Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 91 : Dục vọng chiếm hữu của cậu chủ (12)

    trước sau   
Minh Dạcrnj sau khi đhajxwvgjy côgqlm liềyjybn cózkvt chúnlutt hốdmwdi hậujwtn, lựvkopc củgrkka anh đhajxưrxhuơwvgjng nhiêetfnn làrynp anh biếetfnt, nhưrxhung vừlskaa nghĩgrow tớcdhmi côgqlm vừlskaa rồfmqyi còcrnjn khiêetfnu khíanlcch anh, trong lòcrnjng khôgqlmng nhịetfnn đhajxưrxhuqwenc hảtkmp dạcrnj.

lxbjácbueng đhajxhpeli, tôgqlmi đhajxãkweo sớcdhmm cảtkmpnh cácbueo côgqlm, đhajxlskang đhajxưrxhuqwenc mộhtibt bưrxhucdhmc lạcrnji muốdmwdn tiếetfnn thêetfnm mộhtibt bưrxhucdhmc!"

"Anh... đhajxi ra ngoàrynpi, đhajxi ra ngoàrynpi, sau nàrynpy khôgqlmng cho phécdhmp anh vàrynpo phòcrnjng tôgqlmi nữpyqla!"

rynp ai luôgqlmn nửwjtha đhajxêetfnm tựvkop tiệrynpn đhajxi vàrynpo phòcrnjng côgqlm, làrynp ai luôgqlmn khôgqlmng cózkvt việrynpc gìcrnj đhajxhtibt nhiêetfnn xuấmhcpt hiệrynpn trưrxhucdhmc mặdmwdt côgqlm, côgqlm chỉmwjg muốdmwdn trảtkmp thùkweo mộhtibt chúnlutt thôgqlmi cũlxbjng khôgqlmng đhajxưrxhuqwenc sao?

Minh Dạcrnj nhìcrnjn ngưrxhuhpeli con gácbuei ởyaiyrxhucdhmi đhajxmhcpt còcrnjn chưrxhua đhajxgfoqng lêetfnn, xoay ngưrxhuhpeli rờhpeli khỏtbmii.

Trong chớcdhmp mắowwlt khi anh đhajxózkvtng cửwjtha lạcrnji, liềyjybn nghe bêetfnn trong vang lêetfnn mộhtibt câgqlmu lầyxijm bầyxijm: "Tôgqlmi dùkweocrnjlxbjng làrynp mẹgzfz kếetfn củgrkka anh cózkvt đhajxưrxhuqwenc khôgqlmng, ra tay nặdmwdng nhưrxhu vậujwty, sau nàrynpy ai làrynpm vợqwen anh, chắowwlc chắowwln sẽoyja bịetfn anh làrynpm cho ứgfoqc màrynp chếetfnt!"

rxhucdhmc châgqlmn Minh Dạcrnj dừlskang mộhtibt chúnlutt, tùkweoy ýzcdp rờhpeli khỏtbmii.

Anh đhajxi xong, Lan San cắowwln rărynpng nghiếetfnn lợqweni bòcrnj dậujwty khỏtbmii mặdmwdt đhajxmhcpt, đhajxyjybi mộhtibt bộhtib đhajxfmqy ngủgrkk.

Từlska trong ngắowwln kécdhmo lấmhcpy ra mộhtibt chai dầyxiju hoa hồfmqyng, cầyxijm trêetfnn tay, chịetfnu đhajxau bôgqlmi hai lầyxijn.

Mang theo sựvkop đhajxau đhajxcdhmn, Lan San tớcdhmi tậujwtn nửwjtha đhajxêetfnm vẫxswwn khôgqlmng thểfgga ngủgrkk nổyjybi.

Vếetfnt thưrxhuơwvgjng ban đhajxyxiju ởyaiy đhajxùkweoi khôgqlmng cózkvtcrnj đhajxácbueng ngạcrnji, nhưrxhung vừlskaa rồfmqyi bịetfn Minh Dạcrnj đhajxwvgjy mộhtibt cácbuei, vừlskaa vặdmwdn đhajxrwpwng trúnlutng vếetfnt thưrxhuơwvgjng cũlxbj, lầyxijn thứgfoq hai va chạcrnjm, hiểfggan nhiêetfnn tărynpng thêetfnm, mộhtibt mảtkmpng lớcdhmn bịetfn xanh tíanlcm, sưrxhung đhajxếetfnn lợqweni hạcrnji.

Ngàrynpy thứgfoq hai tỉmwjgnh lạcrnji bưrxhucdhmc đhajxi đhajxyjybu khậujwtp khễpyqlnh, hậujwtn ýzcdp củgrkka côgqlmrynpnh cho Minh Dạcrnjrynpng thêetfnm sâgqlmu.

Ngưrxhuhpeli giúnlutp việrynpc lêetfnn hỏtbmii côgqlm muốdmwdn xuốdmwdng nhàrynp ărynpn sácbueng, hay làrynprxhung lêetfnn, Lan San thầyxijm nghĩgrow giờhpelrynpy chắowwlc Minh Dạcrnj khôgqlmng còcrnjn ởyaiy nhàrynp rồfmqyi.

crnj vậujwty quyếetfnt đhajxetfnnh xuốdmwdng lầyxiju, bưrxhucdhmc châgqlmn khậujwtp khễpyqlnh đhajxi đhajxưrxhuqwenc mộhtibt đhajxoạcrnjn, vậujwty màrynp lạcrnji nhìcrnjn thấmhcpy ngưrxhuhpeli đhajxàrynpn ôgqlmng đhajxang ngồfmqyi ngay ngắowwln trưrxhucdhmc bàrynpn cơwvgjm, côgqlm liềyjybn tứgfoqc giậujwtn cắowwln rărynpng, lạcrnjnh giọukrtng phâgqlmn phózkvt: "Bưrxhung bữpyqla sácbueng lêetfnn đhajxâgqlmy cho tôgqlmi!"

"Bàrynp chủgrkk khôgqlmng phảtkmpi mớcdhmi nózkvti dùkweong cơwvgjm dưrxhucdhmi lầyxiju sao?"

"Tôgqlmi sợqwen khôgqlmng tiêetfnu hózkvta nổyjybi!"

Xoay ngưrxhuhpeli trậujwtt vậujwtt quay lạcrnji phòcrnjng, trong lòcrnjng vôgqlmkweong hậujwtn, têetfnn hỗwyajn đhajxtkmpn kia ngàrynpy thưrxhuhpelng đhajxi rấmhcpt sớcdhmm, vậujwty màrynpgqlmm nay tậujwtn gầyxijn trưrxhua vẫxswwn còcrnjn ởyaiy nhàrynp, nhấmhcpt đhajxetfnnh làrynp cốdmwd ýzcdp, hỗwyajn đhajxtkmpn chíanlcnh làrynp hỗwyajn đhajxtkmpn!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.