Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1041 : Đi theo anh, được không? (1)

    trước sau   
Đhuxyưbfmlơqjuong nhiêetygn làpyip nhớuexf!

Tầxiuwn Gia Ngôbrtzn khôbrtzng chầxiuwn chừalkx gậbrtzt đuexfxiuwu.

Đhuxykvtpi vớuexfi tìkhdnnh cảadjunh củwkmsa nhàpyip họfuna Tầxiuwn lúsqgec đuexfóftoi, khoảadjun tiềalkxn kia giốkvtpng nhưbfmlpyip ngọfunan lửlojba ấzxdxm áhwrvp giữtzvca nhữtzvcng ngàpyipy tuyếpzkut rơqjuoi vậbrtzy.

Nếpzkuu khôbrtzng cóftoi khoảadjun tiềalkxn kia, Tầxiuwn Gia Ngôbrtzn nghĩoeir, cóftoi thểoeirkhdnnh đuexfãpuxq phảadjui thôbrtzi họfunac, nếpzkuu khôbrtzng cóftoi khoảadjun tiềalkxn kia, chắvviwc mẹldwj củwkmsa hắvviwn thậbrtzt sựpuxq đuexfãpuxq bịcgyq đuexfuổcgyqi khỏthati bệetygnh việetygn, ảadjunh hưbfmlpyipng đuexfếpzkun việetygc đuexfiềalkxu trịcgyqldwju nhưbfml vậbrtzy, nóftoii xuôbrtzi chắvviwc bàpyip đuexfãpuxq đuexfi theo cha củwkmsa hắvviwn rồpuxqi đuexfóftoi chứdcve. Chịcgyq củwkmsa hắvviwn cũvcisng phảadjui hốkvtpi hậbrtzn vềalkx chuyệetygn chung thâldwjn đuexfsqixi sựpuxq, cóftoi khi khôbrtzng chờxide đuexfưbfmliimkc ngưbfmlxidei màpyip chịcgyqzxdxy yêetygu nhấzxdxt rồpuxqi cũvcisng nêetygn, càpyipng khôbrtzng cóftoi đuexfưbfmliimkc mộrcxst gia đuexfìkhdnnh êetygm ấzxdxm hạsqixnh phúsqgec nhưbfmlldwjy giờxide...

Khoảadjun tiềalkxn kia, đuexfkvtpi vớuexfi bọfunan họfunaldwjy giờxide thậbrtzt sựpuxq khôbrtzng đuexfáhwrvng nóftoii tớuexfi nhưbfmlng màpyip đuexfkvtpi vớuexfi bọfunan họfuna khi đuexfóftoipyipftoii thậbrtzt sựpuxqpyip mộrcxst khoảadjun tiềalkxn cứdcveu mạsqixng bọfunan họfuna.

“Nhữtzvcng năbfmlm gầxiuwn đuexfâldwjy mẹldwj vẫidbun luôbrtzn muốkvtpn tìkhdnm ngưbfmlxidei đuexfãpuxq quyêetygn góftoip sốkvtp tiềalkxn đuexfóftoi, cho nêetygn tháhwrvng trưbfmluexfc lúsqgec bàpyip nằemgtm việetygn đuexfãpuxq nhắvviwc đuexfếpzkun việetygc nàpyipy, nóftoii chúsqgeng ta nêetygn tìkhdnm ra ngưbfmlxidei đuexfóftoi, bâldwjy giờxide khôbrtzng giốkvtpng nhưbfmlsqgec trưbfmluexfc nữtzvca, cóftoi thểoeir tra rồpuxqi, nêetygn mẹldwjftoii chúsqgeng ta tra thửlojb mộrcxst chúsqget, sau đuexfóftoi chịcgyq liềalkxn nóftoii vớuexfi anh rểoeir củwkmsa em, anh ấzxdxy hôbrtzm nay đuexfi làpyipm vềalkx đuexfãpuxqftoii vớuexfi chịcgyq, anh ấzxdxy tìkhdnm ra mộrcxst chúsqget manh mốkvtpi nhưbfmlng màpyip thờxidei gian cũvcisng đuexfãpuxq qua lâldwju rồpuxqi, cho nêetygn tưbfml liệetygu lưbfmlu lạsqixi kháhwrv khóftoikhdnm, nhưbfmlng chỉthat cầxiuwn mấzxdxt mộrcxst chúsqget thờxidei gian màpyip thôbrtzi, hy vọfunang tìkhdnm thấzxdxy ngưbfmlxidei đuexfóftoi rấzxdxt lớuexfn, cho nêetygn mẹldwj rấzxdxt vui, nóftoii chịcgyq dặfuarn dòiimk em gầxiuwn đuexfâldwjy đuexfalkxng sắvviwp xếpzkup thờxidei gian làpyipm việetygc kíalkxn quáhwrv, cóftoikhdn phảadjui chởpyip mẹldwj đuexfi cảadjum ơqjuon ngưbfmlxidei đuexfóftoi, nếpzkuu khôbrtzng lúsqgec đuexfóftoi cầxiuwn em chởpyippyip em lạsqixi khôbrtzng thểoeir phâldwjn thâldwjn thìkhdn mệetygt!”




“Chịcgyq, em biếpzkut rồpuxqi!” dừalkxng mộrcxst chúsqget, Tầxiuwn Gia Ngôbrtzn còiimkn nóftoii: “Khôbrtzng còiimkn sớuexfm nữtzvca, chịcgyq, mau đuexfi ngủwkms đuexfi!”

Tầxiuwn Chỉthat Ákhdni cưbfmlxidei ừalkx mộrcxst tiếpzkung, sau đuexfóftoi lạsqixi nhìkhdnn Tầxiuwn Gia Ngôbrtzn, nóftoii tiếpzkup chíalkxnh sựpuxq: “Gia Ngôbrtzn, cóftoi phảadjui em đuexfãpuxq gặfuarp ngưbfmlxidei bạsqixn họfunac cưbfmluexfi đuexfưbfmliimkc hai vợiimk rồpuxqi khôbrtzng? Cóftoi phảadjui sau khi gặfuarp xong rấzxdxt mấzxdxt mặfuart khôbrtzng?”

Tầxiuwn Gia Ngôbrtzn đuexfdcveng dậbrtzy, lêetygn lầxiuwu.

.....

Đhuxyóftoing cửlojba lạsqixi, Tầxiuwn Gia Ngôbrtzn vàpyipo tắvviwm nưbfmluexfc nóftoing, sau đuexfóftoi liềalkxn lêetygn giưbfmlxideng nằemgtm, nhắvviwm mắvviwt lạsqixi, hắvviwn rấzxdxt muốkvtpn ngủwkms nhưbfmlng nằemgtm lăbfmln qua lăbfmln lạsqixi mãpuxqi cũvcisng khôbrtzng ngủwkms đuexfưbfmliimkc.

Từalkxbrtzm qua sau khi gặfuarp lạsqixi côbrtz ta, đuexfâldwjy làpyip đuexfêetygm thứdcve hai hắvviwn mấzxdxt ngủwkms.

Đhuxyãpuxq bao nhiêetygu năbfmlm, hắvviwn cuốkvtpi cùacqhng cũvcisng gặfuarp côbrtz.

sqgec trưbfmluexfc côbrtz đuexfi lấzxdxy chồpuxqng, hắvviwn cho rằemgtng khi gặfuarp lạsqixi, hắvviwn làpyipftoi thểoeir nhìkhdnn thấzxdxy côbrtz sốkvtpng trong vinh hoa phúsqge quýsqix giàpyipu sang sung sưbfmluexfng, ăbfmln ngon mặfuarc đuexfldwjp, nóftoii khôbrtzng chừalkxng còiimkn ôbrtzm mộrcxst đuexfdcvea béldwj, gọfunai hắvviwn làpyip “Chúsqge

Nhưbfmlng hắvviwn khôbrtzng thểoeir tin đuexfưbfmliimkc ngàpyipy hôbrtzm qua khi gặfuarp côbrtz trong quáhwrvn caféldwj, côbrtzpyipldwjm Đhuxyiềalkxm Đhuxyiềalkxm rõuexfpyipng làpyip ngưbfmlxidei mộrcxst nhàpyip nhưbfmlng màpyipldwjm Đhuxyiềalkxm Đhuxyiềalkxm cảadju ngưbfmlxidei mặfuarc toàpyipn hàpyipng hiệetygu thìkhdnbrtz ta lạsqixi mặfuarc mộrcxst bộrcxs đuexfpuxq đuexfcgyqbrtzng nhưbfml quảadju cầxiuwu lôbrtzng, hơqjuon nữtzvca còiimkn gầxiuwy đuexfi rấzxdxt nhiềalkxu, giốkvtpng nhưbfml mộrcxst cơqjuon gióftoi thổcgyqi qua cũvcisng cóftoi thểoeir cuốkvtpn côbrtz đuexfi!

Thìkhdn ra, côbrtzvcisng khôbrtzng sốkvtpng tốkvtpt nhưbfml hắvviwn tưbfmlpyipng tưbfmliimkng.

brtz bỏthat qua hắvviwn, bỏthat qua tìkhdnnh yêetygu củwkmsa bọfunan họfuna, đuexfoeir biếpzkun mìkhdnnh trởpyipetygn nhưbfml vậbrtzy sao chứdcve?

Nháhwrvy mắvviwt mộrcxst cáhwrvi, trong lòiimkng hắvviwn lạsqixi cóftoi mộrcxst nỗidbui tứdcvec giậbrtzn bao trùacqhm, vìkhdn vậbrtzy, khi côbrtz gọfunai hắvviwn trong nhàpyip vệetyg sinh, hắvviwn mớuexfi khôbrtzng nhịcgyqn đuexfưbfmliimkc màpyipftoii vớuexfi côbrtz nhữtzvcng lờxidei khóftoi nghe nhưbfml vậbrtzy.

Hắvviwn cho rằemgtng côbrtzkhdn xuấzxdxt thâldwjn củwkmsa mìkhdnnh khôbrtzng tốkvtpt cho nêetygn mớuexfi gảadjupyipo mộrcxst gia đuexfìkhdnnh giàpyipu cóftoi đuexfoeir khôbrtzng bịcgyq ngưbfmliimkc đuexfãpuxqi, nhưbfmlng khôbrtzng ngờxide, hôbrtzm nay ởpyippyipng son lộrcxsng lẫidbuy lạsqixi nhìkhdnn thấzxdxy côbrtz bịcgyq chồpuxqng củwkmsa mìkhdnnh đuexfsqixp đuexfáhwrv mấzxdxy cáhwrvi.

Khoảadjunh khắvviwc đuexfóftoi, hắvviwn cựpuxqc hậbrtzn, cựpuxqc kỳblkc tứdcvec giậbrtzn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.