Editor: Đcjmbàfcrqo Sindy
Beta: mètkhvo suni
"Thiếxtvlu Khuynh!"
Liêbsnmn Hoa nhưejui nhìuuswn thấarecy quáahwui vậgjuqt trợgjuqn to hai mắrcynt, côvnyj khôvnyjng thểbaji tin đsnbuưejuiợgjuqc che miệqxbmng lạrofci, đsnbui tớnjxzi cạrofcnh Thiếxtvlu Khuynh, làfcrqm ngưejuiờbpkfi ta giậgjuqt mìuuswnh, anh dùinwang hai châbeyhn củxltea mìuuswnh đsnbui đsnbuếxtvln!
Châbeyhn củxltea anh, chẳvohbng lẽdnxl châbeyhn củxltea anh đsnbuãhdzz khôvnyji phụcdbhc bìuuswnh thưejuiờbpkfng?
"Làfcrq anh sao, Thiếxtvlu Khuynh, châbeyhn củxltea anh. . . . . . Châbeyhn củxltea anh. . . . . ." Liêbsnmn Hoa ba châbeyhn bốpbvsn cẳvohbng, cấarecp Tốpbvs Khinhc chạrofcy đsnbuếxtvln bêbsnmn ngưejuiờbpkfi anh, mắrcynt khôvnyjng nháahwuy nhìuuswn chằrkknm chằrkknm châbeyhn anh, giọftmdng run rẩriruy hỏareci: "Em khôvnyjng nhìuuswn lầlnepm, anh tựbsnm mìuuswnh đsnbui tớnjxzi? Châbeyhn củxltea anh Tốpbvs Khinht rồsazmi? Anh đsnbuãhdzz cóxdoa thểbaji khốpbvsng chếxtvl thầlnepn kinh châbeyhn, cóxdoa thểbaji đsnbuứyrktng thẳvohbng tựbsnm nhiêbsnmn đsnbui lạrofci?"
"Liêbsnmn Hoa —— Liêbsnmn Hoa, Liêbsnmn Hoa củxltea anh. . . . . ."
Đcjmbáahwup lạrofci côvnyj làfcrq mộcgqxt cáahwui ôvnyjm cuồsazmng dãhdzz nhiệqxbmt tìuuswnh, Triểbajin Thiểbajiu Khuynh ôvnyjm Liêbsnmn Hoa thậgjuqt chặvnyjc, thâbeyhn thểbaji nóxdoang bỏarecng khôvnyjng cóxdoa chúgnbrt khe hởcuaw nàfcrqo dáahwun lêbsnmn thâbeyhn thểbaji ngưejuiờbpkfi yêbsnmu, tiếxtvlng thởcuaw dốpbvsc nặvnyjng nềjuya dưejuiờbpkfng nhưejui muốpbvsn tắrcynt thởcuaw, nhịkraxp tim kịkraxch liệqxbmt nhưejui muốpbvsn nhảlnepy ra khỏareci ngựbsnmc, anh chỉgplv cóxdoa thểbaji khôvnyjng ngừbgjung nỉgplv non bêbsnmn tai Liêbsnmn Hoa: "Anh yêbsnmu em, Liêbsnmn Hoa, anh muốpbvsn em. . . . . ."
Anh khốpbvsng chếxtvl khôvnyjng nổsipti bảlnepn nătkhvng củxltea thâbeyhn thểbaji, xoay ngưejuiờbpkfi đsnbuètkhv côvnyj trêbsnmn cửsipta phòsmlvng, cúgnbri đsnbuầlnepu hôvnyjn mộcgqxt cáahwui lêbsnmn gòsmlv máahwu củxltea Liêbsnmn Hoa, anh múgnbrt vàfcrqo, giốpbvsng nhưejui nổsipti đsnbuiêbsnmn, khôvnyjng chúgnbrt kiêbsnmng kỵhdzz xâbeyhm chiếxtvlm.
"Anh làfcrqm sao vậgjuqy?" Liêbsnmn Hoa nhạrofcy cảlnepm nhậgjuqn thấarecy đsnbuưejuiợgjuqc Triểbajin Thiểbajiu Khuynh khôvnyjng đsnbuúgnbrng, áahwunh mắrcynt lạrofcnh lẽdnxlo, nhiệqxbmt hỏareca dícuawnh vàfcrqo da côvnyj, làfcrqm mặvnyjt côvnyj lậgjuqp tứyrktc đsnbuỏarec tớnjxzi mang tai, Liêbsnmn Hoa đsnbuỏarec bừbgjung cảlnep mặvnyjt vịkraxn Triểbajin Thiểbajiu Khuynh, Tốpbvs Khinhn sứyrktc giữfcrq chặvnyjt hai tay khôvnyjng ngừbgjung củxltea anh: "Thiếxtvlu Khuynh, anh. . . . . . Anh khôvnyjng sao chớnjxz? Chúgnbrng ta từbgju từbgju nóxdoai, áahwu!"
Xoẹbolft!
Ngóxdoan tay Triểbajin Thiểbajiu Khuynh mạrofcnh mẽdnxl mãhdzznh liệqxbmt xéafza ra trởcuaw ngạrofci, quầlnepn áahwuo màfcrqu xanh lam lậgjuqp tứyrktc biếxtvln thàfcrqnh mộcgqxt miếxtvlng vảlnepi ráahwuch, tung bay trêbsnmn sàfcrqn nhàfcrq bằrkknng gỗaguo. Hai tay anh nóxdoang rựbsnmc ởcuaw dòsmlv xéafzat thâbeyhn thểbaji côvnyj, ngóxdoan tay nóxdoang lòsmlvng, chỗaguo nàfcrqo cũdkshng nhúgnbrng tay muốpbvsn xâbeyhm lấarecn chiếxtvlm lĩybeinh, thềjuya khôvnyjng bỏarec qua.
Triểbajin Thiểbajiu Khuynh chỉgplv biếxtvlt mộcgqxt mựbsnmc chiếxtvlm đsnbuoạrofct, thâbeyhn thểbaji bẩrirum sinh càfcrqng muốpbvsn thâbeyhm nhậgjuqp chiếxtvlm hữfcrqu càfcrqng thâbeyhn thiếxtvlt hơbsnmn, anh khôvnyjng ngừbgjung cắrcynn da thịkraxt trắrcynng nõcgqxn củxltea Liêbsnmn Hoa, áahwuy náahwuy nhưejuing kiêbsnmn đsnbuịkraxnh gầlnepm nhẹbolf: "Thậgjuqt xin lỗaguoi, anh khôvnyjng khốpbvsng chếxtvl nổsipti, em yêbsnmu, van em cho anh. . . . . ."
"Anh đsnbuiêbsnmn rồsazmi sao. . . . . . Anh. . . . . . Cuốpbvsi cùinwang thìuusw anh. . . . . . làfcrqm sao. . . . . ." Trong lúgnbrc anh mãhdzznh liệqxbmt, Liêbsnmn Hoa hếxtvlt sứyrktc muốpbvsn giữfcrq vữfcrqng tỉgplvnh táahwuo, nhưejuing lờbpkfi vừbgjua ra khỏareci miệqxbmng, thìuusw trởcuaw nêbsnmn đsnbuứyrktt quãhdzzng, trởcuaw nêbsnmn ngọftmdt ngấarecy khôvnyjng chịkraxu nổsipti, mang theo nồsazmng mùinwai vịkrax thung lung tìuuswnh yêbsnmu.
Liêbsnmn Hoa đsnbuung đsnbuưejuia đsnbuầlnepu tráahwui phảlnepi , cốpbvs gắrcynng chốpbvsng cựbsnm anh liếxtvlm hôvnyjn, đsnbuôvnyji tay khôvnyjng ngừbgjung kéafzao ra thătkhvm dòsmlv vàfcrqo bộcgqx vịkrax khôvnyjng nêbsnmn chạrofcm tay: "Thiếxtvlu Khuynh, anh tỉgplvnh lạrofci, phảlnepi . . . . . Làfcrq em, cuốpbvsi cùinwang thìuusw anh thếxtvl nàfcrqo. . . . . ."
Xúgnbrc cảlnepm lạrofcnh nhưejui bătkhvng khiếxtvln Liêbsnmn Hoa hếxtvlt sứyrktc xấarecu hổsipt, thâbeyhn thểbaji bịkrax anh đsnbuètkhv éafzap dựbsnma vàfcrqo cửsipta phòsmlvng gỗaguo thậgjuqt lạrofcnh buốpbvst, hai châbeyhn trựbsnmc tiếxtvlp tiếxtvlp xúgnbrc áahwup vàfcrqo cửsipta, khôvnyjng khícuaw lạrofcnh lẽdnxlo làfcrqm ngóxdoan châbeyhn côvnyj cũdkshng cuộcgqxn tròsmlvn , quầlnepn áahwuo xốpbvsc xếxtvlch, màfcrq ngoàfcrqi cửsipta phòsmlvng tùinway thờbpkfi cóxdoa thểbaji cóxdoa ngưejuiờbpkfi xôvnyjng tớnjxzi. . . . . .
Côvnyj khôvnyjng biếxtvlt đsnbuếxtvln cùinwang làfcrqm sao, mộcgqxt láahwut giốpbvsng nhưejui làfcrq nổsipti đsnbuiêbsnmn, liềjuyau mạrofcng cởcuawi quầlnepn áahwuo củxltea côvnyj, anh khôvnyjng biếxtvlt nhưejui thếxtvl làfcrq uy hiếxtvlp côvnyj àfcrq. . . . . .
Đcjmbếxtvln cùinwang xảlnepy ra chuyệqxbmn gìuusw, tạrofci sao châbeyhn củxltea anh Tốpbvs Khinht lêbsnmn, nhưejuing chuyệqxbmn đsnbuầlnepu tiêbsnmn làfcrq xôvnyjng lêbsnmn muốpbvsn côvnyj. . . . . .
"Liêbsnmn Hoa. . . . . . Anh bịkrax bỏarec thuốpbvsc ——" n=Ngóxdoan tay Triểbajin Thiểbajiu Khuynh tătkhvng sứyrktc, mộcgqxt bộcgqx quầlnepn áahwuo màfcrqu trắrcynng bồsazmng bềjuyanh lảlnepo đsnbuảlnepo trùinwam lêbsnmn quầlnepn màfcrqu xanh dưejuiơbsnmng, anh thấarecy cảlnep ngưejuiờbpkfi Liêbsnmn Hoa trắrcynng noãhdzzn, lửsipta nóxdoang trong mắrcynt càfcrqng thêbsnmm nhiệqxbmt liệqxbmt.
Liêbsnmn Hoa héafzat lêbsnmn mộcgqxt tiếxtvlng, co ro bưejuing kícuawn bộcgqx vịkrax quan trọftmdng củxltea mìuuswnh, nhưejuing Triểbajin Thiểbajiu Khuynh hôvnyjn vàfcrq ngóxdoan tay báahwuch chiếxtvln báahwuch thắrcynng côvnyjng thàfcrqnh đsnbuoạrofct đsnbuấarect, côvnyj đsnbuètkhv éafzap quầlnepn áahwuo trêbsnmn ngưejuiờbpkfi khôvnyjng cho anh cởcuawi, run rẩriruy hỏareci: "Thuốpbvsc gìuusw. . . . . . Anh uốpbvsng thuốpbvsc gìuusw. . . . . . Thếxtvl nàfcrqo. . . . . . Sao trởcuaw nêbsnmn khôvnyjng bìuuswnh thưejuiờbpkfng nhưejui vậgjuqy. . . . . ."
Triểbajin Thiểbajiu Khuynh khôvnyjng còsmlvn kịkraxp trảlnep lờbpkfi nữfcrqa, anh bắrcynt đsnbuầlnepu cởcuawi quầlnepn áahwuo củxltea mìuuswnh, quầlnepn dàfcrqi đsnbuáahwung ghéafzat bịkrax anh thàfcrqnh thụcdbhc đsnbuáahwu vătkhvng ra, sốpbvsng lạrofci bao trùinwam lêbsnmn da thịkraxt non mềjuyam củxltea Liêbsnmn Hoa , bộcgqx vịkrax hai ngưejuiờbpkfi dícuawnh sáahwut vàfcrqo nhau.
Liêbsnmn Hoa thoáahwung chốpbvsc hiểbajiu, vậgjuqt cứyrktng nóxdoang bỏarecng nhưejui lửsipta nóxdoang dáahwun lêbsnmn da côvnyj, giậgjuqt giậgjuqt hiệqxbmn lêbsnmn sứyrktc sốpbvsng vàfcrq kícuawch đsnbuộcgqxng củxltea nóxdoa, chuyệqxbmn nàfcrqy. . . . . . Thiếxtvlu Khuynh uốpbvsng thuốpbvsc đsnbuóxdoa? !
Tay châbeyhn Liêbsnmn Hoa cũdkshng khôvnyjng biếxtvlt đsnbuặvnyjt ởcuaw đsnbuâbeyhu, bàfcrqn tay chỉgplv cóxdoa thểbaji run run đsnbuẩriruy Triểbajin Thiểbajiu Khuynh đsnbuètkhv cổsipt vàfcrq gáahwuy mìuuswnh, vôvnyj lựbsnmc run giọftmdng hỏareci: "Thiếxtvlu Khuynh. . . . . . Anh...cóxdoa phảlnepi anh uốpbvsng thuốpbvsc kícuawch dụcdbhc. . . . . . Anh dừbgjung lạrofci. . . . . ."
"Anh khôvnyjng dừbgjung đsnbuưejuiợgjuqc. . . . . . Liêbsnmn Hoa, em cứyrktu anh, chỉgplv cóxdoa em làfcrq thuốpbvsc giảlnepi củxltea anh. . . . . ." Triểbajin Thiểbajiu Khuynh mờbpkf mịkraxt trảlnep lờbpkfi, cúgnbri đsnbuầlnepu xuốpbvsng, đsnbuấarecu tranh vớnjxzi quầlnepn áahwuo còsmlvn sóxdoat trêbsnmn ngưejuiờbpkfi Liêbsnmn Hoa, anh muốpbvsn nhìuuswn côvnyj hoàfcrqn chỉgplvnh, phảlnepi hoàfcrqn toàfcrqn xâbeyhm chiếxtvlm côvnyjng hãhdzzm!
Thâbeyhn thểbaji Liêbsnmn Hoa vìuusw anh hôvnyjn thấarecm ưejuiớnjxzt màfcrq khôvnyjng ngừbgjung run rẩriruy, nhưejuing trong đsnbuầlnepu côvnyj rõcgqx ràfcrqng kếxtvlt quảlnep: Quảlnep nhiêbsnmn anh trúgnbrng thuốpbvsc kícuawch dụcdbhc!
Liêbsnmn Hoa cắrcynn môvnyji, anh làfcrqm sao nhẫvohbn đsnbuưejuiợgjuqc ngọftmdn lửsipta, sao sau khi hai châbeyhn vừbgjua khôvnyji phụcdbhc, từbgjung bưejuiớnjxzc mộcgqxt đsnbui tớnjxzi. . . . . .
Chỉgplv vìuusw tìuuswm côvnyj đsnbuếxtvln giảlnepi, chỉgplv vìuusw khôvnyjng phảlnepn bộcgqxi côvnyj khôvnyjng tìuuswm ngưejuiờbpkfi kháahwuc, anh phảlnepi chịkraxu bao nhiêbsnmu khổsipt sởcuaw, phảlnepi đsnbuètkhv néafzan bảlnepn nătkhvng bao nhiêbsnmu. . . . . .
Côvnyj kéafzao đsnbuầlnepu Triểbajin Thiểbajiu Khuynh đsnbuểbaji trưejuiớnjxzc ngựbsnmc, nhìuuswn thẳvohbng vàfcrqo đsnbuôvnyji mắrcynt anh, khi con ngưejuiơbsnmi anh hiệqxbmn rõcgqx tơbsnm máahwuu vàfcrq tìuuswnh dụcdbhc, côvnyj thấarecy rõcgqx cáahwui bóxdoang củxltea mìuuswnh.
Cho dùinwa anh hiệqxbmn tạrofci sắrcynp mấarect đsnbui lícuaw trícuaw, vẫvohbn mang theo cưejuing chiềjuyau côvnyj, khôvnyjng đsnbuàfcrqnh lòsmlvng tổsiptn thưejuiơbsnmng côvnyj chúgnbrt nàfcrqo nhưejui cũdksh, phảlnepi toàfcrqn lựbsnmc bảlnepo vệqxbm côvnyj.
Ngưejuiờbpkfi đsnbuàfcrqn ôvnyjng trưejuiớnjxzc mắrcynt nàfcrqy, yêbsnmu côvnyj đsnbuếxtvln thảlnepm. . . . . .
"Thiếxtvlu Khuynh. . . . . ."
Liêbsnmn Hoa êbsnmm áahwui kêbsnmu têbsnmn anh, sau đsnbuóxdoa đsnbui càfcrq nhắrcync dáahwun môvnyji đsnbuỏarec mọftmdng củxltea mìuuswnh lêbsnmn môvnyji anh, bàfcrqn tay côvnyj vòsmlvng ra sau lưejuing, khóxdoaa chặvnyjt cửsipta phòsmlvng, ngătkhvn chặvnyjn bấarect kìuusw kẻxlte nàfcrqo xôvnyjng tớnjxzi.
Sau đsnbuóxdoa, cáahwunh tay trắrcynng noãhdzzn nhưejui ngọftmdc củxltea côvnyj quấarecn lêbsnmn cổsipt anh thậgjuqt chặvnyjt, hiếxtvln tếxtvl thẳvohbng thắrcynn thâbeyhn thểbaji củxltea mìuuswnh.
"Thiếxtvlu Khuynh, em cho anh. . . . . ."
Triểbajin Thiểbajiu Khuynh trong lửsipta nóxdoang chợgjuqt bịkrax dộcgqxi lêbsnmn mộcgqxt chậgjuqu dầlnepu sôvnyji, hai mắrcynt anh đsnbuầlnepy máahwuu, tảlnepn ra mộcgqxt loạrofci áahwunh sáahwung cuồsazmng nhiệqxbmt nhưejui dãhdzz thúgnbr, khóxdoaa cơbsnm thểbaji trong ngựbsnmc thậgjuqt chặvnyjt, nụcdbh hôvnyjn dồsazmn dậgjuqp khôvnyjng ngừbgjung rơbsnmi xuốpbvsng.
Anh trựbsnmc tiếxtvlp xéafza quầlnepn áahwuo trêbsnmn ngưejuiờbpkfi, mộcgqxt tay kháahwuc muốpbvsn gỡqxbm bỏarec che đsnbuậgjuqy cuốpbvsi cùinwang củxltea côvnyj: "Anh muốpbvsn em, hiệqxbmn tạrofci lậgjuqp tứyrktc, mộcgqxt giâbeyhy anh cũdkshng khôvnyjng chờbpkf. . . . . ."
"Thiếxtvlu Khuynh, chúgnbrng ta đsnbui đsnbuếxtvln giưejuiờbpkfng. . . . . ." Toàfcrqn thâbeyhn Liêbsnmn Hoa dâbeyhng lêbsnmn màfcrqu hồsazmng phấarecn, duy trìuusw mộcgqxt chúgnbrt lýgplv trícuaw cuốpbvsi cùinwang, côvnyj thởcuaw hổsiptn hểbajin nóxdoai: "Khôvnyjng thểbaji ởcuaw đsnbuâbeyhy, em khôvnyjng thểbaji làfcrqm ởcuaw trưejuiớnjxzc cửsipta vớnjxzi anh. . . . . ."
Lờbpkfi nóxdoai xấarecu hổsipt khôvnyjng nóxdoai ra miệqxbmng, côvnyj khôvnyjng muốpbvsn ởcuaw trưejuiớnjxzc cửsipta vộcgqxi vàfcrqng quấarecn quícuawt. Côvnyj lo lắrcynng thâbeyhn thểbaji củxltea anh, anh mớnjxzi vừbgjua khôvnyji phụcdbhc hai châbeyhn cóxdoa lẽdnxl khôvnyjng chịkraxu đsnbuưejuiợgjuqc đsnbuứyrktng thẳvohbng gắrcynng sứyrktc làfcrqm tìuuswnh, bọftmdn họftmd cóxdoa thểbaji đsnbuếxtvln giưejuiờbpkfng trong phòsmlvng sáahwuch. . . . . .
Triểbajin Thiểbajiu Khuynh ôvnyjm ngang Liêbsnmn Hoa lêbsnmn, mắrcynt đsnbuỏarec ngầlnepu thấarecy bàfcrqn đsnbuọftmdc sáahwuch to lớnjxzn trong phòsmlvng sáahwuch.
Anh đsnbui lêbsnmn phícuawa trưejuiớnjxzc, bàfcrqn tay đsnbuảlnepo qua, quéafzat toàfcrqn bộcgqx tàfcrqi liệqxbmu vàfcrq hồsazm sơbsnm trêbsnmn bàfcrqn xuốpbvsng đsnbuấarect, sau đsnbuóxdoa đsnbuặvnyjt Liêbsnmn Hoa lêbsnmn trêbsnmn bàfcrqn sáahwuch êbsnmm áahwui trốpbvsng khôvnyjng, thâbeyhn thểbaji cao lớnjxzn che côvnyj lạrofci, nhiệqxbmt đsnbuộcgqx cuồsazmng nhiệqxbmt phủxlte lêbsnmn cơbsnm thểbaji côvnyj, khôvnyjng chừbgjua mộcgqxt khe hởcuaw.
"Anh yêbsnmu em. . . . . . Liêbsnmn Hoa, anh yêbsnmu em, anh yêbsnmu em biếxtvlt bao. . . . . ." Triểbajin Thiểbajiu Khuynh khôvnyjng khốpbvsng chếxtvl đsnbuưejuiợgjuqc đsnbuộcgqxng táahwuc củxltea ngóxdoan tay, kícuawch đsnbuộcgqxng khôvnyjng khốpbvsng chếxtvl đsnbuưejuiợgjuqc xéafza ráahwuch Liêbsnmn Hoa, anh khôvnyjng nóxdoai lạrofci lờbpkfi yêbsnmu thưejuiơbsnmng thâbeyhm tìuuswnh, nhưejuing đsnbuộcgqxng táahwuc ngóxdoan tay lạrofci thôvnyj bạrofco, nhắrcynm thẳvohbng vàfcrqo nơbsnmi yếxtvlu ớnjxzt củxltea côvnyj.
Vộcgqxi vàfcrqng thâbeyhm nhậgjuqp vàfcrqo quầlnepn áahwuo còsmlvn sóxdoat lạrofci củxltea Liêbsnmn Hoa, ngóxdoan tay nhưejui cóxdoa sợgjuqi tơbsnm bạrofcc mêbsnm ngưejuiờbpkfi nâbeyhng lêbsnmn, anh xéafza vảlnepi vóxdoac thàfcrqnh mảlnepnh vụcdbhn, Triểbajin Thiểbajiu Khuynh cúgnbri đsnbuầlnepu chịkraxu tróxdoai trựbsnmc tiếxtvlp lêbsnmn đsnbuỉgplvnh, kháahwut vọftmdng quấarecn quícuawt. . . . . .
Chỉgplv ba giâbeyhy đsnbuồsazmng hồsazm, anh vàfcrq Liêbsnmn Hoa đsnbuãhdzz loãhdzz thểbaji, Liêbsnmn Hoa xấarecu hổsipt nằrkknm trêbsnmn bàfcrqn, bịkrax đsnbuộcgqxng táahwuc mạrofcnh mẽdnxl củxltea anh anh làfcrqm cho cảlnep ngưejuiờbpkfi mềjuyam yếxtvlu, xấarecu hổsipt mãhdzznh liệqxbmt lạrofci làfcrqm cho côvnyj càfcrqng thêbsnmm nhạrofcy cảlnepm, càfcrqng thêbsnmm cảlnepm nhậgjuqn đsnbuưejuiợgjuqc đsnbuộcgqxng táahwuc củxltea anh.
Ban ngàfcrqy áahwunh mặvnyjt trờbpkfi ấarecm áahwup chiếxtvlu sáahwung cătkhvn phòsmlvng, màfcrq côvnyj vàfcrq anh, ởcuaw dưejuiớnjxzi áahwunh sáahwung nàfcrqy, khôvnyjng chúgnbrt cốpbvs kỵhdzz tậgjuqn tìuuswnh hoan áahwui.
Đcjmbộcgqxng táahwuc ởcuaw ngóxdoan tay Triểbajin Thiểbajiu Khuynh nhưejui sùinwang báahwui, anh khôvnyjng ngừbgjung gọftmdi côvnyj: "Liêbsnmn Hoa, Liêbsnmn Hoa anh. . . . . ."
"Bảlnepo bốpbvsi, thậgjuqt xin lỗaguoi, anh muốpbvsn tiếxtvln vàfcrqo ——"
Anh áahwuy náahwuy nóxdoai mộcgqxt tiếxtvlng, liềjuyan vộcgqxi vàfcrqng xôvnyjng vàfcrqo. Anh khôvnyjng nhẫvohbn nạrofci đsnbuưejuiợgjuqc, dưejuiợgjuqc hiệqxbmu mãhdzznh liệqxbmt khiếxtvln anh sắrcynp nổsipt tung, nếxtvlu nhưejui trễinwa mộcgqxt giâbeyhy đsnbuồsazmng hồsazm nữfcrqa, máahwuu củxltea anh sẽdnxl chảlnepy ngưejuiợgjuqc, nổsipt banh xáahwuc.
"Ừgnbr. . . . . ." Dưejuiờbpkfng nhưejui xúgnbrc cảlnepm nhưejui trêbsnmn thiêbsnmn đsnbuưejuiờbpkfng khiếxtvln Triểbajin Thiểbajiu Khuynh rêbsnmn rỉgplv ra miệqxbmng, cảlnepm giáahwuc tơbsnm nhung thoảlnepi máahwui đsnbuãhdzz lâbeyhu, anh nhẫvohbn nạrofci nătkhvm nătkhvm, kểbaji từbgju đsnbuêbsnmm nătkhvm nătkhvm trưejuiớnjxzc hoan áahwui vớnjxzi Liêbsnmn Hoa, đsnbuâbeyhy cũdkshng làfcrq lầlnepn đsnbuầlnepu tiêbsnmn anh làfcrqm đsnbuếxtvln bưejuiớnjxzc cuốpbvsi cùinwang. . . . . .
"Ájuya ——"
Liêbsnmn Hoa lạrofci cau màfcrqy kêbsnmu đsnbuau, thâbeyhn thểbaji trắrcynng noãhdzzn mấarecy nătkhvm khôvnyjng đsnbuủxlte giãhdzzn nởcuaw, côvnyj khôvnyjng dung nạrofcp đsnbuưejuiợgjuqc lửsipta nóxdoang nóxdoang bỏarecng củxltea anh, giốpbvsng nhưejui bịkrax dao gătkhvm thậgjuqt sâbeyhu chạrofcm vàfcrqo thâbeyhn thểbaji, côvnyj đsnbuau đsnbuếxtvln nưejuiớnjxzc mắrcynt khôvnyjng bấarect giáahwuc chảlnepy ra, . . . . . .
"Thậgjuqt xin lỗaguoi, thậgjuqt xin lỗaguoi làfcrqm đsnbuau em. . . . . ." Triểbajin Thiểbajiu Khuynh mởcuaw ra tròsmlvng mắrcynt màfcrqu đsnbuỏarec ngòsmlvm, khôvnyjng ngừbgjung hôvnyjn nưejuiớnjxzc mắrcynt côvnyj chảlnepy ra:"Liêbsnmn Hoa củxltea anh, thậgjuqt xin lỗaguoi, thậgjuqt sựbsnm anh khôvnyjng nhẫvohbn nạrofci đsnbuưejuiợgjuqc —— em ổsiptn chứyrkt. . . . . . Liêbsnmn Hoa, buôvnyjng lỏarecng mộcgqxt chúgnbrt, em buôvnyjng lỏarecng. . . . . ."
Tay Triểbajin Thiểbajiu Khuynh đsnbuầlnepy vếxtvlt chai dịkraxu dàfcrqng xoa bóxdoap bắrcynp thịkraxt côvnyj cătkhvng thẳvohbng, càfcrqng bao dung khẽdnxl vuốpbvst cho giãhdzzn nởcuaw, đsnbuợgjuqi thâbeyhn thểbaji côvnyj thoáahwung buôvnyjng lỏarecng, lửsipta nóxdoang anh đsnbuètkhv néafzan mớnjxzi mộcgqxt lầlnepn nữfcrqa bắrcynt đsnbuầlnepu đsnbuộcgqxng táahwuc.
Từbgjung cáahwui va chạrofcm trựbsnmc tiếxtvlp tiếxtvln vàfcrqo nơbsnmi sâbeyhu nhấarect, ngọftmdn lửsipta cấarecm chỉgplv mấarecy nătkhvm mộcgqxt khi bắrcynt đsnbuầlnepu thiêbsnmu đsnbuốpbvst, sẽdnxl khôvnyjng bao giờbpkf lắrcynng lạrofci, bịkrax dưejuiợgjuqc hiệqxbmu tătkhvng cưejuiờbpkfng càfcrqng thêbsnmm cuồsazmng nhiệqxbmt, càfcrqng thêbsnmm hung mãhdzznh nhiệqxbmt liệqxbmt.
Anh khôvnyjng thểbaji nàfcrqo buôvnyjng côvnyj gáahwui nhỏarec dưejuiớnjxzi thâbeyhn ra! Khôvnyjng thểbaji nàfcrqo dừbgjung xâbeyhm chiếxtvlm lạrofci!
Đcjmbộcgqxng táahwuc càfcrqng thêbsnmm mãhdzznh liệqxbmt, anh mặvnyjc cho bảlnepn nătkhvng chi phốpbvsi lấarecy thâbeyhn thểbaji, ởcuaw trong cơbsnm thểbaji côvnyj xung phong tiếxtvln côvnyjng, làfcrqm côvnyj dưejuiớnjxzi thâbeyhn thểbaji thầlnepn phụcdbhc hầlnepu hạrofc. . . . . .
. . . . . .
Cuốpbvsi cùinwang, anh khàfcrqn giọftmdng gầlnepm nhẹbolf mộcgqxt tiếxtvlng, cựbsnmc hạrofcn hưejuiởcuawng thụcdbh làfcrqm anh pháahwut tiếxtvlt ra tấarect cảlnep, thâbeyhn thểbaji Liêbsnmn Hoa cũdkshng run rẩriruy, cùinwang nhau lêbsnmn đsnbuếxtvln đsnbuỉgplvnh đsnbuiểbajim.
Liêbsnmn Hoa đsnbuẩriruy Triểbajin Thiểbajiu Khuynh đsnbuètkhv trêbsnmn ngưejuiờbpkfi mìuuswnh, tiếxtvlng thởcuaw dốpbvsc nặvnyjng nềjuya : "Anh —— anh đsnbui ra ngoàfcrqi, thuốpbvsc đsnbuãhdzz giảlnepi rồsazmi. . . . . ."
Đcjmbộcgqxng táahwuc Triểbajin Thiểbajiu Khuynh xâbeyhm nhậgjuqp, bếxtvl thâbeyhn thểbaji Liêbsnmn Hoa xụcdbhi lơbsnm lêbsnmn, anh dẫvohbn côvnyj đsnbuếxtvln phòsmlvng nghỉgplv trong phòsmlvng sáahwuch, đsnbuètkhv Liêbsnmn Hoa xuốpbvsng giưejuiờbpkfng, Triểbajin Thiểbajiu Khuynh chẹbolfp rồsazmi nóxdoai: "Cóxdoa lẽdnxl, em đsnbuoáahwun sai rồsazmi. . . . . ."
"Ájuya. . . . . ." Vậgjuqt thểbaji trong cơbsnm thểbaji nhiệqxbmt tìuuswnh thâbeyhm nhậgjuqp khiếxtvln Liêbsnmn Hoa kinh ngạrofcc kêbsnmu la: "Anh. . . . . ."
"Anh yêbsnmu em, em phảlnepi bồsazmi thưejuiờbpkfng nătkhvm nătkhvm qua anh trốpbvsng vắrcynng, em vĩybeinh viễinwan làfcrqm thuốpbvsc giảlnepi củxltea anh. . . . . ." Triểbajin Thiểbajiu Khuynh lấarecy nụcdbh hôvnyjn giam côvnyj lạrofci, chậgjuqn lạrofci đsnbuôvnyji môvnyji đsnbuỏarec thắrcynm củxltea côvnyj lầlnepn nữfcrqa.
Lầlnepn hoan áahwui kếxtvl tiếxtvlp mởcuaw màfcrqn, khôvnyjng khícuaw cờbpkf bay phấarect phớnjxzi khôvnyjng ngừbgjung ấarecm lêbsnmn, cảlnep phòsmlvng đsnbuầlnepy cảlnepnh xuâbeyhn. . . . . .
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.