Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 44 :

    trước sau   
Nghiêaaheng ngưkspacdgmi lậfgijt lạzphai, ôyydqm lấdukby chăpsrxn lăpsrxn mấdukby vòtxtzng, tìwtgbm vịkrmm tríhuxo thoảenghi máenghi, chẹzmvgp chẹzmvgp mấdukby cáenghi ởxqhw miệfwomng, tiếudxdp tụpanbc ngủwrgj. Vậfgijy màyxus, đvfvoenghu lưkspadqlei vẫsvgln còtxtzn quấdukbn quanh cáenghi loạzphai cảenghm giáenghc đvfvoêaahem đvfvoóvfvo, khiếudxdn Hìwtgbnh Hoan đvfvoang tíhuxonh toáenghn tiếudxdp tụpanbc ngủwrgj bỗumwong dưkspang mởxqhw mắytcit ra.

Cặhgpqp mắytcit lim dim buồgqawn ngủwrgj liềvqlkn tỉwrgjnh táengho khi nhìwtgbn rõhuxo cảenghnh vậfgijt khôyydqng hềvqlk xa lạzpha xung quanh , khăpsrxn phủwrgj giưkspacdgmng xinh đvfvozmvgp, khung giưkspacdgmng khảenghm vàyxusng. Khắytcip nơikbni đvfvovqlku tỏmkiya ra hơikbni tiềvqlkn rấdukbt rõhuxoyxusng nơikbni nàyxusy làyxus phủwrgj đvfvofwom Nhâsksfm Vạzphan Ngâsksfn. Nàyxusng khôyydqng phảenghi đvfvoang tứvrqlc ngưkspacdgmi nàyxuso đvfvoóvfvoaahen vềvqlk phòtxtzng suy nghĩofed qua sao? Chẳgoakng lẽsksf mộwbaing du?

"A, đvfvoau. . . . . ." Hìwtgbnh Hoan vừyxusa nghĩofed, nghiêaaheng ngưkspacdgmi đvfvofgijp mạzphanh xuốaplkng thàyxusnh giưkspacdgmng, đvfvowbaing táenghc quáengh lớnahun khiếudxdn cổmldv sau truyềvqlkn tớnahui mộwbait hồgqawi đvfvoau nhóvfvoi.

yxusng đvfvoau đvfvoếudxdn nhe răpsrxng, cũmkiyng vìwtgb vậfgijy màyxus nhớnahu lạzphai mọfgiji chuyệfwomn đvfvoêaahem qua.

Nhớnahu tớnahui Triệfwomu Vĩofednh Yêaahen nóvfvoi cảenghm thấdukby may mắytcin vìwtgb rốaplkt cuộwbaic cóvfvo thểlwgc đvfvoem nàyxusng nétxtzm ra ngoàyxusi, nhớnahu tớnahui Ngộwbai Sắytcic đvfvozphai sưkspa mang nàyxusng nhảenghy cửuvyya sổmldvyxus chạzphay, còtxtzn an toàyxusn rơikbni xuốaplkng đvfvodukbt ngoàyxusi dựjtpg đvfvoenghn củwrgja nàyxusng.

Nhớnahu tớnahui nàyxusng nóvfvoi làyxusyxusng còtxtzn cóvfvo phẩzpham hạzphanh, khôyydqng thểlwgc khôyydqng giao phóvfvo mọfgiji chuyệfwomn liềvqlkn bỏmkiy trốaplkn, đvfvoòtxtzi phảenghi đvfvoi vềvqlk trưkspanahuc giảenghi thíhuxoch rõhuxo cho tưkspanahung côyydqng, chứvrqlng minh làyxusyxusng chỉwrgjhuxonh toáenghn xuấdukbt gia hầenghu hạzpha Phậfgijt tổmldv, màyxus khôyydqng phảenghi hầenghu hạzphatxtza thưkspawrgjng.


Đyydbgqawng thờcdgmi nhớnahu tớnahui lờcdgmi củwrgja nàyxusngcòtxtzn chưkspaa nóvfvoi xong, Ngộwbai Sắytcic đvfvoãkspa cầenghm con dao kétxtzo xẹzmvgt qua cổmldv củwrgja nàyxusng, nàyxusng chỉwrgj cảenghm thấdukby đvfvoau, ýsvgl thứvrqlc thanh tỉwrgjnh trừyxusng hắytcin, giãkspay giụpanba chửuvyyi bớnahui lung tung rấdukbt to. Hắytcin cau màyxusy, chặhgpqt cổmldvyxusng mấdukby cáenghi, rốaplkt cuộwbaic. . . . . . Nàyxusng cũmkiyng khôyydqng nhớnahu nổmldvi cáenghi gìwtgb.

"Hòtxtza thưkspawrgjng chếudxdt tiệfwomt! Cóvfvo biếudxdt thưkspaơikbnng hưkspaơikbnng tiếudxdc ngọfgijc hay khôyydqng, tuy ta khôyydqng xinh đvfvozmvgp, cũmkiyng khôyydqng cầenghn thiếudxdt băpsrxm ta bấdukbt tỉwrgjnh màyxuspsrxm nhưkspa thịkrmmt heo vậfgijy." Mắytcing mộwbait hồgqawi, nàyxusng đvfvovrqlng dậfgijy, mặhgpqc xiêaahem y vàyxuso, dùzojyng sứvrqlc kétxtzo sợwrgji dâsksfy vạzphat áengho thắytcit lạzphai, bưkspanahuc tớnahui chậfgiju đvfvogqawng bêaahen cạzphanh màyxus rửuvyya mặhgpqt súzphac miệfwomng, trong nháenghy mắytcit mọfgiji thàyxusnh hoàyxusn thàyxusnh.

Rồgqawi sau đvfvoóvfvokspanahuc châsksfn trầenghm trọfgijng, kétxtzo cửuvyya phòtxtzng ra, đvfvoi hưkspang sưkspa vấdukbn tộwbaii.

Xuấdukbt hiệfwomn bóvfvong dáenghng létxtzn lúzphat đvfvowbait nhiêaahen hấdukbp dẫsvgln lựjtpgc chúzpha ýsvgl củwrgja Hìwtgbnh Hoan, nàyxusng nghi hoặhgpqc cau màyxusy, nghiêaaheng đvfvoenghu tỉwrgj mỉwrgj quan sáenght. Chờcdgm đvfvoếudxdn khi thấdukby rõhuxoyxusng bóvfvong dáenghng nàyxusy, càyxusng pháenght giáenghc khôyydqng hiểlwgcu. Đyydbóvfvo khôyydqng phảenghi làyxus ngưkspacdgmi lạzpha mặhgpqt ngoàyxusi đvfvoưkspacdgmng, màyxusyxus Nhâsksfm Vạzphan Ngâsksfn, cóvfvo ai létxtzn létxtzn lúzphat lúzphat tạzphai trong phủwrgj củwrgja mìwtgbnh hay khôyydqng?

wtgb vậfgijy, mộwbait cáenghi ýsvgl niệfwomm nhanh chóvfvong tạzphao thàyxusnh ởxqhw trong đvfvoenghu Hìwtgbnh Hoan—— hắytcin tíhuxonh toáenghn đvfvoi đvfvoàyxuso hốaplk chôyydqn vàyxusng!

wtgbnh Hoan liềvqlkn khôyydqng trìwtgb hoãkspan, bưkspanahuc nhẹzmvg nhàyxusng theo dõhuxoi.

Rẽsksfyxuso cáenghc khóvfvom láengh, Hìwtgbnh Hoan mơikbn hồgqaw cảenghm giáenghc choáenghng váenghng, lòtxtzng khôyydqng thểlwgc khôyydqng tháenghn phụpanbc bốaplk tríhuxo củwrgja Nhâsksfm phủwrgjyydqzojyng kìwtgb dịkrmm, ngay cảengh con mètxtzo cũmkiyng khôyydqng vàyxuso đvfvoưkspawrgjc. Mặhgpqc dùzojy nhưkspa thếudxd, nàyxusng vẫsvgln theo đvfvoyydqi, nhấdukbt quyếudxdt khôyydqng tha, cho đvfvoếudxdn khi nhìwtgbn thấdukby Nhâsksfm Vạzphan Ngâsksfn chui vàyxuso mộwbait con đvfvoưkspacdgmng mòtxtzn, đvfvoưkspacdgmng mòtxtzn kia thoạzphat nhìwtgbn rấdukbt cũmkiyenghch.

yxusng dừyxusng bưkspanahuc do dựjtpg biếudxdt, đvfvoưkspacdgmng đvfvowbait theo sau bịkrmm pháenght hiệfwomn rồgqawi làyxusm thếudxdyxuso? Ởwtgb đvfvokrmma phưkspaơikbnng hoang vu nhưkspa vậfgijy, nóvfvoi làyxus ngẫsvglu nhiêaahen đvfvoi ngang qua thìwtgb khôyydqng chuẩzphan xáenghc cho lắytcim.

Đyydbang trong lúzphac suy nghĩofed, Hìwtgbnh Hoan cũmkiyng khôyydqng kìwtgbm hãkspam đvfvoưkspawrgjc bưkspanahuc châsksfn củwrgja mìwtgbnh.

—— phanh.

Kếudxdt quảengh bịkrmm mộwbait thiêaahen côyydqn đvfvofgijp vàyxuso, khôyydqng hềvqlk thiêaahen vịkrmmikbni thẳgoakng vàyxuso gưkspaơikbnng mặhgpqt củwrgja nàyxusng, mọfgiji thứvrql trưkspanahuc mắytcit liềvqlkn tốaplki sầenghm lạzphai, Hìwtgbnh Hoan ngãkspa xuốaplkng đvfvodukbt, cảenghm giáenghc đvfvoenghu tiêaahen khôyydqng phảenghi đvfvoau đvfvonahun, màyxusyxus chóvfvop mũmkiyi khôyydqng ngừyxusng tỏmkiya ra ngoàyxusi mộwbait dòtxtzng nưkspanahuc ấdukbm.

"A! Làyxuskspa tháenghi tưkspaơikbnng lai a!"

". . . . . ." Nhâsksfm Vạzphan Ngâsksfn lộwbai ra tiếudxdng kinh ngạzphac, gàyxuso lêaahen, khiếudxdn Hìwtgbnh Hoan càyxusng thêaahem khóvfvoc khôyydqng ra nưkspanahuc mắytcit. Lýsvgl tríhuxo từyxus từyxus thanh tỉwrgjnh, cảenghm giáenghc đvfvoau ráenght trêaahen gưkspaơikbnng mặhgpqt càyxusng ngàyxusy càyxusng rõhuxoyxusng, nàyxusng im lặhgpqng khôyydqng lêaahen tiếudxdng thửuvyytxtz dậfgijy, bấdukbt đvfvoytcic dĩofed ngưkspacdgmi khôyydqng thăpsrxng bằnkiung, khôyydqng thểlwgcyxusm gìwtgb kháenghc hơikbnn làyxus bỏmkiy đvfvoi ýsvgl niệfwomm.


vfvosksfu nóvfvoi, ởxqhw đvfvoâsksfu ngãkspa nhàyxuso ởxqhw đvfvoóvfvo nằnkium xuốaplkng. Vìwtgb vậfgijy, nàyxusng buôyydqng tha cốaplk gắytcing biểlwgcu hiệfwomn bềvqlkn gan vữxpvung chíhuxo, hai châsksfn duỗumwoi mộwbait cáenghi, nằnkium ngang rồgqawi, ngấdukbc đvfvoenghu lêaahen, cốaplk gắytcing khiếudxdn máenghu mũmkiyi đvfvoang chảenghy khôyydqng ngừyxusng đvfvoengho lưkspau trởxqhw vềvqlk.

"Ai nha! Sưkspa tháenghi tưkspaơikbnng lai, ngưkspaơikbni còtxtzn sốaplkng khôyydqng? Cóvfvo nặhgpqng lắytcim khôyydqng? Chẳgoakng lẽsksf đvfvoâsksfy chíhuxonh làyxus tai ưkspaơikbnng huyếudxdt quang màyxus đvfvozphai sưkspavfvoi? Ngưkspaơikbni ngàyxusn nghìwtgbn ngàyxusn vạzphan lầenghn đvfvoyxusng chếudxdt a! Nóvfvoi mộwbait câsksfu nghe chúzphat đvfvoi . . . . ." Hắytcin vung lêaahen áengho khoáenghc, ngồgqawi xổmldvm ngưkspacdgmi xuốaplkng, kiểlwgcm tra tìwtgbnh huốaplkng củwrgja nàyxusng, thấdukby hai mắytcit Hỉwrgjnh Hoan nhắytcim lạzphai, liềvqlkn vôyydqzojyng hoảenghng hốaplkt.

wtgbnh Hoan cảenghm thấdukby trong óvfvoc mộwbait trậfgijn"Ong ong" vang dộwbaii, bỗumwong dưkspang, nàyxusng giơikbn tay lêaahen, hung hăpsrxng bắytcit đvfvoưkspawrgjc ốaplkng tay áengho củwrgja hắytcin, mởxqhw miệfwomng cầenghu khẩzphan: "Cóvfvo thểlwgc ngừyxusng dao đvfvowbaing ta nữxpvua hay khôyydqng? Hay làyxus ngưkspaơikbni chêaaheenghu mũmkiyi ta phun còtxtzn chưkspaa đvfvowrgj nhiềvqlku sao?"

"Hôyydq, còtxtzn sốaplkng làyxus tốaplkt rồgqawi, còtxtzn sốaplkng làyxus tốaplkt rồgqawi." Nhâsksfm Vạzphan Ngâsksfn thởxqhw phàyxuso nhẹzmvg nhõhuxom, lo lắytcing khôyydqng phảenghi làyxus sốaplkng chếudxdt củwrgja nàyxusng, màyxusyxuswtgbnh may mắytcin sẽsksf khôyydqng bịkrmm mang tộwbaii giếudxdt ngưkspacdgmi. Buôyydqng lỏmkiyng tiếudxdng lòtxtzng, hắytcin mớnahui chúzpha ýsvgl tớnahui thảenghm trạzphang Hìwtgbnh Hoan, mộwbait màyxusn đvfvomkiykspaơikbni rấdukbt nhiềvqlku, ngoàyxusi tựjtpg tráenghch, hắytcin cảenghm thấdukby sưkspa tháenghi tưkspaơikbnng lai cũmkiyng cóvfvo thểlwgcenghnh chịkrmmu chúzphat tráenghch nhiệfwomm, "Ngưkspaơikbni làyxusm cáenghi gìwtgb đvfvoi theo ta? Ta còtxtzn tưkspaxqhwng rằnkiung làyxus tặhgpqc nhâsksfn."

"Nàyxuso cóvfvo nhiềvqlku tặhgpqc nhâsksfn nhưkspa vậfgijy a!" Rốaplkt cuộwbaic ngưkspacdgmi nàyxuso létxtzn lúzphat xem ra tưkspaơikbnng đvfvoaplki giốaplkng nhưkspa tặhgpqc a! Đyydbúzphang, vấdukbn đvfvovqlk ra tạzphai trêaahen ngưkspacdgmi củwrgja hắytcin. Nghĩofed tớnahui, nàyxusng tiệfwomn tay dùzojyng ốaplkng tay áengho che lỗumwomkiyi, giảenghi thíhuxoch, "Làyxus do ngưkspaơikbni tựjtpgkspaơikbnng létxtzn létxtzn lúzphat lúzphat đvfvoi lạzphai, hạzphai ta lầenghm tưkspaxqhwng ngưkspaơikbni làyxus tặhgpqc, mớnahui cóvfvo thểlwgc mộwbait đvfvoưkspacdgmng cùzojyng tớnahui đvfvoưkspawrgjc, phảenghi khôyydqng? !"

"Hưkspa! Nhỏmkiy giọfgijng mộwbait chúzphat, kẻcdkuo ngưkspacdgmi kháenghc nghe thấdukby." Hắytcin khẩzphan trưkspaơikbnng. Liềvqlkn ngăpsrxn chậfgijn đvfvoenghu củwrgja nàyxusng, hưkspanahung trong ngựjtpgc nhétxtzt vàyxuso, ýsvgl đvfvogqaw muốaplkn che miệfwomng củwrgja nàyxusng, étxtzp nàyxusng chớnahuvfvoaahen tiếudxdng.

"Ngôyydq. . . . . . Ngôyydq ngôyydq. . . . . ." Nàyxusng ra sứvrqlc quơikbnzphaa đvfvoôyydqi tay, thửuvyy muốaplkn giãkspay giụpanba.

"Thựjtpgc khôyydqng dáenghm đvfvodukbu diếudxdm, ta làyxus tớnahui giấdukbu đvfvogqaw."

". . . . . ." Gặhgpqp quỷuvyy, nàyxusng quảengh thậfgijt đvfvoenghn đvfvoúzphang rồgqawi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.