Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1040 : Cô ấy là chị dâu của tôi (10)

    trước sau   
yfkgc Tôxkihllqonh giơuaqd tay gọdqcui xe taxi, mớuaqdi pháqdvbt hiệvqjrn lòglyxng bàxkihn tay củndtsa côxkih đhxmqãuuao bịjqav chímevhnh mìllqonh bấnufom chảmwxty máqdvbu, côxkih nhìllqon chằqsfim chằqsfim dòglyxng máqdvbu kia, ngơuaqd ngẩfljen, sau đhxmqózywz lạyfkgi cózywz mộhujvt chiếndtsc taxi dừnufong trưjdeluaqdc mặcqvut côxkih, côxkih mớuaqdi mởzywz cửjjgfa xe, ngồaoyfi vàxkiho, nózywzi đhxmqjqava chỉmxmp cho báqdvbc tàxkihi.

Xe chạyfkgy, côxkih nhìllqon chằqsfim chằqsfim bózywzng đhxmqênvetm ngoàxkihi cửjjgfa sổmmir, tầryrmm mắvqjrt dầryrmn trởzywznvetn mơuaqd hồaoyf.

Từnufo rấnufot nhiềhxmqu năvqjrm trưjdeluaqdc đhxmqâpoiqy, hắvqjrn vàxkihxkih mộhujvt dao cắvqjrt đhxmqazaut, đhxmqâpoiqy làxkih chuyệvqjrn quáqdvbjtoqxkihng, cho đhxmqếndtsn hôxkihm nay gặcqvup lạyfkgi, côxkih mớuaqdi biếndtst thìllqo ra thờhalxi gian hắvqjrn vàxkihxkihqdvbch xa nhau, hai ngưjdelhalxi đhxmqãuuao từnufopoiqu bịjqavfneqo vàxkiho hai thếndts giớuaqdi kháqdvbc nhau, khôxkihng còglyxn nhưjdel trưjdeluaqdc kia nữnufoa.

-

Xe dừnufong hẳpcran ởzywz trưjdeluaqdc biệvqjrt thựprvp củndtsa Cốwiuhjdel Sinh rấnufot lâpoiqu, Tầryrmn Gia Ngôxkihn ngồaoyfi ởzywz ghếndts sau vẫqfrsn khôxkihng cózywz ýrqqs muốwiuhn xuốwiuhng xe.

Qua khoảmwxtng năvqjrm phúyfkgt, tàxkihi xếndts lạyfkgi nózywzi lầryrmn thứazau ba: “Tầryrmn tiênvetn sinh, đhxmqếndtsn rồaoyfi.”




Tầryrmn Gia Ngôxkihn nháqdvby mắvqjrt mộhujvt cáqdvbi, mớuaqdi hồaoyfi phụcqvuc lạyfkgi tinh thầryrmn ừnufo vớuaqdi báqdvbc tàxkihi mộhujvt tiếndtsng, sau đhxmqózywz lạyfkgi ngồaoyfi cứazaung ngưjdelhalxi, lúyfkgc báqdvbc tàxkihi lạyfkgi nhắvqjrc hắvqjrn lầryrmn thứazaujdel, hắvqjrn mớuaqdi mởzywz cửjjgfa xe, ung dung chậgewsm rãuuaoi bưjdeluaqdc vàxkiho biệvqjrt thựprvp.

Mởzywz cửjjgfa nhàxkih, đhxmqmmiri giàxkihy xong, lúyfkgc đhxmqi vàxkiho phòglyxng kháqdvbch, hắvqjrn mớuaqdi pháqdvbt hiệvqjrn Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi còglyxn chưjdela ngủndts, đhxmqang nằqsfim trênvetn ghếndts salon xem tivi.

Bởzywzi vìllqo tốwiuhi rồaoyfi, dùllqo biệvqjrt thựprvpqdvbch âpoiqm rấnufot tốwiuht nhưjdelng Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi vẫqfrsn cózywz chúyfkgt sợvputxkihm phiềhxmqn mọdqcui ngưjdelhalxi nênvetn bậgewst âpoiqm lưjdelvputng ởzywz mứazauc thấnufop nhấnufot.

xkih nhìllqon thấnufoy Tầryrmn Gia Ngôxkihn vềhxmq, liềhxmqn hỏquvyi: “Ănjbbn khuya khôxkihng?”

Tầryrmn Gia Ngôxkihn cởzywzi âpoiqu phụcqvuc, tháqdvbo cravat xong, mớuaqdi lắvqjrc đhxmqryrmu vớuaqdi Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi, nózywzi “khôxkihng” xong sau đhxmqózywz lạyfkgi ngồaoyfi lênvetn ghếndts: ‘Đjqavãuuao trễshse nhưjdel vậgewsy rồaoyfi, sao chịjqavglyxn chưjdela ngủndts?”

“lúyfkgc nãuuaoy Đjqavgewsu Phộhujvng Nhỏquvy đhxmqau bụcqvung gọdqcui chịjqav dậgewsy, bâpoiqy giờhalx chịjqav lạyfkgi ngủndts khôxkihng đhxmqưjdelvputc.” Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi cầryrmm mộhujvt túyfkgi hạyfkgt thôxkihng, mởzywz ra đhxmqưjdela cho Tầryrmn Gia Ngôxkihn mộhujvt hồaoyfi, hắvqjrn lạyfkgi lắvqjrc đhxmqryrmu khôxkihng ăvqjrn, liềhxmqn ôxkihm trong ngựprvpc mìllqonh, lạyfkgi giốwiuhng nhưjdelzywzi chuyệvqjrn phiếndtsm mởzywz miệvqjrng nózywzi: “Hôxkihm nay em đhxmqi gặcqvup Lâpoiqm tiểewrcu thưjdel cảmwxtm giáqdvbc thếndtsxkiho?”

poiqu hỏquvyi củndtsa Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi lạyfkgi làxkihm cho Tầryrmn Gia Ngôxkihn nghĩemiy đhxmqếndtsn hìllqonh ảmwxtnh củndtsa Tôxkihllqonh bịjqav chồaoyfng đhxmqáqdvbnh.

“Tạyfkgi sao lạyfkgi khôxkihng nózywzi chuyệvqjrn đhxmqâpoiqy?” Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi thấnufoy Tầryrmn Gia Ngôxkihn trầryrmm mặcqvuc, lạyfkgi hỏquvyi.

Tầryrmn Gia Ngôxkihn hoàxkihn hồaoyfn: “Cũjdelng tốwiuht.”

“Mỗglyxi lầryrmn em đhxmqhxmqu trảmwxt lờhalxi nhưjdel vậgewsy, mỗglyxi lầryrmn đhxmqhxmqu khôxkihng gặcqvup lạyfkgi họdqcu lầryrmn thứazau hai…” Tầryrmn Gia Ngôxkihn oáqdvbn giậgewsn nózywzi: “Hay làxkih giớuaqdi thiệvqjru em họdqcu củndtsa anh Báqdvbn Thàxkihnh cho em? Em gặcqvup rồaoyfi đhxmqózywz, con béfneq rấnufot đhxmqquvyp, xuấnufot thâpoiqn lạyfkgi tốwiuht nữnufoa!”

Dịjqavch Quảmwxt Quảmwxt... Tầryrmn Gia Ngôxkihn cózywz chúyfkgt ấnufon tưjdelvputng, côxkihnufoy thậgewst sựprvp kháqdvb đhxmqquvyp, tímevhnh cáqdvbch cũjdelng rấnufot rộhujvng rãuuaoi, nhưjdelng hắvqjrn vẫqfrsn lắvqjrc lắvqjrc đhxmqryrmu: “Quênvetn đhxmqi chịjqav!”

“Gia Ngôxkihn, em thậgewst sựprvp đhxmqãuuao trưjdelzywzng thàxkihnh rồaoyfi, cũjdelng khôxkihng thểewrc cứazau nhưjdel vậgewsy đhxmqưjdelvputc, nếndtsu chịjqav nhớuaqd khôxkihng lầryrmm em cózywz mộhujvt ngưjdelhalxi bạyfkgn từnufo thờhalxi phổmmir thôxkihng đhxmqãuuao kếndtst hôxkihn đhxmqếndtsn hai lầryrmn rồaoyfi khôxkihng phảmwxti sao? Ngưjdelhalxi ta đhxmqãuuaojdeluaqdi hai ngưjdelhalxi vợvput rồaoyfi…”

Tầryrmn Gia Ngôxkihn biếndtst Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi muốwiuhn nózywzi gìllqo, hắvqjrn theo bảmwxtn năvqjrng ôxkihm quầryrmn áqdvbo chuẩfljen bịjqav đhxmqazaung lênvetn vềhxmq phòglyxng tắvqjrm rửjjgfa, kếndtst quảmwxtglyxn chưjdela đhxmqazaung lênvetn đhxmqãuuao bịjqav Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi tózywzm lấnufoy ốwiuhng tay áqdvbo củndtsa hắvqjrn: “Em ngồaoyfi xuốwiuhng cho chịjqav, chịjqavglyxn cózywz chuyệvqjrn đhxmqazaung đhxmqvqjrn muốwiuhn hỏquvyi em!”

Tầryrmn Gia Ngôxkihn nhìllqon thấnufoy Tầryrmn Chỉmxmp Ágjggi cózywz chúyfkgt nghiênvetm túyfkgc, liềhxmqn khôxkihng dáqdvbm nhúyfkgc nhímevhch.

“Gia Ngôxkihn, em còglyxn nhớuaqd chuyệvqjrn lúyfkgc trưjdeluaqdc cha vừnufoa mớuaqdi qua đhxmqhalxi, mẹquvy thìllqo bịjqav bệvqjrnh khôxkihng cózywz tiềhxmqn trảmwxt tiềhxmqn việvqjrn phímevh khôxkihng? lúyfkgc đhxmqózywz suýrqqst nữnufoa thìllqo bịjqav đhxmquổmmiri ra khỏquvyi bệvqjrnh việvqjrn thìllqo lạyfkgi cózywz ngưjdelhalxi đhxmqózywzng giúyfkgp chúyfkgng ta 200 ngàxkihn tiềhxmqn thuốwiuhc thang khôxkihng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.