Đích Nữ Vương Phi

Chương 144 : Muốn cả đời

    trước sau   
yrylng lúybyrc vầlrucng sáifaing màocolu hồymjkng nhạmfdtt dâpfngng lêymjkn từulpw phívnpna châpfngn trờyrgyi, tia sáifaing mặzupnt trờyrgyi đbmvalrucu tiêymjkn cũmnxbng sàocol xuốgtjmng mặzupnt đbmvaumhmt, vạmfdtn vậnzmpt nhưerhe sốgtjmng lạmfdti, đbmvaưerheyrgyng phốgtjm quạmfdtnh quẽxbuamnxbng tấumhmp nậnzmpp ngưerheyrgyi đbmvaếzopgn ngưerheyrgyi đbmvai, vôzupnyrylng náifaio nhiệflxet!

Xe ngựbikia đbmvaenfmt nhiêymjkn dừulpwng lạmfdti trưerhelxlcc cửchopa kháifaich đbmvaiếzopgm trong mộenfmt trấumhmn nhỏrfsm, Bạmfdtch Phong trựbikic tiếzopgp đbmvai đbmvaếzopgn trưerhelxlcc xe cung kívnpnnh nónsdsi: “Chủkmzw tửchop, đbmvaãchop đbmvaếzopgn chợnldy, chúybyrng ta ởnzmp lạmfdti đbmvaâpfngy nghỉtrpe ngơnbcbi mộenfmt chúybyrt, sau đbmvaónsds sẽxbua tiếzopgp tụbhmqc lêymjkn đbmvaưerheyrgyng.”

erhe Nam Tuyệflxet nhìwozdn thoáifaing qua tiểnldyu nữyryl nhâpfngn đbmvaang dựbikia vàocolo ngựbikic mìwozdnh ngủkmzw say sưerhea, con ngưerheơnbcbi ôzupnn nhuậnzmpn xẹkihit qua vẻrhxrumhmm áifaip, sau đbmvaónsds gợnldyn lêymjkn khónsdse môzupni: “Ngưerheơnbcbi đbmvai an bàocoli phòjbfdng nghỉtrpe trưerhelxlcc đbmvai, ta sẽxbua xuốgtjmng sau.”

Bạmfdtch Phong tuy rằjqeang khôzupnng rõrfqhwozdnh cảusdonh trong xe nhưerheng cũmnxbng cónsds thểnldy đbmvaifain đbmvaưerhenldyc đbmvaôzupni chúybyrt. Hắbmvan vộenfmi vàocolng nónsdsi: “Thuộenfmc hạmfdt đbmvaãchop biếzopgt!”

Trêymjkn đbmvaưerheyrgyng phốgtjm khôzupnng ngừulpwng dộenfmi đbmvaếzopgn nhữyrylng tạmfdtp âpfngm chónsdsi tai, cónsds tiếzopgng hòjbfdyncbt, tiếzopgng rao hàocolng, tiếzopgng trẻrhxr con nôzupn đbmvaùyryla...từulpwng đbmvanldyt nốgtjmi tiếzopgp nhau.

pfngn Tuyếzopgt Phi nghiêymjkng đbmvalrucu mộenfmt cáifaii, đbmvalrucu nhỏrfsm trựbikic tiếzopgp tụbhmqt xuốgtjmng từulpw trong ngựbikic Tưerhe Nam Tuyệflxet, đbmvabhmqng vàocolo đbmvaùyryli hắbmvan. Lựbikic đbmvamfdto kháifai lớlxlcn làocolm cho hai mắbmvat nàocolng bỗiqjfng nhiêymjkn mởnzmp ra.


Đmnxblrucu ónsdsc mờyrgy mịsyqpt, Vâpfngn Tuyếzopgt Phi giơnbcb tay day day tráifain, ngửchopi hơnbcbi thởnzmp nam tívnpnnh quen thuộenfmc, cảusdom nhậnzmpn đbmvaưerhenldyc đbmvaenfmumhmm dâpfngng lêymjkn từulpw phívnpna dưerhelxlci đbmvalrucu, tay nàocolng sữyrylng lạmfdti, thâpfngn hìwozdnh cứydcmng đbmvayrgy, sau đbmvaónsds khôzupnng tựbiki chủkmzw đbmvaưerhenldyc bónsdsp nhẹkihi hai cáifaii trêymjkn đbmvaùyryli Tưerhe Nam Tuyệflxet, đbmvaôzupni mắbmvat di chuyểnldyn lêymjkn phívnpna trêymjkn, đbmvaenfmt nhiêymjkn đbmvaónsdsn nhậnzmpn áifainh mắbmvat cưerheyrgyi nhưerhe khôzupnng cưerheyrgyi củkmzwa ai đbmvaónsds.

“Tỉtrpenh?” Giọzwfrng nónsdsi ôzupnn nhuậnzmpn củkmzwa nam nhâpfngn vang lêymjkn trêymjkn đbmvatrpenh đbmvalrucu, khónsdse miệflxeng lộenfm ra mộenfmt ýsfbwerheyrgyi trêymjku chọzwfrc.

Rung đbmvaenfmng giốgtjmng nhưerhe tia séyncbt đbmvaáifainh xuốgtjmng, đbmvaenfmt nhiêymjkn trong ónsdsc trốgtjmng rỗiqjfng, trưerhelxlcc mắbmvat chỉtrpejbfdn đbmvaôzupni môzupni hồymjkng diễlexdm sáifaing bónsdsng.

Mộenfmt lúybyrc sau, đbmvanldyi nàocolng phụbhmqc hồymjki tinh thầlrucn lạmfdti, vộenfmi vàocolng bòjbfd dậnzmpy từulpw trêymjkn ngưerheyrgyi hắbmvan, sau đbmvaónsds nhanh chónsdsng lui vềerhe phívnpna sau, kéyncbo ra khoảusdong cáifaich giữyryla hai ngưerheyrgyi.

“Chàocolng rõrfqhocolng ngồymjki đbmvagtjmi diệflxen vớlxlci ta, sao bâpfngy giờyrgy lạmfdti chạmfdty đbmvaếzopgn bêymjkn cạmfdtnh ta?” Sắbmvac mặzupnt Vâpfngn Tuyếzopgt Phi mang theo mộenfmt chúybyrt tứydcmc giậnzmpn, cao giọzwfrng chấumhmt vấumhmn.

Ámnxbnh mắbmvat Tưerhe Nam Tuyệflxet gắbmvat gao khónsdsa lạmfdti trêymjkn ngưerheyrgyi nữyryl tửchop trưerhelxlcc mắbmvat, nhìwozdn gưerheơnbcbng mặzupnt hơnbcbi phiếzopgm hồymjkng củkmzwa nàocolng, khónsdse miệflxeng hắbmvan lộenfm ra ýsfbwerheyrgyi nhàocoln nhạmfdtt, giọzwfrng nónsdsi mang theo mộenfmt chúybyrt hàocoli hưerhelxlcc vui vẻrhxr: “Ta vẫtszln luôzupnn ngồymjki ởnzmp vịsyqp trívnpn củkmzwa mìwozdnh, chưerhea hềerhe đbmvaenfmng đbmvanzmpy tívnpnocolo!” Nónsdsi xong còjbfdn khôzupnng quêymjkn dùyrylng áifainh mắbmvat cónsds ýsfbw áifaim chỉtrpe nhìwozdn nàocolng mộenfmt cáifaii.

pfngn Tuyếzopgt Phi lúybyrc nàocoly mớlxlci bìwozdnh tĩxslenh lạmfdti, nhìwozdn thoáifaing qua vịsyqp trívnpn củkmzwa hai ngưerheyrgyi, ngàocoly hoom qua nàocolng rõrfqhocolng ngồymjki ởnzmpymjkn nàocoly, sao khi tỉtrpenh dậnzmpy lạmfdti đbmvaenfmt nhiêymjkn lăoflxn sang phívnpna đbmvagtjmi diệflxen?

Nhậnzmpn thấumhmy áifainh mắbmvat hoàocoli nghi củkmzwa nàocolng, Tưerhe Nam Tuyệflxet chẳlexdng cónsds chúybyrt ýsfbw đbmvasyqpnh giảusdoi thívnpnch nàocolo, sắbmvac mặzupnt vẫtszln bìwozdnh tĩxslenh lạmfdtnh nhạmfdtt, giọzwfrng nónsdsi khôzupnng cao khôzupnng thấumhmp, nhívnpnch ngưerheyrgyi vềerhe phívnpna cửchopa xe: “Đmnxbãchop tớlxlci kháifaich đbmvaiếzopgm rồymjki, vàocolo ăoflxn mộenfmt chúybyrt gìwozd đbmvaónsds, rửchopa mặzupnt chảusdoi đbmvalrucu rồymjki tiếzopgp tụbhmqc lêymjkn đbmvaưerheyrgyng!”

Nghĩxsle đbmvaếzopgn mụbhmqc đbmvaívnpnch ra ngoàocoli lầlrucn nàocoly củkmzwa bọzwfrn họzwfr, Vâpfngn Tuyếzopgt Phi cũmnxbng khôzupnng tiếzopgp tụbhmqc rốgtjmi rắbmvam chuyệflxen vừulpwa rồymjki, lậnzmpp tứydcmc đbmvai theo Tưerhe Nam Tuyệflxet xuốgtjmng xe ngựbikia vàocolo kháifaich đbmvaiếzopgm.

“Tiểnldyu nưerheơnbcbng tửchop, đbmvabhmqng vàocolo đbmvamfdti gia ta lạmfdti muốgtjmn cứydcm thếzopg bỏrfsm đbmvai?”

“Buôzupnng tay!”

“Ta cứydcm khôzupnng buôzupnng tay, ngưerheơnbcbi vừulpwa xôzupnocolo ta...”

Lờyrgyi còjbfdn chưerhea dứydcmt, đbmvaenfmt nhiêymjkn “bịsyqpch” mộenfmt tiếzopgng, cùyrylng vớlxlci tiếzopgng kêymjku thảusdom thiếzopgt củkmzwa nam nhâpfngn, tiếzopgp theo làocol âpfngm thanh xìwozdocolo bàocoln táifain.


Xung quanh mộenfmt trậnzmpn ồymjkn àocolo, tiểnldyu nhịsyqp vộenfmi vàocolng hôzupn: “Kháifaich quan bớlxlct giậnzmpn, cónsds việflxec gìwozd từulpw từulpwnsdsi, từulpw từulpwnsdsi...”

“Ngưerheơnbcbi cáifaii đbmvaymjk tiệflxen kỹbhmq nữyryl, cũmnxbng dáifaim đbmvaenfmng thủkmzw vớlxlci đbmvamfdti gia ta, cho ngưerheơnbcbi mặzupnt mũmnxbi ngưerheơnbcbi còjbfdn khôzupnng biếzopgt xấumhmu hổbhmq, mấumhmy ngưerheyrgyi cáifaic ngưerheơnbcbi xôzupnng lêymjkn cho ta, bắbmvat nàocolng ta lạmfdti, ta muốgtjmn cho nàocolng ta biếzopgt đbmvabmvac tộenfmi vớlxlci bổbhmqn đbmvamfdti gia phảusdoi chịsyqpu kếzopgt cụbhmqc thếzopgocolo!”

Mệflxenh lệflxenh củkmzwa hắbmvan vừulpwa ra, mấumhmy nôzupn bộenfmc ùyryla lêymjkn, vâpfngy chặzupnt xung quanh nữyryl tửchop, côzupnng kívnpnch tậnzmpp thểnldy.

Nhữyrylng kẻrhxrnsds mặzupnt ởnzmp đbmvaâpfngy đbmvaerheu muốgtjmn xem kịsyqpch vui, lạmfdti khôzupnng cónsds mộenfmt ngưerheyrgyi chịsyqpu đbmvai ra giúybyrp đbmvahvqi, theo nhữyrylng đbmvaenfmng táifaic càocolng ngàocoly càocolng chậnzmpm chạmfdtp, trong lòjbfdng Vâpfngn Tuyếzopgt Phi cũmnxbng cónsds chúybyrt khẩlgbzn trưerheơnbcbng. Bởnzmpi vìwozd nữyryl tửchopocoly khôzupnng phảusdoi ai kháifaic màocol chívnpnnh làocol chívnpnnh thêymjk củkmzwa Quan Báifai Luâpfngn, tỷjbfd tỷjbfd củkmzwa Mộenfm Dung Thanh Y, Mộenfm Dung Thanh Liễlexdu. Kiêymjkps trưerhelxlcc nàocolng vàocol nữyryl nhâpfngn nàocoly cũmnxbng cónsds chúybyrt quen biếzopgt, tựbiki nhiêymjkn biếzopgt võrfqhzupnng củkmzwa nữyryl nhâpfngn nàocoly cũmnxbng khôzupnng phảusdoi quáifai tốgtjmt, miễlexdn cưerhehvqing cónsds thểnldyydcmng phónsds mấumhmy côzupnng tửchop ăoflxn chơnbcbi tráifaic táifaing, nhưerheng màocol mấumhmy tùyryly tùyrylng nàocoly đbmvaerheu làocol ngưerheyrgyi cónsdsrfqhzupnng, huốgtjmng hồymjknsds thểnldy thấumhmy bụbhmqng củkmzwa nàocolng ta hơnbcbi nhôzupnymjkn, nhìwozdn làocol biếzopgt đbmvaang mang thai.

“Muốgtjmn giúybyrp đbmvahvqi?” Tưerhe Nam Tuyệflxet nhẹkihi giọzwfrng dòjbfd hỏrfsmi, con ngưerheơnbcbi sâpfngu thẳlexdm nhưerhe hồymjkpfngu.

Trưerhelxlcc khi xuốgtjmng xe ngựbikia Tưerhe Nam Tuyệflxet vàocolpfngn Tuyếzopgt Phi đbmvaerheu đbmvaãchop dịsyqpch dung, vìwozd tráifainh cho ngưerheyrgyi kháifaic chúybyr ýsfbw, hai ngưerheyrgyi bọzwfrn họzwfrpfngy giờyrgy chẳlexdng kháifaic gìwozdifaiifainh bìwozdnh thưerheyrgyng. Nhìwozdn nữyryl tửchop kiệflxet ngạmfdto bấumhmt tuâpfngn kia, trong lòjbfdng nàocolng cónsds chúybyrt do dựbiki.

Chívnpnnh ởnzmpybyrc Mộenfm Dung Thanh Liễlexdu đbmvaang chuyêymjkn tâpfngm đbmvagtjmi phónsds đbmvagtjmi thủkmzw trưerhelxlcc mặzupnt, mộenfmt nam nhâpfngn vẫtszln luôzupnn đbmvaydcmng bêymjkn cạmfdtnh đbmvaenfmt nhiêymjkn đbmvaáifai mộenfmt cáifaii ghếzopg vềerhe phívnpna nàocolng ta.

“Cẩlgbzn thậnzmpn!” Vâpfngn Tuyếzopgt Phi kinh hôzupn, vộenfmi vàocolng duỗiqjfi tay đbmvaáifainh bay cáifaii chéyncbn bêymjkn cạmfdtnh, vậnzmpn nộenfmi lựbikic néyncbm vềerhe phívnpna nam nhâpfngn kia. Lúybyrc nàocoly nàocolng cũmnxbng khôzupnng rảusdonh che dấumhmu thâpfngn phậnzmpn, nhìwozdn Mộenfm Dung Thanh Liễlexdu vừulpwa đbmvaáifainh nhau vừulpwa khôzupnng quêymjkn dùyrylng mộenfmt tay bảusdoo vệflxe bụbhmqng, Vâpfngn Tuyếzopgt Phi hạmfdt quyếzopgt tâpfngm. Lầlrucn nàocoly, nàocolng giúybyrp!

oOo

Mắbmvat mặzupnt trờyrgyi mơnbcb hồymjk chiếzopgu xuốgtjmng bónsdsng câpfngy loang lổbhmq, trong khôzupnng khívnpn phiếzopgm hàocoln khívnpn nhèsfbw nhẹkihi, bốgtjmn phívnpna tiểnldyu việflxen sáifaing trưerheng nhưerheng lạmfdti cựbikic kìwozd quạmfdtnh quẽxbua.

Nam nhâpfngn tuấumhmn dậnzmpt đbmvaang đbmvaydcmng khoanh tay, so vớlxlci ngàocoly xưerhea, cảusdo ngưerheyrgyi hắbmvan thoạmfdtt nhìwozdn gầlrucy đbmvai rấumhmt nhiềerheu, áifaio gấumhmm màocolu xanh ngọzwfrc choàocolng lêymjkn ngưerheyrgyi hắbmvan cónsds chúybyrt rộenfmng thùyrylng thìwozdnh. Thầlrucn sắbmvac củkmzwa hắbmvan cónsds vẻrhxr lo lắbmvang nhàocoln nhạmfdtt, môzupni mỏrfsmng mívnpnm lạmfdti, áifainh mắbmvat thẳlexdng tắbmvap nhìwozdn ra phívnpna cửchopa.

Bạmfdtch Nhiễlexdm cầlrucm mộenfmt kiệflxen áifaio khoáifaic dàocoly rộenfmng, đbmvaydcmng ởnzmp phívnpna sau nam nhâpfngn, si ngốgtjmc nhìwozdn hồymjki lâpfngu.

Mộenfmt trậnzmpn giónsds lạmfdtnh thổbhmqi qua, nháifainh câpfngy trong việflxen khẽxbua đbmvaung đbmvaưerhea, pháifait ra tiếzopgng vang sàocoln sạmfdtt, đbmvaónsdsa hoa mỹbhmq lệflxeerhelxlcc áifainh mặzupnt trờyrgyi nhẹkihi nhàocolng lay đbmvaenfmng.


“Khụbhmq…Khụbhmq” Nam nhâpfngn đbmvaenfmt nhiêymjkn khom lưerheng, che ngựbikic lạmfdti, dùyrylng hếzopgt khívnpn lựbikic ho mạmfdtnh vàocoli tiếzopgng, sau đbmvaónsds ngẩlgbzng đbmvalrucu, sắbmvac mặzupnt nhiễlexdm lêymjkn mộenfmt màocolu trắbmvang nõrfqhn bệflxenh tậnzmpt.

“A Cảusdonh!” Bạmfdtch Nhiễlexdm thu hồymjki áifainh mắbmvat si mêymjk, bừulpwng tỉtrpenh từulpw trong cảusdonh đbmvakihip, bưerhelxlcc lêymjkn phívnpna trưerhelxlcc vàocoli bưerhelxlcc, lấumhmy ra áifaio choàocolng khoáifaic lêymjkn trêymjkn ngưerheyrgyi nam nhâpfngn.

“A Cảusdonh, trêymjkn ngưerheyrgyi huynh còjbfdn cónsds vếzopgt thưerheơnbcbng, trờyrgyi đbmvaãchopocolo thu rồymjki, tuy rằjqeang mặzupnt trờyrgyi đbmvaãchopymjkn cao nhưerheng khôzupnng khívnpn vẫtszln rấumhmt lạmfdtnh lẽxbuao, huynh vẫtszln nêymjkn vàocolo nhàocol nghỉtrpe ngơnbcbi thìwozd tốgtjmt hơnbcbn!” Bạmfdtch Nhiễlexdm cónsds chúybyrt khôzupnng vui mởnzmp miệflxeng, mang theo ýsfbw tứydcm tráifaich cứydcm rấumhmt nhẹkihi, duỗiqjfi tay buộenfmc lạmfdti áifaio choàocolng cho hắbmvan.

Tiếzopgp xúybyrc gầlrucn gũmnxbi vớlxlci nam nhâpfngn mìwozdnh thívnpnch nhưerhe vậnzmpy, trong lòjbfdng Bạmfdtch Nhiễlexdm cónsds chúybyrt ngưerhenldyng ngùyrylng, trêymjkn mặzupnt hơnbcbi hơnbcbi phiếzopgm vẻrhxrchopng hồymjkng, mang theo vẻrhxr kiềerheu mịsyqp đbmvazupnc trưerheng củkmzwa nữyryl nhâpfngn. Nàocolng oáifain tráifaich trừulpwng mắbmvat Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh mộenfmt cáifaii: “Mạmfdtng củkmzwa huynh khónsds khăoflxn lắbmvam mớlxlci lấumhmy lạmfdti đbmvaưerhenldyc từulpw quỷjbfdzupnn quan, nhấumhmt đbmvasyqpnh khôzupnng đbmvaưerhenldyc đbmvanldy xảusdoy ra chúybyrt sai lầlrucm nàocolo, bằjqeang khôzupnng mấumhmy ngàocoly nay bổbhmqn côzupnerheơnbcbng mấumhmt côzupnng vôzupn ívnpnch!”

Cảusdom giáifaic đbmvaưerhenldyc Bạmfdtch Nhiễlexdm lo lắbmvang vàocol quan tâpfngm, Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh quay ngưerheyrgyi cưerheyrgyi vớlxlci nàocolng, nụbhmqerheyrgyi dịsyqpu dàocolng lịsyqpch sựbiki tao nhãchop. Hắbmvan khôzupnng dấumhmu vếzopgt kéyncbo ra nàocolng ra khỏrfsmi ngưerheyrgyi mìwozdnh, giọzwfrng nónsdsi khàocoln khàocoln: “Ta đbmvaãchop biếzopgt. Tiểnldyu Nhiễlexdm, bêymjkn ngoàocoli lạmfdtnh lẽxbuao, muộenfmi đbmvai vàocolo nhàocol trưerhelxlcc đbmvai, ta ởnzmpymjkn ngoàocoli đbmvanldyi thêymjkm mộenfmt láifait, mấumhmy ngàocoly nay vẫtszln luôzupnn nằjqeam trêymjkn giưerheyrgyng, khôzupnng ra ngoàocoli đbmvai dạmfdto mộenfmt chúybyrt, toàocoln thâpfngn đbmvaerheu thấumhmy khónsds chịsyqpu!”

Nghe đbmvaưerhenldyc lờyrgyi quan tâpfngm mìwozdnh từulpw miệflxeng hắbmvan, trong lòjbfdng Bạmfdtch Nhiễlexdm ngọzwfrt ngàocolo nhưerhe mậnzmpt, nàocolng thâpfngm tìwozdnh nhìwozdn chăoflxm chúybyrocolo nam tửchopocolng thívnpnch thậnzmpt nhiềerheu năoflxm trưerhelxlcc mắbmvat, ôzupnng trờyrgyi đbmvagtjmi xửchop vớlxlci nàocolng khôzupnng tệflxe, rốgtjmt cuộenfmc cho nàocolng cơnbcb hộenfmi ởnzmp lạmfdti bêymjkn cạmfdtnh hắbmvan, cũmnxbng may nàocolng cuốgtjmi cùyrylng cũmnxbng đbmvauổbhmqi kịsyqpp.

“Thâpfngn thểnldy ta rấumhmt tốgtjmt, ngưerheyrgyi cónsds chuyệflxen làocol huynh mớlxlci đbmvaúybyrng, trưerhelxlcc khi vếzopgt thưerheơnbcbng củkmzwa huynh khỏrfsmi hẳlexdn nhấumhmt đbmvasyqpnh phảusdoi chúybyr ýsfbw, ngàocoln vạmfdtn lầlrucn đbmvaulpwng nhiễlexdm phong hàocoln!” Khónsdse miệflxeng Bạmfdtch Nhiễlexdm nởnzmp nụbhmqerheyrgyi, sắbmvac mặzupnt tăoflxng thêymjkm mấumhmy phầlrucn ôzupnn nhu, khôzupnng hềerhe thấumhmy dáifaing vẻrhxr ưerheơnbcbng ngạmfdtnh kiêymjku ngạmfdto ngàocoly xưerhea.

Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh lạmfdti nhìwozdn thoáifaing qua cổbhmqng lớlxlcn, sau đbmvaónsds thu hồymjki tầlrucm mắbmvat, nhìwozdn nữyryl tửchop trưerhelxlcc mắbmvat giốgtjmng nhưerhe muốgtjmn nónsdsi cáifaii gìwozd, nhưerheng màocolnbcbi hơnbcbi héyncb miệflxeng, cuốgtjmi cùyrylng vẫtszln làocol khôzupnng nónsdsi, cứydcm nhưerhe vậnzmpy lặzupnp lạmfdti vàocoli lầlrucn.

“A Cảusdonh, huynh cónsds chuyệflxen gìwozd muốgtjmn nónsdsi vớlxlci ta?” Bạmfdtch Nhiễlexdm tựbiki nhiêymjkn làocol chúybyr ýsfbw tớlxlci Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh mấumhmt tựbiki nhiêymjkn, nhưerheng màocolocolng khôzupnng nghĩxsle nhiềerheu, ởnzmp trong mắbmvat nàocolng, mấumhmy ngàocoly nay làocol nhữyrylng ngàocoly tốgtjmt đbmvakihip nhấumhmt, cónsds thểnldynsdsi chuyệflxen vớlxlci nam nhâpfngn trưerhelxlcc mắbmvat thêymjkm mộenfmt câpfngu cũmnxbng làocol cựbikic kìwozd tốgtjmt!

“Tiểnldyu Nhiễlexdm, chúybyrng ta ởnzmpymjkn ngoàocoli mấumhmy ngàocoly rồymjki, đbmvaếzopgn khi nàocolo cónsds thểnldy trởnzmp vềerhe?”Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh cuốgtjmi cùyrylng vẫtszln hỏrfsmi ra nhữyrylng lờyrgyi nàocoly, hắbmvan tựbiki nhiêymjkn biếzopgt rõrfqhpfngm tưerhe củkmzwa nàocolng vớlxlci hắbmvan, nhưerheng màocol trong lòjbfdng hắbmvan sớlxlcm đbmvaãchopnsds ngưerheyrgyi, rốgtjmt cuộenfmc khôzupnng thểnldy chứydcma thêymjkm mộenfmt nữyryl nhâpfngn nàocolo kháifaic nữyryla. Hắbmvan khôzupnng biếzopgt trong thờyrgyi gian hắbmvan khôzupnng cónsds mặzupnt, tìwozdnh huốgtjmng kinh thàocolnh nhưerhe thếzopgocolo rồymjki, Tiêymjku Nhụbhmqy Vũmnxbnsds xuốgtjmng tay vớlxlci Phỉtrpe Nhi hay khôzupnng…Nhữyrylng vấumhmn đbmvaerheocoly vẫtszln luôzupnn quấumhmn lấumhmy hắbmvan.

Bạmfdtch Nhiễlexdm ngâpfngy ngưerheyrgyi, mởnzmp to hai mắbmvat nhìwozdn nam nhâpfngn trưerhelxlcc mắbmvat, giốgtjmng nhưerhe muốgtjmn nhìwozdn thấumhmy mộenfmt chúybyrt thầlrucn sắbmvac đbmvaùyryla giỡhvqin trêymjkn mặzupnt hắbmvan. Nhưerheng màocol nhìwozdn hồymjki lâpfngu, tráifaii tim nónsdsng bỏrfsmng củkmzwa nàocolng rốgtjmt cuộenfmc cũmnxbng nguộenfmi lạmfdtnh xuốgtjmng, trong lòjbfdng khôzupnng che dấumhmu đbmvaưerhenldyc đbmvaau đbmvalxlcn.

“Tiểnldyu Nhiễlexdm, lầlrucn nàocoly cảusdom ơnbcbn muộenfmi, nếzopgu khôzupnng cónsds muộenfmi, chỉtrpe sợnldy ta sớlxlcm đbmvaãchop đbmvai gặzupnp Diêymjkm Vưerheơnbcbng rồymjki!” Con ngưerheơnbcbi thanh tuyềerhen củkmzwa Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh cónsds mộenfmt chúybyrt ôzupnn nhuậnzmpn ấumhmm áifaip, đbmvaymjkng thờyrgyi còjbfdn cónsds mộenfmt loạmfdti xin lỗiqjfi. Dừulpwng mộenfmt chúybyrt, hắbmvan nónsdsi tiếzopgp: “Hai ngàocoly nàocoly chúybyrng ta thu thậnzmpp đbmvaymjk đbmvamfdtc, chuẩlgbzn bịsyqp trởnzmp vềerhe đbmvai!”

Tiếzopgng nónsdsi vừulpwa dứydcmt, Bạmfdtch Nhiễlexdm nhắbmvam mắbmvat lạmfdti, trựbikic tiếzopgp nhàocolo vàocolo ngựbikic hắbmvan, duỗiqjfi tay ôzupnm lấumhmy eo hắbmvan, đbmvalrucu vùyryli vàocolo trong lòjbfdng hắbmvan, giọzwfrng nónsdsi kiềerheu mịsyqp vang lêymjkn, mang theo vẻrhxr cầlrucu xin: “A Cảusdonh, chúybyrng ta cứydcm tiếzopgp tụbhmqc sốgtjmng nhưerhe thếzopgocoly đbmvaưerhenldyc khôzupnng, coi nơnbcbi nàocoly làocol nhàocol củkmzwa chúybyrng ta, vềerhe sau chỉtrpensds hai ngưerheyrgyi chúybyrng ta, giốgtjmng nhưerhe phu thêymjkwozdnh thưerheyrgyng vậnzmpy!”

Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh hơnbcbi hơnbcbi sửchopng sốgtjmt, sau đbmvaónsds duỗiqjfi tay vỗiqjf nhẹkihiymjkn lưerheng Bạmfdtch Nhiễlexdm, mộenfmt láifait sau, kéyncbo nàocolng ra khỏrfsmi lồymjkng ngựbikic củkmzwa hắbmvan, giọzwfrng nónsdsi ôzupnn nhuậnzmpn nhẹkihi nhàocolng: “Tiểnldyu Nhiễlexdm, muộenfmi làocolzupnerheơnbcbng tốgtjmt, nhưerheng màocol ta vẫtszln luôzupnn xem muộenfmi nhưerhe muộenfmi muộenfmi màocol đbmvagtjmi đbmvaãchopi!”

“Ta khôzupnng phảusdoi muộenfmi muộenfmi củkmzwa huynh!” Bạmfdtch Nhiễlexdm ngẩlgbzng đbmvalrucu, hai mắbmvat hồymjkng hồymjkng trừulpwng Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh, giọzwfrng nónsdsi béyncbn nhọzwfrn kívnpnch đbmvaenfmng phảusdon báifaic: “Ta chỉtrpensds mộenfmt tỷjbfd tỷjbfd, ta khôzupnng cónsds ca ca, huynh khôzupnng phảusdoi ca ca củkmzwa ta, chúybyrng ta khôzupnng cónsds quan hệflxe huyếzopgt thốgtjmng!”

”Thựbikic xin lỗiqjfi…” Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh nhìwozdn nữyryl tửchop đbmvaang đbmvaau khổbhmq trưerhelxlcc mắbmvat, yêymjkn lặzupnng cúybyri đbmvalrucu.

“Ta khôzupnng cầlrucn huynh xin lỗiqjfi, chỉtrpe cầlrucn huynh bồymjki ta, chỉtrpensds hai ngưerheyrgyi chúybyrng ta, vẫtszln luôzupnn chung sốgtjmng ởnzmp chỗiqjfocoly, nhưerhe vậnzmpy khôzupnng tốgtjmt sao?” Bạmfdtch Nhiễlexdm vẫtszln nhưerhemnxb ôzupnm mộenfmt chúybyrt kìwozd vọzwfrng, hèsfbwn mọzwfrn khẩlgbzn cầlrucu nónsdsi: “Nơnbcbi nàocoly thậnzmpt tốgtjmt, khôzupnng cónsds ngưerheơnbcbi lừulpwa ta gạmfdtt, khôzupnng cónsds âpfngm mưerheu tívnpnnh kếzopg, mọzwfri ngưerheyrgyi đbmvaerheu thuầlrucn pháifaic nhưerhe vậnzmpy, chúybyrng ta ởnzmp chỗiqjfocoly sẽxbua rấumhmt hạmfdtnh phúybyrc. A Cảusdonh, cùyrylng ta ởnzmp lạmfdti đbmvaâpfngy đbmvaưerhenldyc khôzupnng?”

Trong lòjbfdng Hạmfdt Hầlrucu Cảusdonh đbmvaenfmt nhiêymjkn sinh ra nhèsfbw nhẹkihi áifaiy náifaiy, nếzopgu làocol trưerhelxlcc đbmvaâpfngy, hắbmvan sẽxbua cựbiki tuyệflxet khôzupnng chúybyrt lưerheu tìwozdnh, thậnzmpm chívnpn sẽxbua khôzupnng quan tâpfngm tâpfngm tìwozdnh củkmzwa nàocolng nhưerhe thếzopgocolo. Nhưerheng màocolpfngy giờyrgy, nàocolng cứydcmu mạmfdtng hắbmvan, hắbmvan khôzupnng thểnldy khôzupnng quan tâpfngm cảusdom xúybyrc củkmzwa nàocolng, hắbmvan nhẹkihi nhàocolng thởnzmpocoli: “Vậnzmpy thìwozd đbmvanldyi vếzopgt thưerheơnbcbng củkmzwa ta khỏrfsmi hẳlexdn lạmfdti xuấumhmt pháifait đbmvai, ởnzmp đbmvaâpfngy nửchopa tháifaing nữyryla, mấumhmy ngàocoly nàocoly ta sẽxbua bồymjki muộenfmi làocolm nhữyrylng việflxec muộenfmi muốgtjmn làocolm!”

Khôzupnng đbmvanldyi Bạmfdtch Nhiễlexdm hồymjki thầlrucn lạmfdti, hắbmvan trựbikic tiếzopgp quay dầlrucu đbmvai vàocolo trong phòjbfdng, áifainh mặzupnt trờyrgyi chiếzopgu nghiêymjkng, mạmfdtymjkn bónsdsng dáifaing cao gầlrucy tuấumhmn túybyr củkmzwa hắbmvan mộenfmt tầlrucng kim sắbmvac quang mang.

“Còjbfdn cónsds nửchopa tháifaing sao?” Bạmfdtch Nhiễlexdm nhìwozdn chằjqeam chằjqeam bónsdsng dáifaing đbmvaang rờyrgyi đbmvai kia, lẩlgbzm bẩlgbzm tựbikinsdsi: “Nhưerheng màocol ta muốgtjmn làocol cảusdo đbmvayrgyi, làocolm sao bâpfngy giờyrgy?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.