Đích Nữ Vương Phi

Chương 145 : Không hề lưu luyến

    trước sau   
Đuhwskyddi đciiiếtcvqn lúisdhc Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi rửciiia mặhycpt chảehiri đciiihxfbu xong, sửciiia sang lạhycpi mọcjpoi thứrpfr, từapcu nộahtgi thấrrmft đciiii ra đciiiãolud nhìzozfn thấrrmfy Tưuvge Nam Tuyệgzgwt cầhxfbm mộahtgt quyểanwln sáirerch, đciiiang đciiicjpoc rấrrmft nghiêsjcqm túisdhc. Thấrrmfy nàhwzing đciiii ra, hắsllhn ngẩwwakng đciiihxfbu, trong mắsllht hiệgzgwn lêsjcqn mộahtgt tia kinh diễfkifm.

Ngũvurv quan rõjauuhwzing tựmvdia nhưuvge đciiisjcqu khắsllhc, khuôgzgwn mặhycpt góhgrhc cạhycpnh tuấrrmfn mĩoaak dịjauu thưuvgeoaakng, mũvurvi cao thẳnoxfng, khóhgrhe miệgzgwng ngậyifjm lấrrmfy mộahtgt ýunfyuvgeoaaki dịjauuu dàhwzing, hắsllhn ngồtzdqi nghiêsjcqng ngưuvgeoaaki trêsjcqn ghếtcvq, y phụxqync thêsjcqu láirer trúisdhc lịjauuch sựmvdi tao nhãolud kếtcvqt hợkyddp vớgzpei viềhxfbn áirero thêsjcqu chỉrpfrhwzing khiếtcvqn hắsllhn nghiễfkifm nhiêsjcqn trởxczw thàhwzinh hìzozfnh tưuvgekyddng mộahtgt quýunfygzgwng tửciii tao nhãolud, phóhgrhng khoáirerng khôgzgwng kiềhxfbm chếtcvq đciiiưuvgekyddc. Tóhgrhc đciiien nhưuvge mựmvdic càhwzing làhwzim nổxqyni bậyifjt nhữszvkng đciiihxfbu ngóhgrhn tay thon dàhwzii trắsllhng nõjauun, chớgzpep đciiiahtgng áirernh sáirerng đciiiqohep nhưuvge ngọcjpoc, đciiiôgzgwi mắsllht sáirerng trong tỏiueba ra muôgzgwn vạhycpn hàhwzio quang lấrrmfp láirernh.

hwzing nhấrrmft thờoaaki nhìzozfn đciiiếtcvqn ngâhycpy ngốhwzic, hôgzgw hấrrmfp cũvurvng nhưuvge ngừapcung lạhycpi, bưuvgegzpec châhycpn khôgzgwng tiếtcvqn lêsjcqn nổxqyni mộahtgt bưuvgegzpec, vẫkpwkn đciiirpfrng khôgzgwng nhúisdhc nhívurvch nhìzozfn nam nhâhycpn vừapcua quen thuộahtgc lạhycpi xa lạhycp trưuvgegzpec mắsllht.

“Khuôgzgwn mặhycpt nàhwziy rấrrmft đciiiqohep?” Tưuvge Nam Tuyệgzgwt tựmvdi nhiêsjcqn pháirert hiệgzgwn ra tiểanwlu nữszvk nhâhycpn trưuvgegzpec mắsllht đciiiang thấrrmft thầhxfbn, hắsllhn khôgzgwng khốhwzing chếtcvq đciiiưuvgekyddc giơvurv tay sờoaak sờoaak khuôgzgwn mặhycpt xa lạhycphwziy, con ngưuvgeơvurvi thanh triệgzgwt lóhgrhe lêsjcqn áirernh sáirerng hàhwzii hưuvgegzpec.

hycpn Tuyếtcvqt Phi ngẩwwakn ra, đciiijauunh thầhxfbn lạhycpi vộahtgi vàhwzing rờoaaki áirernh mắsllht đciiii, giọcjpong nóhgrhi cóhgrh chúisdht khẩwwakn trưuvgeơvurvng giốhwzing nhưuvge bịjauu ngưuvgeoaaki pháirert hiệgzgwn làhwzim chuyệgzgwn xấrrmfu: “Ta, ta chỉrpfrhwzi chưuvgea quen nhìzozfn thấrrmfy khuôgzgwn mặhycpt mớgzpei nàhwziy củqohea chàhwzing!”

“Àapcu, phảehiri khôgzgwng?” Tưuvge Nam Tuyệgzgwt késllho dàhwzii âhycpm cuốhwzii, thoáirerng nhìzozfn qua vàhwzinh tai nhiễfkifm lêsjcqn màhwziu hồtzdqng khảehir nghi củqohea ai kia, trong mắsllht lóhgrhe lêsjcqn ýunfyuvgeoaaki trêsjcqu tứrpfrc, dừapcung mộahtgt chúisdht, khóhgrhe miệgzgwng hắsllhn nhếtcvqch lêsjcqn thàhwzinh mộahtgt nụxqynuvgeoaaki dịjauuu dàhwzing: “Khôgzgwng sao, còpkbjn nhiềhxfbu thờoaaki gian, nưuvgeơvurvng tửciii cứrpfr chậyifjm rãoludi thưuvgexczwng thứrpfrc!”


“Đuhwsãolud xem đciiiqohe rồtzdqi!” Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi trợkyddn tròpkbjn mắsllht, buồtzdqn cưuvgeoaaki trừapcung mắsllht nhìzozfn hắsllhn mộahtgt cáireri: “Nếtcvqu ta thívurvch, chẳnoxfng lẽlxcy ngưuvgeơvurvi muốhwzin dùbvkpng luôgzgwn khuôgzgwn mặhycpt giảehirhwziy?”

“Dùbvkpng luôgzgwn…khẳnoxfng đciiijauunh làhwzi khôgzgwng cóhgrh khảehirzmzkng, vi phu vẫkpwkn rấrrmft tựmvdi tin vàhwzio khuôgzgwn mặhycpt thậyifjt củqohea mìzozfnh ~” Tưuvge Nam Tuyệgzgwt nhìzozfn Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi mộahtgt cáireri, sau đciiióhgrhvurvi dừapcung mộahtgt chúisdht, sắsllhc mặhycpt đciiiahtgt nhiêsjcqn trởxczwsjcqn ôgzgwn nhu, nhưuvgegzpeng màhwziy nhẹqohe nhàhwzing nóhgrhi vớgzpei nàhwzing: “Nhưuvgeng màhwzi, thỉrpfrnh thoảehirng đciiixqyni mộahtgt khuôgzgwn mặhycpt mớgzpei cho nưuvgeơvurvng tửciii thay đciiixqyni khẩwwaku vịjauuvurvng khôgzgwng sao!”

Giờoaak phúisdht nàhwziy, giữszvka hai ngưuvgeoaaki giốhwzing nhưuvge phu thêsjcqzozfnh thưuvgeoaakng, đciiirrmfu võjauu mồtzdqm, nóhgrhi giỡkyddn, khôgzgwng khívurvrrmfm áirerp lẳnoxfng lặhycpng bao phủqohe giữszvka hai ngưuvgeoaaki, giốhwzing nhưuvge áirernh sáirerng mặhycpt trờoaaki lan tỏiueba, ấrrmfm đciiiếtcvqn tậyifjn tâhycpm khảehirm.

Lặhycpng im mộahtgt láirert, lôgzgwng mi thậyifjt dàhwzii củqohea Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi khẽlxcy run rẩwwaky, trựmvdic tiếtcvqp bỏiueb qua Tưuvge Nam Tuyệgzgwt, tìzozfm chỗdtjd đciiihwzii diệgzgwn vớgzpei hắsllhn ngồtzdqi xuốhwzing, ýunfyuvgeoaaki khôgzgwng thay đciiixqyni, giọcjpong đciiiiệgzgwu ôgzgwn hòpkbja nóhgrhi: “Đuhwsa tạhycp phu quâhycpn thâhycpm tìzozfnh rộahtgng lưuvgekyddng, vềhxfb sau phu quâhycpn cóhgrh thểanwl chuẩwwakn bịjauu trưuvgegzpec mấrrmfy cáireri mặhycpt nạhycp da ngưuvgeoaaki thậyifjt đciiiqohep, cho ta từapcu từapcu thưuvgexczwng thứrpfrc!”

hgrhi xong nàhwzing trựmvdic tiếtcvqp cầhxfbm lấrrmfy tràhwzi ngon đciiiãolud pha sẵcuzgn trêsjcqn bàhwzin, nhẹqohe nhàhwzing róhgrht mộahtgt ly, ngửciiii hưuvgeơvurvng tràhwzi nồtzdqng nàhwzin thoang thoảehirng, nàhwzing nhẹqohe nhàhwzing thởxczwhwzii mộahtgt cáireri, cầhxfbm lấrrmfy cáireri ly nhấrrmfp mộahtgt ngụxqynm.

uvge Nam Tuyệgzgwt khôgzgwng nghĩoaak tớgzpei Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi lạhycpi trảehir lờoaaki nhưuvge vậyifjy, trong mắsllht tựmvdia hồtzdq hiệgzgwn lêsjcqn mộahtgt chúisdht thấrrmft bạhycpi, rấrrmft nhanh lưuvgegzpet qua rồtzdqi khôgzgwi phụxqync bìzozfnh tĩoaaknh, sau đciiióhgrh nhìzozfn thẳnoxfng vàhwzio hai mắsllht Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi, nghiêsjcqm túisdhc gậyifjt gậyifjt đciiihxfbu: “Vi phu ghi nhớgzpe, chỉrpfr cầhxfbn nưuvgeơvurvng tửciii khôgzgwng nghĩoaak hồtzdqng hạhycpnh vưuvgekyddt tưuvgeoaakng, ta nhấrrmft đciiijauunh sẽlxcy thu thậyifjp thậyifjt ngưuvgeoaaki gưuvgeơvurvng mặhycpt kháirerc nhau, cho nưuvgeơvurvng tửciii luôgzgwn bảehiro trìzozf cảehirm giáirerc mớgzpei mẻzmzk!”

“Phụxqynt!” Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi đciiiang uốhwzing tràhwzi trựmvdic tiếtcvqp phun ra ngoàhwzii, thậyifjm chívurvpkbjn suýunfyt nữszvka bịjauu sặhycpc. Nàhwzing ho khan vàhwzii tiếtcvqng, cưuvgekyddng chếtcvqxqynn đciiijauunh cảehirm xúisdhc, sau đciiióhgrh từapcu trong vạhycpt áirero lấrrmfy ra khăzmzkn tay lau miệgzgwng, tráirerch cứrpfr nhìzozfn nam nhâhycpn đciiihwzii diệgzgwn: “Phu quâhycpn thậyifjt làhwzi thiệgzgwn giảehiri nhâhycpn ýunfy*, sau nàhwziy ta thậyifjt cóhgrh phúisdhc…”

*thiệgzgwn giảehiri nhâhycpn ýunfy: nôgzgwm na nhưuvge “thấrrmfu hiểanwlu lòpkbjng ngưuvgeoaaki” đciiióhgrh^^

Đuhwsahtgt nhiêsjcqn mộahtgt tiếtcvqng ùbvkpng ụxqync quen thuộahtgc vang lêsjcqn, cảehir ngưuvgeoaaki Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi lậyifjp tứrpfrc cứrpfrng đciiioaak, vộahtgi vàhwzing duỗdtjdi tay che bụxqynng, hai máirer đciiiiueb bừapcung, đciiiôgzgwi mắsllht ngóhgrh nghiêsjcqng xung quanh, khôgzgwng dáirerm nhìzozfn thẳnoxfng vàhwzio nam nhâhycpn đciiihwzii diệgzgwn, giọcjpong nóhgrhi đciiirpfrt quãoludng nóhgrhi: “Ta…ta cóhgrh chúisdht đciiióhgrhi bụxqynng!”

uvge Nam Tuyệgzgwt ngâhycpy ngưuvgeoaaki, áirernh mắsllht khôgzgwng tựmvdi chủqohe đciiiưuvgekyddc liếtcvqc vềhxfb phívurva bụxqynng nàhwzing, mộahtgt lúisdhc lâhycpu sau, bỗdtjdng nhiêsjcqn cưuvgeoaaki, âhycpm thanh ôgzgwn nhuậyifjn khiếtcvqn ngưuvgeoaaki ta cóhgrh cảehirm giáirerc nhưuvge đciiiang tắsllhm gióhgrh xuâhycpn.

“Bâhycpy giờoaak chúisdhng ta đciiii ăzmzkn, sau đciiióhgrh tiếtcvqp tụxqync lêsjcqn đciiiưuvgeoaakng!” Hai mắsllht Tưuvge Nam Tuyệgzgwt nhìzozfn chăzmzkm chúisdhhwzio khuôgzgwn mặhycpt đciiiiueb rựmvdic củqohea nàhwzing, giọcjpong nóhgrhi mang theo sủqoheng nịjauuch vàhwzi thâhycpm tìzozfnh.

hycpn Tuyếtcvqt Phi vẫkpwkn nhưuvgevurv khôgzgwng dáirerm chuyểanwln mắsllht vềhxfb phívurva hắsllhn, chỉrpfrhwzi nhẹqohe nhàhwzing gậyifjt đciiihxfbu, thốhwzit ra mộahtgt chữszvk: “Ừahtg ~”

Chívurvnh ởxczwisdhc Tưuvge Nam Tuyệgzgwt đciiirpfrng lêsjcqn, chuẩwwakn bịjauu ra gọcjpoi tiểanwlu nhịjauu, đciiiahtgt nhiêsjcqn ngoàhwzii cửciiia vang lêsjcqn tiếtcvqng đciiiyifjp cửciiia dồtzdqn dậyifjp.


hycpn Tuyếtcvqt Phi quay đciiihxfbu, kinh ngạhycpc nhìzozfn nam nhâhycpn đciiiahtgt nhiêsjcqn dừapcung lạhycpi bưuvgegzpec châhycpn, sau đciiióhgrh ngừapcung thởxczw, nhẹqohe nhàhwzing dùbvkpng nộahtgi lựmvdic thăzmzkm dòpkbj ngoàhwzii cửciiia, nửciiia giâhycpy sau cùbvkpng Tưuvge Nam Tuyệgzgwt trao đciiixqyni áirernh mắsllht.

Tiếtcvqng đciiiyifjp củqohea vẫkpwkn vang lêsjcqn liêsjcqn tụxqync, trong mắsllht Tưuvge Nam Tuyệgzgwt hiệgzgwn lêsjcqn vẻzmzk trầhxfbm tưuvge, chậyifjm rãoludi quay đciiihxfbu đciiii, nhìzozfn Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi, chỉrpfr chỉrpfr vềhxfb phívurva cửciiia sổxqyn, sau đciiióhgrh cảehir ngưuvgeoaaki chợkyddt lóhgrhe lêsjcqn, rấrrmft nhanh biếtcvqn mấrrmft ởxczw trong phòpkbjng.

Ôiuebn nhu trêsjcqn mặhycpt Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi từapcu từapcu biếtcvqn mấrrmft, nàhwzing chậyifjm rãoludi nhấrrmfc châhycpn, đciiii vềhxfb phívurva cửciiia. Hívurvt sâhycpu mộahtgt hơvurvi, khuôgzgwn mặhycpt khôgzgwng chúisdht biểanwlu cảehirm mởxczw cửciiia phòpkbjng ra.

Trưuvgegzpec mắsllht thìzozfnh lìzozfnh xuấrrmft hiệgzgwn mộahtgt nữszvk nhâhycpn, chívurvnh làhwzi ngưuvgeoaaki nàhwzing vừapcua ra tay cứrpfru giúisdhp – Mộahtgt Dung Thanh Liễfkifu. Nàhwzing liếtcvqc mắsllht mộahtgt cáireri nhìzozfn mộahtgt bàhwzin lớgzpen đciiitzdq ăzmzkn còpkbjn đciiiang bốhwzic khóhgrhi tỏiueba hưuvgeơvurvng, sau đciiióhgrh tráirernh ngưuvgeoaaki sang mộahtgt bêsjcqn, đciiianwlhwzing ta đciiii vàhwzio. Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi đciiióhgrhng cửciiia lạhycpi, đciiii vàhwzio trong phòpkbjng.

“Tìzozfm ta cóhgrh việgzgwc?” Trong mắsllht Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi hiệgzgwn lêsjcqn cảehirm xúisdhc khôgzgwng rõjauu, khôgzgwng chúisdht đciiianwl ýunfyuvgeoaaki nóhgrhi.

Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu cúisdhi đciiihxfbu, hai mắsllht bịjauu che khuấrrmft tốhwzii sầhxfbm lạhycpi, trựmvdic tiếtcvqp đciiii đciiiếtcvqn trưuvgegzpec bàhwzin, bàhwziy cáirerc móhgrhn ăzmzkn lêsjcqn.

“Nhữszvkng móhgrhn nàhwziy làhwzi do phòpkbjng bếtcvqp riêsjcqng củqohea ta làhwzim, vìzozf cảehirm ơvurvn lầhxfbn nàhwziy ngưuvgeơvurvi đciiiãolud cứrpfru ta!” Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu bàhwziy báirert đciiiĩoaaka xong, lúisdhc ngẩwwakng đciiihxfbu, cảehirm xúisdhc tăzmzkm tốhwzii đciiiãolud giấrrmfu đciiii, thay vàhwzio đciiióhgrhhwzi ýunfyuvgeoaaki cảehirm kívurvch ôgzgwn nhu.

hycpn Tuyếtcvqt Phi dừapcung áirernh mắsllht trêsjcqn ngưuvgeoaaki Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu, nhìzozfn thậyifjt sâhycpu mộahtgt cáireri, sau đciiióhgrh dờoaaki tầhxfbm mắsllht đciiii, nhìzozfn chằhwzim chằhwzim mộahtgt bàhwzin móhgrhn ăzmzkn sắsllhc hưuvgeơvurvng vịjauu đciiihxfbu đciiiqohe cảehir, giốhwzing nhưuvgevurvng ngâhycpy ngưuvgeoaaki mộahtgt láirert.

“Đuhwsâhycpy đciiihxfbu làhwzi nhữszvkng móhgrhn ngưuvgeơvurvi thívurvch ăzmzkn, nhâhycpn lúisdhc còpkbjn nóhgrhng mau ăzmzkn đciiii!” Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu késllho khóhgrhe miệgzgwng, dẫkpwkn ra mộahtgt ýunfyuvgeoaaki nhiệgzgwt tìzozfnh, ấrrmfp úisdhng mộahtgt láirert rồtzdqi nóhgrhi.

hycpn Tuyếtcvqt Phi tựmvdi nhiêsjcqn nghe ra mộahtgt chúisdht kháirerc thưuvgeoaakng, nàhwzing nhìzozfn kỹapcu khuôgzgwn mặhycpt Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu, sau đciiióhgrh lạhycpi nhìzozfn vềhxfb phívurva cáireri bụxqynng hơvurvi nhôgzgwsjcqn củqohea nàhwzing ta, trựmvdic tiếtcvqp đciiii đciiiếtcvqn trưuvgegzpec bàhwzin, nhẹqohe nhàhwzing ngồtzdqi xuốhwzing, sau đciiióhgrh nhưuvgegzpeng màhwziy: “Hàhwzii tửciii trong bụxqynng ngưuvgeơvurvi vẫkpwkn tốhwzit chứrpfr? Ta nhớgzpejauu vừapcua rồtzdqi ngưuvgeơvurvi vậyifjn đciiiahtgng kívurvch liệgzgwt, tốhwzit nhấrrmft làhwzizozfm đciiihycpi phu kháirerm qua mộahtgt chúisdht đciiii!”

Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu tựmvdia hồtzdq run run mộahtgt chúisdht, lắsllhc đciiihxfbu, tráirernh đciiii áirernh mắsllht bứrpfrc ngưuvgeoaaki kia: “Cáirerm ơvurvn côgzgwuvgeơvurvng quan tâhycpm, ta rấrrmft tốhwzit!” Sau đciiióhgrh giốhwzing nhưuvgepkbjn lo lắsllhng nàhwzing khôgzgwng tin, duỗdtjdi tay nhẹqohe nhàhwzing vuốhwzit ve bụxqynng, trêsjcqn ngưuvgeoaaki cóhgrh áirernh sáirerng nhu hòpkbja củqohea ngưuvgeoaaki mẹqohe, còpkbjn cóhgrh mộahtgt chúisdht cảehirm xúisdhc rấrrmft phứrpfrc tạhycpp: “Con củqohea ta cũvurvng rấrrmft tốhwzit!”

Âxczwm thanh vừapcua dứrpfrt, nàhwzing ta cũvurvng ngồtzdqi xuốhwzing, sau đciiióhgrh cảehir hai đciiihxfbu trầhxfbm mặhycpc.

“Vẫkpwkn làhwzi nhâhycpn khi còpkbjn nóhgrhng mau chúisdht ăzmzkn đciiii!” Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu đciiiehiro mắsllht liềhxfbn đciiihwzii diệgzgwn vớgzpei hai mắsllht Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi, nhìzozfn mộahtgt láirert, nàhwzing ta cưuvgeoaaki ra tiếtcvqng: “Ngưuvgeơvurvi cũvurvng đciiii xe ngựmvdia mệgzgwt nhọcjpoc, ăzmzkn xong rồtzdqi còpkbjn phảehiri nghỉrpfr ngơvurvi thậyifjt tốhwzit!”


hycpn Tuyếtcvqt Phi nhìzozfn chằhwzim chằhwzim vàhwzio Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu, trầhxfbm mặhycpc mộahtgt hồtzdqi lâhycpu, nàhwzing rốhwzit cuộahtgc cầhxfbm đciiiũvurva lêsjcqn, nâhycpng tay gắsllhp mộahtgt miếtcvqng tôgzgwm phỉrpfr thúisdhy đciiiưuvgea đciiiếtcvqn bêsjcqn miệgzgwng.

Đuhwsahtgt nhiêsjcqn giốhwzing nhưuvge nghĩoaak đciiiếtcvqn cáireri gìzozf, áirernh mắsllht nàhwzing run lêsjcqn, tay cầhxfbm đciiiũvurva cũvurvng dừapcung lạhycpi mộahtgt chúisdht, cuốhwzii cùbvkpng đciiihycpt lạhycpi miếtcvqng tôgzgwm vàhwzio trong báirert, yêsjcqn lặhycpng nhìzozfn Mộahtg Duing Thanh Liễfkifu, khôgzgwng hềhxfbhgrh đciiiahtgng táirerc kếtcvq tiếtcvqp.

“Sao vậyifjy? Sao lạhycpi khôgzgwng ăzmzkn? Chẳnoxfng lẽlxcyhwzi khôgzgwng hợkyddp khẩwwaku vịjauu?” Tráireri tim Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu đciiiahtgt nhiêsjcqn khôgzgwng thểanwl khốhwzing chếtcvq đciiiưuvgekyddc màhwzi nhảehiry lêsjcqn thìzozfnh thịjauuch, bàhwzin tay nắsllhm chặhycpt lạhycpi, lòpkbjng bàhwzin tay chảehiry đciiihxfby mồtzdqgzgwi, cảehirm giáirerc sợkyddoludi giốhwzing nhưuvge muốhwzin dìzozfm chếtcvqt ngưuvgeoaaki, hôgzgw hấrrmfp cũvurvng trởxczwsjcqn khóhgrh khăzmzkn, cóhgrh cảehirm giáirerc muốhwzin chạhycpy trốhwzin thậyifjt nhanh, nhưuvgeng màhwzihwzing khôgzgwng thểanwl đciiii. Vìzozfhwzii tửciii, nàhwzing bắsllht buộahtgc phảehiri làhwzim nhưuvge vậyifjy.

“Khôgzgwng thívurvch ăzmzkn tôgzgwm còpkbjn cóhgrh nhữszvkng móhgrhn kháirerc, ngưuvgeơvurvi nếtcvqm thửciii đciiii, đciiiâhycpy đciiihxfbu làhwzihycpm ýunfy củqohea ta!” Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu duỗdtjdi tay đciiiwwaky nhữszvkng móhgrhn ăzmzkn kháirerc đciiiếtcvqn trưuvgegzpec mặhycpt Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi, miễfkifn cưuvgekyddng késllho ra mộahtgt nụxqynuvgeoaaki.

“Thanh Liễfkifu, hắsllhn đciiihwzii vớgzpei ngưuvgeơvurvi khôgzgwng tốhwzit đciiiúisdhng khôgzgwng?” Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi nhìzozfn đciiihxfby bàhwzin móhgrhn ăzmzkn, đciiiâhycpy làhwzi nhữszvkng móhgrhn nàhwzing thívurvch nhấrrmft ởxczw kiếtcvqp trưuvgegzpec. Nghĩoaak vậyifjy, giọcjpong nóhgrhi lạhycpnh lẽlxcyo bậyifjt thốhwzit lêsjcqn.

uvgeơvurvi cưuvgeoaaki trêsjcqn mặhycpt Thanh Liễfkifu đciiiahtgt nhiêsjcqn cứrpfrng đciiioaak, nhìzozfn áirernh mắsllht thấrrmfu triệgzgwt củqohea Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi, nàhwzing cảehirm giáirerc tim đciiiyifjp nhưuvge sấrrmfm, biểanwlu tìzozfnh cóhgrh chúisdht hoảehirng hốhwzit, từapcu “hắsllhn” nàhwziy làhwzibvkpng đciiianwl chỉrpfr ai, trong lòpkbjng nàhwzing đciiiưuvgeơvurvng nhiêsjcqn biếtcvqt rõjauu. Nghĩoaak đciiiếtcvqn nam nhâhycpn đciiióhgrh, tráireri tim trong ngựmvdic lạhycpi ẩwwakn ẩwwakn đciiiau, nhưuvge thủqohey triềhxfbu phun tràhwzio. Trêsjcqn ngưuvgeoaaki ngoạhycpi trừapcu cảehirm giáirerc mệgzgwt mỏiuebi vôgzgw lựmvdic, còpkbjn cóhgrh đciiiau đciiigzpen đciiiếtcvqn tậyifjn xưuvgeơvurvng cốhwzit.

“Khôgzgwng cóhgrh tốhwzit hay khôgzgwng, ta mang thai con củqohea hắsllhn, chỉrpfrhgrh nhưuvge vậyifjy màhwzi thôgzgwi!” Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu hívurvt sâhycpu mộahtgt hơvurvi, ngồtzdqi xuốhwzing cáireri ghếtcvqsjcqn cạhycpnh nàhwzing.

bvkpng Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi bốhwzin mắsllht nhìzozfn nhau, Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu mívurvm môgzgwi, áirernh mắsllht giãoludy dụxqyna hồtzdqi lâhycpu, cuốhwzii cùbvkpng dưuvgeoaakng nhưuvge hạhycp quyếtcvqt tâhycpm, thăzmzkm dòpkbj hỏiuebi: “Ngưuvgeơvurvi làhwzi Tiếtcvqt Phỉrpfr, Tiếtcvqt Hoàhwzing Hậyifju?”

isdhc nàhwziy Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi khôgzgwng chúisdht chầhxfbn chờoaak gậyifjt đciiihxfbu, trong áirernh mắsllht khiếtcvqp sợkydd củqohea Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu, nàhwzing khẳnoxfng đciiijauunh hỏiuebi: “Làhwzi Mộahtg Dung Thanh Y nóhgrhi cho ngưuvgeơvurvi?”

Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu gậyifjt gậyifjt đciiihxfbu, lộahtg ra ýunfyuvgeoaaki xuấrrmft pháirert từapcu tậyifjn đciiiáirery lòpkbjng: “Ngưuvgeơvurvi thậyifjt sựmvdihwzi Tiếtcvqt Phỉrpfr, thậyifjt tốhwzit quáirer!” Rồtzdqi sau đciiióhgrhuvgeoaakng nhưuvge nghĩoaak đciiiếtcvqn cáireri gìzozf, nàhwzing cúisdhi đciiihxfbu, rũvurv mi mắsllht xuốhwzing, đciiiôgzgwi mắsllht đciiiqohep khôgzgwng che giấrrmfu nổxqyni chua xóhgrht thậyifjt sâhycpu, môgzgwi run run thốhwzit ra mộahtgt câhycpu: “Thậyifjt xin lỗdtjdi, hôgzgwm nay ngưuvgeơvurvi gặhycpp đciiiưuvgekyddc ta ởxczw đciiiâhycpy khôgzgwng phảehiri làhwzi ngẫkpwku nhiêsjcqn, kỳdtjd thậyifjt làhwzi ta tớgzpei đciiiâhycpy đciiianwl giếtcvqt ngưuvgeơvurvi!”

“Câhycpu nóhgrhi vừapcua rồtzdqi làhwzi ngưuvgeơvurvi cốhwzi ýunfy tiếtcvqt lộahtg cho ta khôgzgwng phảehiri sao? Hơvurvn nữszvka bêsjcqn tronmg đciiitzdq ăzmzkn nàhwziy căzmzkn bảehirn làhwzi khôgzgwng cóhgrh đciiiahtgc, ngưuvgeơvurvi cầhxfbn gìzozf phảehiri xin lỗdtjdi ta?”Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi lạhycpi lầhxfbn nữszvka dùbvkpng đciiiũvurva gắsllhp miếtcvqng tôgzgwm lêsjcqn, đciiiưuvgea vàhwzio trong miệgzgwng, nhai nhai mấrrmfy miếtcvqng, cưuvgeoaaki đciiiếtcvqn hai mắsllht cong lêsjcqn giốhwzing nhưuvgehwzinh trăzmzkng non: “Hưuvgeơvurvng vịjauuvurvng khôgzgwng tệgzgw lắsllhm, ngưuvgeơvurvi quảehir nhiêsjcqn vẫkpwkn nhớgzpejauu ta thívurvch ăzmzkn cáireri gìzozf nhấrrmft!”

Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu bỗdtjdng nhiêsjcqn ngẩwwakng đciiihxfbu, tỉrpfr mỉrpfr đciiiáirernh giáirer khuôgzgwn mặhycpt xinh đciiiqohep tao nhãolud củqohea Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi, thấrrmfy nàhwzing thựmvdic sựmvdi khôgzgwng đciiianwl chuyệgzgwn vừapcua rồtzdqi vàhwzio lòpkbjng, trong lòpkbjng nàhwzing ta vừapcua áirery náirery vừapcua cảehirm đciiiahtgng, hốhwzic mắsllht hơvurvi hơvurvi phiếtcvqm hồtzdqng, tăzmzkng thêsjcqm thanh âhycpm oáirern hậyifjn nóhgrhi: “Nếtcvqu ta thựmvdic sựmvdi bỏiueb thuốhwzic đciiiahtgc vàhwzio, thìzozfhycpy giờoaak ngưuvgeơvurvi đciiiãoludhwzi mộahtgt khốhwzii thi thểanwl lạhycpnh băzmzkng rồtzdqi!”

“Nhưuvgeng màhwzi ngưuvgeơvurvi khôgzgwng thểanwl hạhycp thủqohe đciiiưuvgekyddc, khôgzgwng phảehiri sao?” Vâhycpn Tuyếtcvqt Phi hồtzdqn nhiêsjcqn khôgzgwng thèmrbgm đciiianwl ýunfy, cưuvgeoaaki vớgzpei Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu.

“Ngưuvgeơvurvi khôgzgwng cầhxfbn an ủqohei ta, trong lòpkbjng ta tựmvdi biếtcvqt, lúisdhc đciiihxfbu bọcjpon họcjpobvkpng hàhwzii tửciii uy hiếtcvqp ta, ta xáirerc thựmvdic cóhgrh ýunfy muốhwzin giếtcvqt ngưuvgeơvurvi!” Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu nhìzozfn nàhwzing mộahtgt cáireri, rồtzdqi sau đciiióhgrhisdhi đciiihxfbu lẳnoxfng lặhycpng nhìzozfn cáireri bụxqynng hơvurvi nhôgzgwsjcqn, giọcjpong đciiiiệgzgwu nhẹqohe nhàhwzing xuốhwzing: “Cho tớgzpei nay đciiihxfbu làhwzi ta cưuvgekyddng cầhxfbu, từapcu mộahtgt kháirerc hắsllhn vìzozf muốhwzin ởxczwsjcqn Mộahtg Dung Thanh Y màhwzizozfnh nguyệgzgwn làhwzim tháireri giáirerm, ta cũvurvng đciiiãolud hiểanwlu rõjauu, suốhwzit cuộahtgc đciiioaaki nàhwziy, cho dùbvkp ta vìzozf hắsllhn màhwzi hy sinh bao nhiêsjcqu, hắsllhn cũvurvng sẽlxcy khôgzgwng vứrpfrt bỏiueb Mộahtg Dung Thanh Y màhwzisjcqu ta!”

“Nhưuvgeng màhwzi, lúisdhc đciiióhgrh ta đciiiãolud mang thai, ta khôgzgwng thểanwl đciiianwl cho hàhwzii tửciii khôgzgwng cóhgrh phụxqyn thâhycpn, cho dùbvkp Quan Báirer Luâhycpn chỉrpfrsjcqu Mộahtg Dung Thanh Y cũvurvng tốhwzit, chỉrpfr cầhxfbn hàhwzii tửciii củqohea ta cóhgrh mộahtgt cáireri phụxqyn thâhycpn trêsjcqn danh nghĩoaaka làhwzi đciiiqohe rồtzdqi!” Khóhgrhe miệgzgwng Mộahtg Dung Thanh Liễfkifu nhếtcvqch lêsjcqn, tựmvdi giễfkifu cưuvgeoaaki cưuvgeoaaki: “Ta vẫkpwkn luôgzgwn nghĩoaak nhưuvge vậyifjy, vẫkpwkn luôgzgwn nhẫkpwkn nhịjauun cầhxfbu toàhwzin, nhưuvgeng màhwzi cho đciiiếtcvqn hôgzgwm nay ta mớgzpei nhìzozfn rõjauu sựmvdi thậyifjt, rốhwzit cuộahtgc cóhgrh thểanwl khôgzgwng hềhxfbuvgeu luyếtcvqn màhwzi buôgzgwng xuốhwzing!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.