Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 576 : Quả nhiên là thân ca
Ngưfefo ờbjsa i đxpze àaoki n ôicks ng dừihal ng xe lạxzhb i, nhìbeoe n Triệmxaa u An An nhưfefo hung thầivqr n, lạxzhb i nhìbeoe n nhìbeoe n con dao trong tay côicks , nhưfefo ớyacs ng màaoki y, sắezdn c mặqrkj t bìbeoe nh tĩnjje nh đxpze ạxzhb m nhiêvbkt n nótjfb i: “Triệmxaa u tiểsoqk u thưfefo , chàaoki o côicks , tựtjfb giớyacs i thiệmxaa u mộsoqk t chúbjsa t, tôicks i têvbkt n làaoki Du Mặqrkj c, ngưfefo ờbjsa i ởziaj thàaoki nh phốscbq B, năimui m nay ba mưfefo ơfdas i sálhbi u tuổyujn i, ly dịkbel , đxpze ộsoqk c thâtgek n, cótjfb mộsoqk t đxpze ứqsha a con bảlrlj y tuổyujn i, xuấnjlc t thâtgek n làaoki bộsoqk đxpze ộsoqk i đxpze ặqrkj c chủlrlj ng, nhiềqnuq u lầivqr n đxpze ảlrlj m nhiệmxaa m chứqsha c vụzpzs đxpze ộsoqk i trưfefo ởziaj ng cảlrlj nh sálhbi t hìbeoe nh sựtjfb , cụzpzs c trưfefo ởziaj ng cụzpzs c côicks ng an, côicks xálhbi c đxpze ịkbel nh muốscbq n cưfefo ớyacs p tôicks i?"
Málhbi ơfdas i, đxpze álhbi phảlrlj i válhbi n sắezdn t!
Triệmxaa u An An tay run run, con dao liềqnuq n lậnjje p tứqsha c rơfdas i xuốscbq ng.
Du Mặqrkj c mặqrkj t khôicks ng biểsoqk u tìbeoe nh cầivqr m lấnjlc y con dao rớyacs t trêvbkt n đxpze ùxqmy i hắezdn n, đxpze ưfefo a tớyacs i trưfefo ớyacs c mặqrkj t Triệmxaa u An An, nhàaoki n nhạxzhb t nótjfb i: “Triệmxaa u tiểsoqk u thưfefo , dao côicks rớyacs t nàaoki y.”
“Thịkbel thịkbel thịkbel …… Thịkbel trưfefo ởziaj ng?!” Triệmxaa u An An đxpze ầivqr u lưfefo ỡvbyw i thắezdn t, cảlrlj ngưfefo ờbjsa i tấnjlc t cảlrlj đxpze ềqnuq u làaoki mồlrlj hôicks i lạxzhb nh!
Côicks vừihal a rồlrlj i muốscbq n cưfefo ớyacs p thịkbel trưfefo ởziaj ng thàaoki nh phốscbq B! Hơfdas n nữxjva a cálhbi i ngưfefo ờbjsa i Du Mặqrkj c nàaoki y cótjfb thậnjje t nhiềqnuq u biệmxaa t hiệmxaa u! Bộsoqk đxpze ộsoqk i đxpze ặqrkj c chủlrlj ng? Cụzpzs c trưfefo ởziaj ng cụzpzs c côicks ng an?
Hắezdn n nótjfb i nhiềqnuq u nhưfefo vậnjje y, đxpze âtgek y làaoki muốscbq n tíezdn nh trựtjfb c tiếxzhb p tốscbq ng côicks vàaoki o ngụzpzs c giam hay sao?!
Bàaoki ngoạxzhb i khôicks ng phảlrlj i nótjfb i hắezdn n làaoki ngưfefo ờbjsa i ngưfefo ờbjsa i cung ứqsha ng đxpze álhbi quýtjfb sao? Sao khôicks ng nótjfb i hắezdn n làaoki thịkbel trưfefo ởziaj ng?!
Côicks thậnjje t ngaii!
Côicks tuyệmxaa t đxpze ốscbq i khôicks ng phảlrlj i chálhbi u ruộsoqk t củlrlj a bàaoki ngoạxzhb i! Mẹvphr củlrlj a côicks tuyệmxaa t đxpze ốscbq i làaoki do bàaoki ngoạxzhb i nhặqrkj t từihal đxpze ốscbq ng rálhbi c vềqnuq !
Triệmxaa u An An chộsoqk t dạxzhb đxpze ếxzhb n cựtjfb c đxpze iểsoqk m nhậnjje n lấnjlc y con dao, sau đxpze ótjfb đxpze ộsoqk ng tálhbi c vôicks cùxqmy ng lưfefo u loálhbi t néopqf m ra ngoàaoki i cửzdbp a sổyujn xe, mạxzhb nh mẽhigh nởziaj mộsoqk t vẻlhbi mặqrkj t tưfefo ơfdas i cưfefo ờbjsa i còmxaa n khótjfb coi hơfdas n cảlrlj khótjfb c: “Cálhbi i kia…… Mựtjfb c thịkbel trưfefo ởziaj ng, thậnjje t sựtjfb …… Ngạxzhb i quálhbi ! Tôicks i…… Tôicks i chíezdn nh làaoki muốscbq n cùxqmy ng anh đxpze ùxqmy a mộsoqk t chúbjsa t, anh ngàaoki n vạxzhb n lầivqr n đxpze ừihal ng coi làaoki thậnjje t!”
Du Mặqrkj c nghe đxpze ưfefo ợlhbi c cálhbi ch côicks xưfefo ng hôicks , khótjfb e môicks i khôicks ng khỏbeoe i hơfdas i méopqf o: “Triệmxaa u tiểsoqk u thưfefo , tôicks i họczvi Du, khôicks ng phảlrlj i họczvi mựtjfb c, phiềqnuq n côicks chúbjsa ýtjfb mộsoqk t chúbjsa t.”
“Nga nga nga, thựtjfb c xin lỗtufe i thựtjfb c xin lỗtufe i, vừihal a rồlrlj i tôicks i hơfdas i khẩodxm n trưfefo ơfdas ng, cho nêvbkt n kêvbkt u sai rồlrlj i, Mặqrkj c thịkbel trưfefo ởziaj ng đxpze ừihal ng trálhbi ch mótjfb c, tôicks i làaoki ngưfefo ờbjsa i khi nhìbeoe n thấnjlc y nhâtgek n vậnjje t lớyacs n làaoki liềqnuq n dễldij dàaoki ng khẩodxm n trưfefo ơfdas ng!”
Triệmxaa u An An khẩodxm n trưfefo ơfdas ng ngótjfb n tay đxpze ềqnuq u đxpze an nhau, cálhbi i trálhbi n đxpze ềqnuq u đxpze ãjuuu ra hãjuuu n.
“Khôicks ng cầivqr n khẩodxm n trưfefo ơfdas ng, tôicks i khôicks ng cótjfb khuynh hưfefo ớyacs ng bạxzhb o lựtjfb c, cũkloj ng khôicks ng cótjfb ham muốscbq n thâtgek n cậnjje n vớyacs i ngưfefo ờbjsa i cưfefo ớyacs p, nếxzhb u khôicks ng côicks cótjfb ýtjfb kiếxzhb n, tôicks i đxpze âtgek y tiếxzhb p tụzpzs c lálhbi i xe, cótjfb thểsoqk chứqsha ?” Du Mặqrkj c cũkloj ng khôicks ng biếxzhb t côicks làaoki thậnjje t sựtjfb nótjfb i sai hay vẫqxfw n làaoki cốscbq ýtjfb muốscbq n tổyujn n hạxzhb i hắezdn n, hắezdn n cũkloj ng khôicks ng hềqnuq sửzdbp a đxpze úbjsa ng, màaoki làaoki khởziaj i đxpze ộsoqk ng ôicks tôicks , dầivqr n dầivqr n đxpze i khỏbeoe i Triệmxaa u gia.
Triệmxaa u An An hoãjuuu n mộsoqk t hồlrlj i lâtgek u, mớyacs i álhbi p xuốscbq ng trálhbi i tim đxpze ang chuẩodxm n bịkbel nhảlrlj y khỏbeoe i lồlrlj ng ngựtjfb c, thửzdbp hỏbeoe i: “Mặqrkj c thịkbel trưfefo ởziaj ng, anh thậnjje t sựtjfb làaoki thịkbel trưfefo ởziaj ng thàaoki nh phốscbq B? Nhưfefo ng sao tôicks i lạxzhb i khôicks ng nghe thấnjlc y têvbkt n anh bao giờbjsa !”
Du Mặqrkj c nhàaoki n nhạxzhb t gậnjje t đxpze ầivqr u: “Đjisv úbjsa ng.”
Triệmxaa u An An đxpze ợlhbi i nửzdbp a ngàaoki y, kếxzhb t quảlrlj Du Mặqrkj c cũkloj ng khôicks ng tiếxzhb p tụzpzs c giảlrlj i thíezdn ch, côicks nghĩnjje nghĩnjje , lấnjlc y di đxpze ộsoqk ng ra, lêvbkt n mạxzhb ng tra mộsoqk t chúbjsa t.
Quảlrlj nhiêvbkt n, ngưfefo ờbjsa i đxpze àaoki n ôicks ng trưfefo ớyacs c mắezdn t nàaoki y đxpze úbjsa ng thậnjje t làaoki thịkbel trưfefo ởziaj ng thàaoki nh phốscbq B! Chẳqrkj ng qua vừihal a mớyacs i nhậnjje n chứqsha c nửzdbp a năimui m, hắezdn n trưfefo ớyacs c kia quảlrlj thậnjje t làaoki cụzpzs c trưfefo ởziaj ng cụzpzs c côicks ng an!
Triệmxaa u An An xoa xoa cálhbi i trálhbi n đxpze ầivqr y mồlrlj hôicks i lạxzhb nh, chưfefo a từihal bỏbeoe ýtjfb đxpze ịkbel nh truy vấnjlc n: “Bàaoki ngoạxzhb i tôicks i nótjfb i, nhàaoki anh làaoki ngưfefo ờbjsa i cung ứqsha ng đxpze álhbi quýtjfb cho nhàaoki chúbjsa ng tôicks i, phảlrlj i khôicks ng?”
Du Mặqrkj c tiếxzhb p tụzpzs c gậnjje t đxpze ầivqr u: “Phảlrlj i.”
Sau đxpze ótjfb mộsoqk t lờbjsa i dưfefo thừihal a cũkloj ng khôicks ng nótjfb i, kéopqf m chúbjsa t nữxjva a làaoki làaoki m Triệmxaa u An An nghẹvphr n chếxzhb t!
Ngưfefo ờbjsa i nàaoki y quảlrlj thựtjfb c giốscbq ng Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n đxpze ếxzhb n kinh ngạxzhb c! Têvbkt n hắezdn n khôicks ng nêvbkt n làaoki Du Mặqrkj c, màaoki phảlrlj i gọczvi i làaoki du mộsoqk c!
Nótjfb i thêvbkt m mấnjlc y chữxjva cótjfb thểsoqk chếxzhb t hảlrlj !
Tốscbq t xấnjlc u gìbeoe cũkloj ng nêvbkt n giảlrlj i thíezdn ch cho tôicks i mộsoqk t chúbjsa t, vìbeoe sao anh vừihal a làaoki thịkbel trưfefo ởziaj ng lạxzhb i vừihal a làaoki ngưfefo ờbjsa i cung ứqsha ng đxpze álhbi quýtjfb , khôicks ng phảlrlj i bâtgek y giờbjsa quốscbq c gia khôicks ng cho nhâtgek n viêvbkt n côicks ng vụzpzs kinh doanh sao?
Nhưfefo ng làaoki , nhìbeoe n têvbkt n lạxzhb nh mặqrkj t nàaoki y khôicks ng cótjfb nửzdbp a đxpze iểsoqk m muốscbq n giảlrlj i thíezdn ch, Triệmxaa u An An chỉmpfj cótjfb thểsoqk đxpze ểsoqk sựtjfb nghi hoặqrkj c trong bụzpzs ng, sau đxpze ótjfb càaoki ng tíezdn ch càaoki ng nhiềqnuq u, nghẹvphr n đxpze ếxzhb n mứqsha c côicks muốscbq n khótjfb chịkbel u bao nhiêvbkt u cótjfb bấnjlc y nhiêvbkt u.
Xe dừihal ng trưfefo ớyacs c mộsoqk t quálhbi n tràaoki , Du Mặqrkj c dẫqxfw n đxpze ầivqr u xuốscbq ng xe, sau đxpze ótjfb vòmxaa ng đxpze ếxzhb n bêvbkt n kia Triệmxaa u An An, giúbjsa p côicks mởziaj cửzdbp a xe, đxpze ưfefo a côicks xuốscbq ng xe.
Triệmxaa u An An đxpze ưfefo ợlhbi c đxpze ốscbq i xửzdbp tốscbq t màaoki kinh ngạxzhb c, khôicks ng ngừihal ng nótjfb i lờbjsa i cảlrlj m ơfdas n vớyacs i hắezdn n: “Cálhbi m ơfdas n Mặqrkj c thịkbel trưfefo ởziaj ng, anh quálhbi khálhbi ch khíezdn !”
“Ừldij , đxpze i thôicks i.”
Du Mặqrkj c nótjfb i xong, liềqnuq n xoay ngưfefo ờbjsa i đxpze i vàaoki o quálhbi n tràaoki .
Triệmxaa u An An vộsoqk i vàaoki ng đxpze uổyujn i theo.
Quálhbi n tràaoki nàaoki y làaoki m theo phong cálhbi ch cổyujn đxpze ạxzhb i, cổyujn kíezdn nh.
Triệmxaa u An An lớyacs n lêvbkt n ởziaj thàaoki nh phốscbq A, cálhbi i chỗtufe nàaoki o cũkloj ng đxpze ãjuuu từihal ng đxpze i qua, vậnjje y màaoki còmxaa n khôicks ng biếxzhb t thàaoki nh phốscbq A còmxaa n cótjfb mộsoqk t chỗtufe cótjfb phong cảlrlj nh ưfefo u nhãjuuu màaoki an tĩnjje nh nhưfefo vậnjje y.
Côicks đxpze i theo Du Mặqrkj c vàaoki o mộsoqk t gian phòmxaa ng riêvbkt ng, nhìbeoe n thấnjlc y ngưfefo ờbjsa i ngồlrlj i trong phòmxaa ng, ngay tứqsha c khắezdn c liềqnuq n ngẩodxm n ngơfdas : “Anh?!”
Ngưfefo ờbjsa i ngồlrlj i trong phòmxaa ng mặqrkj c mộsoqk t chiếxzhb c álhbi o sơfdas mi trắezdn ng, quâtgek gn âtgek u màaoki u càaoki phêvbkt hưfefo u nhàaoki n anh tuấnjlc n, thầivqr n sắezdn c hờbjsa hữxjva ng, khíezdn chấnjlc t lãjuuu nh khốscbq c, khôicks ng phảlrlj i Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n thìbeoe làaoki ai!
Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n trựtjfb c tiếxzhb p làaoki m lơfdas Triệmxaa u An An, ạxzhb n khôicks ng cótjfb đxpze ứqsha ng dậnjje y, vẫqxfw n nhưfefo cũkloj ngồlrlj i ởziaj trêvbkt n ghếxzhb chíezdn nh mìbeoe nh, chỉmpfj làaoki gậnjje t đxpze ầivqr u vớyacs i Du Mặqrkj c: “Ngồlrlj i.”
Du mặqrkj c lạxzhb i cótjfb chúbjsa t cung kíezdn nh gọczvi i anh mộsoqk t tiếxzhb ng “Cảlrlj nh thiếxzhb u”, sau đxpze ótjfb mớyacs i ngồlrlj i xuốscbq ng đxpze ốscbq i diệmxaa n.
Triệmxaa u An An đxpze ứqsha ng ởziaj giữxjva a hai ngưfefo ờbjsa i, đxpze ôicks i mắezdn t trừihal ng lớyacs n, trong đxpze ầivqr u đxpze ãjuuu tấnjlc t cảlrlj đxpze ềqnuq u làaoki mộsoqk t mảlrlj nh hồlrlj nhãjuuu o.
Côicks đxpze i xem mặqrkj t, Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n đxpze i theo tớyacs i làaoki m gìbeoe !
Lúbjsa c trưfefo ớyacs c anh ta theo đxpze uổyujn i thưfefo ợlhbi ng Quan Ngưfefo ng, côicks đxpze ềqnuq u thựtjfb c thứqsha c thờbjsa i trálhbi nh đxpze i, sao anh cótjfb thểsoqk lấnjlc y oálhbi n bálhbi o ơfdas n nhưfefo vậnjje y!
Sálhbi t tinh ởziaj chỗtufe nàaoki y, côicks căimui n bảlrlj n làaoki trốscbq n khôicks ng thoálhbi t!
Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n nhìbeoe n Triệmxaa u An An liếxzhb c mắezdn t mộsoqk t cálhbi i, khẽhigh nhíezdn u màaoki y: “Đjisv ứqsha ng làaoki m gìbeoe , ngồlrlj i xuốscbq ng!”
Triệmxaa u An An chọczvi n vịkbel tríezdn cálhbi ch xa anh nhấnjlc t ngồlrlj i xuốscbq ng, bĩnjje u môicks i xụzpzs mặqrkj t, toàaoki n thâtgek n trêvbkt n dưfefo ớyacs i đxpze ềqnuq u tảlrlj n ra “Tôicks i khôicks ng vui”.
Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n mộsoqk t chúbjsa t cũkloj ng khôicks ng đxpze ểsoqk ýtjfb đxpze ếxzhb n việmxaa c côicks khôicks ng vui, nhàaoki n nhạxzhb t nótjfb i: “Anh tìbeoe m côicks ng việmxaa c cho em rồlrlj i, ngàaoki y mai đxpze i làaoki m.”
“A?” Triệmxaa u An An đxpze ầivqr u ótjfb c nhấnjlc t thờbjsa i khôicks ng chạxzhb y kịkbel p, việmxaa c? Vìbeoe cálhbi i gìbeoe màaoki muốscbq n côicks đxpze i tìbeoe m việmxaa c? Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n sao lạxzhb i cótjfb lòmxaa ng tốscbq t tìbeoe m việmxaa c cho côicks nhưfefo vậnjje y?
Chờbjsa khi côicks cótjfb phảlrlj n ứqsha ng lạxzhb i, thìbeoe liềqnuq n lậnjje p tứqsha c vui vẻlhbi nhảlrlj y dựtjfb ng lêvbkt n: “Đjisv ưfefo ợlhbi c đxpze ưfefo ợlhbi c! Quảlrlj nhiêvbkt n làaoki anh củlrlj a em, còmxaa n giúbjsa p em tìbeoe m việmxaa c! Em cótjfb việmxaa c, thậnjje t tốscbq t quálhbi !”
Cótjfb côicks ng việmxaa thìbeoe sẽhigh khôicks ng bao giờbjsa bịkbel bàaoki ngoạxzhb i nhốscbq t trong nhàaoki nữxjva a, mỗtufe i ngàaoki y đxpze ềqnuq u phảlrlj i ngồlrlj i im trong nhàaoki , côicks sắezdn p muốscbq n phálhbi tan cálhbi i biệmxaa t thựtjfb đxpze i rồlrlj i!
Hơfdas n nữxjva a, cótjfb côicks ng việmxaa c thìbeoe sẽhigh cótjfb tiềqnuq n lưfefo ơfdas ng a! Côicks cuốscbq i cùxqmy ng cótjfb tiềqnuq n, vềqnuq sau khôicks ng bao giờbjsa phảlrlj i đxpze i cưfefo ớyacs p nữxjva a!
Vui vẻlhbi mộsoqk t hồlrlj i lâtgek u, mắezdn t thấnjlc y sắezdn c mặqrkj t Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n càaoki ng ngàaoki y càaoki ng trầivqr m, côicks mớyacs i nhớyacs tớyacs i hỏbeoe i: “Anh, anh tìbeoe m cho em côicks ng việmxaa c gìbeoe ?”
“Em sẽhigh trởziaj lạxzhb i làaoki m ởziaj đxpze ạxzhb i họczvi c X……”
Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n còmxaa n chưfefo a nótjfb i xong, Triệmxaa u An An đxpze ãjuuu vui vẻlhbi cưfefo ờbjsa i ha ha: “Đjisv i đxpze ếxzhb n trưfefo ờbjsa ng X làaoki m giálhbi o viêvbkt n? Ai nha, anh, anh thậnjje t làaoki đxpze ốscbq i tốscbq t vớyacs i em! Đjisv ạxzhb i họczvi c X tiềqnuq n lưfefo ơfdas ng rấnjlc t làaoki cao, mộsoqk t ngàaoki u cũkloj ng khôicks ng cótjfb mấnjlc y tiếxzhb t, rấnjlc t thíezdn ch hợlhbi p vớyacs i em!”
Côicks cao hứqsha ng chạxzhb y đxpze ếxzhb n chỗtufe Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n, muốscbq n vỗtufe vỗtufe vai anh, bàaoki n tay thòmxaa đxpze ếxzhb n nửzdbp a đxpze ưfefo ờbjsa ng, rồlrlj i lạxzhb i bịkbel álhbi nh mắezdn t lạxzhb nh băimui ng củlrlj a Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n làaoki m cho rụzpzs t trởziaj lạxzhb i.
“Nga nga nga, em đxpze ãjuuu quêvbkt n mấnjlc t anh khôicks ng thểsoqk bịkbel ngưfefo ờbjsa i khálhbi c chạxzhb m vàaoki o, em sẽhigh khôicks ng chạxzhb m vàaoki o nữxjva a!”
Cảlrlj nh Dậnjje t Thầivqr n thu hồlrlj i álhbi nh mắezdn t, lấnjlc y mộsoqk t tậnjje p văimui n kiệmxaa n trong túbjsa i, đxpze ưfefo a cho Triệmxaa u An An: “Đjisv âtgek y làaoki thưfefo mờbjsa i, nhậnjje n lấnjlc y.”
Triệmxaa u An An vui rạxzhb o rựtjfb c tiếxzhb p nhậnjje n, mởziaj ra vừihal a thấnjlc y, mặqrkj t trêvbkt n ràaoki nh mạxzhb ch viếxzhb t:
“Giấnjlc y mờbjsa i Triệmxaa u An An đxpze ảlrlj m nhiệmxaa m chứqsha c vụzpzs hiệmxaa u trưfefo ởziaj ng trưfefo ờbjsa ng đxpze ạxzhb i họczvi c X ba năimui m.”
Văimui n kiệmxaa n trong tay Triệmxaa u An An “Bang” mộsoqk t tiếxzhb ng rơfdas i xuốscbq ng mặqrkj t đxpze ấnjlc t, côicks lắezdn p bắezdn p nótjfb i: “Giálhbi o giálhbi o…… Hiệmxaa u trưfefo ởziaj ng?!”
Má
Triệ
Du Mặ
“Thị
Cô
Hắ
Bà
Cô
Cô
Triệ
Du Mặ
“Nga nga nga, thự
Triệ
“Khô
Triệ
Du Mặ
Triệ
Quả
Triệ
Du Mặ
Sau đ
Ngư
Nó
Tố
Như
Xe dừ
Triệ
“Ừ
Du Mặ
Triệ
Quá
Triệ
Cô
Ngư
Cả
Du mặ
Triệ
Cô
Lú
Sá
Cả
Triệ
Cả
“A?” Triệ
Chờ
Có
Hơ
Vui vẻ
“Em sẽ
Cả
Cô
“Nga nga nga, em đ
Cả
Triệ
“Giấ
Vă
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.