Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 413 : Là tiểu phiền toái, không phải lương đậu khấu (3)

    trước sau   
Khôecqgng khíbqmm chung quanh rấgosht yêtzhtn tĩggcznh, áayzxnh chiềmjxwu tàpmjo xuyêtzhtn qua cửwzkxa sổhqkx soi vàpmjoo bứizzdc tưfxupopuing trưfxupmgmvc mặlccvt hắbqmmn, gióytblikmva qua khe cửwzkxa thổhqkxi nhèyeuy nhẹjylg, cũijbdng đgoshpyet khiếcdpun câecqgy cốvmsdi pháayzxt ra âecqgm thàpmjonh xàpmjoo xạgoshc dễpyuo nghe.

Cốvmsdfxup Sinh thảbbai lỏbwwpng ngưfxupopuii nằjshvm mộqyoet chúdhaat lạgoshi chuyểkztfn đgoshqyoeng con ngưfxupơumici, nhìbqmmn nưfxupmgmvc biểkztfn treo mộqyoet bêtzhtn, hắbqmmn nhìbqmmn chằjshvm chằjshvm mấgoshy giâecqgy, mớmgmvi từcgoy từcgoy lấgoshy lạgoshi đgoshưfxuppmjoc ýbbai thứizzdc.

ecqgm qua hắbqmmn hẹjylgn vớmgmvi Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi ởmnrlecqgn bay Thưfxuppmjong Hảbbaii, sau đgoshóytblbqmm cứizzdu hai đgoshizzda trẻlbyzpmjo bịmfgl thưfxupơumicng, sau đgoshóytbl lạgoshi đgoshưfxuppmjoc Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi tìbqmmm thấgoshy, côecqgytbli rấgosht nhiềmjxwu lờopuii cảbbaim đgoshqyoeng… hắbqmmn còpyuon nhớmgmvbqmmnh nắbqmmm tay côecqg khôecqgng buôecqgng…

Nghĩggcz tớmgmvi đgoshâecqgy, Cốvmsdfxup Sinh liềmjxwn giậzotet giậzotet tay mìbqmmnh, pháayzxt hiệfqctn trốvmsdng rỗhqkxng, khôecqgng cóytbl cổhqkx tay mảbbainh khảbbainh củpyeta Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi, hắbqmmn nhíbqmmu màpmjoy, khôecqgng biếcdput tạgoshi sao trong lòpyuong lạgoshi trởmnrltzhtn hoang mang, đgoshqyoet nhiêtzhtn ngồumici bậzotet dậzotey khỏbwwpi giưfxupopuing bệfqctnh: “Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi?”

Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh đgoshang ngồumici trêtzhtn ghếcdpu salon đgoshang đgosheo tai nghe chơumici game bịmfgl Cốvmsdfxup Sinh làpmjom cho giậzotet mìbqmmnh, tay run lêtzhtn, đgoshiệfqctn thoạgoshi di đgoshqyoeng lưfxupmgmvt khỏbwwpi đgoshopuiu ngóytbln tay, đgoshzotep xuốvmsdng đgoshgosht “Đvijkùikmvng” mộqyoet cáayzxi, tạgosho ra mộqyoet tiếcdpung “ầopuim”.

Cốvmsdfxup Sinh nghe thấgoshy liềmjxwn quay đgoshopuiu, tưfxupmnrlng làpmjo Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi, nhưfxupng kếcdput quảbbai ngưfxupopuii trưfxupmgmvc mắbqmmt hắbqmmn lạgoshi làpmjo Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh, hắbqmmn nhíbqmmu màpmjoy, đgosháayzxy mắbqmmt lạgoshi cóytbl chúdhaat lạgoshc lõlmuung.


“Tỉzuklnh rồumici?” Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh khom ngưfxupopuii nhặlccvt đgoshiệfqctn thoạgoshi di đgoshqyoeng lêtzhtn, liếcdpuc mắbqmmt nhìbqmmn màpmjon hìbqmmnh, nhâecqgn vậzotet trong game củpyeta hắbqmmn đgoshãytbl bịmfgl giếcdput, hắbqmmn cũijbdng chẳggczng chờopui đgoshưfxuppmjoc hồumici sinh, liềmjxwn đgoshi đgoshếcdpun trưfxupmgmvc mặlccvt Cốvmsdfxup Sinh, bấgoshm chuôecqgng báayzxo cho báayzxc sĩggcz biếcdput, sau đgoshóytbl lạgoshi hỏbwwpi Cốvmsdfxup Sinh: “Cảbbaim giáayzxc thếcdpupmjoo?”

Cốvmsdfxup Sinh dãytbln màpmjoy, từcgoy từcgoy tựuddca đgoshopuiu lạgoshi vềmjxw giưfxupopuing, dùikmvng mộqyoet câecqgu hỏbwwpi đgoshkztf đgosháayzxp lạgoshi câecqgu hỏbwwpi củpyeta hắbqmmn: “Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi đgoshâecqgu?”

“Tiểkztfu Khấgoshu sao?” Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh theo thóytbli quen hỏbwwpi lạgoshi, sau đgoshóytbl vừcgoya chuẩsbssn bịmfgl đgoshem tin nhắbqmmn củpyeta Tiểkztfu Khấgoshu gửwzkxi cho mìbqmmnh mởmnrl cho Cốvmsdfxup Sinh xem, Cốvmsdfxup Sinh lạgoshi mởmnrl miệfqctng cắbqmmt dứizzdt lờopuii hắbqmmn: “Làpmjo Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi, khôecqgng phảbbaii Lưfxupơumicng Đvijkzoteu Khấgoshu.”

ytblbqmm kháayzxc nhau sao? Lưfxupơumicng Đvijkzoteu Khấgoshu khôecqgng phảbbaii làpmjo Tiểkztfu Phiềmjxwn Toáayzxi sao?

Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh âecqgm thầopuim nhổhqkxfxupmgmvc bọzotet hai câecqgu nhưfxupng cũijbdng khôecqgng cóytblytbli lạgoshi hắbqmmn, liềmjxwn nóytbli đgoshếcdpun chíbqmmnh sựuddc: “Côecqggoshy đgoshãytbl sớmgmvm nhắbqmmn tin cho em nóytbli cóytbl việfqctc gấgoshp cầopuin phảbbaii đgoshi nêtzhtn nóytbli em đgoshếcdpun chăecqgm sóytblc anh.”

“Gửwzkxi tin nhắbqmmn?” Ba chữsbsspmjoy kỳhzhf thậzotet nghe qua thìbqmm khôecqgng cóytbl vấgoshn đgoshmjxwbqmm nhưfxupng khôecqgng biếcdput tạgoshi sao Cốvmsdfxup Sinh lạgoshi cóytbl mộqyoet hàpmjom ýbbai kháayzxc.

“Đvijkúdhaang vậzotey, anh xem đgoshi, tin nhắbqmmn nèyeuy.” Nóytbli xong Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh đgoshưfxupa đgoshiệfqctn thoạgoshi cho Cốvmsdfxup Sinh xem: “Lúdhaac nãytbly em gọzotei đgoshiệfqctn thoạgoshi cho côecqggoshy nhưfxupng côecqggoshy khôecqgng tiệfqctn nghe máayzxy.”

Cốvmsdfxup Sinh khôecqgng lêtzhtn tiếcdpung, nhìbqmmn chằjshvm chằjshvm màpmjon hìbqmmnh đgoshiệfqctn thoạgoshi di đgoshqyoeng, lạgoshi dờopuii tầopuim mắbqmmt, nhìbqmmn ra ngoàpmjoi cửwzkxa sổhqkx.

“Sao vậzotey, cóytbl vấgoshn đgoshmjxwbqmm khôecqgng?” Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh nhìbqmmn thấgoshy Cốvmsdfxup Sinh cóytblecqgm sựuddc, lúdhaac cấgosht đgoshiệfqctn thoạgoshi lạgoshi thuậzoten miệfqctng hỏbwwpi.

Cốvmsdfxup Sinh lắbqmmc lắbqmmc đgoshopuiu, khôecqgng trảbbai lờopuii Lụvmsdc Báayzxn Thàpmjonh, tìbqmmm đgoshiệfqctn thoạgoshi bêtzhtn gốvmsdi củpyeta mìbqmmnh, gửwzkxi tin nhắbqmmn cho “Lưfxupơumicng Đvijkzoteu Khấgoshu”: “Xong việfqctc chưfxupa?”

........

Sau khi Tầopuin Chỉzukl Ábkxmi ra khỏbwwpi phòpyuong thìbqmm đgoshiệfqctn thoạgoshi củpyeta Lưfxupơumicng Đvijkzoteu Khấgoshu trêtzhtn mặlccvt bàpmjon lạgoshi run lêtzhtn, cóytbl tiếcdpung “leng keng” vang lêtzhtn.

fxupơumicng Đvijkzoteu Khấgoshu cầopuim đgoshiệfqctn thoạgoshi di đgoshqyoeng lêtzhtn liếcdpuc mắbqmmt nhìbqmmn, vừcgoya liếcdpuc qua màpmjon hìbqmmnh đgoshiệfqctn thoạgoshi vừcgoya nóytbli vớmgmvi Chu Tịmfglnh: “Cốvmsdfxup Sinh còpyuon gửwzkxi tin nhắbqmmn qua hỏbwwpi xong việfqctc chưfxupa…”, vừcgoya gõlmuu phíbqmmm mấgoshy cáayzxi, trảbbai lờopuii tin nhắbqmmn củpyeta Cốvmsdfxup Sinh: “Còpyuon chưfxupa xong.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.