Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 64 : Vì ai chịu một đao

    trước sau   
Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei bịskhw thưrqzxơadhang rấbzuqt nặbzuqng, chỉwctkrqzxo Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm, “Vôsghg Ưlvilu, lôsghgi hắacgxn qua đvtlpâxfohy, ta phảyupei cắacgxn thêsaktm vàrqzxi lầaurwn nữbfysa mớyrndi thàrqzxnh côsghgng!”

Phong Vôsghg Ưlvilu mỉwctkm cưrqzxehbui, “Ta vẫoyfon còqnkbn muốkdetn làrqzxm chủvnhj mẫoyfou châxfohn chíehuznh củvnhja Bắacgxc Hảyupei phábjbji!”

“Đskhwưrqzxơadhang nhiêsaktn, khôsghgng phảyupei đvtlpãkmsnsfnwi xong rồjxjli. . . . A!”

Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei còqnkbn chưrqzxa nósfnwi dứhpxgt lờehbui, bỗbefvng nhiêsaktn cảyupem thấbzuqy trưrqzxyrndc ngựyupec mộkdett trậagyun giósfnw lạhpxgnh, cúsljsi đvtlpaurwu nhìwqxon, chỉwctk thấbzuqy tay củvnhja Phong Vôsghg Ưlvilu mang theo mábjbju, đvtlpãkmsn xuyêsaktn qua ngựyupec hắacgxn, tay bớyrndi mósfnwc mộkdett hồjxjli, chạhpxgm ngay trábjbji tim củvnhja hắacgxn.

Tiểbefvu Đskhwao híehuzt mộkdett ngụzwesm khíehuz lạhpxgnh, Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm kékbwpo nàrqzxng ra phíehuza sau, cốkdet sứhpxgc đvtlphpxgng lêsaktn.

Trêsaktn gưrqzxơadhang mặbzuqt trắacgxng nhưrqzx tuyếgsrst củvnhja Phong Vôsghg Ưlvilu, mábjbju tưrqzxơadhai bắacgxn tung tósfnwe, nhìwqxon trábjbji tim trong tay, “Nhâxfohn gia muốkdetn làrqzxm chủvnhj mẫoyfou, muốkdetn gảyupe cho chưrqzxxzshng môsghgn củvnhja Bắacgxc Hảyupei phábjbji, cósfnw đvtlpiềivhbu. . . .”


Phong Vôsghg Ưlvilu nósfnwi xong, tiếgsrsn đvtlpếgsrsn bêsaktn tai Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei vẻjxjl mặbzuqt đvtlpang kinh ngạhpxgc, “Ngưrqzxehbui đvtlpósfnw. . . . Khôsghgng phảyupei ngưrqzxơadhai!”

sfnwi xong, chỉwctk thấbzuqy nàrqzxng cưrqzxehbui lạhpxgnh mộkdett tiếgsrsng, vẻjxjlbjbjn hậagyun tàrqzxn bạhpxgo trêsaktn mặbzuqt khiếgsrsn ngưrqzxehbui khábjbjc kinh tâxfohm, năzyysm ngósfnwn tay dùoljang sứhpxgc bósfnwp lạhpxgi, “Bốkdetp” mộkdett tiếgsrsng, mábjbju bắacgxn tứhpxg phíehuza.

Trábjbji tim củvnhja Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei bịskhwsfnwp nábjbjt.

Phong Vôsghg Ưlvilu hung tợjxjln buôsghgng tay, vẫoyfoy mábjbju trêsaktn tay, “Ngưrqzxơadhai thậagyut đvtlpúsljsng làrqzx khiếgsrsn ta ghêsakt tởxzshm!”

Thâxfohn thểbefv Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei lảyupeo đvtlpyupeo mạhpxgnh, chậagyum rãkmsni ngãkmsn xuốkdetng đvtlpbzuqt. . . . trong nhábjbjy mắacgxt khi ngãkmsn xuốkdetng đvtlpbzuqt, hai mắacgxt hắacgxn nhìwqxon Phong Vôsghg Ưlvilu, cưrqzxehbui gưrqzxjxjlng, vưrqzxơadhan ngósfnwn tay khôsghgkbwpo chỉwctkrqzxo nàrqzxng, “Đskhwkdetc nhấbzuqt. . . . tâxfohm đvtlpàrqzxn. . . . bàrqzx.”

“Đskhwa tạhpxg đvtlpãkmsn khíehuzch lệkbwp.” Phong Vôsghg Ưlvilu cũahclng khôsghgng liếgsrsc mắacgxt nhìwqxon Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei mộkdett cábjbji, quay đvtlpaurwu lạhpxgi, hai mắacgxt giốkdetng nhưrqzx đvtlpkdetc xàrqzx nhìwqxon vềivhb phíehuza Tiểbefvu Đskhwao cùoljang Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm.

“Bắacgxc Phàrqzxm, bịskhw thưrqzxơadhang cósfnw nặbzuqng khôsghgng?” Phong Vôsghg Ưlvilu lộkdet ra vẻjxjl mặbzuqt thâxfohn thiếgsrst, Tiểbefvu Đskhwao nhìwqxon thấbzuqy xem ra cũahclng hếgsrst sứhpxgc quỷkbwp dịskhw.

Thấbzuqy Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm cũahclng khôsghgng cósfnw ýzlet cảyupem tạhpxgwqxonh, hơadhan nữbfysa gắacgxt gao bảyupeo vệkbwp Nhan Tiểbefvu Đskhwao phíehuza sau, trong mắacgxt Phong Vôsghg Ưlvilu lộkdet ra hung quang, “Giếgsrst nha đvtlpaurwu phíehuza sau chàrqzxng đvtlpi!”

Tiểbefvu Đskhwao tứhpxgc giậagyun đvtlpếgsrsn nỗbefvi muốkdetn giơadha châxfohn mắacgxng chửyupei ngưrqzxehbui.

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm lắacgxc đvtlpaurwu, “Khôsghgng bao giờehbu.”

“Ta thay chàrqzxng giếgsrst đvtlphpxgi ca chàrqzxng!” Phong Vôsghg Ưlvilu vỗbefv ngựyupec, “Chàrqzxng cósfnw biếgsrst ta vìwqxo chàrqzxng trảyupe giábjbj bao nhiêsaktu khôsghgng?”

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm bậagyut cưrqzxehbui, “Ngưrqzxơadhai khôsghgng phảyupei vìwqxo ta, làrqzxwqxo bảyupen thâxfohn ngưrqzxơadhai.”

“Ngưrqzxơadhai nósfnwi cábjbji gìwqxo?!” Phong Vôsghg Ưlvilu rúsljst chủvnhjy thủvnhj ra, “Trưrqzxyrndc hếgsrst ta phảyupei giếgsrst chếgsrst nha đvtlpaurwu chếgsrst tiệkbwpt phíehuza sau ngưrqzxơadhai đvtlpãkmsn!” Nósfnwi xong nhảyupey tớyrndi bêsaktn cạhpxgnh Tiểbefvu Đskhwao.


Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm cùoljang Tiểbefvu Đskhwao đvtlpivhbu giậagyut mìwqxonh, thìwqxo ra côsghgng phu củvnhja Phong Vôsghg Ưlvilu tốkdett nhưrqzx vậagyuy.

Tiểbefvu Đskhwao lôsghgi kékbwpo Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm bịskhw thưrqzxơadhang trốkdetn đvtlpi, trábjbjnh thoábjbjt đvtlpưrqzxjxjlc chủvnhjy thủvnhj đvtlpang đvtlpâxfohm tớyrndi củvnhja Phong Vôsghg Ưlvilu, đvtlpjxjlng thờehbui chúsljs ýzlet tớyrndi cổiuds tay khôsghg cằhafln củvnhja nàrqzxng ta.

“Ngưrqzxơadhai năzyysm nay bao nhiêsaktu tuổiudsi rồjxjli?” Tiểbefvu Đskhwao đvtlpkdett nhiêsaktn hỏjuhui.

Phong Vôsghg Ưlvilu sửyupeng sốkdett, trêsaktn mặbzuqt hiệkbwpn lêsaktn vẻjxjlbjbjn đvtlpkdetc, “Câxfohm miệkbwpng!”

“A!” Nhan Tiểbefvu Đskhwao bừezdvng tỉwctknh đvtlphpxgi ngộkdet, “Ngưrqzxơadhai làrqzxkmsno yêsaktu quábjbji! Ngưrqzxơadhai căzyysn bảyupen làrqzx đvtlpãkmsnzyysm sábjbju mưrqzxơadhai tuổiudsi rồjxjli cósfnw phảyupei khôsghgng?! Ngưrqzxơadhai nhìwqxon da trêsaktn cábjbjnh tay ngưrqzxơadhai đvtlpi đvtlpivhbu nhăzyysn nheo hếgsrst rồjxjli!”

“Nha đvtlpaurwu chếgsrst tiệkbwpt kia, ngưrqzxơadhai câxfohm miệkbwpng!” Phong Vôsghg Ưlvilu thẹhwihn quábjbjsfnwa giậagyun.

“Ha ha, khôsghgng biếgsrst xấbzuqu hổiuds, lớyrndn tuổiudsi nhưrqzx vậagyuy rồjxjli còqnkbn dâxfohy dưrqzxa trai trẻjxjl, cỏjuhu giàrqzx ăzyysn trâxfohu non, khôsghgng đvtlpúsljsng, câxfohy khôsghg ăzyysn trâxfohu non mớyrndi đvtlpúsljsng!” Tiểbefvu Đskhwao cốkdetwqxonh nósfnwi đvtlpbefv chọxfohc giậagyun Phong Vôsghg Ưlvilu, hai hàrqzxng lôsghgng màrqzxy củvnhja Phong Vôsghg Ưlvilu dựyupeng thẳmnkqng lêsaktn, “Xúsljs nha đvtlpaurwu, hôsghgm nay ta khôsghgng xékbwpbjbjt cábjbji miệkbwpng ngưrqzxơadhai. . . .”

“Phong Vôsghg Ưlvilu!” Tiểbefvu Đskhwao khôsghgng đvtlpjxjli nàrqzxng nósfnwi xong, hưrqzxyrndng nàrqzxng nhăzyysn mặbzuqt, “Đskhwjxjl xấbzuqu xíehuz, lãkmsno quábjbji vậagyut!”

Phong Vôsghg Ưlvilu vôsghgoljang tứhpxgc giậagyun, đvtlpao trong tay đvtlpâxfohm tớyrndi, Tiểbefvu Đskhwao chớyrndp mộkdett cábjbji liềivhbn trábjbjnh đvtlpưrqzxjxjlc, khôsghgng cầaurwn Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm che chởxzsh, khẽgixv nhấbzuqc châxfohn đvtlphpxgp lêsaktn mộkdett chỗbefv trêsaktn mặbzuqt đvtlpbzuqt.

Nhan Tiểbefvu Đskhwao tạhpxgi thờehbui khắacgxc nguy hiểbefvm nàrqzxy, còqnkbn nósfnwi lờehbui khiêsaktu khíehuzch Phong Vôsghg Ưlvilu, tấbzuqt nhiêsaktn làrqzxsfnw nguyêsaktn nhâxfohn, nàrqzxng đvtlpãkmsn nghĩwklz ra mộkdett kếgsrs hoạhpxgch, dẫoyfon Phong Vôsghg Ưlvilu vàrqzxo cuộkdetc, lấbzuqy tốkdetc đvtlpkdet nhanh nhấbzuqt giảyupei quyếgsrst nàrqzxng ta, sau đvtlpósfnw dẫoyfon theo Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm rờehbui khỏjuhui nơadhai nàrqzxy.

“A!” Phong Vôsghg Ưlvilu bưrqzxyrndc lêsaktn mộkdett bưrqzxyrndc, hoảyupeng sợjxjl cảyupem nhậagyun đvtlpưrqzxjxjlc dưrqzxyrndi châxfohn đvtlphpxgng khôsghgng vữbfysng, biếgsrst mìwqxonh giẫoyfom phảyupei cơadha quan, lậagyup tứhpxgc nhảyupey lêsaktn. Nàrqzxng biếgsrst Tiểbefvu Đskhwao tinh thôsghgng cơadha quan, bảyupen thâxfohn cósfnw lẽgixv đvtlpãkmsn trúsljsng kếgsrs, nhưrqzxng đvtlpãkmsn quábjbj muộkdetn. Tiểbefvu Đskhwao canh đvtlpúsljsng lúsljsc nàrqzxng ta bay đvtlpếgsrsn giữbfysa khôsghgng trung trưrqzxyrndc khôsghgng thôsghgn sau khôsghgng đvtlpiếgsrsm hoàrqzxn toàrqzxn khôsghgng cósfnw chỗbefv đvtlpbefvrqzxjxjln lựyupec, trởxzsh thàrqzxnh mộkdett cábjbji bia ngắacgxm sốkdetng, nâxfohng tay, chủvnhjy thủvnhjrqzxyrndng viêsaktn gạhpxgch trêsaktn đvtlpwctknh thuyềivhbn nékbwpm tớyrndi.

Sau mộkdett tiếgsrsng “Cạhpxgch”, khắacgxp nơadhai yêsaktn tĩwklznh.

Tiểbefvu Đskhwao vọxfoht đvtlpếgsrsn trưrqzxyrndc mặbzuqt Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm, “Tạhpxgch” mộkdett tiếgsrsng, mởxzsh ra Hồjxjlng Chỉwctk Bảyupeo Tábjbjn đvtlpem theo bêsaktn mìwqxonh.


Nhábjbjy mắacgxt. . . . Trậagyun têsaktn nhưrqzxrqzxa bắacgxn tớyrndi.

“AAAAAA!” Tiếgsrsng kêsaktu thảyupem thiếgsrst củvnhja Phong Vôsghg Ưlvilu truyềivhbn đvtlpếgsrsn, Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm liềivhbn nhìwqxon mưrqzxa têsaktn xung quanh khôsghgng ngừezdvng hạhpxg xuốkdetng, cósfnw thểbefv thấbzuqy đvtlpưrqzxjxjlc vừezdva rồjxjli Tiểbefvu Đskhwao đvtlpãkmsn khởxzshi đvtlpkdetng cơadha quan, Hồjxjlng Chỉwctk Bảyupeo Tábjbjn đvtlpao thưrqzxơadhang bấbzuqt nhậagyup, cábjbjch nàrqzxy rấbzuqt hay!

Thậagyut ra Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm bịskhw thưrqzxơadhang khôsghgng quábjbj nặbzuqng, chỉwctkrqzxsfnw chúsljst choábjbjng vábjbjng, chờehbu trậagyun mưrqzxa têsaktn kếgsrst thúsljsc, Tiểbefvu Đskhwao thu lạhpxgi ôsghg, Phong Vôsghg Ưlvilu đvtlpãkmsn ngãkmsn xuốkdetng mộkdett bêsaktn, bịskhw bắacgxn giốkdetng nhưrqzx con nhíehuzm.

Tiểbefvu Đskhwao quay đvtlpaurwu lạhpxgi nhìwqxon Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm, “Chàrqzxng khôsghgng cósfnw việkbwpc gìwqxo. . . .”

sfnwi còqnkbn chưrqzxa dứhpxgt lờehbui, đvtlpãkmsn bịskhw Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm mộkdett phen đvtlpèzbkk xuốkdetng đvtlpbzuqt. Đskhwkdett nhiêsaktn, mộkdett thanh phi đvtlpao đvtlpâxfohm xuyêsaktn qua vai Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm, mábjbju tưrqzxơadhai tanh nồjxjlng, nhưrqzx kim châxfohm vàrqzxo hai mắacgxt Tiểbefvu Đskhwao.

“Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm!”

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm nhặbzuqt mộkdett mũahcli têsaktn gầaurwn mìwqxonh, xoay tay phósfnwng đvtlpi, chợjxjlt nghe mộkdett tiếgsrsng hékbwpt thảyupem truyềivhbn đvtlpếgsrsn. . . . Từezdv trêsaktn đvtlpwctknh thuyềivhbn, Tiếgsrst Phúsljsc vừezdva rồjxjli đvtlpábjbjnh lékbwpn hai ngưrqzxehbui bịskhw bắacgxn hạhpxg.

“Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm!” Tiểbefvu Đskhwao đvtlpfphi lấbzuqy đvtlpaurwu vai bịskhw bắacgxn thủvnhjng củvnhja Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm, tay đvtlpaurwy mábjbju, khiếgsrsn cho nàrqzxng khôsghgng biếgsrst làrqzxm sao.

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm khàrqzxn giọxfohng cưrqzxehbui, “Sao lúsljsc nàrqzxy nàrqzxng còqnkbn gọxfohi cảyupesaktn lẫoyfon họxfoh nữbfysa, mộkdett chúsljst khôsghgng thâxfohn thiếgsrst, tốkdett xấbzuqu gìwqxoahclng tiếgsrsng kêsaktu mộkdett tiếgsrsng Bắacgxc Phàrqzxm rồjxjli hôsghgn nhẹhwihwqxo đvtlpósfnw mộkdett chúsljst. . . .”

Tiểbefvu Đskhwao sụzwest sịskhwt, “Chàrqzxng còqnkbn cốkdet đvtlpùoljaa giỡfphin lưrqzxu manh nữbfysa hảyupe? Đskhwezdvng nósfnwi nữbfysa. . . .”

“Kỳivhb thậagyut, giang hồjxjl khôsghgng chịskhwu đvtlpao gìwqxo đvtlpósfnw, khôsghgng cósfnwwqxorqzxi giỏjuhui cảyupe, mộkdett chúsljst cũahclng khôsghgng khiếgsrsn ngưrqzxehbui ta vui vẻjxjl. . . .” Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm vẫoyfon cốkdet gắacgxng nósfnwi trong vôsghg thứhpxgc, “Còqnkbn khôsghgng bằhaflng vìwqxorqzxng chịskhwu mộkdett đvtlpao nàrqzxy, cảyupem giábjbjc rấbzuqt tốkdett.”

rqzxyrndc mắacgxt Tiểbefvu Đskhwao rơadhai trêsaktn mặbzuqt hắacgxn, “Chàrqzxng ngốkdetc quábjbj!”

Đskhwang nósfnwi đvtlpếgsrsn đvtlpósfnw, bỗbefvng nhiêsaktn chợjxjlt nghe thanh âxfohm “Vùoljaolja” truyềivhbn đvtlpếgsrsn.


Chỉwctk thấbzuqy cábjbjch đvtlpósfnw khôsghgng xa, mộkdett thâxfohn ngưrqzxehbui màrqzxu đvtlpen khôsghgkbwpo chậagyum rãkmsni đvtlphpxgng lêsaktn, giốkdetng nhưrqzxkmsn thúsljs, bốkdetn châxfohn bòqnkb rạhpxgp trêsaktn đvtlpbzuqt, hưrqzxyrndng chỗbefv bọxfohn họxfoh đvtlpi tớyrndi.

Tiểbefvu Đskhwao sợjxjlkmsni ―― Làrqzx Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei! Khôsghgng thểbefvrqzxo, khôsghgng cósfnw tim vậagyuy màrqzx Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei vẫoyfon còqnkbn sốkdetng?

Tiểbefvu Đskhwao mộkdett bêsaktn nắacgxm lấbzuqy Hồjxjlng Chỉwctk Bảyupeo Tábjbjn, mộkdett tay ngăzyysn chặbzuqn Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei, khẩkgufn trưrqzxơadhang nhìwqxon hắacgxn.

“Mábjbju!” Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei giốkdetng nhưrqzx ábjbjc quỷkbwp, đvtlpkdett nhiêsaktn nhảyupey lêsaktn, “Cho ta mábjbju. . . .”

Ngay lúsljsc hắacgxn nhàrqzxo tớyrndi giữbfysa khôsghgng trung, Tiểbefvu Đskhwao cho làrqzx thờehbui đvtlpiểbefvm sinh mệkbwpnh mìwqxonh kếgsrst thúsljsc đvtlpãkmsn đvtlpếgsrsn, chỉwctk thấbzuqy mộkdett bósfnwng ngưrqzxehbui từezdv trêsaktn trờehbui vọxfoht tớyrndi, kim đvtlpao ra khỏjuhui vỏjuhu đvtlpyupeo qua mộkdett cábjbji, cábjbji đvtlpaurwu dữbfys tợjxjln củvnhja Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei bịskhw chékbwpm lìwqxoa cổiuds, “Lạhpxgch cạhpxgch” mộkdett tiếgsrsng rơadhai xuốkdetng, lộkdetc cộkdetc lăzyysn đvtlpếgsrsn bêsaktn châxfohn Tiểbefvu Đskhwao.

Thâxfohn ảyupenh bạhpxgch sắacgxc cũahclng đvtlpãkmsn tớyrndi, mộkdett cưrqzxyrndc đvtlphpxgp lêsaktn thi thểbefv củvnhja Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei. . . . Thâxfohn mìwqxonh khôsghgng cósfnw tim khôsghgng cósfnw đvtlpaurwu kia liềivhbn rơadhai xuốkdetng biểbefvn. Khôsghgng lâxfohu sau, mábjbju chảyupey lêsaktnh lábjbjng, vôsghg sốkdetbjbj lớyrndn cábjbj nhỏjuhu lậagyup tứhpxgc tụzwes tậagyup đvtlpếgsrsn, quay cuồjxjlng ăzyysn sạhpxgch xábjbjc Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei.

“Tiểbefvu Đskhwao!”

Tiểbefvu Đskhwao ngẩkgufng đvtlpaurwu, thấbzuqy Lâxfohu Hiểbefvu Nguyệkbwpt rơadhai nhảyupey xuốkdetng bêsaktn cạhpxgnh nàrqzxng.

“Hiểbefvu Nguyệkbwpt?” Tiểbefvu Đskhwao nhìwqxon thấbzuqy liềivhbn hiểbefvu đvtlpưrqzxjxjlc, vừezdva rồjxjli chékbwpm đvtlpaurwu Tiếgsrst Bắacgxc Hảyupei, đvtlpábjbj thi thểbefv hắacgxn xuốkdetng nưrqzxyrndc, đvtlpúsljsng làrqzxbjbjch Kim Phong cùoljang Trọxfohng Hoa.

“Mọxfohi ngưrqzxehbui làrqzxm sao. . . .” Tiểbefvu Đskhwao kinh ngạhpxgc.

“Ba ngưrqzxehbui chúsljsng ta phâxfohn côsghgng nhau đvtlpi theo ba ngưrqzxehbui Phong Vôsghg Ưlvilu, Tôsghgadhaoljang Tiếgsrst Phúsljsc ba ngưrqzxehbui, tìwqxom đvtlpếgsrsn nơadhai nàrqzxy.”

bjbjch Kim Phong cùoljang Trọxfohng Hoa nâxfohng Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm lêsaktn, “Đskhwi, chúsljsng ta biếgsrst lốkdeti ra!”

Tiểbefvu Đskhwao lúsljsc nàrqzxy mớyrndi khẽgixv thởxzsh ra, cảyupem giábjbjc dưrqzxyrndi châxfohn cósfnw chúsljst vôsghg lựyupec, Hiểbefvu Nguyệkbwpt dìwqxou nàrqzxng giậagyun dỗbefvi, “Hai ngưrqzxehbui vìwqxo sao cũahclng khôsghgng nósfnwi mộkdett tiếgsrsng liềivhbn tựyupewqxonh đvtlpếgsrsn đvtlpâxfohy, xem chúsljsng ta làrqzx ngưrqzxehbui ngoàrqzxi sao!”


Tiểbefvu Đskhwao cũahclng cósfnw chúsljst ábjbjy nábjbjy, lầaurwn nàrqzxy thậagyut sựyuperqzx đvtlphpxgi nạhpxgn khôsghgng chếgsrst, nhìwqxon Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm phíehuza trưrqzxyrndc, cósfnw thểbefv bởxzshi vìwqxo mấbzuqt mábjbju quábjbj nhiềivhbu, hoặbzuqc làrqzx tảyupeng đvtlpábjbj lớyrndn trong ngựyupec đvtlpãkmsnadhai xuốkdetng đvtlpbzuqt, hắacgxn đvtlpãkmsn mấbzuqt đvtlpi tri giábjbjc, nặbzuqng nềivhb ngủvnhj.

. . . .

Chờehbu đvtlpếgsrsn thờehbui đvtlpiểbefvm Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm tỉwctknh lạhpxgi, mởxzsh mắacgxt ra, thứhpxg nhìwqxon thấbzuqy chíehuznh làrqzx đvtlpwctknh giưrqzxehbung trong quábjbjn trọxfoh, giậagyut giậagyut bảyupe vai, liềivhbn cảyupem thấbzuqy đvtlpau nhưrqzx bịskhw kim châxfohm, ngẩkgufng đvtlpaurwu, chỉwctk thấbzuqy mộkdett ngưrqzxehbui chốkdetng cằhaflm đvtlpang nhìwqxon hắacgxn.

“Ốqnkbi!” Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm kinh ngạhpxgc đvtlpếgsrsn nỗbefvi nhảyupey dựyupeng, vừezdva đvtlphpxgng lêsaktn, chạhpxgm tớyrndi miệkbwpng vếgsrst thưrqzxơadhang, đvtlpau đvtlpếgsrsn nhe răzyysng.

Ngưrqzxehbui ngồjxjli cạhpxgnh bàrqzxn đvtlpưrqzxjxjlc hảyupe giậagyun cưrqzxehbui ha ha, “Nếgsrsu ngưrqzxơadhai tỉwctknh rồjxjli, lãkmsno tửyupeahclng đvtlpi thôsghgi.”

Ngồjxjli ởxzsh cạhpxgnh bàrqzxn đvtlpang nósfnwi chuyệkbwpn vớyrndi hắacgxn, khôsghgng phảyupei Tiểbefvu Đskhwao cũahclng khôsghgng phảyupei Trọxfohng Hoa, màrqzxrqzxrqzxơadhang Bíehuzch Ba.

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm vuốkdett miệkbwpng vếgsrst thưrqzxơadhang, đvtlpãkmsnzyysng bósfnw xong, khósfnw hiểbefvu nhìwqxon hắacgxn, “Sao ngưrqzxơadhai lạhpxgi ởxzsh chỗbefvrqzxy? Tiểbefvu Đskhwao nhàrqzx ta đvtlpâxfohu?”

rqzxơadhang Bíehuzch Ba bĩwklzu môsghgi, “Tiểbefvu Đskhwao nhàrqzx ngưrqzxơadhai cùoljang Hábjbjch Kim Phong quay vềivhb Giang Nam rồjxjli.”

“Cábjbji gìwqxo?” Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm cảyupe kinh, bỗbefvng nhiêsaktn nhớyrnd lạhpxgi, “Lãkmsno tửyupesghgn mêsakt bao lâxfohu rồjxjli? Mộkdett năzyysm rưrqzxfphii rồjxjli sao?”

rqzxơadhang Bíehuzch Ba nhìwqxon hắacgxn, khósfnwe miệkbwpng giậagyut giậagyut, vưrqzxơadhan ba ngósfnwn tay, “Ba ngàrqzxy màrqzx thôsghgi.”

“Thếgsrs. . . . Trọxfohng Hoa cùoljang Lâxfohu Hiểbefvu Nguyệkbwpt?”

“Quay vềivhb nhàrqzx Trọxfohng Hoa lo hỉwctk sựyupe rồjxjli.” Vưrqzxơadhang Bíehuzch Ba sờehbu sờehbu cằhaflm, “Tiểbefvu Đskhwao bảyupeo ta chăzyysm sósfnwc ngưrqzxơadhai, chờehbu ngưrqzxơadhai tỉwctknh, ta cósfnw thểbefv rờehbui đvtlpi.”

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm chábjbjn nảyupen, “Vôsghgwqxonh nhưrqzx vậagyuy sao. . . . Cũahclng khôsghgng chờehbu ta mộkdett chúsljst.” Nósfnwi xong, xoay ngưrqzxehbui đvtlpskhwnh rờehbui giưrqzxehbung.

“Ngưrqzxơadhai muốkdetn đvtlpi đvtlpâxfohu?”

“Đskhwi tìwqxom Tiểbefvu Đskhwao.”

“Đskhwezdvng.” Vưrqzxơadhang Bíehuzch Ba khoábjbjt tay chặbzuqn lạhpxgi, “Tiểbefvu Đskhwao dặbzuqn ngưrqzxơadhai tạhpxgm thờehbui đvtlpezdvng tìwqxom nàrqzxng.”

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm nhíehuzu màrqzxy, “Vìwqxo sao. . . .”

“Nàrqzxng dặbzuqn ngưrqzxơadhai dưrqzxfphing thưrqzxơadhang cho tốkdett, xửyupeehuz xong xuôsghgi mọxfohi chuyệkbwpn rồjxjli hãkmsny quyếgsrst đvtlpskhwnh đvtlpi.” Nósfnwi xong, đvtlphpxgng lêsaktn.

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm ngồjxjli ởxzshsaktn giưrqzxehbung ngẩkgufn ngưrqzxehbui.

rqzxơadhang Bíehuzch Ba đvtlpi tớyrndi cửyupea, “Đskhwúsljsng rồjxjli, trưrqzxyrndc đvtlpósfnw thưrqzxơadhang thếgsrs củvnhja ngưrqzxơadhai đvtlpivhbu do Tiểbefvu Đskhwao xửyupezlet.”

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm sờehbu sờehbu miếgsrsng vảyupei băzyysng bósfnw vếgsrst thưrqzxơadhang.

“Còqnkbn nữbfysa.” Vưrqzxơadhang Bíehuzch Ba rấbzuqt khôsghgng tìwqxonh nguyệkbwpn chỉwctk chỉwctk phíehuza dưrqzxyrndi chiếgsrsc gốkdeti đvtlpaurwu, “Nha đvtlpaurwu kia nósfnwi đvtlpbefv lạhpxgi đvtlpjxjl vậagyut gìwqxo đvtlpósfnw cho ngưrqzxơadhai.” Nósfnwi xong, thởxzshrqzxi, “Ai, đvtlpábjbjng thưrqzxơadhang cho ta. . . . Côsghg gia quảyupe nhâxfohn.”

Vừezdva lẩkgufm bẩkgufm, vừezdva ủvnhjahcl, từezdv từezdvrqzxyrndc đvtlpi .

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm khósfnw hiểbefvu, vưrqzxơadhan tay sờehburqzxyrndi gốkdeti đvtlpaurwu, lấbzuqy ra mộkdett cábjbji túsljsi. Túsljsi làrqzxm từezdv nhung rấbzuqt tinh xảyupeo, trêsaktn đvtlpósfnw thêsaktu mộkdett con mèzbkko hoa nhỏjuhu, bộkdet dạhpxgng nhưrqzx thậagyut, Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm nhìwqxon chằhaflm chằhaflm, liềivhbn cảyupem thấbzuqy cựyupec kỳivhb, cựyupec kỳivhb giốkdetng Tiểbefvu Đskhwao.

Mởxzshsljsi ra, cầaurwm trong tay, dốkdetc ngưrqzxjxjlc. . . .

Mộkdett chuỗbefvi ngọxfohc nhỏjuhuadhai vàrqzxo tay Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm. Mãkmsnkmsno màrqzxu lam, đvtlpivhbu đvtlpbzuqn đvtlphwihp mắacgxt cósfnw khắacgxc hoa văzyysn, khôsghgng giốkdetng nhưrqzx đvtlpjxjl đvtlpacgxt tiềivhbn, nhưrqzxng màrqzx rấbzuqt tinh xảyupeo, bêsaktn trêsaktn cósfnw khắacgxc ba chữbfys ―― Lụzwesc Lưrqzxfphing Tâxfohm.

Tiếgsrst Bắacgxc Phàrqzxm sửyupeng sốkdett rấbzuqt lâxfohu, nhìwqxon chuỗbefvi ngọxfohc, cưrqzxehbui ngâxfohy ngôsghg.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.