Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 162 : Lão Ngô khờ xin cưới Đào Châu – Lưu Hải để ý Tẩy Bích .

    trước sau   
Edit: Mẹxjkc tớjcjchoef Tháhqnzi Hậwdvvu.

gohro Ngôevid đsrkuúvmrtng thậwdvvt rấxjkct đsrkuoede bụvmqhng tớjcjci Đvyipàhoefo Chârildu.

gkufgohrng gặsvcgp mấxjkcy côevidvfiyơdebzng gia cótmsa nhan sắuzxzc, nhìyvion khôevidng thôevidi trong lòclsvng cũyviong thấxjkcy cao hứvmrtng, ngưvfiyhvnzi xưvfiya chẳdahxng cótmsarildu ‘cảdahxnh đsrkuxjkcp ýertc vui’ đsrkuxjkcy thôevidi, ai lạwpeni khôevidng thífxotch nhìyvion thấxjkcy ngưvfiyhvnzi đsrkuxjkcp bao giờhvnz.

gohro Ngôevidyviong hiểoedeu đsrkuưvfiyeuacc bảdahxn thârildn chỉvyiphoef ngưvfiyhvnzi thôevid thiểoeden, kiềtmsau hoa tuy đsrkuxjkcp nhưvfiyng đsrkuârildu phảdahxi đsrkuoede cho thưvfiyhvnzng nhârildn đsrkuếesdpn háhqnzi.

Thếesdp nhưvfiyng từrxiqvmrtc quen biếesdpt Đvyipàhoefo Chârildu, lãgohro Ngôevid liềtmsan cârildn nhắuzxzc, nha đsrkurvtfu kia cótmsa nhan sắuzxzc, cũyviong khôevidng yếesdpu ớjcjct, lạwpeni chăiptjm chỉvyipscvnesdpn cạwpennh giúvmrtp đsrkueexevfiyơdebzng phi rấxjkct nhiềtmsau việszquc. Mấxjkcu chốnkrnt làhoef, nàhoefng cótmsa thểoede mộqhflt cưvfiyjcjcc đsrkuáhqnz bay nam tửjcohyvionh thưvfiyhvnzng, khôevidng cầrvtfm lo lắuzxzng phảdahxi cótmsa ngưvfiyhvnzi bảdahxo vệszqu, che chởscvn.

gohro Ngôevidhoefng nhìyvion càhoefng thấxjkcy thífxotch, qua lờhvnzi say củgiyaa Thẩsdrfm Tam Nhi, hắuzxzn cảdahxm tháhqnzy việszquc nàhoefy cótmsa thểoede sẽeexe đsrkuưvfiyeuacc. Khôevidng tớjcjci hai ngàhoefy, Đvyipàhoefo Chârildu lạwpeni tìyviom hắuzxzn đsrkui thảdahx ưvfiyng.


hqnzi gọhoefi làhoef ‘thảdahx ưvfiyng’ chífxotnh làhoef đsrkuoede tráhqnznh cho Hảdahxi Đvyipôevidng Thanh bịrqeo mấxjkct đsrkui dãgohrfxotnh, nếesdpu cótmsa thờhvnzi gian rảdahxnh sẽeexe đsrkuưvfiya nótmsa ra ngoàhoefi săiptjn chim trĩgkuf hoặsvcgc thỏeoda rừrxiqng.

Đvyipàhoefo Chârildu thảdahx Hảdahxi Đvyipôevidng Thanh vàhoefo tay lãgohro Ngôevid, xoay ngưvfiyhvnzi rờhvnzi đsrkui.

“Ai! Cáhqnzi kia…” Lãgohro Ngôevid gọhoefi nàhoefng.

“Cáhqnzi gìyvio vậwdvvy?”  Đvyipàhoefo Chârildu chớjcjcp mắuzxzt hạwpennh hỏeodai: “ Cótmsa chuyệszqun gìyvio thìyviotmsai đsrkui, Vưvfiyơdebzng phi đsrkuang chờhvnz ta đsrkuótmsa.”

“Vậwdvvy ta đsrkuârildy liềtmsan nótmsai thẳdahxng! Nàhoefng khôevidng thífxotch nghe thìyvio đsrkurxiqng đsrkuoede ýertc, cứvmrt coi nhưvfiy ta phótmsang rắuzxzm vậwdvvy!” Giọhoefng lãgohro Ngôevid vốnkrnn đsrkuãgohr vừrxiqa to vừrxiqa thôevid, hôevidm nay lạwpeni bàhoefy đsrkusvcgt trầrvtfm giọhoefng nótmsai. (MTLTH.dđsrkulqđsrku)

Đvyipàhoefo Chârildu thấxjkcy hắuzxzn nhưvfiy vậwdvvy, trong lòclsvng cảdahxm thấxjkcy buồcbvpn cưvfiyhvnzi nhưvfiyng trêesdpn mặsvcgt vãgohrn giảdahx vờhvnz tứvmrtc giậwdvvn: “Nótmsai cáhqnzi gìyvio khótmsa nghe vậwdvvy! Mau nótmsai đsrkui!”

“Cáhqnzi kia…Nàhoefng cảdahxm thấxjkcy lãgohro Ngôevid ta làhoef ngưvfiyhvnzi thếesdphoefo?” Lãgohro Ngôevid nhứvmrtc đsrkurvtfu, hắuzxzn cảdahxm thấxjkcy kháhqnzhoef ngưvfiyeuacng ngùfxtlng, cũyviong may da mặsvcgt hắuzxzn vốnkrnn đsrkuen, cótmsa hồcbvpng cũyviong khôevidng ai nhìyvion ra.

“Huynh tốnkrnt đsrkuótmsa!” Đvyipàhoefo Chârildu vốnkrnn cũyviong làhoefevidvfiyơdebzng vôevidrildm vôevid phếesdp, trong lòclsvng nghĩgkufhqnzi gìyvio liềtmsan nótmsai thẳdahxng tuộqhflt ra: “Đvyiprxiqng nhìyvion huynh làhoef thôevid nhârildn nhưvfiyng thậwdvvt ra rấxjkct thiệszqun târildm, cũyviong rấxjkct trung târildm vớjcjci Vưvfiyơdebzng gia vàhoefvfiyơdebzng phi.”Sau đsrkuótmsaclsvn nhấxjkct quyếesdpt gậwdvvt đsrkurvtfu mộqhflt cáhqnzi. Lạwpeni nótmsai: “Nếesdpu huynh hỏeodai xong rồcbvpi ta liềtmsan đsrkui, Vưvfiyơdebzng phi vẫwmqdn còclsvn đsrkuang chờhvnz ta đsrkuótmsa!” Dứvmrtt lờhvnzi, nàhoefng khôevidng thấxjkcy lãgohro Ngôevid đsrkuáhqnzp lờhvnzi liềtmsan tiêesdpu sáhqnzi đsrkui vềtmsa.

gohro Ngôevid hạwpen đsrkuôevidi mắuzxzt trârildu, trong miệszqung vẫwmqdn còclsvn lẩsdrfm bẩsdrfm: “Thếesdphoefy làhoef vẫwmqdn chưvfiya ưvfiyng lắuzxzm đsrkuúvmrtng khôevidng?” Sau lạwpeni nghĩgkuf, bấxjkct kểoedehoefng cótmsa khôevidng ưvfiyng thếesdphoefo, cưvfiyjcjci vợeuac phảdahxi nhưvfiyesdpn chiếesdpn trưvfiyhvnzng giếesdpt đsrkurqeoch, đsrkuqhflng thủgiya trưvfiyjcjcc nótmsai sau.

Nghĩgkufertc rồcbvpi, hắuzxzn liềtmsan huỳikswnh huỵqinpch chạwpeny đsrkui tìyviom Vưvfiyơdebzng gia.

Buổsqyci chiềtmsau, đsrkueuaci đsrkuếesdpn khi Lung Nguyệszqut gọhoefi Đvyipàhoefo Chârildu đsrkuếesdpn hỏeodai, nha đsrkurvtfu kia lộqhfl ra biểoedeu cảdahxm choáhqnzng váhqnzng: “Nôevid tỳikswvmrtc nàhoefo nótmsai nguyệszqun ýertc? Ngôevid ngốnkrnc tửjcoh chỉvyip hỏeodai nôevid tỳiksw nghĩgkuf hắuzxzn làhoef ngưvfiyhvnzi thếesdphoefo, nôevid tỳiksw liềtmsan trảdahx lờhvnzi hắuzxzn. Sao lạwpeni thàhoefnh nôevid tỳiksw nguyệszqun ýertc lấxjkcy hắuzxzn vậwdvvy?”

“Phảdahxi, lãgohro Ngôevid đsrkuúvmrtng làhoef mộqhflt nam nhârildn tốnkrnt.” Lung Nguyệszqut cưvfiyhvnzi nhạwpent nhìyvion Đvyipàhoefo Chârildu: “Ngưvfiyơdebzi cũyviong chớjcjc đsrkueoda mặsvcgt tífxota tai, nếesdpu khôevidng muốnkrnn gảdahx, ta liềtmsan nótmsai vớjcjci Vưvfiyơdebzng gia mộqhflt tiếesdpng. Bêesdpn cạwpennh Vưvfiyơdebzng gia chífxotnh làhoef khôevidng thiếesdpu ngưvfiyhvnzi, ngưvfiyơdebzi chỉvyip cầrvtfn chậwdvvm rãgohri chọhoefn làhoef đsrkuưvfiyeuacc rồcbvpi, lãgohro Ngôevidesdpn kia thìyvio…”Lung Nguyệszqut kévyipo dàhoefi ârildm cuốnkrni: “ Ta nhìyvion nha đsrkurvtfu Bàhoefn Nha Nhi phòclsvng bếesdpp, dáhqnzng ngưvfiyhvnzi cao to, trôevidng nhưvfiy mộqhflt viêesdpn thịrqeot, rõrieohoef ngưvfiyhvnzi cótmsa phúvmrtc tưvfiyjcjcng, đsrkuúvmrtng làhoef rấxjkct hợeuacp vớjcjci lãgohro Ngôevid…”

“Ai ai!” Đvyipàhoefo Chârildu bịrqeo dọhoefa cho dậwdvvm chârildn bìyvionh bịrqeoch, Bàhoefn Nha Nhi tuy làhoef khuêesdp nữxjkc nhưvfiyng trưvfiyjcjcc đsrkuârildy sốnkrnt cao đsrkuếesdpn hỏeodang cảdahx đsrkurvtfu, nay vừrxiqa ngốnkrnc lạwpeni vừrxiqa bévyipo: “Vưvfiyơdebzng phi, ngàhoefi đsrkurxiqng đsrkuùfxtla nữxjkca!”


Lung Nguyệszqut cưvfiyhvnzi nótmsai: “Ngưvfiyơdebzi khôevidng nguyệszqun ýertc gảdahx cho hắuzxzn. Vớjcjci lạwpeni, nếesdpu nhưvfiygohro Ngôevidhoeftmsa nhìyvion trúvmrtng nha đsrkurvtfu Bàhoefn Nha Nhi thìyvioyviong sẽeexe thưvfiya chuyệszqun vớjcjci Vưvfiyơdebzng gia.”

Đvyipàhoefo Chârildu vộqhfli vàhoefng la lêesdpn: “Nhưvfiyng…nhưvfiyng ngàhoefi nótmsai Ngôevid ngốnkrnc tửjcoh kia đsrkuoede ýertcevid tỳikswhoef! Nôevid tỳiksw khôevidng đsrkucbvpng ýertc ngàhoefi liềtmsan cứvmrtng rắuzxzng nhévyipt nha đsrkurvtfu ngốnkrnc cho hắuzxzn, hắuzxzn….”

“Nếesdpu nhưvfiy hắuzxzn muốnkrnn thìyvio đsrkuârildu cótmsa liêesdpn quan gìyvio đsrkuếesdpn ngưvfiyơdebzi? Vảdahx lạwpeni cótmsa khi sau nàhoefy gặsvcgp nhau còclsvn khótmsa nữxjkca làhoef.” Lung Nguyệszqut liếesdpc qua mặsvcgt Đvyipàhoefo Chârildu, thấxjkcy nàhoefng biếesdpn sắuzxzc.

“Rõrieohoefng hắuzxzn ởscvn trong phủgiya, ngẩsdrfng đsrkurvtfu thấxjkcy, cúvmrti đsrkurvtfu cũyviong thấxjkcy…”

Lung Nguyệszqut xua tay, ýertc bảdahxo nàhoefng hãgohry nghe mìyvionh nótmsai hếesdpt: “Ta đsrkuãgohr nghe Vưvfiyơdebzng gia nótmsai qua, thârildn vệszqu đsrkui theo bêesdpn cạwpennh cháhqnzng đsrkutmsau làhoef nhữxjkcng ngưvfiyhvnzi tốnkrnt, chỉvyip thiếesdpu mộqhflt cơdebz hộqhfli kiếesdpn côevidng màhoef thôevidi. Chàhoefng đsrkurqeonh qua hơdebzn nửjcoha năiptjm nữxjkca liềtmsan pháhqnzi hắuzxzn tớjcjci biêesdpn quan. Đvyipếesdpn lúvmrtc đsrkuótmsahoefm sao màhoef gặsvcgp?”

“Kia…nàhoefy…” Đvyipàhoefo Chârildu háhqnz miệszqung thởscvn hắuzxzt.

“Tấxjkct nhiêesdpn làhoef khôevidng thểoede tráhqnznh khỏeodai bịrqeo thưvfiyơdebzng, cótmsa khi còclsvn phảdahxi bỏeoda mạwpenng, ngưvfiyơdebzi nghĩgkuf lậwdvvp côevidng dễrgts nhưvfiy vậwdvvy sao? Trêesdpn ngưvfiyhvnzi Vưvfiyơdebzng gia cũyviong cótmsa đsrkuôevidi ba chỗvmqh vẫwmqdn còclsvn sẹxjkco, càhoefng đsrkuvmrtng đsrkutmsa cậwdvvp đsrkuếesdpn thưvfiyơdebzng lớjcjcn thưvfiyơdebzng nhỏeoda hồcbvpi ấxjkcy.” Lung Nguyệszqut tấxjkct nhiêesdpn hiểoedeu Đvyipàhoefo Chârildu muốnkrnn nótmsai cáhqnzi, chỉvyiphoefhoefng muốnkrnn hùfxtl doa nha đsrkurvtfu nàhoefy mộqhflt chúvmrtt. Nha đsrkurvtfu Đvyipàhoefo Chârildu nàhoefy đsrkuúvmrtng làhoeftmsa chúvmrtt ýertc tứvmrt vớjcjci lãgohro Ngôevid, chỉvyiphoefhoefng vẫwmqdn chưvfiya thôevidng suốnkrnt, chỉvyip cầrvtfn thửjcohhoefng mộqhflt chúvmrtt liềtmsan biếesdpt ngay.

“Cáhqnzi kia…cótmsa thểoede khôevidng đsrkui khôevidng?” Đvyipàhoefo Chârildu do dựhvnz. (MTLTH.dđsrkulqđsrku)

“Cótmsa mấxjkcy nam nhârildn lạwpeni khôevidng muốnkrnn kiếesdpn côevidng lậwdvvp nghiệszqup, thêesdp tửjcohvfiyscvnng đsrkusvcgc quyềtmsan, quang diệszquu môevidn mi chứvmrt?” Lung Nguyệszqut hỏeodai nàhoefng.

“Khôevidng cótmsa.” Đvyipàhoefo Chârildu lắuzxzc đsrkurvtfu: “Nhưvfiyng màhoef…”

“Ai nha! Nha đsrkurvtfu nàhoefy, nếesdpu lo lắuzxzng thìyvio tựhvnz đsrkui màhoef khuyêesdpn hắuzxzn, ởscvn đsrkuârildy nótmsai vớjcjci ta làhoefm cáhqnzi gìyvio?” Lung Nguyệszqut đsrkudahxo mắuzxzt nótmsai.

“Àuzxz!” Đvyipàhoefo Chârildu gậwdvvt đsrkurvtfu đsrkuáhqnzp ứvmrtng, hầrvtfu hạwpen Lung Nguyệszqut tháhqnzo trârildm càhoefi tótmsac rồcbvpi lui ra ngoàhoefi.

Đvyipeuaci rửjcoha mặsvcgt sạwpench sẽeexe, hai vợeuac chồcbvpng nằsdrfm trêesdpn giưvfiyhvnzng, Lung Nguyệszqut cầrvtfm lấxjkcy bàhoefn tay Bùfxtli Nguyêesdpn Tu, chơdebzi đsrkuùfxtla ngótmsan trỏeoda củgiyaa hắuzxzn, nótmsai nhỏeoda: “Thiếesdpp đsrkuãgohr hỏeodai nha đsrkurvtfu Đvyipàhoefo Chârildu rồcbvpi, nàhoefng đsrkuúvmrtng làhoeftmsa chúvmrtt ýertc vớjcjci lãgohro Ngôevid, chỉvyiphoefhoefng chưvfiya thôevidng suốnkrnt màhoef thôevidi. Thiếesdpp nghĩgkufhoefng cótmsa thểoede sẽeexe đsrkui tìyviom lãgohro Ngôevid, đsrkuếesdpn lúvmrtc đsrkuótmsa chàhoefng phảdahxi nótmsai vớjcjci hắuzxzn…”

Lung Nguyệszqut nótmsai vớjcjci Bùfxtli Nguyêesdpn Tu phảdahxi dạwpeny lãgohro Ngôevidtmsai thếesdphoefo mớjcjci cótmsa thểoede lừrxiqa nàhoefng dârildu vềtmsa tay. (MTLTH.dđsrkulqđsrku)

fxtli Nguyêesdpn Tu nghe xong, cưvfiyhvnzi nhévyipo mũyvioi Lung Nguyệszqut: “Nàhoefng thârildn làhoefm chỉvyip tửjcohhoef lạwpeni đsrkui tífxotnh kếesdp nha hoàhoefn mìyvionh vậwdvvy sao?”

Lung Nguyệszqut chun mũyvioi: “Thiếesdpp còclsvn dáhqnzm tífxotnh cảdahx thârildn tífxotn củgiyaa Vưvfiyơdebzng gia đsrkuótmsa!”

“Đvyipúvmrtng vậwdvvy đsrkuótmsa. Nhưvfiy vậwdvvy sau nàhoefy muốnkrnn giấxjkcu Cửjcohu nhi chuyệszqun gìyvioyviong khôevidng thểoede đsrkuưvfiyeuacc rồcbvpi!” Bùfxtli Nguyêesdpn Tu cưvfiyhvnzi nótmsai.

“Vưvfiyơdebzng gia muốnkrnn giấxjkcu thiếesdpp chuyệszqun gìyvio?” Lung Nguyệszqut giảdahx bộqhfl thàhoefnh phụvmqh nhârildn đsrkuanh đsrkuáhqnz, thoáhqnzt ra khỏeodai lòclsvng hắuzxzn, chốnkrnng nạwpennh ngồcbvpi lêesdpn bụvmqhng hắuzxzn.

“Khôevidng dáhqnzm! Khôevidng dáhqnzm!” Bùfxtli Nguyêesdpn Tu tỏeoda vẻllqp chífxotnh mìyvionh thựhvnzc sợeuacgohri, hàhoefo hứvmrtng xua tay, sau đsrkuótmsa đsrkuèszquhoefng dưvfiyjcjci thârildn nótmsai: “Đvyipoede gia xem mùfxtli vịrqeo củgiyaa phụvmqh nhârildn đsrkuanh đsrkuáhqnzhoefy thếesdphoefo nàhoefo.”

“A…Nguyêesdpn Tu..chàhoefng nhẹxjkc chúvmrtt…”

Tiểoedeu phụvmqh nhârildn đsrkuanh đsrkuáhqnz đsrkuêesdpm nay khôevidng ngừrxiqng kêesdpu rêesdpn…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.