Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân

Chương 423 : Lý Thiên Vũ học nấu ăn

    trước sau   
Ngàndwry lưonpxhhwdt qua nhưonpxonpxhhwdc chảjrhxy, chỉonpx trong chớhhwdp mắevvpt, thájrhxng ba xuâxfwkn vềrhib hoa nởrocx.

Đollfếtxexn sinh nhậqalgt hai mưonpxơhuqui bốgfxdn tuổnwrii củgmfta Chu Tiểqerru Vâxfwkn, nhìqerrn ngọaertn lửttqda nhảjrhxy múnbqca trêhuqun nếtxexn, côgatm thởrocxndwri.

znja Thiêhuqun Vũiehzonpxzguei hỏrocxi: “Sao thếtxex, cóblrc chuyệpfkvn gìqerr khôgatmng vui àndwr! Cóblrcjrhxnh gato màndwr em khôgatmng vui sao?”

Chu Tiểqerru Vâxfwkn dùnbqcng tay vỗjrhx vỗjrhx hai májrhxblrci: “Thíndwrch, em chỉonpx cảjrhxm thájrhxn mìqerrnh lạlkfii giàndwr thêhuqum mộrhibt tuổnwrii.” Ngàndwry thájrhxng trôgatmi qua quájrhx nhanh!

znja Thiêhuqun Vũiehz thấwnedy Chu Tiểqerru Vâxfwkn lạlkfii ngẩnmahn ra, cóblrc chúnbqct bấwnedt mãpfkvn: “Tiểqerru thưonpx, em tậqalgp trung mộrhibt chúnbqct cóblrc đyzppưonpxxqvqc khôgatmng? Cóblrc mộrhibt soájrhxi ca nhưonpx anh ởrocx trưonpxhhwdc mặzkzjt em, em còzkzjn xuấwnedt thầiytxn, quájrhx khôgatmng coi ôgatmng xãpfkv ra gìqerr!”

Đollfgfxdi vớhhwdi việpfkvc anh tựblrconpxng “ôgatmng xãpfkv”, Chu Tiểqerru Vâxfwkn hếtxext cájrhxch.


Hai ngưonpxzguei vẫjibgn sốgfxdng cuộrhibc sốgfxdng củgmfta vợxqvq chồpjmeng son. Cóblrc thêhuqum mộrhibt tờzgue giấwnedy đyzppărhibng kýznja kếtxext hôgatmn dưonpxzgueng nhưonpx khôgatmng gâxfwky ra bấwnedt kìqerr rắevvpc rốgfxdi gìqerr đyzppếtxexn cuộrhibc sốgfxdng hiệpfkvn tạlkfii. Lýznja Thiêhuqun Vũiehz vẫjibgn nhưonpxiehz, luôgatmn nghe lờzguei Chu Tiểqerru Vâxfwkn, còzkzjn côgatm tiếtxexp tụiehzc viếtxext truyệpfkvn, đyzppi họaertc. Nhưonpxng màndwr, dưonpxzgueng nhưonpxblrc mộrhibt chúnbqct bấwnedt đyzpppjmeng. Danh phậqalgn đyzppãpfkv đyzppgywhnh, thiếtxexu mấwnedy phầiytxn lo đyzppưonpxxqvqc lo mấwnedt, tìqerrnh cảjrhxm trájrhxi lạlkfii càndwrng thêhuqum nồpjmeng nàndwrn, vữorslng chắevvpc.

Hai ngưonpxzguei ngồpjmei trưonpxhhwdc bàndwrn, trêhuqun bàndwrn đyzppqerr mộrhibt cájrhxi bájrhxnh sinh nhậqalgt, còzkzjn cóblrc mấwnedy móblrcn ărhibn. Đollfâxfwky khôgatmng phảjrhxi làndwr thứrfbcc ărhibn Chu Tiểqerru Vâxfwkn làndwrm nhétabr, đyzpppjmeng chíndwrznja Thiêhuqun Vũiehz kiêhuqun trìqerr tựblrc tay nấwnedu bữorsla tốgfxdi tìqerrnh yêhuquu.

gatm nhìqerrn qua mấwnedy lầiytxn, xájrhxc đyzppgywhnh đyzppúnbqcng nhưonpx dựblrc đyzppjrhxn Lýznja Thiêhuqun Vũiehz thậqalgt sựblrc khôgatmng thểqerrndwro bếtxexp. Nguyêhuqun liệpfkvu tưonpxơhuqui ngon chẳfffxng hiểqerru sao bịgywhndwro thàndwrnh hìqerrnh dạlkfing nàndwry, nhìqerrn vẻnzlj ngoàndwri miễlhhun cưonpxhhwdng cho sájrhxu mưonpxơhuqui đyzppiểqerrm. Nếtxexu ărhibn thửttqd mộrhibt miếtxexng, ặzkzjc, đyzppiểqerrm càndwrng hạlkfi thấwnedp. Mộrhibt móblrcn mặzkzjn muốgfxdn chếtxext, mộrhibt móblrcn cóblrcnbqci khétabrt, còzkzjn mộrhibt móblrcn khôgatmng cóblrcnbqci vịgywh.

Trong lòzkzjng côgatm than thởrocx: Sau nàndwry nêhuqun cấwnedm anh vàndwro bếtxexp! Anh thậqalgt sựblrc rấwnedt muốgfxdn thểqerr hiệpfkvn, nhưonpxng chíndwr índwrt phảjrhxi nuốgfxdt đyzppưonpxxqvqc đyzppãpfkv!

Trong lòzkzjng Lýznja Thiêhuqun Vũiehz khôgatmng phụiehzc vớhhwdi nhữorslng lờzguei đyzppájrhxnh giájrhx củgmfta côgatm: “Khôgatmng thểqerrndwro, đyzppâxfwku đyzppếtxexn nỗjrhxi nhưonpx em nóblrci. Anh đyzppãpfkv bậqalgn rộrhibn cảjrhx buổnwrii!”

gatmm nay, anh cốgfxdqerrnh vềrhib sớhhwdm, sau đyzppóblrc lậqalgp tứrfbcc chui vàndwro bếtxexp, lạlkfich cạlkfich mộrhibt thờzguei gian dàndwri.

qerrnh thưonpxzgueng nhìqerrn Chu Tiểqerru Vâxfwkn nấwnedu ărhibn rấwnedt nhẹhaqz nhàndwrng, Lýznja Thiêhuqun Vũiehz vốgfxdn cho rằhrgsng nấwnedu ărhibn làndwr chuyệpfkvn chẳfffxng cóblrcqerr khóblrc. Đollfxqvqi đyzppếtxexn tay mìqerrnh, anh mớhhwdi phájrhxt hiệpfkvn tay châxfwkn luốgfxdng cuốgfxdng, khôgatmng quêhuqun cájrhxi nàndwry thìqerrhuqui cájrhxi kia. Đollfếtxexn khi móblrcn ărhibn bưonpxng lêhuqun, anh thởrocx phàndwro nhẹhaqz nhõzyhwm, chưonpxa kịgywhp nếtxexm thửttqd thứrfbcc ărhibn mìqerrnh làndwrm. Nghe côgatm đyzppájrhxnh giájrhx nhưonpx vậqalgy, anh khôgatmng cho làndwr đyzppúnbqcng, nghĩqcgi thầiytxm tiêhuquu chuẩnmahn củgmfta côgatmblrc vẻnzlj quájrhx cao.

Anh dùnbqcng đyzppũiehza gắevvpp mộrhibt miếtxexng, đyzppưonpxa vàndwro miệpfkvng nhai mấwnedy cájrhxi. Vịgywhqerr kỳpfkv lạlkfi vậqalgy! Anh cau màndwry, nuốgfxdt thứrfbcc ărhibn vàndwro bụiehzng.

znja Thiêhuqun Vũiehz rốgfxdt cuộrhibc xájrhxc đyzppgywhnh côgatm vừblgua đyzppájrhxnh giájrhx thậqalgt sựblrc quájrhx uyểqerrn chuyểqerrn!

Chu Tiểqerru Vâxfwkn cưonpxzguei haha nóblrci: “Lầiytxn đyzppiytxu tiêhuqun xuốgfxdng bếtxexp đyzppưonpxxqvqc nhưonpx vậqalgy đyzppãpfkv khôgatmng tồpjmei, anh cảjrhx củgmfta em lầiytxn đyzppiytxu nấwnedu ărhibn còzkzjn chẳfffxng bằhrgsng anh!” Nhớhhwd lạlkfii cảjrhxnh Đollflkfii Bảjrhxo lầiytxn đyzppiytxu vàndwro bếtxexp, côgatm bậqalgt cưonpxzguei.

znja Thiêhuqun Vũiehzonpxzguei: “Đollfxqvqi đyzppóblrc, anh chưonpxa bộrhibc lộrhib hếtxext tay nghềrhib bếtxexp trưonpxrocxng củgmfta mìqerrnh thôgatmi!” Bảjrhxn thâxfwkn anh cũiehzng khôgatmng nuốgfxdt nổnwrii.

Chu Tiểqerru Vâxfwkn cưonpxzguei, lạlkfii gắevvpp thứrfbcc ărhibn bỏrocxndwro miệpfkvng. Quảjrhx thậqalgt khôgatmng ngon, nhưonpxng nóblrc thểqerr hiệpfkvn tìqerrnh cảjrhxm củgmfta anh.

znja Thiêhuqun Vũiehz vộrhibi vàndwrng nóblrci: “Tiểqerru Vâxfwkn, em ărhibn nhiềrhibu bájrhxnh ngọaertt đyzppi, mấwnedy móblrcn đyzppóblrc ărhibn tưonpxxqvqng trưonpxng làndwr đyzppưonpxxqvqc.”


Chu Tiểqerru Vâxfwkn mỉonpxm cưonpxzguei nóblrci: “Khôgatmng sao, chỉonpx cầiytxn anh chịgywhu xuốgfxdng bếtxexp nấwnedu cơhuqum cho em, em đyzppãpfkv rấwnedt vui vẻnzlj.” Bấwnedt luậqalgn thếtxexndwro, cũiehzng làndwr tấwnedm lòzkzjng củgmfta anh màndwr!

znja Thiêhuqun Vũiehz nhìqerrn Chu Tiểqerru Vâxfwkn ărhibn hếtxext miếtxexng nàndwry đyzppếtxexn miếtxexng khájrhxc nhữorslng móblrcn anh làndwrm mùnbqci vịgywh khôgatmng tốgfxdt lắevvpm, trong lòzkzjng vôgatmnbqcng cảjrhxm đyzpprhibng. Sau đyzppóblrc, anh đyzpprhibt nhiêhuqun đyzppưonpxa ra mộrhibt quyếtxext đyzppgywhnh khiếtxexn côgatmhuqui bịgywh giậqalgt mìqerrnh. Anh muốgfxdn họaertc tậqalgp nấwnedu ărhibn thậqalgt giỏrocxi, cốgfxd gắevvpng nâxfwkng cao tay nghềrhib trong thờzguei gian ngắevvpn.

Chu Tiểqerru Vâxfwkn nghe xong ngạlkfic nhiêhuqun, khôgatmng phảjrhxi anh lạlkfii đyzppùnbqca chứrfbc! Thếtxex nhưonpxng, nhìqerrn vẻnzlj mặzkzjt Lýznja Thiêhuqun Vũiehz, hìqerrnh nhưonpx anh nghiêhuqum túnbqcc thậqalgt.

“Thiêhuqun Vũiehz, anh khôgatmng biếtxext nấwnedu ărhibn cũiehzng khôgatmng sao, dùnbqc sao em sẽvzht nấwnedu màndwr! Sau nàndwry em nấwnedu cho anh ărhibn.” Chu Tiểqerru Vâxfwkn trấwnedn an nóblrci, gắevvpng hếtxext sứrfbcc xóblrca bỏrocx ýznja đyzppgywhnh củgmfta anh.

znja Thiêhuqun Vũiehz nghiêhuqum túnbqcc nóblrci: “Đollfưonpxơhuqung nhiêhuqun anh thíndwrch em nấwnedu cơhuqum cho anh ărhibn, thếtxex nhưonpxng vạlkfin nhấwnedt sau nàndwry em giốgfxdng Tưonpxrocxng Tiêhuquu Đollfan, mang thai thìqerr sao? Anh khôgatmng thểqerr đyzppqerrndwr bầiytxu phảjrhxi vàndwro bếtxexp nấwnedu cơhuqum! Vìqerr thếtxex, kểqerr từblguxfwky giờzgue, anh sẽvzht họaertc em nấwnedu ărhibn, vìqerronpxơhuqung lai nấwnedu cơhuqum cho vợxqvq.”

Chu Tiểqerru Vâxfwkn nghe xong dởrocx khóblrcc dởrocxonpxzguei, Lýznja Thiêhuqun Vũiehz nghĩqcgi xa quájrhx! Cóblrc đyzppiềrhibu, nếtxexu anh kiêhuqun trìqerr, tùnbqcy anh vậqalgy. Côgatm nghĩqcgi thầiytxm, xem nhiệpfkvt tìqerrnh củgmfta anh duy trìqerr đyzppưonpxxqvqc bao lâxfwku.

Sau đyzppóblrc, chỉonpx cầiytxn khôgatmng tărhibng ca, Lýznja Thiêhuqun Vũiehz sẽvzht họaertc nấwnedu ărhibn. Vềrhib phầiytxn giájrhxo viêhuqun, cóblrc sẵgfxdn đyzppâxfwky – Chu Tiểqerru Vâxfwkn!

Chu Tiểqerru Vâxfwkn thấwnedy dájrhxng vẻnzlj anh hàndwro hứrfbcng, khôgatmng tiệpfkvn dộrhibi gájrhxo nưonpxhhwdc lạlkfinh vàndwro tíndwrnh tíndwrch cựblrcc đyzppóblrc, nghĩqcgi thầiytxm dạlkfiy thìqerr dạlkfiy! Nhìqerrn anh mặzkzjc tạlkfip dềrhib, đyzppi qua đyzppi lạlkfii trong phòzkzjng bếtxexp chậqalgt chộrhibi, đyzppúnbqcng làndwr thúnbqc vịgywh.

Chẳfffxng qua, từblgunbqcc Lýznja Thiêhuqun Vũiehz bắevvpt đyzppiytxu xuốgfxdng bếtxexp, Tiểqerru Bảjrhxo khôgatmng chịgywhu đyzppếtxexn ărhibn cơhuqum chùnbqca, thàndwr rằhrgsng mìqerrnh tựblrc nấwnedu hoặzkzjc ra ngoàndwri ărhibn. Chu Tiểqerru Vâxfwkn gọaerti đyzppiệpfkvn kêhuquu Tiểqerru Bảjrhxo đyzppếtxexn ărhibn cơhuqum. Ởmpms đyzppiytxu kia, Tiểqerru Bảjrhxo vừblgua cưonpxzguei vừblgua nóblrci: “Chịgywh, chịgywh tha cho em đyzppi! Đollfpjme ărhibn Lýznja Thiêhuqun Vũiehzndwrm, cóblrc mỗjrhxi chịgywhiehzng cảjrhxm nuốgfxdt. Em khôgatmng muốgfxdn ngưonpxxqvqc đyzppãpfkvi dạlkfindwry củgmfta em, em tựblrc lo ărhibn uốgfxdng vậqalgy!”

gatm đyzppqerr đyzppiệpfkvn thoạlkfii xuốgfxdng, vui vẻnzljonpxzguei mãpfkvi, Tiểqerru Bảjrhxo nóblrci hơhuqui quájrhx.

Sau khi Lýznja Thiêhuqun Vũiehz biếtxext, anh hơhuqui bấwnedt mãpfkvn: “Em trai em quájrhx khôgatmng nểqerr mặzkzjt, gọaerti nóblrc đyzppếtxexn dùnbqcng cơhuqum cũiehzng khôgatmng đyzppếtxexn. Anh họaertc mộrhibt thờzguei gian, đyzppãpfkvblrc tiếtxexn bộrhib so vớhhwdi trưonpxhhwdc đyzppâxfwky, thậqalgt khôgatmng biếtxext thưonpxrocxng thứrfbcc.”

Chu Tiểqerru Vâxfwkn cưonpxzguei hìqerrqerr: “Đollfưonpxxqvqc rồpjmei, cóblrc em thưonpxrocxng thứrfbcc anh làndwr đyzppưonpxxqvqc.”

znja Thiêhuqun Vũiehz ngẫjibgm lạlkfii, thầiytxm đyzppevvpc ýznja. Buổnwrii tốgfxdi Tiểqerru Bảjrhxo giốgfxdng hệpfkvt bóblrcng đyzppèjrhxn kẹhaqzp giữorsla anh vàndwrgatm, anh khôgatmng tiệpfkvn đyzpprhibng tay. Giờzgue rấwnedt tốgfxdt, em vợxqvq chủgmft đyzpprhibng khôgatmng đyzppếtxexn.

znja Thiêhuqun Vũiehzonpxzguei xấwnedu xa ôgatmm Chu Tiểqerru Vâxfwkn nóblrci: “Vừblgua vặzkzjn, hiệpfkvn tạlkfii khôgatmng ai quấwnedy rầiytxy chúnbqcng ta. Nàndwro, hôgatmn mộrhibt cájrhxi!” Nóblrci xong, anh chu miệpfkvng. Chu Tiểqerru Vâxfwkn cưonpxzguei haha nétabr trájrhxnh, bịgywh anh ôgatmm chặzkzjt, hung hărhibng hôgatmn nửttqda ngàndwry

znja Thiêhuqun Vũiehz đyzpprhibng lòzkzjng, nóblrci nhỏrocxhuqun tai côgatm: “Chúnbqcng ta vàndwro phòzkzjng đyzppi…” Mặzkzjt côgatm đyzpprocx bừblgung, cũiehzng bịgywh anh trêhuquu chọaertc, xuâxfwkn tâxfwkm nhộrhibn nhạlkfio.

Đollfang đyzppgywhnh ỡhhwdm ờzgue đyzpppjmeng ýznja, mũiehzi côgatm bỗjrhxng nhiêhuqun ngửttqdi thấwnedy mùnbqci khétabrt.

“Thiêhuqun Vũiehz, anh đyzppang nấwnedu gìqerr trong nồpjmei thếtxex?”

znja Thiêhuqun Vũiehziehzng ngửttqdi thấwnedy, kêhuquu thảjrhxm mộrhibt tiếtxexng: “Trờzguei ơhuqui, thịgywht kho tàndwru củgmfta anh còzkzjn trêhuqun bếtxexp!” Bấwnedt chấwnedp cájrhxi khájrhxc, chạlkfiy nhưonpx bay vàndwro bếtxexp.

Bịgywh đyzppoạlkfin nhạlkfic đyzpppfkvm bấwnedt ngờzgue chen ngang, đyzppâxfwku còzkzjn tâxfwkm tưonpxqerrqerrqerr đyzppóblrc.

Chu Tiểqerru Vâxfwkn cốgfxd nhịgywhn cưonpxzguei cũiehzng vàndwro xem. May mắevvpn, chỉonpx chájrhxy lớhhwdp dưonpxhhwdi đyzppájrhxy nồpjmei. Nhặzkzjt phầiytxn thịgywht bêhuqun trêhuqun khôgatmng bịgywhtabrm đyzppếtxexn ra, sau đyzppóblrcnbqcng xẻnzljng cạlkfio sạlkfich chỗjrhx chájrhxy. Cắevvpn thửttqd mộrhibt miếtxexng, miễlhhun cưonpxhhwdng vừblgua miệpfkvng.

znja Thiêhuqun Vũiehz lẩnmahm bẩnmahm: “Xem ra, anh thậqalgt khôgatmng cóblrc thiêhuqun phúnbqc!”

Chu Tiểqerru Vâxfwkn cưonpxzguei rũiehzonpxxqvqi.

Cuộrhibc sốgfxdng bìqerrnh thảjrhxn màndwr hạlkfinh phúnbqcc!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.