Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 420 : Là tiểu phiền toái, không phải lương đậu khấu (10)

    trước sau   
Ba chữsftpbuiey củsdipa Cốiaalpqhr Sinh quáaiit đpusiưpqhrseoung đpusincwot làbuiem cho Lưpqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou khôafpnng hiểkljvu hắnmlun đpusiang nódtxpi cáaiiti gìqkoj, nuốiaalt miếsftpng xoàbuiei trong miệkhszng xuốiaalng, lạucbki mờseou mịowoyt ngẩubvnng đpusiwnuou, nhìqkojn vềaiit phíngzba Cốiaalpqhr Sinh: “Cáaiiti gìqkoj?”

Cốiaalpqhr Sinh míngzbm môafpni, lạucbki mởudir miệkhszng, dùrova âivycm thanh nghe códtxp vẻmavn rấywjot bìqkojnh tĩlprmnh nhưpqhrng lạucbki códtxp mộncwot cỗppev áaiitp bứopgqc vôafpnqkojnh: “Côafpn biếsftpt tôafpni nódtxpi ai màbuie.”

Dừmavnng mộncwot chúncwot, Cốiaalpqhr Sinh lạucbki hỏsdipi lầwnuon nữsftpa: “Côafpnywjoy đpusiâivycu?”

Qua khoảfadqng nửtwsna phúncwot, Lưpqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou mớprjoi biếsftpt côafpnywjoy trong lờseoui nódtxpi củsdipa Cốiaalpqhr Sinh chíngzbnh làbuie con béafpn thếsftp thâivycn kia.

Từmavnncwoc côafpn vềaiit nhàbuie đpusiếsftpn giờseourgfong chỉsftp mớprjoi nódtxpi chuyệkhszn vớprjoi hắnmlun mấywjoy câivycu, sao hắnmlun đpusiãhzeidtxp thểkljv pháaiitt hiệkhszn đpusiưpqhrwnuoc đpusiwnuou mốiaali?

Trêiaaln mặppevt Lưpqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou vẫyoeun nởudir nụfvfjpqhrseoui nhưpqhrng bờseouafpni côafpn đpusiãhzei trởudiriaaln đpusiôafpnng cứopgqng, côafpnrgfo mắnmlut, khôafpnng nhìqkojn Cốiaalpqhr Sinh, đpusiucbki nãhzeio lạucbki nhanh chódtxpng làbuiem việkhszc.


ChuTịowoynh nódtxpi vớprjoi côafpn nếsftpu Cốiaalpqhr Sinh códtxp nghi hoặppevc gìqkoj thìqkoj hắnmlun cũrgfong khôafpnng códtxpvtqjn cứopgqaiitc thựfikac, cho nêiaaln côafpn khôafpnng cầwnuon phảfadqi kinh hoảfadqng, cũrgfong khôafpnng thểkljv thừmavna nhậsyxbn.

pqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou nuốiaalt mộncwot ngụfvfjm nưpqhrprjoc bọnctpt, khódtxpe môafpni lạucbki cưpqhrseoui đpusippevc biệkhszt chódtxpi lódtxpa: “Dưpqhr Sinh, anh nódtxpi gìqkoj vậsyxby? Em nghe khôafpnng hiểkljvu gìqkoj hếsftpt?”

Cốiaalpqhr Sinh nặppevng nềaiit nhìqkojn côafpn, khôafpnng đpusikljv ýazcg tớprjoi lờseoui nódtxpi củsdipa côafpn lạucbki thẳvffeng thắnmlun hỏsdipi mộncwot lầwnuon: “Bâivycy giờseou ngưpqhrseoui đpusiódtxp đpusiang ởudir đpusiâivycu?”

pqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou vẫyoeun duy trìqkoj nụfvfjpqhrseoui xáaiitn lạucbkn, vôafpn tộncwoi lắnmluc đpusiwnuou: “Ngưpqhrseoui nàbuieo?”

“Đvtqjmavnng códtxp giởudir tròofrb vớprjoi tôafpni, nếsftpu tôafpni hỏsdipi côafpn nhưpqhr vậsyxby tứopgqc làbuieafpni đpusiãhzei biếsftpt côafpn khôafpnng phảfadqi làbuieafpnywjoy rồyvigi, nódtxpi đpusii, hiệkhszn tạucbki côafpnywjoy đpusiang ởudir đpusiâivycu?” ngữsftp khíngzb củsdipa Cốiaalpqhr Sinh códtxppqhri nặppevng nềaiit, nhưpqhrbuie sắnmlup hếsftpt nhẫyoeun nạucbki.

Nụfvfjpqhrseoui trêiaaln mặppevt Lưpqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou códtxp chúncwot, nhạucbkt, đpusiwnuou ngódtxpn tay cầwnuom muỗppevng củsdipa côafpnrgfong vìqkoj chộncwot dạucbkbuie bấywjot an màbuievtqjng thêiaalm mộncwot íngzbt lựfikac, côafpn vẫyoeun cốiaal gắnmlung mỉsftpm cưpqhrseoui, tiếsftpp tụfvfjc giảfadq ngốiaalc: “Ngưpqhrseoui nàbuieo a? Dưpqhr Sinh, anh đpusiang nódtxpi gìqkoj vậsyxby? Em hoàbuien toàbuien khôafpnng hiểkljvu gìqkoj hếsftpt.”

Nếsftpu phâivycn tíngzbch ra thìqkojaiiti nhìqkojn lầwnuon đpusiwnuou tiêiaaln ởudir sảfadqnh vìqkojofrbn chưpqhra đpusisdip áaiitnh sáaiitng nêiaaln hắnmlun khôafpnng xáaiitc đpusiowoynh côafpndtxp phảfadqi làbuiepqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou hay khôafpnng nhưpqhrng khi nhìqkojn côafpn lầwnuon thứopgq hai, hắnmlun đpusiãhzeidtxp đpusiáaiitp áaiitn, chỉsftpbuieqkoj muốiaaln khẳvffeng đpusiowoynh chắnmluc chắnmlun hơpqhrn, hắnmlun mớprjoi nódtxpi chuyệkhszn vớprjoi côafpn thêiaalm mộncwot láaiitt, quan sáaiitt kĩlprmbuieng hơpqhrn.

Khi đpusiódtxp hắnmlun chắnmluc chắnmlun mộncwot trăvtqjm phầwnuon trăvtqjm, ngưpqhrseoui phụfvfj nữsftp ngồyvigi trưpqhrprjoc mắnmlut hắnmlun lúncwoc nàbuiey làbuiepqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou chứopgq khôafpnng phảfadqi Tiểkljvu Phiềaiitn Toáaiiti.

Hắnmlun sởudirlprm khôafpnng vạucbkch trầwnuon côafpnbuieqkoj muốiaaln quảfadqn gia đpusii làbuiem chèwnuo xoàbuiei, đpusikljv cho hắnmlun chắnmluc chắnmlun đpusiếsftpn mộncwot ngàbuien phầwnuon trăvtqjm.

Hắnmlun hỏsdipi côafpn liêiaaln tiếsftpp ba lầwnuon, côafpn lạucbki còofrbn ởudir đpusiódtxp diễvdren tròofrb vớprjoi hắnmlun? Nghe khôafpnng hiểkljvu? côafpn thậsyxbt sựfika cho rằsftpng hắnmlun làbuie đpusiopgqa trẻmavn ba tuổarfji, códtxp thểkljv dễvdrebuieng dụfvfj khịowoy nhưpqhr vậsyxby sao?

Cốiaalpqhr Sinh nởudir mộncwot nụfvfjpqhrseoui tràbuieo phúncwong: “Sao tấywjot cảfadq mọnctpi ngưpqhrseoui đpusiaiitu nódtxpi côafpn khôafpnng biếsftpt diễvdren chứopgq? Dựfikaa vàbuieo khuôafpnn mặppevt nàbuiey khôafpnng phảfadqi diễvdren vôafpnrovang tốiaalt sao? Vẫyoeun làbuie ngàbuiey hôafpnm nay pháaiitt huy khảfadqvtqjng diễvdren xuấywjot trưpqhrprjoc mặppevt tôafpni sao?”

pqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou sao códtxp thểkljv khôafpnng nghe ra lờseoui nódtxpi đpusiwnuoy tràbuieo phúncwong củsdipa hắnmlun chứopgq, mặppevt củsdipa côafpn lạucbki tỏsdip vẻmavn oan ứopgqc, mềaiitm mạucbki mởudir miệkhszng: “Dưpqhr Sinh, em khôafpnng códtxp, em thậsyxbt sựfika khôafpnng biếsftpt anh…”

“Côafpnywjoy khôafpnng ăvtqjn xoàbuiei đpusiưpqhrwnuoc.” Cốiaalpqhr Sinh khôafpnng đpusiwnuoi Lưpqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou nódtxpi hếsftpt lờseoui đpusiãhzei nhìqkojn thẳvffeng vàbuieo đpusiôafpni mắnmlut củsdipa côafpn, mộncwot chúncwot tìqkojnh cảfadqm cũrgfong khôafpnng códtxp, gọnctpn gàbuieng dứopgqt khoáaiitt vạucbkch trầwnuon côafpn.

pqhrơpqhrng Đvtqjsyxbu Khấywjou vốiaaln đpusiowoynh nódtxpi tiếsftpp nhưpqhrng lạucbki khôafpnng nódtxpi thêiaalm đpusiưpqhrwnuoc gìqkoj.

Trong miệkhszng củsdipa côafpn thậsyxbm chíngzbofrbn lưpqhru lạucbki vịowoy xoàbuiei.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.