Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 969 : Thịnh Thế Lan San kết hôn! (hồi cuối 3)

    trước sau   
Thịnrbrnh Thếssjo khôwmhfng kịnrbrp phảsypjn ứcwwsng vớtxjci khuôwmhfn mặcgpxt thay đaovxcwwsi nhanh nhưjczu khípeaf trờtiyai củfqdta phụtiya nữkisr mang thai, nhanh đaovxếssjon khôwmhfng thểqlpnjczuyeopng tưjczubgpvng nổcwwsi, thấpvbdy Cốkqcs Lan San giơbntf tay lêqlpnn, cầkisrm đaovxiệkefvn thoạpuvpi trêqlpnn ghếssjo sa lôwmhfng, hung hăaibeng đaovxehtqp vàqqjso đaovxkisru anh!

Thịnrbrnh Thếssjo giơbntf tay lêqlpnn nhậehtqn lấpvbdy đaovxiệkefvn thoạpuvpi.

Sứcwwsc đaovxehtqp củfqdta Cốkqcs Lan San khôwmhfng nhỏxisl, đaovxiệkefvn thoạpuvpi hỏxislng nằijljm trong tay anh, vẫpefpn còdgyvn cảsypjm thấpvbdy cảsypjm giáahnac đaovxau mơbntf hồjcaz.

“Thịnrbrnh Thếssjo, anh làqqjsqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt!”

Thịnrbrnh Thếssjodgyvn chưjczua cảsypjm nhậehtqn hếssjot đaovxau đaovxtxjcn trêqlpnn thâonryn, thìrghy nhìrghyn thấpvbdy Cốkqcs Lan San đaovxcwwsng trêqlpnn ghếssjo sa lôwmhfng, từqlpn trêqlpnn cao nhìrghyn cuốkqcsng anh, trong miệkefvng đaovxkisry sáahnat khípeaf mắrukqng: “Nhịnrbr Thậehtqp, anh thậehtqt khốkqcsn kiếssjop, anh làqqjsqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt....... Têqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt!”

Thịnrbrnh Thếssjo nhưjczuqlpnn Hòdgyva thưjczubgpvng lùwmhfn 2 thưjczutxjcc vớtxjci tay sờtiya khôwmhfng đaovxếssjon đaovxkisru (*vìrghy phảsypji suy nghĩwheq theo cáahnach củfqdta ngưjczutiyai kháahnac nêqlpnn khôwmhfng biếssjot mìrghynh suy nghĩwheqrghy), mớtxjci vừqlpna rồjcazi khôwmhfng phảsypji còdgyvn tốkqcst sao, sao bâonryy giờtiya lạpuvpi trởyeop thàqqjsnh nhưjczu vậehtqy?


Anh nhìrghyn Cốkqcs Lan San đaovxcwwsng trêqlpnn ghếssjo sa lôwmhfng, vừqlpna dậehtqm châonryn, vừqlpna mắrukqng, trong lòdgyvng đaovxau muốkqcsn chếssjot, côwmhf ôwmhfm theo hai đaovxcwwsa béklxp, nếssjou khôwmhfng cẩkisrn thậehtqn từqlpn trêqlpnn ghếssjo sa lôwmhfng téklxp xuốkqcsng, ai chịnrbru tráahnach nhiệkefvm nổcwwsi đaovxâonryy!

“Sởyeop Sởyeop, em đaovxqlpnng nóbgpvng, anh làqqjsqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt, anh khốkqcsn kiếssjop, em maungồjcazi xuốkqcsng, ngồjcazi xuốkqcsng, cóbgpv chuyệkefvn gìrghy, chúelqcng ta từqlpn từqlpnbgpvi, từqlpn từqlpnbgpvi!”

Thịnrbrnh Thếssjo vừqlpna nóbgpvi, vừqlpna vưjczuơbntfn tay, muốkqcsn đaovxtiya Cốkqcs Lan San, ai ngờtiya Cốkqcs Lan San còdgyvn kípeafch đaovxwmhfng hơbntfn anh tưjczuyeopng, hoàqqjsn toàqqjsn khôwmhfng đaovxqlpn anh đaovxtiyang vàqqjso: “Khôwmhfng cho đaovxtiyang vàqqjso em, anh nóbgpvi rõfqdtqqjsng cho em, anh nóbgpvi, anh nóbgpvi, anh màqqjs khôwmhfng nóbgpvi, em sẽpjwo từqlpn đaovxâonryy nhảsypjy xuốkqcsng, em sẽpjwo khôwmhfng sinh con cho anh! Em sẽpjwo khôwmhfng sinh.......”

jczutxjcc mắrukqt củfqdta Cốkqcs Lan San từqlpn từqlpnbntfi xuốkqcsng.

wmhf cảsypjm thấpvbdy mìrghynh rấpvbdt uấpvbdt ứcwwsc.

Thịnrbrnh Thếssjoqqjso dáahnam đaovxtiyang vàqqjso Cốkqcs Lan San, chỉpjwobgpv thểqlpn đaovxcwwsng trưjczutxjcc mặcgpxt Cốkqcs Lan San, đaovxcgpxc biệkefvt cẩkisrn thậehtqn nhìrghyn côwmhfahnai thípeafch giậehtqn dỗyuqxi vôwmhf cớtxjcqqjsy, lúelqcc phòdgyvng bịnrbrwmhf đaovxcwwsng khôwmhfng vữkisrng, anh phảsypji xôwmhfng lêqlpnn cứcwwsu ngưjczutiyai.

“Sởyeop Sởyeop, anh nóbgpvi, anh nóbgpvi.....” Thịnrbrnh Thếssjo mởyeop miệkefvng dụtiya dỗyuqx, trong đaovxkisru chuyểqlpnn đaovxwmhfng liêqlpnn tụtiyac, nghĩwheqrghynh nêqlpnn nghĩwheqrghy.

Nhưjczung anh nghĩwheq đaovxãxqnxbntfn nửyuqxa ngàqqjsy, anh vẫpefpn khôwmhfng nghĩwheq ra mìrghynh nêqlpnn nóbgpvi gìrghy vớtxjci Cốkqcs Lan San.

Anh chỉpjwobgpv thểqlpn nhìrghyn Cốkqcs Lan San, ôwmhfn tồjcazn màqqjsbgpvi: “Sởyeop Sởyeop, hôwmhfm nay anh từqlpn nhàqqjs ra cửyuqxa, liềijljn đaovxếssjon côwmhfng ty, mộwmhft mựyutxc làqqjsm việkefvc ởyeopwmhfng ty cảsypj buổcwwsi sáahnang, buổcwwsi trưjczua đaovxi tham gia tiệkefvc, sau khi kếssjot thúelqcc thìrghy vềijlj nhàqqjs ngay.”

“Têqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt!” Cốkqcs Lan San nhìrghyn chằijljm chằijljm Thịnrbrnh Thếssjo, hoàqqjsn toàqqjsn khôwmhfng muốkqcsn tha thứcwws cho anh, thậehtqm chípeafdgyvn cầkisrm gốkqcsi dựyutxa trêqlpnn sa lôwmhfng lêqlpnn, néklxpm vềijlj phípeafa Thịnrbrnh Thếssjo.

Đnfsgkisru Thịnrbrnh Thếssjo bịnrbr đaovxehtqp mạpuvpnh, khôwmhfng dáahnam giậehtqn khôwmhfng dáahnam oáahnan khôwmhfng dáahnam nóbgpvi, chỉpjwobgpv thểqlpn vắrukqt hếssjot óbgpvc suy nghĩwheqbgpvi: “Anh nghe lờtiyai em, khôwmhfng uốkqcsng mộwmhft ngụtiyam rưjczubgpvu.”

“Têqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt!” Lạpuvpi thêqlpnm mộwmhft cáahnai gốkqcsi dựyutxa hung hăaibeng bay đaovxếssjon.

Cốkqcs Lan San khóbgpvc dữkisr dộwmhfi hơbntfn, hai châonryn côwmhf đaovxi thong thảsypj trêqlpnn ghếssjo sa lôwmhfng: “Em khôwmhfng gảsypj cho anh, anh làqqjsqlpnn lưjczutiyang gạpuvpt, anh khốkqcsn kiếssjop!”

Thịnrbrnh Thếssjo thấpvbdy Cốkqcs Lan San nhưjczu vậehtqy, suýnbhct chúelqct nữkisra quỳpuvp trêqlpnn mặcgpxt đaovxpvbdt: “Sởyeop Sởyeop, anh thậehtqt sựyutx khôwmhfng làqqjsm gìrghyqqjs, anh phảsypji nóbgpvi gìrghy đaovxâonryy?”

Sau khi Thịnrbrnh Thếssjobgpvi đaovxếssjon đaovxâonryy, đaovxwmhft nhiêqlpnn nhớtxjc tớtxjci ban nãxqnxy Cốkqcs Lan San chơbntfi đaovxiệkefvn thoạpuvpi củfqdta mìrghynh, chẳqiwlng lẽpjwo trong đaovxiệkefvn thoạpuvpi cóbgpvrghy đaovxóbgpv àqqjs?

Thịnrbrnh Thếssjo vộwmhfi mởyeop đaovxiệkefvn thoạpuvpi lêqlpnn, đaovxehtqp vàqqjso mắrukqt làqqjs tin nhắrukqn củfqdta Cốkqcs Lan San vàqqjswmhf Kiềijlju Kiềijlju

onryn xanh trêqlpnn tráahnan Thịnrbrnh Thếssjo lậehtqp tứcwwsc nhảsypjy lêqlpnn, hóbgpva ra làqqjswmhf Kiềijlju Kiềijlju.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.