Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 414 : Là tiểu phiền toái, không phải lương đậu khấu (4)

    trước sau   
Gửbtxwi xong, Lưwbxxơdolxng Đhsffvmmeu Khấwenru lạfwwoi nhớixjo đleinếadxsn nhữleinng lờdydpi Tầwfutn Chỉquaf Áosvfi vừleina nódolxi, lạfwwoi gửbtxwi thêlghzm mộwfutt tin nhắruwjn: “Anh tỉquafnh lạfwwoi rồwenri sao? Thâasgtn thểdydpdolx khỏlghze khôruwjng?”

.......

Cốcmltwbxx Sinh nhìzfdon thấwenry câasgtu nàfftwy xong, trong lòadxsng lạfwwoi cảperom thấwenry chúymhht châasgtn thậvmmet!

Xem ra sau khi hắruwjn tỉquafnh lạfwwoi cũzixcng chưwbxxa códolxzfdo thay đleinperoi, Tiểdydpu Phiềwbxxn Toáoeiqi vẫbumsn làfftw Tiểdydpu Phiềwbxxn Toáoeiqi.

Cốcmltwbxx Sinh khôruwjng đleindydp ýqbpz, lúymhhc báoeiqc sĩbfzg đleinếadxsn kiểdydpm tra sứfffic khỏlghze củymhha hắruwjn, hắruwjn lạfwwoi lưwbxxdydpi biếadxsng soạfwwon mộwfutt tin nhắruwjn: “Khôruwjng sao rồwenri, khi nàfftwo thìzfdo em xong việbfzgc?”

......

wbxxơdolxng Đhsffvmmeu Khấwenru đleinwfutc tin nhắruwjn xong lạfwwoi nódolxi chuyệbfzgn vớixjoi Chu Tịleinnh, sau khi Chu Tịleinnh trảpero lờdydpi chắruwjc chắruwjn xong mớixjoi nhắruwjn tin trảpero lờdydpi hắruwjn: “Códolx thểdydp sớixjom nhấwenrt làfftw thứfffi ba.”

......

“Ừdwmi đleinưwbxxzixcc rồwenri.” Cốcmltwbxx Sinh đleinơdolxn giảperon trảpero lờdydpi vừleina nghe báoeiqc sĩbfzg dặqbpzn dòadxs vừleina đleindydp đleiniệbfzgn thoạfwwoi xuốcmltng, suy nghĩbfzg mộwfutt chúymhht lạfwwoi nhắruwjn thêlghzm mộwfutt tin: “Chăqrsum sódolxc bảperon thâasgtn cho tốcmltt.”

......

wbxxơdolxng Đhsffvmmeu Khấwenru xem tin nhắruwjn, lạfwwoi trảpero lờdydpi ba chữlein: “Em biếadxst rồwenri.” sau đleinódolx lạfwwoi dùiehong icon mặqbpzt cưwbxxdydpi.

Sau khi đleindydp đleiniệbfzgn thoạfwwoi xuốcmltng, côruwj lạfwwoi hỏlghzi Chu Tịleinnh: “Cậvmmeu nódolxi thửbtxw xem con bégmxc kia códolx nghe thấwenry đleinoạfwwon hộwfuti thoạfwwoi chúymhhng ta làfftwm giảpero nhữleinng lờdydpi nódolxi củymhha Cốcmltwbxx Sinh khôruwjng?”

“Hẳbtxwn làfftw nghe đleinưwbxxzixcc.”ChuTịleinnh bưwbxxng cốcmltc tràfftwlghzn uốcmltng: “Chúymhhng ta biếadxst thờdydpi gian côruwj ta lêlghzn lầwfutu, đleinãkrnd canh rấwenrt chuẩdfzan xáoeiqc rồwenri, hơdolxn nữleina lúymhhc côruwj ta đleini vàfftwo còadxsn đleinlghz cảpero mắruwjt, chắruwjc chắruwjn làfftw khódolxc vìzfdo nghe nộwfuti dung tròadxs chuyệbfzgn củymhha chúymhhng ta.”

“Nghe đleinưwbxxzixcc làfftw tốcmltt rồwenri, vậvmmey cậvmmeu nódolxi xem, sau đleinódolx chắruwjc chắruwjn côruwj ta sẽzixc khôruwjng dâasgty dưwbxxa vớixjoi Dưwbxx Sinh nữleina đleinúymhhng khôruwjng?” Lưwbxxơdolxng Đhsffvmmeu Khấwenru mớixjoi khỏlghzi bệbfzgnh, sắruwjc mặqbpzt khôruwjng tốcmltt cho lắruwjm, trêlghzn mặqbpzt lạfwwoi lộwfut ra ýqbpzwbxxdydpi, áoeiqnh mắruwjt nhìzfdon Chu Tịleinnh cũzixcng códolx chúymhht hưwbxxng phấwenrn: “Chu Tịleinnh, lầwfutn nàfftwy phảperoi cảperom ơdolxn cậvmmeu nhiềwbxxu, cũzixcng may khi đleinódolx cậvmmeu códolx thểdydpwbxxu lạfwwoi nhữleinng âasgtm thanh củymhha Cốcmltwbxx Sinh, vềwbxx chỉquaf cầwfutn chỉquafnh sửbtxwa mộwfutt chúymhht nữleina lạfwwoi làfftw xong.”

“Ừdwmi, dùieho sao códolx rấwenrt nhiềwbxxu thứfffiymhhc đleinódolx khôruwjng códolxoeiqc dụmnpvng, nhưwbxxng sau nàfftwy lạfwwoi códolx thểdydpiehong tớixjoi chứfffi.”ChuTịleinnh dừleinng lạfwwoi mộwfutt chúymhht, lạfwwoi giậvmmet giậvmmet môruwji, khuôruwjn mặqbpzt lạfwwoi nặqbpzng nềwbxxasgtm sựdydp: “Códolx đleiniềwbxxu…”

wbxxơdolxng Đhsffvmmeu Khấwenru thấwenry Chu Tịleinnh khôruwjng nódolxi tiếadxsp, nhíddvbu màfftwy hỏlghzi: “Códolx đleiniềwbxxu thếadxsfftwo?”

“Lúymhhc trưwbxxixjoc chúymhhng ta dùiehong video lạfwwoi khôruwjng thậvmmet sựdydp hiệbfzgu quảpero, mụmnpvc đleiníddvbch củymhha video đleinódolxfftw đleindydp Cốcmltwbxx Sinh lạfwwonh nhạfwwot vớixjoi côruwj ta nhưwbxxymhhc ban đleinwfutu đleindydp hắruwjn khôruwjng pháoeiqt hiệbfzgn côruwj ta chỉquaffftw ngưwbxxdydpi đleinódolxng thếadxs nhưwbxxng ai biếadxst đleinưwbxxzixcc hôruwjm qua hắruwjn lạfwwoi xảperoy ra chuyệbfzgn, tuy rằbbcxng khôruwjng rõdfza đleinãkrnd xảperoy ra chuyệbfzgn gìzfdo nhưwbxxng tớixjo nghĩbfzg nếadxsu hắruwjn thậvmmet sựdydp tin chuyệbfzgn nàfftwy làfftw thậvmmet thìzfdo dựdydpa vàfftwo tíddvbnh tìzfdonh củymhha hắruwjn, sao lúymhhc nàfftwy còadxsn chủymhh đleinwfutng gửbtxwi tin nhắruwjn cho cậvmmeu?”ChuTịleinnh giơdolx tay lêlghzn xoa xoa tháoeiqi dưwbxxơdolxng đleinau nhứfffic vìzfdo sựdydpzfdonh bỗygclng nhiêlghzn lạfwwoi ngoàfftwi tầwfutm kiểdydpm soáoeiqt, lạfwwoi mởdsir miệbfzgng nódolxi tiếadxsp: ‘Ngưwbxxdydpi tíddvbnh khôruwjng bằbbcxng trờdydpi tíddvbnh, nếadxsu sựdydp việbfzgc đleinãkrnd pháoeiqt triểdydpn theo hưwbxxixjong nàfftwy thìzfdo chúymhhng ta cũzixcng chỉquafdolx thểdydp tiếadxsp tụmnpvc phódolxng lao theo lao thôruwji, nhưwbxxng tớixjo chỉquaf sợzixc đleinếadxsn lúymhhc đleinódolx Cốcmltwbxx Sinh lạfwwoi tiếadxsp xúymhhc vớixjoi cậvmmeu quáoeiq nhiềwbxxu, cậvmmeu nêlghzn cẩdfzan thậvmmen mộwfutt chúymhht, đleinleinng đleindydp hắruwjn pháoeiqt hiệbfzgn chuyệbfzgn đleinódolxng giảperofftwy, gầwfutn nhấwenrt mìzfdonh đleinãkrnd sắruwjp xếadxsp cho cậvmmeu tham gia rấwenrt nhiềwbxxu lịleinch trìzfdonh, cũzixcng códolx thểdydp tráoeiqnh mặqbpzt hắruwjn càfftwng nhiềwbxxu càfftwng tốcmltt, đleindydp hắruwjn khôruwjng nhớixjo đleinếadxsn cảperom giáoeiqc con bégmxc kia mang đleinếadxsn cho hắruwjn…”

......

zfdoymhhc ởdsir bộwfut đleinwfuti Cốcmltwbxx Sinh đleinãkrnd từleinng tôruwji rèajpbn thểdydp lựdydpc rấwenrt tốcmltt nêlghzn sứfffic khỏlghze củymhha hắruwjn phụmnpvc hồwenri rấwenrt nhanh chódolxng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.