Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 41 :

    trước sau   
Nghĩqfbh tớibxdi, nàaqcpng cưtkimjzkri mộwbent cáaceai so vớibxdi lúwbenc nãxghky còpnkhn ngọooiit hơxmaun, tay vẫeofpn nhưtkimjzkr khoáaceac lêwpeon khuỷrlgyu tay củzhhna hắkejnn, mộwbent tay kia thảxghk bộwbeni kiếshbmm xuốvhgpng, khôooiing chúwbent đjffyuxfd ýwpllxfoui, "Đvlzrúwbenng rồqfbhi, huynh xem muộwbeni đjffyem ngưtkimjzkri nàaqcpo mang đjffyếshbmn."

Nghe vậcsmny, Triệffgcu Vĩqfbhnh Yêwpeon cũjzkrng phốvhgpi hợjdohp quéooiit mắkejnt theo đjffyooiii nàaqcpng nhìlxrwn mấayhpy ngưtkimjzkri kia trong phòpnkhng ăldstn, đjffyvlzru làaqcp khuôooiin mặldstt xa lạtkim khiếshbmn cho hắkejnn chau màaqcpy hồqfbh nghi, "Ngưtkimjzkri nàaqcpo? Ta cóxfou biếshbmt khôooiing?"

"Làaqcpm sao huynh mau quêwpeon nhưtkim vậcsmny a. Khôooiing phảxghki đjffyãxghk đjffyáaceap ứvvqgng sẽzvfk mua xiêwpeom y cho muộwbeni sao? Muộwbeni khôooiing muốvhgpn cùosqdng ngưtkimjzkri kháaceac đjffycfdang áaceao nêwpeon biệffgcn pháaceap tốvhgpt nhấayhpt chíjdohnh tìlxrwm ngưtkimjzkri đjffyíjdohch thâhdrjn chếshbm mộwbent y phụcfdac kháaceac. Vìlxrw thếshbm muộwbeni đjffyem sưtkim phóxfou củzhhna hàaqcpng may, lãxghko bảxghkn hàaqcpng tơxmau lụcfdaa, lãxghko bảxghkn phưtkimjzkrng nhuộwbenm, túwbentkimơxmaung, lãxghko bảxghkn kim sứvvqgc,… tấayhpt cảxghk đjffyvlzru mang tớibxdi, a đjffyúwbenng rồqfbhi, còpnkhn cóxfouaqcpng, nghe nóxfoui nàaqcpng làaqcp trang dung nổwplli danh nhấayhpt kinh thàaqcpnh, am hiểuxfdu nhấayhpt xuấayhpt giáacea trang rồqfbhi."

aqcpng giớibxdi thiệffgcu từooiing ngưtkimjzkri tớibxdi, mỗnbqii thâhdrjn phậcsmnn từooii trong môooiii nàaqcpng buôooiing ra, đjffyvlzru khiếshbmn Hìlxrwnh Hoan cảxghk kinh, miệffgcng háacea hốvhgpc ra, lạtkimi khôooiing pháaceat ra đjffyưtkimjdohc mộwbent tiếshbmng, hai ngưtkimjzkri bọooiin họooii đjffyihlpnh thàaqcpnh thâhdrjn sao?

". . . . . . Hiểuxfdu Nhàaqcpn muộwbeni muộwbeni, muộwbeni đjffyem toàaqcpn bộwben bọooiin họooii mang đjffyếshbmn làaqcp chuẩwpeon bịihlpaqcpm cáaceai gìlxrw?" Khôooiing chỉosqdaqcplxrwnh Hoan, ngay cảxghkqfbhnh Yêwpeon cũjzkrng khôooiing biếshbmt làaqcpm thếshbmaqcpo. Biệffgct việffgcn củzhhna hắkejnn chứvvqg khôooiing phảxghki cáaceai chợjdoh. Sao lạtkimi cóxfou thểuxfdosqdy ýwpll cho phéooiip ngưtkimjzkri xa lạtkimtkimibxdc vàaqcpo!

vlzrưtkimơxmaung nhiêwpeon làaqcp may xiêwpeom y a, chẳgiiwng lẽzvfk mờjzkr bọooiin họooii ăldstn cơxmaum a. . . . . . Ủuxfda, ngưtkimơxmaui ởjtgb đjffyâhdrjy ăldstn cơxmaum àaqcp?" Nàaqcpng sóxfoung mắkejnt hơxmaui đjffywplli, giốvhgpng nhưtkimaqcp mớibxdi pháaceat hiệffgcn trưtkimibxdc mắkejnt bàaqcpy ra bàaqcpn ăldstn, giọooiing lộwben ra kinh ngạtkimc.


"Ừooii, muốvhgpn ăldstn chung khôooiing?" Bêwpeon cạtkimnh truyềvlzrn đjffyếshbmn áaceanh mắkejnt sáaceang quắkejnc củzhhna Hìlxrwnh Hoan, khiếshbmn Vĩqfbhnh Yêwpeon khôooiing đjffyưtkimjdohc tựzkja nhiêwpeon ngửnbqia thâhdrjn thểuxfd ra sau, khôooiing đjffyuxfd lạtkimi dấayhpu vếshbmt tráaceanh đjffyưtkimjdohc Quảxghkn Hiểuxfdu Nhàaqcpn đjffycfdang vàaqcpo.

ggsich. . . . . . Khôooiing cầzzuun. Vĩqfbhnh Yêwpeon ca, thứvvqgc ăldstn màaqcp đjffyzzuuu bếshbmp nhàaqcp huynh nấayhpu ra muộwbeni thậcsmnt khôooiing dáaceam ăldstn. Huynh từooii trong chùosqda chiềvlzrng nàaqcpo màaqcp kiếshbmm mộwbent vịihlp đjffyzzuuu bếshbmp thếshbmaqcpy? Tốvhgpn bao nhiêwpeou bạtkimc? Ngưtkimơxmaui bịihlp gạtkimt àaqcp! Đvlzrjdohi đjffyóxfou, ta sẽzvfk đjffyi bắkejnt têwpeon đjffyzzuuu bếshbmp kia đjffyi gặldstp quan, giúwbenp ngưtkimơxmaui hảxghk giậcsmnn!"

Kiếshbmm đjffyzzuuu bếshbmp từooii trong chùosqda chiềvlzrng nàaqcpo a? Khôooiing sai, đjffyiềvlzru nàaqcpy hìlxrwnh dung quáacea đjffyúwbenng, vôooiiosqdng chuẩwpeon xáaceac đjffytkimp trúwbenng xưtkimơxmaung sưtkimjzkrn mềvlzrm củzhhna Triệffgcu Vĩqfbhnh Yêwpeon. Tiếshbmp thu đjffyưtkimjdohc lờjzkri nóxfoui chóxfoui tai, hắkejnn khinh thưtkimjzkrng quéooiit mắkejnt toàaqcpn bộwben thứvvqgc ăldstn chay trêwpeon bàaqcpn, "Đvlzríjdohch thựzkjac ta cũjzkrng khôooiing cóxfou muốvhgpn ăldstn, nhìlxrwn làaqcp muốvhgpn nôooiin. Ngưtkimjzkri đjffyâhdrju, dọooiin toàaqcpn bộwben."

"Dọooiin toàaqcpn bộwben… !" Hìlxrwnh Hoan kìlxrwm néooiin cảxghkm xúwbenc đjffyếshbmn mứvvqgc tậcsmnn cùosqdng rồqfbhi, nàaqcpng tỉosqd mỉosqd chuẩwpeon bịihlp cho hắkejnn thứvvqgc ăldstn, cũjzkrng bởjtgbi vìlxrw mộwbent câhdrju nóxfoui củzhhna ngưtkimjzkri kháaceac, hắkejnn liềvlzrn nếshbmm cũjzkrng khôooiing nguyệffgcn nếshbmm mộwbent hớibxdp?

aceai gìlxrw gọooiii làaqcp khôooiing cóxfou muốvhgpn ăldstn, nhìlxrwn làaqcp muốvhgpn nôooiin? Nàaqcpng ởjtgb trong phủzhhn Nhâhdrjm Vạtkimn Ngâhdrjn nấayhpu nhiềvlzru bữayhpa cơxmaum nhưtkim vậcsmny, màaqcp cho tớibxdi bâhdrjy giờjzkrjzkrng chỉosqdaqcpacean dưtkimơxmaung, làaqcpm sao cóxfou thểuxfd khiếshbmn ngưtkimjzkri ta muốvhgpn nôooiin? Chẳgiiwng lẽzvfk đjffytkimi sưtkimosqdng vịihlp phúwben thưtkimơxmaung đjffyvlzru cóxfou bệffgcnh?

"Ngưtkimơxmaui cóxfou ýwpll kiếshbmn?" Con ngưtkimơxmaui Vĩqfbhnh Yêwpeon nghiêwpeong mộwbent bêwpeon, hơxmaui cáaceau trừooiing hưtkimibxdng nàaqcpng, "Ta cũjzkrng cóxfou ýwpll kiếshbmn, chớibxd đjffyem ta cùosqdng hòpnkha thưtkimjdohng đjffyáaceanh đjffyqfbhng!"

"Triệffgcu Vĩqfbhnh Yêwpeon! Ngưtkimơxmaui thậcsmnt làaqcp quáacea đjffyáaceang!" So sáaceanh vớibxdi việffgcc nhẫeofpn nhụcfdac chịihlpu đjffyzkjang nhữayhpng ngàaqcpy trưtkimibxdc, tháaceai đjffywbenlxrwnh Hoan trởjtgbwpeon kháaceac thưtkimjzkrng, tay nắkejnm quyềvlzrn, cắkejnn chặldstt cáaceanh môooiii, khôooiing giấayhpu tứvvqgc giậcsmnn gầzzuum nhẹipmh.

xfou lẽzvfk đjffyvhgpi vớibxdi ngưtkimjzkri kháaceac chuyệffgcn nàaqcpng đjffyau khổwpll pháaceat tiếshbmt làaqcp khôooiing liêwpeon quan, nhưtkimng đjffyâhdrjy làaqcp qua hai năldstm thàaqcpnh thâhdrjn, Hìlxrwnh Hoan lầzzuun đjffyzzuuu tiêwpeon thểuxfd hiệffgcn sựzkja tứvvqgc giậcsmnn vớibxdi hắkejnn. Nàaqcpng nhẫeofpn nhụcfdac chịihlpu đjffyzkjang sựzkja coi thưtkimjzkrng củzhhna hắkejnn, thậcsmnm chíjdoh đjffyem sốvhgp phong hưtkimu thưtkimaqcpng nhậcsmnn xếshbmp đjffyzzuuy rưtkimơxmaung, nàaqcpng vẫeofpn khôooiing hềvlzr nửnbqia câhdrju oáacean hậcsmnn, mộwbent lòpnkhng muốvhgpn đjffyem hắkejnn hầzzuuu hạtkim thậcsmnt tốvhgpt, đjffywplli lấayhpy làaqcpaceai gìlxrw? Làaqcp hắkejnn cùosqdng nhữayhpng nữayhp nhâhdrjn kháaceac thi nhau chàaqcp đjffytkimp, cưtkimjzkri nhạtkimo sựzkja cốvhgp gắkejnng củzhhna nàaqcpng!

aqcpng thậcsmnt ngu xuẩwpeon mớibxdi cảxghkm lưtkimơxmaung tâhdrjm cắkejnn rứvvqgt màaqcp trởjtgb lạtkimi tựzkjalxrwm mấayhpt mặldstt, xem ra nàaqcpng căldstn bảxghkn vốvhgpn làaqcp mộwbent vậcsmnt chưtkimibxdng mắkejnt.

"Quay lạtkimi! Ai cho ngưtkimơxmaui đjffyi?" Đvlzrãxghk phạtkimm sai lầzzuum, còpnkhn dáaceam hưtkimibxdng vềvlzr phíjdoha hắkejnn xung khíjdoh? Xung khíjdoh xong, xoay ngưtkimjzkri rờjzkri đjffyi? Ngưtkimjzkri nàaqcpo nuôooiing chiềvlzru màaqcp nuôooiii dưtkimayhpng tíjdohnh cáaceach nàaqcpy củzhhna nàaqcpng.

Triệffgcu Vĩqfbhnh Yêwpeon kêwpeou lêwpeon nhưtkimng khôooiing thấayhpy Hìlxrwnh Hoan đjffyáaceap lạtkimi, đjffyzzuuu nàaqcpng cũjzkrng khôooiing quay lạtkimi, thởjtgb phìlxrw phòpnkhtkimibxdc nhanh hơxmaun.

"Hìlxrwnh Hoan, ngưtkimơxmaui muốvhgpn chếshbmt hay sao? Cáaceanh đjffyãxghk mọooiic cứvvqgng cáaceap rồqfbhi, khôooiing cầzzuun đjffyem chủzhhn tửnbqiaqcp ta đjffyưtkima vàaqcpo mắkejnt rồqfbhi, phảxghki khôooiing? !"

"Ta trởjtgb vềvlzr Quầzzuun Anh lâhdrju sáaceam hốvhgpi." Rốvhgpt cuộwbenc, nàaqcpng cũjzkrng đjffyáaceap lạtkimi.

Khôooiing sai, nàaqcpng cầzzuun sáaceam hốvhgpi, cảxghk đjffyjzkri nàaqcpy nàaqcpng sai lầzzuum lớibxdn nhấayhpt chíjdohnh làaqcp tớibxdi Triệffgcu gia trang làaqcpm dâhdrju.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.