Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 420 : Là tiểu phiền toái, không phải lương đậu khấu (10)
Ba chữsftp nàbuie y củsdip a Cốiaal Dưpqhr Sinh quáaiit đpusi ưpqhr ờseou ng đpusi ộncwo t làbuie m cho Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u khôafpn ng
hiểkljv u hắnmlu n đpusi ang nódtxp i cáaiit i gìqkoj , nuốiaal t miếsftp ng xoàbuie i trong miệkhsz ng xuốiaal ng, lạucbk i mờseou mịowoy t
ngẩubvn ng đpusi ầwnuo u, nhìqkoj n vềaiit phíngzb a Cốiaal Dưpqhr Sinh: “Cáaiit i gìqkoj ?”
Cốiaal Dưpqhr Sinh míngzb m môafpn i, lạucbk i mởudir miệkhsz ng, dùrova âivyc m thanh nghe códtxp vẻmavn rấywjo t bìqkoj nh
tĩlprm nh nhưpqhr ng lạucbk i códtxp mộncwo t cỗppev áaiit p bứopgq c vôafpn hìqkoj nh: “Côafpn biếsftp t tôafpn i nódtxp i ai màbuie .”
Dừmavn ng mộncwo t chúncwo t, Cốiaal Dưpqhr Sinh lạucbk i hỏsdip i lầwnuo n nữsftp a: “Côafpn ấywjo y đpusi âivyc u?”
Qua khoảfadq ng nửtwsn a phúncwo t, Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u mớprjo i biếsftp t côafpn ấywjo y trong lờseou i nódtxp i củsdip a Cốiaal Dưpqhr Sinh chíngzb nh làbuie con béafpn thếsftp thâivyc n kia.
Từmavn lúncwo c côafpn vềaiit nhàbuie đpusi ếsftp n giờseou cũrgfo ng chỉsftp mớprjo i nódtxp i chuyệkhsz n vớprjo i hắnmlu n mấywjo y câivyc u, sao hắnmlu n đpusi ãhzei códtxp thểkljv pháaiit t hiệkhsz n đpusi ưpqhr ợwnuo c đpusi ầwnuo u mốiaal i?
Trêiaal n mặppev t Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u vẫyoeu n nởudir nụfvfj cưpqhr ờseou i nhưpqhr ng bờseou môafpn i côafpn đpusi ãhzei trởudir nêiaal n
đpusi ôafpn ng cứopgq ng, côafpn rũrgfo mắnmlu t, khôafpn ng nhìqkoj n Cốiaal Dưpqhr Sinh, đpusi ạucbk i nãhzei o lạucbk i nhanh chódtxp ng làbuie m việkhsz c.
ChuTịowoy nh nódtxp i vớprjo i côafpn nếsftp u Cốiaal Dưpqhr Sinh códtxp nghi hoặppev c gìqkoj thìqkoj hắnmlu n cũrgfo ng khôafpn ng
códtxp căvtqj n cứopgq xáaiit c thựfika c, cho nêiaal n côafpn khôafpn ng cầwnuo n phảfadq i kinh hoảfadq ng, cũrgfo ng khôafpn ng thểkljv thừmavn a nhậsyxb n.
Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u nuốiaal t mộncwo t ngụfvfj m nưpqhr ớprjo c bọnctp t, khódtxp e môafpn i lạucbk i cưpqhr ờseou i đpusi ặppev c biệkhsz t
chódtxp i lódtxp a: “Dưpqhr Sinh, anh nódtxp i gìqkoj vậsyxb y? Em nghe khôafpn ng hiểkljv u gìqkoj hếsftp t?”
Cốiaal Dưpqhr Sinh nặppev ng nềaiit nhìqkoj n côafpn , khôafpn ng đpusi ểkljv ýazcg tớprjo i lờseou i nódtxp i củsdip a côafpn lạucbk i thẳvffe ng thắnmlu n hỏsdip i mộncwo t lầwnuo n: “Bâivyc y giờseou ngưpqhr ờseou i đpusi ódtxp đpusi ang ởudir đpusi âivyc u?”
Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u vẫyoeu n duy trìqkoj nụfvfj cưpqhr ờseou i xáaiit n lạucbk n, vôafpn tộncwo i lắnmlu c đpusi ầwnuo u: “Ngưpqhr ờseou i nàbuie o?”
“Đvtqj ừmavn ng códtxp giởudir tròofrb vớprjo i tôafpn i, nếsftp u tôafpn i hỏsdip i côafpn nhưpqhr vậsyxb y tứopgq c làbuie tôafpn i đpusi ãhzei biếsftp t
côafpn khôafpn ng phảfadq i làbuie côafpn ấywjo y rồyvig i, nódtxp i đpusi i, hiệkhsz n tạucbk i côafpn ấywjo y đpusi ang ởudir đpusi âivyc u?” ngữsftp khíngzb
củsdip a Cốiaal Dưpqhr Sinh códtxp hơpqhr i nặppev ng nềaiit , nhưpqhr làbuie sắnmlu p hếsftp t nhẫyoeu n nạucbk i.
Nụfvfj cưpqhr ờseou i trêiaal n mặppev t Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u códtxp chúncwo t, nhạucbk t, đpusi ầwnuo u ngódtxp n tay cầwnuo m muỗppev ng củsdip a côafpn cũrgfo ng vìqkoj chộncwo t dạucbk vàbuie bấywjo t an màbuie tăvtqj ng thêiaal m mộncwo t íngzb t lựfika c, côafpn vẫyoeu n cốiaal
gắnmlu ng mỉsftp m cưpqhr ờseou i, tiếsftp p tụfvfj c giảfadq ngốiaal c: “Ngưpqhr ờseou i nàbuie o a? Dưpqhr Sinh, anh đpusi ang nódtxp i gìqkoj vậsyxb y? Em hoàbuie n toàbuie n khôafpn ng hiểkljv u gìqkoj hếsftp t.”
Nếsftp u phâivyc n tíngzb ch ra thìqkoj cáaiit i nhìqkoj n lầwnuo n đpusi ầwnuo u tiêiaal n ởudir sảfadq nh vìqkoj còofrb n chưpqhr a đpusi ủsdip áaiit nh
sáaiit ng nêiaal n hắnmlu n khôafpn ng xáaiit c đpusi ịowoy nh côafpn códtxp phảfadq i làbuie Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u hay khôafpn ng nhưpqhr ng khi nhìqkoj n côafpn lầwnuo n thứopgq hai, hắnmlu n đpusi ãhzei códtxp đpusi áaiit p áaiit n, chỉsftp làbuie vìqkoj muốiaal n khẳvffe ng đpusi ịowoy nh
chắnmlu c chắnmlu n hơpqhr n, hắnmlu n mớprjo i nódtxp i chuyệkhsz n vớprjo i côafpn thêiaal m mộncwo t láaiit t, quan sáaiit t kĩlprm càbuie ng
hơpqhr n.
Khi đpusi ódtxp hắnmlu n chắnmlu c chắnmlu n mộncwo t trăvtqj m phầwnuo n trăvtqj m, ngưpqhr ờseou i phụfvfj nữsftp ngồyvig i trưpqhr ớprjo c mắnmlu t
hắnmlu n lúncwo c nàbuie y làbuie Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u chứopgq khôafpn ng phảfadq i Tiểkljv u Phiềaiit n Toáaiit i.
Hắnmlu n sởudir dĩlprm khôafpn ng vạucbk ch trầwnuo n côafpn làbuie vìqkoj muốiaal n quảfadq n gia đpusi i làbuie m chèwnuo xoàbuie i, đpusi ểkljv cho hắnmlu n chắnmlu c chắnmlu n đpusi ếsftp n mộncwo t ngàbuie n phầwnuo n trăvtqj m.
Hắnmlu n hỏsdip i côafpn liêiaal n tiếsftp p ba lầwnuo n, côafpn lạucbk i còofrb n ởudir đpusi ódtxp diễvdre n tròofrb vớprjo i hắnmlu n? Nghe
khôafpn ng hiểkljv u? côafpn thậsyxb t sựfika cho rằsftp ng hắnmlu n làbuie đpusi ứopgq a trẻmavn ba tuổarfj i, códtxp thểkljv dễvdre dàbuie ng
dụfvfj khịowoy nhưpqhr vậsyxb y sao?
Cốiaal Dưpqhr Sinh nởudir mộncwo t nụfvfj cưpqhr ờseou i tràbuie o phúncwo ng: “Sao tấywjo t cảfadq mọnctp i ngưpqhr ờseou i đpusi ềaiit u nódtxp i
côafpn khôafpn ng biếsftp t diễvdre n chứopgq ? Dựfika a vàbuie o khuôafpn n mặppev t nàbuie y khôafpn ng phảfadq i diễvdre n vôafpn cùrova ng
tốiaal t sao? Vẫyoeu n làbuie ngàbuie y hôafpn m nay pháaiit t huy khảfadq năvtqj ng diễvdre n xuấywjo t trưpqhr ớprjo c mặppev t tôafpn i
sao?”
Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u sao códtxp thểkljv khôafpn ng nghe ra lờseou i nódtxp i đpusi ầwnuo y tràbuie o phúncwo ng củsdip a
hắnmlu n chứopgq , mặppev t củsdip a côafpn lạucbk i tỏsdip vẻmavn oan ứopgq c, mềaiit m mạucbk i mởudir miệkhsz ng: “Dưpqhr Sinh, em
khôafpn ng códtxp , em thậsyxb t sựfika khôafpn ng biếsftp t anh…”
“Côafpn ấywjo y khôafpn ng ăvtqj n xoàbuie i đpusi ưpqhr ợwnuo c.” Cốiaal Dưpqhr Sinh khôafpn ng đpusi ợwnuo i Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u nódtxp i
hếsftp t lờseou i đpusi ãhzei nhìqkoj n thẳvffe ng vàbuie o đpusi ôafpn i mắnmlu t củsdip a côafpn , mộncwo t chúncwo t tìqkoj nh cảfadq m cũrgfo ng khôafpn ng
códtxp , gọnctp n gàbuie ng dứopgq t khoáaiit t vạucbk ch trầwnuo n côafpn .
Lưpqhr ơpqhr ng Đvtqj ậsyxb u Khấywjo u vốiaal n đpusi ịowoy nh nódtxp i tiếsftp p nhưpqhr ng lạucbk i khôafpn ng nódtxp i thêiaal m đpusi ưpqhr ợwnuo c gìqkoj .
Trong miệkhsz ng củsdip a côafpn thậsyxb m chíngzb còofrb n lưpqhr u lạucbk i vịowoy xoàbuie i.
Cố
Dừ
Qua khoả
Từ
Trê
ChuTị
Lư
Cố
Lư
“Đ
Nụ
Nế
Khi đ
Hắ
Hắ
Cố
Lư
“Cô
Lư
Trong miệ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.