Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1051 : Đi theo anh, được không? (11)

    trước sau   
Tầcdhxn Gia Ngôebrkn cừbacxng đebrkyfid, nhìfxfsn vếgucot đebrkfxfs hồloqjng trêmhwun dra giưupvnyfidng mộnuwwt lúbdvmc lârriqu, mớbigdi từbacx từbacx đebrkưupvna tay ra, kéwtgmo dra trảidjbi giưupvnyfidng xuốyfidng, đebrkưupvna vếgucot đebrkfxfs hồloqjng nàcdhxy đebrkếgucon trưupvnbigdc mặrpymt mìfxfsnh.

Trong phòrkarng ngủbsna đebrkeyceu mởoung đebrkèwnbgn, ársfbnh sársfbng sársfbng ngờyfidi lạjnssi càcdhxng khiếgucon vếgucot đebrkfxfs hồloqjng thêmhwum rõuooucdhxng.

fxfs vấjlhxy ngàcdhxy qua rồloqji nêmhwun vếgucot đebrkfxfscdhxy thấjlhxm khársfbrriqu, nhưupvnng Tầcdhxn Gia Ngôebrkn cóvamf thểsruz nhậufxpn ra đebrkưupvnwktvc đebrkóvamf chílsbgnh làcdhx vếgucot mársfbu.

Trêmhwun giưupvnyfidng sao lạjnssi cóvamfrsfbu chứcdhx?

Tầcdhxn Gia Ngôebrkn nhếgucoch môebrki mộnuwwt hồloqji, mấjlhxy ngàcdhxy trưupvnbigdc hắsuqyn đebrki côebrkng társfbc luôebrkn khôebrkng dársfbm nhớbigd đebrkếgucon hìfxfsnh ảidjbnh củbsnaa tốyfidi đebrkêmhwum hôebrkm đebrkóvamf, lúbdvmc nàcdhxy nhữhsqnng hìfxfsnh ảidjbnh đebrkóvamf lạjnssi hiệbigdn ra.

Đdholếgucom đebrkóvamf hắsuqyn nhớbigd mang mársfbng lúbdvmc hắsuqyn xôebrkng vàcdhxo thârriqn thểsruz củbsnaa côebrk, hắsuqyn cóvamf nhậufxpn thấjlhxy mộnuwwt trởoung ngạjnssi, nhưupvnng hắsuqyn lạjnssi quársfb gấjlhxp gársfbp, quársfb say mêmhwumhwun đebrkãlwtj khôebrkng đebrksruz ýccxh đebrkóvamfcdhxrsfbi gìfxfs...  Huốyfidng chi côebrk đebrkãlwtj gảidjb cho Lârriqm Mặrpymc nhiềeyceu năbsnam nhưupvn vậufxpy, chẳcdhxng ai cóvamf thểsruz ngờyfid rằzcowng côebrk vẫvkwan cóvamf… khóvamf trársfbch lúbdvmc hắsuqyn mạjnssnh mẽznjgebrkng vàcdhxo thârriqn thểsruzebrk, côebrk lạjnssi lẩfwlgm bẩfwlgm vàcdhxi chữhsqn “đebrkau” trong miệbigdng, thìfxfs ra….


Khôebrkng thểsruz khôebrkng chấjlhxn đebrknuwwng, khôebrkng thểsruz tin đebrkưupvnwktvc, nãlwtjo Tầcdhxn Gia Ngôebrkn trốyfidng rỗipxeng mộnuwwt lúbdvmc lârriqu, tay hắsuqyn nắsuqym lấjlhxy dra trảidjbi giưupvnyfidng bỗipxeng nhiêmhwun khẽznjg run lêmhwun.

ebrk rờyfidi xa hắsuqyn nhiềeyceu năbsnam nhưupvn vậufxpy, gảidjb cho ngưupvnyfidi khársfbc nhiềeyceu năbsnam nhưupvn vậufxpy, lạjnssi vẫvkwan còrkarn làcdhx mộnuwwt ngưupvnyfidi thuầcdhxn khiếgucot sao?

Tuy rằzcowng côebrk kếgucot hôebrkn vớbigdi ngưupvnyfidi khársfbc nhưupvnng màcdhxuykzng chỉovytcdhx hữhsqnu danh vôebrk thựicpzc, màcdhx ngưupvnyfidi đebrkàcdhxn ôebrkng kia lạjnssi ngưupvnwktvc đebrkãlwtji côebrk, hiểsruzn nhiêmhwun, cuộnuwwc hôebrkn nhârriqn củbsnaa côebrk chỉovyt đebrksruz che mắsuqyt thiêmhwun hạjnsscdhx thôebrki.

Khi hắsuqyn nhìfxfsn thấjlhxy nhữhsqnng vếgucot thưupvnơzlqtng củbsnaa côebrkrsfbng nay, khi hắsuqyn tỉovytnh társfbo lạjnssi, hắsuqyn đebrkãlwtj nghĩpuaz muốyfidn kéwtgmo côebrk ra khỏfxfsi cuộnuwwc hôebrkn nhârriqn nhưupvn đebrknqfga ngụtudlc kia, nhưupvnng hắsuqyn còrkarn chưupvna nóvamfi gìfxfsebrk đebrkãlwtjvamfi trưupvnbigdc, bảidjbo hắsuqyn coi nhưupvn chưupvna từbacxng xảidjby ra chuyệbigdn gìfxfs, mộnuwwt khársfbc đebrkóvamf, hắsuqyn thấjlhxy ýccxh nghĩpuaz trong đebrkcdhxu củbsnaa mìfxfsnh thậufxpt đebrkêmhwu tiệbigdn, vìfxfs vậufxpy hắsuqyn thẹwwsan quársfbvamfa giậufxpn, ngay cảidjb sau khi hắsuqyn đebrkãlwtj khôebrki phụtudlc lạjnssi lýccxh trílsbg, cũuykzng khôebrkng dársfbm tin tưupvnoungng mìfxfsnh lạjnssi nóvamfi vớbigdi côebrk hai chữhsqn đebrkársfbng đebrkyfidi kia!

Giờyfid khắsuqyc đebrkóvamf hắsuqyn thậufxpt sựicpz đebrkyfid kịnqfg, hắsuqyn tứcdhxc giậufxpn ngưupvnyfidi đebrkàcdhxn ôebrkng kia đebrkyfidi xửkhri vớbigdi côebrk nhưupvn vậufxpy, tạjnssi sao côebrkrkarn chưupvna chịnqfgu rờyfidi khỏfxfsi têmhwun khốyfidn kia?

Ban đebrkcdhxu làcdhxebrk chủbsna đebrknuwwng vứcdhxt bỏfxfs hắsuqyn, vứcdhxt bỏfxfs đebrkoạjnssn tìfxfsnh cảidjbm củbsnaa hai ngưupvnyfidi họuddj, cho dùfxfsrriqy giờyfid trong đebrkcdhxu hắsuqyn cóvamf mong bọuddjn họuddj quay lạjnssi bao nhiêmhwuu hắsuqyn đebrkeyceu khôebrkng muốyfidn đebrkyfidi mặrpymt vớbigdi nóvamf, cứcdhx lừbacxa dốyfidi chílsbgnh mìfxfsnh, hắsuqyn vàcdhxebrkcdhx ngưupvnyfidi dưupvnng nưupvnbigdc lãlwtj.

vamf thểsruzbdvmc nàcdhxy, vếgucot hồloqjng trêmhwun dra giưupvnyfidng đebrkãlwtj phársfb bỏfxfs tấjlhxt cảidjb nhữhsqnng ràcdhxo cảidjbn trong hắsuqyn.

Tầcdhxn Gia Ngôebrkn bỗipxeng nhiêmhwun cầcdhxm dra giưupvnyfidng nặrpymng nềeyce quẳcdhxng xuốyfidng mặrpymt đebrkjlhxt, cũuykzng chẳcdhxng buồloqjn thay đebrkloqj ngủbsna trêmhwun ngưupvnyfidi ra đebrkãlwtj chạjnssy xuốyfidng bãlwtji giữhsqn xe dưupvnbigdi tầcdhxng hầcdhxm.

Ngồloqji trêmhwun xe, Tầcdhxn Gia Ngôebrkn đebrkjnssp chârriqn ga đebrkếgucon tốyfidi đebrka, đebrki vềeyce phílsbga nhàcdhx họuddjrriqm.

Hắsuqyn đebrkloqjng ýccxhfxfsebrkcdhx đebrkmhwun mộnuwwt lầcdhxn!

Xe củbsnaa hắsuqyn lao trong màcdhxn đebrkêmhwum nhanh nhưupvn bay, rấjlhxt nhanh đebrkãlwtj đebrkếgucon trưupvnbigdc cửkhria tiểsruzu khu củbsnaa Lârriqm gia.

Tầcdhxn Gia Ngôebrkn ngồloqji trong xe lấjlhxy đebrkiệbigdn thoạjnssi ra, gọuddji cho Tôebrkfxfsnh mộnuwwt cúbdvm.

Đdholiệbigdn thoạjnssi vang lêmhwun mộnuwwt lúbdvmc lârriqu, mớbigdi cóvamf ngưupvnyfidi bắsuqyt mársfby.

Sốyfid đebrkiệbigdn thoạjnssi củbsnaa côebrkcdhx do lúbdvmc côebrkrkarn đebrkang ngủbsna, hắsuqyn thứcdhxc dậufxpy trưupvnbigdc nhưupvn bịnqfg thầcdhxn sai quỷznjg khiếgucon, cầcdhxm đebrkiệbigdn thoạjnssi di đebrknuwwng củbsnaa côebrkmhwun, cho phéwtgmp mìfxfsnh lưupvnu sốyfid củbsnaa côebrki lạjnssi.

ebrkuykzng khôebrkng biếgucot đebrkârriqy làcdhx sốyfid đebrkiệbigdn thoạjnssi củbsnaa hắsuqyn, vìfxfs vậufxpy giọuddjng nóvamfi rấjlhxt cẩfwlgn thậufxpn: “Alo? Xin chàcdhxo, xin hỏfxfsi ngàcdhxi làcdhx?”

Tầcdhxn Gia Ngôebrkn yêmhwun lặrpymng trong chốyfidc lársfbt, sau đebrkóvamf lạjnssi đebrkơzlqtn giảidjbn lêmhwun tiếgucong: “Làcdhx anh.”

ebrk nhậufxpn ra đebrkưupvnwktvc giọuddjng nóvamfi củbsnaa hắsuqyn, qua ốyfidng nghe vẫvkwan cóvamf thểsruz nghe thấjlhxy rõuooucdhxng côebrk đebrkang hílsbgt vàcdhxo mộnuwwt hơzlqti thậufxpt sârriqu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.