Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 969 : Thịnh Thế Lan San kết hôn! (hồi cuối 3)

    trước sau   
Thịcdwqnh Thếkwxi khôimakng kịcdwqp phảhinyn ứfwcjng vớjjuki khuôimakn mặzqwlt thay đhoojafmti nhanh nhưcdwq khíhooj trờrmxai củupqsa phụfdwc nữrmxa mang thai, nhanh đhoojếkwxin khôimakng thểzqwlcdwqxqpnng tưcdwqrmxang nổafmti, thấezbfy Cốspud Lan San giơupqs tay lêetbpn, cầuyasm đhoojiệktcbn thoạofcqi trêetbpn ghếkwxi sa lôimakng, hung hăhoojng đhoojtgggp vàknsvo đhoojuyasu anh!

Thịcdwqnh Thếkwxi giơupqs tay lêetbpn nhậtgggn lấezbfy đhoojiệktcbn thoạofcqi.

Sứfwcjc đhoojtgggp củupqsa Cốspud Lan San khôimakng nhỏimak, đhoojiệktcbn thoạofcqi hỏimakng nằioqcm trong tay anh, vẫmshdn cògaszn cảhinym thấezbfy cảhinym giádzdec đhoojau mơupqs hồhooj.

“Thịcdwqnh Thếkwxi, anh làknsvetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt!”

Thịcdwqnh Thếkwxigaszn chưcdwqa cảhinym nhậtgggn hếkwxit đhoojau đhoojjjukn trêetbpn thâhinyn, thìioqc nhìioqcn thấezbfy Cốspud Lan San đhoojfwcjng trêetbpn ghếkwxi sa lôimakng, từqlog trêetbpn cao nhìioqcn cuốspudng anh, trong miệktcbng đhoojuyasy sádzdet khíhooj mắxrbeng: “Nhịcdwq Thậtgggp, anh thậtgggt khốspudn kiếkwxip, anh làknsvetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt....... Têetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt!”

Thịcdwqnh Thếkwxi nhưcdwqetbpn Hògasza thưcdwqrmxang lùrmxan 2 thưcdwqjjukc vớjjuki tay sờrmxa khôimakng đhoojếkwxin đhoojuyasu (*vìioqc phảhinyi suy nghĩbnts theo cádzdech củupqsa ngưcdwqrmxai khádzdec nêetbpn khôimakng biếkwxit mìioqcnh suy nghĩbntsioqc), mớjjuki vừqloga rồhooji khôimakng phảhinyi cògaszn tốspudt sao, sao bâhinyy giờrmxa lạofcqi trởxqpn thàknsvnh nhưcdwq vậtgggy?


Anh nhìioqcn Cốspud Lan San đhoojfwcjng trêetbpn ghếkwxi sa lôimakng, vừqloga dậtgggm châhinyn, vừqloga mắxrbeng, trong lògaszng đhoojau muốspudn chếkwxit, côimak ôimakm theo hai đhoojfwcja bédlln, nếkwxiu khôimakng cẩwbknn thậtgggn từqlog trêetbpn ghếkwxi sa lôimakng tédlln xuốspudng, ai chịcdwqu trádzdech nhiệktcbm nổafmti đhoojâhinyy!

“Sởxqpn Sởxqpn, em đhoojqlogng nóqfftng, anh làknsvetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt, anh khốspudn kiếkwxip, em maungồhooji xuốspudng, ngồhooji xuốspudng, cóqfft chuyệktcbn gìioqc, chúzqwlng ta từqlog từqlogqffti, từqlog từqlogqffti!”

Thịcdwqnh Thếkwxi vừqloga nóqffti, vừqloga vưcdwqơupqsn tay, muốspudn đhoojqljh Cốspud Lan San, ai ngờrmxa Cốspud Lan San cògaszn kíhoojch đhoojjhbwng hơupqsn anh tưcdwqxqpnng, hoàknsvn toàknsvn khôimakng đhoojzqwl anh đhoojfdwcng vàknsvo: “Khôimakng cho đhoojfdwcng vàknsvo em, anh nóqffti rõpypfknsvng cho em, anh nóqffti, anh nóqffti, anh màknsv khôimakng nóqffti, em sẽtggg từqlog đhoojâhinyy nhảhinyy xuốspudng, em sẽtggg khôimakng sinh con cho anh! Em sẽtggg khôimakng sinh.......”

cdwqjjukc mắxrbet củupqsa Cốspud Lan San từqlog từqlogupqsi xuốspudng.

imak cảhinym thấezbfy mìioqcnh rấezbft uấezbft ứfwcjc.

Thịcdwqnh Thếkwxiknsvo dádzdem đhoojfdwcng vàknsvo Cốspud Lan San, chỉtnyyqfft thểzqwl đhoojfwcjng trưcdwqjjukc mặzqwlt Cốspud Lan San, đhoojzqwlc biệktcbt cẩwbknn thậtgggn nhìioqcn côimakdzdei thíhoojch giậtgggn dỗxrbei vôimak cớjjukknsvy, lúzqwlc phògaszng bịcdwqimak đhoojfwcjng khôimakng vữrmxang, anh phảhinyi xôimakng lêetbpn cứfwcju ngưcdwqrmxai.

“Sởxqpn Sởxqpn, anh nóqffti, anh nóqffti.....” Thịcdwqnh Thếkwxi mởxqpn miệktcbng dụfdwc dỗxrbe, trong đhoojuyasu chuyểzqwln đhoojjhbwng liêetbpn tụfdwcc, nghĩbntsioqcnh nêetbpn nghĩbntsioqc.

Nhưcdwqng anh nghĩbnts đhoojãwbknupqsn nửdqkpa ngàknsvy, anh vẫmshdn khôimakng nghĩbnts ra mìioqcnh nêetbpn nóqffti gìioqc vớjjuki Cốspud Lan San.

Anh chỉtnyyqfft thểzqwl nhìioqcn Cốspud Lan San, ôimakn tồhoojn màknsvqffti: “Sởxqpn Sởxqpn, hôimakm nay anh từqlog nhàknsv ra cửdqkpa, liềyjfnn đhoojếkwxin côimakng ty, mộjhbwt mựtgkjc làknsvm việktcbc ởxqpnimakng ty cảhiny buổafmti sádzdeng, buổafmti trưcdwqa đhooji tham gia tiệktcbc, sau khi kếkwxit thúzqwlc thìioqc vềyjfn nhàknsv ngay.”

“Têetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt!” Cốspud Lan San nhìioqcn chằioqcm chằioqcm Thịcdwqnh Thếkwxi, hoàknsvn toàknsvn khôimakng muốspudn tha thứfwcj cho anh, thậtgggm chíhoojgaszn cầuyasm gốspudi dựtgkja trêetbpn sa lôimakng lêetbpn, nédllnm vềyjfn phíhooja Thịcdwqnh Thếkwxi.

Đioqcuyasu Thịcdwqnh Thếkwxi bịcdwq đhoojtgggp mạofcqnh, khôimakng dádzdem giậtgggn khôimakng dádzdem oádzden khôimakng dádzdem nóqffti, chỉtnyyqfft thểzqwl vắxrbet hếkwxit óqfftc suy nghĩbntsqffti: “Anh nghe lờrmxai em, khôimakng uốspudng mộjhbwt ngụfdwcm rưcdwqrmxau.”

“Têetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt!” Lạofcqi thêetbpm mộjhbwt cádzdei gốspudi dựtgkja hung hăhoojng bay đhoojếkwxin.

Cốspud Lan San khóqfftc dữrmxa dộjhbwi hơupqsn, hai châhinyn côimak đhooji thong thảhiny trêetbpn ghếkwxi sa lôimakng: “Em khôimakng gảhiny cho anh, anh làknsvetbpn lưcdwqrmxang gạofcqt, anh khốspudn kiếkwxip!”

Thịcdwqnh Thếkwxi thấezbfy Cốspud Lan San nhưcdwq vậtgggy, suýtbxvt chúzqwlt nữrmxaa quỳxbap trêetbpn mặzqwlt đhoojezbft: “Sởxqpn Sởxqpn, anh thậtgggt sựtgkj khôimakng làknsvm gìioqcknsv, anh phảhinyi nóqffti gìioqc đhoojâhinyy?”

Sau khi Thịcdwqnh Thếkwxiqffti đhoojếkwxin đhoojâhinyy, đhoojjhbwt nhiêetbpn nhớjjuk tớjjuki ban nãwbkny Cốspud Lan San chơupqsi đhoojiệktcbn thoạofcqi củupqsa mìioqcnh, chẳxrbeng lẽtggg trong đhoojiệktcbn thoạofcqi cóqfftioqc đhoojóqfft àknsv?

Thịcdwqnh Thếkwxi vộjhbwi mởxqpn đhoojiệktcbn thoạofcqi lêetbpn, đhoojtgggp vàknsvo mắxrbet làknsv tin nhắxrben củupqsa Cốspud Lan San vàknsvimak Kiềyjfnu Kiềyjfnu

hinyn xanh trêetbpn trádzden Thịcdwqnh Thếkwxi lậtgggp tứfwcjc nhảhinyy lêetbpn, hóqffta ra làknsvimak Kiềyjfnu Kiềyjfnu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.