Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 654 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (4)

    trước sau   
“Ểeenr?” Lụrixpc Báuybin Thàkueknh bịiyss Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi hỏuevsi thìrwac rấhbvot bìrwacnh tĩwmsznh, sau mộrtyit láuybit lạrmlmi nóxlfti: “Thậhuxjt ra bọnpehn họnpeh chưpulca từrixpng kếfmyzt hôynxpn, lúkbdzc trưpulcwvpzc anh cũrwacng cho làkuek hai ngưpulccjzqi họnpeh đcoymãxqbe kếfmyzt hôynxpn nhưpulcng mộrtyit lầkuekn Anh Sinh say rưpulcazgwu thìrwac anh mớwvpzi biếfmyzt, lúkbdzc trưpulcwvpzc giấhbvoy hôynxpn thúkbdz củdacqa họnpehkuek giảjcrd, làkuek do Anh Sinh làkuekm đcoymrlyt bịiysst miệxcfwng hai ngưpulccjzqi họnpeh thôynxpi…”

Khôynxpng phảjcrdi giấhbvoy hôynxpn thúkbdz thậhuxjt sựpulc, vậhuxjy làkuekxlft ýrtyirwac?

Đhqpykueku ngóxlftn tay cầkuekm táuybich tràkuek củdacqa Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi run lêsdjdn, lòodvnng bàkuekn tay côynxpkuekng nắhbvom chặvltvt.

Lụrixpc Báuybin Thàkueknh vừrixpa mớwvpzi mởkctz miệxcfwng, đcoymúkbdzng lúkbdzc nhâijmun viêsdjdn phụrixpc vụrixp lạrmlmi mang thứejqfc ăxyqtn lêsdjdn, hắhbvon liềsdzhn im lặvltvng, đcoymazgwi đcoymếfmyzn khi nhâijmun viêsdjdn phụrixpc vụrixp rờcjzqi đcoymi, hắhbvon nóxlfti Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi ăxyqtn cho nóxlftng xong, vẫvtian nhìrwacn thấhbvoy áuybinh mắhbvot nghi hoặvltvc củdacqa côynxp, lạrmlmi tiếfmyzp tụrixpc mởkctz miệxcfwng: “Lúkbdzc trưpulcwvpzc làkuekrwac Cốtefzxqbeo gia hốtefzi thúkbdzc hắhbvon mớwvpzi phảjcrdi làkuekm hôynxpn thúkbdz giảjcrd lừrixpa gạrmlmt họnpeh cho bớwvpzt phiềsdzhn phứejqfc, còodvnn đcoymuybing ýrtyi đcoymrlyt Tiểrlytu Khấhbvou vàkueko nhàkuekrwacnh ởkctz, sau đcoymóxlft…”

Lụrixpc Báuybin Thàkueknh nóxlfti tớwvpzi đcoymâijmuy lạrmlmi dừrixpng mộrtyit chúkbdzt, nhìrwacn Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi hỏuevsi: “Em cóxlft biếfmyzt chuyệxcfwn cóxlft hai Tiểrlytu Khấhbvou khôynxpng?”

Biếfmyzt, côynxp đcoymưpulcơmpkmng nhiêsdjdn biếfmyzt, bởkctzi vìrwac ngưpulccjzqi Tiểrlytu Khấhbvou thứejqf hai chíkbdznh làkuekynxpkuek.


Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi “ừrixp” nhẹuvbs mộrtyit tiếfmyzng, lạrmlmi giảjcrdi thíkbdzch thêsdjdm: “Trưpulcwvpzc đcoymâijmuy cóxlft lầkuekn Ôdacqn Noãxqben đcoymãxqbexlfti cho em nghe, nhưpulcng chuyệxcfwn cụrixp thểrlyt nhưpulc thếfmyzkueko thìrwac em lạrmlmi khôynxpng biếfmyzt.”

“Chíkbdznh làkuek chuyệxcfwn củdacqa ngưpulccjzqi giảjcrd dạrmlmng Lưpulcơmpkmng Đhqpyhuxju Khấhbvou rờcjzqi đcoymi, Anh Sinh liềsdzhn đcoymuổsidmi ngưpulccjzqi thậhuxjt ra khỏuevsi nhàkuek...” Lụrixpc Báuybin Thàkueknh nóxlfti vàkueki câijmuu đcoymrmlmi kháuybii, sau đcoymóxlft liềsdzhn đcoymi thẳrmlmng vàkueko trọnpehng đcoymiểrlytm: “… Nóxlfti tóxlftm lạrmlmi, Anh Sinh vàkuekpulcơmpkmng Đhqpyhuxju Khấhbvou thậhuxjt sựpulc chưpulca kếfmyzt hôynxpn, hơmpkmn nữazgwa từrixp trưpulcwvpzc đcoymếfmyzn nay anh ấhbvoy cũrwacng chưpulca bao giờcjzq muốtefzn cưpulcwvpzi Tiểrlytu Khấhbvou.”

Lụrixpc Báuybin Thàkueknh nóxlfti rấhbvot nhỏuevs nhưpulcng trong lòodvnng Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi lạrmlmi run rẩpzsmy đcoymếfmyzn đcoymáuybing sợazgw, đcoymũrwaca đcoymang gắhbvop sưpulccjzqn liềsdzhn rơmpkmi lêsdjdn bàkuekn.

“Cẩpzsmn thậhuxjn mộrtyit chúkbdzt.” Lụrixpc Báuybin Thàkueknh gắhbvop lạrmlmi cho côynxp mộrtyit miếfmyzng kháuybic.

Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi hoàkuekn hồuybin, cốtefz gắhbvong đcoymèiyss lạrmlmi nhữazgwng gợazgwn sóxlftng trong lòodvnng, cóxlft thểrlyt mởkctz miệxcfwng âijmum thanh cóxlft chúkbdzt run rẩpzsmy: “Cảjcrdm ơmpkmn anh!”

“Đhqpyrixpng kháuybich sáuybio!” Lụrixpc Báuybin Thàkueknh yếfmyzu ớwvpzt cưpulccjzqi, cúkbdzi đcoymkueku uốtefzng tràkuek.

Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi cầkuekm đcoymũrwaca gắhbvop sưpulccjzqn lầkuekn nữazgwa, trong lòodvnng đcoymãxqbexlft đcoymáuybip áuybin nhưpulcng màkuek vẫvtian giảjcrd vờcjzq nhưpulc rấhbvot tòodvnodvn, nghiêsdjdng đcoymkueku hỏuevsi: “Anh Báuybin Thàkueknh, ngưpulccjzqi kia làkuek ai vậhuxjy?”

Lụrixpc Báuybin Thàkueknh nghe thấhbvoy câijmuu nàkueky, đcoymang đcoymiyssnh đcoymưpulca đcoymũrwaca lêsdjdn gắhbvop thứejqfc ăxyqtn đcoymrtyit nhiêsdjdn dừrixpng lạrmlmi, qua mộrtyit lúkbdzc lâijmuu mớwvpzi gắhbvop đcoymuybi ăxyqtn, biểrlytu hiệxcfwn nhưpulc thưpulccjzqng: “Chíkbdznh làkuek ngưpulccjzqi do Tiểrlytu Khấhbvou tìrwacm tớwvpzi đcoymrlyt đcoymóxlftng thếfmyzynxphbvoy.”

“Ơcjzq…” Tầkuekn Chỉqegx Áqmvhi sợazgw chíkbdznh mìrwacnh đcoymrlyt lộrtyimpkm hởkctz, cong môynxpi cưpulccjzqi cợazgwt, nghĩwmsz đcoymếfmyzn lúkbdzc trưpulcwvpzc Hứejqfa Ôdacqn Noãxqben kểrlyt cho mìrwacnh nghe chuyệxcfwn nàkueky mìrwacnh đcoymãxqbe phảjcrdn ứejqfng thếfmyzkueko thìrwacijmuy giờcjzq lạrmlmi làkuekm y chang nhưpulc vậhuxjy: “…Nghe thậhuxjt làkuek ly kỳkbdz, giốtefzng nhưpulc chuyệxcfwn ngôynxpn tìrwacnh thờcjzqi cấhbvop ba em vẫvtian hay đcoymnpehc ha.”

“Thậhuxjt sao?” Lụrixpc Báuybin Thàkueknh chưpulca từrixpng đcoymnpehc ngôynxpn tìrwacnh nêsdjdn khôynxpng biếfmyzt: “Anh khôynxpng biếfmyzt nóxlft thếfmyzkueko, nhưpulcng màkuek anh chỉqegx biếfmyzt Anh Sinh thậhuxjt sựpulc rấhbvot thíkbdzch côynxpvtiahbvoy.”

Lụrixpc Báuybin Thàkueknh gắhbvop rau lạrmlmi hạrmlm đcoymũrwaca.

Nhắhbvoc đcoymếfmyzn chuyệxcfwn cũrwac, trong đcoymkueku hắhbvon lạrmlmi hiệxcfwn ra mộrtyit đcoymtefzng chuyệxcfwn.

Hắhbvon dừrixpng mộrtyit lúkbdzc lâijmuu mớwvpzi mởkctz miệxcfwng bổsidm sung: “…Làkuek rấhbvot yêsdjdu, rấhbvot yêsdjdu luôynxpn áuybi…”

Lụrixpc Báuybin Thàkueknh khôynxpng thểrlytrwacm thấhbvoy từrixp ngữazgwkueko thíkbdzch hợazgwp đcoymrlyt diễtjzmn tảjcrd loạrmlmi tìrwacnh yêsdjdu kia, lầkuekn nàkueky qua khoảjcrdng mưpulccjzqi giâijmuy, hắhbvon mớwvpzi nóxlfti: “…Anh kểrlyt cho em nghe.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.