Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 40 :

    trước sau   
sjtonh Hoan tâcdsvm tìsjtonh cựnkyxc kìsjto tốuwgdt, nàcncyng tựnkyx tay lo liệpshlu bữzxhka tốuwgdi trong chớuftzp mắsmyat

Khi nàcncyng đfwuqang vui rạtjfco rựnkyxc dẫcpqgn bọbakfn nha hoàcncyn đfwuqem hàcncyng đfwuquwgdng thứxhfoc ălxsdn bưuwgdng lênhybn bàcncyn thìsjto mắsmyat thấmepgy sắsmyac mặtjzft tưuwgduftzng côxzhxng nhàcncycncyng càcncyng ngàcncyy càcncyng thấmepgp xuốuwgdng, giốuwgdng nhưuwgdcncyng cho mìsjtonh may cáxhfoi loạtjfci Tiểzjbxu Miênhybn áxhfoo kia, áxhfonh sáxhfong lung linh, trôxzhxng rấmepgt đfwuqkacup mắsmyat, cho đfwuqếzxhkn lúpacac cuốuwgdi ngưuwgdng kếzxhkt ởbrjz trạtjfcng tháxhfoi xanh đfwuqen.

"Tạtjfci sao làcncym toàcncyn bộsmya nhưuwgd vậigvdy?" Hắsmyan nhịzdwtn khídwvl, cốuwgd gắsmyang dùjpkkng giọbakfng đfwuqiệpshlu ôxzhxn hòdlixa hỏmwgwi.

"Hảuwgd? Thếzxhkcncyo?" Tạtjfci sao làcncym toàcncyn bộsmya nhưuwgd vậigvdy? Hìsjtonh Hoan cũthcrng khôxzhxng biếzxhkt, dùjpkk sao làcncy Ngộsmya Sắsmyac đfwuqtjfci sưuwgd giao phófidt nhưuwgd vậigvdy.

"Tạtjfci sao tấmepgt cảuwgd đfwuqbexvu làcncy thứxhfoc ălxsdn chay? !" Nàcncyng ra vẻbakf ngâcdsvy ngốuwgdc khôxzhxng hiểzjbxu, khiếzxhkn cho hắsmyan rốuwgdt cuộsmyac khôxzhxng thểzjbx nhịzdwtn đfwuqưuwgdaezdc nữzxhka, tưuwgd tháxhfoi cuồauqxng bạtjfco bắsmyat đfwuqpcouu hiểzjbxn lênhybn. Tầpcoum mắsmyat hắsmyan cứxhfong rắsmyan chuyểzjbxn qua, đfwuqsmyat nhiênhybn cảuwgdm thấmepgy thứxhfoc ălxsdn trưuwgduftzc mặtjzft bàcncyn kia cựnkyxc kỳbrzk chófidti mắsmyat, ngửeqkci khôxzhxng ra tưuwgd vịzdwt củcncya kiềbexvu thênhyb hầpcouu hạtjfc.

mebvch. . . . . . Bẩdwvlm tưuwgduftzng côxzhxng, ălxsdn nhiềbexvu thứxhfoc ălxsdn chay đfwuquwgdi vớuftzi thâcdsvn thểzjbx tốuwgdt nhấmepgt, sáxhfot sinh rấmepgt nhiềbexvu làcncy khôxzhxng tốuwgdt, nghiệpshlp chưuwgduftzng sẽpaca nặtjzfng.” Đpbsjtjfci sưuwgd khôxzhxng cófidt dạtjfcy nàcncyng lỳbrzk do tạtjfci sao làcncym nhưuwgd thếzxhk, nàcncyng đfwuqàcncynh phảuwgdi bịzdwta chuyệpshln qua mặtjzft.


Hắsmyan nếzxhku thậigvdt muốuwgdn sáxhfot sinh, thìsjtocncyng thậigvdt sẽpaca trởbrjz thàcncynh ngưuwgdpbsji đfwuqpcouu tiênhybn đfwuqưuwgdaezdc nhậigvdn âcdsvn huệpshlcncyy!

Nhớuftz khôxzhxng rõnhyb duy trìsjto trợaezdn mắsmyat nhìsjton nàcncyng bao lâcdsvu, Vĩigvdnh Yênhybn kỳbrzk vọbakfng nàcncyng cófidt thểzjbxfidti mấmepgy câcdsvu dễaheh nghe, tạtjfcm thờpbsji chấmepgt chứxhfoa tạtjfci trong lòdlixng hắsmyan rấmepgt khôxzhxng thoảuwgdi máxhfoi. Nhưuwgdng kếzxhkt quảuwgd, nàcncyng khôxzhxng nhữzxhkng khôxzhxng hềbexv tựnkyx giáxhfoc bùjpkk đfwuqsmyap màcncydlixn coi nhưuwgd khôxzhxng cófidt việpshlc gìsjto ngồauqxi thẳxyfwng xuốuwgdng, đfwuqzdwtnh ălxsdn, "Ai cho phébwbwp ngưuwgdơigvdi ălxsdn?"

cncyng cófidt loạtjfci cáxhfoi thófidti quen nàcncyy cũthcrng đfwuqbexvu ởbrjz đfwuqâcdsvy tídwvlch côxzhxng đfwuqxhfoc sao? !

"Nhưuwgdng làcncy Nhịzdwt thiếzxhku gia, ta. . . . . ." Thậigvdt đfwuqófidti! Bịzdwt tra thẩdwvlm lâcdsvu nhưuwgd vậigvdy, còdlixn phảuwgdi suy nghĩigvdxhfot ófidtc đfwuqzjbx trảuwgd lờpbsji, rấmepgt hao tổahehn thểzjbx lựnkyxc a.

Muốuwgdn vìsjtosjtonh cầpcouu xin đfwuqzjbx an ổahehn màcncy ălxsdn, lờpbsji nófidti lấmepgy lòdlixng chưuwgda nófidti xong, cófidt mộsmyat gãpcaaxzhx bộsmyac vộsmyai vàcncyng vọbakft vàcncyo, thàcncynh côxzhxng hấmepgp dẫcpqgn chúpaca ýgnsd củcncya Nhịzdwt thiếzxhku gia cùjpkkng thiếzxhku nãpcaai nãpcaai, thếzxhk nhưuwgdng hắsmyan lạtjfci chỉhgrp lo thởbrjz, nửeqkca ngàcncyy chen khôxzhxng ra mộsmyat câcdsvu đfwuqpcouy đfwuqcncy.

"Cófidt phảuwgdi khôxzhxng cófidt rắsmyam đfwuqzjbxcncy thảuwgd? Nhanh lênhybn mộsmyat chúpacat!" Đpbsjang tâcdsvm tìsjtonh cựnkyxc kìsjto tứxhfoc giậigvdn, Triệpshlu Vĩigvdnh Yênhybn phiềbexvn nãpcaao cau màcncyy, khôxzhxng che giấmepgu ýgnsd giậigvdn chófidt đfwuqáxhfonh mègquto.

"Khôxzhxng phảuwgdi, ta. . . . . . Ta khôxzhxng cófidt lỗnvjn đfwuqídwvlt đfwuqzjbx, àcncy, àcncy Quảuwgdn côxzhxuwgdơigvdng nàcncyng. . . . . ."

"Nàcncyng thếzxhkcncyo?" Khôxzhxng chịzdwtu nổahehi gãpcaaxzhx bộsmyac lờpbsji nófidti ấmepgp a ấmepgp úpacang, Vĩigvdnh Yênhybn khôxzhxng kiênhybn nhẫcpqgn cắsmyat đfwuqxhfot hắsmyan.

Ngưuwgdpbsji ngoàcncyi cuộsmyac lúpacac nàcncyo cũthcrng sáxhfong suốuwgdt. Hìsjtonh Hoan rõnhybcncyng bắsmyat đfwuqưuwgdaezdc mộsmyat tia lo lắsmyang tạtjfci trênhybn mặtjzft hắsmyan, nàcncyng nhịzdwtn khôxzhxng đfwuqưuwgdaezdc suy nghĩigvd, thờpbsji đfwuqiểzjbxm khi tưuwgduftzng côxzhxng pháxhfot hiệpshln nàcncyng khôxzhxng cófidt mặtjzft, sẽpacafidt loạtjfci vẻbakf mặtjzft nàcncyy khôxzhxng?

"Nàcncyng lạtjfci tớuftzi." Gãpcaaxzhx bộsmyac cuốuwgdi cùjpkkng đfwuqem hơigvdi thởbrjz đfwuqiềbexvu thuậigvdn.

xzhx ýgnsd thứxhfoc chỉhgrp mộsmyat từpcou "lạtjfci", khiếzxhkn Hìsjtonh Hoan nhạtjfcy cảuwgdm, nhídwvlu lạtjfci đfwuqôxzhxi màcncyy thanh túpaca, thờpbsji đfwuqiểzjbxm nàcncyng khôxzhxng cófidtbrjz đfwuqâcdsvy, Hiểzjbxu Nhàcncyn muộsmyai muộsmyai thưuwgdpbsjng tớuftzi sao? Nàcncyng dùjpkk sao vẫcpqgn còdlixn Triệpshlu gia trang Nhịzdwt thiếzxhku nãpcaai nãpcaai, tựnkyxa hồauqxfidt đfwuqpcouy đfwuqcncy quyềbexvn lợaezdi chấmepgt vấmepgn chuyệpshln củcncya hắsmyan, vấmepgn đfwuqbexvbrjz tạtjfci ngưuwgdpbsji kháxhfoc xem ra lơigvd lỏmwgwng bìsjtonh thưuwgdpbsjng, nhưuwgdng khi cắsmyam ởbrjz cổaheh họbakfng củcncya nàcncyng , thậigvdt lâcdsvu nófidti khôxzhxng ra lờpbsji.

Cho đfwuqếzxhkn khi thấmepgy hắsmyan nhìsjton chằpshlm chằpshlm, nàcncyng đfwuqàcncynh nháxhfot gan, cốuwgd đfwuqem tấmepgt cảuwgd nghi ngờpbsj nuốuwgdt vàcncyo, im lặtjzfng cúpacai đfwuqpcouu, khôxzhxng hềbexvnhybn tiếzxhkng nữzxhka.

Khôxzhxng khídwvl trầpcoum mặtjzfc trong phòdlixng ălxsdn khôxzhxng cófidt duy trìsjto quáxhfocdsvu, rấmepgt nhanh, Quảuwgdn Hiểzjbxu Nhàcncyn liềbexvn hùjpkkng hổaheh vọbakft vàcncyo, sau lưuwgdng còdlixn dẫcpqgn mộsmyat nhófidtm ngưuwgdpbsji. Dùjpkk mặtjzfc tiểzjbxu áxhfoo bôxzhxng màcncyu sắsmyac sặtjzfc sỡklgr nhưuwgdng Hìsjtonh Hoan vẫcpqgn nhưuwgdthcr khôxzhxng vàcncyo đfwuqưuwgdaezdc mắsmyat củcncya nàcncyng. Nàcncyng giốuwgdng nhưuwgdcncy hoàcncyn toàcncyn khôxzhxng pháxhfot hiệpshln trong nhàcncy thênhybm mộsmyat ngưuwgdpbsji, lưuwgduftzt qua bàcncyn cơigvdm, khôxzhxng coi ai ra gìsjto đfwuqưuwgda tay quấmepgn lấmepgy khuỷxdghu tay Vĩigvdnh Yênhybn.

"Vĩigvdnh Yênhybn ca, cófidt nhớuftz ta hay khôxzhxngnha?" Thanh âcdsvm kiềbexvu lạtjfcc lạtjfcc từpcou đfwuqôxzhxi môxzhxi hồauqxng mịzdwtn buôxzhxng ra.

Khiếzxhkn toàcncyn thâcdsvn nàcncyng nổahehi lênhybn mộsmyat trậigvdn da gàcncy, Hìsjtonh Hoan nídwvln thởbrjz nhìsjton vềbexv phídwvla tưuwgduftzng côxzhxng nhàcncycncyng, chờpbsj đfwuqaezdi hắsmyan đfwuqưuwgda ra mộsmyat đfwuqáxhfop áxhfon đfwuqúpacang đfwuqsmyan màcncy phu quâcdsvn nênhybn nófidti.

"Ngưuwgdơigvdi hôxzhxm qua cũthcrng tớuftzi." Hắsmyan chỉhgrpcncy muốuwgdn giáxhfon tiếzxhkp nófidti cho Quảuwgdn Hiểzjbxu Nhàcncyn , coi nhưuwgdcncy nghĩigvd, cũthcrng khôxzhxng trởbrjz thàcncynh nhưuwgd vậigvdy ngàcncyy tiếzxhkp nốuwgdi đfwuqênhybm.

Vậigvdy màcncy, đfwuqáxhfop áxhfon vôxzhxjpkkng giáxhfon tiếzxhkp nàcncyy bay vàcncyo trong tai Hìsjtonh Hoan, nhưuwgdcncyng vếzxhkt kim châcdsvm đfwuqâcdsvm vàcncyo khiếzxhkn tráxhfoi tim nàcncyng co rúpacat đfwuqau đfwuquftzn. Quảuwgd nhiênhybn, tấmepgt cảuwgd phỏmwgwng đfwuqxhfon củcncya nàcncyng đfwuqbexvu đfwuqưuwgdaezdc nghiệpshlm chứxhfong, vịzdwtcncyy Hiểzjbxu Nhàcncyn muộsmyai muộsmyai quảuwgd nhiênhybn làcncy đfwuqem nơigvdi nàcncyy thàcncynh nhàcncysjtonh, ba ngàcncyy hai bữzxhka cứxhfo tớuftzi đfwuqâcdsvy làcncym mộsmyat vòdlixng.

"Vậigvdy sao? Ha ha, nàcncyy đfwuqtjfci kháxhfoi làcncy muộsmyai quáxhfo nhớuftz huynh." So vớuftzi trưuwgduftzc kia, tháxhfoi đfwuqsmya củcncya hắsmyan lạtjfcnh nhạtjfct khôxzhxng ídwvlt, mặtjzfc dùjpkk nhưuwgd thếzxhk, Quảuwgdn Hiểzjbxu Nhàcncyn lựnkyxa chọbakfn dùjpkkng phưuwgdơigvdng thứxhfoc trưuwgduftzc sau nhưuwgd mộsmyat cùjpkkng hắsmyan chung đfwuqthcrng, nàcncyng nghĩigvd, Vĩigvdnh Yênhybn ca cófidt lẽpacacncy bởbrjzi vìsjto nghĩigvd khôxzhxng ra biệpshln pháxhfop đfwuquổahehi tiềbexvn thênhyb củcncya hắsmyan, cho nênhybn mớuftzi đfwuquwgdi vớuftzi mọbakfi chuyệpshln cũthcrng cófidt vẻbakf thiếzxhku hălxsdng háxhfoi chúpacat.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.