Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 1063 : Một cô gái yêu hắn, nhưng hắn lại không biết gì (3)
Làmuru Tôixfm Tìqoeh nh, côixfm vẫygqy n mặblhq c đjhkn ồlgvo nhưcvot lúttyc c ởtzmc bệjbaw nh việjbaw n, chỉyiav khánqyx c làmuru bâciey y giờkjya côixfm đjhkn ãjbaw thay đjhkn ôixfm i giàmuru y cao górrzf t thàmuru nh mộsoen t đjhkn ôixfm i déjpch p màmuru u hồlgvo ng nhạmisd t màmuru thôixfm i.
Côixfm bìqoeh nh tĩotur nh nhìqoeh n hắjvhw n, ngay cảsoen lờkjya i nórrzf i trong miệjbaw ng cũazsb ng chẳuvlg ng córrzf chúttyc t khórrzf khăxicv n nàmuru o: “Gia Ngôixfm n anh thậiibe t sựlhjj muốgmzi n kếjpch t hôixfm n sao?”
Nghe thấmuru y tiếjpch ng củrgzj a Tôixfm Tìqoeh nh, Tầrotm n Gia Ngôixfm n trừcwzw ng mắjvhw t khôixfm ng nhìqoeh n côixfm nữsnol a, từcwzw từcwzw đjhkn ứutgn ng thẳuvlg ng ngưcvot ờkjya i, khôixfm ng nórrzf i gìqoeh chỉyiav gậiibe t đjhkn ầrotm u nhẹlgvo vớjnic i Tôixfm Tìqoeh nh mộsoen t cánqyx i.
“Buổlgvo i sánqyx ng côixfm gánqyx i em gặblhq p phảsoen i trong bệjbaw nh việjbaw n chíutgn nh làmuru vịygqy hôixfm n thêsoen củrgzj a anh sao?” Tôixfm Tìqoeh nh lạmisd i hỏspwz i.
Tầrotm n Gia Ngôixfm n chẳuvlg ng héjpch răxicv ng, chỉyiav gậiibe t đjhkn ầrotm u côixfm giốgmzi ng nhưcvot lúttyc c nãjbaw y vậiibe y.
“Côixfm ấmuru y thậiibe t xinh đjhkn ẹlgvo p, hai ngưcvot ờkjya i cũazsb ng rấmuru t xứutgn ng, em vừcwzw a tìqoeh nh cờkjya nhìqoeh n thấmuru y anh vàmuru côixfm ấmuru y mua nhẫygqy n, làmuru nhẫygqy n cưcvot ớjnic i đjhkn úttyc ng khôixfm ng? Khi nàmuru o thìqoeh hai ngưcvot ờkjya i tổlgvo chứutgn c đjhkn íutgn nh hôixfm n? Khi nàmuru o thìqoeh cưcvot ớjnic i?”
Tầrotm n Gia Ngôixfm n nghe Tôixfm Tìqoeh nh hỏspwz i mộsoen t hồlgvo i, trong lòrrzf ng hắjvhw n khôixfm ng phảsoen i khôixfm ng tứutgn c giậiibe n. Lúttyc c đjhkn órrzf hắjvhw n muốgmzi n dẫygqy n côixfm đjhkn i, côixfm khôixfm ng chịygqy u đjhkn i, bâciey y giờkjya hắjvhw n đjhkn ãjbaw córrzf mộsoen t cuộsoen c sốgmzi ng mớjnic i rồlgvo i, côixfm lạmisd i đjhkn ếjpch n hỏspwz i hắjvhw n nhiềztpt u nhưcvot vậiibe y làmuru córrzf ýtmgl gìqoeh ?
“Côixfm ấmuru y vôixfm cùxicv ng tốgmzi t….” Tầrotm n Gia Ngôixfm n nhắjvhw m mắjvhw t lạmisd i, híutgn t sâciey u mộsoen t hơchvb i, khôixfm ng chờkjya Tôixfm Tìqoeh nh nórrzf i gìqoeh màmuru hắjvhw n lạmisd i cắjvhw t ngang côixfm : “…..Tôixfm i thiểrgst u côixfm ấmuru y sẽlpmn kếjpch t hôixfm n vớjnic i tôixfm i, cũazsb ng khôixfm ng nghĩotur đjhkn ểrgst tôixfm i làmuru mộsoen t tìqoeh nh nhâciey n bíutgn mậiibe t củrgzj a côixfm ấmuru y, chúttyc ng tôixfm i đjhkn i trêsoen n con đjhkn ưcvot ờkjya ng lớjnic n mộsoen t cánqyx ch quang minh chíutgn nh đjhkn ạmisd i, cho dùxicv làmuru ởtzmc phưcvot ơchvb ng diệjbaw n nàmuru o, côixfm ấmuru y đjhkn ềztpt u tốgmzi t vôixfm cùxicv ng.”
Tôixfm Tìqoeh nh còrrzf n muốgmzi n hỏspwz i tiếjpch p đjhkn àmuru nh phảsoen i dừcwzw ng lạmisd i, côixfm nhìqoeh n ánqyx nh mắjvhw t củrgzj a Tầrotm n Gia Ngôixfm n, rõqmxd ràmuru ng vẫygqy n trầrotm m tĩotur nh nhưcvot nưcvot ớjnic c, nhưcvot ng khôixfm ng hiểrgst u sao lạmisd i córrzf mộsoen t loạmisd i đjhkn au thưcvot ơchvb ng khôixfm ng thểrgst nórrzf i đjhkn ưcvot ợblhq c tràmuru n ra ngoàmuru i.
Trong lòrrzf ng Tầrotm n Gia Ngôixfm n béjpch n đjhkn au, hắjvhw n tinh tưcvot ờkjya ng cảsoen m nhậiibe n đjhkn ưcvot ợblhq c tránqyx i tim củrgzj a mìqoeh nh lúttyc c nàmuru y bắjvhw t đjhkn ầrotm u trởtzmc nêsoen n mềztpt m nhũazsb n.
Hắjvhw n thậiibe t sựlhjj mìqoeh nh suy nghĩotur vớjnic vẫygqy n lầrotm n thứutgn ba, khôixfm ng dánqyx m ởtzmc lâciey u liềztpt n quay ngưcvot ờkjya i ra khỏspwz i nhàmuru vệjbaw sinh.
“Gia Ngôixfm n!” Tôixfm Tìqoeh nh lạmisd i gọldxc i têsoen n hắjvhw n lầrotm n nữsnol a.
Bưcvot ớjnic c châciey n củrgzj a Tầrotm n Gia Ngôixfm n chậiibe m lạmisd i, lạmisd i nhưcvot khôixfm ng nghe thấmuru y, đjhkn ếjpch n khi hắjvhw n thậiibe t sựlhjj sắjvhw p ra khỏspwz i nhàmuru vệjbaw sinh, Tôixfm Tìqoeh nh lạmisd i gọldxc i lầrotm n nữsnol a: “Gia Ngôixfm n!”
Hắjvhw n theo bảsoen n năxicv ng muốgmzi n dừcwzw ng lạmisd i, nhưcvot ng đjhkn úttyc ng lúttyc c đjhkn órrzf đjhkn iệjbaw n thoạmisd i trong túttyc i hắjvhw n lạmisd i reo, làmuru Hạmisd Y gọldxc i đjhkn iệjbaw n thoạmisd i đjhkn ếjpch n.
Hắjvhw n hầrotm u nhưcvot khôixfm ng córrzf chúttyc t chầrotm n chừcwzw nàmuru o liềztpt n bắjvhw t mánqyx y.
“Gia Ngôixfm n, anh ởtzmc đjhkn âciey u, nhẫygqy n górrzf i xong rồlgvo i, em đjhkn i tìqoeh m anh!” nghe giọldxc ng nórrzf i mềztpt m mạmisd i ngọldxc t ngàmuru o củrgzj a Hạmisd Y, Tầrotm n Gia Ngôixfm n dùxicv ng sứutgn c hạmisd hỏspwz a nhữsnol ng tứutgn c giậiibe n màmuru nãjbaw y giờkjya Tôixfm Tìqoeh nh gâciey y ra cho hắjvhw n, nhẹlgvo giọldxc ng nórrzf i: “Khôixfm ng cầrotm n đjhkn âciey u, em ởtzmc đjhkn órrzf chờkjya anh, anh đjhkn ếjpch n ngay.”
Nórrzf i xong, Tầrotm n Gia Ngôixfm n vừcwzw a cúttyc p mánqyx y vừcwzw a rờkjya i khỏspwz i nhàmuru vệjbaw sinh, khôixfm ng quay đjhkn ầrotm u lạmisd i.
Đgjao ợblhq i đjhkn ếjpch n khi tiếjpch ng bưcvot ớjnic c châciey n củrgzj a hắjvhw n hoàmuru n toàmuru n biếjpch n mấmuru t, Tôixfm Tìqoeh nh mớjnic i nhìqoeh n chằrgzj m chằrgzj m hai bàmuru n tay mìqoeh nh, nhẹlgvo giọldxc ng nórrzf i: “Tầrotm n Gia Ngôixfm n, em gọldxc i anh lạmisd i làmuru muốgmzi n nórrzf i vốgmzi i anh mộsoen t câciey u, chúttyc c anh hạmisd nh phúttyc c!”
Nhưcvot ng hôixfm m nay em mớjnic i biếjpch t, thìqoeh ra anh đjhkn ãjbaw đjhkn i xa em đjhkn ếjpch n vậiibe y, mộsoen t câciey u chúttyc c phúttyc c anh cũazsb ng chẳuvlg ng cầrotm n ởtzmc em.
Tôixfm Tìqoeh nh khẽlpmn thởtzmc dàmuru i mộsoen t hơchvb i, đjhkn ưcvot a tay sờkjya bụhavt ng mìqoeh nh mộsoen t lúttyc c lạmisd i trốgmzi mắjvhw t đjhkn ứutgn ng đjhkn órrzf mộsoen t lánqyx t, mớjnic i cấmuru t bưcvot ớjnic c rờkjya i đjhkn i.
Côixfm đjhkn i ra, đjhkn úttyc ng lúttyc c nhìqoeh n thấmuru y Tầrotm n Gia Ngôixfm n vàmuru vợblhq chưcvot a cưcvot ớjnic i củrgzj a hắjvhw n vàmuru o thang mánqyx y.
Cô
Nghe thấ
“Buổ
Tầ
“Cô
Tầ
“Cô
Tô
Trong lò
Hắ
“Gia Ngô
Bư
Hắ
Hắ
“Gia Ngô
Nó
Đ
Như
Tô
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.