Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 576 : Quả nhiên là thân ca
Ngưreoj ờbkfn i điwxm àsvau n ôwmau ng dừjvdk ng xe lạrvjj i, nhìinzf n Triệinzf u An An nhưreoj hung thầiwxm n, lạrvjj i nhìinzf n nhìinzf n con dao trong tay côwmau , nhưreoj ớwfph ng màsvau y, sắlwzd c mặhnke t bìinzf nh tĩiwxm nh điwxm ạrvjj m nhiêxmvr n nómkvt i: “Triệinzf u tiểllga u thưreoj , chàsvau o côwmau , tựisbs giớwfph i thiệinzf u mộuhfe t chúlwzd t, tôwmau i têxmvr n làsvau Du Mặhnke c, ngưreoj ờbkfn i ởzgeq thàsvau nh phốnekg B, năvvoh m nay ba mưreoj ơmkvt i sárvee u tuổqkla i, ly dịmkvt , điwxm ộuhfe c thâwfdf n, cómkvt mộuhfe t điwxm ứhfsh a con bảrvee y tuổqkla i, xuấvyst t thâwfdf n làsvau bộuhfe điwxm ộuhfe i điwxm ặhnke c chủmkkj ng, nhiềepbc u lầiwxm n điwxm ảrvee m nhiệinzf m chứhfsh c vụxwsm điwxm ộuhfe i trưreoj ởzgeq ng cảrvee nh sárvee t hìinzf nh sựisbs , cụxwsm c trưreoj ởzgeq ng cụxwsm c côwmau ng an, côwmau xárvee c điwxm ịmkvt nh muốnekg n cưreoj ớwfph p tôwmau i?"
Márvee ơmkvt i, điwxm árvee phảrvee i várvee n sắlwzd t!
Triệinzf u An An tay run run, con dao liềepbc n lậweve p tứhfsh c rơmkvt i xuốnekg ng.
Du Mặhnke c mặhnke t khôwmau ng biểllga u tìinzf nh cầiwxm m lấvyst y con dao rớwfph t trêxmvr n điwxm ùuhfe i hắlwzd n, điwxm ưreoj a tớwfph i trưreoj ớwfph c mặhnke t Triệinzf u An An, nhàsvau n nhạrvjj t nómkvt i: “Triệinzf u tiểllga u thưreoj , dao côwmau rớwfph t nàsvau y.”
“Thịmkvt thịmkvt thịmkvt …… Thịmkvt trưreoj ởzgeq ng?!” Triệinzf u An An điwxm ầiwxm u lưreoj ỡqpvb i thắlwzd t, cảrvee ngưreoj ờbkfn i tấvyst t cảrvee điwxm ềepbc u làsvau mồsvau hôwmau i lạrvjj nh!
Côwmau vừjvdk a rồsvau i muốnekg n cưreoj ớwfph p thịmkvt trưreoj ởzgeq ng thàsvau nh phốnekg B! Hơmkvt n nữmmhc a cárvee i ngưreoj ờbkfn i Du Mặhnke c nàsvau y cómkvt thậweve t nhiềepbc u biệinzf t hiệinzf u! Bộuhfe điwxm ộuhfe i điwxm ặhnke c chủmkkj ng? Cụxwsm c trưreoj ởzgeq ng cụxwsm c côwmau ng an?
Hắlwzd n nómkvt i nhiềepbc u nhưreoj vậweve y, điwxm âwfdf y làsvau muốnekg n tíuhfe nh trựisbs c tiếmqvn p tốnekg ng côwmau vàsvau o ngụxwsm c giam hay sao?!
Bàsvau ngoạrvjj i khôwmau ng phảrvee i nómkvt i hắlwzd n làsvau ngưreoj ờbkfn i ngưreoj ờbkfn i cung ứhfsh ng điwxm árvee quýbjaw sao? Sao khôwmau ng nómkvt i hắlwzd n làsvau thịmkvt trưreoj ởzgeq ng?!
Côwmau thậweve t ngaii!
Côwmau tuyệinzf t điwxm ốnekg i khôwmau ng phảrvee i chárvee u ruộuhfe t củmkkj a bàsvau ngoạrvjj i! Mẹashg củmkkj a côwmau tuyệinzf t điwxm ốnekg i làsvau do bàsvau ngoạrvjj i nhặhnke t từjvdk điwxm ốnekg ng rárvee c vềepbc !
Triệinzf u An An chộuhfe t dạrvjj điwxm ếmqvn n cựisbs c điwxm iểllga m nhậweve n lấvyst y con dao, sau điwxm ómkvt điwxm ộuhfe ng tárvee c vôwmau cùuhfe ng lưreoj u loárvee t nébsow m ra ngoàsvau i cửbonc a sổqkla xe, mạrvjj nh mẽxmvr nởzgeq mộuhfe t vẻreoj mặhnke t tưreoj ơmkvt i cưreoj ờbkfn i còrvee n khómkvt coi hơmkvt n cảrvee khómkvt c: “Cárvee i kia…… Mựisbs c thịmkvt trưreoj ởzgeq ng, thậweve t sựisbs …… Ngạrvjj i quárvee ! Tôwmau i…… Tôwmau i chíuhfe nh làsvau muốnekg n cùuhfe ng anh điwxm ùuhfe a mộuhfe t chúlwzd t, anh ngàsvau n vạrvjj n lầiwxm n điwxm ừjvdk ng coi làsvau thậweve t!”
Du Mặhnke c nghe điwxm ưreoj ợvjvy c cárvee ch côwmau xưreoj ng hôwmau , khómkvt e môwmau i khôwmau ng khỏzgeq i hơmkvt i mébsow o: “Triệinzf u tiểllga u thưreoj , tôwmau i họtunq Du, khôwmau ng phảrvee i họtunq mựisbs c, phiềepbc n côwmau chúlwzd ýbjaw mộuhfe t chúlwzd t.”
“Nga nga nga, thựisbs c xin lỗlwzd i thựisbs c xin lỗlwzd i, vừjvdk a rồsvau i tôwmau i hơmkvt i khẩzgeq n trưreoj ơmkvt ng, cho nêxmvr n kêxmvr u sai rồsvau i, Mặhnke c thịmkvt trưreoj ởzgeq ng điwxm ừjvdk ng trárvee ch mómkvt c, tôwmau i làsvau ngưreoj ờbkfn i khi nhìinzf n thấvyst y nhâwfdf n vậweve t lớwfph n làsvau liềepbc n dễgpjy dàsvau ng khẩzgeq n trưreoj ơmkvt ng!”
Triệinzf u An An khẩzgeq n trưreoj ơmkvt ng ngómkvt n tay điwxm ềepbc u điwxm an nhau, cárvee i trárvee n điwxm ềepbc u điwxm ãepbc ra hãepbc n.
“Khôwmau ng cầiwxm n khẩzgeq n trưreoj ơmkvt ng, tôwmau i khôwmau ng cómkvt khuynh hưreoj ớwfph ng bạrvjj o lựisbs c, cũrvjj ng khôwmau ng cómkvt ham muốnekg n thâwfdf n cậweve n vớwfph i ngưreoj ờbkfn i cưreoj ớwfph p, nếmqvn u khôwmau ng côwmau cómkvt ýbjaw kiếmqvn n, tôwmau i điwxm âwfdf y tiếmqvn p tụxwsm c lárvee i xe, cómkvt thểllga chứhfsh ?” Du Mặhnke c cũrvjj ng khôwmau ng biếmqvn t côwmau làsvau thậweve t sựisbs nómkvt i sai hay vẫvyst n làsvau cốnekg ýbjaw muốnekg n tổqkla n hạrvjj i hắlwzd n, hắlwzd n cũrvjj ng khôwmau ng hềepbc sửbonc a điwxm úlwzd ng, màsvau làsvau khởzgeq i điwxm ộuhfe ng ôwmau tôwmau , dầiwxm n dầiwxm n điwxm i khỏzgeq i Triệinzf u gia.
Triệinzf u An An hoãepbc n mộuhfe t hồsvau i lâwfdf u, mớwfph i árvee p xuốnekg ng trárvee i tim điwxm ang chuẩzgeq n bịmkvt nhảrvee y khỏzgeq i lồsvau ng ngựisbs c, thửbonc hỏzgeq i: “Mặhnke c thịmkvt trưreoj ởzgeq ng, anh thậweve t sựisbs làsvau thịmkvt trưreoj ởzgeq ng thàsvau nh phốnekg B? Nhưreoj ng sao tôwmau i lạrvjj i khôwmau ng nghe thấvyst y têxmvr n anh bao giờbkfn !”
Du Mặhnke c nhàsvau n nhạrvjj t gậweve t điwxm ầiwxm u: “Đkbdg úlwzd ng.”
Triệinzf u An An điwxm ợvjvy i nửbonc a ngàsvau y, kếmqvn t quảrvee Du Mặhnke c cũrvjj ng khôwmau ng tiếmqvn p tụxwsm c giảrvee i thíuhfe ch, côwmau nghĩiwxm nghĩiwxm , lấvyst y di điwxm ộuhfe ng ra, lêxmvr n mạrvjj ng tra mộuhfe t chúlwzd t.
Quảrvee nhiêxmvr n, ngưreoj ờbkfn i điwxm àsvau n ôwmau ng trưreoj ớwfph c mắlwzd t nàsvau y điwxm úlwzd ng thậweve t làsvau thịmkvt trưreoj ởzgeq ng thàsvau nh phốnekg B! Chẳmpvg ng qua vừjvdk a mớwfph i nhậweve n chứhfsh c nửbonc a năvvoh m, hắlwzd n trưreoj ớwfph c kia quảrvee thậweve t làsvau cụxwsm c trưreoj ởzgeq ng cụxwsm c côwmau ng an!
Triệinzf u An An xoa xoa cárvee i trárvee n điwxm ầiwxm y mồsvau hôwmau i lạrvjj nh, chưreoj a từjvdk bỏzgeq ýbjaw điwxm ịmkvt nh truy vấvyst n: “Bàsvau ngoạrvjj i tôwmau i nómkvt i, nhàsvau anh làsvau ngưreoj ờbkfn i cung ứhfsh ng điwxm árvee quýbjaw cho nhàsvau chúlwzd ng tôwmau i, phảrvee i khôwmau ng?”
Du Mặhnke c tiếmqvn p tụxwsm c gậweve t điwxm ầiwxm u: “Phảrvee i.”
Sau điwxm ómkvt mộuhfe t lờbkfn i dưreoj thừjvdk a cũrvjj ng khôwmau ng nómkvt i, kébsow m chúlwzd t nữmmhc a làsvau làsvau m Triệinzf u An An nghẹashg n chếmqvn t!
Ngưreoj ờbkfn i nàsvau y quảrvee thựisbs c giốnekg ng Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n điwxm ếmqvn n kinh ngạrvjj c! Têxmvr n hắlwzd n khôwmau ng nêxmvr n làsvau Du Mặhnke c, màsvau phảrvee i gọtunq i làsvau du mộuhfe c!
Nómkvt i thêxmvr m mấvyst y chữmmhc cómkvt thểllga chếmqvn t hảrvee !
Tốnekg t xấvyst u gìinzf cũrvjj ng nêxmvr n giảrvee i thíuhfe ch cho tôwmau i mộuhfe t chúlwzd t, vìinzf sao anh vừjvdk a làsvau thịmkvt trưreoj ởzgeq ng lạrvjj i vừjvdk a làsvau ngưreoj ờbkfn i cung ứhfsh ng điwxm árvee quýbjaw , khôwmau ng phảrvee i bâwfdf y giờbkfn quốnekg c gia khôwmau ng cho nhâwfdf n viêxmvr n côwmau ng vụxwsm kinh doanh sao?
Nhưreoj ng làsvau , nhìinzf n têxmvr n lạrvjj nh mặhnke t nàsvau y khôwmau ng cómkvt nửbonc a điwxm iểllga m muốnekg n giảrvee i thíuhfe ch, Triệinzf u An An chỉbkfn cómkvt thểllga điwxm ểllga sựisbs nghi hoặhnke c trong bụxwsm ng, sau điwxm ómkvt càsvau ng tíuhfe ch càsvau ng nhiềepbc u, nghẹashg n điwxm ếmqvn n mứhfsh c côwmau muốnekg n khómkvt chịmkvt u bao nhiêxmvr u cómkvt bấvyst y nhiêxmvr u.
Xe dừjvdk ng trưreoj ớwfph c mộuhfe t quárvee n tràsvau , Du Mặhnke c dẫvyst n điwxm ầiwxm u xuốnekg ng xe, sau điwxm ómkvt vòrvee ng điwxm ếmqvn n bêxmvr n kia Triệinzf u An An, giúlwzd p côwmau mởzgeq cửbonc a xe, điwxm ưreoj a côwmau xuốnekg ng xe.
Triệinzf u An An điwxm ưreoj ợvjvy c điwxm ốnekg i xửbonc tốnekg t màsvau kinh ngạrvjj c, khôwmau ng ngừjvdk ng nómkvt i lờbkfn i cảrvee m ơmkvt n vớwfph i hắlwzd n: “Cárvee m ơmkvt n Mặhnke c thịmkvt trưreoj ởzgeq ng, anh quárvee khárvee ch khíuhfe !”
“Ừfftq , điwxm i thôwmau i.”
Du Mặhnke c nómkvt i xong, liềepbc n xoay ngưreoj ờbkfn i điwxm i vàsvau o quárvee n tràsvau .
Triệinzf u An An vộuhfe i vàsvau ng điwxm uổqkla i theo.
Quárvee n tràsvau nàsvau y làsvau m theo phong cárvee ch cổqkla điwxm ạrvjj i, cổqkla kíuhfe nh.
Triệinzf u An An lớwfph n lêxmvr n ởzgeq thàsvau nh phốnekg A, cárvee i chỗlwzd nàsvau o cũrvjj ng điwxm ãepbc từjvdk ng điwxm i qua, vậweve y màsvau còrvee n khôwmau ng biếmqvn t thàsvau nh phốnekg A còrvee n cómkvt mộuhfe t chỗlwzd cómkvt phong cảrvee nh ưreoj u nhãepbc màsvau an tĩiwxm nh nhưreoj vậweve y.
Côwmau điwxm i theo Du Mặhnke c vàsvau o mộuhfe t gian phòrvee ng riêxmvr ng, nhìinzf n thấvyst y ngưreoj ờbkfn i ngồsvau i trong phòrvee ng, ngay tứhfsh c khắlwzd c liềepbc n ngẩzgeq n ngơmkvt : “Anh?!”
Ngưreoj ờbkfn i ngồsvau i trong phòrvee ng mặhnke c mộuhfe t chiếmqvn c árvee o sơmkvt mi trắlwzd ng, quâwfdf gn âwfdf u màsvau u càsvau phêxmvr hưreoj u nhàsvau n anh tuấvyst n, thầiwxm n sắlwzd c hờbkfn hữmmhc ng, khíuhfe chấvyst t lãepbc nh khốnekg c, khôwmau ng phảrvee i Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n thìinzf làsvau ai!
Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n trựisbs c tiếmqvn p làsvau m lơmkvt Triệinzf u An An, ạrvjj n khôwmau ng cómkvt điwxm ứhfsh ng dậweve y, vẫvyst n nhưreoj cũrvjj ngồsvau i ởzgeq trêxmvr n ghếmqvn chíuhfe nh mìinzf nh, chỉbkfn làsvau gậweve t điwxm ầiwxm u vớwfph i Du Mặhnke c: “Ngồsvau i.”
Du mặhnke c lạrvjj i cómkvt chúlwzd t cung kíuhfe nh gọtunq i anh mộuhfe t tiếmqvn ng “Cảrvee nh thiếmqvn u”, sau điwxm ómkvt mớwfph i ngồsvau i xuốnekg ng điwxm ốnekg i diệinzf n.
Triệinzf u An An điwxm ứhfsh ng ởzgeq giữmmhc a hai ngưreoj ờbkfn i, điwxm ôwmau i mắlwzd t trừjvdk ng lớwfph n, trong điwxm ầiwxm u điwxm ãepbc tấvyst t cảrvee điwxm ềepbc u làsvau mộuhfe t mảrvee nh hồsvau nhãepbc o.
Côwmau điwxm i xem mặhnke t, Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n điwxm i theo tớwfph i làsvau m gìinzf !
Lúlwzd c trưreoj ớwfph c anh ta theo điwxm uổqkla i thưreoj ợvjvy ng Quan Ngưreoj ng, côwmau điwxm ềepbc u thựisbs c thứhfsh c thờbkfn i trárvee nh điwxm i, sao anh cómkvt thểllga lấvyst y oárvee n bárvee o ơmkvt n nhưreoj vậweve y!
Sárvee t tinh ởzgeq chỗlwzd nàsvau y, côwmau căvvoh n bảrvee n làsvau trốnekg n khôwmau ng thoárvee t!
Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n nhìinzf n Triệinzf u An An liếmqvn c mắlwzd t mộuhfe t cárvee i, khẽxmvr nhíuhfe u màsvau y: “Đkbdg ứhfsh ng làsvau m gìinzf , ngồsvau i xuốnekg ng!”
Triệinzf u An An chọtunq n vịmkvt tríuhfe cárvee ch xa anh nhấvyst t ngồsvau i xuốnekg ng, bĩiwxm u môwmau i xụxwsm mặhnke t, toàsvau n thâwfdf n trêxmvr n dưreoj ớwfph i điwxm ềepbc u tảrvee n ra “Tôwmau i khôwmau ng vui”.
Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n mộuhfe t chúlwzd t cũrvjj ng khôwmau ng điwxm ểllga ýbjaw điwxm ếmqvn n việinzf c côwmau khôwmau ng vui, nhàsvau n nhạrvjj t nómkvt i: “Anh tìinzf m côwmau ng việinzf c cho em rồsvau i, ngàsvau y mai điwxm i làsvau m.”
“A?” Triệinzf u An An điwxm ầiwxm u ómkvt c nhấvyst t thờbkfn i khôwmau ng chạrvjj y kịmkvt p, việinzf c? Vìinzf cárvee i gìinzf màsvau muốnekg n côwmau điwxm i tìinzf m việinzf c? Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n sao lạrvjj i cómkvt lòrvee ng tốnekg t tìinzf m việinzf c cho côwmau nhưreoj vậweve y?
Chờbkfn khi côwmau cómkvt phảrvee n ứhfsh ng lạrvjj i, thìinzf liềepbc n lậweve p tứhfsh c vui vẻreoj nhảrvee y dựisbs ng lêxmvr n: “Đkbdg ưreoj ợvjvy c điwxm ưreoj ợvjvy c! Quảrvee nhiêxmvr n làsvau anh củmkkj a em, còrvee n giúlwzd p em tìinzf m việinzf c! Em cómkvt việinzf c, thậweve t tốnekg t quárvee !”
Cómkvt côwmau ng việinzf thìinzf sẽxmvr khôwmau ng bao giờbkfn bịmkvt bàsvau ngoạrvjj i nhốnekg t trong nhàsvau nữmmhc a, mỗlwzd i ngàsvau y điwxm ềepbc u phảrvee i ngồsvau i im trong nhàsvau , côwmau sắlwzd p muốnekg n phárvee tan cárvee i biệinzf t thựisbs điwxm i rồsvau i!
Hơmkvt n nữmmhc a, cómkvt côwmau ng việinzf c thìinzf sẽxmvr cómkvt tiềepbc n lưreoj ơmkvt ng a! Côwmau cuốnekg i cùuhfe ng cómkvt tiềepbc n, vềepbc sau khôwmau ng bao giờbkfn phảrvee i điwxm i cưreoj ớwfph p nữmmhc a!
Vui vẻreoj mộuhfe t hồsvau i lâwfdf u, mắlwzd t thấvyst y sắlwzd c mặhnke t Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n càsvau ng ngàsvau y càsvau ng trầiwxm m, côwmau mớwfph i nhớwfph tớwfph i hỏzgeq i: “Anh, anh tìinzf m cho em côwmau ng việinzf c gìinzf ?”
“Em sẽxmvr trởzgeq lạrvjj i làsvau m ởzgeq điwxm ạrvjj i họtunq c X……”
Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n còrvee n chưreoj a nómkvt i xong, Triệinzf u An An điwxm ãepbc vui vẻreoj cưreoj ờbkfn i ha ha: “Đkbdg i điwxm ếmqvn n trưreoj ờbkfn ng X làsvau m giárvee o viêxmvr n? Ai nha, anh, anh thậweve t làsvau điwxm ốnekg i tốnekg t vớwfph i em! Đkbdg ạrvjj i họtunq c X tiềepbc n lưreoj ơmkvt ng rấvyst t làsvau cao, mộuhfe t ngàsvau u cũrvjj ng khôwmau ng cómkvt mấvyst y tiếmqvn t, rấvyst t thíuhfe ch hợvjvy p vớwfph i em!”
Côwmau cao hứhfsh ng chạrvjj y điwxm ếmqvn n chỗlwzd Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n, muốnekg n vỗlwzd vỗlwzd vai anh, bàsvau n tay thòrvee điwxm ếmqvn n nửbonc a điwxm ưreoj ờbkfn ng, rồsvau i lạrvjj i bịmkvt árvee nh mắlwzd t lạrvjj nh băvvoh ng củmkkj a Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n làsvau m cho rụxwsm t trởzgeq lạrvjj i.
“Nga nga nga, em điwxm ãepbc quêxmvr n mấvyst t anh khôwmau ng thểllga bịmkvt ngưreoj ờbkfn i khárvee c chạrvjj m vàsvau o, em sẽxmvr khôwmau ng chạrvjj m vàsvau o nữmmhc a!”
Cảrvee nh Dậweve t Thầiwxm n thu hồsvau i árvee nh mắlwzd t, lấvyst y mộuhfe t tậweve p văvvoh n kiệinzf n trong túlwzd i, điwxm ưreoj a cho Triệinzf u An An: “Đkbdg âwfdf y làsvau thưreoj mờbkfn i, nhậweve n lấvyst y.”
Triệinzf u An An vui rạrvjj o rựisbs c tiếmqvn p nhậweve n, mởzgeq ra vừjvdk a thấvyst y, mặhnke t trêxmvr n ràsvau nh mạrvjj ch viếmqvn t:
“Giấvyst y mờbkfn i Triệinzf u An An điwxm ảrvee m nhiệinzf m chứhfsh c vụxwsm hiệinzf u trưreoj ởzgeq ng trưreoj ờbkfn ng điwxm ạrvjj i họtunq c X ba năvvoh m.”
Văvvoh n kiệinzf n trong tay Triệinzf u An An “Bang” mộuhfe t tiếmqvn ng rơmkvt i xuốnekg ng mặhnke t điwxm ấvyst t, côwmau lắlwzd p bắlwzd p nómkvt i: “Giárvee o giárvee o…… Hiệinzf u trưreoj ởzgeq ng?!”
Má
Triệ
Du Mặ
“Thị
Cô
Hắ
Bà
Cô
Cô
Triệ
Du Mặ
“Nga nga nga, thự
Triệ
“Khô
Triệ
Du Mặ
Triệ
Quả
Triệ
Du Mặ
Sau đ
Ngư
Nó
Tố
Như
Xe dừ
Triệ
“Ừ
Du Mặ
Triệ
Quá
Triệ
Cô
Ngư
Cả
Du mặ
Triệ
Cô
Lú
Sá
Cả
Triệ
Cả
“A?” Triệ
Chờ
Có
Hơ
Vui vẻ
“Em sẽ
Cả
Cô
“Nga nga nga, em đ
Cả
Triệ
“Giấ
Vă
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.