Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 277 : Anh ấy là của tôi

    trước sau   
Edit: Nguyễucgkn Yêiibpn Thưhxarơewrhng
Beta: mèqkveo suni

Khi ázysunh nắtqokng sázysung sớnrykm chiếclksu vàtqoko gian phòaasjng, lôpmggng mi Liêiibpn Hoa chậpvpqm rãgmqci run rẩcouky, côpmgg mởiibp mắtqokt ra.

pmgg mờmmbj mịobbdch chớnrykp chớnrykp mắtqokt, lậpvpqp tứqpshc nghiêiibpng đewrhtfumu, ngưhxarmmbji lẳcoukng lặiovzng nằzvjjm ởiibpiibpn cạtnqqnh côpmgg dọisrxa côpmgg giậpvpqt mìfzdcnh, ngưhxarmmbji đewrhàtqokn ôpmggng đewrhópvpq ôpmggm thậpvpqt chặiovzt thâjmvqn thểjemv trầtfumn truồewrhng củjemva côpmgg hếclkst sứqpshc châjmvqn thậpvpqt, giữfivia hai ngưhxarmmbji khôpmggng cópvpq mộmmbjt khe hởiibp!

Liêiibpn Hoa chợxolxt thứqpshc tỉitkvnh, mộmmbjt giâjmvqy kếclks tiếclksp, côpmgg mớnryki nhìfzdcn rõzvjj ngưhxarmmbji đewrhàtqokn ôpmggng bêiibpn cạtnqqnh làtqok ngưhxarmmbji nàtqoko, côpmgg nhớnryk lạtnqqi chuyệbllgn ngàtqoky hôpmggm qua, nhớnryk lạtnqqi chuyệbllgn cảtnqq đewrhêiibpm tậpvpqn tìfzdcnh hoan ázysui, nhớnryk lạtnqqi nhiệbllgt tìfzdcnh vàtqok ngọisrxn lửisrxa vĩfgoxnh viễucgkn. . . . . .

Liêiibpn Hoa chỉitkvpvpq cảtnqqm giázysuc thâjmvqn thểjemvfzdcnh mệbllgt mỏnfnbi đewrhếclksn nỗaasji ngay cảtnqq mộmmbjt ngópvpqn tay cũmlbung khôpmggng nhútqokc nhíaasjch đewrhưhxarxolxc, trêiibpn cázysunh tay lộmmbjiibpiibpn ngoàtqoki trảtnqqi rộmmbjng vếclkst hôpmggn vàtqok dấochzu răiovzng, thâjmvqn thểjemv trong chăiovzn cũmlbung đewrhanyvu nhưhxar thếclks, côpmgg bịobbd Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh hỏnfnbi thăiovzm triệbllgt đewrhjemv từqals trong ra ngoàtqoki, bịobbd ăiovzn đewrhếclksn cảtnqqhxarơewrhng vụitkvn cũmlbung khôpmggng còaasjn. . . . . .

Thâjmvqn thểjemv rấochzt khópvpq chịobbdu, nhìfzdcn Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh an tĩfgoxnh ngủjemv say, trong lòaasjng Liêiibpn Hoa càtqokng thêiibpm căiovzm giậpvpqn.


Liêiibpn Hoa oázysun hậpvpqn anh mộmmbjt chútqokt, đewrházysung chếclkst, đewrhêiibpm qua làtqok ai khôpmggng ngừqalsng nghỉitkv, hiệbllgn tạtnqqi thìfzdc tốochzt rồewrhi, anh mệbllgt mỏnfnbi liềanyvn ngủjemv rấochzt thoảtnqqi mázysui, nhưhxarng màtqokpmgg mệbllgt mỏnfnbi lạtnqqi khôpmggng thểjemv ngủjemv đewrhưhxarxolxc!

Liêiibpn Hoa nhẹitkv nhàtqokng day day huyệbllgt tházysui dưhxarơewrhng, nhớnryk tớnryki ngàtqoky hôpmggm qua, côpmgg chỉitkv cảtnqqm thấochzy thậpvpqt sựezhx quázysu đewrhiibpn cuồewrhng, anh mớnryki vừqalsa khỏnfnbi bệbllgnh, rốochzt cuộmmbjc làtqok anh ấochzy lấochzy đewrhâjmvqu ra nhiềanyvu thểjemv lựezhxc nhưhxar vậpvpqy, ngay cảtnqq phâjmvqn thâjmvqn nópvpqng rựezhxc đewrhópvpqmlbung khôpmggng mềanyvm nhũmlbun. . . . . .

Khôpmggng biếclkst làtqok do tázysuc dụitkvng củjemva thuốochzc, hay làtqok Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh thậpvpqt sựezhx kházysut vọisrxng nhưhxar thếclks, hoan ázysui từqals buổzxaai chiềanyvu hôpmggm qua rồewrhi kéfkwco dàtqoki đewrhếclksn rạtnqqng sázysung, anh đewrhòaasji hỏnfnbi khôpmggng biếclkst mệbllgt mỏnfnbi, lôpmggi kéfkwco côpmggqhomng trầtfumm luâjmvqn trong bểjemv dụitkvc.

pmgg khôpmggng đewrhếclksm đewrhưhxarxolxc sốochz lầtfumn bọisrxn họisrx đewrhãgmqctqokm, chỉitkv nhớnrykzvjj đewrhếclksn thờmmbji khắtqokc cuốochzi cùqhomng, côpmgg đewrhãgmqc mệbllgt mỏnfnbi khôpmggng cázysuch nàtqoko đewrházysup lạtnqqi anh hay làtqok phốochzi hợxolxp vớnryki anh, làtqok chíaasjnh bảtnqqn thâjmvqn anh cútqoki ngưhxarmmbji chạtnqqy nưhxarnrykc rútqokt ởiibp trêiibpn ngưhxarmmbji côpmgg, khiếclksn cho côpmgg đewrhưhxarxolxc hưhxariibpng thụitkv sựezhx hầtfumu hạtnqq, nhưhxarng màtqokpmgg vẫqalsn mệbllgt nhọisrxc tớnryki cựezhxc đewrhiểjemvm. . . . . .

Thâjmvqn thểjemv đewrhau nhứqpshc giốochzng nhưhxar bịobbd con voi nghiềanyvn éfkwcp lêiibpn, côpmgg nhẹitkv giọisrxng rêiibpn rỉitkv, cốochz gắtqokng ngồewrhi dậpvpqy.

Chấochzt lỏnfnbng màtqoku trắtqokng tíaasjch lũmlbuy trong cơewrh thểjemv chợxolxt chảtnqqy ra ngoàtqoki nhưhxaraasjng nưhxarnrykc, hai gòaasjzysu Liêiibpn Hoa ửisrxng hồewrhng, cắtqokn môpmggi dưhxarnryki thậpvpqt chặiovzt, loạtnqqi cảtnqqm giázysuc nàtqoky hếclkst sứqpshc xấochzu hổzxaa, côpmgg khôpmggng khỏnfnbi nhớnryk lạtnqqi lầtfumn hoan ázysui cuốochzi cùqhomng, anh tiếclkst ra mầtfumm mópvpqng vàtqoko bụitkvng côpmgg giốochzng nhưhxar bịobbd lấochzp đewrhtfumy đewrhếclksn trưhxarnrykng đewrhau, mộmmbjt đewrhêiibpm trôpmggi qua, vẫqalsn còaasjn lưhxaru lạtnqqi. . . . . .

aasjzysupmgg đewrhnfnb gay, Liêiibpn Hoa bọisrxc ga giưhxarmmbjng liềanyvn nhanh chópvpqng lao xuốochzng khỏnfnbi giưhxarmmbjng, côpmgg khôpmggng muốochzn suy nghĩfgox nữfivia, lạtnqqi nhớnryk tớnryki nhữfiving chuyệbllgn xấochzu hổzxaa kia, côpmggmlbung muốochzn nổzxaa banh xázysuc rồewrhi. . . . . .

Liêiibpn Hoa đewrhang ởiibp trong phòaasjng tắtqokm nghiêiibpm tútqokc tắtqokm rửisrxa, lútqokc nàtqoky cơewrh thểjemv mệbllgt mỏnfnbi, têiibp nhứqpshc mớnryki khôpmggi phụitkvc lạtnqqi chútqokt sứqpshc sốochzng. Trùqhomm khăiovzn tắtqokm đewrhi ra khỏnfnbi phòaasjng tắtqokm, côpmgg nhìfzdcn quầtfumn ázysuo củjemva mìfzdcnh bịobbdzysuch thàtqoknh nhiềanyvu mảtnqqnh vảtnqqi ởiibp trêiibpn đewrhochzt, oázysun trázysuch trừqalsng mắtqokt nhìfzdcn Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh mộmmbjt cázysui, anh khôpmggng giữfivi cho côpmgg mộmmbjt bộmmbj quầtfumn ázysuo đewrhjemv mặiovzc sao!

Tiệbllgn tay nhặiovzt ázysuo sơewrh mi to lớnrykn củjemva anh lêiibpn, Liêiibpn Hoa mặiovzc vàtqoko ngưhxarmmbji rộmmbjng lùqhomng thùqhomng, côpmgg mặiovzc ázysuo sơewrh mi củjemva anh, giốochzng nhưhxartqok đewrhqpsha béfkwcmặiovzc trộmmbjm quầtfumn ázysuo củjemva ngưhxarmmbji lớnrykn, quảtnqq thậpvpqt cópvpq thểjemv lấochzy ázysuo anh mặiovzc thàtqoknh ázysuo ngủjemv.

Nhưhxarng cópvpqaasjn hơewrhn khôpmggng, dùqhom sao cópvpq mặiovzc cũmlbung hơewrhn làtqok khôpmggng cópvpqfzdc đewrhjemv mặiovzc, côpmgg lậpvpqp tứqpshc gọisrxi phụitkvc vụitkv đewrhưhxara quầtfumn ázysuo đewrhếclksn đewrhâjmvqy, côpmggtqok Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh, ázysuo lópvpqt vàtqok ázysuo khoázysuc đewrhanyvu cầtfumn cázysui mớnryki tinh. . . . . .

Đfqdiútqokng lútqokc nàtqoky, cửisrxa phòaasjng chợxolxt vang lêiibpn tiếclksng gõzvjj cửisrxa, Liêiibpn Hoa chịobbdu đewrhezhxng thâjmvqn thểjemv đewrhang đewrhau nhẹitkv nhàtqokng đewrhi tớnryki, khom lừqalsng nhìfzdcn xuyêiibpn thấochzu qua cửisrxa, Liêiibpn Hoa nhìfzdcn ngưhxarmmbji đewrhqpshng ởiibp ngoàtqoki cửisrxa, kinh ngạtnqqc đewrhếclksn ngâjmvqy ngẩcoukn cảtnqq ngưhxarmmbji.

"Làtqokpmgg." Mộmmbjt lázysut sau, Liêiibpn Hoa mởiibp cửisrxa phòaasjng, ngưhxarmmbji đewrhqpshng trưhxarnrykc cửisrxa đewrhi tớnryki, côpmgg nhăiovzn lạtnqqi màtqoky chấochzt vấochzn: "Côpmgg muốochzn tìfzdcm ai? Ngàtqoky hôpmggm qua côpmggtqokm vậpvpqy vớnryki Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh làtqokpvpq ýanyvfzdc?"

pmgg khôpmggng cópvpq quêiibpn lờmmbji nópvpqi ngàtqoky hôpmggm qua củjemva Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh, anh nópvpqi mìfzdcnh sởiibpfgox biếclksn thàtqoknh nhưhxar vậpvpqy, làtqokpvpq ngưhxarmmbji hạtnqq xuâjmvqn dưhxarxolxc vớnryki anh!


"Tôpmggi tớnryki tìfzdcm Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh." Tròaasjng mắtqokt Tốochz Khinh phảtnqqn chiếclksu hìfzdcnh ảtnqqnh dấochzu vếclkst còaasjn sópvpqt lạtnqqi sau cuộmmbjc hoan ázysui trêiibpn cơewrh thểjemv Liêiibpn Hoa, côpmgg lạtnqqi bìfzdcnh tĩfgoxnh nhưhxarmlbutqokpvpqi: "Tôpmggi khôpmggng biếclkst anh ta cópvpqpvpqi cho côpmgg biếclkst hay khôpmggng, thùqhom lao tôpmggi chữfivia khỏnfnbi cho anh ta làtqok muốochzn lấochzy đewrhưhxarxolxc t*ng trùqhomng củjemva anh ta, tôpmggi cầtfumn sinh mộmmbjt đewrhqpsha béfkwc vớnryki anh ta. Nhưhxarng ngàtqoky hôpmggm qua anh ta cựezhx tuyệbllgt chuyệbllgn hiếclksn tinh, cho nêiibpn tôpmggi hi vọisrxng côpmggpvpq thểjemv giútqokp tôpmggi, chắtqokc làtqokpmggpvpqiovzng lựezhxc thuyếclkst phụitkvc anh ta, côpmgg phảtnqqi đewrhjemv anh ta thỏnfnba mãgmqcn yêiibpu cầtfumu củjemva tôpmggi."

"Côpmgg muốochzn sinh mộmmbjt đewrhqpsha béfkwc?" Liêiibpn Hoa sửisrxng sốochzt: "Chuyệbllgn gìfzdc đewrhang xảtnqqy ra? Tạtnqqi sao côpmgg muốochzn sinh con vớnryki anh ấochzy!" Thậpvpqm chíaasjaasjn cópvpq chuyệbllgn nàtqoky! Côpmgg ta hạtnqq xuâjmvqn dưhxarxolxc vớnryki Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh, chíaasjnh làtqok muốochzn sinh con vớnryki anh ấochzy sao! Từqalshxara tớnryki nay chưhxara từqalsng cópvpq ai nópvpqi cho côpmgg biếclkst chuyệbllgn nàtqoky!

Tốochz Khinh lạtnqqi nópvpqi vềanyv họisrxc thuyếclkst nhâjmvqn chủjemvng thêiibpm lầtfumn nữfivia, nópvpqi mìfzdcnh ra đewrhmmbji nhưhxar thếclkstqoko, nópvpqi mìfzdcnh gázysunh vázysuc chứqpshc trázysuch truyềanyvn lạtnqqi loạtnqqi gen tốochzt đewrhitkvp, nópvpqi cuốochzi cùqhomng côpmgg ta đewrhãgmqc gặiovzp đewrhưhxarxolxc ngưhxarmmbji thíaasjch hợxolxp, cho nêiibpn nhấochzt đewrhobbdnh phảtnqqi sinh ra mộmmbjt đewrhqpsha béfkwc ưhxaru tútqok vớnryki Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh.

Liêiibpn Hoa nghe đewrhưhxarxolxc trợxolxn mắtqokt házysu mồewrhm, sau mộmmbjt hồewrhi, côpmgg mớnryki tìfzdcm lạtnqqi đewrhưhxarxolxc giọisrxng nópvpqi củjemva mìfzdcnh, ázysunh mắtqokt mang theo mộmmbjt chútqokt thưhxarơewrhng hạtnqqi, côpmgg hỏnfnbi Tốochz Khinh: "Côpmgg. . . . . . Nhữfiving năiovzm gầtfumn đewrhâjmvqy, côpmgg sốochzng cópvpq tốochzt khôpmggng? Cópvpq vui khôpmggng, cópvpq hạtnqqnh phútqokc khôpmggng?"

"Vui vẻtnqq? Hạtnqqnh phútqokc?" Tốochz Khinh nghi ngờmmbj: "Đfqdiiềanyvu nàtqoky vàtqok Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh cópvpq quan hệbllgfzdc? Tôpmggi chỉitkv muốochzn lấochzy t*ng trùqhomng củjemva anh ta, cho dùqhom tiếclksn hàtqoknh thụitkv tinh ốochzng nghiệbllgm hay làtqok nuôpmggi dưhxarfiving đewrhqpsha béfkwc, nhữfiving chuyệbllgn nàtqoky đewrhanyvu khôpmggng cầtfumn anh ta quan tâjmvqm, đewrhqpsha béfkwc củjemva tôpmggi tuyệbllgt đewrhochzi sẽtfum khôpmggng ảtnqqnh hưhxariibpng đewrhếclksn tìfzdcnh cảtnqqm vàtqok cuộmmbjc sốochzng giữfivia côpmggtqok anh ta, côpmgg khôpmggng cópvpqanyv do gìfzdc đewrhjemv từqals chốochzi cảtnqq."

"Tốochz Khinh, gầtfumn nhưhxar khôpmggng cópvpq ai, khôpmggng cópvpq mộmmbjt cha mẹitkvtqoko khôpmggng yêiibpu con cázysui củjemva mìfzdcnh." Liêiibpn Hoa lạtnqqnh lùqhomng nhìfzdcn Tốochz Khinh, nópvpqi nghiêiibpm tútqokc: "Mặiovzc dùqhompvpq cha mẹitkv khôpmggng biếclkst cázysuch biểjemvu đewrhtnqqt nhưhxar thếclkstqoko, nhưhxarng cázysui nàtqoky khôpmggng ảtnqqnh hưhxariibpng đewrhếclksn tìfzdcnh yêiibpu củjemva họisrx. Mặiovzc dùqhompmgg vẫqalsn nópvpqi cha mẹitkv ruộmmbjt củjemva côpmgg nhưhxar thếclkstqoko, nhưhxarng chẳcoukng lẽtfum bọisrxn họisrx chưhxara từqalsng làtqokm chuyệbllgn gìfzdc cho côpmgg sao?" 

Tốochz Khinh trầtfumm mặiovzc, mộmmbjt đewrhôpmggi mắtqokt nhưhxarpvpq nhưhxar khôpmggng thoázysung qua néfkwct âjmvqm trầtfumm, sau mộmmbjt lútqokc lâjmvqu, côpmgg nhàtqokn nhạtnqqt nópvpqi: "Tôpmggi khôpmggng biếclkst côpmggpvpqi nhữfiving lờmmbji nàtqoky làtqokpvpq ýanyvfzdc. . . . . ."

"Tìfzdcnh yêiibpu củjemva ba mẹitkvtqok khôpmggng vụitkv lợxolxi, khi côpmgg thậpvpqt sựezhxtqokm mẹitkv, côpmgg sẽtfumiibpu đewrhqpsha béfkwc kia, sẽtfum cho nópvpq nhữfiving thứqpsh tốochzt nhấochzt trêiibpn thếclks giớnryki, côpmgg sẽtfum toàtqokn tâjmvqm toàtqokn ýanyv dốochzc hếclkst lòaasjng vàtqok sinh mạtnqqng vàtqoko trêiibpn ngưhxarmmbji nópvpq, cópvpq lẽtfum, côpmgg sẽtfum hoàtqokn thàtqoknh tốochzt vai tròaasj củjemva cha mẹitkv vớnryki nópvpq, sẽtfum khôpmggng đewrhjemvpvpq thiếclksu hụitkvt tìfzdcnh thưhxarơewrhng củjemva ba. . . . . ." Liêiibpn Hoa nópvpqi gằzvjjn từqalsng chữfivi: "Nhưhxarng tìfzdcnh yêiibpu thưhxarơewrhng đewrhópvpqtqok đewrhmmbjc chiếclksm, mặiovzc dùqhompmggpvpqi cázysui nàtqoky sẽtfum khôpmggng ảtnqqnh hưhxariibpng đewrhếclksn tìfzdcnh cảtnqqm giữfivia tôpmggi vàtqok Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh, thếclks nhưhxarng đewrhqpsha béfkwc lạtnqqi chíaasjnh làtqok vếclkst ngăiovzn ởiibp giữfivia tìfzdcnh cảtnqqm. Vìfzdc tốochzt cho côpmgg, vìfzdc tốochzt cho đewrhqpsha béfkwc, vìfzdc ba củjemva đewrhqpsha béfkwc, côpmggiibpn tìfzdcm mộmmbjt ngưhxarmmbji đewrhàtqokn ôpmggng mìfzdcnh yêiibpu, sinh con dưhxarfiving cázysui cho anh ta. . . . . ."

"Côpmggiibpu Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh?" Lôpmggng màtqoky Tốochz Khinh hơewrhi hơewrhi nhíaasju lêiibpn, ngẩcoukng đewrhtfumu hỏnfnbi ngưhxarxolxc lạtnqqi: "Cho nêiibpn, côpmgg thưhxarơewrhng anh ta? Làtqok loạtnqqi tìfzdcnh yêiibpu đewrhópvpq sao?"

Liêiibpn Hoa sữfiving sờmmbj, cho tớnryki bâjmvqy giờmmbjpmgg chưhxara từqalsng suy nghĩfgox qua vấochzn đewrhanyvtqoky, cho dùqhom tốochzi hôpmggm qua côpmgg giao mìfzdcnh cho Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh, cho dùqhom anh nópvpqi đewrhi nópvpqi lạtnqqi “anh yêiibpu em”, côpmggmlbung khôpmggng cópvpq đewrházysup lạtnqqi mộmmbjt câjmvqu chíaasjnh thứqpshc. . . . . .

Thưhxarơewrhng anh sao? Côpmggpvpq thểjemv thảtnqqn nhiêiibpn thừqalsa nhậpvpqn yêiibpu anh sao?

fzdcnh cảtnqqm củjemva anh khôpmggng thểjemv bịobbd huỷtqok hoạtnqqi, anh kiêiibpn cưhxarmmbjng bấochzt khuấochzt, anh săiovzn sópvpqc dịobbdu dàtqokng, mọisrxi chuyệbllgn anh làtqokm cho côpmggtqok Tiểjemvu Bạtnqqch. . . . . . Nhữfiving thứqpshtqoky cũmlbung làtqokm cho tâjmvqm hồewrhn côpmgg run rẩcouky, đewrhâjmvqy làtqokiibpu ưhxar, tấochzt cảtnqq đewrhanyvu làtqokpmgg thưhxarơewrhng anh sao?

Trong lòaasjng tựezhx hỏnfnbi, Liêiibpn Hoa, côpmggiibpu Triểjemvn Thiểjemvu Khuynh sao?

Liêiibpn Hoa tra hỏnfnbi chíaasjnh mìfzdcnh lạtnqqi cảtnqqm thấochzy thấochzt bạtnqqi, yêiibpu hay khôpmggng yêiibpu, hìfzdcnh nhưhxarpmgg khôpmggng cópvpq khảtnqqiovzng lừqalsa mìfzdcnh dốochzi ngưhxarmmbji nữfivia rồewrhi.

Chẳcoukng lẽtfum, côpmgg khôpmggng yêiibpu anh sao?

fqdiútqokng, tôpmggi yêiibpu anh ấochzy." Cuốochzi cùqhomng Liêiibpn Hoa ngẩcoukng đewrhtfumu lêiibpn, ngạtnqqo mạtnqqn nhìfzdcn Tốochz Khinh nópvpqi: " Cho nêiibpn, anh ấochzy làtqok củjemva tôpmggi, côpmgg khôpmggng cópvpq mộmmbjt chútqokt cơewrh hộmmbji nàtqoko đewrhâjmvqu! Buôpmggng tay đewrhi, côpmgg khôpmggng cópvpq khảtnqqiovzng cópvpq thểjemvhxarnrykp đewrhi ngưhxarmmbji đewrhàtqokn ôpmggng củjemva tôpmggi!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.