Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1040 : Cô ấy là chị dâu của tôi (10)

    trước sau   
hjlyc Tônzwlrubunh giơfrzo tay gọhxpyi xe taxi, mớtqtpi pháyhdqt hiệbewjn lòvqllng bàsftvn tay củlvska cônzwl đlhiqãsvrw bịjvgv chíywpinh mìrubunh bấzslwm chảhtvxy máyhdqu, cônzwl nhìrubun chằxgrzm chằxgrzm dòvqllng máyhdqu kia, ngơfrzo ngẩndgqn, sau đlhiqówzea lạhjlyi cówzea mộpoojt chiếbpfec taxi dừozcxng trưmifttqtpc mặgxpht cônzwl, cônzwl mớtqtpi mởgwdi cửhmpsa xe, ngồsmrai vàsftvo, nówzeai đlhiqjvgva chỉmaar cho báyhdqc tàsftvi.

Xe chạhjlyy, cônzwl nhìrubun chằxgrzm chằxgrzm bówzeang đlhiqêofxam ngoàsftvi cửhmpsa sổtddj, tầyhdqm mắkafjt dầyhdqn trởgwdiofxan mơfrzo hồsmra.

Từozcx rấzslwt nhiềsftvu năaptwm trưmifttqtpc đlhiqâmaary, hắkafjn vàsftvnzwl mộpoojt dao cắkafjt đlhiqosgjt, đlhiqâmaary làsftv chuyệbewjn quáyhdqlhiqsftvng, cho đlhiqếbpfen hônzwlm nay gặgxphp lạhjlyi, cônzwl mớtqtpi biếbpfet thìrubu ra thờsvrwi gian hắkafjn vàsftvnzwlyhdqch xa nhau, hai ngưmiftsvrwi đlhiqãsvrw từozcxmaaru bịjvgvmifto vàsftvo hai thếbpfe giớtqtpi kháyhdqc nhau, khônzwlng còvqlln nhưmift trưmifttqtpc kia nữoqmoa.

-

Xe dừozcxng hẳldvpn ởgwdi trưmifttqtpc biệbewjt thựyxjy củlvska Cốbewjmift Sinh rấzslwt lâmaaru, Tầyhdqn Gia Ngônzwln ngồsmrai ởgwdi ghếbpfe sau vẫjsvon khônzwlng cówzea ýofxa muốbewjn xuốbewjng xe.

Qua khoảhtvxng năaptwm phúhjlyt, tàsftvi xếbpfe lạhjlyi nówzeai lầyhdqn thứosgj ba: “Tầyhdqn tiêofxan sinh, đlhiqếbpfen rồsmrai.”




Tầyhdqn Gia Ngônzwln nháyhdqy mắkafjt mộpoojt cáyhdqi, mớtqtpi hồsmrai phụwixsc lạhjlyi tinh thầyhdqn ừozcx vớtqtpi báyhdqc tàsftvi mộpoojt tiếbpfeng, sau đlhiqówzea lạhjlyi ngồsmrai cứosgjng ngưmiftsvrwi, lúhjlyc báyhdqc tàsftvi lạhjlyi nhắkafjc hắkafjn lầyhdqn thứosgjmift, hắkafjn mớtqtpi mởgwdi cửhmpsa xe, ung dung chậvqllm rãsvrwi bưmifttqtpc vàsftvo biệbewjt thựyxjy.

Mởgwdi cửhmpsa nhàsftv, đlhiqtddji giàsftvy xong, lúhjlyc đlhiqi vàsftvo phòvqllng kháyhdqch, hắkafjn mớtqtpi pháyhdqt hiệbewjn Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi còvqlln chưmifta ngủlvsk, đlhiqang nằxgrzm trêofxan ghếbpfe salon xem tivi.

Bởgwdii vìrubu tốbewji rồsmrai, dùsmra biệbewjt thựyxjyyhdqch âmaarm rấzslwt tốbewjt nhưmiftng Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi vẫjsvon cówzea chúhjlyt sợbpfesftvm phiềsftvn mọhxpyi ngưmiftsvrwi nêofxan bậvqllt âmaarm lưmiftbpfeng ởgwdi mứosgjc thấzslwp nhấzslwt.

nzwl nhìrubun thấzslwy Tầyhdqn Gia Ngônzwln vềsftv, liềsftvn hỏpnhci: “Ăgwdin khuya khônzwlng?”

Tầyhdqn Gia Ngônzwln cởgwdii âmaaru phụwixsc, tháyhdqo cravat xong, mớtqtpi lắkafjc đlhiqyhdqu vớtqtpi Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi, nówzeai “khônzwlng” xong sau đlhiqówzea lạhjlyi ngồsmrai lêofxan ghếbpfe: ‘Đnhksãsvrw trễhtvx nhưmift vậvqlly rồsmrai, sao chịjvgvvqlln chưmifta ngủlvsk?”

“lúhjlyc nãsvrwy Đnhksvqllu Phộpoojng Nhỏpnhc đlhiqau bụwixsng gọhxpyi chịjvgv dậvqlly, bâmaary giờsvrw chịjvgv lạhjlyi ngủlvsk khônzwlng đlhiqưmiftbpfec.” Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi cầyhdqm mộpoojt túhjlyi hạhjlyt thônzwlng, mởgwdi ra đlhiqưmifta cho Tầyhdqn Gia Ngônzwln mộpoojt hồsmrai, hắkafjn lạhjlyi lắkafjc đlhiqyhdqu khônzwlng ăaptwn, liềsftvn ônzwlm trong ngựyxjyc mìrubunh, lạhjlyi giốbewjng nhưmiftwzeai chuyệbewjn phiếbpfem mởgwdi miệbewjng nówzeai: “Hônzwlm nay em đlhiqi gặgxphp Lâmaarm tiểugcnu thưmift cảhtvxm giáyhdqc thếbpfesftvo?”

maaru hỏpnhci củlvska Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi lạhjlyi làsftvm cho Tầyhdqn Gia Ngônzwln nghĩtwmw đlhiqếbpfen hìrubunh ảhtvxnh củlvska Tônzwlrubunh bịjvgv chồsmrang đlhiqáyhdqnh.

“Tạhjlyi sao lạhjlyi khônzwlng nówzeai chuyệbewjn đlhiqâmaary?” Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi thấzslwy Tầyhdqn Gia Ngônzwln trầyhdqm mặgxphc, lạhjlyi hỏpnhci.

Tầyhdqn Gia Ngônzwln hoàsftvn hồsmran: “Cũsvrwng tốbewjt.”

“Mỗrwkgi lầyhdqn em đlhiqsftvu trảhtvx lờsvrwi nhưmift vậvqlly, mỗrwkgi lầyhdqn đlhiqsftvu khônzwlng gặgxphp lạhjlyi họhxpy lầyhdqn thứosgj hai…” Tầyhdqn Gia Ngônzwln oáyhdqn giậvqlln nówzeai: “Hay làsftv giớtqtpi thiệbewju em họhxpy củlvska anh Báyhdqn Thàsftvnh cho em? Em gặgxphp rồsmrai đlhiqówzea, con bémift rấzslwt đlhiqqygpp, xuấzslwt thâmaarn lạhjlyi tốbewjt nữoqmoa!”

Dịjvgvch Quảhtvx Quảhtvx... Tầyhdqn Gia Ngônzwln cówzea chúhjlyt ấzslwn tưmiftbpfeng, cônzwlzslwy thậvqllt sựyxjy kháyhdq đlhiqqygpp, tíywpinh cáyhdqch cũsvrwng rấzslwt rộpoojng rãsvrwi, nhưmiftng hắkafjn vẫjsvon lắkafjc lắkafjc đlhiqyhdqu: “Quêofxan đlhiqi chịjvgv!”

“Gia Ngônzwln, em thậvqllt sựyxjy đlhiqãsvrw trưmiftgwding thàsftvnh rồsmrai, cũsvrwng khônzwlng thểugcn cứosgj nhưmift vậvqlly đlhiqưmiftbpfec, nếbpfeu chịjvgv nhớtqtp khônzwlng lầyhdqm em cówzea mộpoojt ngưmiftsvrwi bạhjlyn từozcx thờsvrwi phổtddj thônzwlng đlhiqãsvrw kếbpfet hônzwln đlhiqếbpfen hai lầyhdqn rồsmrai khônzwlng phảhtvxi sao? Ngưmiftsvrwi ta đlhiqãsvrwmifttqtpi hai ngưmiftsvrwi vợbpfe rồsmrai…”

Tầyhdqn Gia Ngônzwln biếbpfet Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi muốbewjn nówzeai gìrubu, hắkafjn theo bảhtvxn năaptwng ônzwlm quầyhdqn áyhdqo chuẩndgqn bịjvgv đlhiqosgjng lêofxan vềsftv phòvqllng tắkafjm rửhmpsa, kếbpfet quảhtvxvqlln chưmifta đlhiqosgjng lêofxan đlhiqãsvrw bịjvgv Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi tówzeam lấzslwy ốbewjng tay áyhdqo củlvska hắkafjn: “Em ngồsmrai xuốbewjng cho chịjvgv, chịjvgvvqlln cówzea chuyệbewjn đlhiqosgjng đlhiqkafjn muốbewjn hỏpnhci em!”

Tầyhdqn Gia Ngônzwln nhìrubun thấzslwy Tầyhdqn Chỉmaar Ásvrwi cówzea chúhjlyt nghiêofxam túhjlyc, liềsftvn khônzwlng dáyhdqm nhúhjlyc nhíywpich.

“Gia Ngônzwln, em còvqlln nhớtqtp chuyệbewjn lúhjlyc trưmifttqtpc cha vừozcxa mớtqtpi qua đlhiqsvrwi, mẹqygp thìrubu bịjvgv bệbewjnh khônzwlng cówzea tiềsftvn trảhtvx tiềsftvn việbewjn phíywpi khônzwlng? lúhjlyc đlhiqówzea suýofxat nữoqmoa thìrubu bịjvgv đlhiquổtddji ra khỏpnhci bệbewjnh việbewjn thìrubu lạhjlyi cówzea ngưmiftsvrwi đlhiqówzeang giúhjlyp chúhjlyng ta 200 ngàsftvn tiềsftvn thuốbewjc thang khônzwlng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.