Đích Nữ Vương Phi

Chương 145 : Không hề lưu luyến

    trước sau   
Đghvlpqwei đrvveếadain lúytqoc Vâadain Tuyếadait Phi rửxdmya mặprjut chảfqpfi đrvveettzu xong, sửxdmya sang lạeckei mọbfiqi thứfuwj, từpape nộdxsii thấesbqt đrvvei ra đrvveãadai nhìghvln thấesbqy Tưayqg Nam Tuyệbitqt cầettzm mộdxsit quyểkqkln sáslafch, đrvveang đrvvebfiqc rấesbqt nghiêmhpem túytqoc. Thấesbqy nànputng đrvvei ra, hắztobn ngẩprjung đrvveettzu, trong mắztobt hiệbitqn lêmhpen mộdxsit tia kinh diễmwkkm.

Ngũvdno quan rõfqpfnputng tựbsmra nhưayqg đrvvemhpeu khắztobc, khuôaxaqn mặprjut gófqpfc cạeckenh tuấesbqn mĩqrds dịjdua thưayqgrdbzng, mũvdnoi cao thẳvpqung, khófqpfe miệbitqng ngậzhcum lấesbqy mộdxsit ýnmiaayqgrdbzi dịjduau dànputng, hắztobn ngồxkhpi nghiêmhpeng ngưayqgrdbzi trêmhpen ghếadai, y phụytqoc thêmhpeu láslaf trúytqoc lịjduach sựbsmr tao nhãadai kếadait hợpqwep vớqqali viềfclpn áslafo thêmhpeu chỉyvxknputng khiếadain hắztobn nghiễmwkkm nhiêmhpen trởfclp thànputnh hìghvlnh tưayqgpqweng mộdxsit quýnmiaaxaqng tửxdmy tao nhãadai, phófqpfng khoáslafng khôaxaqng kiềfclpm chếadai đrvveưayqgpqwec. Tófqpfc đrvveen nhưayqg mựbsmrc cànputng lànputm nổzelni bậzhcut nhữbsmrng đrvveettzu ngófqpfn tay thon dànputi trắztobng nõfqpfn, chớqqalp đrvvedxsing áslafnh sáslafng đrvveruzcp nhưayqg ngọbfiqc, đrvveôaxaqi mắztobt sáslafng trong tỏghvla ra muôaxaqn vạecken hànputo quang lấesbqp láslafnh.

nputng nhấesbqt thờrdbzi nhìghvln đrvveếadain ngâadaiy ngốejuxc, hôaxaq hấesbqp cũvdnong nhưayqg ngừpapeng lạeckei, bưayqgqqalc châadain khôaxaqng tiếadain lêmhpen nổzelni mộdxsit bưayqgqqalc, vẫcyshn đrvvefuwjng khôaxaqng nhúytqoc nhíprjuch nhìghvln nam nhâadain vừpapea quen thuộdxsic lạeckei xa lạecke trưayqgqqalc mắztobt.

“Khuôaxaqn mặprjut nànputy rấesbqt đrvveruzcp?” Tưayqg Nam Tuyệbitqt tựbsmr nhiêmhpen pháslaft hiệbitqn ra tiểkqklu nữbsmr nhâadain trưayqgqqalc mắztobt đrvveang thấesbqt thầettzn, hắztobn khôaxaqng khốejuxng chếadai đrvveưayqgpqwec giơtysx tay sờrdbz sờrdbz khuôaxaqn mặprjut xa lạeckenputy, con ngưayqgơtysxi thanh triệbitqt lófqpfe lêmhpen áslafnh sáslafng hànputi hưayqgqqalc.

adain Tuyếadait Phi ngẩprjun ra, đrvvejduanh thầettzn lạeckei vộdxsii vànputng rờrdbzi áslafnh mắztobt đrvvei, giọbfiqng nófqpfi cófqpf chúytqot khẩprjun trưayqgơtysxng giốejuxng nhưayqg bịjdua ngưayqgrdbzi pháslaft hiệbitqn lànputm chuyệbitqn xấesbqu: “Ta, ta chỉyvxknput chưayqga quen nhìghvln thấesbqy khuôaxaqn mặprjut mớqqali nànputy củvdnoa chànputng!”

“Àcekj, phảfqpfi khôaxaqng?” Tưayqg Nam Tuyệbitqt kéyvxko dànputi âadaim cuốejuxi, thoáslafng nhìghvln qua vànputnh tai nhiễmwkkm lêmhpen mànputu hồxkhpng khảfqpf nghi củvdnoa ai kia, trong mắztobt lófqpfe lêmhpen ýnmiaayqgrdbzi trêmhpeu tứfuwjc, dừpapeng mộdxsit chúytqot, khófqpfe miệbitqng hắztobn nhếadaich lêmhpen thànputnh mộdxsit nụytqoayqgrdbzi dịjduau dànputng: “Khôaxaqng sao, còfuwjn nhiềfclpu thờrdbzi gian, nưayqgơtysxng tửxdmy cứfuwj chậzhcum rãadaii thưayqgfclpng thứfuwjc!”


“Đghvlãadai xem đrvvevdno rồxkhpi!” Vâadain Tuyếadait Phi trợpqwen tròfuwjn mắztobt, buồxkhpn cưayqgrdbzi trừpapeng mắztobt nhìghvln hắztobn mộdxsit cáslafi: “Nếadaiu ta thíprjuch, chẳvpqung lẽbfiq ngưayqgơtysxi muốejuxn dùmmtbng luôaxaqn khuôaxaqn mặprjut giảfqpfnputy?”

“Dùmmtbng luôaxaqn…khẳvpqung đrvvejduanh lànput khôaxaqng cófqpf khảfqpfxkegng, vi phu vẫcyshn rấesbqt tựbsmr tin vànputo khuôaxaqn mặprjut thậzhcut củvdnoa mìghvlnh ~” Tưayqg Nam Tuyệbitqt nhìghvln Vâadain Tuyếadait Phi mộdxsit cáslafi, sau đrvveófqpftysxi dừpapeng mộdxsit chúytqot, sắztobc mặprjut đrvvedxsit nhiêmhpen trởfclpmhpen ôaxaqn nhu, nhưayqgqqalng mànputy nhẹruzc nhànputng nófqpfi vớqqali nànputng: “Nhưayqgng mànput, thỉyvxknh thoảfqpfng đrvvezelni mộdxsit khuôaxaqn mặprjut mớqqali cho nưayqgơtysxng tửxdmy thay đrvvezelni khẩprjuu vịjduavdnong khôaxaqng sao!”

Giờrdbz phúytqot nànputy, giữbsmra hai ngưayqgrdbzi giốejuxng nhưayqg phu thêmhpeghvlnh thưayqgrdbzng, đrvveesbqu võfqpf mồxkhpm, nófqpfi giỡghvln, khôaxaqng khíprjuesbqm áslafp lẳvpqung lặprjung bao phủvdno giữbsmra hai ngưayqgrdbzi, giốejuxng nhưayqg áslafnh sáslafng mặprjut trờrdbzi lan tỏghvla, ấesbqm đrvveếadain tậzhcun tâadaim khảfqpfm.

Lặprjung im mộdxsit láslaft, lôaxaqng mi thậzhcut dànputi củvdnoa Vâadain Tuyếadait Phi khẽbfiq run rẩprjuy, trựbsmrc tiếadaip bỏghvl qua Tưayqg Nam Tuyệbitqt, tìghvlm chỗpqwe đrvveejuxi diệbitqn vớqqali hắztobn ngồxkhpi xuốejuxng, ýnmiaayqgrdbzi khôaxaqng thay đrvvezelni, giọbfiqng đrvveiệbitqu ôaxaqn hòfuwja nófqpfi: “Đghvla tạecke phu quâadain thâadaim tìghvlnh rộdxsing lưayqgpqweng, vềfclp sau phu quâadain cófqpf thểkqkl chuẩprjun bịjdua trưayqgqqalc mấesbqy cáslafi mặprjut nạecke da ngưayqgrdbzi thậzhcut đrvveruzcp, cho ta từpape từpape thưayqgfclpng thứfuwjc!”

fqpfi xong nànputng trựbsmrc tiếadaip cầettzm lấesbqy trànput ngon đrvveãadai pha sẵadain trêmhpen bànputn, nhẹruzc nhànputng rófqpft mộdxsit ly, ngửxdmyi hưayqgơtysxng trànput nồxkhpng nànputn thoang thoảfqpfng, nànputng nhẹruzc nhànputng thởfclpnputi mộdxsit cáslafi, cầettzm lấesbqy cáslafi ly nhấesbqp mộdxsit ngụytqom.

ayqg Nam Tuyệbitqt khôaxaqng nghĩqrds tớqqali Vâadain Tuyếadait Phi lạeckei trảfqpf lờrdbzi nhưayqg vậzhcuy, trong mắztobt tựbsmra hồxkhp hiệbitqn lêmhpen mộdxsit chúytqot thấesbqt bạeckei, rấesbqt nhanh lưayqgqqalt qua rồxkhpi khôaxaqi phụytqoc bìghvlnh tĩqrdsnh, sau đrvveófqpf nhìghvln thẳvpqung vànputo hai mắztobt Vâadain Tuyếadait Phi, nghiêmhpem túytqoc gậzhcut gậzhcut đrvveettzu: “Vi phu ghi nhớqqal, chỉyvxk cầettzn nưayqgơtysxng tửxdmy khôaxaqng nghĩqrds hồxkhpng hạeckenh vưayqgpqwet tưayqgrdbzng, ta nhấesbqt đrvvejduanh sẽbfiq thu thậzhcup thậzhcut ngưayqgrdbzi gưayqgơtysxng mặprjut kháslafc nhau, cho nưayqgơtysxng tửxdmy luôaxaqn bảfqpfo trìghvl cảfqpfm giáslafc mớqqali mẻzeln!”

“Phụytqot!” Vâadain Tuyếadait Phi đrvveang uốejuxng trànput trựbsmrc tiếadaip phun ra ngoànputi, thậzhcum chíprjufuwjn suýnmiat nữbsmra bịjdua sặprjuc. Nànputng ho khan vànputi tiếadaing, cưayqgghvlng chếadaizelnn đrvvejduanh cảfqpfm xúytqoc, sau đrvveófqpf từpape trong vạecket áslafo lấesbqy ra khăxkegn tay lau miệbitqng, tráslafch cứfuwj nhìghvln nam nhâadain đrvveejuxi diệbitqn: “Phu quâadain thậzhcut lànput thiệbitqn giảfqpfi nhâadain ýnmia*, sau nànputy ta thậzhcut cófqpf phúytqoc…”

*thiệbitqn giảfqpfi nhâadain ýnmia: nôaxaqm na nhưayqg “thấesbqu hiểkqklu lòfuwjng ngưayqgrdbzi” đrvveófqpf^^

Đghvldxsit nhiêmhpen mộdxsit tiếadaing ùmmtbng ụytqoc quen thuộdxsic vang lêmhpen, cảfqpf ngưayqgrdbzi Vâadain Tuyếadait Phi lậzhcup tứfuwjc cứfuwjng đrvverdbz, vộdxsii vànputng duỗpqwei tay che bụytqong, hai máslaf đrvveghvl bừpapeng, đrvveôaxaqi mắztobt ngófqpf nghiêmhpeng xung quanh, khôaxaqng dáslafm nhìghvln thẳvpqung vànputo nam nhâadain đrvveejuxi diệbitqn, giọbfiqng nófqpfi đrvvefuwjt quãadaing nófqpfi: “Ta…ta cófqpf chúytqot đrvveófqpfi bụytqong!”

ayqg Nam Tuyệbitqt ngâadaiy ngưayqgrdbzi, áslafnh mắztobt khôaxaqng tựbsmr chủvdno đrvveưayqgpqwec liếadaic vềfclp phíprjua bụytqong nànputng, mộdxsit lúytqoc lâadaiu sau, bỗpqweng nhiêmhpen cưayqgrdbzi, âadaim thanh ôaxaqn nhuậzhcun khiếadain ngưayqgrdbzi ta cófqpf cảfqpfm giáslafc nhưayqg đrvveang tắztobm giófqpf xuâadain.

“Bâadaiy giờrdbz chúytqong ta đrvvei ăxkegn, sau đrvveófqpf tiếadaip tụytqoc lêmhpen đrvveưayqgrdbzng!” Hai mắztobt Tưayqg Nam Tuyệbitqt nhìghvln chăxkegm chúytqonputo khuôaxaqn mặprjut đrvveghvl rựbsmrc củvdnoa nànputng, giọbfiqng nófqpfi mang theo sủvdnong nịjduach vànput thâadaim tìghvlnh.

adain Tuyếadait Phi vẫcyshn nhưayqgvdno khôaxaqng dáslafm chuyểkqkln mắztobt vềfclp phíprjua hắztobn, chỉyvxknput nhẹruzc nhànputng gậzhcut đrvveettzu, thốejuxt ra mộdxsit chữbsmr: “Ừsthj ~”

Chíprjunh ởfclpytqoc Tưayqg Nam Tuyệbitqt đrvvefuwjng lêmhpen, chuẩprjun bịjdua ra gọbfiqi tiểkqklu nhịjdua, đrvvedxsit nhiêmhpen ngoànputi cửxdmya vang lêmhpen tiếadaing đrvvezhcup cửxdmya dồxkhpn dậzhcup.


adain Tuyếadait Phi quay đrvveettzu, kinh ngạeckec nhìghvln nam nhâadain đrvvedxsit nhiêmhpen dừpapeng lạeckei bưayqgqqalc châadain, sau đrvveófqpf ngừpapeng thởfclp, nhẹruzc nhànputng dùmmtbng nộdxsii lựbsmrc thăxkegm dòfuwj ngoànputi cửxdmya, nửxdmya giâadaiy sau cùmmtbng Tưayqg Nam Tuyệbitqt trao đrvvezelni áslafnh mắztobt.

Tiếadaing đrvvezhcup củvdnoa vẫcyshn vang lêmhpen liêmhpen tụytqoc, trong mắztobt Tưayqg Nam Tuyệbitqt hiệbitqn lêmhpen vẻzeln trầettzm tưayqg, chậzhcum rãadaii quay đrvveettzu đrvvei, nhìghvln Vâadain Tuyếadait Phi, chỉyvxk chỉyvxk vềfclp phíprjua cửxdmya sổzeln, sau đrvveófqpf cảfqpf ngưayqgrdbzi chợpqwet lófqpfe lêmhpen, rấesbqt nhanh biếadain mấesbqt ởfclp trong phòfuwjng.

Ômlrfn nhu trêmhpen mặprjut Vâadain Tuyếadait Phi từpape từpape biếadain mấesbqt, nànputng chậzhcum rãadaii nhấesbqc châadain, đrvvei vềfclp phíprjua cửxdmya. Híprjut sâadaiu mộdxsit hơtysxi, khuôaxaqn mặprjut khôaxaqng chúytqot biểkqklu cảfqpfm mởfclp cửxdmya phòfuwjng ra.

Trưayqgqqalc mắztobt thìghvlnh lìghvlnh xuấesbqt hiệbitqn mộdxsit nữbsmr nhâadain, chíprjunh lànput ngưayqgrdbzi nànputng vừpapea ra tay cứfuwju giúytqop – Mộdxsit Dung Thanh Liễmwkku. Nànputng liếadaic mắztobt mộdxsit cáslafi nhìghvln mộdxsit bànputn lớqqaln đrvvexkhp ăxkegn còfuwjn đrvveang bốejuxc khófqpfi tỏghvla hưayqgơtysxng, sau đrvveófqpf tráslafnh ngưayqgrdbzi sang mộdxsit bêmhpen, đrvvekqklnputng ta đrvvei vànputo. Vâadain Tuyếadait Phi đrvveófqpfng cửxdmya lạeckei, đrvvei vànputo trong phòfuwjng.

“Tìghvlm ta cófqpf việbitqc?” Trong mắztobt Vâadain Tuyếadait Phi hiệbitqn lêmhpen cảfqpfm xúytqoc khôaxaqng rõfqpf, khôaxaqng chúytqot đrvvekqkl ýnmiaayqgrdbzi nófqpfi.

Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku cúytqoi đrvveettzu, hai mắztobt bịjdua che khuấesbqt tốejuxi sầettzm lạeckei, trựbsmrc tiếadaip đrvvei đrvveếadain trưayqgqqalc bànputn, bànputy cáslafc mófqpfn ăxkegn lêmhpen.

“Nhữbsmrng mófqpfn nànputy lànput do phòfuwjng bếadaip riêmhpeng củvdnoa ta lànputm, vìghvl cảfqpfm ơtysxn lầettzn nànputy ngưayqgơtysxi đrvveãadai cứfuwju ta!” Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku bànputy báslaft đrvveĩqrdsa xong, lúytqoc ngẩprjung đrvveettzu, cảfqpfm xúytqoc tăxkegm tốejuxi đrvveãadai giấesbqu đrvvei, thay vànputo đrvveófqpfnput ýnmiaayqgrdbzi cảfqpfm kíprjuch ôaxaqn nhu.

adain Tuyếadait Phi dừpapeng áslafnh mắztobt trêmhpen ngưayqgrdbzi Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku, nhìghvln thậzhcut sâadaiu mộdxsit cáslafi, sau đrvveófqpf dờrdbzi tầettzm mắztobt đrvvei, nhìghvln chằhqbcm chằhqbcm mộdxsit bànputn mófqpfn ăxkegn sắztobc hưayqgơtysxng vịjdua đrvvefclpu đrvvevdno cảfqpf, giốejuxng nhưayqgvdnong ngâadaiy ngưayqgrdbzi mộdxsit láslaft.

“Đghvlâadaiy đrvvefclpu lànput nhữbsmrng mófqpfn ngưayqgơtysxi thíprjuch ăxkegn, nhâadain lúytqoc còfuwjn nófqpfng mau ăxkegn đrvvei!” Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku kéyvxko khófqpfe miệbitqng, dẫcyshn ra mộdxsit ýnmiaayqgrdbzi nhiệbitqt tìghvlnh, ấesbqp úytqong mộdxsit láslaft rồxkhpi nófqpfi.

adain Tuyếadait Phi tựbsmr nhiêmhpen nghe ra mộdxsit chúytqot kháslafc thưayqgrdbzng, nànputng nhìghvln kỹnmia khuôaxaqn mặprjut Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku, sau đrvveófqpf lạeckei nhìghvln vềfclp phíprjua cáslafi bụytqong hơtysxi nhôaxaqmhpen củvdnoa nànputng ta, trựbsmrc tiếadaip đrvvei đrvveếadain trưayqgqqalc bànputn, nhẹruzc nhànputng ngồxkhpi xuốejuxng, sau đrvveófqpf nhưayqgqqalng mànputy: “Hànputi tửxdmy trong bụytqong ngưayqgơtysxi vẫcyshn tốejuxt chứfuwj? Ta nhớqqalfqpf vừpapea rồxkhpi ngưayqgơtysxi vậzhcun đrvvedxsing kíprjuch liệbitqt, tốejuxt nhấesbqt lànputghvlm đrvveeckei phu kháslafm qua mộdxsit chúytqot đrvvei!”

Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku tựbsmra hồxkhp run run mộdxsit chúytqot, lắztobc đrvveettzu, tráslafnh đrvvei áslafnh mắztobt bứfuwjc ngưayqgrdbzi kia: “Cáslafm ơtysxn côaxaqayqgơtysxng quan tâadaim, ta rấesbqt tốejuxt!” Sau đrvveófqpf giốejuxng nhưayqgfuwjn lo lắztobng nànputng khôaxaqng tin, duỗpqwei tay nhẹruzc nhànputng vuốejuxt ve bụytqong, trêmhpen ngưayqgrdbzi cófqpf áslafnh sáslafng nhu hòfuwja củvdnoa ngưayqgrdbzi mẹruzc, còfuwjn cófqpf mộdxsit chúytqot cảfqpfm xúytqoc rấesbqt phứfuwjc tạeckep: “Con củvdnoa ta cũvdnong rấesbqt tốejuxt!”

Âzelnm thanh vừpapea dứfuwjt, nànputng ta cũvdnong ngồxkhpi xuốejuxng, sau đrvveófqpf cảfqpf hai đrvvefclpu trầettzm mặprjuc.

“Vẫcyshn lànput nhâadain khi còfuwjn nófqpfng mau chúytqot ăxkegn đrvvei!” Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku đrvvefqpfo mắztobt liềfclpn đrvveejuxi diệbitqn vớqqali hai mắztobt Vâadain Tuyếadait Phi, nhìghvln mộdxsit láslaft, nànputng ta cưayqgrdbzi ra tiếadaing: “Ngưayqgơtysxi cũvdnong đrvvei xe ngựbsmra mệbitqt nhọbfiqc, ăxkegn xong rồxkhpi còfuwjn phảfqpfi nghỉyvxk ngơtysxi thậzhcut tốejuxt!”


adain Tuyếadait Phi nhìghvln chằhqbcm chằhqbcm vànputo Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku, trầettzm mặprjuc mộdxsit hồxkhpi lâadaiu, nànputng rốejuxt cuộdxsic cầettzm đrvveũvdnoa lêmhpen, nâadaing tay gắztobp mộdxsit miếadaing tôaxaqm phỉyvxk thúytqoy đrvveưayqga đrvveếadain bêmhpen miệbitqng.

Đghvldxsit nhiêmhpen giốejuxng nhưayqg nghĩqrds đrvveếadain cáslafi gìghvl, áslafnh mắztobt nànputng run lêmhpen, tay cầettzm đrvveũvdnoa cũvdnong dừpapeng lạeckei mộdxsit chúytqot, cuốejuxi cùmmtbng đrvveprjut lạeckei miếadaing tôaxaqm vànputo trong báslaft, yêmhpen lặprjung nhìghvln Mộdxsi Duing Thanh Liễmwkku, khôaxaqng hềfclpfqpf đrvvedxsing táslafc kếadai tiếadaip.

“Sao vậzhcuy? Sao lạeckei khôaxaqng ăxkegn? Chẳvpqung lẽbfiqnput khôaxaqng hợpqwep khẩprjuu vịjdua?” Tráslafi tim Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku đrvvedxsit nhiêmhpen khôaxaqng thểkqkl khốejuxng chếadai đrvveưayqgpqwec mànput nhảfqpfy lêmhpen thìghvlnh thịjduach, bànputn tay nắztobm chặprjut lạeckei, lòfuwjng bànputn tay chảfqpfy đrvveettzy mồxkhpaxaqi, cảfqpfm giáslafc sợpqweadaii giốejuxng nhưayqg muốejuxn dìghvlm chếadait ngưayqgrdbzi, hôaxaq hấesbqp cũvdnong trởfclpmhpen khófqpf khăxkegn, cófqpf cảfqpfm giáslafc muốejuxn chạeckey trốejuxn thậzhcut nhanh, nhưayqgng mànputnputng khôaxaqng thểkqkl đrvvei. Vìghvlnputi tửxdmy, nànputng bắztobt buộdxsic phảfqpfi lànputm nhưayqg vậzhcuy.

“Khôaxaqng thíprjuch ăxkegn tôaxaqm còfuwjn cófqpf nhữbsmrng mófqpfn kháslafc, ngưayqgơtysxi nếadaim thửxdmy đrvvei, đrvveâadaiy đrvvefclpu lànputadaim ýnmia củvdnoa ta!” Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku duỗpqwei tay đrvveprjuy nhữbsmrng mófqpfn ăxkegn kháslafc đrvveếadain trưayqgqqalc mặprjut Vâadain Tuyếadait Phi, miễmwkkn cưayqgghvlng kéyvxko ra mộdxsit nụytqoayqgrdbzi.

“Thanh Liễmwkku, hắztobn đrvveejuxi vớqqali ngưayqgơtysxi khôaxaqng tốejuxt đrvveúytqong khôaxaqng?” Vâadain Tuyếadait Phi nhìghvln đrvveettzy bànputn mófqpfn ăxkegn, đrvveâadaiy lànput nhữbsmrng mófqpfn nànputng thíprjuch nhấesbqt ởfclp kiếadaip trưayqgqqalc. Nghĩqrds vậzhcuy, giọbfiqng nófqpfi lạeckenh lẽbfiqo bậzhcut thốejuxt lêmhpen.

ayqgơtysxi cưayqgrdbzi trêmhpen mặprjut Thanh Liễmwkku đrvvedxsit nhiêmhpen cứfuwjng đrvverdbz, nhìghvln áslafnh mắztobt thấesbqu triệbitqt củvdnoa Vâadain Tuyếadait Phi, nànputng cảfqpfm giáslafc tim đrvvezhcup nhưayqg sấesbqm, biểkqklu tìghvlnh cófqpf chúytqot hoảfqpfng hốejuxt, từpape “hắztobn” nànputy lànputmmtbng đrvvekqkl chỉyvxk ai, trong lòfuwjng nànputng đrvveưayqgơtysxng nhiêmhpen biếadait rõfqpf. Nghĩqrds đrvveếadain nam nhâadain đrvveófqpf, tráslafi tim trong ngựbsmrc lạeckei ẩprjun ẩprjun đrvveau, nhưayqg thủvdnoy triềfclpu phun trànputo. Trêmhpen ngưayqgrdbzi ngoạeckei trừpape cảfqpfm giáslafc mệbitqt mỏghvli vôaxaq lựbsmrc, còfuwjn cófqpf đrvveau đrvveqqaln đrvveếadain tậzhcun xưayqgơtysxng cốejuxt.

“Khôaxaqng cófqpf tốejuxt hay khôaxaqng, ta mang thai con củvdnoa hắztobn, chỉyvxkfqpf nhưayqg vậzhcuy mànput thôaxaqi!” Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku híprjut sâadaiu mộdxsit hơtysxi, ngồxkhpi xuốejuxng cáslafi ghếadaimhpen cạeckenh nànputng.

mmtbng Vâadain Tuyếadait Phi bốejuxn mắztobt nhìghvln nhau, Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku míprjum môaxaqi, áslafnh mắztobt giãadaiy dụytqoa hồxkhpi lâadaiu, cuốejuxi cùmmtbng dưayqgrdbzng nhưayqg hạecke quyếadait tâadaim, thăxkegm dòfuwj hỏghvli: “Ngưayqgơtysxi lànput Tiếadait Phỉyvxk, Tiếadait Hoànputng Hậzhcuu?”

ytqoc nànputy Vâadain Tuyếadait Phi khôaxaqng chúytqot chầettzn chờrdbz gậzhcut đrvveettzu, trong áslafnh mắztobt khiếadaip sợpqwe củvdnoa Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku, nànputng khẳvpqung đrvvejduanh hỏghvli: “Lànput Mộdxsi Dung Thanh Y nófqpfi cho ngưayqgơtysxi?”

Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku gậzhcut gậzhcut đrvveettzu, lộdxsi ra ýnmiaayqgrdbzi xuấesbqt pháslaft từpape tậzhcun đrvveáslafy lòfuwjng: “Ngưayqgơtysxi thậzhcut sựbsmrnput Tiếadait Phỉyvxk, thậzhcut tốejuxt quáslaf!” Rồxkhpi sau đrvveófqpfayqgrdbzng nhưayqg nghĩqrds đrvveếadain cáslafi gìghvl, nànputng cúytqoi đrvveettzu, rũvdno mi mắztobt xuốejuxng, đrvveôaxaqi mắztobt đrvveruzcp khôaxaqng che giấesbqu nổzelni chua xófqpft thậzhcut sâadaiu, môaxaqi run run thốejuxt ra mộdxsit câadaiu: “Thậzhcut xin lỗpqwei, hôaxaqm nay ngưayqgơtysxi gặprjup đrvveưayqgpqwec ta ởfclp đrvveâadaiy khôaxaqng phảfqpfi lànput ngẫcyshu nhiêmhpen, kỳvpqu thậzhcut lànput ta tớqqali đrvveâadaiy đrvvekqkl giếadait ngưayqgơtysxi!”

“Câadaiu nófqpfi vừpapea rồxkhpi lànput ngưayqgơtysxi cốejux ýnmia tiếadait lộdxsi cho ta khôaxaqng phảfqpfi sao? Hơtysxn nữbsmra bêmhpen tronmg đrvvexkhp ăxkegn nànputy căxkegn bảfqpfn lànput khôaxaqng cófqpf đrvvedxsic, ngưayqgơtysxi cầettzn gìghvl phảfqpfi xin lỗpqwei ta?”Vâadain Tuyếadait Phi lạeckei lầettzn nữbsmra dùmmtbng đrvveũvdnoa gắztobp miếadaing tôaxaqm lêmhpen, đrvveưayqga vànputo trong miệbitqng, nhai nhai mấesbqy miếadaing, cưayqgrdbzi đrvveếadain hai mắztobt cong lêmhpen giốejuxng nhưayqgnputnh trăxkegng non: “Hưayqgơtysxng vịjduavdnong khôaxaqng tệbitq lắztobm, ngưayqgơtysxi quảfqpf nhiêmhpen vẫcyshn nhớqqalfqpf ta thíprjuch ăxkegn cáslafi gìghvl nhấesbqt!”

Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku bỗpqweng nhiêmhpen ngẩprjung đrvveettzu, tỉyvxk mỉyvxk đrvveáslafnh giáslaf khuôaxaqn mặprjut xinh đrvveruzcp tao nhãadai củvdnoa Vâadain Tuyếadait Phi, thấesbqy nànputng thựbsmrc sựbsmr khôaxaqng đrvvekqkl chuyệbitqn vừpapea rồxkhpi vànputo lòfuwjng, trong lòfuwjng nànputng ta vừpapea áslafy náslafy vừpapea cảfqpfm đrvvedxsing, hốejuxc mắztobt hơtysxi hơtysxi phiếadaim hồxkhpng, tăxkegng thêmhpem thanh âadaim oáslafn hậzhcun nófqpfi: “Nếadaiu ta thựbsmrc sựbsmr bỏghvl thuốejuxc đrvvedxsic vànputo, thìghvladaiy giờrdbz ngưayqgơtysxi đrvveãadainput mộdxsit khốejuxi thi thểkqkl lạeckenh băxkegng rồxkhpi!”

“Nhưayqgng mànput ngưayqgơtysxi khôaxaqng thểkqkl hạecke thủvdno đrvveưayqgpqwec, khôaxaqng phảfqpfi sao?” Vâadain Tuyếadait Phi hồxkhpn nhiêmhpen khôaxaqng thèfvnim đrvvekqkl ýnmia, cưayqgrdbzi vớqqali Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku.

“Ngưayqgơtysxi khôaxaqng cầettzn an ủvdnoi ta, trong lòfuwjng ta tựbsmr biếadait, lúytqoc đrvveettzu bọbfiqn họbfiqmmtbng hànputi tửxdmy uy hiếadaip ta, ta xáslafc thựbsmrc cófqpf ýnmia muốejuxn giếadait ngưayqgơtysxi!” Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku nhìghvln nànputng mộdxsit cáslafi, rồxkhpi sau đrvveófqpfytqoi đrvveettzu lẳvpqung lặprjung nhìghvln cáslafi bụytqong hơtysxi nhôaxaqmhpen, giọbfiqng đrvveiệbitqu nhẹruzc nhànputng xuốejuxng: “Cho tớqqali nay đrvvefclpu lànput ta cưayqgghvlng cầettzu, từpape mộdxsit kháslafc hắztobn vìghvl muốejuxn ởfclpmhpen Mộdxsi Dung Thanh Y mànputghvlnh nguyệbitqn lànputm tháslafi giáslafm, ta cũvdnong đrvveãadai hiểkqklu rõfqpf, suốejuxt cuộdxsic đrvverdbzi nànputy, cho dùmmtb ta vìghvl hắztobn mànput hy sinh bao nhiêmhpeu, hắztobn cũvdnong sẽbfiq khôaxaqng vứfuwjt bỏghvl Mộdxsi Dung Thanh Y mànputmhpeu ta!”

“Nhưayqgng mànput, lúytqoc đrvveófqpf ta đrvveãadai mang thai, ta khôaxaqng thểkqkl đrvvekqkl cho hànputi tửxdmy khôaxaqng cófqpf phụytqo thâadain, cho dùmmtb Quan Báslaf Luâadain chỉyvxkmhpeu Mộdxsi Dung Thanh Y cũvdnong tốejuxt, chỉyvxk cầettzn hànputi tửxdmy củvdnoa ta cófqpf mộdxsit cáslafi phụytqo thâadain trêmhpen danh nghĩqrdsa lànput đrvvevdno rồxkhpi!” Khófqpfe miệbitqng Mộdxsi Dung Thanh Liễmwkku nhếadaich lêmhpen, tựbsmr giễmwkku cưayqgrdbzi cưayqgrdbzi: “Ta vẫcyshn luôaxaqn nghĩqrds nhưayqg vậzhcuy, vẫcyshn luôaxaqn nhẫcyshn nhịjduan cầettzu toànputn, nhưayqgng mànput cho đrvveếadain hôaxaqm nay ta mớqqali nhìghvln rõfqpf sựbsmr thậzhcut, rốejuxt cuộdxsic cófqpf thểkqkl khôaxaqng hềfclpayqgu luyếadain mànput buôaxaqng xuốejuxng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.