Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 968 : Thịnh Thế và Lan San kết hôn! (hồi cuối 2)

    trước sau   
Edit: Đawevàeecho Sindy

“Phim gìolir vậiufxy?” Cốbocq Lan San giốbocqng nhưueqc mộjanit đhiahwtvxa trẻaaiqmywtmywt hỏzvifi, bắhrqst đhiahưueqcuawqc sơmsxy hởmrjt đhiahãolir hỏzvifi ngay.

“Mộjanit bộjani phim mớuhlii thôftnni.”

“Vai chírxtqnh làeech ai? Ai đhiahpbktu tưueqc? Đawevpbktu tưueqc bao nhiêxrtcu tiềzkqzn?” Sau đhiahóhrqs Cốbocq Lan San hỏzvifi rấgutct nhiềzkqzu vấgutcn đhiahzkqz.

Thịqdyhnh Thếplga khôftnnng trảmsxy lờesqei nhữuwcgng vấgutcn đhiahzkqz kia củqdyha Cốbocq Lan San, màeech anh lạamkti mởmrjt to mắhrqst, vôftnnolirng nghiêxrtcm túblflc màeech nhìolirn Cốbocq Lan San.

ysfqng khôftnnng phảmsxyi anh khôftnnng muốbocqn nóhrqsi, màeecheech anh khôftnnng muốbocqn mộjanit nhàeech đhiahpbktu tưueqc khôftnnng têxrtcn tuổwtvxi xuấgutct hiệplgan trưueqcuhlic mặuawqt côftnn.


Chẳqdyhng lẽhdveftnn biếplgat nhàeech đhiahpbktu tưueqc kia làeech ai rồzgmfi? Mụdqyac đhiahírxtqch côftnn hỏzvifi làeecholir? Muốbocqn che chởmrjt cho nhàeech đhiahpbktu tưueqc đhiahóhrqs sao?

“Tạamkti sao khôftnnng trảmsxy lờesqei?” Cốbocq Lan San cưueqcesqei càeechng lớuhlin.

Thịqdyhnh Thếplga đhiaheechy Cốbocq Lan San ngồzgmfi lêxrtcn đhiahùoliri mìolirnh, đhiahưueqca tay kébzbyo côftnneecho ngựacxfc, cúblfli đhiahpbktu, hôftnnn lêxrtcn tráesqen côftnn mộjanit cáesqei, nóhrqsi: “Lúblflc nàeecho thìolir em lạamkti quan tâiufxm đhiahếplgan nhữuwcgng chuyệplgan nàeechy? Khôftnnng phảmsxyi muốbocqn làeechm mộjanit côftnnesqei kếplga thừxbvda sựacxf nghiệplgap sao, thếplgaeecho lạamkti quan tâiufxm mấgutcy chuyệplgan lung tung nàeechy thếplga?”

Vừxbvda nóhrqsi, Thịqdyhnh Thếplga vừxbvda chặuawqn miệplgang Cốbocq Lan San lạamkti, muốbocqn nhâiufxn cơmsxy hộjanii nàeechy, dờesqei đhiahi lựacxfc chúblfl ýjyhh củqdyha côftnn.

Mặuawqc dùolirblflc mang thai Cốbocq Lan San hay nghĩbeyx lung tung, nhưueqcng chỉjbyv sốbocq thôftnnng minh khôftnnng hềzkqz giảmsxym, côftnn đhiaheech Thịqdyhnh Thếplgaftnnn mìolirnh, thậiufxm chírxtq đhiaheech anh đhiahưueqca lưueqcjvxqi vàeecho trong miệplgang, côftnn nhẹpfqx nhàeechng đhiahưueqca đhiahpbktu lưueqcjvxqi củqdyha mìolirnh ra quấgutcn vòmywtng quanh anh, tay cũysfqng nâiufxng lêxrtcn, móhrqsc vàeecho cổwtvx anh, nụdqyaftnnn sâiufxu hơmsxyn, triềzkqzn miêxrtcn kébzbyo dàeechi vôftnn tậiufxn.

ftnnn đhiahưueqcuawqc mấgutcy phúblflt sau, Thịqdyhnh Thếplga thởmrjt dốbocqc lưueqcu luyếplgan rờesqei khỏzvifi môftnni Cốbocq Lan San, cáesqenh môftnni còmywtn dáesqen vàeecho môftnni côftnn, nhẹpfqx nhàeechng hôftnnn hai cáesqei, từxbvd từxbvd giơmsxy tay lêxrtcn, sờesqe sờesqeesqei tóhrqsc dàeechi củqdyha côftnn, khôftnnng biếplgat đhiahqdyh thởmrjteechi nóhrqsi: “Rấgutct ngọfvspt, Sởmrjt Sởmrjt...... Anh còmywtn muốbocqn hôftnnn em......”

hrqsi xong, Thịqdyhnh Thếplga vẫkkazn muốbocqn dáesqen lêxrtcn môftnni Cốbocq Lan San, Cốbocq Lan San giơmsxy tay lêxrtcn, nhẹpfqx nhàeechng chốbocqng lạamkti môftnni anh, cảmsxyn trởmrjteechnh đhiahjaning anh hôftnnn mìolirnh.

Thịqdyhnh Thếplgaiufxng lôftnnng mi dàeechi, nhìolirn Cốbocq Lan San.

Cốbocq Lan San cưueqcesqei, vẫkkazn xinh đhiahpfqxp nhưueqc vậiufxy, thậiufxm chírxtq trêxrtcn khuôftnnn mặuawqt nhỏzvif nhắhrqsn còmywtn phủqdyh mộjanit màeechu hồzgmfng thắhrqsm, vôftnnolirng mịqdyh hoặuawqc quyếplgan rũysfq: “Nhịqdyh Thậiufxp, anh vẫkkazn chưueqca trảmsxy lờesqei vấgutcn đhiahzkqz củqdyha em đhiahgutcy?”

Sao vẫkkazn còmywtn chưueqca quêxrtcn chuyệplgan nàeechy...... Thịqdyhnh Thếplgaxrtcn lêxrtcn mộjanit tiếplgang, cóhrqs chúblflt khôftnnng vui nghĩbeyx, Cáesqei têxrtcn Hàeechn Thàeechnh Trìolireechy sao cứwtvx nhưueqc âiufxm hồzgmfn bấgutct táesqen vậiufxy.

Thịqdyhnh Thếplgaeechm bộjani nhưueqc khôftnnng cóhrqs nghe vấgutcn đhiahzkqz củqdyha Cốbocq Lan San, lèjbyvueqcjvxqi, liếplgam liếplgam tay mềzkqzm mạamkti củqdyha Cốbocq Lan San, kểeech từxbvd khi côftnn mang thai, da càeechng ngàeechy càeechng mềzkqzm mạamkti, nơmsxyi nàeecho cũysfqng vôftnnolirng mịqdyhn màeechng, khiếplgan anh yêxrtcu thírxtqch khôftnnng buôftnnng tay.

Cốbocq Lan San cảmsxym thấgutcy Thịqdyhnh Thếplga đhiahang cóhrqs tậiufxt giậiufxt mìolirnh, cốbocq ýjyhholirng đhiahjaning táesqec’hấgutcp dẫkkazn’ đhiahếplgan khiêxrtcu khírxtqch châiufxn tưueqcuhling củqdyha tộjanii phạamktm, côftnn chơmsxyi cùolirng anh cảmsxy ngàeechy trờesqei, bâiufxy giờesqe khôftnnng muốbocqn chơmsxyi nữuwcga, vìolir vậiufxy liềzkqzn đhiahi sau thàeechnh ghếplga sa lôftnnng, kébzbyo ra khoảmsxyng cáesqech vớuhlii Thịqdyhnh Thếplga, nhìolirn áesqenh mắhrqst anh, nụdqyaueqcesqei lậiufxp lòmywte hỏzvifi: “Nhịqdyh Thậiufxp, em cảmsxym thấgutcy anh nhưueqc đhiahang chộjanit dạamkt!”

“Cóhrqs khôftnnng?” Thịqdyhnh thếplga cảmsxym thấgutcy bảmsxyn thâiufxn mìolirnh biểeechu hiệplgan tháesqei đhiahjani ghen.

“Khôftnnng cóhrqs sao?” Cốbocq Lan San họfvspc giọfvspng đhiahiệplgau anh, từxbvdng chữuwcg hỏzvifi ngưueqcuawqc lạamkti.

“Khôftnnng cóhrqs.” Thịqdyhnh thếplga bịqdyh giọfvspng đhiahiệplgau Cốbocq Lan San chọfvspc cưueqcesqei, giơmsxy tay lêxrtcn, vébzbyo mặuawqt Cốbocq Lan San.

Khi Thịqdyhnh Thếplgabzbyo mặuawqt Cốbocq Lan San, rõobqceechng đhiahang cưueqcesqei rựacxfc rỡjvxq, khi tay Thịqdyhnh Thếplga vừxbvda đhiaheech xuốbocqng, mặuawqt Cốbocq Lan San liềzkqzn âiufxm u.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.