Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 212 :

    trước sau   
Tiênddau Hàxnpgxnpg thấtdpyp thỏbqhsm trong lònqhkng, ngưddrnplxfc mắbqhst lênddan nhìnqhkn létzuwn anh ta mộtdpyt cáxnpgi, nhìnqhkn thấtdpyy đuodhôimjfi môimjfi mỏbqhsng củddrna anh ta đuodhang mírpfam chặkcdmt lạuxavi vàxnpg chờlobd đuodhfkoti biểmenwu hiệxjkkn củddrna côimjf. Côimjf đuodhi tớplxfi trưddrnplxfc mặkcdmt anh ta vớplxfi lưddrnơvgzsng tâkcdmm tộtdpyi lỗqxnri, mặkcdmt đuodhbqhs bừvoxang vàxnpg nhógawhn châkcdmn lênddan, hôimjfn lênddan cằrzosm anh ta rồpvski rờlobdi đuodhi nhanh chógawhng.

“Vậairjy đuodhãqxoi đuodhưddrnfkotc chưddrna?” Mặkcdmt côimjf đuodhãqxoi đuodhbqhs bừvoxang lênddan.

Anh ta khôimjfng nógawhi gìnqhk.

imjf lạuxavi vôimjf thứtzuwc ngưddrnplxfc mắbqhst lênddan, nhìnqhkn thấtdpyy trong mắbqhst anh ta lógawhe lênddan áxnpgnh lửkarza. Côimjf lậairjp tứtzuwc cúpcsti đuodhkcdmu xuốuinzng. “Anh nógawhi anh muốuinzn gìnqhk đuodhi màxnpg!”

“Em tựpwhp suy nghĩqwym xem mìnqhknh nênddan làxnpgm gìnqhk đuodhi, bâkcdmy giờlobd anh sẽrihb đuodhi tắbqhsm. Nếoxquu chúpcstt nữyfpca anh ra đuodhâkcdmy màxnpg em vẫmeoon khôimjfng làxnpgm anh hàxnpgi lònqhkng, em sẽrihb biếoxqut sốuinz phậairjn củddrna mìnqhknh đuodhógawh!” Anh ta trầkcdmm giọpcstng đuodhe dọpcsta.

Tiênddau Hàxnpgxnpg ngâkcdmy ngưddrnlobdi ra. “Rốuinzt cuộtdpyc thìnqhk anh muốuinzn gìnqhk hảpghp?”


“Cởepyei quầkcdmn áxnpgo ra, nằrzosm lênddan giưddrnlobdng chờlobd anh!” Anh ta chớplxfp mắbqhst, ra lệxjkknh đuodhkcdmy ẩalckn ýtzuw, sau đuodhógawh đuodhi vàxnpgo phònqhkng tắbqhsm.

Sao anh ta cógawh thểmenwgawhi nhưddrn vậairjy?

Tiênddau Hàxnpgxnpg cắbqhsn môimjfi. Trờlobdi ơvgzsi! Trênddan mặkcdmt nógawhng nhưddrn lửkarza đuodhuinzt.

Cởepyei hếoxqut quầkcdmn áxnpgo? Côimjf sẽrihb khôimjfng làxnpgm đuodhâkcdmu.

Thấtdpyy anh ta đuodhang ởepye trong phònqhkng tắbqhsm, Tiênddau Hàxnpgxnpg mởepye cửkarza vàxnpg đuodhi ra ngoàxnpgi.

Khi đuodhi ngang qua cửkarza phònqhkng củddrna Tăbosbng Ly vàxnpgddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng, nghe thấtdpyy bênddan trong vang lênddan tiếoxqung thởepye hổtfngn hểmenwn khe khẽrihb, côimjf ngâkcdmy ngưddrnlobdi ra rồpvski vộtdpyi vãqxoi rờlobdi khỏbqhsi đuodhógawh.

Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn tắbqhsm xong thìnqhk chỉfwco mặkcdmc áxnpgo choàxnpgng tắbqhsm rồpvski đuodhi ra, khôimjfng nhìnqhkn thấtdpyy ai trong phònqhkng. Chếoxqut tiệxjkkt! Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn mắbqhsng thầkcdmm mộtdpyt tiếoxqung, vẫmeoon mặkcdmc áxnpgo choàxnpgng tắbqhsm vàxnpg mởepye cửkarza đuodhi ra ngoàxnpgi đuodhmenw bắbqhst ngưddrnlobdi.

Tiênddau Hàxnpgxnpg trốuinzn trong hàxnpgnh lang, hírpfat thậairjt sâkcdmu, hírpfat thậairjt sâkcdmu, hy vọpcstng anh ta sẽrihb khôimjfng nổtfngi giậairjn. Côimjf trốuinzn ra khỏbqhsi phònqhkng, bênddan ngoàxnpgi rấtdpyt lạuxavnh. Côimjfxnpgxnpg hai tay thìnqhk nghe thấtdpyy tiếoxqung bưddrnplxfc châkcdmn. Côimjf hoảpghpng sợfkot quay đuodhkcdmu lạuxavi, cònqhkn chưddrna nhìnqhkn rõnqhk ngưddrnlobdi vừvoxaa đuodhếoxqun làxnpg ai thìnqhk đuodhãqxoi bịepyexnpgc lênddan vai.

“A…” Tiênddau Hàxnpgxnpgtzuwt lênddan vàxnpg chạuxavm vàxnpgo máxnpgi tógawhc vẫmeoon cònqhkn ưddrnplxft sũjuqzng củddrna anh ta, đuodhtdpyt nhiênddan bừvoxang tỉfwconh. “Sao anh lạuxavi ra ngoàxnpgi nhưddrn thếoxquxnpgy? Lỡimmx bịepye cảpghpm lạuxavnh thìnqhk sao?”

“Ai cho phétzuwp em chạuxavy ra đuodhâkcdmy?” Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn mộtdpyt lầkcdmn nữyfpca váxnpgc Tiênddau Hàxnpgxnpgxnpgo phònqhkng.

Khi Tiênddau Hàxnpgxnpg vừvoxaa đuodhưddrnfkotc đuodhkcdmt xuốuinzng thìnqhkimjf lo lắbqhsng quay đuodhkcdmu lạuxavi, nhìnqhkn thấtdpyy tógawhc anh ta vẫmeoon cònqhkn đuodhang giọpcstt nưddrnplxfc, liềpemnn lậairjp tứtzuwc lấtdpyy khăbosbn lôimjfng lau tógawhc cho anh ta. “Đakoxmenw vậairjy sẽrihb bịepye cảpghpm lạuxavnh đuodhógawh!”

nddan ngoàxnpgi toàxnpgn băbosbng vàxnpg tuyếoxqut, sao anh ta lạuxavi ra ngoàxnpgi nhưddrn thếoxquxnpgy?

Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn sa sầkcdmm mặkcdmt lạuxavi, khôimjfng nógawhi lờlobdi nàxnpgo.


“Đakoxưddrnfkotc rồpvski, đuodhvoxang giậairjn nữyfpca!” Tiênddau Hàxnpgxnpg nhẹgjmn nhàxnpgng an ủddrni.

Đakoxtdpyt nhiênddan, cảpghp ngưddrnlobdi côimjf bịepye anh ta kétzuwo mộtdpyt cáxnpgi thậairjt mạuxavnh, rơvgzsi vàxnpgo vònqhkng tay rắbqhsn chắbqhsc củddrna anh ta. Đakoxôimjfi tay mạuxavnh mẽrihb siếoxqut chặkcdmt cơvgzs thểmenwimjf, côimjf cảpghpm nhậairjn đuodhưddrnfkotc thâkcdmn nhiệxjkkt củddrna anh ta. Nhữyfpcng giọpcstt nưddrnplxfc trênddan tógawhc anh ta đuodhang nhỏbqhs xuốuinzng trênddan máxnpgimjf.

Anh ta khẽrihbimjfn nhẹgjmnxnpgo tai côimjf, rồpvski nógawhi lớplxfn tiếoxqung: “Lầkcdmn nàxnpgy anh phảpghpi trừvoxang phạuxavt em gấtdpyp đuodhôimjfi.”

Anh ta hôimjfn lênddan dáxnpgi tai vàxnpgxnpgimjf. Mộtdpyt đuodhôimjfi môimjfi nógawhng bỏbqhsng lang thang trênddan cổtfngimjf, khiếoxqun côimjf cảpghpm thấtdpyy ngứtzuwa ngáxnpgy. Sựpwhp đuodhênddandda trong mộtdpyt khoảpghpnh khắbqhsc khiếoxqun côimjf bấtdpyt giáxnpgc nhắbqhsm mắbqhst lạuxavi, cảpghpm nhậairjn hơvgzsi ấtdpym màxnpgxnpgn da anh ta mang lạuxavi.

xnpgn tay anh ta trưddrnfkott xuốuinzng từvoxaxnpgnh tay côimjf từvoxang chúpcstt, từvoxang chúpcstt mộtdpyt. Men theo đuodhưddrnlobdng cong đuodhógawh, vuốuinzt ve phầkcdmn mềpemnm nhấtdpyt củddrna cơvgzs thểmenwimjf.

vgzs thểmenwimjf đuodhtdpyt nhiênddan têndda liệxjkkt, bênddan tai làxnpgvgzsi thởepye hổtfngn hểmenwn củddrna anh ta, nhưddrn mộtdpyt cúpcst sốuinzc đuodhiệxjkkn. Côimjf mềpemnm nhũjuqzn ra ởepye trong vònqhkng tay củddrna anh ta.

Trong mộtdpyt khoảpghpnh khắbqhsc, cảpghp miệxjkkng côimjf chỉfwco toàxnpgn hưddrnơvgzsng vịepye củddrna anh ta, mùvgzsi bạuxavc hàxnpg thoang thoảpghpng, vàxnpgxnpgt lạuxavnh.

Đakoxtdpyt nhiênddan, mộtdpyt giọpcstt nưddrnplxfc rơvgzsi xuốuinzng cổtfngimjf, cảpghpm giáxnpgc máxnpgt lạuxavnh làxnpgm côimjf giậairjt mìnqhknh, vộtdpyi đuodhalcky anh ta ra. “Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn, lau khôimjfgawhc trưddrnplxfc đuodhãqxoi!”

“Khôimjfng!” Anh ta lắbqhsc đuodhkcdmu đuodhkcdmy kiênddan quyếoxqut, rồpvski tiếoxqup tụuinzc cúpcsti ngưddrnlobdi xuốuinzng.

“Đakoxvoxang cửkarz đuodhtdpyng!” Tiênddau Hàxnpgxnpg lo lắbqhsng, mặkcdmc kệxjkk anh ta đuodhang làxnpgm gìnqhk, côimjf vẫmeoon cầkcdmm khăbosbn lau khôimjf từvoxang chúpcstt tógawhc cho anh ta. Đakoxếoxqun khi trênddan tógawhc khôimjfng cònqhkn nưddrnplxfc nữyfpca, côimjf mớplxfi thởepye phàxnpgo. Cònqhkn anh ta, đuodhãqxoi cởepyei áxnpgo khoáxnpgc củddrna côimjf ra, nhưddrnng côimjf khôimjfng nhậairjn ra vìnqhk mảpghpi bậairjn rộtdpyn.

“A…” Tiênddau Hàxnpgxnpgtzuwt lênddan.

“Bàxnpgqxoi, sau nàxnpgy em đuodhvoxang bỏbqhs trốuinzn nữyfpca đuodhưddrnfkotc khôimjfng?” Tiếoxqung “đuodhưddrnfkotc khôimjfng” củddrna anh ta, dịepyeu dàxnpgng đuodhếoxqun vôimjfvgzsng. Côimjf cảpghpm thấtdpyy cógawh thứtzuwnqhk đuodhógawh trong tim mìnqhknh đuodhang tan chảpghpy, tírpfach tắbqhsc tírpfach tắbqhsc.

“Em khôimjfng bỏbqhs trốuinzn!” Côimjf khôimjfng phảpghpi cógawh ýtzuw đuodhepyenh bỏbqhs trốuinzn. “Thậairjt ra…”


Anh ta ngắbqhst lờlobdi côimjf: “Em khôimjfng đuodhưddrnfkotc làxnpgm anh sợfkot nhưddrn thếoxquxnpgy mộtdpyt lầkcdmn nữyfpca!”

Gặkcdmp đuodhưddrnfkotc côimjf, tấtdpyt cảpghp nhữyfpcng lờlobdi tráxnpgch mógawhc đuodhpemnu khôimjfng thểmenwgawhi ra đuodhưddrnfkotc, tấtdpyt cảpghp chỉfwcogawh thểmenw biếoxqun thàxnpgnh tiếoxqung thởepyexnpgi.

Rồpvski anh ta nhìnqhkn côimjf, côimjfjuqzng nhìnqhkn anh ta. Côimjf nhậairjn ra trong đuodhôimjfi mắbqhst anh ta cógawh chúpcstt sưddrnơvgzsng mùvgzs. Đakoxôimjfi mắbqhst anh ta ẩalckn chứtzuwa mộtdpyt kháxnpgt vọpcstng sâkcdmu xa, đuodhôimjfi mắbqhst anh ta chứtzuwa bao nhiênddau tìnqhknh cảpghpm, khiếoxqun côimjfxnpgng áxnpgy náxnpgy hơvgzsn.

“Em khôimjfng muốuinzn tổtfng chứtzuwc đuodháxnpgm cưddrnplxfi. Hễakox nghĩqwym đuodhếoxqun việxjkkc phảpghpi làxnpgm đuodháxnpgm cưddrnplxfi, phứtzuwc tạuxavp quáxnpg chừvoxang, thìnqhk em liềpemnn cảpghpm thấtdpyy mệxjkkt mỏbqhsi.” Tiênddau Hàxnpgxnpggawhi vớplxfi vẻbqhs tủddrni thâkcdmn: “Cònqhkn nữyfpca, trưddrnplxfc giờlobd em vẫmeoon muốuinzn đuodhếoxqun Hokkaido. Lầkcdmn trưddrnplxfc anh bỏbqhsvgzsi em ởepye đuodhâkcdmy, em muốuinzn biếoxqut liệxjkku anh cógawh đuodhếoxqun đuodhâkcdmy đuodhmenw đuodhưddrna em đuodhi hay khôimjfng!”

Tim anh ta nhógawhi lạuxavi vàxnpg ôimjfm lấtdpyy côimjf, nhớplxf lạuxavi chuyệxjkkn lầkcdmn trưddrnplxfc thìnqhk tong lònqhkng vôimjfvgzsng áxnpgy náxnpgy. “Anh xin lỗqxnri…”

“Thứtzuw em muốuinzn khôimjfng phảpghpi làxnpg lờlobdi xin lỗqxnri, em muốuinzn sốuinzng vớplxfi anh thậairjt hạuxavnh phúpcstc! Hãqxoiy tha thứtzuw cho em vìnqhk đuodhãqxoi trẻbqhs con nhưddrn lầkcdmn nàxnpgy!”

“Tổtfng chứtzuwc mộtdpyt đuodháxnpgm cưddrnplxfi linh đuodhìnqhknh cho em, cũjuqzng chírpfanh vìnqhk muốuinzn bùvgzs đuodhbqhsp cho em!” Anh ta nógawhi ra nỗqxnri áxnpgy náxnpgy trong tim. “Khôimjfng phảpghpi tấtdpyt cảpghp phụuinz nữyfpc đuodhpemnu muốuinzn cógawh mộtdpyt đuodháxnpgm cưddrnplxfi linh đuodhìnqhknh sao?”

“Nhưddrnng em khôimjfng muốuinzn!” Côimjfgawhi.

“Vậairjy em nógawhi đuodhi, em muốuinzn gìnqhk?” Giọpcstng anh ta rấtdpyt dịepyeu dàxnpgng. “Chỉfwco cầkcdmn em nógawhi ra, anh sẽrihbxnpgm đuodhiềpemnu đuodhógawh!”

“Ởobdx lạuxavi đuodhâkcdmy chơvgzsi vớplxfi em vàxnpgi ngàxnpgy, sau đuodhógawh đuodhưddrna em vàxnpg con trai vềpemn, đuodhvoxang bỏbqhsvgzsi em! Cảpghp nhàxnpg chúpcstng ta sẽrihbvgzsng vềpemn vớplxfi nhau!”

“Vậairjy cònqhkn đuodháxnpgm cưddrnplxfi?” Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn hơvgzsi lo lắbqhsng: “Ba vàxnpg ba vợfkot, cảpghp ba củddrna Ly đuodhpemnu đuodhang rấtdpyt sốuinzt ruộtdpyt!”

“Anh nógawhi vớplxfi họpcst sẽrihb khôimjfng tổtfng chứtzuwc khôimjfng đuodhưddrnfkotc àxnpg?”

imjfjuqzng nịepyeu ôimjfm chặkcdmt eo anh ta vàxnpg khétzuwp mìnqhknh trong vònqhkng tay anh ta. Côimjf biếoxqut rằrzosng ngưddrnlobdi đuodhàxnpgn ôimjfng nàxnpgy cógawh thểmenwxnpgm đuodhưddrnfkotc mọpcsti thứtzuw, anh ta nhấtdpyt đuodhepyenh sẽrihb thuyếoxqut phụuinzc đuodhưddrnfkotc ngưddrnlobdi lớplxfn trong nhàxnpg.


“Đakoxưddrnfkotc! Anh sẽrihb thuyếoxqut phụuinzc họpcst!” Tầkcdmn Trọpcstng Hàxnpgn khôimjfng cógawh lựpwhpa chọpcstn nàxnpgo kháxnpgc, anh ta chưddrna bao giờlobd thấtdpyy mộtdpyt ngưddrnlobdi phụuinz nữyfpcxnpgo dùvgzs chếoxqut vẫmeoon khôimjfng muốuinzn tổtfng chứtzuwc đuodháxnpgm cưddrnplxfi nhưddrn vậairjy.

Sau đuodhógawh, anh ta đuodhãqxoi bồpvskng côimjfnddan giưddrnlobdng khi nàxnpgo, Tiênddau Hàxnpgxnpgjuqzng khôimjfng nhớplxfnqhk. Khi phảpghpn ứtzuwng lạuxavi thìnqhk anh ta đuodhang cúpcsti xuốuinzng nhìnqhkn côimjf, nógawhi bằrzosng giọpcstng trìnqhku mếoxqun: “Bàxnpgqxoi àxnpg, ngưddrnlobdi ta nógawhi, em bétzuw đuodhãqxoi đuodhi lênddan thiênddan đuodhưddrnlobdng vẫmeoon cógawh thểmenw gọpcsti vềpemn lạuxavi, chỉfwco cầkcdmn chúpcstng ta thàxnpgnh tâkcdmm, em bétzuw lầkcdmn trưddrnplxfc cógawh thểmenw quay lạuxavi, em cógawh tin khôimjfng?”

Tiênddau Hàxnpgxnpgvgzsi ngâkcdmy ngưddrnlobdi ra, trong tim hơvgzsi chua xógawht, gậairjt đuodhkcdmu màxnpg mắbqhst rưddrnplxfm lệxjkk. “Tin!”

Trong căbosbn phònqhkng bênddan cạuxavnh.

bosbng Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng đuodhang nưddrnplxfc mắbqhst đuodhkcdmm đuodhìnqhka, khógawhc lógawhc vớplxfi vẻbqhs tủddrni thâkcdmn. “Đakoxãqxoigawhi vớplxfi anh rồpvski, ngưddrnlobdi ta khôimjfng muốuinzn, ngưddrnlobdi ta sợfkot đuodhau, vậairjy màxnpg anh cònqhkn khôimjfng buôimjfng tha cho ngưddrnlobdi ta!”

bosbng Ly thậairjt lúpcstng túpcstng! Đakoxãqxoi mấtdpyy lầkcdmn rồpvski màxnpg, tạuxavi sao ngưddrnlobdi phụuinz nữyfpc đuodhãqxoi sinh con màxnpg vẫmeoon cònqhkn... sợfkot đuodhau?

Anh ta đuodhãqxoi cốuinznqhkm nétzuwn, đuodhãqxoi chậairjm rãqxoii vàxnpg nhẹgjmn nhàxnpgng lắbqhsm rồpvski, cònqhkn muốuinzn sao nữyfpca?

“Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng…” Tăbosbng Ly nógawhng ruộtdpyt đuodhếoxqun đuodhtfng mồpvskimjfi hộtdpyt. Anh ta đuodhãqxoi dừvoxang lạuxavi rồpvski, nhưddrnng sựpwhp trìnqhk trệxjkkxnpgy sẽrihb lấtdpyy mạuxavng ngưddrnlobdi ta đuodhógawh. “Anh hếoxqut cáxnpgch rồpvski, anh xin lỗqxnri!”

Mặkcdmc dùvgzsimjf đuodhau đuodhếoxqun chảpghpy nưddrnplxfc mắbqhst, nhưddrnng nếoxquu anh ta cứtzuw dừvoxang lạuxavi nhưddrn vậairjy, anh ta lo rằrzosng cuộtdpyc sốuinzng sau nàxnpgy sẽrihbgawh trởepye ngạuxavi. Ngưddrnlobdi đuodhàxnpgn ôimjfng bìnqhknh thưddrnlobdng nhưddrn anh ta, vàxnpgo nhữyfpcng lúpcstc nhưddrn vầkcdmy màxnpggawh thểmenw chịepyeu đuodhpwhpng đuodhưddrnfkotc mộtdpyt phúpcstt thìnqhk đuodhãqxoixnpg mộtdpyt đuodhiềpemnu kỳcfgh diệxjkku rồpvski! Nhưddrnng thờlobdi gian diễakoxn ra củddrna đuodhiềpemnu kỳcfgh diệxjkku luôimjfn rấtdpyt ngắbqhsn ngủddrni.

Thếoxquxnpg, Tăbosbng Ly đuodhãqxoi biếoxqun thàxnpgnh áxnpgc ma, khiếoxqun Tăbosbng Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng khôimjfng cònqhkn đuodhưddrnlobdng trốuinzn thoáxnpgt.

Nhưddrnng rồpvski sau đuodhógawh nữyfpca, sau khi Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng thứtzuwc dậairjy, nhìnqhkn thấtdpyy anh Ly vẫmeoon đuodhang nằrzosm úpcstp trênddan ngưddrnlobdi mìnqhknh. Hai ngưddrnlobdi đuodhang dírpfanh chặkcdmt lấtdpyy nhau, khôimjfng ai chịepyeu rờlobdi khỏbqhsi ai cảpghp.

bosbng Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng cógawh cảpghpm giáxnpgc bịepye lừvoxaa. “Thảpghp em ra, anh vốuinzn dĩqwym khôimjfng hềpemnnddau em!”

Lờlobdi cáxnpgo buộtdpyc củddrna côimjfxnpgm cho Tăbosbng Ly bỗqxnrng nhưddrn sụuinzp đuodhtfng. “Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng, trờlobdi đuodhtdpyt chứtzuwng giáxnpgm, sao anh lạuxavi khôimjfng yênddau em?”


“Anh chỉfwco lừvoxaa gạuxavt em thôimjfi...” Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng cốuinztzuwn nỗqxnri đuodhau rãqxoi rờlobdi đuodhmenw đuodhalcky Tăbosbng Ly ra, nhưddrnng cơvgzs thểmenw củddrna anh ta lạuxavi cógawh phảpghpn ứtzuwng, vàxnpg vẫmeoon đuodhang giữyfpc nguyênddan tưddrn thếoxqunddan trong ngưddrnlobdi côimjf.

“Đakoxvoxang nhúpcstc nhírpfach!” Tăbosbng Ly nhoẻbqhsn miệxjkkng cưddrnlobdi, trong đuodhôimjfi mắbqhst đuodhàxnpgo hoa đuodhkcdmy tìnqhknh cảpghpm, rồpvski cắbqhsn vộtdpyi lênddan môimjfi Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng. “Côimjftzuw àxnpg, anh cũjuqzng khôimjfng cònqhkn cáxnpgch nàxnpgo kháxnpgc, thựpwhpc sựpwhpxnpgnqhk thằrzosng nhỏbqhs củddrna anh khôimjfng chịepyeu nghe lờlobdi, vừvoxaa nhìnqhkn thấtdpyy em liềpemnn vui lênddan. Anh đuodhãqxoi dạuxavy dỗqxnrgawh rồpvski, nhưddrnng nógawh vẫmeoon khôimjfng nghe lờlobdi, anh biếoxqut phảpghpi làxnpgm sao đuodhâkcdmy?”

ddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng đuodhbqhs bừvoxang mặkcdmt lênddan, rồpvski giậairjn dữyfpc. Sao anh ta cógawh thểmenwgawhi ra câkcdmu đuodhógawh? “Anh nógawhi bậairjy gìnqhk vậairjy hảpghp?”

Tia cưddrnlobdi trong mắbqhst Tăbosbng Ly lạuxavi đuodhairjm hơvgzsn vàxnpgi phầkcdmn. “Lầkcdmn cuốuinzi cùvgzsng, anh làxnpgm xong thìnqhk sẽrihb đuodhưddrna em đuodhi chơvgzsi! Đakoxâkcdmy làxnpg lầkcdmn đuodhkcdmu tiênddan gia đuodhìnqhknh ba ngưddrnlobdi chúpcstng ta đuodhi du lịepyech màxnpg!”

“Anh...” Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng bịepye anh ta làxnpgm cho cạuxavn lờlobdi.

Nụuinzddrnlobdi củddrna Tăbosbng Ly nhạuxavt dầkcdmn. Anh ta dịepyeu dàxnpgng nhìnqhkn côimjfxnpggawhi: “Em yênddau àxnpg, chúpcstng ta hãqxoiy tạuxavo ra thênddam mộtdpyt em bétzuw nữyfpca đuodhi! Mộtdpyt mìnqhknh Ngữyfpc Đakoxiềpemnn thìnqhk buồpvskn lắbqhsm, chúpcstng ta cógawh nghĩqwyma vụuinz đuodhmenw con cógawh bạuxavn đuodhpvskng hàxnpgnh, phảpghpi khôimjfng nèvcwj?”

“Tăbosbng Ly!” Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng hétzuwt lênddan, cùvgzsng lúpcstc đuodhógawh, mặkcdmt côimjf đuodhãqxoi đuodhbqhskarzng lênddan giốuinzng nhưddrn mộtdpyt quảpghpxnpg chua.

Đakoxưddrnơvgzsng nhiênddan Tăbosbng Ly biếoxqut rằrzosng côimjf đuodhang mắbqhsc cỡimmx, mặkcdmt côimjf đuodhbqhsnddan trôimjfng rấtdpyt đuodháxnpgng yênddau, đuodhôimjfi môimjfi đuodhbqhs nhưddrn quảpghp đuodhàxnpgo mậairjt. “Lầkcdmn nàxnpgy, anh phảpghpi nhìnqhkn em cho thậairjt kỹsmav!”

Lầkcdmn nàxnpgy tuyệxjkkt đuodhuinzi khôimjfng thểmenw giốuinzng nhưddrn lầkcdmn trưddrnplxfc, anh ta nhấtdpyt đuodhepyenh phảpghpi nhìnqhkn thấtdpyy côimjf mang thai, nhìnqhkn thấtdpyy côimjf sinh con, ởepyenddan cạuxavnh côimjf, cho côimjfnqhknh yênddau!

“Tăbosbng Ly!” Tăbosbng Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng đuodhalcky anh ta ra mộtdpyt lầkcdmn nữyfpca.

“Nàxnpgy! Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng, anh đuodhãqxoi nghe thấtdpyy rồpvski. Cógawh phảpghpi em muốuinzn anh nhanh chógawhng làxnpgm cho em vui phảpghpi khôimjfng? Đakoxvoxang sốuinzt ruộtdpyt chứtzuw, anh nhấtdpyt đuodhepyenh sẽrihb cốuinz hếoxqut sứtzuwc màxnpg!” Tăbosbng Ly nógawhi mộtdpyt cáxnpgch nghiênddam túpcstc.

“Anh cógawh thểmenwxnpgo đuodhvoxang dàxnpgy mặkcdmt nhưddrn thếoxquxnpgy khôimjfng?” Tăbosbng Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng hoàxnpgn toàxnpgn khôimjfng nógawhi nênddan lờlobdi.

“Sao anh lạuxavi dàxnpgy mặkcdmt? Chẳdmlgng lẽrihb em khôimjfng nghĩqwym rằrzosng tạuxavo ra con ngưddrnlobdi làxnpg mộtdpyt côimjfng trìnqhknh rấtdpyt vĩqwym đuodhuxavi hay sao? Con ngưddrnlobdi chẳdmlgng phảpghpi đuodhpemnu sinh sảpghpn hữyfpcu tírpfanh àxnpg? Vàxnpg việxjkkc sinh ra thếoxqu hệxjkkddrnơvgzsng lai làxnpg nghĩqwyma vụuinzxnpg mỗqxnri côimjfng dâkcdmn chúpcstng ta nênddan cốuinz gắbqhsng thựpwhpc hiệxjkkn đuodhưddrnfkotc, nếoxquu khôimjfng, thếoxqu giớplxfi khôimjfng cònqhkn con ngưddrnlobdi thìnqhk sẽrihbimjf đuodhơvgzsn biếoxqut mấtdpyy?”

“Anh…” Tăbosbng Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng trợfkotn trònqhkn mắbqhst, cốuinz hếoxqut sứtzuwc đuodhalcky anh ta ra. “Em khôimjfng muốuinzn làxnpgm chuyệxjkkn nàxnpgy vớplxfi anh nữyfpca, khôimjfng bao giờlobd nữyfpca!”

Khôimjfng lãqxoing mạuxavn chúpcstt nàxnpgo, lạuxavi cònqhkn rấtdpyt dãqxoi man, côimjf khôimjfng muốuinzn bịepye anh ta kiểmenwm soáxnpgt nhưddrn vậairjy.

Tuy nhiênddan, sựpwhp đuodhtdpyu tranh củddrna côimjf ngay lậairjp tứtzuwc gâkcdmy ra sựpwhp đuodhònqhki hỏbqhsi đuodhnddan cuồpvskng củddrna anh ta. “Đakoxãqxoigawhi đuodhvoxang di chuyểmenwn rồpvski màxnpg, thằrzosng nhỏbqhs củddrna anh khôimjfng chịepyeu nổtfngi nữyfpca đuodhâkcdmu!”

xnpg đuodhúpcstng vậairjy, Dưddrnơvgzsng Dưddrnơvgzsng liềpemnn cảpghpm nhậairjn đuodhưddrnfkotc cáxnpgi thứtzuw đuodhang vùvgzsi sâkcdmu trong cơvgzs thểmenwnqhknh đuodhãqxoi cứtzuwng lênddan, rồpvski trởepyenddan to hơvgzsn, rồpvski sau đuodhógawh, anh ta đuodhãqxoi bắbqhst đuodhkcdmu di chuyểmenwn.

imjf trợfkotn trừvoxang mắbqhst nhìnqhkn anh ta. “Anh…”

“Anh muốuinzn em!” Anh ta chặkcdmn môimjfi côimjf lạuxavi...

obdx khu trưddrnfkott tuyếoxqut.

Hai đuodhtzuwa trẻbqhs đuodhưddrnfkotc quấtdpyn chặkcdmt trong nhữyfpcng chiếoxquc áxnpgo khoáxnpgc lôimjfng dàxnpgy vẫmeoon lạuxavnh tớplxfi mứtzuwc cảpghp khuôimjfn mặkcdmt nhỏbqhs đuodhbqhs bừvoxang lênddan.

Đakoxqxnr Cảpghpnh dẫmeoon họpcst trưddrnfkott mộtdpyt vònqhkng. Mig khôimjfng hềpemn biếoxqut trưddrnfkott tuyếoxqut, mặkcdmc dùvgzsimjftdpyy làxnpg mộtdpyt ngưddrnlobdi rấtdpyt hoạuxavt báxnpgt, nhưddrnng khảpghpbosbng phốuinzi hợfkotp vậairjn đuodhtdpyng khôimjfng tốuinzt, thếoxqu mạuxavnh củddrna côimjftdpyy làxnpg lậairjp trìnqhknh máxnpgy tírpfanh.

Ngay cảpghp khi đuodhãqxoi đuodhếoxqun khu trưddrnfkott tuyếoxqut, côimjfjuqzng chỉfwco đuodhtzuwng yênddan tạuxavi chỗqxnr, khôimjfng dáxnpgm di chuyểmenwn.

“Dìnqhk Mig ơvgzsi, sao dìnqhk khôimjfng trưddrnfkott đuodhi?” Thịepyenh Thịepyenh trưddrnfkott mộtdpyt vònqhkng rồpvski quay lạuxavi, ai ngờlobd Mig vẫmeoon cònqhkn đuodhtzuwng yênddan ởepye đuodhógawh, vậairjy sao đuodhưddrnfkotc? Mẹgjmngawhi cậairju phảpghpi làxnpgm ngưddrnlobdi mai mốuinzi cho chúpcst Đakoxqxnrxnpgnqhk Mig màxnpg, nếoxquu cậairju khôimjfng hoàxnpgn thàxnpgnh nhiệxjkkm vụuinz, cậairju biếoxqut ăbosbn nógawhi sao vớplxfi mẹgjmn đuodhâkcdmy?

“Dìnqhk… Dìnqhk thấtdpyy nógawhng, nênddan khôimjfng dáxnpgm vậairjn đuodhtdpyng nữyfpca!” Mig vừvoxaa ngưddrnplxfc lênddan thìnqhk nhìnqhkn thấtdpyy Đakoxqxnr Cảpghpnh, đuodhtdpyt nhiênddan hơvgzsi căbosbng thẳdmlgng, nênddan nógawhi đuodhuxavi mộtdpyt lýtzuw do.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.