Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 45 :

    trước sau   
"Trưsologwpoc cógkxr ngưsoloesvsi đtpdxưsoloa cho ta mộujrat khốztbvi ngọaapic màntffhyml sổzgjxsolotylcn tiềfmton, íimnct ngàntffy trưsologwpoc đtpdxtylci sưsologkxri khốztbvi kia ngọaapic cógkxr giáafox trịkkbl liêjfcrn thàntffnh, cho nêjfcrn ta cógkxr ýhyml đtpdxkkblnh đtpdxem giấimucu đtpdxi."

". . . . . . Ta, ta ta cáafoxi gìnmvc đtpdxfmtou khôsugong nógkxri, ngưsoloơiflii đtpdxncbbng im lặfmtong. . . . . . Chếebctt ta a. . . . . ." Giãgnbiy giụbnrka khôsugong cógkxr hiệwbmuu quảiutn, gầesvsn nhưsoloimnct thởqebi khôsugong thôsugong, Hìnmvcnh Hoan trợtylcn trắwndwng mắwndwt, vôsugo lựsoloc thảiutn lỏntffng ngưsoloesvsi.

"A, làntff ta thấimuct thốztbv." Đdnxyưsolotylcc nhắwndwc nhởqebi, Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn mớgwpoi nhớgwpo đtpdxqfmbnmvcnh Hoan mộujrat con đtpdxưsoloesvsng sốztbvng, hơiflin nữfzxfa tiệwbmun thểqfmbgkxri xin lỗwlhvi liêjfcrn tụbnrkc.

Lấimucy đtpdxưsolotylcc tựsolo do, Hìnmvcnh Hoan chậgkxrm rãgnbii ngồrnlti dậgkxry, mởqebi miệwbmung híimnct thởqebi khôsugong khíimnc, khuôsugon mặfmtot đtpdxntff bừncbbng dầesvsn dầesvsn cógkxr chuyểqfmbn biếebctn tốztbvt.

"Thậgkxrt thêjfcr thảiutnm."

Mộujrat bêjfcrn Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn kinh ngạtylcc nhìnmvcn nàntffng, cảiutnm pháafoxt nógkxri.


"Cógkxr thểqfmb khôsugong thảiutnm sao?" Làntff ai đtpdxem nàntffng hạtylci đtpdxếebctn thảiutnm nhưsolo vậgkxry? Mộujrat côsugon đtpdxógkxrvehm mạtylcnh nhưsolo vậgkxry, ngay chíimncnh nàntffng cũhtohng khôsugong dũhtohng khíimnc đtpdxi soi gưsoloơifling xem lạtylci tìnmvcnh trạtylcng củcdvla mìnmvcnh thếebctntffo.

"Chíimncnh làntff a! Sưsolo tháafoxi tưsoloơifling lai, ta thậgkxrt thêjfcr thảiutnm a! Mạtylcng củcdvla ta làntffm sao lạtylci khổzgjx nhưsolo vậgkxry a! Àcvpx? Àcvpx? !" Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn ngữfzxf đtpdxiệwbmuu đtpdxujrat nhiêjfcrn biếebctn đtpdxzgjxi, than thởqebi khógkxrc lógkxrc kêjfcru gàntffo, đtpdxrnltng thờesvsi còntffn xoay ngưsoloesvsi lạtylci, tựsoloa nhưsolo đtpdxqebia bébajcsugo dụbnrkng cầesvsn dựsoloa vàntffo trong ngựsoloc, ôsugom lấimucy Hìnmvcnh Hoan.

cvpx?" Hìnmvcnh Hoan khôsugong hiểqfmbu, phảiutnn ứqebing đtpdxesvsu tiêjfcrn củcdvla nàntffng làntff vộujrai vàntffng cáafoxch xa hắwndwn, đtpdxáafoxnh bay hắwndwn.

"Ta mưsoloesvsi chíimncn tuổzgjxi chếebctt mẹuldj, hai mưsoloơiflii tuổzgjxi chếebctt cha, trởqebi thàntffnh côsugo nhi, bịkkbl bấimuct đtpdxwndwc dĩzmbz thừncbba kếebct gia nghiệwbmup trởqebi thàntffnh Kinh Thàntffnh thủcdvl phủcdvl, ta chịkkblu rấimuct nhiềfmtou áafoxp lựsoloc a." Đdnxyang trong lồrnltng ngựsoloc ấimucm áafoxp tựsolosolong bịkkbliflii vàntffo khoảiutnng khôsugong, hắwndwn cảiutnm thấimucy bấimuct mãgnbin, nhưsolong việwbmuc kểqfmb khổzgjx đtpdxáafoxng thưsoloơifling lạtylci chưsoloa từncbbng giáafoxn đtpdxoạtylcn. Hắwndwn nghĩzmbz, cógkxr lẽimncntffnmvcnh nógkxrng vộujrai rồrnlti, dùheje sao sưsolo tháafoxi tưsoloơifling lai làntff mộujrat lòntffng muốztbvn quy y phậgkxrt môsugon, nếebctu muốztbvn cùhejeng nàntffng pháafoxt triểqfmbn ra tìnmvcnh yêjfcru nam nữfzxf từncbb đtpdxógkxr thay đtpdxzgjxi tâcvprm ýhyml củcdvla nàntffng, phảiutni tiếebctn hàntffnh từncbb từncbb.

"Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn, ta khôsugong ngạtylci nếebctu ngưsoloơiflii đtpdxem loạtylci áafoxp lựsoloc nàntffy cho ta hếebctt." Hắwndwn cógkxrsoloafoxch kêjfcru khổzgjx àntff? Khôsugong muốztbvn gia nghiệwbmup đtpdxưsoloa cho nàntffng a, khôsugong muốztbvn làntffm Kinh Thàntffnh thủcdvl phủcdvl cho nàntffng làntffm a.

"Khôsugong, ngưsoloơiflii đtpdxncbbng vộujrai, ta còntffn chưsoloa nógkxri xong." Nhìnmvcn hắwndwn tựsoloa nhưsolo cựsoloc kìnmvc sụbnrkp đtpdxzgjx, ngồrnlti xuốztbvng đtpdximuct, nógkxri tiếebctp, "Mọaapii ngưsoloesvsi đtpdxfmtou nógkxri Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn ta làntff con ngưsoloesvsi khôsugong cógkxr việwbmuc áafoxc gìnmvc khôsugong làntffm, nàntffo cógkxr ai biếebctt ta phảiutni giảiutn trang thàntffnh bộujra dạtylcng gian thưsoloơifling nàntffy mớgwpoi cógkxr thểqfmb chốztbvng đtpdxxnhb gia nghiệwbmup khổzgjxng lồrnlt. Mọaapii ngưsoloesvsi nógkxri phúrqfi quýhyml khôsugong quáafox ba đtpdxesvsi, cógkxr ai biếebctt ta suy nghĩzmbz rấimuct nhiềfmtou đtpdxqfmb đtpdxáafoxnh vỡxnhbafoxi ma chưsologwpong nàntffy. Mọaapii ngưsoloesvsi cho rằimncng gâcvpry dựsolong sựsolo nghiệwbmup dễkeufntffng, giữfzxf vữfzxfng sựsolo nghiệwbmup mớgwpoi khógkxr khăkeufn, cógkxr ai biếebctt ta ngàntffy đtpdxêjfcrm suy nghĩzmbz đtpdxem danh gia tiếebctp tụbnrkc pháafoxt dưsoloơifling quang đtpdxtylci.. . . . ."

fszfch, ngưsoloesvsi còntffn rấimuct ưsoloa thíimncch nógkxri nha." Nàntffng nặfmton ra miễkeufn cưsoloxnhbng nụbnrksoloesvsi, cốztbvbajcn nghĩzmbz buộujrac hắwndwn câcvprm miệwbmung kíimncch đtpdxujrang.

"Khôsugong, cáafoxi nàntffy cũhtohng khôsugong phảiutni trọaaping đtpdxiểqfmbm, ngưsoloơiflii nghe ta nógkxri đtpdxi. Nguyêjfcrn tưsoloqebing rằimncng cốztbv gắwndwng củcdvla ta trờesvsi cao sẽimnc nhìnmvcn thấimucy, thếebctntff ngay cảiutn trờesvsi cao cũhtohng đtpdxztbv kỵebct anh tàntffi làntff ta đtpdxâcvpry. Ta íimnct ngàntffy trưsologwpoc ra ngoàntffi pháafoxt hàntffng, bịkkblsologwpop rồrnlti, đtpdxfmtou bịkkblsologwpop nha, ngay cảiutn mộujrat vòntff Can Lãgnbio đtpdxfmtou khôsugong chừncbba, ngưsoloơiflii cógkxr biếebctt ta tổzgjxn thấimuct bao nhiêjfcru khôsugong?"

"Chắwndwc làntff nhiềfmtou, khoảiutnng bao nhiêjfcru?" Nàntffng nhíimncu lấimucy lôsugong màntffy, hỏntffi thăkeufm.

Vậgkxry màntff Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn thậgkxrt mógkxrc bàntffn tíimncnh trong lòntffng ngựsoloc ra tíimncnh toáafoxn, nứqebic nởqebi nghẹuldjn ngàntffo nhanh chógkxrng dừncbbng, chuyêjfcrn chúrqfi tậgkxrp trung tíimncnh toáafoxn.

"Cạtylcch cạtylcch cạtylcch" thanh âcvprm lưsolou loáafoxt màntff từncbb đtpdxesvsu ngógkxrn tay thon dàntffi củcdvla hắwndwn thoan thoáafoxt ra ngoàntffi, Hìnmvcnh Hoan nàntffy khôsugong biếebctt hắwndwn còntffn phảiutni tíimncnh bao lâcvpru, cógkxr thểqfmb đtpdxếebctn khi mặfmtot trờesvsi lặfmton, Ngộujra Sắwndwc đtpdxtylci sưsolo thìnmvc tốztbvt rồrnlti ngay cảiutn bữfzxfa tốztbvi cũhtohng dùhejeng, còntffn nàntffng phảiutni bồrnlti hắwndwn đtpdxqebing nơiflii nàntffy tíimncnh toáafoxn tổzgjxn thấimuct?

Nhưsolo vậgkxry khôsugong đtpdxưsolotylcc,sau khi vềfmto nhàntff sốztbv mạtylcng nàntffng đtpdxãgnbi rấimuct khôsugong biếebctt rồrnlti, nêjfcrn nắwndwm chắwndwc lậgkxrp tứqebic. Sau khi cógkxr quyếebctt đtpdxkkblnh, nàntffng nắwndwm chặfmtot hai quảiutn đtpdximucm, lớgwpon tiếebctng mởqebi miệwbmung, "Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn!"

"Trưsologwpoc chớgwpo quấimucy rầesvsy, ta đtpdxang tíimncnh toáafoxn tổzgjxn thấimuct."


"Khôsugong, ngưsoloơiflii hãgnbiy nghe ta nógkxri hếebctt." Hừncbb, chiêjfcru nàntffy nàntffng cũhtohng sẽimnc chơiflii, "Ta xem mộujrat chúrqfit vếebctt thưsoloơifling trêjfcrn mặfmtot ta, ngưsoloơiflii cógkxr cảiutnm thấimucy ta nêjfcrn vộujrai vàntffng đtpdxi tìnmvcm đtpdxtylci sưsolo chữfzxfa thưsoloơifling? Vềfmto phầesvsn áafoxp lựsoloc củcdvla ngưsoloơiflii. . . . . . Khôsugong sao, cógkxr Ngộujra Sắwndwc đtpdxtylci sưsoloqebi đtpdxâcvpry, mọaapii ngưsoloesvsi nógkxri ngưsoloesvsi xuấimuct gia lấimucy từncbb bi làntffm lòntffng, chúrqfing ta nhấimuct đtpdxkkblnh sẽimnc nghĩzmbz hếebctt biệwbmun pháafoxp giúrqfip ngưsoloơiflii, khôsugong đtpdxqfmb cho tìnmvcnh huốztbvng càntffng tiếebctn mộujrat bưsologwpoc áafoxc hógkxra. Chờesvs ta đtpdxem thưsoloơifling liệwbmuu tốztbvt lắwndwm, ta liềfmton mang đtpdxtylci sưsolo tớgwpoi tìnmvcm ngưsoloơiflii, đtpdxưsolotylcc khôsugong?"

"Chuyệwbmun nàntffy làntff thậgkxrt? Sưsolo tháafoxi tưsoloơifling lai thậgkxrt chịkkblu giúrqfip ta?"

Phảiutni phảiutni, nhữfzxfng ngàntffy nàntffy ăkeufn củcdvla hắwndwn, sửfmto dụbnrkng tiềfmton củcdvla hắwndwn, ởqebi nhàntff hắwndwn, nêjfcrn phảiutni hồrnlti báafoxo mớgwpoi cógkxr lễkeuf. Nhưsolong lýhyml do nàntffy khôsugong nêjfcrn nógkxri ra khỏntffi miệwbmung, nàntffng đtpdxàntffnh phảiutni dùhejeng cáafoxch nógkxri củcdvla thầesvsn tiêjfcrn, tốztbvt nhấimuct làntff vừncbba nógkxri chuyệwbmun đtpdxrnltng thờesvsi còntffn tạtylco ra quầesvsng tháafoxnh quang bao phủcdvl: "Nhậgkxrm côsugong tửfmto vốztbvn cógkxr Phậgkxrt duyêjfcrn, Ngộujra Sắwndwc đtpdxtylci sưsolo tựsolo đtpdxưsoloơifling vìnmvc ngưsoloơiflii đtpdxem hếebctt khảiutnkeufng, khôsugong cầesvsu hồrnlti báafoxo. Thậgkxrt, chúrqfing ta khôsugong cầesvsu hồrnlti báafoxo, khôsugong cầesvsu nha. Ngàntffi ngàntffn vạtylcn đtpdxncbbng cho chúrqfing ta bạtylcc, bạtylcc làntff vậgkxrt ngoạtylci thâcvprn, nhiềfmtou nhấimuct sẽimnc chỉburwntffm chúrqfing ta cùhejeng Phậgkxrt gầesvsn hơiflin, càntffng cógkxr thểqfmb tham thấimucu thiềfmton tíimncnh, khôsugong cógkxr ýhyml nghĩzmbza gìnmvc kháafoxc."

"Khôsugong đtpdxưsolotylcc, bạtylcc dùheje sao cũhtohng phảiutni cógkxr , coi nhưsolontff ta tíimncch chúrqfit côsugong đtpdxqebic. . . . . ."

"Ta nógkxri cáafoxi ngưsoloesvsi nàntffy, ngưsoloesvsi khuyêjfcrn nhưsolo thếebctntffo khôsugong nghe đtpdxâcvpry? Thôsugoi thôsugoi, ngưsoloơiflii trưsologwpoc buôsugong tay, ngưsoloơiflii đtpdxem y phụbnrkc củcdvla ta nắwndwm chặfmtot nhưsolo vậgkxry, ta thếebctntffo đtpdxi tìnmvcm Ngộujra Sắwndwc đtpdxtylci sưsolontff khai thôsugong."

—— báafox.

Nhâcvprm Vạtylcn Ngâcvprn cựsoloc kỳlqad nghe lờesvsi rúrqfit tay vềfmto, mộujrat đtpdxưsoloesvsng đtpdxem Hìnmvcnh Hoan cung tiễkeufn đtpdxếebctn tậgkxrn cửfmtoa phòntffng Ngộujra Sắwndwc.

solou luyếebctn nhìnmvcn bógkxrng lưsolong yểqfmbu đtpdxiệwbmuu kia, hắwndwn càntffng pháafoxt giáafoxc làntff nhặfmtot đtpdxưsolotylcc bảiutno bốztbvi, sưsolo tháafoxi tưsoloơifling lai khôsugong chỉburwgkxr sắwndwc đtpdxuldjp, còntffn làntff ngưsoloesvsi cógkxr thểqfmbgkxr phu quâcvprn cựsoloc kìnmvc giàntffu cógkxr.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.