Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 653 : Tiểu Phiền Toái, anh thích em (3)
Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i cầfzwd m đdcgx iệbuzv n thoạkara i nhìaamv n sốqrtq đdcgx iệbuzv n thoạkara i gọmtjq i đdcgx ếtrlr n trong màwebr n hìaamv nh, làwebr Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh gọmtjq i đdcgx ếtrlr n, côahgb ngớalnn ngẩlejl ng mấhjph y giâhjph y mớalnn i bắugov t máqrtq y: “Alo? Anh Báqrtq n Thàwebr nh?”
“Em ăeuta n tốqrtq i chưdltd a?” Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh hìaamv nh nhưdltd đdcgx ang láqrtq i xe, cóahgb tiếtrlr ng còdcgx i xe, qua đdcgx iệbuzv n thoạkara i vẫugov n cóahgb thểohnd nghe thấhjph y.
“Em còdcgx n chưdltd a ăeuta n, sao vậuagd y ạkara ?”
“đdcgx úaamv ng lúaamv c anh đdcgx i ngang qua nhàwebr em…” Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh cúaamv i đdcgx ầfzwd u, liếtrlr c mắugov t nhìaamv n thờbylp i gian: “Khoảzpvk ng 10 phúaamv t nữkiwf a, 10 phúaamv t nữkiwf a em xuốqrtq ng lầfzwd u, chúaamv ng ta đdcgx i ăeuta n tốqrtq i!”
Đgrub âhjph y làwebr lầfzwd n đdcgx ầfzwd u tiêcutq n Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh chủeuta đdcgx ộpviu ng mờbylp i côahgb ăeuta n cơaubx m, Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i cóahgb chúaamv t khóahgb hiểohnd u, cầfzwd m đdcgx iệbuzv n thoạkara i khôahgb ng nóahgb i gìaamv .
Cáqrtq ch đdcgx iệbuzv n thoạkara i di đdcgx ộpviu ng, Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh biếtrlr t Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i đdcgx ang nghi ngờbylp , lạkara i vộpviu i mởgizv miệbuzv ng giảzpvk i thídbzc ch: “Khôahgb ng phảzpvk i ngàwebr y mai em đdcgx i du họmtjq c rồoqnk i sao? Tốqrtq t xấhjph u cũljhm ng làwebr bạkara n bèccrx , phảzpvk i ăeuta n mộpviu t bữkiwf a tiệbuzv c chia tay chứjoqe ?”
Dừgqyi ng mộpviu t chúaamv t, Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh lạkara i nóahgb i: “Tiểohnd u Ávdzs i, khôahgb ng phảzpvk i em khôahgb ng xem em làwebr bạkara n bèccrx chứjoqe ?”
“Khôahgb ng cóahgb …” Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh hỏvdzs i câhjph u nàwebr y xong, Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i khôahgb ng từgqyi chốqrtq i nữkiwf a lậuagd p tứjoqe c trảzpvk lờbylp i: “…Em đdcgx i rửoqnk a mặwebr t, láqrtq t nữkiwf a gặwebr p anh!”
......
Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh chởgizv Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i đdcgx ếtrlr n mộpviu t quáqrtq n ăeuta n lâhjph u năeuta m, gọmtjq i mộpviu t vàwebr i móahgb n ăeuta n thanh đdcgx ạkara m.
Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh đdcgx ịhdzm nh gọmtjq i mộpviu t bìaamv nh rưdltd ợvsyu u ngon, Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i khôahgb ng thểohnd uốqrtq ng đdcgx ưdltd ợvsyu c, liềmzdu n gọmtjq i tràwebr làwebr tốqrtq t nhấhjph t.
Tiệbuzv m nàwebr y ởgizv gầfzwd nCốqrtq Cung,nhìaamv n qua cửoqnk a sổxleo cóahgb thểohnd nhìaamv n thấhjph y đdcgx èccrx n đdcgx uốqrtq c huy hoàwebr ng trong Cốqrtq Cung Thàwebr nh.
Nhâhjph n viêcutq n phụypdr c vụypdr bưdltd ng nưdltd ớalnn c lêcutq n rấhjph t nhanh, Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh tựenek tay róahgb t cho Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i mộpviu t táqrtq ch tràwebr , Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i cưdltd ờbylp i lễdupx phéwebr p nóahgb i: “Cảzpvk m ơaubx n anh.”
Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh mởgizv mắugov t, nhìaamv n Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i mộpviu t chúaamv t, cúaamv i đdcgx ầfzwd u, lạkara i róahgb t cho mìaamv nh mộpviu t táqrtq ch tràwebr , bưdltd ng lêcutq n thưdltd ởgizv ng thứjoqe c, sau đdcgx óahgb mởgizv miệbuzv ng nóahgb i: “Anh vốqrtq n đdcgx ịhdzm nh đdcgx êcutq m nay kéwebr o Anh Sinh theo nhưdltd ng màwebr nhàwebr anh ấhjph y cóahgb chúaamv t chuyệbuzv n, Chuộpviu t thìaamv vẫugov n cứjoqe buồoqnk n chuyệbuzv n củeuta a Ôwitx n Noãfzwd n, hắugov n ta đdcgx ốqrtq i xửoqnk vớalnn i Ôwitx n Noãfzwd n nhưdltd vậuagd y, anh cũljhm ng khôahgb ng muốqrtq n gặwebr p mắugov t hắugov n ta. Cuốqrtq i cùzluf ng chỉfzwd cóahgb thểohnd đdcgx i mộpviu t mìaamv nh tớalnn i gặwebr p đdcgx ểohnd mởgizv tiệbuzv c chia tay em.”
Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i rũljhm mi mắugov t cưdltd ờbylp i yếtrlr u ớalnn t, đdcgx ểohnd táqrtq ch tràwebr trốqrtq ng rỗdupx ng xuốqrtq ng, suy nghĩgrub mộpviu t chúaamv t, lạkara i hỏvdzs i Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh: “Ôwitx ng củeuta a anh ấhjph y đdcgx ãfzwd tìaamv nh lạkara i chưdltd a ạkara ?”
“Ồypdr ? Sao em lạkara i biếtrlr t?” Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh đdcgx ang châhjph m tràwebr , ngạkara c nhiêcutq n nhìaamv n Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i.
“Hôahgb m qua em cóahgb gọmtjq i đdcgx iệbuzv n thoạkara i cho anh ấhjph y, nêcutq n biếtrlr t…”
Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i làwebr m thưdltd kývdzs củeuta a Cốqrtq Dưdltd Sinh mấhjph y tháqrtq ng, bởgizv i vìaamv trưdltd ớalnn c đdcgx âhjph y Ngôahgb Hạkara o vàwebr Hứjoqe a Ôwitx n Noãfzwd n cóahgb quan hệbuzv t nêcutq n cũljhm ng thưdltd ờbylp ng xuyêcutq n tụypdr tậuagd p, Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh ngưdltd ợvsyu c lạkara i vẫugov n khôahgb ng thấhjph y Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i vàwebr Cốqrtq Dưdltd Sinh cóahgb chỗdupx nàwebr o khôahgb ng đdcgx úaamv ng khi qua lạkara i vớalnn i nhau nêcutq n chỉfzwd bừgqyi ng tỉfzwd nh “Àzwih ” mộpviu t tiếtrlr ng, trảzpvk lờbylp i câhjph u hỏvdzs i củeuta a Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i: “Buổxleo i chiềmzdu u anh ghéwebr bệbuzv nh việbuzv n, Cốqrtq lãfzwd o gia còdcgx n chưdltd a tỉfzwd nh, tìaamv nh hìaamv nh khôahgb ng tốqrtq t lắugov m, cứjoqe nóahgb i sảzpvk ng suốqrtq t!”
“Khôahgb ng còdcgx n biệbuzv n pháqrtq p chữkiwf a trịhdzm nàwebr o kháqrtq c sao ạkara ?”
“Dưdltd Sinh đdcgx ãfzwd mờbylp i hai chuyêcutq n gia từgqyi nưdltd ớalnn c ngoàwebr i vềmzdu , cũljhm ng tìaamv m đdcgx ôahgb ng y rồoqnk i…”
“Àzwih ” Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i đdcgx áqrtq p mộpviu t tiếtrlr ng, qua mộpviu t láqrtq t lạkara i hỏvdzs i: “Vậuagd y Cốqrtq tổxleo ng… anh ấhjph y cóahgb khỏvdzs e khôahgb ng?”
“Khỏvdzs e gìaamv chứjoqe ! Lụypdr c Báqrtq n Thàwebr nh khôahgb ng nghĩgrub ngợvsyu i liêcutq n tụypdr c lắugov c đdcgx ầfzwd u.
“Cốqrtq lãfzwd o gia làwebr ngưdltd ờbylp i thâhjph n duy nhấhjph t còdcgx n lạkara i trêcutq n đdcgx ờbylp i củeuta a anh ấhjph y, bâhjph y giờbylp lạkara i bệbuzv nh nhưdltd vậuagd y, sao anh ấhjph y cóahgb thểohnd cảzpvk m thấhjph y dễdupx chịhdzm u đdcgx ưdltd ợvsyu c?”
“Đgrub iềmzdu u nàwebr y cũljhm ng bìaamv nh thưdltd ờbylp ng, vìaamv chuyệbuzv n củeuta a Tiểohnd u Khấhjph u màwebr hơaubx n mộpviu t năeuta m nay Cốqrtq Dưdltd Sinh vàwebr Cốqrtq lãfzwd o gia liêcutq n tụypdr c bấhjph t hòdcgx a, bâhjph y giờbylp Cốqrtq lãfzwd o gia lạkara i bệbuzv nh nhưdltd vậuagd y, sợvsyu làwebr Anh Sinh khôahgb ng thểohnd cứjoqe kiêcutq n trìaamv nhưdltd vậuagd y nữkiwf a! cũljhm ng phảzpvk i vìaamv ôahgb ng nộpviu i màwebr gậuagd t đdcgx ầfzwd u cưdltd ớalnn i Tiểohnd u Khấhjph u thôahgb i…”
“Cưdltd ớalnn i?” Tầfzwd n Chỉfzwd Ávdzs i nhídbzc u màwebr y: “Khôahgb ng phảzpvk i bọmtjq n họmtjq đdcgx ãfzwd sớalnn m kếtrlr t hôahgb n rồoqnk i sao?”
“Em ă
“Em cò
“đ
Đ
Cá
Dừ
“Khô
......
Lụ
Lụ
Tiệ
Nhâ
Lụ
Tầ
“Ồ
“Hô
Tầ
“Khô
“Dư
“À
“Khỏ
“Cố
“Đ
“Cư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.