Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 421 : Làm ơn trả tiền lại cho tôi (1)

    trước sau   
bgqscpexi đyukxiirku nhìhpcun nửcbhma chélnomn chènxml xoàhpcui đyukxãions bịbgqshpcunh ălfvsn hếwhhyt, lúcpexc nàhpcuy côbgqs mớgzlli hiểzkpbu rõtvse mụhislc đyukxícwjwch Cốdmpgqdyx Sinh vìhpcu sao lạqcapi muốdmpgn côbgqs ălfvsn chélnomn chènxmlhpcuy nhưqdyx vậcbhmy.

bgqs khôbgqsng nghĩbrph tớgzlli, con bélnom kia lạqcapi khôbgqsng ălfvsn xoàhpcui đyukxưqdyxevrtc…

Ávtrunh mắwotgt Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu lódvere lêdoern, rấnhiyt nhanh lạqcapi nódveri vớgzlli Cốdmpgqdyx Sinh: “Dưqdyx Sinh, hìhpcunh nhưqdyx anh đyukxãions hiểzkpbu lầiirkm rồionsi? Trưqdyxgzllc đyukxârcuoy em nódveri em khôbgqsng ălfvsn xoàhpcui đyukxưqdyxevrtc nhưqdyxng khôbgqsng phảdmpgi ýiirk đyukxódver, em vẫfgitn códver thểzkpb ălfvsn đyukxưqdyxevrtc mộdoert chúcpext…”

twasn dártgmm ngụhisly biệxxdpn?

Lầiirkn nàhpcuy Cốdmpgqdyx Sinh chẳndtdng thènxmlm nódveri, liềhisln lấnhiyy đyukxiệxxdpn thoạqcapi di đyukxdoerng từevrt trong túcpexi ra, bấnhiym mấnhiyy cártgmi.

Mộdoert giârcuoy sau, đyukxiệxxdpn thoạqcapi trêdoern bàhpcun củvtrua Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu lạqcapi liêdoern tụhislc reo leng keng.


qdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu dưqdyxtomfng nhưqdyx biếwhhyt tin nhắwotgn do ai gửcbhmi tớgzlli, liếwhhyc mắwotgt nhìhpcun Cốdmpgqdyx Sinh mộdoert cártgmi, chầiirkn chừevrt mộdoert chúcpext mớgzlli cầiirkm đyukxiệxxdpn thoạqcapi di đyukxdoerng lêdoern nhìhpcun vềhisl phícwjwa màhpcun hìhpcunh.

Quảdmpg nhiêdoern làhpcu tin WeChat do Cốdmpgqdyx Sinh gửcbhmi tớgzlli.

Đnqwxiirku ngódvern tay củvtrua Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu dừevrtng lạqcapi mấnhiyy giârcuoy, mởdoer WeChat ra.

Cốdmpgqdyx Sinh gửcbhmi cho côbgqs hai tấnhiym hìhpcunh.

bgqs khôbgqsng hiểzkpbu gìhpcu bấnhiym vàhpcuo hai tấnhiym hìhpcunh đyukxzkpb phódverng to ra.

Mộdoert tấnhiym hìhpcunh làhpcucpexc côbgqs ngồionsi trêdoern xe củvtrua Chu Tịbgqsnh ởdoer trưqdyxgzllc cửcbhma nhàhpcu trọrcuo củvtrua côbgqsnhiyy.

Tấnhiym còtwasn lạqcapi làhpcui hìhpcunh Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu giảdmpg đyukxang đyukxi bỏbhifrtgmc ởdoer cổdvprng biệxxdpt thựnmts củvtrua Cốdmpgqdyx Sinh.

Thờtomfi gian chụhislp hai tấnhiym hìhpcunh nàhpcuy chỉvrxqrtgmch nhau ba phúcpext.

qdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu nhìhpcun chằwsoum chằwsoum hai tấnhiym hìhpcunh kia, nụhislqdyxtomfi trêdoern mặpylgt củvtrua côbgqs tiêdoeru tan từevrtng chúcpext từevrtng chúcpext mộdoert.

Hai Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu giốdmpgng nhau nhưqdyx đyukxúcpexc xuấnhiyt hiệxxdpn cùmkbmng mộdoert lúcpexc ởdoer hai nơrgupi cártgmch xa nhau nhưqdyx vậcbhmy… Cốdmpgqdyx Sinh sao lạqcapi códver đyukxưqdyxevrtc nhữrcuong bứhislc ảdmpgnh nàhpcuy? Chẳndtdng lẽdoer hắwotgn sớgzllm đyukxãions hoàhpcui nghe nêdoern tựnmtshpcunh đyukxiềhislu tra?

Trong lòtwasng Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu đyukxiirky hoảdmpgng loạqcapn, côbgqs vắwotgt ódverc đyukxzkpb cốdmpg gắwotgng xoay chuyểzkpbn nhưqdyxng làhpcum thếwhhyhpcuo cũvdznng khôbgqsng tìhpcum đyukxưqdyxevrtc mộdoert lờtomfi giảdmpgi thícwjwch sao cho hợevrtp lýiirk.

bgqs nhìhpcun Cốdmpgqdyx Sinh, nhiềhislu lầiirkn muốdmpgn nódveri chuyệxxdpn nhưqdyxng bởdoeri vìhpcu quártgm đyukxưqdyxtomfng đyukxdoert màhpcubgqs lạqcapi khôbgqsng kịbgqsp trởdoer tay, cuốdmpgi cùmkbmng cũvdznng khôbgqsng thểzkpbdveri đyukxưqdyxevrtc gìhpcu.

Cốdmpgqdyx Sinh lạqcapi nódveri: “Nếwhhyu côbgqs khôbgqsng muốdmpgn trảdmpg lờtomfi cârcuou hỏbhifi lúcpexc nãionsy củvtrua tôbgqsi cũvdznng đyukxưqdyxevrtc, tôbgqsi đyukxdvpri cârcuou hỏbhifi khártgmc, côbgqsnhiyy têdoern thậcbhmt làhpcuhpcu?”


bgqsi Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu khôbgqsng trảdmpg lờtomfi đyukxưqdyxevrtc, luôbgqsn giữrcuodoern lặpylgng, con ngưqdyxơrgupi luârcuon chuyểzkpbn, đyukxang suy nghĩbrph xem nêdoern trảdmpg lờtomfi nhưqdyx thếwhhyhpcuo.

qdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu khôbgqsng nódveri lờtomfi nàhpcuo, Cốdmpgqdyx Sinh cũvdznng khôbgqsng gấnhiyp, cứhisl nhưqdyx vậcbhmy ngồionsi chờtomf.

Qua khoảdmpgng mưqdyxtomfi phúcpext, Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu suy nghĩbrph kỹmbjlvdznng ổdvprn đyukxbgqsnh lạqcapi, rốdmpgt cuộdoerc nódveri: ‘Dưqdyx Sinh, nhữrcuong bứhislc ảdmpgnh nàhpcuy cũvdznng chẳndtdng nódveri lêdoern đyukxưqdyxevrtc đyukxiềhislu gìhpcu, rõtvsehpcung códver ngưqdyxtomfi muốdmpgn hãionsm hạqcapi…”

Chữrcuo “em” Lưqdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu cầiirkn chưqdyxa nódveri đyukxưqdyxevrtc đyukxãions bịbgqs Cốdmpgqdyx Sinh cắwotgt đyukxhislt lờtomfi nódveri: “Xem ra côbgqs khôbgqsng muốdmpgn trảdmpg lờtomfi vấnhiyn đyukxhisl củvtrua tôbgqsi phảdmpgi khôbgqsng?”

“Khôbgqsng phảdmpgi em khôbgqsng muốdmpgn trảdmpg lờtomfi, phảdmpgi…”

qdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu còtwasn chưqdyxa nódveri hếwhhyt, Cốdmpgqdyx Sinh liềhisln chuyểzkpbn đyukxhislhpcui, bârcuoy giờtomf hỏbhifi côbgqs ta nhữrcuong chuyệxxdpn nàhpcuy cũvdznng khôbgqsng giảdmpgi quyếwhhyt đyukxưqdyxevrtc gìhpcu: “Vậcbhmy tấnhiyt cảdmpg nhữrcuong thứhisl trong nhàhpcuhpcuy từevrt trưqdyxgzllc đyukxếwhhyn giờtomf vẫfgitn làhpcu củvtrua côbgqs?”

qdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu khôbgqsng theo kịbgqsp tiếwhhyt tấnhiyu, côbgqs trốdmpg mắwotgt rồionsi mớgzlli gậcbhmt đyukxiirku: “Vârcuong.”

Cốdmpgqdyx Sinh khôbgqsng nódveri gìhpcu nữrcuoa, đyukxártgmlfvsng ghếwhhy tựnmtsa, đyukxhislng lêdoern đyukxi ra khỏbhifi phòtwasng ălfvsn.

Hắwotgn đyukxãions phártgmt hiệxxdpn côbgqshpcum ngưqdyxtomfi đyukxódverng thếwhhy, hắwotgn cũvdznng sẽdoer khôbgqsng dễyukxhpcung bỏbhif qua nhưqdyx vậcbhmy a… hắwotgn nódveri đyukxưqdyxevrtc mộdoert nửcbhma đyukxãions bỏbhif đyukxi nhưqdyx vậcbhmy làhpcudver ýiirkhpcu?

qdyxơrgupng Đnqwxcbhmu Khấnhiyu còtwasn chưqdyxa hiểzkpbu đyukxưqdyxevrtc Cốdmpgqdyx Sinh đyukxang muốdmpgn làhpcum gìhpcu, theo phảdmpgn ứhislng quay lạqcapi, bỗndinng nhiêdoern nghe bêdoern ngoàhpcui cửcbhma sổdvpr liềhisln truyềhisln đyukxếwhhyn mộdoert tiếwhhyng “Ầqzfym”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.