Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 413 : Là tiểu phiền toái, không phải lương đậu khấu (3)
Khôecqg ng khíbqmm chung quanh rấgosh t yêtzht n tĩggcz nh, áayzx nh chiềmjxw u tàpmjo xuyêtzht n qua cửwzkx a sổhqkx soi vàpmjo o bứizzd c tưfxup ờopui ng trưfxup ớmgmv c mặlccv t hắbqmm n, gióytbl lùikmv a qua khe cửwzkx a thổhqkx i nhèyeuy nhẹjylg , cũijbd ng đgosh ủpyet
khiếcdpu n câecqg y cốvmsd i pháayzx t ra âecqg m thàpmjo nh xàpmjo o xạgosh c dễpyuo nghe.
Cốvmsd Dưfxup Sinh thảbbai lỏbwwp ng ngưfxup ờopui i nằjshv m mộqyoe t chúdhaa t lạgosh i chuyểkztf n đgosh ộqyoe ng con ngưfxup ơumic i,
nhìbqmm n nưfxup ớmgmv c biểkztf n treo mộqyoe t bêtzht n, hắbqmm n nhìbqmm n chằjshv m chằjshv m mấgosh y giâecqg y, mớmgmv i từcgoy từcgoy lấgosh y
lạgosh i đgosh ưfxup ợpmjo c ýbbai thứizzd c.
Hôecqg m qua hắbqmm n hẹjylg n vớmgmv i Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i ởmnrl sâecqg n bay Thưfxup ợpmjo ng Hảbbai i, sau đgosh óytbl vìbqmm
cứizzd u hai đgosh ứizzd a trẻlbyz màpmjo bịmfgl thưfxup ơumic ng, sau đgosh óytbl lạgosh i đgosh ưfxup ợpmjo c Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i tìbqmm m thấgosh y,
côecqg nóytbl i rấgosh t nhiềmjxw u lờopui i cảbbai m đgosh ộqyoe ng… hắbqmm n còpyuo n nhớmgmv mìbqmm nh nắbqmm m tay côecqg khôecqg ng buôecqg ng…
Nghĩggcz tớmgmv i đgosh âecqg y, Cốvmsd Dưfxup Sinh liềmjxw n giậzote t giậzote t tay mìbqmm nh, pháayzx t hiệfqct n trốvmsd ng
rỗhqkx ng, khôecqg ng cóytbl cổhqkx tay mảbbai nh khảbbai nh củpyet a Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i, hắbqmm n nhíbqmm u màpmjo y,
khôecqg ng biếcdpu t tạgosh i sao trong lòpyuo ng lạgosh i trởmnrl nêtzht n hoang mang, đgosh ộqyoe t nhiêtzht n ngồumic i bậzote t dậzote y khỏbwwp i giưfxup ờopui ng bệfqct nh: “Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i?”
Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh đgosh ang ngồumic i trêtzht n ghếcdpu salon đgosh ang đgosh eo tai nghe chơumic i game bịmfgl Cốvmsd Dưfxup Sinh làpmjo m cho giậzote t mìbqmm nh, tay run lêtzht n, đgosh iệfqct n thoạgosh i di đgosh ộqyoe ng lưfxup ớmgmv t khỏbwwp i đgosh ầopui u ngóytbl n tay, đgosh ậzote p xuốvmsd ng đgosh ấgosh t “Đvijk ùikmv ng” mộqyoe t cáayzx i, tạgosh o ra mộqyoe t tiếcdpu ng “ầopui m”.
Cốvmsd Dưfxup Sinh nghe thấgosh y liềmjxw n quay đgosh ầopui u, tưfxup ởmnrl ng làpmjo Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i, nhưfxup ng
kếcdpu t quảbbai ngưfxup ờopui i trưfxup ớmgmv c mắbqmm t hắbqmm n lạgosh i làpmjo Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh, hắbqmm n nhíbqmm u màpmjo y, đgosh áayzx y mắbqmm t
lạgosh i cóytbl chúdhaa t lạgosh c lõlmuu ng.
“Tỉzukl nh rồumic i?” Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh khom ngưfxup ờopui i nhặlccv t đgosh iệfqct n thoạgosh i di đgosh ộqyoe ng lêtzht n,
liếcdpu c mắbqmm t nhìbqmm n màpmjo n hìbqmm nh, nhâecqg n vậzote t trong game củpyet a hắbqmm n đgosh ãytbl bịmfgl giếcdpu t, hắbqmm n cũijbd ng chẳggcz ng chờopui đgosh ưfxup ợpmjo c hồumic i sinh, liềmjxw n đgosh i đgosh ếcdpu n trưfxup ớmgmv c mặlccv t Cốvmsd Dưfxup Sinh, bấgosh m chuôecqg ng
báayzx o cho báayzx c sĩggcz biếcdpu t, sau đgosh óytbl lạgosh i hỏbwwp i Cốvmsd Dưfxup Sinh: “Cảbbai m giáayzx c thếcdpu nàpmjo o?”
Cốvmsd Dưfxup Sinh dãytbl n màpmjo y, từcgoy từcgoy tựuddc a đgosh ầopui u lạgosh i vềmjxw giưfxup ờopui ng, dùikmv ng mộqyoe t câecqg u hỏbwwp i đgosh ểkztf đgosh áayzx p lạgosh i câecqg u hỏbwwp i củpyet a hắbqmm n: “Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i đgosh âecqg u?”
“Tiểkztf u Khấgosh u sao?” Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh theo thóytbl i quen hỏbwwp i lạgosh i, sau đgosh óytbl vừcgoy a
chuẩsbss n bịmfgl đgosh em tin nhắbqmm n củpyet a Tiểkztf u Khấgosh u gửwzkx i cho mìbqmm nh mởmnrl cho Cốvmsd Dưfxup Sinh xem,
Cốvmsd Dưfxup Sinh lạgosh i mởmnrl miệfqct ng cắbqmm t dứizzd t lờopui i hắbqmm n: “Làpmjo Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i, khôecqg ng phảbbai i Lưfxup ơumic ng Đvijk ậzote u Khấgosh u.”
Cóytbl gìbqmm kháayzx c nhau sao? Lưfxup ơumic ng Đvijk ậzote u Khấgosh u khôecqg ng phảbbai i làpmjo Tiểkztf u Phiềmjxw n Toáayzx i sao?
Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh âecqg m thầopui m nhổhqkx nưfxup ớmgmv c bọzote t hai câecqg u nhưfxup ng cũijbd ng khôecqg ng cóytbl cãytbl i
lạgosh i hắbqmm n, liềmjxw n nóytbl i đgosh ếcdpu n chíbqmm nh sựuddc : “Côecqg ấgosh y đgosh ãytbl sớmgmv m nhắbqmm n tin cho em nóytbl i cóytbl
việfqct c gấgosh p cầopui n phảbbai i đgosh i nêtzht n nóytbl i em đgosh ếcdpu n chăecqg m sóytbl c anh.”
“Gửwzkx i tin nhắbqmm n?” Ba chữsbss nàpmjo y kỳhzhf thậzote t nghe qua thìbqmm khôecqg ng cóytbl vấgosh n đgosh ềmjxw gìbqmm nhưfxup ng khôecqg ng biếcdpu t tạgosh i sao Cốvmsd Dưfxup Sinh lạgosh i cóytbl mộqyoe t hàpmjo m ýbbai kháayzx c.
“Đvijk údhaa ng vậzote y, anh xem đgosh i, tin nhắbqmm n nèyeuy .” Nóytbl i xong Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh đgosh ưfxup a đgosh iệfqct n
thoạgosh i cho Cốvmsd Dưfxup Sinh xem: “Lúdhaa c nãytbl y em gọzote i đgosh iệfqct n thoạgosh i cho côecqg ấgosh y nhưfxup ng côecqg
ấgosh y khôecqg ng tiệfqct n nghe máayzx y.”
Cốvmsd Dưfxup Sinh khôecqg ng lêtzht n tiếcdpu ng, nhìbqmm n chằjshv m chằjshv m màpmjo n hìbqmm nh đgosh iệfqct n thoạgosh i di đgosh ộqyoe ng, lạgosh i dờopui i tầopui m mắbqmm t, nhìbqmm n ra ngoàpmjo i cửwzkx a sổhqkx .
“Sao vậzote y, cóytbl vấgosh n đgosh ềmjxw gìbqmm khôecqg ng?” Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh nhìbqmm n thấgosh y Cốvmsd Dưfxup Sinh cóytbl tâecqg m sựuddc , lúdhaa c cấgosh t đgosh iệfqct n thoạgosh i lạgosh i thuậzote n miệfqct ng hỏbwwp i.
Cốvmsd Dưfxup Sinh lắbqmm c lắbqmm c đgosh ầopui u, khôecqg ng trảbbai lờopui i Lụvmsd c Báayzx n Thàpmjo nh, tìbqmm m đgosh iệfqct n thoạgosh i
bêtzht n gốvmsd i củpyet a mìbqmm nh, gửwzkx i tin nhắbqmm n cho “Lưfxup ơumic ng Đvijk ậzote u Khấgosh u”: “Xong việfqct c chưfxup a?”
........
Sau khi Tầopui n Chỉzukl Ábkxm i ra khỏbwwp i phòpyuo ng thìbqmm đgosh iệfqct n thoạgosh i củpyet a Lưfxup ơumic ng Đvijk ậzote u Khấgosh u trêtzht n mặlccv t bàpmjo n lạgosh i run lêtzht n, cóytbl tiếcdpu ng “leng keng” vang lêtzht n.
Lưfxup ơumic ng Đvijk ậzote u Khấgosh u cầopui m đgosh iệfqct n thoạgosh i di đgosh ộqyoe ng lêtzht n liếcdpu c mắbqmm t nhìbqmm n, vừcgoy a liếcdpu c qua màpmjo n hìbqmm nh đgosh iệfqct n thoạgosh i vừcgoy a nóytbl i vớmgmv i Chu Tịmfgl nh: “Cốvmsd Dưfxup Sinh còpyuo n gửwzkx i tin nhắbqmm n
qua hỏbwwp i xong việfqct c chưfxup a…”, vừcgoy a gõlmuu phíbqmm m mấgosh y cáayzx i, trảbbai lờopui i tin nhắbqmm n củpyet a Cốvmsd
Dưfxup Sinh: “Còpyuo n chưfxup a xong.”
Cố
Hô
Nghĩ
Lụ
Cố
“Tỉ
Cố
“Tiể
Có
Lụ
“Gử
“Đ
Cố
“Sao vậ
Cố
........
Sau khi Tầ
Lư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.