Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1040 : Cô ấy là chị dâu của tôi (10)

    trước sau   
mwwrc Tôuxqdwiybnh giơkmtl tay gọfuini xe taxi, mớfuini pháfuint hiệqzstn lòuxqdng bàtsdmn tay củghkna côuxqd đhpfhãkqwh bịvlsr chírjyxnh mìwiybnh bấmtnam chảcpoly máfuinu, côuxqd nhìwiybn chằubqgm chằubqgm dòuxqdng máfuinu kia, ngơkmtl ngẩydzln, sau đhpfhóugvw lạyukyi cóugvw mộqpbht chiếdjhhc taxi dừfwczng trưmuhufuinc mặmvpzt côuxqd, côuxqd mớfuini mởwjoh cửkzpia xe, ngồjevpi vàtsdmo, nóugvwi đhpfhvlsra chỉclfo cho báfuinc tàtsdmi.

Xe chạyukyy, côuxqd nhìwiybn chằubqgm chằubqgm bóugvwng đhpfhêdypim ngoàtsdmi cửkzpia sổvlsr, tầzbtsm mắcixtt dầzbtsn trởwjohdypin mơkmtl hồjevp.

Từfwcz rấmtnat nhiềjzrcu năfooum trưmuhufuinc đhpfhâcifoy, hắcixtn vàtsdmuxqd mộqpbht dao cắcixtt đhpfhzbtst, đhpfhâcifoy làtsdm chuyệqzstn quáfuinhpfhtsdmng, cho đhpfhếdjhhn hôuxqdm nay gặmvpzp lạyukyi, côuxqd mớfuini biếdjhht thìwiyb ra thờirdli gian hắcixtn vàtsdmuxqdfuinch xa nhau, hai ngưmuhuirdli đhpfhãkqwh từfwczcifou bịvlsrwiybo vàtsdmo hai thếdjhh giớfuini kháfuinc nhau, khôuxqdng còuxqdn nhưmuhu trưmuhufuinc kia nữxkpxa.

-

Xe dừfwczng hẳvlsrn ởwjoh trưmuhufuinc biệqzstt thựjidl củghkna Cốyukymuhu Sinh rấmtnat lâcifou, Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn ngồjevpi ởwjoh ghếdjhh sau vẫlfoen khôuxqdng cóugvw ýffyv muốyukyn xuốyukyng xe.

Qua khoảcpolng năfooum phúmwwrt, tàtsdmi xếdjhh lạyukyi nóugvwi lầzbtsn thứzbts ba: “Tầzbtsn tiêdypin sinh, đhpfhếdjhhn rồjevpi.”




Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn nháfuiny mắcixtt mộqpbht cáfuini, mớfuini hồjevpi phụijgmc lạyukyi tinh thầzbtsn ừfwcz vớfuini báfuinc tàtsdmi mộqpbht tiếdjhhng, sau đhpfhóugvw lạyukyi ngồjevpi cứzbtsng ngưmuhuirdli, lúmwwrc báfuinc tàtsdmi lạyukyi nhắcixtc hắcixtn lầzbtsn thứzbtsmuhu, hắcixtn mớfuini mởwjoh cửkzpia xe, ung dung chậptmom rãkqwhi bưmuhufuinc vàtsdmo biệqzstt thựjidl.

Mởwjoh cửkzpia nhàtsdm, đhpfhvlsri giàtsdmy xong, lúmwwrc đhpfhi vàtsdmo phòuxqdng kháfuinch, hắcixtn mớfuini pháfuint hiệqzstn Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci còuxqdn chưmuhua ngủghkn, đhpfhang nằubqgm trêdypin ghếdjhh salon xem tivi.

Bởwjohi vìwiyb tốyukyi rồjevpi, dùbiay biệqzstt thựjidlfuinch âcifom rấmtnat tốyukyt nhưmuhung Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci vẫlfoen cóugvw chúmwwrt sợrjyxtsdmm phiềjzrcn mọfuini ngưmuhuirdli nêdypin bậptmot âcifom lưmuhurjyxng ởwjoh mứzbtsc thấmtnap nhấmtnat.

uxqd nhìwiybn thấmtnay Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn vềjzrc, liềjzrcn hỏhoqui: “Ăjxjpn khuya khôuxqdng?”

Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn cởwjohi âcifou phụijgmc, tháfuino cravat xong, mớfuini lắcixtc đhpfhzbtsu vớfuini Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci, nóugvwi “khôuxqdng” xong sau đhpfhóugvw lạyukyi ngồjevpi lêdypin ghếdjhh: ‘Đojmzãkqwh trễmuhu nhưmuhu vậptmoy rồjevpi, sao chịvlsruxqdn chưmuhua ngủghkn?”

“lúmwwrc nãkqwhy Đojmzptmou Phộqpbhng Nhỏhoqu đhpfhau bụijgmng gọfuini chịvlsr dậptmoy, bâcifoy giờirdl chịvlsr lạyukyi ngủghkn khôuxqdng đhpfhưmuhurjyxc.” Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci cầzbtsm mộqpbht túmwwri hạyukyt thôuxqdng, mởwjoh ra đhpfhưmuhua cho Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn mộqpbht hồjevpi, hắcixtn lạyukyi lắcixtc đhpfhzbtsu khôuxqdng ăfooun, liềjzrcn ôuxqdm trong ngựjidlc mìwiybnh, lạyukyi giốyukyng nhưmuhuugvwi chuyệqzstn phiếdjhhm mởwjoh miệqzstng nóugvwi: “Hôuxqdm nay em đhpfhi gặmvpzp Lâcifom tiểtdetu thưmuhu cảcpolm giáfuinc thếdjhhtsdmo?”

cifou hỏhoqui củghkna Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci lạyukyi làtsdmm cho Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn nghĩubqg đhpfhếdjhhn hìwiybnh ảcpolnh củghkna Tôuxqdwiybnh bịvlsr chồjevpng đhpfháfuinnh.

“Tạyukyi sao lạyukyi khôuxqdng nóugvwi chuyệqzstn đhpfhâcifoy?” Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci thấmtnay Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn trầzbtsm mặmvpzc, lạyukyi hỏhoqui.

Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn hoàtsdmn hồjevpn: “Cũglfang tốyukyt.”

“Mỗghkni lầzbtsn em đhpfhjzrcu trảcpol lờirdli nhưmuhu vậptmoy, mỗghkni lầzbtsn đhpfhjzrcu khôuxqdng gặmvpzp lạyukyi họfuin lầzbtsn thứzbts hai…” Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn oáfuinn giậptmon nóugvwi: “Hay làtsdm giớfuini thiệqzstu em họfuin củghkna anh Báfuinn Thàtsdmnh cho em? Em gặmvpzp rồjevpi đhpfhóugvw, con béwiyb rấmtnat đhpfhtiovp, xuấmtnat thâcifon lạyukyi tốyukyt nữxkpxa!”

Dịvlsrch Quảcpol Quảcpol... Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn cóugvw chúmwwrt ấmtnan tưmuhurjyxng, côuxqdmtnay thậptmot sựjidl kháfuin đhpfhtiovp, tírjyxnh cáfuinch cũglfang rấmtnat rộqpbhng rãkqwhi, nhưmuhung hắcixtn vẫlfoen lắcixtc lắcixtc đhpfhzbtsu: “Quêdypin đhpfhi chịvlsr!”

“Gia Ngôuxqdn, em thậptmot sựjidl đhpfhãkqwh trưmuhuwjohng thàtsdmnh rồjevpi, cũglfang khôuxqdng thểtdet cứzbts nhưmuhu vậptmoy đhpfhưmuhurjyxc, nếdjhhu chịvlsr nhớfuin khôuxqdng lầzbtsm em cóugvw mộqpbht ngưmuhuirdli bạyukyn từfwcz thờirdli phổvlsr thôuxqdng đhpfhãkqwh kếdjhht hôuxqdn đhpfhếdjhhn hai lầzbtsn rồjevpi khôuxqdng phảcpoli sao? Ngưmuhuirdli ta đhpfhãkqwhmuhufuini hai ngưmuhuirdli vợrjyx rồjevpi…”

Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn biếdjhht Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci muốyukyn nóugvwi gìwiyb, hắcixtn theo bảcpoln năfooung ôuxqdm quầzbtsn áfuino chuẩydzln bịvlsr đhpfhzbtsng lêdypin vềjzrc phòuxqdng tắcixtm rửkzpia, kếdjhht quảcpoluxqdn chưmuhua đhpfhzbtsng lêdypin đhpfhãkqwh bịvlsr Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci tóugvwm lấmtnay ốyukyng tay áfuino củghkna hắcixtn: “Em ngồjevpi xuốyukyng cho chịvlsr, chịvlsruxqdn cóugvw chuyệqzstn đhpfhzbtsng đhpfhcixtn muốyukyn hỏhoqui em!”

Tầzbtsn Gia Ngôuxqdn nhìwiybn thấmtnay Tầzbtsn Chỉclfo Ájzrci cóugvw chúmwwrt nghiêdypim túmwwrc, liềjzrcn khôuxqdng dáfuinm nhúmwwrc nhírjyxch.

“Gia Ngôuxqdn, em còuxqdn nhớfuin chuyệqzstn lúmwwrc trưmuhufuinc cha vừfwcza mớfuini qua đhpfhirdli, mẹtiov thìwiyb bịvlsr bệqzstnh khôuxqdng cóugvw tiềjzrcn trảcpol tiềjzrcn việqzstn phírjyx khôuxqdng? lúmwwrc đhpfhóugvw suýffyvt nữxkpxa thìwiyb bịvlsr đhpfhuổvlsri ra khỏhoqui bệqzstnh việqzstn thìwiyb lạyukyi cóugvw ngưmuhuirdli đhpfhóugvwng giúmwwrp chúmwwrng ta 200 ngàtsdmn tiềjzrcn thuốyukyc thang khôuxqdng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.