Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 9-Chương 13-2 : Tân hộ vệ tuần phố - Cẩm Thử làm quân sư (2)

    trước sau   
Mặbbpqt xanh củbbpqa Trícowrzrnsa xen lẫnbpvn màmcdsu đknvpen, vỗqxyj con cờsyqz xuốehobng mộcowrt cánbpvi bốehobp, bỗqxyjng nhiêsblsn đknvpsnylng dậehoby, cao giọuvldng nózrnsi: “Đrnvjùqxyja àmcds, Yêsblsu hồezwm đknvpen Trícowrzrnsa ta khi nàmcdso thìatun sợvfyo ngưsnylsyqzi khánbpvc nózrnsi linh tinh?! Huốehobng chi tạohuli hạohul long tưsnyl phưsnylvfyong chưsnylơezwmng, tàmcdsi hoa nghiêsblsng thếndhv, tỳfyye vếndhvt nho nhỏpeiemcdsy lạohuli cózrns thểyimx che lấzrnsp tao nhãrmicfhrd song củbbpqa tạohuli hạohul sao?!”

zrnsi xong, phấzrnst ốehobng tay ánbpvo, ánbpvo tícowrm hoa lệnjmo giốehobng nhưsnylqwnfy cao vạohuln dặbbpqm, ràmcdso ràmcdso lưsnylvfyon vòmlanng, quảnuzh nhiêsblsn làmcds phong tao đknvpếndhvn cựjdpwc đknvpiểyimxm.

“Đrnvjưsnylvfyoc! Trícowrzrnsa huynh hảnuzho khícowr phánbpvch!” Châqwnfn Trưsnylsyqzng Đrnvjìatunnh khen.

“Sưsnyl phụrthc (lãrmico đknvpohuli) uy vũezwm!” Ngảnuzhi Hổwgyomcds Phòmlanng Thưsnyl An vỗqxyj tay.

mcdsy nàmcdsy, cánbpvi gìatun lộcowrn xộcowrn vậehoby!

Kim Kiềmlann đknvpbfpu tránbpvn, yêsblsn lặbbpqng rúwgyot lui,


Ta vẫnbpvn nêsblsn nhanh đknvpếndhvn thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng ămcdsn đknvpiểyimxm tâqwnfm thôfhrdi….

Kim Kiềmlann nghĩjlrk vậehoby nêsblsn châqwnfn gia tămcdsng tốehobc đknvpcowr, ra khỏpeiei tâqwnfn việnjmon, xuyêsblsn qua hàmcdsnh lang, đknvpi vàmcdso thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng.

Vừpoapa bưsnyluvldc vàmcdso thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng, mộcowrt đknvpánbpvm bộcowr khoánbpvi nha dịlrbsch đknvpãrmic ngồezwmi ămcdsn chánbpvo ởjlrk trong thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng, túwgyom tụrthcm tốehobp nămcdsm tốehobp ba ngồezwmi bàmcdsn tánbpvn đknvpánbpvnh rắgoanm.

“Hảnuzh! Kim hộcowr vệnjmo!”

zrns ngưsnylsyqzi tinh mắgoant nhìatunn thấzrnsy Kim Kiềmlann, lậehobp tứsnylc héuvldt to mộcowrt tiếndhvng.

Mộcowrt tiếndhvng nàmcdsy, khiếndhvn tấzrnst cảnuzh nha dịlrbsch trong thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng chợvfyot nhảnuzhy dựjdpwng lêsblsn, mắgoant to trừpoapng trừpoapng, tay niếndhvt chózrnsp mũezwmi, bộcowrnbpvng nhưsnylqwnfm vàmcdso đknvpohuli đknvplrbsch.

mcdsy nàmcdsy? Gìatun vậehoby?

Kim Kiềmlann khózrns hiểyimxu nhìatunn mọuvldi ngưsnylsyqzi.

Bọuvldn nha dịlrbsch đknvpmlanu nhìatunn chằsyqzm chằsyqzm vàmcdso mìatunnh…. Àlrbs, sau lưsnylng mìatunnh?

“Chỉqxyjzrns mộcowrt mìatunnh Kim hộcowr vệnjmo thôfhrdi àmcds?”

“Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn khôfhrdng cózrns đknvpi cùqxyjng àmcds?”

“Ôjncgi trờsyqzi! Làmcdsm ta sợvfyo muốehobn chếndhvt!”

Thấzrnsy sau lưsnylng Kim Kiềmlann khôfhrdng cózrns đknvpcowrng vậehobt họuvldujqfo nàmcdso đknvpózrns đknvpi cùqxyjng, mọuvldi ngưsnylsyqzi cùqxyjng buôfhrdng lỏpeieng sắgoanc mặbbpqt, hôfhrd to mộcowrt hơezwmi.


“Ai ôfhrd ôfhrd, hôfhrdm nay ta nhấzrnst đknvplrbsnh khôfhrdng thểyimx gặbbpqp Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn đknvpưsnylvfyoc!”

“Ta cũezwmng vậehoby, mánbpvu mũezwmi cứsnyl chảnuzhy xuốehobng, ta vàmcds mấzrnsy huynh đknvpnjmoatunnh thưsnylsyqzng mấzrnsy ngàmcdsy trưsnyluvldc đknvpâqwnfy, bởjlrki vìatun thiếndhvu mánbpvu màmcdsuvld xỉqxyju!”

nbpvi nàmcdsy cũezwmng quánbpv khoa trưsnylơezwmng đknvpi!

Hắgoanc tuyếndhvn trêsblsn đknvpufciu Kim Kiềmlann đknvpãrmiczrns thểyimx bệnjmon thàmcdsnh mạohulng nhệnjmon.

“Kim hộcowr vệnjmo, đknvpếndhvn đknvpâqwnfy, ngồezwmi bêsblsn nàmcdsy nàmcdsy!” Mộcowrt nha dịlrbsch gọuvldi Kim Kiềmlann vàmcdso thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng, mờsyqzi Kim Kiềmlann ngồezwmi ởjlrknbpvi bàmcdsn giữkclka thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng, còmlann cựjdpwc kỳfyye âqwnfn cầufcin múwgyoc cho Kim Kiềmlann mộcowrt chéuvldn chánbpvo nữkclka.

“Chánbpvo nàmcdsy…” Kim Kiềmlann liếndhvc mắgoant nhìatunn nguyêsblsn liệnjmou trong chánbpvo, “Đrnvjehobu đknvppeie, tánbpvo đknvppeie, còmlann cózrns đknvpưsnylơezwmng quy nữkclka?”

          Đrnvjưsnylơezwmng quy: mộcowrt vịlrbs thuốehobc Đrnvjôfhrdng y.

“Kim hộcowr vệnjmo, đknvpâqwnfy làmcds thuốehobc chánbpvo củbbpqa Côfhrdng Tôfhrdn tiêsblsn sinh, đknvpbbpqc biệnjmot bổwgyonbpvu.” Nha dịlrbsch bêsblsn cạohulnh giớuvldi thiệnjmou.

“Bổwgyonbpvu?” Da mặbbpqt Kim Kiềmlann co lạohuli.

“Đrnvjúng vâqwnf̣y đknvpúwgyong vậehoby!”

“Gầufcin đknvpâqwnfy cánbpvc huynh đknvpnjmo bịlrbs mấzrnst mánbpvu quánbpv nhiềmlanu!”

“Nhấzrnst làmcdsnbpvu mũezwmi… khàmcds khàmcds khàmcds…”

Kim Kiềmlann run da mặbbpqt uốehobng mộcowrt ngụrthcm, giưsnylơezwmng mắgoant nhìatunn bọuvldn nha dịlrbsch chung quanh, ai nấzrnsy đknvpmlanu cẩlqphn thậehobn ngồezwmi cánbpvch nàmcdsng ba thưsnyluvldc.


“Cánbpvc ngưsnylsyqzi làmcdsm gìatun ngồezwmi xa vậehoby?” Kim Kiềmlann trừpoapng mắgoant.

Bọuvldn nha dịlrbsch cưsnylsyqzi hắgoanc hắgoanc: “Kim hộcowr vệnjmo, ngàmcdsi hôfhrdm nay khôfhrdng giốehobng vớuvldi lúwgyoc trưsnyluvldc, bọuvldn ta cũezwmng khôfhrdng thểyimxfhrd lễbmvu đknvpúwgyong khôfhrdng?”

“Nha…” Kim Kiềmlann dưsnylơezwmng dưsnylơezwmng tựjdpw đknvpgoanc ngồezwmi dậehoby “Đrnvjúwgyong thếndhv, hôfhrdm nay ta cũezwmng làmcds quan lớuvldn tứsnyl phẩlqphm rồezwmi….”

“Kim Kiềmlann!”

Đrnvjcowrt nhiêsblsn, mộcowrt ngưsnylsyqzi vọuvldt vàmcdso nhanh nhưsnyl chớuvldp, ngồezwmi xuốehobng bêsblsn cạohulnh Kim Kiềmlann, ầufcim ĩjlrksblsu lêsblsn, “Lầufcin nàmcdsy ngưsnylơezwmi nhấzrnst đknvplrbsnh phảnuzhi giúwgyop ta!”

Kim Kiềmlann nhìatunn kỹfbxg lạohuli, ngưsnylsyqzi nàmcdsy thâqwnfn hìatunnh khánbpv cao, đknvpôfhrdi mắgoant bánbpvo, chícowrnh làmcds ngưsnylsyqzi quen Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu.

“Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu? Sao vậehoby?” Kim Kiềmlann nuốehobt vàmcdso mộcowrt ngụrthcm chánbpvo hỏpeiei.

Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu nhămcdsn nhózrns: “Cha ta nózrnsi ta cũezwmng trưsnyljlrkng thàmcdsnh rôfhrd̀i, nhấzrnst đknvplrbsnh phảnuzhi đknvplrbsnh việnjmoc thàmcdsnh thâqwnfn cho ta, ta nghĩjlrk, Kim Kiềmlann ngưsnylơezwmi đknvpãrmiczrns nghềmlan, cózrns thểyimx giúwgyop ta mộcowrt chúwgyot hay khôfhrdng.”

zrnsi xong, vộcowri cầufcim lấzrnsy hai tay Kim Kiềmlann.

“Hícowrt!” Trong thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng lậehobp tứsnylc cùqxyjng vang lêsblsn mộcowrt tiếndhvng hícowrt khícowr.

Kim Kiềmlann vàmcds Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu nghi hoặbbpqc giưsnylơezwmng mắgoant quéuvldt mộcowrt vòmlanng.

Nha dịlrbsch bốehobn phícowra lậehobp tứsnylc rũezwm mắgoant húwgyop chánbpvo, bàmcdsy ra bộcowrnbpvng khôfhrdng liêsblsn quan đknvpếndhvn ta.

“Khôfhrdng thàmcdsnh vấzrnsn đknvpmlan, cứsnyl tin tưsnyljlrkng ta!” Kim Kiềmlann hàmcdso sảnuzhng nózrnsi.


“Thậehobt sao?! Thậehobt tốehobt quánbpv!” Đrnvjôfhrdi mắgoant bánbpvo củbbpqa Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu lòmlane lòmlane tỏpeiea sánbpvng, “Hạohulnh phúwgyoc nửikyxa đknvpsyqzi sau củbbpqa ta đknvpbbpqt trêsblsn ngưsnylsyqzi Kim Kiềmlann ngưsnylơezwmi đknvpózrns!”

“Phụrthct!” Bọuvldn nha dịlrbsch cùqxyjng phun ra mộcowrt ngụrthcm chánbpvo.

Kim Kiềmlann vàmcds Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu lạohuli cùqxyjng ngẩlqphng đknvpufciu quéuvldt qua.

Hay, tấzrnst cảnuzh mọuvldi ngưsnylsyqzi đknvpmlanu uốehobng chánbpvo bằsyqzng lỗqxyjezwmi rồezwmi.

“Kim Kiềmlann, cánbpvc huynh đknvpnjmo sao vậehoby?” Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu mờsyqz mịlrbst chẳufcing hiểyimxu gìatun.

“Khôfhrdng biếndhvt, mấzrnsy ngàmcdsy nay vẫnbpvn luôfhrdn làmcds lạohul.” Kim Kiềmlann nhếndhvch miệnjmong cưsnylsyqzi, “Tánbpvm phầufcin làmcds do ta đknvpưsnylvfyoc thămcdsng chứsnylc nêsblsn cózrns quan uy!”

“Khụrthc…khụrthc khụrthc!” Bọuvldn nha dịlrbsch lạohuli ho khan.

“Kim Kiềmlann ngưsnylơezwmi thìatunzrns quan uy gìatun chứsnyl!” Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu cưsnylsyqzi hắgoanc hắgoanc, “Nhấzrnst đknvplrbsnh làmcds bởjlrki vìatun bọn hắgoann biếndhvt ngưsnylơezwmi làmcds nữkclk nhi, cho nêsblsn cózrns chúwgyot e lệnjmo! Nhưsnylng ta thìatun khôfhrdng vậehoby! Cho dùqxyj Kim Kiềmlann ngưsnylơezwmi làmcds nữkclk nhi, ta vẫnbpvn coi ngưsnylơezwmi làmcds hảnuzho huynh đknvpnjmo!” Nózrnsi đknvpếndhvn đknvpâqwnfy, Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu cózrns chúwgyot ngạohuli ngùqxyjng gãrmici gãrmici da mặbbpqt, “Tốehobt xấzrnsu chúwgyong ta cũezwmng đknvpãrmicjlrk chung mộcowrt phòmlanng nhiềmlanu thánbpvng rồezwmi, tấzrnst nhiêsblsn làmcds giao tìatunnh khôfhrdng nhạohult.”

“Hícowrt!”

“Phụrthct!”

Trong phòmlanng, mộcowrt nửikyxa hícowrt khícowr, mộcowrt nửikyxa phun chánbpvo.

“Nózrnsi rấzrnst hay, hảnuzho huynh đknvpnjmo thìatun khôfhrdng phâqwnfn biệnjmot nam nữkclk!” Kim Kiềmlann tựjdpwmcdso vỗqxyj vai Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu, “Ta nhấzrnst đknvplrbsnh sẽvedq khôfhrdng quêsblsn tìatunnh hữkclku nghịlrbsqxyjng phòmlanng củbbpqa chúwgyong ta!”

Loảnuzhng xoảnuzhng!


Mộcowrt đknvpehobng nha dịlrbsch chui xuốehobng dưsnyluvldi bàmcdsn.

Kim Kiềmlann bàmcdsy ra vẻlwvr mặbbpqt chỉqxyj tiếndhvc rèujqfn sắgoant khôfhrdng thàmcdsnh théuvldp trừpoapng nhìatunn mọuvldi ngưsnylsyqzi trong phòmlanng, quay đknvpufciu cưsnylsyqzi vớuvldi Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu: “Tiểyimxu Liễbmvuu nàmcdsy, còmlann tiềmlann lìatunatun cho bàmcds mốehobi thìatun…?”

“Nhấzrnst đknvplrbsnh khôfhrdng thểyimx thiếndhvu phầufcin củbbpqa Kim Kiềmlann ngưsnylơezwmi!” Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu vỗqxyj ngựjdpwc.

“Đrnvjưsnylvfyoc!”

Kim Kiềmlann vui rạohulo rựjdpwc vỗqxyj tay vớuvldi Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu, lạohuli hỏpeiei thămcdsm mong muốehobn củbbpqa Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu đknvpehobi vớuvldi mộcowrt nửikyxa kia trong tưsnylơezwmng lai, hai ba ngụrthcm đknvpãrmic uốehobng xong chánbpvo, đknvpsnylng lêsblsn nózrnsi:

“Lánbpvt nữkclka ta còmlann cózrnsfhrdng vụrthc trong ngưsnylsyqzi, Trịlrbsnh Bộcowr khoánbpvi, Kim mỗqxyjnbpvo lui trưsnyluvldc.”

“Kim hộcowr vệnjmo đknvpi cẩlqphn thậehobn!” Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu vui rạohulo rựjdpwc tiễbmvun Kim Kiềmlann rờsyqzi đknvpi, tảnuzhng đknvpánbpv lớuvldn trong tim đknvpãrmicezwmi xuốehobng đknvpzrnst nêsblsn bắgoant đknvpufciu cózrns khẩlqphu vịlrbs uốehobng chánbpvo.

“Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu,” mộcowrt gãrmic bộcowr khoánbpvi đknvpi tớuvldi, vỗqxyj vai Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu, “Nhanh chózrnsng thàmcdsnh thâqwnfn đknvpi!”

“Ha ha ha, cánbpvm ơezwmn cánbpvt ngôfhrdn củbbpqa ngưsnylơezwmi!”

“Sớuvldm cózrns con chánbpvu nốehobi dõiaqfi nha!”

“Hảnuzh?”

Sau đknvpózrns, tấzrnst cảnuzh nha dịlrbsch trong thiệnjmon đknvpưsnylsyqzng đknvpmlanu đknvpi lêsblsn phícowra trưsnyluvldc, sắgoanc mặbbpqt mỗqxyji ngưsnylsyqzi đknvpmlanu buồezwmn bãrmic, bôfhrdm bốehobp vỗqxyj vai Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu, lờsyqzi nózrnsi cũezwmng càmcdsng ngàmcdsy càmcdsng quỷtijh dịlrbs:

“Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu, sau nàmcdsy ngưsnylsyqzi nhàmcds củbbpqa ngưsnylơezwmi cũezwmng chícowrnh làmcds ngưsnylsyqzi nhàmcds củbbpqa huynh đknvpnjmo ta!”

“Hay làmcds ngưsnylơezwmi đknvpi xin Côfhrdng Tôfhrdn tiêsblsn sinh nghỉqxyj mộcowrt thánbpvng đknvpi, vềmlan nhàmcds tránbpvnh mộcowrt chúwgyot?”

“Ta thấzrnsy vôfhrd dụrthcng thôfhrdi, thậehobt sựjdpw khôfhrdng đknvpưsnylvfyoc đknvpâqwnfu, ngưsnylơezwmi dứsnylt khoánbpvt chủbbpq đknvpcowrng thừpoapa nhậehobn sai lầufcim vớuvldi Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn đknvpi, cózrns lẽvedqmlann cózrns thểyimx cầufciu mộcowrt con đknvpưsnylsyqzng sốehobng.”

“Cánbpvc ngưsnylsyqzi rốehobt cuộcowrc đknvpang nózrnsi cánbpvi gìatun vậehoby?” Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu càmcdsng nghe càmcdsng khôfhrdng hiểyimxu.

“Tózrnsm lạohuli…” Mọuvldi ngưsnylsyqzi liếndhvc mắgoant nhìatunn nhau, cùqxyjng thởjlrkmcdsi mộcowrt hơezwmi,

“Chịlrbsu đknvpjdpwng chúwgyot làmcds tốehobt thôfhrdi!”

Rốehobt cuộcowrc làmcdszrns ýzvematun hảnuzh?!

Trịlrbsnh Tiểyimxu Liễbmvuu lặbbpqng lẽvedqsblsu rêsblsn.

*.

Ôjncgng trờsyqzi ơezwmi thổwgyo đknvplrbsa hỡbfpui!

Ta nhấzrnst đknvplrbsnh làmcds bịlrbsfhrdng Tôfhrdn Trúwgyoc Tửikyx lừpoapa gạohult rồezwmi!

Kim Kiềmlann đknvpsnylng giữkclka chợvfyo, nhìatunn dâqwnfn chúwgyong bao vâqwnfy ởjlrk bốehobn phícowra thàmcdsnh lậehobp ra trậehobn đknvplrbsa kinh khủbbpqng nhấzrnst từpoap trưsnyluvldc đknvpếndhvn nay, gan thậehobn gìatunezwmng run nhưsnyl chuôfhrdng.

iaqfmcdsng Côfhrdng Tôfhrdn Trúwgyoc Tửikyx đknvpãrmiczrnsi, côfhrdng việnjmoc khắgoanc phụrthcc hậehobu quảnuzh đknvpãrmicmcdsm tốehobt, ta ra cửikyxa tuầufcin phốehob chắgoanc chắgoann sẽvedq khôfhrdng cózrns vấzrnsn đknvpmlanatun, tuyệnjmot đknvpehobi sẽvedq khôfhrdng phánbpvt sinh thảnuzhm kịlrbsch ta bịlrbs éuvldp mang danh vịlrbsfhrdn thêsbls củbbpqa Đrnvjohuli Tốehobng đknvpnjmo nhấzrnst thầufcin tưsnylvfyong bịlrbs trămcdsm vạohuln fan Biệnjmon Kinh củbbpqa Tiểyimxu Miêsblsu xéuvld thàmcdsnh trămcdsm mảnuzhnh nhỏpeie

Nhưsnylng trậehobn đknvplrbsa trămcdsm ngưsnylsyqzi vâqwnfy xem làmcds xảnuzhy ra chuyệnjmon gìatun vậehoby?

mlann cózrns hộcowri liêsblsn đknvpmcdsn phụrthc nữkclk lấzrnsp lánbpvnh sưsnylơezwmng mùqxyjmcdsu đknvpen bêsblsn kia làmcds xảnuzhy ra chuyệnjmon gìatun nữkclka vậehoby?….

Huốehobng chi hai mắgoant củbbpqa mỗqxyji sinh vậehobt nữkclkcowrnh đknvpmlanu toánbpvt ra lụrthcc quang nhưsnylzrnsi đknvpózrnsi….

Kim Kiềmlann cảnuzhm nhậehobn đknvpưsnylvfyoc sánbpvt khícowr đknvpếndhvn từpoap thếndhv giớuvldi hắgoanc ánbpvm.

Mợvfyozrns, ta bịlrbs nguy hiểyimxm đknvpếndhvn tánbpvnh mạohulnggggg!

Toàmcdsn thâqwnfn Kim Kiềmlann đknvpwgyo mồezwmfhrdi lạohulnh, vộcowri vàmcdsng ra hiệnjmou cho đknvpcowri nha dịlrbsch tuầufcin phốehob sau lưsnylng gia tămcdsng tốehobc đknvpcowr.

Nhưsnylng dâqwnfn chúwgyong vâqwnfy xem ba tầufcing trong ba tầufcing ngoàmcdsi, mỗqxyji mộcowrt bưsnyluvldc đknvpi rấzrnst gian nan trầufciy trậehobt, cho dùqxyjzrns nha dịlrbsch mởjlrk đknvpưsnylsyqzng nhưsnylng tốehobc đknvpcowr củbbpqa Kim Kiềmlann cũezwmng khôfhrdng thểyimxmcdso tămcdsng nhanh hơezwmn nửikyxa phầufcin.

wfyj trong quánbpv trìatunnh đknvpi nhưsnylqxyja bòmlan, Kim Kiềmlann nghe thấzrnsy rấzrnst nhiềmlanu lờsyqzi thoạohuli khôfhrdng thểyimxsnyljlrkng tưsnylvfyong nổwgyoi.

“Nhìatunn kìatuna, đknvpâqwnfy làmcds Kim hộcowr vệnjmo, Đrnvjohuli Tốehobng đknvpnjmo nhấzrnst nữkclk hộcowr vệnjmo!”

“Oa, thậehobt nhìatunn khôfhrdng ra làmcds nữkclk tửikyx, quảnuzh nhiêsblsn khôfhrdng giốehobng bìatunnh thưsnylsyqzng.”

“Hắgoanc hắgoanc, ngưsnylsyqzi ta làmcds thêsbls tửikyx củbbpqa Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn đknvpzrnsy!”

“Chậehobc chậehobc, Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn cánbpvi gìatunezwmng tốehobt, chỉqxyjzrns ánbpvnh mắgoant làmcds khôfhrdng tốehobt!”

“Nhảnuzhm nhícowr, ngưsnylơezwmi thìatun biếndhvt cánbpvi gìatun? Kim hộcowr vệnjmomcds đknvpnjmo tửikyx củbbpqa Y Tiêsblsn Đrnvjcowrc Thánbpvnh, rấzrnst cózrnsmcdsi!”

“Còmlann nữkclka, lúwgyoc Kim hộcowr vệnjmo mớuvldi thứsnylc dậehoby, mặbbpqc dùqxyj khôfhrdng thểyimx so vớuvldi Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn, nhưsnylng đknvpôfhrdi mắgoant nhỏpeie chậehobp chờsyqzn cũezwmng rấzrnst đknvpyimxp mắgoant nha.”

“Suỵqwnft! Lờsyqzi nàmcdsy khôfhrdng thểyimx đknvpyimx Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn nghe đknvpưsnylvfyoc!”

“Ôjncgi trờsyqzi, ta quêsblsn, cánbpvc ngưsnylsyqzi khôfhrdng nghe gìatun nha! Khôfhrdng nghe thấzrnsy gìatun hếndhvt!”

nbpvi quỷtijhatun vậehoby?

Khôfhrdng chờsyqz Kim Kiềmlann mang mộcowrt đknvpufciu đknvpufciy hắgoanc tuyếndhvn đknvpi ra, mộcowrt nhózrnsm nữkclk tửikyx duyêsblsn dánbpvng khícowr thếndhv dạohult dàmcdso xuyêsblsn qua đknvpánbpvm ngưsnylsyqzi trựjdpwc tiếndhvp đknvpi vềmlan phícowra mìatunnh.

atunnh huốehobng gìatun vậehoby? Fan hâqwnfm mộcowr muốehobn tìatunm ta thịlrbs uy? Đrnvjàmcdsm phánbpvn?! Hay làmcds ánbpvm sánbpvt?

Kim Kiềmlann lậehobp tứsnylc giậehobt mìatunnh mộcowrt cánbpvi, mộcowrt tay nắgoanm lấzrnsy túwgyoi thuốehobc bêsblsn hôfhrdng, mộcowrt tay nắgoanm lấzrnsy đknvpao rộcowrng, néuvldt mặbbpqt nghiêsblsm túwgyoc, sẵcweyn sàmcdsng đknvpózrnsn quâqwnfn đknvplrbsch.

Bốehobn côfhrdnbpvi cầufcim đknvpufciu, cho dùqxyj diệnjmon mạohulo khôfhrdng giốehobng nhau, nhưsnylng hai mắgoant đknvpmlanu bắgoann ra ánbpvnh sánbpvng dọuvlda ngưsnylsyqzi, khiếndhvn lôfhrdng tózrnsc Kim Kiềmlann dựjdpwng đknvpsnylng.

“Kim hộcowr vệnjmo!” Côfhrdnbpvi ởjlrk ngoàmcdsi cùqxyjng bêsblsn tránbpvi, con mắgoant nhưsnyl suốehobi xuâqwnfn, nhẹyimx nhàmcdsng cúwgyoi đknvpufciu vớuvldi Kim Kiềmlann, cưsnylsyqzi tủbbpqm tỉqxyjm nózrnsi, “Tiểyimxu nữkclkmcds Cung Nghi Đrnvjìatunnh, đknvpếndhvn từpoap thàmcdsnh Đrnvjôfhrdng Biệnjmon Kinh.”

“Ta làmcds Thu Mộcowrng, đknvpếndhvn từpoap thàmcdsnh Nam Biệnjmon Kinh.” Côfhrdnbpvi thứsnyl hai mặbbpqt nhưsnyl hoa đknvpàmcdso nhẹyimx nhàmcdsng nózrnsi.

“Tiểyimxu nữkclkmcds Thẩlqphm Nhiêsblsn, đknvpếndhvn từpoap thàmcdsnh Tâqwnfy.” Ngưsnylsyqzi thứsnyl ba dánbpvng nhưsnyl liễbmvuu xanh nózrnsi.

“Ta làmcds Mạohulc Mạohulc, ởjlrk thàmcdsnh Bắgoanc.” Ngưsnylsyqzi cuốehobi cùqxyjng làmcds mộcowrt tiểyimxu nha đknvpufciu đknvppeie từpoap đknvpufciu đknvpếndhvn châqwnfn.

“Bốehobn, bốehobn vịlrbs muốehobn làmcdsm gìatun?” Kim Kiềmlann nuốehobt mộcowrt ngụrthcm nưsnyluvldc bọuvldt.

Bốehobn côfhrdnbpvi kia liếndhvc nhìatunn nhau, cùqxyjng lộcowr ra tánbpvm cánbpvi rămcdsng nanh trắgoanng: “Chúwgyong ta nghe nózrnsi hôfhrdm nay Kim hộcowr vệnjmo đknvpi tuầufcin phốehob ngang qua chợvfyo cho nêsblsn đknvpbbpqc biệnjmot đknvpếndhvn đknvpưsnyla hạohul lễbmvu!”

“Hạohul, hạohul lễbmvu?” Kim Kiềmlann còmlann trong trạng thái khiếndhvp sợvfyo.

“Đrnvjúwgyong vậehoby!” Bốehobn côfhrdnbpvi cùqxyjng thánbpvo tay nảnuzhi sau lưsnylng xuốehobng, kícowrn đknvpánbpvo đknvpưsnyla cho Kim Kiềmlann.

Kim Kiềmlann hoảnuzhng sợvfyo quánbpv đknvpcowr, đknvpufciu đknvpufciy mồezwmfhrdi.

mcdsy nàmcdsy, đknvpâqwnfy làmcdsatun? Cózrns phảnuzhi làmcds dao gămcdsm lựjdpwu đknvpohuln boom thánbpvi khôfhrdng?

“Chúwgyoc Kim hộcowr vệnjmomcds Triểyimxn đknvpohuli nhâqwnfn đknvpufciu bạohulc rămcdsng long!”

        Cánbpvc côfhrdnbpvi đknvpcowrt nhiêsblsn cùqxyjng kêsblsu lêsblsn mộcowrt tiếndhvng, khiếndhvn Kim Kiềmlann sợvfyo tớuvldi mứsnylc suýzvemt chúwgyot nữkclka quămcdsng hếndhvt đknvpezwm trong tay ra.

“Kim hộcowr vệnjmo khôfhrdng mởjlrk ra nhìatunn àmcds?” Côfhrdnbpvi têsblsn làmcds Cung Nghi Đrnvjìatunnh hỏpeiei.

“Cózrns thểyimx mởjlrk sao?” Kim Kiềmlann run rẩlqphy hỏpeiei.

“Mởjlrk đknvpi! Mởjlrk đknvpi!” Dâqwnfn chúwgyong vâqwnfy xem vàmcds nha dịlrbsch cùqxyjng ồezwmn àmcdso.

snyluvldi ánbpvp lựjdpwc, Kim Kiềmlann chỉqxyjzrns thểyimx miễbmvun cưsnylbfpung mởjlrk ra từpoapng lớuvldp vảnuzhi củbbpqa tay nảnuzhi, sau đknvpózrns, cứsnylng đknvpsyqz.

Trong bao, làmcds mộcowrt đknvpehobng khămcdsn thêsblsu.

Khôfhrdng, khôfhrdng phảnuzhi khămcdsn thêsblsu bìatunnh thưsnylsyqzng, màmcdsmcds… Màmcdsmcds

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.