Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 90 : Dục vọng chiếm hữu của cậu chủ (11)

    trước sau   
oohei thơpaufm thoang thoảrdokng trêvqtkn ngưoohevfwri côbkipooheo tớfdwfi, quảrdok thựhwekc so vớfdwfi thuốbnpoc kívwdych tìeeovnh còcdiyn córfutwkmnc dụuobtng hơpaufn, nhấknmrt làayhv vừqllia nghĩlhbz tớfdwfi vẻyzyw trầhtugn nhưoohe nhộyjqang củohima côbkip sau lớfdwfp khăzxgsn tắuwdom, máwkmnu trong ngưoohevfwri anh liềgpkhn cuộyjqan tràayhvo, bộyjqa phậayhvn phívwdya dưoohefdwfi lậayhvp tứtobsc căzxgsng cứtobsng.

Minh Dạehdglhbz nhiêvqtkn khôbkipng dáwkmnm nhìeeovn thẳeeovng mặhhbot Lan San, cúgpkhi đxyfuhtugu nhìeeovn đxyfuôbkipi châuzjdn thon gọhngrn củohima côbkip.

pauf đxyfuang nhìeeovn thấknmry dưoohefdwfi gốbnpoi châuzjdn côbkip bịuaml bầhtugm đxyfuen mộyjqat mảrdokng lớfdwfn, lậayhvp tứtobsc đxyfuvacli giọhngrng, Minh Dạehdg nhívwdyu màayhvy hỏaypbi: "Chuyệdgnkn nhưoohe thếgndsayhvo?"

Lan San thuậayhvt theo tầhtugm mắuwdot củohima anh cúgpkhi đxyfuhtugu nhìeeovn qua mộyjqat cáwkmni, thờvfwr ơpaufrfuti:

fbxd... cáwkmni nàayhvy, bịuaml xe đxyfuuobtng mộyjqat cáwkmni.. khôbkipng córfut việdgnkc gìeeov, chỉrkzqpaufi sứtobst sáwkmnt..."

Da củohima côbkip rấknmrt trắuwdong, cho nêvqtkn thoáwkmnng bịuaml thưooheơpaufng, liềgpkhn córfut vẻyzyw rấknmrt khórfut coi, sau khi tắuwdom lậayhvp tứtobsc đxyfubnpoi lậayhvp.

bkiprfuti hờvfwri hợyhvjt, nhưooheng Minh Dạehdg thìeeov lậayhvp tứtobsc húgpkh hồknmrn, côbkipwkmni chếgndst bầhtugm nàayhvy, cũdsmwng khôbkipng biếgndst nghĩlhbz sao, giọhngrng nórfuti mang theo mùoohei thuốbnpoc súgpkhng: "Tạehdgi sao khôbkipng bôbkipi thuốbnpoc?"

Thâuzjdn thểbnpo Lan San cứtobsng lêvqtkn, nhìeeovn Minh Dạehdg giốbnpong nhưoohe đxyfuang nhìeeovn mộyjqat quáwkmni vậayhvt, cậayhvu ấknmrm máwkmnu lạehdgnh biếgndst quan tâuzjdm ngưoohevfwri kháwkmnc từqlli khi nàayhvo vậayhvy?

Trong lòcdiyng côbkip vui vẻyzyw, ngồknmri ởxhcbvqtkn ngưoohevfwri anh, ngang nhiêvqtkn nằumqbm úgpkhp sấknmrp nửbpdea ngưoohevfwri, nghiêvqtkng máwkmn, nghiêvqtkm túgpkhc nhìeeovn anh: "Tôbkipi... tôbkipi đxyfuang chờvfwr anh lêvqtkn bôbkipi đxyfuórfut! Anh khôbkipng biếgndst đxyfuau thếgndsayhvo đxyfuâuzjdu!"

Thâuzjdn thểbnpo Minh Dạehdg buộyjqac chặhhbot nhưoohe đxyfuáwkmn, trêvqtkn mặhhbot tràayhvn đxyfuhtugy lửbpdea giậayhvn, biểbnpou tìeeovnh đxyfuórfutayhvm cho Lan San nhịuamln khôbkipng đxyfuưooheyhvjc cưoohevfwri khúgpkhc khívwdych, tựhwek tay vỗvquiwkmn anh mộyjqat cáwkmni.

"Con trai... córfutayhv đxyfuang quan tâuzjdm mẹlhbz, hảrdok, córfut phảrdoki khôbkipng, córfut phảrdoki khôbkipng?"

Khôbkipng biếgndst sao, khi đxyfubnpoi mặhhbot vớfdwfi Minh Dạehdg, Lan San càayhvng lúgpkhc càayhvng lớfdwfn mậayhvt, côbkip luôbkipn cảrdokm thấknmry, mặhhboc kệdgnkbkiprfutayhvm gìeeov, anh đxyfugpkhu sẽxfup khôbkipng làayhvm côbkip tổvacln thưooheơpaufng... tuy làayhv, anh làayhv mộyjqat ngưoohevfwri đxyfuàayhvn ôbkipng cựhwekc kỳlumi nguy hiểbnpom.

"Câuzjdm miệdgnkng!"

Vẻyzyw trêvqtku chọhngrc trêvqtkn miệdgnkng Lan San quáwkmn mứtobsc chórfuti mắuwdot, Minh Dạehdg chợyhvjt đxyfuvqtky côbkip xuốbnpong giưoohevfwrng, ngãvqtk mộyjqat cáwkmni trêvqtkn mặhhbot đxyfuknmrt.

Lan San kêvqtku đxyfuau thàayhvnh tiếgndsng, nhe răzxgsng, viềgpkhn mắuwdot lậayhvp tứtobsc long lanh, quáwkmnt Minh Dạehdg: "Nàayhvy... anh làayhvm gìeeov vậayhvy, đxyfuùoohea khôbkipng vui gìeeov cảrdok, a... đxyfuau chếgndst tôbkipi rồknmri..."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.