nàjpviy khôfceqng thíondwch hợddgzp, còoenjn cófceq thểbooi từyffr chốkmoli đjpviưcychddgzc.

Nhưcychng chuyệxllzn làjpvim côfceq khủnqxtng hoảxllzng chíondwnh làjpvi chuyệxllzn đjpviếcychn X đjpvivwbfi!

fceqng văzqasn đjpviãkjor đjpviưcychddgzc truyềdkqnn đjpvii, côfceq muốkmoln chạvwbfy cũrmadng khôfceqng đjpviưcychddgzc!

Trưcychhhpoc kia, côfceq cảxllzm thấeufly cófceq đjpviưcychddgzc mộjeeit ngưcychgcfxi anh họrmad thủnqxt đjpvioạvwbfn đjpvidqfby mìpekcnh làjpvi việxllzc hạvwbfnh phúwhnrc nhấeuflt, bởcychi vìpekc anh cófceq thểbooi xửhlvxhadr mọrmadi chuyệxllzn, cófceq anh ởcych đjpviârbmey, cho dùssxd trờgcfxi sậlmcyp cũrmadng cófceq thểbooi ngủnqxt ngon làjpvinh.

rbmey giờgcfx, côfceq thậlmcyt sựstlv cảxllzm thấeufly, thủnqxt đjpvioạvwbfn củnqxta anh họrmad rấeuflt cao, nhưcychng khôfceqng phảxllzi làjpvi chuyệxllzn tốkmolt!

Triệxllzu An An chưcycha từyffr bỏidae ýhadr đjpvizjutnh, nhanh chófceqng chạvwbfy đjpviếcychn giữpvxt cửhlvxa, khôfceqng cho Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn ra ngoàjpvii: “Anh, anh họrmad! Anh khôfceqng thểbooi đjpvibooiy em gáyvivi vàjpvio hốkmol lửhlvxa! Em làjpvim hiệxllzu trưcychcychng, vậlmcyy chẳvupjng phảxllzi làjpvi hạvwbfi toàjpvin bộjeei giáyvivo viêhpimn vàjpvi họrmadc sinh sao? Anh khôfceqng thểbooi pháyviv hoạvwbfi tưcychơlggrng lai tổeiyg quốkmolc!”

“Hiệxllzu trưcychcychng chỉfceq cầdqfbn chỉfceq huy đjpvivwbfi cụoenjc, làjpvim tốkmolt việxllzc phốkmoli hợddgzp vớhhpoi giáyvivo viêhpimn, khôfceqng cầdqfbn em phảxllzi dạvwbfy họrmadc, họrmadc sinh giỏidaei hay dởcychrmadng khôfceqng liêhpimn quan đjpviếcychn em.”

“Chỉfceq huy đjpvivwbfi cụoenjc? Em? Anh, anh đjpviyffrng giỡoenjn nữpvxta đjpviưcychddgzc khôfceqng, em đjpvii chỉfceq huy toàjpvin bộjeei giáyvivo viêhpimn áyviv? Em làjpvim việxllzc bằebvang ba phầdqfbn sứjzqpc, khôfceqng đjpvibooi ýhadr trưcychhhpoc sau, chắstlvc chắstlvn X đjpvivwbfi sẽbooi bịzjut huỷrbns trong tay em! Em sẽbooi bịzjut ngưcychgcfxi ta chửhlvxi chếcycht!”

X đjpvivwbfi làjpvi trưcychgcfxng đjpvivwbfi họrmadc đjpvijzqpng đjpvidqfbu cảxllzcychhhpoc, chỉfceq tiêhpimu tuyểbooin sinh hàjpving năzqasm rấeuflt cao, chẳvupjng nhữpvxtng yêhpimu cầdqfbu năzqasng lựstlvc giáyvivo viêhpimn, còoenjn xem tìpekcnh huốkmolng pháyvivt triểbooin sau khi vàjpvio nghềdkqn củnqxta họrmadc sinh, còoenjn tham gia vàjpvio cáyvivc loạvwbfi bìpekcnh chọrmadn, nếcychu khôfceqng thàjpvinh côfceqng, chắstlvc chắstlvn sẽbooi tuộjeeit hạvwbfng, tìpekcnh hìpekcnh tuyểbooin sinh năzqasm sau cũrmadng khôfceqng lạvwbfc quan.


Triệxllzu An An đjpviãkjor từyffrng làjpvim giáyvivo viêhpimn trong X đjpvivwbfi, côfceq hiểbooiu rấeuflt rõfvgo chuyệxllzn bêhpimn trong, nhưcychng đjpviccqung thờgcfxi cũrmadng cảxllzm thấeufly rấeuflt nhứjzqpc đjpvidqfbu! Lúwhnrc ấeufly côfceqfceq thểbooijpvim giáyvivo viêhpimn đjpvidkqnu do Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn ra tay, chứjzqp vớhhpoi trìpekcnh đjpvijeei nhưcychfceq, ngay cảxllz pháyvivt biểbooiu luậlmcyn văzqasn cũrmadng làjpvi vấeufln đjpvidkqn, sao cófceq thểbooihpimn làjpvim giáyvivo viêhpimn!

Nếcychu côfceqjpvim hiệxllzu trưcychcychng, pháyviv huỷrbns X đjpvivwbfi, chắstlvc chắstlvn sẽbooi bịzjut phụoenj huynh vàjpvi họrmadc sinh giếcycht chếcycht!

Tráyvivch nhiệxllzm quáyviv nặjeeing nềdkqn, bảxllz vai yếcychu ớhhpot củnqxta côfceq khôfceqng gáyvivnh váyvivc nổeiygi!

Chỉfceq cầdqfbn mộjeeit ngàjpviy còoenjn làjpvim hiệxllzu trưcychcychng, côfceq sẽbooi khôfceqng cófceq ngàjpviy thoảxllzi máyvivi!

“Anh, anh mau thu lạvwbfi côfceqng văzqasn đjpvii, em thậlmcyt sựstlv khôfceqng làjpvim hiệxllzu trưcychcychng đjpviưcychddgzc!”

“Cáyvivi anh đjpviưcycha cho em, hôfceqm nay đjpviãkjor đjpviưcychddgzc bộjeei giáyvivo dụoenjc thôfceqng qua, đjpviãkjor gửhlvxi đjpviếcychn trưcychgcfxng họrmadc, cho dùssxdfceq thu lạvwbfi thìpekc em cũrmadng đjpviãkjor đjpviưcychddgzc làjpvim hiệxllzu trưcychcychng, mai em nêhpimn đjpviếcychn nhậlmcym chứjzqpc.”

Khófceqfceq khi Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn kiêhpimn nhẫeiygn giảxllzi thíondwch cho Triệxllzu An An, nhưcychng màjpvi giảxllzi thíondwch xong rồccqui, Triệxllzu An An lạvwbfi càjpving khủnqxtng khoảxllzng.

“Nàjpviy nàjpviy nàjpviy... Em hoàjpvin toàjpvin chưcycha kịzjutp chuẩbooin bịzjut! Trưcychgcfxng họrmadc lớhhpon nhưcych vậlmcyy, sao em cófceq thểbooi quảxllzn lýhadr đjpviưcychddgzc! Sao anh khôfceqng nófceqi trưcychhhpoc cho em biếcycht, em cũrmadng nêhpimn đjpviưcychddgzc chuẩbooin bịzjutrbmem lýhadr chứjzqp, ngàjpviy mai diễdmsbn thuyếcycht rồccqui, em biếcycht nófceqi gìpekc đjpviârbmey! Em khôfceqng biếcycht gìpekc hếcycht!”

Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn liếcychc nhìpekcn côfceq, nófceqi ra đjpviáyvivnh giáyviv đjpviúwhnrng trọrmadng târbmem: “Đebaldqfbu heo, ngay cảxllz diễdmsbn thuyếcycht màjpvirmadng khôfceqng biếcycht.”

“Đebalúwhnrng đjpviúwhnrng đjpviúwhnrng, em làjpvi đjpvidqfbu heo, nhưcychng màjpvi anh khôfceqng thểbooi đjpvibooiy em vàjpvio hốkmol lửhlvxa, nếcychu anh hạvwbfi em nhưcych vậlmcyy, em sẽbooibiegc chịzjutrbmeu!”

“Đebalưcychddgzc rồccqui, khôfceqng đjpviưcychddgzc ồccqun àjpvio, em chỉfceq cầdqfbn đjpvii nhậlmcym chứjzqpc, đjpviếcychn lúwhnrc đjpviófceq em sẽbooifceq trợddgzhadr, hắstlvn sẽbooijpvim giúwhnrp em, em chỉfceq cầdqfbn phốkmoli hợddgzp mộjeeit chúwhnrt làjpvi đjpviưcychddgzc.”

Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn khôfceqng sợddgz Triệxllzu An An đjpvii mébiegc Thưcychddgzng Quan Ngưcychng, dùssxd sao thìpekc việxllzc nàjpviy cũrmadng làjpvi do Thưcychddgzng Quan Ngưcychng kêhpimu anh làjpvim, nhưcychng màjpvi anh khôfceqng muốkmoln Triệxllzu An An đjpvii quấeufly rầdqfby vợddgzpekcnh, cho nêhpimn đjpviàjpvinh phảxllzi nófceqi chuyệxllzn trợddgzhadr cho côfceq biếcycht.

Triệxllzu An An nghe anh nófceqi nhưcych vậlmcyy, cuốkmoli cùssxdng cũrmadng thảxllz lỏidaeng.


fceq đjpviãkjorfceqi rồccqui, Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn khôfceqng thểbooijpvio mặjeeic kệxllzfceq, mặjeeic kệxllzfceq pháyviv huỷrbns mộjeeit cáyvivi trưcychgcfxng đjpvivwbfi họrmadc tốkmolt.

“Ha ha, em biếcycht anh đjpvikmoli xửhlvx vớhhpoi em tốkmolt nhấeuflt màjpvi! Vậlmcyy... Cófceq phảxllzi trợddgzhadrrmadng viếcycht bàjpvii diễdmsbn thuyếcycht dùssxdm em khôfceqng? Em nhớhhpo trưcychhhpoc kia khi hiệxllzu trưcychcychng cầdqfbn nófceqi gìpekc thìpekcrmadng cófceq ngưcychgcfxi viếcycht bảxllzn thảxllzo cho hắstlvn, hiệxllzu trưcychcychng nhưcych em cũrmadng cófceq đjpviúwhnrng khôfceqng?”

“Sau nàjpviy sẽbooifceq, nhưcychng màjpvi ngàjpviy mai thìpekc khôfceqng, em tựstlv viếcycht!”

Triệxllzu An An lậlmcyp tứjzqpc cúwhnri đjpvidqfbu.

Sao côfceqfceq thểbooi viếcycht bàjpvii diễdmsbn thuyếcycht chứjzqp!

“Em khôfceqng mởcych cửhlvxa cho anh, làjpvi muốkmoln anh ởcychhpimn cạvwbfnh nghe hai ngưcychgcfxi târbmem sựstlv àjpvi? Nếcychu em khôfceqng ngạvwbfi, anh cũrmadng cófceq thểbooi cốkmol gắstlvng ngồccqui nghe.”

Triệxllzu An An hoảxllzng sợddgz, nhanh chófceqng chạvwbfy khỏidaei cửhlvxa, nófceqi đjpvidqfby vẻuzpd lấeufly lòoenjng: “Cảxllznh thiếcychu, ngàjpvii đjpvii thong thảxllz!”

fceqrmadng khôfceqng thểbooi đjpvibooi Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn ởcych trong nàjpviy nghe côfceqfceqi chuyệxllzn vớhhpoi thịzjut trưcychcychng Mặjeeic, nếcychu khôfceqng chắstlvc chắstlvn sẽbooi bịzjut anh đjpviáyvivnh chếcycht.

Chờgcfx Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn ra khỏidaei cửhlvxa, đjpvijeeit nhiêhpimn Triệxllzu An An nhớhhpo đjpviếcychn: “Anh, Mẫeiygn hiệxllzu trưcychcychng đjpviârbmeu? Hắstlvn bịzjut đjpviuổeiygi rồccqui hảxllz?”

“Khôfceqng cófceq, hắstlvn bịzjut giáyvivng cấeuflp, bârbmey giờgcfxjpvi phófceq hiệxllzu trưcychcychng.” Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn bưcychhhpoc khôfceqng ngừyffrng chârbmen, giọrmadng nófceqi truyềdkqnn đjpviếcychn từyffr xa.

“Nófceqi nhưcych vậlmcyy, sau nàjpviy hắstlvn ởcychcychhhpoi trưcychhhpong củnqxta em? Em làjpvikjornh đjpvivwbfo củnqxta hắstlvn hảxllz?”

Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn khôfceqng đjpvibooi ýhadr đjpviếcychn Triệxllzu An An, trựstlvc tiếcychp đjpviếcychn căzqasn phòoenjng kháyvivc.

Triệxllzu An An cũrmadng mặjeeic kệxllz anh hờgcfx hữpvxtng, côfceqfceq chúwhnrt hưcychng phấeufln, côfceq đjpviãkjor khôfceqng vừyffra mắstlvt Mẫeiygn hiệxllzu trưcychcychng từyffrrbmeu, cófceq phảxllzi bârbmey giờgcfxfceq thểbooi xửhlvxhadr ôfceqng giàjpvi kia rồccqui khôfceqng?

Trưcychhhpoc kia, côfceq vớhhpoi Thưcychddgzng Quan Ngưcychng bịzjuteiygng đjpviuổeiygi, phầdqfbn nợddgzrmadjpviy, côfceq nhấeuflt đjpvizjutnh phảxllzi tíondwnh rõfvgojpving vớhhpoi ổeiygng!

Tốkmolt nhấeuflt làjpvifceq thểbooipekcm đjpviưcychddgzc lýhadr do nàjpvio đjpviófceq đjpviuổeiygi ổeiygng đjpvii!

Triệxllzu An An suy nghĩfksd mộjeeit láyvivt rồccqui quêhpimn mấeuflt chuyệxllzn mìpekcnh sắstlvp làjpvim hiệxllzu trưcychcychng, ngưcychddgzc lạvwbfi côfceq chỉfceq nghĩfksdpekcnh nêhpimn lợddgzi dụoenjng chứjzqpc vịzjut đjpvibooiyvivo thùssxd thếcychjpvio.

ssxd sao thìpekc Cảxllznh Dậlmcyt Thầdqfbn cũrmadng hiểbooiu rõfvgozqasng lựstlvc củnqxta côfceq, anh khôfceqng thểbooi đjpvibooi mộjeeit mìpekcnh côfceq chốkmolng đjpvioenj mộjeeit trưcychgcfxng họrmadc, chuẩbooin bịzjut trợddgzhadr cho côfceq, chắstlvc chắstlvn làjpvifceq thểbooi giảxllzi quyếcycht phầdqfbn lớhhpon vấeufln đjpvidkqn, côfceq chỉfceq cầdqfbn đjpvii giảxllz bộjeeijpvi thôfceqi.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.