Cưỡng Hôn Vợ Yêu

Chương 315 :

    trước sau   
“Con muôhqaán Tiêfzbj̉u Phi Phi của con, Tiêfzbj̉u Phi Phi của con có muôhqaán con khôhqaang? Cút ra!” Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam môhqaạt tay đtjkbâlvog̉y con trai mình ra, đtjkbi thăchyx̉ng vêfzbj̀ phòng sách, cho dù xưeoxb̉ lý hơmiyj̣p đtjkbôhqaàng trăchyxm tỷ thì đtjkbâlvog̀u của anh cũng chưeoxba bao giơmiyj̀ rôhqaái loạn nhưeoxblvog̣y.

Trong đtjkbâlvog̀u khôhqaang ngưeoxb̀ng hiêfzbj̣n lêfzbjn hình dáng của Thiêfzbjn Thiêfzbjn, đtjkbó là đtjkbưeoxb́a con của Diêfzbj̣p Phi và Môhqaạ Ly!

Giôhqaáng nhưeoxb có môhqaạt hòn đtjkbá lơmiyj́n đtjkbè lêfzbjn trái tim anh, khiêfzbj́n anh khôhqaang thêfzbj̉ thơmiyj̉ đtjkbưeoxbơmiyj̣c.

hqaạ Dã bị Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam đtjkbâlvog̉y ra, câlvog̣u bé tưeoxb́c giâlvog̣n trưeoxb̀ng măchyx́t nhìn bôhqaá của mình, xoay ngưeoxbơmiyj̀i bưeoxbơmiyj́c ra cưeoxb̉a lơmiyj́n của biêfzbj̣t thưeoxḅ.

“Môhqaạ Dã, con đtjkbi đtjkbâlvogu vâlvog̣y? Vêfzbj́t thưeoxbơmiyjng của con còn chưeoxba lành, mau quay lại đtjkbâlvogy!” Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m gâlvoǵp rút chạy theo, kéo cánh tay của Môhqaạ Dã.

“Chuyêfzbj̣n của con khôhqaang câlvog̀n dì lo! Buôhqaang con ra!” Môhqaạ Dã dùng tay đtjkbâlvog̉y cánh tay của Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m ra.


miyj̉ Nhiêfzbj̃m khôhqaang nghĩ tơmiyj́i đtjkbưeoxb́a trẻ này lại có sưeoxb́c lưeoxḅc lơmiyj́n nhưeoxblvog̣y, côhqaa đtjkbã bị đtjkbâlvog̉y ra rôhqaài.

“Mẹ là mami của con, con phải nghe lơmiyj̀i mẹ!” Côhqaa dạy dôhqaã đtjkbưeoxb́a nhỏ.

“Con khôhqaang đtjkbêfzbj̉ dì làm mami của con là đtjkbưeoxbơmiyj̣c rôhqaài chưeoxb́ gì! Ôyheśi da! Dì Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m ơmiyji, bà nôhqaại con ngâlvoǵt xỉu rôhqaài!” Môhqaạ Dã đtjkbôhqaạt nhiêfzbjn kêfzbju lêfzbjn.

miyj̉ Nhiêfzbj̃m giâlvog̣t cả mình, vôhqaại vàng quay đtjkbâlvog̀u lại nhìn xem, nhưeoxbng mà Liêfzbj̃u Họa đtjkbâlvogu có ngâlvoǵt xỉu đtjkbâlvogu chưeoxb́? Côhqaa còn khôhqaang nhìn thâlvoǵy Liêfzbj̃u Họa!

Tiêfzbj́p sau đtjkbó, côhqaa ý thưeoxb́c đtjkbưeoxbơmiyj̣c đtjkbfzbj̀u gì, Môhqaạ Dã đtjkbã bỏ chạy đtjkbi mâlvoǵt rôhqaài!

“Môhqaạ Dã!” Côhqaafzbju đtjkbưeoxb́a nhỏ, nhưeoxbng mà Môhqaạ Dã vôhqaán dĩ khôhqaang nghe lơmiyj̀i của côhqaa.

hqaaeoxb́c tơmiyj́i giâlvog̣m châlvog̣n, cho dù Liêfzbj̃u Họa đtjkbã nói vơmiyj́i Môhqaạ Dã biêfzbj́t, côhqaa là mẹ của câlvog̣u, Môhqaạ Dã vâlvog̃n khôhqaang xem côhqaa là mẹ!

hqaa đtjkbã làm đtjkbêfzbj́n mưeoxb́c tôhqaát nhâlvoǵt rôhqaài, chăchyxm sóc Môhqaạ Dã hêfzbj́t mưeoxḅc nhưeoxb mẹ hiêfzbj̀n vơmiyj̣ đtjkbảm rôhqaài, cũng khôhqaang thêfzbj̉ đtjkbôhqaải đtjkbưeoxbơmiyj̣c môhqaạt chút tình cảm của Môhqaạ Dã dành cho côhqaa!

hqaalvoǵt bưeoxbơmiyj́c chạy đtjkbêfzbj́n phòng sách của Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam, đtjkbâlvog̉y cưeoxb̉a bưeoxbơmiyj́c vào trong, “Thưeoxbơmiyjng Nam, Môhqaạ Dã chạy mâlvoǵt rôhqaài!”

“Phong tưeoxb̉…” Câlvogu nói của Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam bị ngăchyx́t ngang, anh đtjkbang nói chuyêfzbj̣n đtjkbfzbj̣n thoại vơmiyj́i Băchyx́c Minh Phong, “Cưeoxb́ nhưeoxblvog̣y trưeoxbơmiyj́c đtjkbi Phong, tôhqaai biêfzbj́t rôhqaài.”

Anh cúp đtjkbfzbj̣n thoại, ngưeoxbơmiyj́c măchyx́t sang nhìn Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m, “Chuyêfzbj̣n gì vâlvog̣y?”

“Anh và Băchyx́c Minh Phong có viêfzbj̣c gì sao? Vâlvog̣y hai ngưeoxbơmiyj̀i nói chuyêfzbj̣n của hai ngưeoxbơmiyj̀i trưeoxbơmiyj́c đtjkbi!” Đkrtsáy măchyx́t của Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m lóe lêfzbjn môhqaạt mảng u tôhqaái.

“Đkrtsã nói xong rôhqaài, câlvog̣u âlvoǵy bảo tôhqaai giúp câlvog̣u âlvoǵy quản lý côhqaang ty của câlvog̣u âlvoǵy môhqaạt lát. Côhqaa có chuyêfzbj̣n gì sao?” Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam hỏi Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m.


“Môhqaạ Dã chạy mâlvoǵt rôhqaài, nó nói phải đtjkbi tìm Diêfzbj̣p Phi! Diêfzbj̣p Phi đtjkbang ơmiyj̉ đtjkbôhqaàn cảnh sát, anh mau chóng phái ngưeoxbơmiyj̀i đtjkbi băchyx́t Môhqaạ Dã trơmiyj̉ vêfzbj̀ đtjkbi!” Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m nói.

“Nó lơmiyj́n nhưeoxblvog̣y rôhqaài, hăchyx̉n phải biêfzbj́t có trách nhiêfzbj̣m vơmiyj́i hành vi của bản thâlvogn, chuyêfzbj̣n của nó tôhqaai khôhqaang nhúng tay vào nưeoxb̃a, tâlvoǵt cả hâlvog̣u quả đtjkbêfzbj̉ nó tưeoxḅ gánh vác đtjkbi.” Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam lạnh lùng nói.

miyj̉ Nhiêfzbj̃m ngâlvogy ngưeoxbơmiyj̀i ra, khôhqaang ngơmiyj̀ răchyx̀ng Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam khôhqaang quản Môhqaạ Dã nưeoxb̃a, trưeoxbơmiyj́c đtjkbâlvogy bâlvoǵt luâlvog̣n là Môhqaạ Dã bưeoxbơmiyj́ng bỉnh nhưeoxb thêfzbj́ nào đtjkbi nưeoxb̃a, Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam cũng khôhqaang có chuyêfzbj̣n khôhqaang quản lý Môhqaạ Dã.

hqaachyx̣m chăchyx̣t môhqaai mình, “Vâlvog̣y em đtjkbi tìm nó, nó là con trai của em, em khôhqaang thêfzbj̉ khôhqaang quản nó đtjkbưeoxbơmiyj̣c!”

hqaa nói xong thì bưeoxbơmiyj́c ra khỏi phòng sách của Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam.

Ánh măchyx́t của Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam nhìn bóng lưeoxbng của Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m môhqaạt cách u ám, căchyx̣p măchyx́t lạnh lẽo sâlvogu lăchyx́ng nhưeoxb đtjkbại dưeoxbơmiyjng sâlvogu thăchyxm thăchyx̉m, cuôhqaàn cuôhqaạn vôhqaahqaá nhưeoxb̃ng con sóng dâlvogng trào.

Anh câlvog̀m di đtjkbôhqaạng lêfzbjn gọi đtjkbi, “Phong tưeoxb̉, đtjkbfzbj̀u tra! Đkrtsfzbj̀u tra đtjkbêfzbj́n cùng! Moi hêfzbj́t tâlvoǵt cả mọi chuyêfzbj̣n ra cho tôhqaai!”

“Đkrtsưeoxbơmiyj̣c thôhqaai, anh cưeoxb́ đtjkbơmiyj̣i đtjkbó đtjkbi! Lâlvog̀n này bôhqaản côhqaang tưeoxb̉ phải bóp chêfzbj́t đtjkbám ngưeoxbơmiyj̀i muôhqaán hại tôhqaai! Khôhqaán khiêfzbj́p thâlvog̣t chưeoxb́, tôhqaai khôhqaang ra oai thì bọn họ tưeoxbơmiyj̉ng tôhqaai là con mèo bêfzbj̣nh!” Băchyx́c Minh Phong rít gào lêfzbjn.

“Tôhqaai xưeoxb̉ lý chuyêfzbj̣n bêfzbjn này trưeoxbơmiyj́c, chúng ta cưeoxb́ giưeoxb̃ liêfzbjn lạc bâlvoǵt cưeoxb́ lúc nào.” Môhqaạ Thưeoxbơmiyjng Nam cúp đtjkbfzbj̣n thoại.

“Nêfzbj́u nhưeoxbhqaai chêfzbj́t, giúp tôhqaai tìm môhqaạt bé gái têfzbjn Thiêfzbjn Thiêfzbjn, là anh nơmiyj̣ nó!”

Anh ngôhqaài trêfzbjn chiêfzbj́c ghêfzbj́ làm viêfzbj̣c khôhqaang đtjkbôhqaạng đtjkbâlvog̣y, ánh măchyx́t nhìn ra phía bêfzbjn ngoài cưeoxb̉a sôhqaả kính, mâlvogy đtjkben bao trùm cả vùng đtjkbâlvoǵt này, báo hiêfzbj̣u môhqaạt trâlvog̣n cuôhqaàng phong vũ bão săchyx́p tơmiyj́i!



Diêfzbj̣p Phi khôhqaang ngơmiyj̀ cai tù nói răchyx̀ng có ngưeoxbơmiyj̀i đtjkbêfzbj́n thăchyxm côhqaa, mà ngưeoxbơmiyj̀i này lại là Cung Trạch Vũ và Môhqaạ Dã.


“Môhqaạ Dã! Sao con lại tơmiyj́i đtjkbâlvogy? Vêfzbj́t thưeoxbơmiyjng của con nhưeoxb thêfzbj́ nào rôhqaài?” Côhqaalvoǵt châlvoǵp khôhqaang đtjkbêfzbj̉ ý tơmiyj́i Cung Trạch Vũ, môhqaạt tay ôhqaam lâlvoǵy Môhqaạ Dã vào lòng mình.

“Tiêfzbj̉u Phi Phi, vêfzbj́t thưeoxbơmiyjng của con khôhqaang sao hêfzbj́t, nhưeoxbng mà chôhqaã này của con bị thưeoxbơmiyjng, tim con đtjkbau quá.” Môhqaạ Dã cong môhqaai lêfzbjn nói.

“Hả? Đkrtsau tim à? Cung Trạch Vũ anh mau gọi bác sĩ qua đtjkbâlvogy đtjkbi!” Lúc này côhqaamiyj́i nhơmiyj́ tơmiyj́i Cung Trạch Vũ.

Châlvogn mày của Cung Trạch Vũ nhíu chăchyx̣t lại, “Diêfzbj̣p Phi, em đtjkbưeoxb̀ng quêfzbjn răchyx̀ng nó là con trai của ai! Mẹ của nó là Sơmiyj̉ Nhiêfzbj̃m!”

“Ngưeoxbơmiyj̀i em thích là nó, có liêfzbjn quan gì tơmiyj́i mẹ nó chưeoxb́?” Diêfzbj̣p Phi nói lại.

hqaạ Dã hôhqaan môhqaạt cái lêfzbjn gưeoxbơmiyjng măchyx̣t của Diêfzbj̣p Phi, “Con biêfzbj́t Tiêfzbj̉u Phi Phi của con thưeoxbơmiyjng con nhâlvoǵt mà! Côhqaafzbjn tâlvogm, con nhìn thâlvoǵy côhqaa bị nhôhqaát lại nêfzbjn mơmiyj́i đtjkbau lòng đtjkbó! Con sẽ tìm cách cưeoxb́u côhqaa ra!”

lvog̣u nói vơmiyj́i môhqaạt bôhqaạ dạng nghiêfzbjm chỉnh.

Cung Trạch Vũ hưeoxb̀ lạnh môhqaạt tiêfzbj́ng, “Ngưeoxbơmiyj̀i còn chưeoxba cao băchyx̀ng châlvogn của chú! Con muôhqaán cưeoxb́u ai chưeoxb́?”

“Xí! Chú khôhqaang biêfzbj́t đtjkbưeoxbơmiyj̣c bản lĩnh của ta đtjkbâlvogu! Con nói cưeoxb́u Tiêfzbj̉u Phi Phi thì con sẽ cưeoxb́u côhqaa âlvoǵy! Chú hưeoxb̀ lạnh cái gì chưeoxb́? Chú dám nói chú có thêfzbj̉ cưeoxb́u Tiêfzbj̉u Phi Phi khôhqaang?” Môhqaạ Dã cãi lại.

Cung Trạch Vũ bị chăchyx̣n họng đtjkbêfzbj́n khôhqaang biêfzbj́t nói gì nưeoxb̃a.

Diêfzbj̣p Phi là bị cảnh sát băchyx́t, làm sao anh cưeoxb́u đtjkbưeoxbơmiyj̣c?

Ánh măchyx́t của anh khôhqaang dám nhìn thăchyx̉ng vào Diêfzbj̣p Phi, “Anh sẽ nhơmiyj̀ câlvog̣y cảnh sát ơmiyj̉ đtjkbâlvogy, chăchyxm sóc tôhqaát cho em, nhưeoxbng mà muôhqaán cưeoxb́u em đtjkbi? Viêfzbj̣c này…Phi Phi, nêfzbj́u là nhưeoxblvog̣y thì em là đtjkbào phạm rôhqaài.”

Chuyêfzbj̣n này quá khó rôhqaài, anh cũng khôhqaang thêfzbj̉ dâlvog̃n ngưeoxbơmiyj̀i đtjkbêfzbj́n đtjkbôhqaàn cảnh sát cưeoxbơmiyj́p ngưeoxbơmiyj̀i đtjkbưeoxbơmiyj̣c?


“Em khôhqaang muôhqaán làm tôhqaại phạm trôhqaán trại, em còn có con gái, em còn phải đtjkbưeoxba con gái của em đtjkbi nưeoxb̃a, em khôhqaang thêfzbj̉ là đtjkbào phạm đtjkbưeoxbơmiyj̣c. Em đtjkbã hỏi qua rôhqaài, nhiêfzbj̀u nhâlvoǵt sẽ là ba năchyxm, em đtjkbơmiyj̣i ba năchyxm rôhqaài đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn đtjkbi.” Diêfzbj̣p Phi hiêfzbj̉u râlvoǵt rõ là khôhqaang thêfzbj̉ vưeoxbơmiyj̣t ngục, suy cho cùng thì côhqaa muôhqaán đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn đtjkbi, quang minh chính đtjkbại mà sôhqaáng cuôhqaạc sôhqaáng của mình.

“Em muôhqaán đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn đtjkbi?” Cung Trạch Vũ ngâlvogy ra, anh còn tưeoxbơmiyj̉ng Diêfzbj̣p Phi sẽ đtjkboàn tụ vơmiyj́i Thiêfzbjn Thiêfzbjn và Môhqaạ Dã.

“Đkrtsâlvogy là chuyêfzbj̣n của em. Học trưeoxbơmiyj̉ng, xin lôhqaãi anh, em khôhqaang thêfzbj̉ gả cho anh đtjkbưeoxbơmiyj̣c. Thưeoxḅc ra Nhưeoxbfzbjn là côhqaa gái tôhqaát, anh có thêfzbj̉ thưeoxb̉ phát triêfzbj̉n vơmiyj́i côhqaa âlvoǵy xem xem.” Diêfzbj̣p Phi nói.

chyx́c măchyx̣t của Cung Trạch Vũ cưeoxb́ng nhăchyx́c, “Em biêfzbj́t là anh chỉ yêfzbju em thôhqaai! Cái chuyêfzbj̣n đtjkbó…Phi Phi, anh biêfzbj́t hiêfzbj̣n tại anh nhăchyx́c đtjkbêfzbj̀u yêfzbju câlvog̀u này là khôhqaang đtjkbúng lúc, nhưeoxbng mà, anh bảo đtjkbảm, anh sẽ đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn rơmiyj̀i xa Môhqaạ Ly, nêfzbj́u nhưeoxb đtjkbâlvogy là chuyêfzbj̣n mà em muôhqaán. Chỉ là, em có thêfzbj̉ đtjkbưeoxba bản đtjkbôhqaà cho anh đtjkbưeoxbơmiyj̣c khôhqaang? Bôhqaá anh nhìn thâlvoǵy tâlvoǵm bản đtjkbôhqaà thì sẽ đtjkbáp ưeoxb́ng tâlvoǵt cả mọi yêfzbju câlvog̀u của em.”

Anh biêfzbj́t lúc này đtjkbưeoxba ra yêfzbju câlvog̀u đtjkbòi tâlvoǵm bản đtjkbôhqaà sẽ khiêfzbj́n Diêfzbj̣p Phi hiêfzbj̉u lâlvog̀m dụng ý của anh, nhưeoxbng mà khôhqaang có tâlvoǵm bản đtjkbôhqaà thì Dạ Thâlvog̀n sẽ khôhqaang giúp đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn đtjkbi.

“Xin lôhqaãi anh, em cũng khôhqaang thêfzbj̉ đtjkbưeoxba tâlvoǵm bản đtjkbôhqaà cho anh, em phải đtjkbưeoxba bản đtjkbôhqaà cho Môhqaạ Ly.” Diêfzbj̣p Phi nói.

chyx́t buôhqaạc phải đtjkbưeoxba cho Môhqaạ Ly, côhqaamiyj́i có thêfzbj̉ đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn đtjkbi đtjkbưeoxbơmiyj̣c.

Cung Trạch Vũ nghĩ khôhqaang hiêfzbj̉u, “Tại sao phải đtjkbưeoxba cho Môhqaạ Ly, khôhqaang phải em muôhqaán rơmiyj̀i xa anh ta sao?”

“Khôhqaang phải, anh hiêfzbj̉u lâlvog̀m rôhqaài. Em khôhqaang phải muôhqaán rơmiyj̀i xa Môhqaạ Ly.” Diêfzbj̣p Phi vôhqaại vàng giải thích, chuyêfzbj̣n côhqaa muôhqaán rơmiyj̀i khỏi Môhqaạ Ly vâlvog̃n chưeoxba thêfzbj̉ nói đtjkbưeoxbơmiyj̣c.

“Ôyhes̀.” Cung Trạch Vũ thơmiyj̉ dài nhẹ, xem ra anh thâlvog̣t sưeoxḅ nghĩ nhiêfzbj̀u rôhqaài, Diêfzbj̣p Phi chăchyx́c là muôhqaán đtjkboàn tụ vơmiyj́i Thiêfzbjn Thiêfzbjn và Môhqaạ Ly.

Trong phòng thăchyxm nuôhqaai yêfzbjn tĩnh khôhqaang môhqaạt tiêfzbj́ng đtjkbôhqaạng, toát lêfzbjn khôhqaang khí ngưeoxbơmiyj̣ng ngùng, khôhqaang ai có thêfzbj̉ nói thêfzbjm môhqaạt câlvogu nào.

Dù sao cũng là tâlvog̣n măchyx́t nhìn thâlvoǵy ngưeoxbơmiyj̀i phụ nưeoxb̃ mình yêfzbju đtjkbã sinh con cho ngưeoxbơmiyj̀i khác, trong lòng của Cung Trạch Vũ khôhqaang hêfzbj̀ thâlvoǵy thoải mái.

Chuyêfzbj̣n muôhqaán kiêfzbjn trì cũng khôhqaang còn ý nghĩa nưeoxb̃a, dù sao thì Môhqaạ Ly mơmiyj́i là chôhqaàng của Diêfzbj̣p Phi.

“Học trưeoxbơmiyj̉ng, anh đtjkbi đtjkbi, em phải nói lơmiyj̀i xin lôhqaãi vơmiyj́i anh, trưeoxbơmiyj́c giơmiyj̀ khôhqaang hêfzbj̀ nói vơmiyj́i anh thưeoxḅc ra em có môhqaạt đtjkbưeoxb́a con gái. Chỉ là em muôhqaán bảo vêfzbj̣ sưeoxḅ an toàn của con gái em, nói đtjkbêfzbj́n cùng vâlvog̃n là do em ích kỷ.” Diêfzbj̣p Phi chủ đtjkbôhqaạng xin lôhqaãi.

“Khôhqaang câlvog̀n đtjkbâlvogu, em làm nhưeoxblvog̣y cũng khôhqaang sai, là bôhqaá mẹ thì đtjkbưeoxbơmiyjng nhiêfzbjn phải bảo vêfzbj̣ sưeoxḅ an toàn của con cái mình. Vâlvog̣y anh đtjkbi đtjkbâlvogy, em có chuyêfzbj̣n thì có thêfzbj̉ gọi cho anh bâlvoǵt cưeoxb́ lúc nào, chúng ta vâlvog̃n là bạn tôhqaát phải khôhqaang?” Cung Trạch Vũ hỏi.

Diêfzbj̣p Phi gâlvog̣t gâlvog̣t đtjkbâlvog̀u, “Phải, anh mãi mãi là học trưeoxbơmiyj̉ng của em.”

Cung Trạch Vũ cưeoxbơmiyj̀i khôhqaả rôhqaài gâlvog̣t đtjkbâlvog̀u môhqaạt cái, rơmiyj̀i khỏi phòng thăchyxm nuôhqaai.

Ánh măchyx́t của Môhqaạ Dã lâlvoǵp lánh, “Tiêfzbj̉u Phi Phi, côhqaa muôhqaán đtjkbưeoxba Thiêfzbjn Thiêfzbjn đtjkbi hả?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.