Điệp Mộng Hồng Hoa

Chương 84 : Lôi âm chi thể - hỏa âm chi thể

    trước sau   
“Áwbxz!...”

Nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng đswobau đswoboqbnn kêubwfu lêubwfn. Ngay sau đswobóseph, nàkrmmng cảoqbnm nhậyzhdn đswobưwnvcrucac tinh khískcp củzqoaa mìgnsbnh đswobang dầpnhan bịyzhdkooft đswobi, nơkpjfi chúkoofng bịyzhd hấjpxep đswobếitgun làkrmm… thanh kiếitgum đswobang cắivubm trong ngưwnvcbgzgi!

“Linh lựsephc củzqoaa ngưwnvcơkpjfi bârucay giờbgzg đswobkkoau bịyzhd ta hoàkrmmn toàkrmmn kiểenxvm soárflut, tốjgait nhấjpxet làkrmm ngưwnvcơkpjfi đswobhaivng nêubwfn nghĩutbo tớoqbni chuyệserpn ngu ngốjgaic gìgnsb, nếitguu khôffrkng ta bảoqbno đswoboqbnm kếitgut cụserpc củzqoaa ngưwnvcơkpjfi sẽrwbf rấjpxet bi thảoqbnm."

Trong đswobpnhau nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng, giọjgaing nósephi củzqoaa Nghiệserpt đswobubwft ngộubwft vang lêubwfn.

Khískcp linh!

Nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng khôffrkng nghĩutbo tớoqbni thanh kiếitgum đswobang cắivubm trong ngưwnvcbgzgi mìgnsbnh kia dĩutbo nhiêubwfn đswobãcxcg sinh ra khískcp linh.


Trong lúkoofc nàkrmmng còmytqn chưwnvca hếitgut kinh ngạivubc thìgnsb tiếitgung Giang Lưwnvcu Nhi truyềkkoan vàkrmmo tai:

“Bârucay giờbgzg ta sẽrwbf giảoqbni phong ấjpxen đswobenxv ngưwnvcơkpjfi cóseph thểenxv đswobiềkkoau đswobubwfng linh lựsephc màkrmm hoàkrmmn thàkrmmnh khếitgu ưwnvcoqbnc. Ta khuyêubwfn ngưwnvcơkpjfi hãcxcgy thàkrmmnh thậyzhdt mộubwft chúkooft, sựseph đswobárflung sợruca củzqoaa thanh kiếitgum nàkrmmy khôffrkng chỉenyeseph bấjpxey nhiêubwfu thôffrki đswobârucau!"

“Phốjgaic”

Sau khi đswobưwnvcrucac cởqixgi bỏdsei phong ấjpxen, nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng nhìgnsbn vòmytqng ấjpxen kýutbo trêubwfn khôffrkng, xong lạivubi cúkoofi nhìgnsbn thanh kiếitgum trưwnvcoqbnc ngựsephc, cắivubn răqgefng trískcpch ra mộubwft giọjgait tinh huyếitgut đswobárflunh vàkrmmo vòmytqng ấjpxen kýutbo kia.

Đttsqãcxcgseph đswobzqoarfluu củzqoaa cảoqbn hai, ấjpxen kýutborflung rựsephc lêubwfn, xoay vòmytqng, cuốjgaii cùubwfng hósepha thàkrmmnh hai tia huyếitgut quang dung nhậyzhdp vàkrmmo mi târucam củzqoaa nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng vàkrmm Giang Lưwnvcu Nhi.

Chủzqoa bộubwfc khếitgu ưwnvcoqbnc đswobãcxcg hoàkrmmn thàkrmmnh.

Nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng liếitguc nhìgnsbn thiếitguu niêubwfn trưwnvcoqbnc mặptomt, trong mắivubt vôffrkubwfng phứimnrc tạivubp, kểenxv từhaiv giờbgzgkrmmng đswobãcxcg trởqixg thàkrmmnh nôffrk bộubwfc củzqoaa hắivubn.

Giang Lưwnvcu Nhi cũffrkng khôffrkng hơkpjfi đswobârucau màkrmm đswobenxv ýutbo đswobếitgun târucam tìgnsbnh củzqoaa nàkrmmng, thu hồcwlci Thiêubwfn Oárflun xong, hắivubn nósephi:

“Rờbgzgi khỏdseii đswobârucay thôffrki."



Trong mộubwft đswobubwfng phủzqoa đswobơkpjfn sơkpjf.

Nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng vàkrmm Giang Lưwnvcu Nhi mỗjnfri ngưwnvcbgzgi ngồcwlci mộubwft gósephc, nhắivubm mắivubt đswobiềkkoau tứimnrc.

Tuy rằwnvcng lúkoofc nãcxcgy bịyzhd trúkoofng phảoqbni hai nhárflut kiếitgum xuyêubwfn qua ngưwnvcbgzgi, nhưwnvcng màkrmm Giang Lưwnvcu Nhi ra tay rấjpxet chừhaivng mựsephc, cũffrkng khôffrkng dùubwfng bao nhiêubwfu linh lựsephc, vớoqbni thểenxv chấjpxet củzqoaa tu sĩutbo cấjpxep bậyzhdc Chârucan Đttsqan Cảoqbnnh củzqoaa nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng màkrmmsephi thìgnsb khôffrkng thểenxvkrmmo nguy hiểenxvm đswobếitgun tískcpnh mạivubng đswobưwnvcrucac. Nàkrmmng cùubwfng lắivubm làkrmm bịyzhd tiêubwfu hao mộubwft ískcpt khískcp huyếitgut vàkrmm tổiwaqn thưwnvcơkpjfng thârucan thểenxv mộubwft chúkooft màkrmm thôffrki.


“Nghiệserpt. Tạivubi sao ngưwnvcơkpjfi lạivubi khôffrkng cho ta giếitgut nàkrmmng?”

Giang Lưwnvcu Nhi dùubwfng thầpnhan thứimnrc cârucau thôffrkng vớoqbni Nghiệserpt. Lúkoofc nãcxcgy muốjgain thu phụserpc nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng cũffrkng khôffrkng phảoqbni làkrmm ýutbo củzqoaa hắivubn màkrmmkrmm ýutbo củzqoaa Nghiệserpt, nếitguu khôffrkng phảoqbni nhưwnvc thếitgu thìgnsbrucay giờbgzgseph lẽrwbf nữserp nhârucan đswobang ngồcwlci đswobiềkkoau tứimnrc bêubwfn kia đswobãcxcg biếitgun thàkrmmnh mộubwft đswobárflum ma khískcp nằwnvcm trong bìgnsbnh ngọjgaic củzqoaa hắivubn rồcwlci. Thậyzhdm chískcp đswobếitgun giờbgzg hắivubn vẫckhqn còmytqn thấjpxey cóseph chúkooft tiếitguc nuốjgaii khi tha cho nàkrmmng.

wnvcrucang ma khískcp củzqoaa mộubwft Quỷjpxewnvcơkpjfng làkrmm rấjpxet lớoqbnn!

Trong lúkoofc Giang Lưwnvcu Nhi đswobang cảoqbnm thárflun thìgnsb Nghiệserpt lêubwfn tiếitgung:

“Giếitgut nàkrmmng đswobi sẽrwbf rấjpxet đswobárflung tiếitguc."

“Đttsqárflung tiếitguc?” Giang Lưwnvcu Nhi nghi hoặptomc hỏdseii lạivubi.

“Ngưwnvcơkpjfi nghĩutbo sao vềkkoa thầpnhan thôffrkng lôffrki đswobiệserpn củzqoaa nàkrmmng ta?”

Thoárflung trầpnham ngârucam, Giang Lưwnvcu Nhi nósephi:

“Rấjpxet kinh ngạivubc. Ta chưwnvca bao giờbgzgwnvcqixgng tưwnvcrucang đswobưwnvcrucac mộubwft quỷjpxe hồcwlcn cấjpxep bậyzhdc Chârucan Đttsqan Cảoqbnnh lạivubi cóseph thểenxv thi triểenxvn đswobưwnvcrucac lôffrki đswobiệserpn thầpnhan thôffrkng đswobárflung sợruca đswobếitgun thếitgu… Ngưwnvcơkpjfi muốjgain ta tha cho nàkrmmng làkrmmgnsb nguyêubwfn nhârucan nàkrmmy?”

“Ngưwnvcơkpjfi lầpnham rồcwlci. Ta đswobískcpch thậyzhdt làkrmm khôffrkng muốjgain ngưwnvcơkpjfi giếitgut nữserp nhârucan kia, nhưwnvcng khôffrkng phảoqbni chỉenye đswobơkpjfn giảoqbnn làkrmmgnsb thầpnhan thôffrkng lôffrki đswobiệserpn củzqoaa nàkrmmng màkrmmkrmmgnsb thểenxv chấjpxet củzqoaa nàkrmmng."

“Thểenxv chấjpxet củzqoaa nàkrmmng?”

“Khôffrkng sai. Nàkrmmng ta cóseph mộubwft thểenxv chấjpxet rấjpxet đswobptomc biệserpt màkrmmubwfsephgnsbm trong sốjgaikrmmng ngàkrmmn vạivubn quỷjpxe hồcwlcn cũffrkng khôffrkng thểenxv thấjpxey – lôffrki ârucam chi thểenxv."

“Lôffrki ârucam chi thểenxv?”


Giang Lưwnvcu Nhi khôffrkng xárfluc đswobyzhdnh nhẩkcmpm lạivubi, quảoqbn thậyzhdt đswobârucay làkrmm lầpnhan đswobpnhau hắivubn nghe đswobếitgun loạivubi thểenxv chấjpxet nàkrmmy.

Mặptomc dùubwf hắivubn từhaivng làkrmmffrksepha Cảoqbnnh cưwnvcbgzgng giảoqbn, nhưwnvcng sựseph hiểenxvu biếitgut thìgnsbseph phầpnhan hạivubn chếitgu nếitguu so vớoqbni nhữserpng vịyzhd tu sĩutboubwfng cấjpxep khárfluc. Hắivubn tu luyệserpn từhaivqgefm mưwnvcbgzgi tuổiwaqi, chỉenye mấjpxet hai mưwnvcơkpjfi ba năqgefm đswobãcxcgwnvcoqbnc chârucan vàkrmmo Vũffrksepha, dùubwfkrmmqixgvfjhi trung thiêubwfn cũffrkng làkrmm đswobiềkkoau vôffrkubwfng hiếitgum hoi. Nếitguu trừhaiv đswobi khoảoqbnng thờbgzgi gian tu luyệserpn thìgnsbqgefm thárflung còmytqn lạivubi hắivubn đswobãcxcg sốjgaing thậyzhdt sựsephffrkng chẳdwhjng đswobưwnvcrucac bao nhiêubwfu đswobjgaii vớoqbni thọjgai mệserpnh củzqoaa tu sĩutbo cấjpxep cao nhưwnvc hắivubn. Vìgnsb vậyzhdy, kiếitgun thứimnrc thiếitguu hụserpt cũffrkng làkrmm đswobiềkkoau bìgnsbnh thưwnvcbgzgng, nếitguu đswobem so vớoqbni kẻjirs đswobãcxcg sốjgaing qua khôffrkng biếitgut bao nhiêubwfu năqgefm nhưwnvc Nghiệserpt thìgnsb chẳdwhjng khárfluc nàkrmmo đswobem tiểenxvu hàkrmmi tửptom so vớoqbni lãcxcgo nhârucan cảoqbn.

Tuy rằwnvcng khôffrkng biếitgut lôffrki ârucam chi thểenxv lợrucai hạivubi nhưwnvc thếitgukrmmo nhưwnvcng nếitguu đswobưwnvcrucac Nghiệserpt xem trọjgaing nhưwnvc vậyzhdy thìgnsb tuyệserpt đswobjgaii nóseph phảoqbni rấjpxet đswobptomc biệserpt.

Khi Giang Lưwnvcu Nhi còmytqn đswobang nghĩutbo ngợrucai thìgnsb giọjgaing củzqoaa Nghiệserpt lạivubi cấjpxet lêubwfn:

“Lôffrki ârucam chi thểenxv thậyzhdt sựseph rấjpxet hiếitgum cóseph, phảoqbni mấjpxet mưwnvcbgzgi mấjpxey, thậyzhdm chískcp đswobếitgun mấjpxey mưwnvcơkpjfi vạivubn năqgefm mớoqbni xuấjpxet hiệserpn mộubwft quỷjpxe hồcwlcn cóseph đswobưwnvcrucac thểenxv chấjpxet nàkrmmy. Nhưwnvcng màkrmm đswobóseph khôffrkng phảoqbni làkrmm tấjpxet cảoqbn. Nữserp nhârucan kia khôffrkng nhữserpng cóseph đswobưwnvcrucac lôffrki ârucam chi thểenxvkrmmmytqn cóseph mộubwft thểenxv chấjpxet khárfluc nữserpa khôffrkng hềkkoa thua kédwhjm lôffrki ârucam chi thểenxv - hỏdseia ârucam chi thểenxv. Đttsqóseph mớoqbni thậyzhdt sựsephkrmm đswobiềkkoau làkrmmm ta rung đswobubwfng."

“Lôffrki ârucam chi thểenxv, hỏdseia ârucam chi thểenxv?”

“Đttsqúkoofng vậyzhdy. Chískcpnh làkrmm song ârucam thểenxv cựsephc kỳazjp hiếitgum. Trong đswobbgzgi ta cũffrkng chỉenye biếitgut cóseph ba ngưwnvcbgzgi cóseph đswobưwnvcrucac song ârucam thểenxv…”

sephi đswobếitgun cârucau sau, giọjgaing củzqoaa Nghiệserpt dưwnvcbgzgng nhưwnvcseph chúkooft gìgnsb đswobóseph ưwnvcu thưwnvcơkpjfng. Giang Lưwnvcu Nhi cũffrkng khôffrkng biếitgut cóseph phảoqbni do mìgnsbnh đswoba tưwnvcqixgng hay khôffrkng.

Mộubwft thoárflung sau, tiếitgung củzqoaa Nghiệserpt trởqixg lạivubi lạivubnh nhạivubt nhưwnvc mọjgaii khi:

“Nếitguu nhưwnvc khôffrkng cósephgnsb bấjpxet trắivubc thìgnsb ta bảoqbno đswoboqbnm vớoqbni ngưwnvcơkpjfi thàkrmmnh tựsephu củzqoaa nàkrmmng ta sẽrwbf khôffrkng kédwhjm hơkpjfn cửptomu đswobivubi tiêubwfn tôffrkn củzqoaa tiêubwfn giớoqbni."

Oanh!

Trong đswobpnhau Giang Lưwnvcu Nhi nhưwnvc vừhaiva cóseph tiếitgung sấjpxem nổiwaq.

Cửptomu đswobivubi tiêubwfn tôffrkn? Đttsqósephkrmm nhữserpng nhârucan vậyzhdt nàkrmmo? Họjgai chískcpnh làkrmm nhữserpng ngưwnvcbgzgi cai trịyzhd cửptomu tầpnhang thiêubwfn giớoqbni củzqoaa cõvfjhi thưwnvcrucang thiêubwfn, làkrmm chískcpn vịyzhd tiêubwfn nhârucan đswobimnrng đswobpnhau trong tấjpxet cảoqbn tiêubwfn nhârucan!


Bấjpxet giárfluc, árflunh mắivubt Giang Lưwnvcu Nhi khôffrkng tựseph chủzqoa đswobưwnvcrucac nhìgnsbn chằwnvcm chằwnvcm vềkkoa phískcpa nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng đswobang nhắivubm mắivubt ngồcwlci đswobiềkkoau tứimnrc bêubwfn kia.

Đttsqósephkrmm mộubwft vịyzhd tiêubwfn tôffrkn trong tưwnvcơkpjfng lai a!

Nhưwnvc cảoqbnm nhậyzhdn đswobưwnvcrucac gìgnsb, nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng mởqixg mắivubt ra. Trưwnvcoqbnc mặptomt nàkrmmng, gầpnhan đswobóseph, mộubwft đswobôffrki mắivubt nósephng rựsephc đswobăqgefm đswobăqgefm nhìgnsbn.

Hắivubn tạivubi sao lạivubi nhìgnsbn ta nhưwnvc vậyzhdy? Trong mộubwft hang đswobubwfng chỉenyeseph hai ngưwnvcbgzgi, ởqixg mộubwft nơkpjfi vắivubng vẻjirs… Chẳdwhjng lẽrwbf hắivubn muốjgain…

Trong lòmytqng nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng hơkpjfi kinh hoảoqbnng.

“Hừhaivm…”

Sau khi hắivubng giọjgaing mộubwft tiếitgung, Giang Lưwnvcu Nhi tỏdsei ra quan târucam hỏdseii:

“Vếitgut thưwnvcơkpjfng củzqoaa ngưwnvcơkpjfi thếitgukrmmo rồcwlci?”

“Khôffrkng sao. Bổiwaqn vưwnvcơkpjfng đswobiềkkoau dưwnvckqgxng vàkrmmi ngàkrmmy làkrmm sẽrwbf khỏdseii."

“Bổiwaqn vưwnvcơkpjfng?” Giang Lưwnvcu Nhi nhískcpu màkrmmy.

Thấjpxey nédwhjt mặptomt hắivubn cóseph chúkooft khóseph coi, nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng cắivubn môffrki sửptoma lờbgzgi lạivubi:

“Ta khôffrkng sao, chủzqoa… chủzqoa…”

cxcgi mộubwft hồcwlci lârucau nàkrmmng cũffrkng khôffrkng thểenxv gọjgaii đswobưwnvcrucac hai chữserp “chủzqoa nhârucan”. Nósephi thếitgukrmmo thìgnsbffrkng từhaivng làkrmm mộubwft nữserpwnvcơkpjfng cao cao tạivubi thưwnvcrucang, hôffrkm nay lạivubi phảoqbni làkrmmm nôffrk bộubwfc cho kẻjirs khárfluc, nàkrmmng làkrmmm sao cóseph thểenxv tiếitgup nhậyzhdn ngay đswobưwnvcrucac, nhấjpxet thờbgzgi thậyzhdt sựsephkrmm rấjpxet khóseph mởqixg miệserpng.


Thấjpxey bộubwfrflung khổiwaq sởqixg củzqoaa nàkrmmng, Giang Lưwnvcu Nhi cũffrkng khôffrkng muốjgain édwhjp nàkrmmng quárflu, coi nhưwnvckrmm cho mộubwft vịyzhd tiêubwfn tôffrkn tưwnvcơkpjfng lai chúkooft mặptomt mũffrki, hắivubn nhàkrmmn nhạivubt nósephi:

“Sau nàkrmmy gọjgaii ta mộubwft tiếitgung côffrkng tửptomkrmm đswobưwnvcrucac rồcwlci."

“Vârucang. C-Côffrkng tửptom."

Íyzhdt ra so vớoqbni hai tiếitgung “chủzqoa nhârucan” thìgnsb tốjgait hơkpjfn.

Nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng thầpnham nhủzqoa.

“Têubwfn củzqoaa ngưwnvcơkpjfi làkrmmgnsb?”

“Hồcwlcng Cơkpjf."

Giang Lưwnvcu Nhi cũffrkng khôffrkng mấjpxey đswobenxv ýutbo đswobếitgun cárfluch trảoqbn lờbgzgi trốjgaing khôffrkng củzqoaa nàkrmmng. Mọjgaii thứimnr đswobkkoau cầpnhan cóseph chúkooft thờbgzgi gian.

Hắivubn hưwnvcoqbnng nàkrmmng bảoqbno:

“Nósephi mộubwft chúkooft vềkkoa lai lịyzhdch củzqoaa ngưwnvcơkpjfi đswobi."

“Vârucang."

Nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng Hồcwlcng Cơkpjf bắivubt đswobpnhau kểenxv.



kpjfn mưwnvcbgzgi lăqgefm phúkooft sau.

Giang Lưwnvcu Nhi lúkoofc nàkrmmy đswobãcxcg hiểenxvu đswobivubi khárflui vềkkoa thârucan thếitgu củzqoaa Hồcwlcng Cơkpjf. Theo lờbgzgi nàkrmmng kểenxv thìgnsbkrmmng hìgnsbnh nhưwnvcffrkng làkrmm mộubwft quỷjpxe hồcwlcn sinh ra ởqixg Âvfgim Hồcwlcn Cốjgaic nàkrmmy. Sởqixgutbosephi hìgnsbnh nhưwnvckrmm bởqixgi vìgnsb trískcp nhớoqbn củzqoaa nàkrmmng cũffrkng khôffrkng rõvfjhkrmmng lắivubm, từhaivkoofc nàkrmmng nhậyzhdn thứimnrc đswobưwnvcrucac thìgnsb đswobãcxcg phárflut hiệserpn linh hồcwlcn củzqoaa mìgnsbnh cựsephc kỳazjp suy yếitguu, đswobếitgun cảoqbn hồcwlcn phárfluch cũffrkng thiếitguu đswobi, chỉenyemytqn lạivubi duy nhấjpxet mộubwft hồcwlcn. Khi đswobóseph, nàkrmmng thấjpxey mìgnsbnh đswobang ởqixg trong mộubwft đswobubwfng phủzqoaseph ârucam khískcpkrmmy đswobptomc, ngoàkrmmi ra thìgnsbubwfn trong còmytqn cóseph hai bộubwfkrmmi cốjgait vàkrmm mộubwft ískcpt linh khískcp, phárflup bảoqbno đswobãcxcg bịyzhdwnvc hạivubi. Kểenxv từhaiv sau khi thứimnrc tỉenyenh, nàkrmmng đswobãcxcgqixg lạivubi đswobubwfng phủzqoa nọjgai tu luyệserpn, nhờbgzgkrmmo lưwnvcrucang ârucam khískcp tinh thuầpnhan kia màkrmm khôffrkng bao lârucau nàkrmmng đswobãcxcg tu bổiwaq đswobưwnvcrucac linh hồcwlcn, lạivubi qua tiếitgup mấjpxey mưwnvcơkpjfi năqgefm nữserpa thìgnsbkrmmng đswobubwf qua kiếitgup nạivubn, ngưwnvcng thàkrmmnh thârucan thểenxv, bưwnvcoqbnc vàkrmmo hàkrmmng ngũffrk Quỷjpxewnvcơkpjfng…

Nghe Hồcwlcng Cơkpjf kểenxv xong, Giang Lưwnvcu Nhi khôffrkng khỏdseii cóseph chúkooft cảoqbnm khárflui vềkkoa song ârucam thểenxv, bởqixgi vìgnsbskcpnh tấjpxet cảoqbn thờbgzgi gian, từhaivkoofc nàkrmmng bắivubt đswobpnhau nhậyzhdn thứimnrc vớoqbni mộubwft linh hồcwlcn yếitguu ớoqbnt cho đswobếitgun khi bưwnvcoqbnc vàkrmmo cấjpxep bậyzhdc Quỷjpxewnvcơkpjfng chỉenye mấjpxet chưwnvca tớoqbni năqgefm mưwnvcơkpjfi năqgefm. Vớoqbni tốjgaic đswobubwf tu luyệserpn nàkrmmy thìgnsb đswobhaivng nósephi làkrmm Thiêubwfn Vũffrk đswobivubi lụserpc màkrmmubwf đswobptomt ởqixgvfjhi trung thiêubwfn cũffrkng làkrmm rấjpxet nhanh rồcwlci, đswobósephkrmmmytqn chưwnvca kểenxv tớoqbni sựseph hạivubn chếitgu vềkkoakrmmi nguyêubwfn ởqixg Thiêubwfn Vũffrk đswobivubi lụserpc nàkrmmy. Nếitguu nhưwnvc ngay từhaiv đswobpnhau cung cấjpxep cho nàkrmmng đswobiềkkoau kiệserpn tu luyệserpn tốjgait nhấjpxet nhưwnvcqixgvfjhi trung thiêubwfn thìgnsb khôffrkng biếitgut tu vi củzqoaa nàkrmmng ta sẽrwbf đswobivubt tớoqbni mứimnrc nàkrmmo nữserpa.

Quảoqbn khôffrkng hổiwaqkrmm mộubwft vịyzhd tiêubwfn tôffrkn tưwnvcơkpjfng lai!

Giang Lưwnvcu Nhi lạivubi lầpnhan nữserpa nhìgnsbn nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng bằwnvcng árflunh mắivubt nósephng bỏdseing.

Vềkkoa phískcpa Hồcwlcng Cơkpjf đswobang ngồcwlci đswobjgaii diệserpn, mặptomc dùubwfkrmmng khôffrkng biếitgut têubwfn thiếitguu niêubwfn kia đswobang nghĩutbognsb, nhưwnvcng cárflui nhìgnsbn củzqoaa hắivubn quảoqbn thậyzhdt khiếitgun nàkrmmng sinh ra cảoqbnm giárfluc khôffrkng tốjgait lắivubm.

Qua mộubwft hồcwlci, Giang Lưwnvcu Nhi nhưwnvc nghĩutbo tớoqbni gìgnsb đswobóseph, nédwhjt mặptomt chợrucat trởqixgubwfn lãcxcgnh đswobivubm hẳdwhjn, nósephi vớoqbni nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng:

“Hồcwlcng Cơkpjf. Trưwnvcoqbnc kia ngưwnvcơkpjfi làkrmm mộubwft nữserp Quỷjpxewnvcơkpjfng, dùubwf ngưwnvcơkpjfi đswobãcxcgkrmmm gìgnsb thìgnsb nhữserpng chuyệserpn cũffrk đswobóseph ta cũffrkng sẽrwbf khôffrkng chấjpxep nhặptomt. Nhưwnvcng bârucay giờbgzg ngưwnvcơkpjfi đswobãcxcgkrmm ngưwnvcbgzgi củzqoaa ta, cho nêubwfn ta muốjgain ngưwnvcơkpjfi phảoqbni tuârucan theo mộubwft sốjgai nguyêubwfn tắivubc củzqoaa ta. Việserpc đswobpnhau tiêubwfn màkrmm ta yêubwfu cầpnhau ngưwnvcơkpjfi làkrmmm đswobósephkrmm dẹoqbnp cárflui hậyzhdu cung gìgnsb kia củzqoaa ngưwnvcơkpjfi đswobi, ta khôffrkng thískcpch loạivubi nữserp nhârucan tùubwfy tiệserpn nhưwnvc vậyzhdy…”

Quan sárflut thấjpxey sắivubc mặptomt củzqoaa Hôffrkng Cơkpjf khôffrkng mấjpxey nguyệserpn ýutbo, Giang Lưwnvcu Nhi nhískcpu màkrmmy, nghiêubwfm giọjgaing hỏdseii:

“Ngưwnvcơkpjfi khôffrkng muốjgain sao?”

“Hồcwlcng Cơkpjf khôffrkng dárflum, thưwnvca côffrkng tửptom!”

Sinh tửptom củzqoaa bổiwaqn vưwnvcơkpjfng đswobang nằwnvcm trong tay ngưwnvcơkpjfi, coi nhưwnvc bổiwaqn vưwnvcơkpjfng nhịyzhdn, cósephkpjf hộubwfi bổiwaqn vưwnvcơkpjfng nhấjpxet đswobyzhdnh sẽrwbfskcpnh cảoqbn vốjgain lẫckhqn lờbgzgi vớoqbni ngưwnvcơkpjfi.

Hồcwlcng Cơkpjfsephi thầpnham thêubwfm mộubwft cârucau.

Giang Lưwnvcu Nhi cũffrkng khôffrkng biếitgut suy nghĩutbo trong đswobpnhau nàkrmmng, nhưwnvcng dùubwfseph biếitgut hắivubn cũffrkng sẽrwbfwnvcbgzgi khuẩkcmpy cho qua. Nàkrmmng vàkrmm hắivubn đswobãcxcgutbo kếitgut chủzqoa bộubwfc khếitgu ưwnvcoqbnc, trừhaiv khi đswobivubt tớoqbni Phi Thiêubwfn Cảoqbnnh thứimnrwnvc trởqixgubwfn, bằwnvcng khôffrkng thìgnsb cảoqbn đswobbgzgi nàkrmmy nàkrmmng cũffrkng đswobhaivng mong phárflu giảoqbni đswobưwnvcrucac nôffrkjpxen củzqoaa mìgnsbnh. Nhưwnvcng màkrmm đswobrucai cho nàkrmmng đswobivubt tớoqbni cảoqbnnh giớoqbni đswobóseph thìgnsb chẳdwhjng lẽrwbf Giang Lưwnvcu Nhi hắivubn lạivubi giậyzhdm chârucan tạivubi chỗjnfr sao?

Hắivubn hoàkrmmn toàkrmmn tựseph tin mìgnsbnh cóseph thểenxvwnvcoqbnc vàkrmmo cảoqbnnh giớoqbni đswobóseph sớoqbnm hơkpjfn nàkrmmng!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.