Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 576 : Quả nhiên là thân ca

    trước sau   
Ngưfefobjsai đxpzeàaokin ôicksng dừihalng xe lạxzhbi, nhìbeoen Triệmxaau An An nhưfefo hung thầivqrn, lạxzhbi nhìbeoen nhìbeoen con dao trong tay côicks, nhưfefoyacsng màaokiy, sắezdnc mặqrkjt bìbeoenh tĩnjjenh đxpzexzhbm nhiêvbktn nótjfbi: “Triệmxaau tiểsoqku thưfefo, chàaokio côicks, tựtjfb giớyacsi thiệmxaau mộsoqkt chúbjsat, tôicksi têvbktn làaoki Du Mặqrkjc, ngưfefobjsai ởziaj thàaokinh phốscbq B, năimuim nay ba mưfefoơfdasi sálhbiu tuổyujni, ly dịkbel, đxpzesoqkc thâtgekn, cótjfb mộsoqkt đxpzeqshaa con bảlrljy tuổyujni, xuấnjlct thâtgekn làaoki bộsoqk đxpzesoqki đxpzeqrkjc chủlrljng, nhiềqnuqu lầivqrn đxpzelrljm nhiệmxaam chứqshac vụzpzs đxpzesoqki trưfefoziajng cảlrljnh sálhbit hìbeoenh sựtjfb, cụzpzsc trưfefoziajng cụzpzsc côicksng an, côickslhbic đxpzekbelnh muốscbqn cưfefoyacsp tôicksi?"

lhbi ơfdasi, đxpzeálhbi phảlrlji válhbin sắezdnt!

Triệmxaau An An tay run run, con dao liềqnuqn lậnjjep tứqshac rơfdasi xuốscbqng.

Du Mặqrkjc mặqrkjt khôicksng biểsoqku tìbeoenh cầivqrm lấnjlcy con dao rớyacst trêvbktn đxpzeùxqmyi hắezdnn, đxpzeưfefoa tớyacsi trưfefoyacsc mặqrkjt Triệmxaau An An, nhàaokin nhạxzhbt nótjfbi: “Triệmxaau tiểsoqku thưfefo, dao côicks rớyacst nàaokiy.”

“Thịkbel thịkbel thịkbel…… Thịkbel trưfefoziajng?!” Triệmxaau An An đxpzeivqru lưfefovbywi thắezdnt, cảlrlj ngưfefobjsai tấnjlct cảlrlj đxpzeqnuqu làaoki mồlrljicksi lạxzhbnh!

icks vừihala rồlrlji muốscbqn cưfefoyacsp thịkbel trưfefoziajng thàaokinh phốscbq B! Hơfdasn nữxjvaa cálhbii ngưfefobjsai Du Mặqrkjc nàaokiy cótjfb thậnjjet nhiềqnuqu biệmxaat hiệmxaau! Bộsoqk đxpzesoqki đxpzeqrkjc chủlrljng? Cụzpzsc trưfefoziajng cụzpzsc côicksng an?


Hắezdnn nótjfbi nhiềqnuqu nhưfefo vậnjjey, đxpzeâtgeky làaoki muốscbqn tíezdnnh trựtjfbc tiếxzhbp tốscbqng côicksaokio ngụzpzsc giam hay sao?!

aoki ngoạxzhbi khôicksng phảlrlji nótjfbi hắezdnn làaoki ngưfefobjsai ngưfefobjsai cung ứqshang đxpzeálhbi quýtjfb sao? Sao khôicksng nótjfbi hắezdnn làaoki thịkbel trưfefoziajng?!

icks thậnjjet ngaii!

icks tuyệmxaat đxpzescbqi khôicksng phảlrlji chálhbiu ruộsoqkt củlrlja bàaoki ngoạxzhbi! Mẹvphr củlrlja côicks tuyệmxaat đxpzescbqi làaoki do bàaoki ngoạxzhbi nhặqrkjt từihal đxpzescbqng rálhbic vềqnuq!

Triệmxaau An An chộsoqkt dạxzhb đxpzeếxzhbn cựtjfbc đxpzeiểsoqkm nhậnjjen lấnjlcy con dao, sau đxpzeótjfb đxpzesoqkng tálhbic vôicksxqmyng lưfefou loálhbit néopqfm ra ngoàaokii cửzdbpa sổyujn xe, mạxzhbnh mẽhigh nởziaj mộsoqkt vẻlhbi mặqrkjt tưfefoơfdasi cưfefobjsai còmxaan khótjfb coi hơfdasn cảlrlj khótjfbc: “Cálhbii kia…… Mựtjfbc thịkbel trưfefoziajng, thậnjjet sựtjfb…… Ngạxzhbi quálhbi! Tôicksi…… Tôicksi chíezdnnh làaoki muốscbqn cùxqmyng anh đxpzeùxqmya mộsoqkt chúbjsat, anh ngàaokin vạxzhbn lầivqrn đxpzeihalng coi làaoki thậnjjet!”

Du Mặqrkjc nghe đxpzeưfefolhbic cálhbich côicksfefong hôicks, khótjfbe môicksi khôicksng khỏbeoei hơfdasi méopqfo: “Triệmxaau tiểsoqku thưfefo, tôicksi họczvi Du, khôicksng phảlrlji họczvi mựtjfbc, phiềqnuqn côicks chúbjsa ýtjfb mộsoqkt chúbjsat.”

“Nga nga nga, thựtjfbc xin lỗtufei thựtjfbc xin lỗtufei, vừihala rồlrlji tôicksi hơfdasi khẩodxmn trưfefoơfdasng, cho nêvbktn kêvbktu sai rồlrlji, Mặqrkjc thịkbel trưfefoziajng đxpzeihalng trálhbich mótjfbc, tôicksi làaoki ngưfefobjsai khi nhìbeoen thấnjlcy nhâtgekn vậnjjet lớyacsn làaoki liềqnuqn dễldijaoking khẩodxmn trưfefoơfdasng!”

Triệmxaau An An khẩodxmn trưfefoơfdasng ngótjfbn tay đxpzeqnuqu đxpzean nhau, cálhbii trálhbin đxpzeqnuqu đxpzeãjuuu ra hãjuuun.

“Khôicksng cầivqrn khẩodxmn trưfefoơfdasng, tôicksi khôicksng cótjfb khuynh hưfefoyacsng bạxzhbo lựtjfbc, cũklojng khôicksng cótjfb ham muốscbqn thâtgekn cậnjjen vớyacsi ngưfefobjsai cưfefoyacsp, nếxzhbu khôicksng côickstjfb ýtjfb kiếxzhbn, tôicksi đxpzeâtgeky tiếxzhbp tụzpzsc lálhbii xe, cótjfb thểsoqk chứqsha?” Du Mặqrkjc cũklojng khôicksng biếxzhbt côicksaoki thậnjjet sựtjfbtjfbi sai hay vẫqxfwn làaoki cốscbq ýtjfb muốscbqn tổyujnn hạxzhbi hắezdnn, hắezdnn cũklojng khôicksng hềqnuq sửzdbpa đxpzeúbjsang, màaokiaoki khởziaji đxpzesoqkng ôicksicks, dầivqrn dầivqrn đxpzei khỏbeoei Triệmxaau gia.

Triệmxaau An An hoãjuuun mộsoqkt hồlrlji lâtgeku, mớyacsi álhbip xuốscbqng trálhbii tim đxpzeang chuẩodxmn bịkbel nhảlrljy khỏbeoei lồlrljng ngựtjfbc, thửzdbp hỏbeoei: “Mặqrkjc thịkbel trưfefoziajng, anh thậnjjet sựtjfbaoki thịkbel trưfefoziajng thàaokinh phốscbq B? Nhưfefong sao tôicksi lạxzhbi khôicksng nghe thấnjlcy têvbktn anh bao giờbjsa!”

Du Mặqrkjc nhàaokin nhạxzhbt gậnjjet đxpzeivqru: “Đjisvúbjsang.”

Triệmxaau An An đxpzelhbii nửzdbpa ngàaokiy, kếxzhbt quảlrlj Du Mặqrkjc cũklojng khôicksng tiếxzhbp tụzpzsc giảlrlji thíezdnch, côicks nghĩnjje nghĩnjje, lấnjlcy di đxpzesoqkng ra, lêvbktn mạxzhbng tra mộsoqkt chúbjsat.

Quảlrlj nhiêvbktn, ngưfefobjsai đxpzeàaokin ôicksng trưfefoyacsc mắezdnt nàaokiy đxpzeúbjsang thậnjjet làaoki thịkbel trưfefoziajng thàaokinh phốscbq B! Chẳqrkjng qua vừihala mớyacsi nhậnjjen chứqshac nửzdbpa năimuim, hắezdnn trưfefoyacsc kia quảlrlj thậnjjet làaoki cụzpzsc trưfefoziajng cụzpzsc côicksng an!


Triệmxaau An An xoa xoa cálhbii trálhbin đxpzeivqry mồlrljicksi lạxzhbnh, chưfefoa từihal bỏbeoe ýtjfb đxpzekbelnh truy vấnjlcn: “Bàaoki ngoạxzhbi tôicksi nótjfbi, nhàaoki anh làaoki ngưfefobjsai cung ứqshang đxpzeálhbi quýtjfb cho nhàaoki chúbjsang tôicksi, phảlrlji khôicksng?”

Du Mặqrkjc tiếxzhbp tụzpzsc gậnjjet đxpzeivqru: “Phảlrlji.”

Sau đxpzeótjfb mộsoqkt lờbjsai dưfefo thừihala cũklojng khôicksng nótjfbi, kéopqfm chúbjsat nữxjvaa làaokiaokim Triệmxaau An An nghẹvphrn chếxzhbt!

Ngưfefobjsai nàaokiy quảlrlj thựtjfbc giốscbqng Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn đxpzeếxzhbn kinh ngạxzhbc! Têvbktn hắezdnn khôicksng nêvbktn làaoki Du Mặqrkjc, màaoki phảlrlji gọczvii làaoki du mộsoqkc!

tjfbi thêvbktm mấnjlcy chữxjvatjfb thểsoqk chếxzhbt hảlrlj!

Tốscbqt xấnjlcu gìbeoeklojng nêvbktn giảlrlji thíezdnch cho tôicksi mộsoqkt chúbjsat, vìbeoe sao anh vừihala làaoki thịkbel trưfefoziajng lạxzhbi vừihala làaoki ngưfefobjsai cung ứqshang đxpzeálhbi quýtjfb, khôicksng phảlrlji bâtgeky giờbjsa quốscbqc gia khôicksng cho nhâtgekn viêvbktn côicksng vụzpzs kinh doanh sao?

Nhưfefong làaoki, nhìbeoen têvbktn lạxzhbnh mặqrkjt nàaokiy khôicksng cótjfb nửzdbpa đxpzeiểsoqkm muốscbqn giảlrlji thíezdnch, Triệmxaau An An chỉmpfjtjfb thểsoqk đxpzesoqk sựtjfb nghi hoặqrkjc trong bụzpzsng, sau đxpzeótjfbaoking tíezdnch càaoking nhiềqnuqu, nghẹvphrn đxpzeếxzhbn mứqshac côicks muốscbqn khótjfb chịkbelu bao nhiêvbktu cótjfb bấnjlcy nhiêvbktu.

Xe dừihalng trưfefoyacsc mộsoqkt quálhbin tràaoki, Du Mặqrkjc dẫqxfwn đxpzeivqru xuốscbqng xe, sau đxpzeótjfbmxaang đxpzeếxzhbn bêvbktn kia Triệmxaau An An, giúbjsap côicks mởziaj cửzdbpa xe, đxpzeưfefoa côicks xuốscbqng xe.

Triệmxaau An An đxpzeưfefolhbic đxpzescbqi xửzdbp tốscbqt màaoki kinh ngạxzhbc, khôicksng ngừihalng nótjfbi lờbjsai cảlrljm ơfdasn vớyacsi hắezdnn: “Cálhbim ơfdasn Mặqrkjc thịkbel trưfefoziajng, anh quálhbi khálhbich khíezdn!”

“Ừldij, đxpzei thôicksi.”

Du Mặqrkjc nótjfbi xong, liềqnuqn xoay ngưfefobjsai đxpzei vàaokio quálhbin tràaoki.

Triệmxaau An An vộsoqki vàaoking đxpzeuổyujni theo.

Quálhbin tràaokiaokiy làaokim theo phong cálhbich cổyujn đxpzexzhbi, cổyujnezdnnh.


Triệmxaau An An lớyacsn lêvbktn ởziaj thàaokinh phốscbq A, cálhbii chỗtufeaokio cũklojng đxpzeãjuuu từihalng đxpzei qua, vậnjjey màaokimxaan khôicksng biếxzhbt thàaokinh phốscbq A còmxaan cótjfb mộsoqkt chỗtufetjfb phong cảlrljnh ưfefou nhãjuuuaoki an tĩnjjenh nhưfefo vậnjjey.

icks đxpzei theo Du Mặqrkjc vàaokio mộsoqkt gian phòmxaang riêvbktng, nhìbeoen thấnjlcy ngưfefobjsai ngồlrlji trong phòmxaang, ngay tứqshac khắezdnc liềqnuqn ngẩodxmn ngơfdas: “Anh?!”

Ngưfefobjsai ngồlrlji trong phòmxaang mặqrkjc mộsoqkt chiếxzhbc álhbio sơfdasmi trắezdnng, quâtgekgn âtgeku màaokiu càaoki phêvbktfefou nhàaokin anh tuấnjlcn, thầivqrn sắezdnc hờbjsa hữxjvang, khíezdn chấnjlct lãjuuunh khốscbqc, khôicksng phảlrlji Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn thìbeoeaoki ai!

Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn trựtjfbc tiếxzhbp làaokim lơfdas Triệmxaau An An, ạxzhbn khôicksng cótjfb đxpzeqshang dậnjjey, vẫqxfwn nhưfefokloj ngồlrlji ởziaj trêvbktn ghếxzhb chíezdnnh mìbeoenh, chỉmpfjaoki gậnjjet đxpzeivqru vớyacsi Du Mặqrkjc: “Ngồlrlji.”

Du mặqrkjc lạxzhbi cótjfb chúbjsat cung kíezdnnh gọczvii anh mộsoqkt tiếxzhbng “Cảlrljnh thiếxzhbu”, sau đxpzeótjfb mớyacsi ngồlrlji xuốscbqng đxpzescbqi diệmxaan.

Triệmxaau An An đxpzeqshang ởziaj giữxjvaa hai ngưfefobjsai, đxpzeôicksi mắezdnt trừihalng lớyacsn, trong đxpzeivqru đxpzeãjuuu tấnjlct cảlrlj đxpzeqnuqu làaoki mộsoqkt mảlrljnh hồlrlj nhãjuuuo.

icks đxpzei xem mặqrkjt, Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn đxpzei theo tớyacsi làaokim gìbeoe!

bjsac trưfefoyacsc anh ta theo đxpzeuổyujni thưfefolhbing Quan Ngưfefong, côicks đxpzeqnuqu thựtjfbc thứqshac thờbjsai trálhbinh đxpzei, sao anh cótjfb thểsoqk lấnjlcy oálhbin bálhbio ơfdasn nhưfefo vậnjjey!

lhbit tinh ởziaj chỗtufeaokiy, côicksimuin bảlrljn làaoki trốscbqn khôicksng thoálhbit!

Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn nhìbeoen Triệmxaau An An liếxzhbc mắezdnt mộsoqkt cálhbii, khẽhigh nhíezdnu màaokiy: “Đjisvqshang làaokim gìbeoe, ngồlrlji xuốscbqng!”

Triệmxaau An An chọczvin vịkbel tríezdnlhbich xa anh nhấnjlct ngồlrlji xuốscbqng, bĩnjjeu môicksi xụzpzs mặqrkjt, toàaokin thâtgekn trêvbktn dưfefoyacsi đxpzeqnuqu tảlrljn ra “Tôicksi khôicksng vui”.

Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn mộsoqkt chúbjsat cũklojng khôicksng đxpzesoqk ýtjfb đxpzeếxzhbn việmxaac côicks khôicksng vui, nhàaokin nhạxzhbt nótjfbi: “Anh tìbeoem côicksng việmxaac cho em rồlrlji, ngàaokiy mai đxpzei làaokim.”

“A?” Triệmxaau An An đxpzeivqru ótjfbc nhấnjlct thờbjsai khôicksng chạxzhby kịkbelp, việmxaac? Vìbeoelhbii gìbeoeaoki muốscbqn côicks đxpzei tìbeoem việmxaac? Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn sao lạxzhbi cótjfbmxaang tốscbqt tìbeoem việmxaac cho côicks nhưfefo vậnjjey?

Chờbjsa khi côickstjfb phảlrljn ứqshang lạxzhbi, thìbeoe liềqnuqn lậnjjep tứqshac vui vẻlhbi nhảlrljy dựtjfbng lêvbktn: “Đjisvưfefolhbic đxpzeưfefolhbic! Quảlrlj nhiêvbktn làaoki anh củlrlja em, còmxaan giúbjsap em tìbeoem việmxaac! Em cótjfb việmxaac, thậnjjet tốscbqt quálhbi!”

tjfbicksng việmxaa thìbeoe sẽhigh khôicksng bao giờbjsa bịkbelaoki ngoạxzhbi nhốscbqt trong nhàaoki nữxjvaa, mỗtufei ngàaokiy đxpzeqnuqu phảlrlji ngồlrlji im trong nhàaoki, côicks sắezdnp muốscbqn phálhbi tan cálhbii biệmxaat thựtjfb đxpzei rồlrlji!

fdasn nữxjvaa, cótjfbicksng việmxaac thìbeoe sẽhightjfb tiềqnuqn lưfefoơfdasng a! Côicks cuốscbqi cùxqmyng cótjfb tiềqnuqn, vềqnuq sau khôicksng bao giờbjsa phảlrlji đxpzei cưfefoyacsp nữxjvaa!

Vui vẻlhbi mộsoqkt hồlrlji lâtgeku, mắezdnt thấnjlcy sắezdnc mặqrkjt Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn càaoking ngàaokiy càaoking trầivqrm, côicks mớyacsi nhớyacs tớyacsi hỏbeoei: “Anh, anh tìbeoem cho em côicksng việmxaac gìbeoe?”

“Em sẽhigh trởziaj lạxzhbi làaokim ởziaj đxpzexzhbi họczvic X……”

Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn còmxaan chưfefoa nótjfbi xong, Triệmxaau An An đxpzeãjuuu vui vẻlhbifefobjsai ha ha: “Đjisvi đxpzeếxzhbn trưfefobjsang X làaokim giálhbio viêvbktn? Ai nha, anh, anh thậnjjet làaoki đxpzescbqi tốscbqt vớyacsi em! Đjisvxzhbi họczvic X tiềqnuqn lưfefoơfdasng rấnjlct làaoki cao, mộsoqkt ngàaokiu cũklojng khôicksng cótjfb mấnjlcy tiếxzhbt, rấnjlct thíezdnch hợlhbip vớyacsi em!”

icks cao hứqshang chạxzhby đxpzeếxzhbn chỗtufe Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn, muốscbqn vỗtufe vỗtufe vai anh, bàaokin tay thòmxaa đxpzeếxzhbn nửzdbpa đxpzeưfefobjsang, rồlrlji lạxzhbi bịkbel álhbinh mắezdnt lạxzhbnh băimuing củlrlja Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn làaokim cho rụzpzst trởziaj lạxzhbi.

“Nga nga nga, em đxpzeãjuuu quêvbktn mấnjlct anh khôicksng thểsoqk bịkbel ngưfefobjsai khálhbic chạxzhbm vàaokio, em sẽhigh khôicksng chạxzhbm vàaokio nữxjvaa!”

Cảlrljnh Dậnjjet Thầivqrn thu hồlrlji álhbinh mắezdnt, lấnjlcy mộsoqkt tậnjjep văimuin kiệmxaan trong túbjsai, đxpzeưfefoa cho Triệmxaau An An: “Đjisvâtgeky làaoki thưfefo mờbjsai, nhậnjjen lấnjlcy.”

Triệmxaau An An vui rạxzhbo rựtjfbc tiếxzhbp nhậnjjen, mởziaj ra vừihala thấnjlcy, mặqrkjt trêvbktn ràaokinh mạxzhbch viếxzhbt:

“Giấnjlcy mờbjsai Triệmxaau An An đxpzelrljm nhiệmxaam chứqshac vụzpzs hiệmxaau trưfefoziajng trưfefobjsang đxpzexzhbi họczvic X ba năimuim.”

imuin kiệmxaan trong tay Triệmxaau An An “Bang” mộsoqkt tiếxzhbng rơfdasi xuốscbqng mặqrkjt đxpzenjlct, côicks lắezdnp bắezdnp nótjfbi: “Giálhbio giálhbio…… Hiệmxaau trưfefoziajng?!”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.