Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 734 : Chân tướng của tai nạn xe (4)

    trước sau   
nxrru nóeogji nàwzgry củakrta Cốwdvwgpru Sinh lạeogji thàwzgrnh khẩrjovn, chăqlehm chúbjqd nhưgpruwzgr mộkxyqt cam kếeogjt rấqdpst trang trọpqnyng.

Cốwdvwqleho gia liềaehwn khôhhtgng biếeogjt nêiepsn nóeogji gìhozi tiếeogjp theo, ôhhtgng nhìhozin Cốwdvwgpru Sinh, lạeogji nhìhozin nhữamhqng hìhozinh ảmottnh khôhhtgng còzeuzn làwzgrnh lặfowzng trong thùpoztng rályvsc, sau đgandóeogjlyvs miệrwoung giơhhga gậkjcay lêiepsn gõhkdbwzgrn nhàwzgr hai lầngofn, sau đgandóeogj quay đgandngofu ra khỏxixei biệrwout thựmrih, khôhhtgng quay đgandngofu lạeogji.

.......

Tiếeogjng xe ngoàwzgri cửpayka biếeogjn mấqdpst rấqdpst lânxrru, Tầngofn Chỉeogj Áuijri mớbmzbi hồhtcui phụutdcc lạeogji tinh thầngofn, nhìhozin gòzeuzlyvsgprung đgandxixe củakrta hắngofn, cuốwdvwi cùpoztng nhẹlrit nhàwzgrng nắngofm lấqdpsy tay hắngofn.

Cảmottm nhậkjcan đgandưgpruptwfc đgandutdcng chạeogjm củakrta côhhtg, Cốwdvwgpru Sinh quay đgandngofu, nhìhozin côhhtg mộkxyqt cályvsi, sau đgandóeogj đgandưgprua tay ra, kéggmqo côhhtgwzgro lòzeuzng, ôhhtgm côhhtg thậkjcat chặfowzt.

......

Mặfowzt Cốwdvwgpru Sinh sưgprung vùpozt, khôhhtgng tiệrwoun ra ngoàwzgri.

Chuyếeogjn đgandi nàwzgry củakrta Cốwdvwqleho gia khiếeogjn Tầngofn Chỉeogj Áuijri khôhhtgng còzeuzn tânxrrm tìhozinh nàwzgro màwzgr nấqdpsu cơhhgam.

Cuốwdvwi cùpoztng, Tầngofn Chỉeogj Áuijri chỉeogj nấqdpsu hai tôhhtghozi đgandơhhgan giảmottn, sau khi lấqdpsp đgandngofy bụutdcng xong, đgandi tảmottn bộkxyq quanh vưgpruujixn cùpoztng hắngofn nửpayka giờujix, liềaehwn rửpayka rályvsy bòzeuziepsn giưgpruujixng rấqdpst sớbmzbm.

Cốwdvwgpru Sinh vềaehw nhàwzgr gấqdpsp nhưgpru vậkjcay, trong côhhtgng ty còzeuzn cóeogj mộkxyqt sốwdvw việrwouc chưgprua xửpaykqtpq, nhìhozin thấqdpsy côhhtg ngủakrt rồhtcui liềaehwn đgandếeogjn thưgpru phòzeuzng, đgandếeogjn khi làwzgrm xong việrwouc đgandãqlehwzgr 11 giờujix khuya, hắngofn tưgprudtnxng Tầngofn Chỉeogj Áuijri đgandãqleh ngủakrt từdenonxrru, khôhhtgng ngờujix sau khi róeogjn réggmqn bòzeuziepsn giưgpruujixng, côhhtgggmq lạeogji chủakrt đgandkxyqng bòzeuzwzgro ngựmrihc hắngofn.

Trong phòzeuzng chỉeogj mởdtnx đgandèamhqn ngủakrt, rấqdpst yêiepsn tĩrouenh, Tầngofn Chỉeogj Áuijri nghe thấqdpsy tiếeogjng tim Cốwdvwgpru Sinh đgandkjcap, nhẹlrit nhàwzgrng giơhhga tay lêiepsn, chạeogjm vàwzgro gòzeuzlyvs hắngofn, chỉeogj mộkxyqt chỗlrit, liềaehwn lậkjcap tứnxrrc rúbjqdt tay ra, qua mộkxyqt lályvst, lạeogji chỉeogj mộkxyqt cályvsi nữamhqa, mớbmzbi nhẹlrit giọpqnyng hỏxixei: “Đpoztau khôhhtgng?”

“Khôhhtgng đgandau.” Cốwdvwgpru Sinh giậkjcat giậkjcat ngưgpruujixi, tìhozim mộkxyqt tưgpru thếeogj thoảmotti mályvsi đgandyysh ôhhtgm côhhtg chặfowzt hơhhgan mộkxyqt chúbjqdt.

“Anh biếeogjt em hỏxixei chỗlritwzgry màwzgr…” Tầngofn Chỉeogj Áuijri nhẹlrit nhàwzgrng di tay đgandếeogjn trong lòzeuzng hắngofn, chỉeogj chỉeogj.

hhtg hỏxixei, lúbjqdc bịpayk kẹlritt trong tìhozinh thếeogj giữamhqa bêiepsn hiếeogju bêiepsn tìhozinh, trong tìhozinh thếeogj khóeogj xửpayk nhưgpru vậkjcay, hắngofn nhấqdpst đgandpayknh rấqdpst đgandau lòzeuzng phảmotti khôhhtgng?

Cốwdvwgpru Sinh khôhhtgng trảmott lờujixi cânxrru hỏxixei nàwzgry, màwzgrwzgreogji nhữamhqng gìhozi hắngofn muốwdvwn nóeogji: “Tiểyyshu Áuijri, em còzeuzn nhớbmzb ngàwzgry màwzgr em xuấqdpst ngoạeogji, anh xảmotty ra tai nạeogjn khôhhtgng?”

Tầngofn Chỉeogj Áuijri khôhhtgng biếeogjt tạeogji sao hắngofn lạeogji đgandkxyqt nhiêiepsn hỏxixei nhưgpru vậkjcay, ânxrrm thanh cóeogj chúbjqdt ngậkjcap ngừdenong “ừdeno” mộkxyqt tiếeogjng.

“Ngàwzgry đgandóeogj, kỳhhga thựmrihc anh cóeogj thểyyshggmq chiếeogjc xe kia….”

Chỉeogj mộkxyqt cânxrru nóeogji đgandơhhgan giảmottn nhưgpru vậkjcay lạeogji khiếeogjn toàwzgrn thânxrrn côhhtgqlehng thẳsawtng, sau đgandóeogjhhtg bỗlritng nhiêiepsn ngẩrjovng đgandngofu dậkjcay, đgandôhhtgi mắngoft chấqdpsn đgandkxyqng nhìhozin Cốwdvwgpru Sinh.

Cốwdvwgpru Sinh biếeogjt côhhtgwzgr mộkxyqt côhhtglyvsi thôhhtgng mìhozinh, nhấqdpst đgandpayknh chỉeogj cầngofn hắngofn nóeogji mộkxyqt cânxrru, côhhtg đgandãqleheogj thểyysh dễmrihwzgrng hiểyyshu mọpqnyi chuyệrwoun, hắngofn khôhhtgng nóeogji tìhozinh huốwdvwng tỉeogj mỉeogj ngàwzgry hôhhtgm đgandóeogj, màwzgr đgandhkdbi giọpqnyng nóeogji: “… Chỉeogjhozi em còzeuzn ởdtnx đgandânxrry, anh mớbmzbi còzeuzn muốwdvwn sốwdvwng tiếeogjp cuộkxyqc sốwdvwng nàwzgry, còzeuzn cầngofn sinh mạeogjng nàwzgry… Vìhozi vậkjcay, trong lòzeuzng anh chỉeogjeogj bốwdvwn chữamhq: em làwzgr nguồhtcun sốwdvwng.”

iepsn trong lạeogji yêiepsn tĩrouenh, khôhhtgng cóeogj bấqdpst kỳhhga ânxrrm thanh nàwzgro, Cốwdvwgpru Sinh nhắngofm mắngoft dưgpruuijrng thầngofn, vừdenoa đgandpayknh mởdtnx mắngoft nhìhozin Tầngofn Chỉeogj Áuijri, côhhtgggmq đgandang vùpozti đgandngofu trong ngựmrihc hắngofn lạeogji hỏxixei: “Dưgpru Sinh, sao anh khôhhtgng hỏxixei em vềaehw nhữamhqng tấqdpsm ảmottnh đgandóeogj?”

“Cóeogjhozi đgandyysh hỏxixei chứnxrr?” Cốwdvwgpru Sinh trảmott lờujixi rấqdpst đgandơhhgan giảmottn, lạeogji nhắngofm hai mắngoft lạeogji hữamhqng hờujixeogji tiếeogjp: “Anh cũfowzng đgandânxrru phảmotti làwzgr chồhtcung củakrta Lưgpruơhhgang Đpoztkjcau Khấqdpsu, tạeogji sao lạeogji tin nhữamhqng hìhozinh ảmottnh đgandóeogj? Anh cóeogj bệrwounh sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.