Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 735 : Chân tướng của tai nạn xe (5)

    trước sau   
Bốvfbzn chữsuji cuốvfbzi cùzwzyng giọzmphng đetcbiệqtdpu cóbael chúygqft giưuuahơbgfwng lêxbuhn, mang theo chúygqft khinh bỉexlo, làcftfm tim Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni đetcbxhdmp mạiqctnh, trong ngựbgfwc lạiqcti cóbael mộjammt sựbgfwybzlm áryzcp vâbzspy quanh.

Trêxbuhn thếlbcd giớznuei nàcftfy còwkvfn cóbael nhữsujing ngưuuahhnxji đetcbwzdcng chuyệqtdpn khôsqleng cầsypgn phảqolbi giảqolbi thímthkch, thậxhdmm chímthk lựbgfwa chọzmphn tin mìregynh vôsqle đetcbiềbqrbu kiệqtdpn, khôsqleng phảqolbi chímthknh làcftf hạiqctnh phúygqfc nhấybzlt sao?

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni biếlbcdt nhưuuah vậxhdmy nhưuuahng vẫvmocn nóbaeli vớznuei Cốvfbzuuah Sinh: “Nhữsujing bứjxenc ảqolbnh kia làcftfygqfc em làcftfm diễrdrdn viêxbuhn đetcbóbaelng thểrdrd phảqolbi quay phim, nhưuuahng màcftf cảqolbnh tưuuahuiehng cựbgfwc kỳzmph mờhnxj áryzcm kia đetcbãhype bịgqmw chỉexlonh sửuuaha lạiqcti hếlbcdt rồuiiii.”

“Ừanpu…” Cốvfbzuuah Sinh nhưuuah đetcbang suy nghĩjxen chuyệqtdpn kháryzcc, chỉexlojxen kháryzc qua loa.

Qua mộjammt láryzct, Cốvfbzuuah Sinh mớznuei nóbaeli tiếlbcdp: “Tiểrdrdu Ámgsni, chúygqfng ta đetcbếlbcdn Thưuuahuiehng Hảqolbi đetcbi!”

“Anh muốvfbzn em cùzwzyng đetcbi côsqleng táryzcc vớznuei anh sao?” Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni cho rằwkzing hắntvkn phảqolbi đetcbi côsqleng táryzcc.




“Khôsqleng, khôsqleng phảqolbi đetcbi côsqleng táryzcc màcftfcftfzmphbzspu dàcftfi.”

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni sửuuahng sốvfbzt.

“Thưuuahuiehng Hảqolbi cũrdrdng gầsypgn Hàcftfng Châbzspu, em cũrdrdng cóbael thểrdrd vềbqrb thăregym mẹbphv thưuuahhnxjng xuyêxbuhn hơbgfwn.”

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni nghe thấybzly câbzspu nàcftfy, hoàcftfn toàcftfn cóbael thểrdrd hiểrdrdu đetcbưuuahuiehc ýacwy củsjxxa Cốvfbzuuah Sinh.

cftfregy ôsqleng khôsqleng thímthkch côsqle, hắntvkn sợuiehsqle cứjxen tiếlbcdp tụwzdcc ởzmph đetcbâbzspy sẽpcyj phảqolbi chịgqmwu nhiềbqrbu oan ứjxenc nêxbuhn mớznuei nghĩjxen đetcbếlbcdn chuyệqtdpn dọzmphn đetcbi vớznuei côsqle sao?

“Anh cũrdrdng đetcbãhypezmph Thưuuahuiehng Hảqolbi mộjammt năregym, chi nháryzcnh củsjxxa Cốvfbz thịgqmw đetcbbqrbu cóbaelzmphxbuhn kia, cũrdrdng cóbaelcftfi thịgqmw trưuuahhnxjng bấybzlt đetcbjammng sảqolbn nhưuuahng nếlbcdu em khôsqleng thímthkch, chúygqfng ta cóbael thểrdrdzmph khu gầsypgn sôsqleng Hoàcftfng Phổqdgf, hoặgvidc làcftf nhàcftfzmph Giang Cảqolbnh, hai ngàcftfy trưuuahznuec anh đetcbi xem thửuuah rồuiiii, ởzmph đetcbóbael rấybzlt đetcbbphvp…”

“Dưuuah Sinh….” Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni cắntvkt ngang hắntvkn.

Cốvfbzuuah Sinh khôsqleng nóbaeli nữsujia.

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni trầsypgm mặgvidc ba giâbzspy, lạiqcti nhỏogwe giọzmphng nóbaeli: “Em thímthkch Bắntvkc Kinh hơbgfwn.”

Chỉexloregym chữsuji đetcbơbgfwn giảqolbn khiếlbcdn Cốvfbzuuah Sinh cho rằwkzing mìregynh nghe lầsypgm.

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni lạiqcti nhẹbphv giọzmphng nóbaeli: “Chúygqfng ta đetcbãhype trảqolbi qua rấybzlt nhiềbqrbu chuyệqtdpn ởzmph đetcbâbzspy, em cóbael chúygqft khôsqleng nỡsypg rờhnxji xa nóbael.”

Cốvfbzuuah Sinh biếlbcdt, đetcbâbzspy khôsqleng phảqolbi làcftfacwy do trọzmphng đetcbiểrdrdm, hắntvkn lạiqcti trầsypgm mặgvidc khôsqleng lêxbuhn tiếlbcdng.

“Quan trọzmphng hơbgfwn làcftf, Dưuuah Sinh, anh đetcbưuuaha em đetcbi rồuiiii, đetcbrdrd lạiqcti ôsqleng mộjammt mìregynh, em khôsqleng yêxbuhn tâbzspm, anh cũrdrdng khôsqleng yêxbuhn tâbzspm, chúygqfng ta đetcbếlbcdn Thưuuahuiehng Hảqolbi cũrdrdng khôsqleng vui đetcbúygqfng khôsqleng? Buổqdgfi chiềbqrbu lúygqfc ôsqleng đetcbếlbcdn, em nghĩjxen rồuiiii, dùzwzy ôsqleng cóbael khôsqleng thímthkch em, nhưuuahng em sẽpcyj cốvfbz gắntvkng đetcbrdrd ôsqleng chấybzlp nhậxhdmn em, bởzmphi vìregy em khôsqleng muốvfbzn anh vìregy em màcftf khóbael xửuuah…”




Đanpubphvp nhấybzlt củsjxxa tìregynh yêxbuhu làcftfregy? Làcftf bạiqctn tímthknh toáryzcn cho đetcbvfbzi phưuuahơbgfwng, đetcbvfbzi phưuuahơbgfwng cũrdrdng hếlbcdt lòwkvfng nghĩjxen cho bạiqctn.

Trong đetcbsypgu Cốvfbzuuah Sinh lúygqfc nàcftfy dùzwzybael trăregym tímthknh vạiqctn tímthknh, nhưuuahng tim hắntvkn chỉexlobael cảqolbm đetcbjammng vàcftfybzlm áryzcp.

Sau mộjammt láryzct, Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni lạiqcti mởzmph miệqtdpng nóbaeli: “Dưuuah Sinh, ngàcftfy mai chúygqfng ta đetcbếlbcdn nhàcftf ôsqleng ăregyn cơbgfwm đetcbi?”

Cốvfbzuuah Sinh ngẩvzoong ngưuuahhnxji, ôsqlem Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni chặgvidt thêxbuhm sáryzct mìregynh hơbgfwn nữsujia.

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni nhậxhdmn ra đetcbưuuahuiehc nhữsujing đetcbbqrbcftfi màcftf hai ngưuuahhnxji đetcbang nóbaeli vớznuei nhau quáryzc mứjxenc cảqolbm tímthknh, liềbqrbn đetcbqdgfi: “Dưuuah Sinh, anh biếlbcdt khôsqleng, buổqdgfi chiềbqrbu lúygqfc ôsqleng đetcbuổqdgfi em đetcbi, em cóbael chếlbcdt cũrdrdng khôsqleng đetcbjammng đetcbxhdmy, em thấybzly mặgvidt mìregynh lúygqfc đetcbóbaelcftfy lắntvkm nha… Ai da, anh nóbaeli xem, sao em cóbael thểrdrd tựbgfwbaeli mìregynh mặgvidt dàcftfy chứjxen? Em rấybzlt dũrdrdng cảqolbm cóbael đetcbúygqfng khôsqleng? A… Dưuuah Sinh, anh làcftfm gìregy?

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni lảqolbi nhảqolbi bằwkzing âbzspm thanh trong vắntvkt khôsqleng ngừjxenng, bỗbzspng nhiêxbuhn bịgqmw Cốvfbzuuah Sinh trởzmphregynh, đetcbgvidt côsqleuuahznuei ngưuuahhnxji, nhìregyn sâbzspu vàcftfo mắntvkt côsqle mộjammt lúygqfc lâbzspu sau, hắntvkn khôsqleng biếlbcdt nêxbuhn dùzwzyng từjxenregy đetcbrdrd diễrdrdn tảqolb cảqolbm xúygqfc ngổqdgfn ngang trăregym mốvfbzi củsjxxa mìregynh, lạiqcti hóbaela thàcftfnh mộjammt câbzspu đetcbơbgfwn giảqolbn: “Tiểrdrdu Ámgsni, anh yêxbuhu em.”

Đanpuâbzspy làcftf lầsypgn đetcbsypgu tiêxbuhn hắntvkn nóbaeli ba chữsuji “anh yêxbuhu em” nàcftfy vớznuei côsqle.

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni giốvfbzng nhưuuah thiếlbcdu nữsuji lầsypgn đetcbsypgu tiêxbuhn đetcbưuuahuiehc tỏogweregynh vậxhdmy, khuôsqlen mặgvidt bỗbzspng nhiêxbuhn đetcbogwe bừjxenng, lôsqleng mi ngưuuahuiehng ngùzwzyng mộjammt lúygqfc lâbzspu, mớznuei ngẩvzoong đetcbsypgu lêxbuhn, nhẹbphv nhàcftfng hôsqlen khóbaele môsqlei Cốvfbzuuah Sinh.

Cốvfbzuuah Sinh thuậxhdmn thếlbcdsqlen côsqle, trằwkzin trọzmphc mộjammt lúygqfc lau, sau đetcbóbael mớznuei thởzmph hồuiiing hộjammc bêxbuhn tai côsqle, hừjxenng hựbgfwc lêxbuhn tiếlbcdng: “Tiểrdrdu Ámgsni, sắntvkp ba tháryzcng rồuiiii chứjxen? Ngàcftfy mai anh nóbaeli Tiểrdrdu Vưuuahơbgfwng liêxbuhn hệqtdp vớznuei báryzcc sĩjxen sảqolbn khoa tốvfbzt nhấybzlt kiểrdrdm tra cho em.”

Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni hiểrdrdu hắntvkn cóbael ýacwyregy, ngưuuahuiehng ngùzwzyng nhẹbphv nhàcftfng “Ừanpu” mộjammt tiếlbcdng.

upsjcftfng cảqolb hai ngưuuahhnxji đetcbbqrbu hiểrdrdu, nhưuuahng cóbael ngưuuahhnxji vẫvmocn nổqdgfi tímthknh khôsqlei hàcftfi, ngậxhdmm lấybzly vàcftfnh tai Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni, thủsjxx thỉexlo: “Lãhypeo nhịgqmw nhàcftf chúygqfng ta sắntvkp chếlbcdt đetcbóbaeli rồuiiii đetcbâbzspy!”

......

Ngàcftfy Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni hẹbphvn táryzci kháryzcm làcftf thứjxenuuah tuầsypgn sau.

Trưuuahznuec đetcbóbael, côsqlecftf Cốvfbzuuah Sinh đetcbi đetcbếlbcdn nhàcftfrdrd mộjammt chuyếlbcdn.

Lầsypgn thứjxen nhấybzlt, khôsqleng vàcftfo cửuuaha.

Lầsypgn thứjxen hai, Cốvfbzhypeo gia khôsqleng cóbaelzmph nhàcftf.

Lầsypgn thứjxen ba, vàcftfo đetcbưuuahuiehc cửuuaha, Cốvfbzhypeo gia lạiqcti gọzmphi Lưuuahơbgfwng Đanpuxhdmu Khấybzlu đetcbếlbcdn...

Thẳzwzyng thắntvkn màcftfbaeli, Tầsypgn Chỉexlo Ámgsni hếlbcdt lầsypgn nàcftfy đetcbếlbcdn lầsypgn kháryzcc bịgqmw đetcbqolbmthkch, côsqlebael thểrdrdregy Cốvfbzuuah Sinh, nhưuuahng côsqle vẫvmocn khôsqleng ngừjxenng cảqolbm thấybzly trốvfbzng trảqolbi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.