Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 969 : Thịnh Thế Lan San kết hôn! (hồi cuối 3)

    trước sau   
Thịqtixnh Thếrppm khôqtixng kịqtixp phảnopin ứylbxng vớxyvpi khuôqtixn mặxyvpt thay đdlqohrtdi nhanh nhưexre khínzzv trờqwppi củdroka phụhdsu nữmbmh mang thai, nhanh đdlqoếrppmn khôqtixng thểgggxexrespvyng tưexrembmhng nổhrtdi, thấtxyiy Cốifse Lan San giơbefx tay lêgnzhn, cầfktqm đdlqoiệrppmn thoạnzzvi trêgnzhn ghếrppm sa lôqtixng, hung hăjxkung đdlqojnkyp vànfavo đdlqofktqu anh!

Thịqtixnh Thếrppm giơbefx tay lêgnzhn nhậjnkyn lấtxyiy đdlqoiệrppmn thoạnzzvi.

Sứylbxc đdlqojnkyp củdroka Cốifse Lan San khôqtixng nhỏcwtz, đdlqoiệrppmn thoạnzzvi hỏcwtzng nằhdsum trong tay anh, vẫcscgn còqwppn cảnopim thấtxyiy cảnopim giábefxc đdlqoau mơbefx hồshkr.

“Thịqtixnh Thếrppm, anh lànfavgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt!”

Thịqtixnh Thếrppmqwppn chưexrea cảnopim nhậjnkyn hếrppmt đdlqoau đdlqoxyvpn trêgnzhn thânopin, thìbkbb nhìbkbbn thấtxyiy Cốifse Lan San đdlqoylbxng trêgnzhn ghếrppm sa lôqtixng, từpeop trêgnzhn cao nhìbkbbn cuốifseng anh, trong miệrppmng đdlqofktqy sábefxt khínzzv mắmahfng: “Nhịqtix Thậjnkyp, anh thậjnkyt khốifsen kiếrppmp, anh lànfavgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt....... Têgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt!”

Thịqtixnh Thếrppm nhưexregnzhn Hòqwppa thưexrembmhng lùtmkjn 2 thưexrexyvpc vớxyvpi tay sờqwpp khôqtixng đdlqoếrppmn đdlqofktqu (*vìbkbb phảnopii suy nghĩmahf theo cábefxch củdroka ngưexreqwppi khábefxc nêgnzhn khôqtixng biếrppmt mìbkbbnh suy nghĩmahfbkbb), mớxyvpi vừpeopa rồshkri khôqtixng phảnopii còqwppn tốifset sao, sao bânopiy giờqwpp lạnzzvi trởspvy thànfavnh nhưexre vậjnkyy?


Anh nhìbkbbn Cốifse Lan San đdlqoylbxng trêgnzhn ghếrppm sa lôqtixng, vừpeopa dậjnkym chânopin, vừpeopa mắmahfng, trong lòqwppng đdlqoau muốifsen chếrppmt, côqtix ôqtixm theo hai đdlqoylbxa bémbmh, nếrppmu khôqtixng cẩecqon thậjnkyn từpeop trêgnzhn ghếrppm sa lôqtixng témbmh xuốifseng, ai chịqtixu trábefxch nhiệrppmm nổhrtdi đdlqoânopiy!

“Sởspvy Sởspvy, em đdlqopeopng nóanpung, anh lànfavgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt, anh khốifsen kiếrppmp, em maungồshkri xuốifseng, ngồshkri xuốifseng, cóanpu chuyệrppmn gìbkbb, chúmahfng ta từpeop từpeopanpui, từpeop từpeopanpui!”

Thịqtixnh Thếrppm vừpeopa nóanpui, vừpeopa vưexreơbefxn tay, muốifsen đdlqohcrl Cốifse Lan San, ai ngờqwpp Cốifse Lan San còqwppn kínzzvch đdlqoanpung hơbefxn anh tưexrespvyng, hoànfavn toànfavn khôqtixng đdlqogggx anh đdlqohdsung vànfavo: “Khôqtixng cho đdlqohdsung vànfavo em, anh nóanpui rõzcaonfavng cho em, anh nóanpui, anh nóanpui, anh mànfav khôqtixng nóanpui, em sẽbpsa từpeop đdlqoânopiy nhảnopiy xuốifseng, em sẽbpsa khôqtixng sinh con cho anh! Em sẽbpsa khôqtixng sinh.......”

exrexyvpc mắmahft củdroka Cốifse Lan San từpeop từpeopbefxi xuốifseng.

qtix cảnopim thấtxyiy mìbkbbnh rấtxyit uấtxyit ứylbxc.

Thịqtixnh Thếrppmnfavo dábefxm đdlqohdsung vànfavo Cốifse Lan San, chỉgggxanpu thểgggx đdlqoylbxng trưexrexyvpc mặxyvpt Cốifse Lan San, đdlqoxyvpc biệrppmt cẩecqon thậjnkyn nhìbkbbn côqtixbefxi thínzzvch giậjnkyn dỗpmvki vôqtix cớxyvpnfavy, lúmahfc phòqwppng bịqtixqtix đdlqoylbxng khôqtixng vữmbmhng, anh phảnopii xôqtixng lêgnzhn cứylbxu ngưexreqwppi.

“Sởspvy Sởspvy, anh nóanpui, anh nóanpui.....” Thịqtixnh Thếrppm mởspvy miệrppmng dụhdsu dỗpmvk, trong đdlqofktqu chuyểgggxn đdlqoanpung liêgnzhn tụhdsuc, nghĩmahfbkbbnh nêgnzhn nghĩmahfbkbb.

Nhưexreng anh nghĩmahf đdlqoãukpibefxn nửaaswa ngànfavy, anh vẫcscgn khôqtixng nghĩmahf ra mìbkbbnh nêgnzhn nóanpui gìbkbb vớxyvpi Cốifse Lan San.

Anh chỉgggxanpu thểgggx nhìbkbbn Cốifse Lan San, ôqtixn tồshkrn mànfavanpui: “Sởspvy Sởspvy, hôqtixm nay anh từpeop nhànfav ra cửaaswa, liềylbxn đdlqoếrppmn côqtixng ty, mộanput mựqexqc lànfavm việrppmc ởspvyqtixng ty cảnopi buổhrtdi sábefxng, buổhrtdi trưexrea đdlqoi tham gia tiệrppmc, sau khi kếrppmt thúmahfc thìbkbb vềylbx nhànfav ngay.”

“Têgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt!” Cốifse Lan San nhìbkbbn chằhdsum chằhdsum Thịqtixnh Thếrppm, hoànfavn toànfavn khôqtixng muốifsen tha thứylbx cho anh, thậjnkym chínzzvqwppn cầfktqm gốifsei dựqexqa trêgnzhn sa lôqtixng lêgnzhn, némbmhm vềylbx phínzzva Thịqtixnh Thếrppm.

Đmbmhfktqu Thịqtixnh Thếrppm bịqtix đdlqojnkyp mạnzzvnh, khôqtixng dábefxm giậjnkyn khôqtixng dábefxm oábefxn khôqtixng dábefxm nóanpui, chỉgggxanpu thểgggx vắmahft hếrppmt óanpuc suy nghĩmahfanpui: “Anh nghe lờqwppi em, khôqtixng uốifseng mộanput ngụhdsum rưexrembmhu.”

“Têgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt!” Lạnzzvi thêgnzhm mộanput cábefxi gốifsei dựqexqa hung hăjxkung bay đdlqoếrppmn.

Cốifse Lan San khóanpuc dữmbmh dộanpui hơbefxn, hai chânopin côqtix đdlqoi thong thảnopi trêgnzhn ghếrppm sa lôqtixng: “Em khôqtixng gảnopi cho anh, anh lànfavgnzhn lưexreqwppng gạnzzvt, anh khốifsen kiếrppmp!”

Thịqtixnh Thếrppm thấtxyiy Cốifse Lan San nhưexre vậjnkyy, suýqcibt chúmahft nữmbmha quỳpooe trêgnzhn mặxyvpt đdlqotxyit: “Sởspvy Sởspvy, anh thậjnkyt sựqexq khôqtixng lànfavm gìbkbbnfav, anh phảnopii nóanpui gìbkbb đdlqoânopiy?”

Sau khi Thịqtixnh Thếrppmanpui đdlqoếrppmn đdlqoânopiy, đdlqoanput nhiêgnzhn nhớxyvp tớxyvpi ban nãukpiy Cốifse Lan San chơbefxi đdlqoiệrppmn thoạnzzvi củdroka mìbkbbnh, chẳzbsnng lẽbpsa trong đdlqoiệrppmn thoạnzzvi cóanpubkbb đdlqoóanpu ànfav?

Thịqtixnh Thếrppm vộanpui mởspvy đdlqoiệrppmn thoạnzzvi lêgnzhn, đdlqojnkyp vànfavo mắmahft lànfav tin nhắmahfn củdroka Cốifse Lan San vànfavqtix Kiềylbxu Kiềylbxu

nopin xanh trêgnzhn trábefxn Thịqtixnh Thếrppm lậjnkyp tứylbxc nhảnopiy lêgnzhn, hóanpua ra lànfavqtix Kiềylbxu Kiềylbxu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.