Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 46 : Điềm báo và vết thương

    trước sau   
cuyrn dưglfcszuni khôolrqng phảrolni ai khájjebc, chízoblnh làxhtk kẻsmdt lầkckmn trưglfcszunc ởfdmp Tiêcuyrn Vâcrfwn sơoagsn bịertq bọqoktn Tiểpqzcu Đadwhao nhanh châcrfwn đecwfếyojtn trưglfcszunc trộzegzm đecwfi Long Cốfdmpt — Ngụqwgjy Tâcrfwn Kiệvrikt.

Hắwhvun cưglfcjxuhi ngựhdmqa, phízobla sau dẫudpcn theo mộzegzt đecwfzegzi tùhvavy tùhvavng, vộzegzi vàxhtkng đecwfi qua, hìolrqnh nhưglfcxhtkstmv việvrikc gấabasp gìolrq đecwfóstmv cầkckmn làxhtkm.

Trọqoktng Hoa khẽijio nhízoblu màxhtky, “Hắwhvun cũwcqmng đecwfếyojtn chiêcuyru thâcrfwn sao?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn chằtwdlm chằtwdlm Ngụqwgjy Tâcrfwn Kiệvrikt mộzegzt hồcvfui, “Ngụqwgjy Tâcrfwn Kiệvrikt sau khi diệvrikt trừcvfu Thájjebi Liêcuyrm, Thájjebi Biệvrikn khôolrqng trởfdmp vềcvfu kinh thàxhtknh thăyojzng quan tiếyojtn chứfvioc màxhtk lạzipbi chạzipby đecwfếyojtn nơoagsi hoang vu hẻsmdto lájjebnh nàxhtky làxhtkm cájjebi gìolrq?”

“Rấabast cóstmv thểpqzc hắwhvun cũwcqmng đecwfếyojtn tìolrqm Long Cốfdmpt Ngũwcqm Đadwhcvfu.” Tiểpqzcu Đadwhao chung quy vẫudpcn cảrolnm thấabasy Ngụqwgjy Tâcrfwn Kiệvrikt chỉzipb liếyojtc sơoagsxhtk biếyojtt loạzipbi ngưglfcglfci tâcrfwm sâcrfwu khôolrqng đecwfájjeby, nóstmvi chuyệvrikn cũwcqmng khôolrqng đecwfúzphtng trọqoktng tâcrfwm, nóstmvi chung làxhtk cảrolnm thấabasy hắwhvun thâcrfwm sâcrfwu khôolrqng lưglfcglfcng đecwfưglfchmjfc, vẫudpcn làxhtk ízoblt đecwfqwgjng đecwfếyojtn sẽijio tốfdmpt hơoagsn.

“Côolrq khôolrqng biếyojtt cájjebch đecwffdmpi phóstmv àxhtk?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cứfvio nhưglfcxhtk phájjebt hiệvrikn chuyệvrikn gìolrq thúzpht vịertq chuyệvrikn, nhìolrqn Tiểpqzcu Đadwhao, “Ta còwzuen tưglfcfdmpng côolrqjjebch đecwfzegzc bấabast xâcrfwm đecwfóstmv.”


Tiểpqzcu Đadwhao nhếyojtch màxhtky cóstmv chúzphtt nghiêcuyrm túzphtc nóstmvi, “Lạzipbi nóstmvi tiếyojtp, ta thậjbmqt sựhdmq khôolrqng muốfdmpn lạzipbi đecwffdmpi phóstmv vớszuni loạzipbi ngưglfcglfci nhưglfc vậjbmqy!”

“Loạzipbi ngưglfcglfci nàxhtko?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cảrolnm thấabasy thựhdmqc hứfviong thúzpht đecwfertqa nâcrfwng cằtwdlm hỏtowqi.

“Loạzipbi ngưglfcglfci giốfdmpng nhưglfc Ngụqwgjy Tâcrfwn Kiệvrikt.” Tiểpqzcu Đadwhao nhízoblu màxhtky lắwhvuc đecwfkckmu, giơoags mộzegzt ngóstmvn tay thẳtowqng đecwffviong trưglfcszunc mắwhvut, nhẹjivl nhàxhtkng lắwhvuc lắwhvuc nóstmvi, “Chízoblnh làxhtk cao thấabasp trájjebi phảrolni nhìolrqn thấabasy đecwfcvfuu đecwfjshic biệvrikt, nhưglfcng làxhtk trong lòwzueng lạzipbi khôolrqng biếyojtt đecwfếyojtn tộzegzt cùhvavng làxhtk loạzipbi ngưglfcglfci gìolrq.”

stmvi xong, mọqokti ngưglfcglfci véivhtn màxhtkn vàxhtko phòwzueng nghỉzipb ngơoagsi, chuẩyaavn bịertq đecwfêcuyrm nay lẻsmdtn vàxhtko hoàxhtkng cung Quỷetfs thàxhtknh tìolrqm hiểpqzcu.

.

Đadwhêcuyrm đecwfóstmv, Tiểpqzcu Đadwhao cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm đecwfi trưglfcszunc dòwzue đecwfưglfcglfcng, Hữqoktu Hữqoktu đecwfưglfca cho bọqoktn họqokt mộzegzt tấabasm bảrolnn đecwfcvfu tổlcftng thểpqzc. Thàxhtknh đecwfájjeb vềcvfuoags bảrolnn kếyojtt cấabasu phi thưglfcglfcng đecwfơoagsn giảrolnn, Tiểpqzcu Đadwhao nghiêcuyrn cứfviou rõzgiwxhtkng vịertq trízobljjebc cung đecwfiệvrikn, sau đecwfóstmv, liềcvfun cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm rờglfci khỏtowqi khájjebch đecwfiếyojtm.

Nhưglfcng màxhtk hai ngưglfcglfci vừcvfua ra khỏtowqi cửzphta liềcvfun thấabasy mộzegzt bóstmvng trắwhvung chợhmjft lóstmve. . . . . . Cóstmv ngưglfcglfci cũwcqmng đecwfi theo.

Tiểpqzcu Đadwhao vừcvfua thấabasy ngưglfcglfci tớszuni liềcvfun vòwzue đecwfkckmu —— Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba!

“Sao ngưglfcơoagsi lạzipbi tớszuni đecwfâcrfwy?” Tiểpqzcu Đadwhao ởfdmp trêcuyrn nóstmvc nhàxhtk trừcvfung hắwhvun.

“Ta bịertqolrq chọqoktc giậjbmqn, buổlcfti tốfdmpi ngủwhvu khôolrqng yêcuyrn cho nêcuyrn đecwfi ra ngoàxhtki tảrolnn bộzegz thôolrqi!” Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba nóstmvi dốfdmpi khôolrqng chớszunp mắwhvut, khôolrqng quêcuyrn nhájjeby mắwhvut vàxhtki cájjebi vớszuni Tiểpqzcu Đadwhao, “Hai ngưglfcglfci thìolrq sao? Tụqwgjc ngữqoktstmvi rấabast đecwfúzphtng, nửzphta đecwfêcuyrm mặjshic mộzegzt thâcrfwn hắwhvuc y, khôolrqng phảrolni kẻsmdt xấabasu thìolrq chízoblnh làxhtk kẻsmdt trộzegzm, hai ngưglfcglfci đecwfêcuyrm hôolrqm khuya khoắwhvut léivhtn lúzphtt. . . . . .”

“Ngưglfcơoagsi làxhtkm gìolrqstmvi nhiềcvfuu vậjbmqy hảroln?!” Tiểpqzcu Đadwhao còwzuen đecwfang giậjbmqn hắwhvun, lấabasy tay chỉzipb chỉzipbglfcszunng ngưglfchmjfc lạzipbi, “Ngưglfcơoagsi nóstmvi đecwfi tảrolnn bộzegz thìolrq đecwfi theo hưglfcszunng đecwfóstmv, đecwfi vềcvfu phízobla trưglfcszunc năyojzm trăyojzm lýebmn, quẹjivlo phảrolni quẹjivlo phảrolni lạzipbi quẹjivlo phảrolni, đecwfi chừcvfung chízobln chízobln tájjebm mưglfcơoagsi mốfdmpt ngàxhtky ngưglfcơoagsi sẽijio thàxhtknh côolrqng.” Nóstmvi xong, lôolrqi cổlcft tay Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm hưglfcszunng bêcuyrn kia chạzipby.

“Từcvfu từcvfu!” Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba mộzegzt phen ngăyojzn lạzipbi, nhìolrqn chằtwdlm chằtwdlm Tiểpqzcu Đadwhao đecwfang kéivhto cổlcft tay Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm, “Hai ngưglfcglfci cóstmv quan hệvrikolrq?!”

Tiểpqzcu Đadwhao mízobl mắwhvut nhízoblu nhízoblu, đecwfưglfca tay khoájjebc lấabasy cájjebnh tay củwhvua Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm, “Tìolrqnh nhâcrfwn!”


glfcơoagsng Bízoblch Ba sắwhvuc mặjshit hơoagsi thay đecwflcfti, sau đecwfóstmv liềcvfun khôolrqi phụqwgjc nguyêcuyrn dạzipbng, vẻsmdt mặjshit hiểpqzcu rõzgiw, “Hầkckmy. . . . . . Nhan Tiểpqzcu Đadwhao, côolrqxhtk muốfdmpn chọqoktc giậjbmqn ta, muốfdmpn ta trởfdmp lạzipbi bêcuyrn cạzipbnh Lan Chi cho nêcuyrn tùhvavy tiệvrikn lôolrqi kéivhto mộzegzt ngưglfcglfci phảrolni khôolrqng?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm trưglfcszunc đecwfóstmv cảrolnm thấabasy tâcrfwm tìolrqnh khôolrqng tồcvfui, tuy rằtwdlng hắwhvun cũwcqmng biếyojtt cóstmv lẽijio Tiểpqzcu Đadwhao làxhtk ýebmn tứfvioxhtky, bấabast quájjebcrfwu nóstmvi “tùhvavy tiệvrikn lôolrqi kéivhto mộzegzt ngưglfcglfci” củwhvua Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba, làxhtkm ngưglfcglfci khájjebc khôolrqng dễwzvr chịertqu chúzphtt nàxhtko.

Tiểpqzcu Đadwhao khôolrqng muốfdmpn cùhvavng Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba khua môolrqi múzphta méivhtp làxhtkm chậjbmqm trễwzvr chízoblnh sựhdmq, đecwfuổlcfti đecwfi hắwhvun đecwfi, “Ngưglfcơoagsi đecwfcvfung ngắwhvut lờglfci, ta cóstmv chuyệvrikn đecwffviong đecwfwhvun cầkckmn xửzphtebmn.”

“Ta cũwcqmng cóstmv chuyệvrikn đecwffviong đecwfwhvun cầkckmn xửzphtebmn, đecwfưglfcglfcng nàxhtky ai cũwcqmng cóstmv thểpqzc đecwfi!”

Tiểpqzcu Đadwhao thấabasy Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba liềcvfuu chếyojtt quấabasn lấabasy, liềcvfun cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm tiếyojtp tụqwgjc chạzipby đecwfi, nhưglfcng màxhtk hai ngưglfcglfci bọqoktn họqokt đecwfi đecwfếyojtn chỗzoblxhtko, Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba liềcvfun theo tớszuni chỗzobl đecwfóstmv. Quýebmnolrqng tửzphtxhtky côolrqng phu cũwcqmng khôolrqng tệvrik lắwhvum. . . . . . bỏtowq lạzipbi khôolrqng đecwfưglfchmjfc.

Tiểpqzcu Đadwhao cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn nhau liếyojtc mắwhvut mộzegzt cájjebi.

“A! Ta đecwfãxijn biếyojtt.” Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba khôolrqng biếyojtt làxhtk cốfdmp ýebmn hay làxhtkolrqolrqnh, giọqoktng đecwfcvfu cao vàxhtki phầkckmn, “Bêcuyrn kia chízoblnh làxhtk hoàxhtkng cung, cájjebc ngưglfcglfci khôolrqng phảrolni làxhtk buổlcfti tốfdmpi muốfdmpn đecwfi thăyojzm dòwzue. . . . . .”

stmvi còwzuen chưglfca dứfviot lờglfci, Tiểpqzcu Đadwhao mộzegzt cưglfcszunc đecwfájjeb hắwhvun vàxhtko con hẻsmdtm nhỏtowq tốfdmpi đecwfen bêcuyrn cạzipbnh.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm giơoags ngóstmvn tay cájjebi nhìolrqn nàxhtkng, ýebmn bảrolno —— đecwfájjeb hay lắwhvum!

Tiểpqzcu Đadwhao lôolrqi kéivhto hắwhvun vộzegzi chạzipby đecwfi, Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cũwcqmng xua tay, thấabasp giọqoktng nóstmvi, “Hoàxhtkng cung rộzegzng chừcvfung ấabasy, Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba cóstmv tay cóstmv châcrfwn, nghĩzobl muốfdmpn quấabasy rốfdmpi côolrqwzuen khôolrqng dễwzvrxhtkng sao?”

Tiểpqzcu Đadwhao xịertq mặjshit, bộzegzjjebng nhưglfcxhtk bấabast mãxijnn —— thếyojtxhtkm sao bâcrfwy giờglfc?

zphtc nàxhtky, Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba từcvfu trong ngõzgiw nhỏtowq đecwfi ra, sau khi đecwffviong vữqoktng liềcvfun cúzphti đecwfkckmu, vỗzobl vỗzobl dấabasu châcrfwn đecwfen thui trưglfcszunc ngựhdmqc, liếyojtc Tiểpqzcu Đadwhao, “Bịertq đecwfájjeb mộzegzt cưglfcszunc uấabast ứfvioc nhưglfc vậjbmqy ta sẽijio nhớszun kỹjbmq, sớszunm muộzegzn gìolrqwcqmng phảrolni bắwhvut côolrq trảroln lạzipbi cho ta!”

Tiểpqzcu Đadwhao làxhtkm bộzegz muốfdmpn cởfdmpi giàxhtky đecwfpqzc đecwfájjebnh hắwhvun, Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba vộzegzi chạzipby trốfdmpn.


Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm hỏtowqi hắwhvun, “Vưglfcơoagsng huynh ngàxhtkn dặjshim xa xôolrqi bỏtowq việvrikc buôolrqn bájjebn tốfdmpt đecwfjivlp khôolrqng làxhtkm, chạzipby đecwfếyojtn Tâcrfwy Vựhdmqc sẽijio khôolrqng tay khôolrqng màxhtk quay vềcvfu?”

“Tấabast nhiêcuyrn.” Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba khoanh tay, “Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba ta mộzegzt khi buôolrqn bájjebn, khôolrqng cóstmv đecwfzipbo lýebmn chịertqu thiệvrikt!”

Tiểpqzcu Đadwhao trưglfcng vẻsmdt mặjshit ghéivhtt bỏtowq —— gian thưglfcơoagsng!

“Khôolrqng cóstmv lợhmjfi khôolrqng đecwfếyojtn đecwfâcrfwy, ngưglfcơoagsi nghĩzobl muốfdmpn cájjebi gìolrq?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm trựhdmqc tiếyojtp cùhvavng Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba nóstmvi chuyệvrikn làxhtkm ăyojzn.

“Nàxhtkng.” Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba giơoags tay chỉzipb Tiểpqzcu Đadwhao.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm khôolrqng hềcvfu nghĩzobl ngợhmjfi khoájjebt tay chặjshin lạzipbi, “Nàxhtkng khôolrqng đecwfưglfchmjfc, cájjebi khájjebc mặjshic ngưglfcơoagsi lựhdmqa chọqoktn.”

Tiểpqzcu Đadwhao hízoblp mắwhvut nhìolrqn.

“Thếyojt. . . . . . đecwfcvfu gia truyềcvfun củwhvua Bắwhvuc Hảrolni phájjebi thìolrq thếyojtxhtko, vízobl dụqwgj nhưglfc Nguyệvrikt Hảrolni Kim Thuyềcvfun hoặjshic làxhtk Thájjebnh Võzgiw Hoàxhtkng Phổlcftxhtky nọqokt.”

Tiểpqzcu Đadwhao thấabasy hắwhvun tìolrqm cájjebch trao đecwflcfti, bĩzoblu môolrqi.

“Cóstmv thểpqzc.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cũwcqmng sảrolnng khoájjebi đecwfcvfung ýebmn, “Ba đecwfưglfcơoagsng gia củwhvua Bắwhvuc Hảrolni phájjebi đecwfcvfuu ởfdmp chỗzoblxhtky, ngưglfcơoagsi theo châcrfwn bọqoktn họqoktxhtk đecwfòwzuei.”

glfcơoagsng Bízoblch Ba hơoagsi hơoagsi nhếyojtch mi, “Bọqoktn họqokt bấabast quájjeb chỉzipbxhtk tiểpqzcu tốfdmpt.”

“Ta so vớszuni tiểpqzcu tốfdmpt còwzuen khôolrqng bằtwdlng.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm hàxhtko phóstmvng cưglfcglfci, “Ai chẳtowqng biếyojtt ta từcvfucrfwu đecwfãxijn bịertq Bắwhvuc Hảrolni phájjebi đecwfuổlcfti đecwfi, bảrolno bốfdmpi nàxhtky đecwffdmpi vớszuni ta khôolrqng cóstmv quan hệvrikolrq.”

“Vậjbmqy Hồcvfung Chỉzipb Bảrolno Tájjebn củwhvua Tiểpqzcu Đadwhao đecwfâcrfwu?”


“Cájjebi đecwfóstmvxhtkzobln vậjbmqt đecwfízoblnh ưglfcszunc, chỉzipbstmv mộzegzt móstmvn đecwfóstmv.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cũwcqmng khôolrqng mởfdmp miệvrikng ngăyojzn cảrolnn, Tiểpqzcu Đadwhao ởfdmp mộzegzt bêcuyrn nhìolrqn hai ngưglfcglfci ngưglfcơoagsi tớszuni ta đecwfi âcrfwm thầkckmm phâcrfwn cao thấabasp, thởfdmpxhtki, “Hai ngưglfcơoagsi cóstmvcuyrn hay khôolrqng hảroln? Còwzuen tiếyojtp tụqwgjc nữqokta thìolrq trờglfci cũwcqmng sájjebng mấabast.”

“Thếyojtxhtky khôolrqng đecwfưglfchmjfc thếyojt kia cũwcqmng khôolrqng đecwfưglfchmjfc, Tiếyojtt huynh thậjbmqt keo kiệvrikt.” Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba hiểpqzcn nhiêcuyrn cóstmv chúzphtt mấabast hứfviong, cuốfdmpi cùhvavng thởfdmpxhtki, “Khôolrqng bằtwdlng nhưglfc vậjbmqy, ta hỏtowqi mộzegzt vấabasn đecwfcvfu, Tiếyojtt huynh trảroln lờglfci rõzgiwxhtkng, ta sẽijio khôolrqng theo nữqokta.”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm lậjbmqp tứfvioc bàxhtky ra bộzegz dạzipbng chăyojzm chúzpht lắwhvung nghe.

glfcơoagsng Bízoblch Ba mỉzipbm cưglfcglfci, “Ta muốfdmpn biếyojtt, hai vậjbmqt Nguyệvrikt Hảrolni Kim Thuyềcvfun cùhvavng Thájjebnh Võzgiw Hoàxhtkng Phổlcft, rốfdmpt cuộzegzc ẩyaavn chứfvioa bízobl mậjbmqt gìolrq?”

glfcơoagsng Bízoblch Ba hỏtowqi xong, Tiểpqzcu Đadwhao ngẩyaavng mặjshit nhìolrqn Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm. Nàxhtkng chỉzipb nghe nóstmvi làxhtk bảrolno bốfdmpi, nhưglfcng cũwcqmng khôolrqng biếyojtt còwzuen cóstmv ýebmn nghĩzobla sâcrfwu xa gìolrq? Nguyệvrikt Hảrolni Kim Thuyềcvfun phỏtowqng chừcvfung làxhtk mộzegzt con thuyềcvfun bằtwdlng vàxhtkng? Màxhtk Thájjebnh Võzgiw Hoàxhtkng Phổlcft khôolrqng phảrolni võzgiwolrqng bízobl tịertqch sao? Chẳtowqng lẽijio trưglfcszunc đecwfâcrfwy đecwfãxijnebmn giảrolni sai rồcvfui?

“Ngưglfcơoagsi muốfdmpn nghe lờglfci nóstmvi thậjbmqt hay làxhtkstmvi dốfdmpi?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm tựhdmqa hồcvfuwcqmng khôolrqng cóstmv ýebmn tứfvio muốfdmpn giấabasu diếyojtm.

“Tấabast nhiêcuyrn làxhtkstmvi thậjbmqt.”

“Nóstmvi thậjbmqt chízoblnh làxhtk. . . . . . Khôolrqng cóstmvzobl mậjbmqt.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nóstmvi xong, thâcrfwn thủwhvuivhto Tiểpqzcu Đadwhao, hưglfcszunng xa xa chạzipby đecwfi.

glfcơoagsng Bízoblch Ba đecwffviong ởfdmp tạzipbi chỗzobl, thậjbmqt sựhdmq khôolrqng đecwfuổlcfti theo —— hắwhvun cóstmv thểpqzchvavng Tiểpqzcu Đadwhao đecwfùhvava giỡjxuhn chơoagsi xỏtowq, nhưglfcng vớszuni Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm lạzipbi khôolrqng đecwfưglfchmjfc, bảrolnn thâcrfwn xem chừcvfung khôolrqng bằtwdlng hắwhvun. Nghĩzobl lạzipbi, dùhvav sao cũwcqmng làxhtk “gian thưglfcơoagsng” khôolrqng phảrolni sao, chízoblnh đecwfzipbo khôolrqng đecwfưglfchmjfc liềcvfun đecwfi đecwfưglfcglfcng tắwhvut, dùhvav sao khôolrqng đecwfzipbt mụqwgjc đecwfízoblch thềcvfu khôolrqng dừcvfung.

olrq thếyojt, Vưglfcơoagsng Bízoblch Ba sửzphta sang lạzipbi y phụqwgjc, xuốfdmpng nóstmvc nhàxhtk, hưglfcszunng khájjebch đecwfiếyojtm ba ngưglfcglfci củwhvua Bắwhvuc Hảrolni phájjebi kia đecwfang ởfdmp đecwfi tớszuni.

Tiểpqzcu Đadwhao theo Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm chạzipby mộzegzt mạzipbch, tớszuni bêcuyrn cạzipbnh tưglfcglfcng thàxhtknh củwhvua hoàxhtkng cung Quỷetfs thàxhtknh, tòwzuewzue hỏtowqi hắwhvun, “Nàxhtky, Nguyệvrikt Hảrolni Kim Thuyềcvfun khôolrqng phảrolni thuyềcvfun lớszunn sao? Thájjebnh Võzgiw Hoàxhtkng Phổlcft khôolrqng phảrolni võzgiwolrqng bízobl tịertqch sao? Còwzuen cóstmvzobl mậjbmqt gìolrq?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn nàxhtkng mộzegzt cájjebi, cúzphti đecwfkckmu nóstmvi mộzegzt câcrfwu, “Ta cũwcqmng khôolrqng biếyojtt.”

Tiểpqzcu Đadwhao kinh ngạzipbc đecwfertqa mởfdmp to mắwhvut, “Ngưglfcơoagsi khôolrqng biếyojtt, vậjbmqy đecwfi tìolrqm làxhtkm gìolrq?”


“Đadwhzipbi ca muốfdmpn ta tìolrqm.”

“Hắwhvun làxhtk đecwfzipbi ca ngưglfcơoagsi cũwcqmng khôolrqng phảrolni cha ngưglfcơoagsi.” Tiểpqzcu Đadwhao bĩzoblu môolrqi.

“Nghe giọqoktng đecwfiệvriku củwhvua côolrq giốfdmpng nhưglfc đecwfang ghen.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm lậjbmqp tứfvioc héivht ra bộzegz mặjshit vui vẻsmdt “Khôolrqng cầkckmn lo lắwhvung, tấabast cảroln đecwfcvfuu làxhtk củwhvua côolrq!”

Tiểpqzcu Đadwhao cưglfcglfci mộzegzt tiếyojtng, cũwcqmng khôolrqng tiếyojtp tụqwgjc hỏtowqi.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm giởfdmp tròwzue trêcuyru chọqoktc đecwffdmpi vớszuni nàxhtkng kỳnxou thậjbmqt khôolrqng cóstmvjjebc dụqwgjng, ngưglfcglfci nàxhtky, phàxhtkm làxhtk bịertq truy vấabasn chuyệvrikn gìolrqwcqmng đecwfcvfuu trốfdmpn trájjebnh, đecwfơoagsn giảrolnn làxhtk giởfdmp tròwzueglfcu manh thậjbmqt chájjebn ghéivhtt. Mộzegzt chúzphtt sơoags suấabast cóstmv thểpqzc sẽijio bịertq hắwhvun lừcvfua dốfdmpi, màxhtk Tiểpqzcu Đadwhao khôolrqn khéivhto nhưglfc vậjbmqy, dĩzobl nhiêcuyrn liêcuyrn tiếyojtp nhìolrqn ra sơoags hởfdmp. Trong lòwzueng mơoags hồcvfu nổlcfti lêcuyrn mộzegzt vưglfcszunng mắwhvuc, Tiếyojtt Bắwhvuc Hảrolni kia cájjebo giàxhtk lạzipbi cóstmvyojzng lựhdmqc nhưglfc vậjbmqy, vìolrqjjebi gìolrq lạzipbi đecwfájjebnh mộzegzt vòwzueng lớszunn tốfdmpn sứfvioc nhưglfc vậjbmqy chỉzipb đecwfpqzcolrqm kiếyojtm hai móstmvn đecwfcvfu kia? Rấabast khảroln nghi!

. . . . . .

cuyrn trong hoàxhtkng cung Quỷetfs thàxhtknh đecwfèvghon đecwfuốfdmpc sájjebng trưglfcng, cóstmv thểpqzc mọqokti ngưglfcglfci đecwfang chuẩyaavn bịertq cho việvrikc tuyểpqzcn phu.

Tiểpqzcu Đadwhao cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ba lưglfchmjfn hai chuyểpqzcn thìolrq tớszuni mộzegzt lốfdmpi rẽijio.

Tiểpqzcu Đadwhao muốfdmpn đecwfi hưglfcszunng tâcrfwy, nghe nóstmvi nơoagsi đecwfóstmvxhtk phòwzueng ởfdmp củwhvua Quốfdmpc sưglfc, nàxhtkng muốfdmpn nhìolrqn thấabasy Quỷetfs thàxhtknh đecwfvrik nhấabast mỹjbmq nam tửzphtxhtkjjebi dạzipbng gìolrq.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm muốfdmpn đecwfi hưglfcszunng đecwfôolrqng, đecwfóstmvxhtk trạzipbch việvrikn củwhvua Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn, hắwhvun đecwffdmpi vớszuni mỹjbmq nữqoktstmv hứfviong thúzphtoagsn mỹjbmq nam.

Hai ngưglfcglfci nóstmvi vàxhtki câcrfwu lạzipbi ầkckmm ĩzoblcuyrn, đecwfcvfung thờglfci, chợhmjft nghe tiếyojtng ngưglfcglfci truyềcvfun đecwfếyojtn. Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm mộzegzt phen lôolrqi kéivhto Tiểpqzcu Đadwhao núzphtp sau tưglfcglfcng đecwfájjeb.

Tiểpqzcu Đadwhao bấabast mãxijnn, “Quỷetfs thàxhtknh nàxhtky, đecwfếyojtn giảrolnoagsn cũwcqmng khôolrqng cóstmv mộzegzt cájjebi!”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn nàxhtkng néivhtn giậjbmqn, vốfdmpn biếyojtt khôolrqng nêcuyrn lạzipbi cùhvavng nàxhtkng đecwfabasu võzgiw mồcvfum, nhưglfcng vẫudpcn khôolrqng nhịertqn đecwfưglfchmjfc đecwfájjebp trảrolnxhtkng mộzegzt câcrfwu, “Nếyojtu giảrolnoagsn trụqwgji lủwhvui thìolrq sao? Giốfdmpng nhưglfcxhtkn thầkckmu. “

Tiểpqzcu Đadwhao nghiếyojtn răyojzng, tựhdmq nhủwhvu ngưglfcơoagsi khôolrqng thểpqzc cho ta chúzphtt mặjshit mũwcqmi sao? Tứfvioc mìolrqnh nắwhvum lấabasy cájjebnh tay hắwhvun cắwhvun mộzegzt miếyojtng.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhe răyojzng nhếyojtch miệvrikng, cưglfcglfci thầkckmm chízoblnh mìolrqnh tựhdmq chuốfdmpc lấabasy cựhdmqc khổlcft, da ngứfvioa khóstmv nhịertqn, bịertq cắwhvun đecwfếyojtn lôolrqng tơoags dựhdmqng thẳtowqng trong đecwfkckmu còwzuen đecwfjshic biệvrikt thốfdmpng khoájjebi, ngốfdmpc thậjbmqt!

zphtc nàxhtky, cóstmv hai nhóstmvm ngưglfcglfci từcvfu hai hưglfcszunng đecwfếyojtn đecwfâcrfwy.

Mộzegzt đecwfzegzi làxhtk thịertq vệvrik, cầkckmm đecwfkckmu làxhtk mộzegzt nam tửzpht. Mặjshic mộzegzt thâcrfwn trưglfcglfcng sam thanh sắwhvuc, dájjebng ngưglfcglfci cao gầkckmy, bởfdmpi vìolrq đecwfưglfca lưglfcng vềcvfu phízobla bọqoktn Tiểpqzcu Đadwhao, thấabasy khôolrqng rõzgiw lắwhvum diệvrikn mạzipbo.

Đadwhfdmpi diệvrikn tớszuni làxhtk mộzegzt đecwfájjebm cung nữqokt đecwfang cầkckmm chậjbmqu vàxhtkolrqnh bằtwdlng ngọqoktc.

jjebc cung nữqokt kia hưglfcszunng thanh sam nam tửzpht kia hàxhtknh lễwzvr, “Tham kiếyojtn Quốfdmpc sưglfc!”

Tiểpqzcu Đadwhao cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm vừcvfua mừcvfung vừcvfua sợhmjf —— nhắwhvuc Tàxhtko Thájjebo Tàxhtko Thájjebo đecwfếyojtn, đecwfâcrfwy làxhtk vịertq tuấabasn mỹjbmq Quốfdmpc sưglfc kia?

Tiểpqzcu Đadwhao vưglfcơoagsn ngưglfcglfci cũwcqmng khôolrqng thấabasy rõzgiwxhtkng, Quốfdmpc sưglfc kia chízoblnh làxhtk khôolrqng xoay mặjshit lạzipbi đecwfâcrfwy, nhìolrqn bóstmvng dájjebng, cũwcqmng bìolrqnh thưglfcglfcng thôolrqi.

“Nữqoktglfcơoagsng ởfdmp đecwfâcrfwu?” Quốfdmpc sưglfc hỏtowqi nha hoàxhtkn.

“Bẩyaavm, Nữqoktglfcơoagsng vừcvfua mớszuni tắwhvum rửzphta thay y phụqwgjc, đecwfang chờglfc Quốfdmpc sưglfc.”

Bọqoktn nha hoàxhtkn mỉzipbm cưglfcglfci trảroln lờglfci mộzegzt câcrfwu cóstmv chúzphtt hòwzuea nhãxijnxhtkm cho ngưglfcglfci ta suy nghĩzobl, Tiểpqzcu Đadwhao quay sang Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhájjeby mắwhvut mộzegzt cájjebi —— cóstmv gian tìolrqnh!

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm lạzipbi khôolrqng cảrolnm thấabasy nhưglfc vậjbmqy, đecwfájjebm ngưglfcglfci đecwfi rồcvfui, hắwhvun thấabasp giọqoktng nóstmvi cho Tiểpqzcu Đadwhao, “Quốfdmpc sưglfc kia phỏtowqng chừcvfung đecwfang lợhmjfi dụqwgjng Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn.”

“Làxhtkm sao thấabasy đecwfưglfchmjfc?”

“Hắwhvun đecwffdmpi vớszuni nàxhtkng căyojzn bảrolnn khôolrqng cóstmv hứfviong thúzpht, mộzegzt chúzphtt hứfviong thúzphtwcqmng khôolrqng cóstmv.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm xấabasu xa cưglfcglfci, cốfdmp ýebmn nhấabasn giọqoktng câcrfwu thứfvio hai.

Tiểpqzcu Đadwhao lỗzobl tai nóstmvng nóstmvng, tựhdmq nhéivhto mìolrqnh khôolrqng cho suy nghĩzobl bậjbmqy bạzipb, còwzuen cốfdmp gắwhvung nghiêcuyrm túzphtc hỏtowqi hắwhvun, “Ngưglfcơoagsi làxhtkm sao màxhtk biếyojtt đecwfưglfchmjfc?”

“Ta làxhtk nam nhâcrfwn.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nóstmvi thậjbmqt thảrolnn nhiêcuyrn, “Nam nhâcrfwn tựhdmq nhiêcuyrn biếyojtt suy nghĩzobl nam nhâcrfwn.”

Tiểpqzcu Đadwhao tựhdmqa hồcvfu vẫudpcn khôolrqng tin.

“Nưglfcơoagsng côolrq chưglfca từcvfung nóstmvi vớszuni côolrq sao?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cưglfcglfci, “Đadwhâcrfwy làxhtk đecwfzipbo lýebmnolrqnh thưglfcglfcng nhấabast, nam nữqokt đecwfcvfuu ájjebp dụqwgjng đecwfưglfchmjfc. Nóstmvi vízobl dụqwgjolrq khôolrqng thízoblch mộzegzt ngưglfcglfci, đecwfưglfcơoagsng nhiêcuyrn sẽijio khôolrqng tôolrqn trọqoktng nàxhtkng, đecwfúzphtng khôolrqng?”

Tiểpqzcu Đadwhao gậjbmqt đecwfkckmu, “Đadwhúzphtng vậjbmqy.”

“Côolrq nếyojtu cóstmv hảrolno cảrolnm vớszuni mộzegzt ngưglfcglfci, đecwfcvfung dạzipbng cũwcqmng sẽijioolrqn trọqoktng nàxhtkng, đecwfúzphtng khôolrqng?”

“Đadwhóstmvxhtk đecwfưglfcơoagsng nhiêcuyrn.”

“Côolrq nếyojtu thízoblch mộzegzt ngưglfcglfci, sẽijioolrqn trọqoktng nàxhtkng hơoagsn nữqokta cũwcqmng khôolrqng cho phéivhtp ngưglfcglfci khájjebc khôolrqng tôolrqn trọqoktng nàxhtkng, cóstmv phảrolni hay khôolrqng?”

Tiểpqzcu Đadwhao gậjbmqt gậjbmqt, ngẩyaavng đecwfkckmu nhìolrqn Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm.

“Nửzphta đecwfêcuyrm canh ba, mộzegzt nữqokt nhâcrfwn tắwhvum xong lạzipbi ởfdmp trong phòwzueng chờglfc mộzegzt nam nhâcrfwn, vốfdmpn làxhtk chuyệvrikn tưglfc mậjbmqt. Mấabasy nha hoàxhtkn lạzipbi dễwzvrxhtkng nóstmvi ra ởfdmpoagsi đecwfôolrqng ngưglfcglfci nhưglfc vậjbmqy, đecwfcvfung nóstmvi làxhtk Nữqoktglfcơoagsng củwhvua mộzegzt quốfdmpc gia, cho dùhvav chỉzipbxhtk mộzegzt nữqokt tửzphtolrqnh thưglfcglfcng, cũwcqmng quájjeb khôolrqng tôolrqn trọqoktng.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm khoanh tay, “Vịertq đecwfzipbi Quốfdmpc sưglfc kia đecwffdmpi vớszuni việvrikc nàxhtky mộzegzt chúzphtt bấabast mãxijnn cũwcqmng khôolrqng cóstmv, côolrq khôolrqng thấabasy làxhtk hắwhvun khôolrqng đecwfwhvuolrqn trọqoktng vịertq Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn kia sao?”

Tiểpqzcu Đadwhao cau màxhtky chéivhtp miệvrikng nhưglfc đecwfang cảrolnm thụqwgj mộzegzt chúzphtt tưglfc vịertq trong lờglfci nóstmvi đecwfóstmv, cảrolnm thấabasy rấabast cóstmv đecwfzipbo lýebmn, “Nóstmvi nhưglfc vậjbmqy, cájjebc cung nữqoktwcqmng khôolrqng tôolrqn trọqoktng Nữqoktglfcơoagsng giảroln, hay làxhtk bịertq vạzipbch trầkckmn?”

“Khảrolnyojzng cũwcqmng khôolrqng nhỏtowq, nhưglfcng cũwcqmng cóstmv thểpqzc do nàxhtkng bịertqglfcszunc quyềcvfun lựhdmqc.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nóstmvi xong, lôolrqi kéivhto Tiểpqzcu Đadwhao theo châcrfwn tưglfcglfcng hưglfcszunng tẩyaavm cung củwhvua Nữqoktglfcơoagsng đecwfi tớszuni, trốfdmpn dưglfcszuni cửzphta sổlcft phízobla góstmvc tưglfcglfcng nghe léivhtn.

“Vẫudpcn chưglfca tìolrqm đecwfưglfchmjfc Hữqoktu Hữqoktu?” Thanh âcrfwm củwhvua Quốfdmpc sưglfc mang theo mộzegzt tia lo âcrfwu.

“Ngưglfcơoagsi gấabasp cájjebi gìolrq, nha đecwfkckmu xấabasu xízobl kia khôolrqng gâcrfwy nổlcfti sóstmvng gióstmvolrq đecwfâcrfwu.” Thanh âcrfwm củwhvua Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn khi Tiểpqzcu Đadwhao miêcuyru tảroln vềcvfu Hữqoktu Hữqoktu gìolrqxhtk đecwfzipbi nữqokt tửzpht thôolrqng minh thájjebo vájjebt hìolrqnh nhưglfcstmv chúzphtt sai lệvrikch. Thanh âcrfwm kiềcvfuu mịertqolrqhvavng hung ájjebc man rợhmjf, nghe xong làxhtkm ngưglfcglfci ta nổlcfti da gàxhtk, mộzegzt chúzphtt cũwcqmng khôolrqng thízoblch. Tiểpqzcu Đadwhao chàxhtkjjebt cájjebnh tay, quay sang Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhăyojzn màxhtky nhăyojzn mặjshit.

“Nữqoktglfcơoagsng còwzuen chưglfca cóstmv tin tứfvioc?” Quốfdmpc sưglfc hỏtowqi tiếyojtp, “Hôolrqm nay thájjebm tửzpht ngưglfcơoagsi phájjebi đecwfi đecwfãxijn đecwfếyojtn gặjship ta, khôolrqng cóstmv tin gìolrq?”

“A, ngưglfcơoagsi từcvfu bỏtowq đecwfi làxhtk vừcvfua.” Ngữqokt đecwfiệvriku nóstmvi chuyệvrikn củwhvua Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn cóstmv chúzphtt khôolrqng tốfdmpt, “Ngưglfcglfci ta khôolrqng chừcvfung hiệvrikn tạzipbi đecwfãxijnolrqm đecwfưglfchmjfc ngưglfcglfci trong lòwzueng, nhưglfc thầkckmn tiêcuyrn quyếyojtn lữqokt dạzipbo chơoagsi tứfvio hảrolni, ai còwzuen nhớszun thưglfcơoagsng ngưglfcơoagsi.”

Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn lạzipbi nóstmvi tiếyojtp giọqoktng đecwfiệvriku cóstmv chúzphtt cứfviong rắwhvun, “Nàxhtkng khôolrqng phảrolni khôolrqng cầkckmn Hữqoktu Hữqoktu.”

“Nha đecwfkckmu xấabasu xízobl kia, quêcuyrn đecwfi! Nàxhtkng còwzuen ưglfcszunc gìolrq vứfviot sớszunm hơoagsn nữqokta, đecwflcfti lạzipbi làxhtk ta, ta cũwcqmng vậjbmqy, vừcvfua ngu vừcvfua dốfdmpt.” Đadwhzipbi tổlcftng lờglfci nóstmvi hàxhtkm chứfvioa vẻsmdt khinh thưglfcglfcng, “Còwzuen dájjebm gọqokti ta làxhtk di, nha đecwfkckmu chếyojtt tiệvrikt kia, giốfdmpng nhưglfc cốfdmpolrqnh nóstmvi ta giàxhtk.”

Tiểpqzcu Đadwhao ởfdmp châcrfwn tưglfcglfcng nghe xong ngứfvioa răyojzng, tâcrfwm nóstmvi ngưglfcơoagsi đecwfúzphtng làxhtk mộzegzt đecwfzegzc phụqwgj, khôolrqng biếyojtt giữqokt miệvrikng! Lạzipbi đecwfi nguyềcvfun rủwhvua mộzegzt hậjbmqu bốfdmpi khôolrqng thùhvav khôolrqng oájjebn vớszuni mìolrqnh, thậjbmqt đecwfájjebng giậjbmqn!

“Tóstmvm lạzipbi ngàxhtky mai tuyểpqzcn phu ngưglfcơoagsi phảrolni bỏtowq hếyojtt, nhấabast đecwfertqnh phảrolni làxhtkm cho Tiếyojtt Hìolrqnh củwhvua Bắwhvuc Hảrolni phájjebi trúzphtng cửzpht, biếyojtt chưglfca?” Quốfdmpc sưglfc bỗzoblng nhiêcuyrn phâcrfwn phóstmv mộzegzt câcrfwu, bêcuyrn ngoàxhtki Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cùhvavng Tiểpqzcu Đadwhao liềcvfun đecwfjjebn đecwfưglfchmjfc —— ấabasy thếyojtxhtk lạzipbi cóstmv quan hệvrik vớszuni bọqoktn ngưglfcglfci Tiếyojtt Hìolrqnh!

“Đadwhãxijn biếyojtt, dàxhtki dòwzueng, khôolrqng phảrolni làxhtkxhtki têcuyrn giang hồcvfu thôolrqi sao.” Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn nóstmvi xong, la lêcuyrn, “Nàxhtky, ngưglfcơoagsi liềcvfun đecwfi nhưglfc vậjbmqy sao?”

“Ngưglfcơoagsi ngủwhvu sớszunm mộzegzt chúzphtt.” Quốfdmpc sưglfcglfcszunc nhanh ra cửzphta cung, cũwcqmng khôolrqng quay đecwfkckmu lạzipbi, bộzegz dạzipbng nhưglfc muốfdmpn chạzipby trốfdmpn.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn sang Tiểpqzcu Đadwhao khoa tay múzphta châcrfwn mộzegzt chúzphtt, mộzegzt bêcuyrn chỉzipb chỉzipb Quốfdmpc sưglfc đecwfãxijn đecwfi xa, mộzegzt bêcuyrn chỉzipb chỉzipb vịertq Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn kia, nhưglfcxhtk hỏtowqi, “Theo bêcuyrn nàxhtko?”

Tiểpqzcu Đadwhao cóstmv đecwfiềcvfuu nghĩzobl khôolrqng ra, thậjbmqm chízobl cảrolnm thấabasy lờglfci nóstmvi vàxhtk việvrikc làxhtkm củwhvua Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn cóstmv chúzphtt khájjebc thưglfcglfcng. Bìolrqnh thưglfcglfcng nữqokt nhâcrfwn cóstmv thểpqzc đecwfi đecwfếyojtn bưglfcszunc nàxhtky, cũwcqmng khôolrqng thểpqzcxhtk ngưglfcglfci chanh chua lạzipbi vụqwgjng vềcvfu nhưglfc thếyojt đecwfưglfchmjfc, nóstmvi chung vẫudpcn cảrolnm thấabasy khôolrqng thízoblch hợhmjfp!

Tiểpqzcu Đadwhao chỉzipb chỉzipb châcrfwn tưglfcglfcng, ýebmn bảrolno ởfdmp tạzipbi chỗzobl đecwfcvfung nhúzphtc nhízoblch.

Khôolrqng ngờglfc mộzegzt lúzphtc sau, chợhmjft nghe tiếyojtng mởfdmp cửzphta sổlcft.

Hai ngưglfcglfci nhe răyojzng —— nguy rồcvfui, Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn nàxhtky tâcrfwm tìolrqnh đecwfang tốfdmpt, nằtwdlm sấabasp bêcuyrn giưglfcglfcng ngắwhvum trăyojzng, vộzegzi vàxhtkng dựhdmqa sájjebt vájjebch tưglfcglfcng vọqoktt đecwfếyojtn ngõzgiw nhỏtowq.

wcqmng khôolrqng biếyojtt qua bao lâcrfwu, chợhmjft nghe nàxhtkng sâcrfwu kízobln nóstmvi mộzegzt tiếyojtng, “Cájjebc ngưglfcơoagsi đecwfcvfuu tranh giàxhtknh, tốfdmpt nhấabast tranh nhau đecwfếyojtn đecwfkckmu rơoagsi májjebu chảrolny ngưglfcơoagsi chếyojtt ta sốfdmpng, cuốfdmpi cùhvavng ai cũwcqmng khôolrqng chiếyojtm đecwfưglfchmjfc tiệvrikn nghi, nhìolrqn thấabasy cũwcqmng hảroln giậjbmqn.”

Tiểpqzcu Đadwhao nghe ngữqokt đecwfiệvriku nàxhtkng nóstmvi chuyệvrikn lạzipbi thay đecwflcfti, liềcvfun hiểpqzcu rõzgiw —— nguyêcuyrn lai Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn nàxhtky làxhtk loạzipbi ngưglfcglfci đecwfa nghi, làxhtk cốfdmp ýebmn giảroln vờglfc.

Sau khi ngọqoktn đecwfèvghon dầkckmu tắwhvut, Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn cũwcqmng trởfdmp vềcvfu nghỉzipb ngơoagsi, thờglfci đecwfiểpqzcm Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cùhvavng Tiểpqzcu Đadwhao đecwfang do dựhdmqstmvcuyrn tiếyojtp tụqwgjc đecwfi dòwzueivhtt xung quanh nữqokta hay khôolrqng, châcrfwn trờglfci vang lêcuyrn vàxhtki tiếyojtng sấabasm.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm biếyojtt cóstmv thểpqzc trờglfci sẽijioglfca to, lôolrqi kéivhto Tiểpqzcu Đadwhao ra cửzphta thàxhtknh hoàxhtkng cung muốfdmpn chạzipby vềcvfu. Chỉzipb tiếyojtc vừcvfua nhảrolny ra tưglfcglfcng thàxhtknh mưglfca to mưglfca tầkckmm tãxijn liềcvfun trúzphtt xuốfdmpng. Tiểpqzcu Đadwhao khôolrqng mang theo dùhvav, miệvrikng còwzuen than thởfdmp, “Ai! Cơoagsn mưglfca nàxhtky đecwfếyojtn thiệvrikt chẳtowqng cóstmv quy tắwhvuc gìolrq cảroln!”

“Côolrq lầkckmn sau cóstmv rảrolnnh nhớszun thỏtowqa thuậjbmqn quy tắwhvuc vớszuni lãxijno thiêcuyrn gia đecwfi.” Lúzphtc Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm kéivhto nàxhtkng trốfdmpn vàxhtko mộzegzt khájjebch đecwfiếyojtm, hai ngưglfcglfci đecwfãxijn ưglfcszunt nhưglfc chuộzegzt lộzegzt.

“Di!” Tiểpqzcu Đadwhao xoa tóstmvc, “Đadwhcvfuu làxhtk vếyojtt bùhvavn!”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm gõzgiw cửzphta khájjebch đecwfiếyojtm, tiểpqzcu nhịertqwzuen buồcvfun ngủwhvustmvi vớszuni hắwhvun, chỉzipbstmv mộzegzt gian phòwzueng hảrolno hạzipbng, nưglfcszunc ấabasm khôolrqng cóstmv, muốfdmpn cóstmv tựhdmqolrqnh nấabasu.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cùhvavng Tiểpqzcu Đadwhao cứfvio nhưglfc vậjbmqy bịertq bỏtowqoagsi trong mộzegzt gian phòwzueng củwhvua khájjebch đecwfiếyojtm.

Tiểpqzcu Đadwhao sờglfc sờglfc y phụqwgjc ưglfcszunt sũwcqmng trêcuyrn ngưglfcglfci, trợhmjfn to mắwhvut, hưglfcszunng phízobla trưglfcszunc nhìolrqn Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm, cựhdmqc kỳnxou giốfdmpng mộzegzt con mèvghoo nhỏtowq bịertq ưglfcszunt nhẹjivlp.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ngẩyaavng đecwfkckmu nhìolrqn trờglfci, “Côolrq đecwfcvfung nhìolrqn ta.”

Tiểpqzcu Đadwhao vưglfcơoagsn tay, túzphtm lấabasy tay ájjebo củwhvua hắwhvun, “Muốfdmpn tắwhvum!”

“Cùhvavng tắwhvum?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm tiếyojtp mộzegzt câcrfwu, quảroln nhiêcuyrn ăyojzn ngay mộzegzt cưglfcszunc củwhvua Tiểpqzcu Đadwhao, vìolrq thếyojtxijn đecwfêcuyr tiệvrikn nọqokt sau khi bịertq đecwfájjeb, vộzegzi chạzipby đecwfi giúzphtp nàxhtkng nấabasu nưglfcszunc ấabasm.

zphtc Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm trởfdmp vềcvfu, Tiểpqzcu Đadwhao đecwffviong sau bìolrqnh phong chuẩyaavn bịertq hai dụqwgjc dũwcqmng, dùhvavng ghếyojt hong ájjebo khoájjebc trêcuyrn chậjbmqu than.

Đadwhem hai cájjebi mộzegzc dũwcqmng đecwfãxijn pha nưglfcszunc ấabasm, Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm tựhdmqolrqnh quay lạzipbi bưglfcszunc vàxhtko thùhvavng ngâcrfwm mìolrqnh.

Tiểpqzcu Đadwhao hìolrqnh nhưglfc khôolrqng quájjebcuyrn tâcrfwm, liếyojtc mắwhvut xuyêcuyrn qua bìolrqnh phong mộzegzt cájjebi.

“Muốfdmpn nhìolrqn léivhtn àxhtk?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ngóstmvn tay bắwhvun ra, mộzegzt chuỗzobli bọqoktt nưglfcszunc rơoagsi xuốfdmpng trêcuyrn chóstmvp mũwcqmi củwhvua Tiểpqzcu Đadwhao.

“Ai nhìolrqn léivhtn.” Tiểpqzcu Đadwhao xoa xoa cájjebi mũwcqmi, “Chỉzipbxhtkjjebc đecwfertqnh mộzegzt chúzphtt đecwfpqzc ngưglfcơoagsi khôolrqng cóstmvjjebch nàxhtko nhìolrqn léivhtn ta!”

“Ta làxhtkm sao lạzipbi đecwfi làxhtkm loạzipbi chuyệvrikn khôolrqng cóstmv nhâcrfwn phẩyaavm nhưglfc vậjbmqy.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nghe bêcuyrn kia Tiểpqzcu Đadwhao tựhdmqa hồcvfu chuẩyaavn bịertq cởfdmpi y phụqwgjc, đecwfzegzt nhiêcuyrn tay ởfdmp trong nưglfcszunc đecwfrolno quanh, tạzipbo thàxhtknh mộzegzt chuỗzobli tiếyojtng nưglfcszunc.

Tiểpqzcu Đadwhao ngay lậjbmqp tứfvioc ôolrqm ngoạzipbi bàxhtko, lạzipbi liếyojtc mắwhvut thăyojzm dòwzue mộzegzt cájjebi, rấabast cảrolnnh giájjebc.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm buồcvfun cưglfcglfci, “Khôolrqng bằtwdlng đecwfpqzc ta bịertqt mắwhvut lạzipbi?”

Tiểpqzcu Đadwhao cảrolnm thấabasy cũwcqmng đecwfưglfchmjfc, mớszuni vừcvfua đecwfi ra ngoàxhtki mộzegzt bưglfcszunc, Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm mộzegzt tay gạzipbt nưglfcszunc trưglfcszunc ngựhdmqc mộzegzt khoảrolnng lớszunn, “Đadwhếyojtn, ta khôolrqng sợhmjfolrq nhìolrqn léivhtn, côolrq cứfvio trắwhvung trợhmjfn màxhtk nhìolrqn!”

“Bốfdmpp” mộzegzt tiếyojtng, mộzegzt tấabasm khăyojzn ưglfcszunt bay qua đecwfjbmqp vàxhtko mặjshit hắwhvun.

Tiểpqzcu Đadwhao còwzuen buồcvfun bựhdmqc —— Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm từcvfu bảroln vai đecwfếyojtn trưglfcszunc ngựhdmqc, cóstmv phảrolni hay khôolrqng cóstmv thứfvioolrq đecwfóstmv? Vìolrq sao lạzipbi làxhtk lạzipb.

“Ngưglfcơoagsi cảrolnm thấabasy, Đadwhzipbi Tổlcftng quảrolnn kia cùhvavng Quốfdmpc sưglfcstmv quan hệvrikolrq?” Tiểpqzcu Đadwhao tìolrqm đecwfcvfuxhtki nóstmvi mộzegzt câcrfwu, giảrolnm bớszunt khôolrqng khízobl xấabasu hổlcft.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ghéivhtxhtko vájjebch dụqwgjc dũwcqmng, nhìolrqn thấabasy Tiểpqzcu Đadwhao phízobla sau bìolrqnh phong nhưglfcyaavn nhưglfc hiệvrikn, khóstmve miệvrikng hơoagsi nhếyojtch lêcuyrn, “Lợhmjfi dụqwgjng lẫudpcn nhau gìolrq đecwfóstmv? Khóstmvstmvi.”

“Bọqoktn họqokt đecwfjshic biệvrikt nhắwhvuc tớszuni Tiếyojtt Hìolrqnh. . . . . . Tiếyojtt Hìolrqnh ởfdmp trêcuyrn giang hồcvfu chỉzipbxhtk nhâcrfwn vậjbmqt nhỏtowqivht, làxhtk bởfdmpi vìolrq bảrolno bốfdmpi củwhvua Bắwhvuc Hảrolni phájjebi sao? Hay làxhtk quan hệvrik hai bêcuyrn?”

“Cóstmv lẽijio đecwfúzphtng.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cũwcqmng ngájjebp mộzegzt cájjebi, chợhmjft nghe đecwfếyojtn bêcuyrn kia bậjbmqn rộzegzn mộzegzt hồcvfui, tiếyojtng nưglfcszunc àxhtko àxhtko, “Côolrq đecwfang làxhtkm gìolrq đecwfóstmv?”

“Gộzegzi đecwfkckmu!” Tiểpqzcu Đadwhao nhanh ngưglfcglfci nhấabasc châcrfwn túzphtm lấabasy khăyojzn vuốfdmpt khôolrqstmvc, sau đecwfóstmv ôolrqm quầkckmn ájjebo chạzipby trốfdmpn.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm vộzegzi vàxhtkng nhìolrqn thoájjebng qua, phájjebt hiệvrikn y phụqwgjc đecwfãxijn mặjshic kízobln, bĩzoblu môolrqi, “Khôolrqng thúzpht vịertq.”

Tiểpqzcu Đadwhao trừcvfung hắwhvun mộzegzt cájjebi, ngẩyaavng mặjshit lêcuyrn nghêcuyrnh ngang hưglfcszunng giưglfcglfcng chạzipby tớszuni, Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn xuốfdmpng. . . . . . Mộzegzt đecwfôolrqi châcrfwn còwzuen đecwfang bêcuyrn ngoàxhtki, ẩyaavm ưglfcszunt lạzipbi lạzipbch bạzipbch bưglfcszunc đecwfi đecwfpqzc lạzipbi mộzegzt chuỗzobli dấabasu châcrfwn.

“Giưglfcglfcng chỉzipbstmv mộzegzt cájjebi.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm hízoblp mắwhvut, nhắwhvuc nhởfdmp Tiểpqzcu Đadwhao đecwfang ngồcvfui trêcuyrn giưglfcglfcng lau tóstmvc, “Lájjebt nữqokta chúzphtng ta nằtwdlm chung sao?”

“Nghĩzobl hay thậjbmqt!” Tiểpqzcu Đadwhao cầkckmm gốfdmpi đecwfkckmu trong tay, mớszuni phájjebt hiệvrikn dụqwgjc dũwcqmng củwhvua Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ngay cájjebch đecwfóstmv khôolrqng xa, còwzuen khôolrqng cóstmvolrqnh phong che lạzipbi, tâcrfwm nóstmvi, sai lầkckmm sai lầkckmm!

glfcơoagsn tay đecwfem rèvghom thảroln xuốfdmpng che lạzipbi, Tiểpqzcu Đadwhao lau tóstmvc mộzegzt hồcvfui, tòwzuewzue đecwffviong lêcuyrn, muốfdmpn liếyojtc mắwhvut thăyojzm dòwzue mộzegzt cájjebi.

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm lúzphtc nàxhtky đecwfãxijn tắwhvum xong, đecwfang lau lưglfcng.

Tiểpqzcu Đadwhao véivhtn rèvghom lêcuyrn mộzegzt chúzphtt, cẩyaavn thậjbmqn liếyojtc mắwhvut mộzegzt cájjebi, nhìolrqn thấabasy dájjebng lưglfcng màxhtku nâcrfwu lúzphta mìolrq, theo bảrolnn năyojzng nhìolrqn kỹjbmq mộzegzt chúzphtt. Trêcuyrn mặjshit Tiểpqzcu Đadwhao, phỏtowqng chừcvfung hiệvrikn tạzipbi đecwfãxijn đecwftowq rầkckmn, thầkckmm tấabasm tắwhvuc hai tiếyojtng, thậjbmqt nhẵijion bóstmvng lạzipbi còwzuen cứfviong cájjebp nữqokta.

Tiểpqzcu Đadwhao đecwfang nhìolrqn say sưglfca, bỗzoblng nhiêcuyrn thấabasy Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm quay ngưglfcglfci lạzipbi, bờglfc ngựhdmqc lộzegz ra vui vẻsmdt nhìolrqn nàxhtkng, “Nha đecwfkckmu, khôolrqng thểpqzc nhìolrqn trắwhvung trợhmjfn!”

Tiểpqzcu Đadwhao vộzegzi vàxhtkng rụqwgjt đecwfkckmu, dùhvavng rèvghom giưglfcglfcng che lạzipbi.

Nhưglfcng màxhtk vừcvfua lúzphtc nãxijny, Tiểpqzcu Đadwhao thấabasy đecwfưglfchmjfc từcvfu bảroln vai trájjebi đecwfếyojtn trưglfcszunc ngựhdmqc củwhvua Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cóstmv mộzegzt vếyojtt thưglfcơoagsng. Khóstmv trájjebch vừcvfua rồcvfui cảrolnm thấabasy kìolrq lạzipb, nguyêcuyrn lai ngựhdmqc cóstmv vếyojtt sẹjivlo lớszunn nhưglfc vậjbmqy, hẳtowqn làxhtk rấabast đecwfau?

Tiểpqzcu Đadwhao hoàxhtki nghi cóstmv phảrolni mìolrqnh hoa mắwhvut, lóstmv đecwfkckmu lạzipbi nhìolrqn liếyojtc mắwhvut mộzegzt cájjebi. . . . . . Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm đecwfãxijn mặjshic gầkckmn xong y phụqwgjc.

“Còwzuen muốfdmpn xem?” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhìolrqn nàxhtkng cưglfcglfci.

Tiểpqzcu Đadwhao chui vàxhtko sau rèvghom, tiếyojtn vàxhtko trong chăyojzn ôolrqm gốfdmpi đecwfkckmu hỏtowqi, “Trêcuyrn vai ngưglfcơoagsi làxhtk bịertqjjebi gìolrq? Hìolrqnh xăyojzm àxhtk?”

“. . . . . . Bớszunt.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm trầkckmm mặjshic mộzegzt lájjebt, thuậjbmqn miệvrikng trảroln lờglfci mộzegzt câcrfwu.

Tiểpqzcu Đadwhao bĩzoblu môolrqi, tưglfcfdmpng ta ngốfdmpc hảroln!

“Làxhtkm gìolrqstmv bớszunt nàxhtko dàxhtki nhưglfc vậjbmqy.” Tiểpqzcu Đadwhao nhỏtowq giọqoktng lầkckmm bầkckmm mộzegzt câcrfwu, “Ta thấabasy làxhtk vếyojtt sẹjivlo.”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm mặjshic xong y phụqwgjc, đecwfếyojtn bêcuyrn cạzipbnh bàxhtkn ngồcvfui xuốfdmpng, giốfdmpng nhưglfczphtc trưglfcszunc nóstmvi sang chuyệvrikn khájjebc, “Côolrqstmv đecwfóstmvi bụqwgjng khôolrqng?”

Tiểpqzcu Đadwhao từcvfu trong chăyojzn héivhtjjebi đecwfkckmu ra nhìolrqn hắwhvun, hiểpqzcn nhiêcuyrn khôolrqng đecwfóstmvi bụqwgjng, hỏtowqi tiếyojtp, “Lúzphtc ngưglfcơoagsi còwzuen nhỏtowq, bọqoktn họqokt khi dễwzvr ngưglfcơoagsi sao?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ngẩyaavn ngưglfcglfci, quay đecwfkckmu lạzipbi nhìolrqn, sau mộzegzt lúzphtc lâcrfwu, cưglfcglfci đecwfếyojtn vôolrq lễwzvr, “Trọqoktng Hoa hay làxhtk Thẩyaavm Tinh Hảrolni lắwhvum miệvrikng? Đadwhúzphtng rồcvfui. . . . . . Làxhtk Hiểpqzcu Nguyệvrikt lắwhvum miệvrikng nóstmvi vớszuni côolrq mớszuni đecwfúzphtng.”

“Đadwhzipbi ca ngưglfcơoagsi, thậjbmqt sựhdmq lợhmjfi hạzipbi nhưglfc vậjbmqy?” Tiểpqzcu Đadwhao thậjbmqt cóstmv hứfviong thúzpht hỏtowqi, “Ngưglfcglfci khôolrqng thểpqzc khôolrqng cóstmv nhưglfchmjfc đecwfiểpqzcm.”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm đecwfem mấabasy băyojzng ghếyojt ghéivhtp lạzipbi thàxhtknh cájjebi giưglfcglfcng, nằtwdlm xuốfdmpng, “Nhưglfchmjfc đecwfiểpqzcm đecwfưglfcơoagsng nhiêcuyrn làxhtkstmv, làxhtk ngưglfcglfci chắwhvuc chắwhvun sẽijiostmv nhưglfchmjfc đecwfiểpqzcm.”

“Thếyojt nhưglfchmjfc đecwfiểpqzcm củwhvua Tiếyojtt Bắwhvuc Hảrolni làxhtkjjebi gìolrq?”

“Nhưglfchmjfc đecwfiểpqzcm củwhvua ngưglfcglfci thôolrqng minh vĩzoblnh viễwzvrn chỉzipbstmv mộzegzt cájjebi.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm ảrolnm đecwfzipbm cưglfcglfci, “Thôolrqng minh bịertq thôolrqng minh hạzipbi.”

Tiểpqzcu Đadwhao thửzpht thăyojzm dòwzue hỏtowqi, “Đadwhóstmvxhtk ngưglfcơoagsi thôolrqng minh, hay làxhtk đecwfzipbi ca ngưglfcơoagsi thôolrqng minh?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm hai tay gốfdmpi sau đecwfkckmu, ngájjebp mộzegzt cájjebi chậjbmqm rãxijni, “Côolrqstmvi thửzpht xem?”

“Ưhvavm. . . . . .” Tiểpqzcu Đadwhao tựhdmqa ngưglfcglfci vàxhtko giưglfcglfcng, lộzegz nửzphta cájjebi đecwfkckmu ra khỏtowqi bêcuyrn ngoàxhtki tấabasm rèvghom, nhìolrqn khuôolrqn mặjshit Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cájjebch đecwfóstmv khôolrqng xa, bỗzoblng nhiêcuyrn thựhdmqc nghiêcuyrm túzphtc hỏtowqi, “Ngưglfcơoagsi cảrolnm thấabasy ta thếyojtxhtko?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm hơoagsi hơoagsi sửzphtng sốfdmpt, con mắwhvut nguyêcuyrn bảrolnn đecwfang nhắwhvum lạzipbi mởfdmp ra, nhìolrqn Tiểpqzcu Đadwhao, “Côolrq?”

“Ta làxhtk thôolrqng minh, hay làxhtk ngu ngốfdmpc đecwfâcrfwy?”

“Côolrq đecwfưglfcơoagsng nhiêcuyrn thôolrqng minh.” Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm cũwcqmng nghiêcuyrm túzphtc trảroln lờglfci, “Vừcvfua xinh đecwfjivlp lạzipbi thôolrqng minh, còwzuen rấabast cóstmvyojzng lựhdmqc.”

“Vậjbmqy ngưglfcơoagsi cóstmv từcvfung lừcvfua gạzipbt ta hay khôolrqng?” Tiểpqzcu Đadwhao thanh âcrfwm nho nhỏtowq hỏtowqi mộzegzt câcrfwu, “Lừcvfua ta, ta còwzuen chẳtowqng hay biếyojtt gìolrq, cájjebi gìolrqwcqmng khôolrqng biếyojtt, cóstmv hay khôolrqng?”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm vẻsmdt mặjshit vôolrq tộzegzi nhìolrqn nàxhtkng, “Vìolrq sao lạzipbi hỏtowqi nhưglfc vậjbmqy?”

Tiểpqzcu Đadwhao thấabasy vẻsmdt mặjshit củwhvua hắwhvun, héivht miệvrikng, giơoags mộzegzt ngóstmvn tay ra khỏtowqi rèvghom chỉzipb thẳtowqng hắwhvun, mang theo giọqoktng đecwfiệvriku uy hiếyojtp, “Ngưglfcơoagsi nếyojtu dájjebm gạzipbt ta, ta cũwcqmng khôolrqng tha thứfvio ngưglfcơoagsi.”

stmvi xong, chui vàxhtko trong rèvghom, “Tắwhvut đecwfèvghon!”

Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nhẹjivl nhàxhtkng thổlcfti ngọqoktn đecwfèvghon trêcuyrn bàxhtkn, trong phòwzueng mộzegzt mảrolnnh tốfdmpi đecwfen.

cuyrn ngoàxhtki mưglfca to tựhdmqa hồcvfu đecwfãxijn muốfdmpn ngừcvfung, nhưglfcng cuồcvfung phong vẫudpcn cứfvioxhtko théivhtt.

Tiểpqzcu Đadwhao cùhvavng Tiếyojtt Bắwhvuc Phàxhtkm nguyêcuyrn bảrolnn cóstmv thểpqzchvavng nhau trởfdmp vềcvfu, chỉzipbxhtk hai ngưglfcglfci đecwfcvfuu cảrolnm thấabasy cóstmv chúzphtt mệvrikt mỏtowqi, khôolrqng muốfdmpn đecwfzegzng. Hai ngưglfcglfci cứfvio nhưglfc vậjbmqy lẳtowqng lặjshing nằtwdlm, mộzegzt ngưglfcglfci trong rèvghom, mộzegzt ngưglfcglfci ngoàxhtki rèvghom, mộzegzt nam mộzegzt nữqokt, mộzegzt ngưglfcglfci ngủwhvu giưglfcglfcng mộzegzt ngủwhvuyojzng ghếyojt, cájjebch khájjeb xa. Đadwhiềcvfuu duy nhấabast giốfdmpng nhau chízoblnh làxhtk, hai ngưglfcglfci đecwfcvfuu mởfdmp to hai mắwhvut, nhìolrqn trầkckmn nhàxhtk ngẩyaavn ngưglfcglfci, thẳtowqng đecwfếyojtn hừcvfung đecwfôolrqng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.